Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 5: Đại Hoang Kinh - Khởi thức [1]

Đến khi dùng xong bữa tối, tuyết lại bắt đầu rơi.
Mật báo bên Đông xưởng hôm nay vẫn đến như thường lệ, lúc phiên tử đưa tới bên ngoài Thính Đào cư, còn nói với Phương Kính: "Phương thiếu giám, hôm nay có mật báo khẩn cấp, các Chưởng hình đại nhân đều đang chờ lão tổ tông và ngài phê chuẩn đây."
Phương Kính mất kiên nhẫn lật tới lật lui, khuôn mặt nhăn lại như tờ giấy: "Không thấy lão tổ tông đang bệnh sao, chuyện gì mà cứ nhất thiết phải để người phê chuẩn."
"Hôm nay Ngự môn thiết triều, Hoàng thượng không đến."
"Ồ."
"Hoàng thượng chỉ sai Đức Bảo công công truyền khẩu dụ, bảo là không thiết triều. Cũng không nói cho mọi người giải tán, một đám đại thần cứ thế đứng chờ bên ngoài cổng Thái Hòa cả ngày trời." Phiên tử ho khan một tiếng: "Ngài biết đấy, bên ngoài cổng Thái Hòa làm gì có chỗ nào để 'giải quyết nỗi buồn', chư vị đại thần tay ôm tấu chương tố tội Chưởng ấn đứng chờ, nhịn đến mức... có mấy vị tè cả ra quần. Sau đó mãi mới chịu được đến lúc bãi triều, ai nấy đều vội vàng về nhà, lúc ra khỏi cổng Đoan, chen lấn giẫm đạp lên nhau, nghe đâu suýt nữa làm gãy chân Hành thứ phụ rồi."
Phương Kính cố nhịn vẻ đắc ý hả hê, giả vờ nghiêm túc, cũng ho khan một tiếng: "Công văn khẩn cấp mà chỉ có chừng này thôi á? Bọn họ coi lão tổ tông Ty Lễ giám của chúng ta là gì chứ? Mấy chuyện tiểu tiện đại tiện này cũng vác tới báo, ta thấy tên Chưởng hình Thiên hộ Đông xưởng Khổng Thượng này không muốn làm nữa rồi."
"Ôi chao, Xưởng công ngài oan uổng cho Khổng chưởng hình quá." Phiên tử nói: "Từ trước tới nay Hoàng thượng chưa từng vắng mặt trong buổi Ngự môn thiết triều bao giờ, mười ba năm nay đây là lần đầu tiên, bên phía Chưởng hình cảm thấy chuyện này không hề nhỏ, nhất quyết muốn xin lão tổ tông và ngài định đoạt."
"À..." Phương Kính nhìn ra phía sau lưng gã, đầy ẩn ý nói: "Cho dù là thiên tử^ thì cũng có lúc bận bịu việc khác chứ. Biết đâu Vạn tuế gia của chúng ta đang không có trong cung thì sao. Ngươi nói xem có đúng không?"
Phiên tử hơi ngẩn người, ngoái đầu lại nhìn.
Trong bóng chiều chạng vạng, một nam nhân trẻ tuổi mặc áo lót trong, không biết đã đứng dưới hành lang từ lúc nào, đang lắng nghe cuộc đối thoại của bọn họ.
Phiên tử giật mình, tay đã sờ lên chuôi đao Tú Xuân: "Kẻ nào?!"
Phương Kính ấn tay gã xuống: "Đây là người trong phòng của lão tổ tông. Ngươi lui xuống đi."
Tóc Trần Cảnh buông xõa sau lưng, vẫn còn vương chút hơi ẩm, lặng lẽ đứng ngoài hành lang nhìn họ, nhưng lại giống như chẳng để hai người vào mắt, chỉ tiếp tục ngước lên nhìn ngọn đèn trong chính sảnh Thính Đào cư.
Phiên tử cảm thấy hơi kỳ quái, nhưng lại không nói rõ được là ở chỗ nào, bèn thu đao lại, hành lễ với Phương Kính rồi lui xuống.
Đợi phiên tử khuất bóng ngoài cổng viện Thính Đào cư, lúc này Trần Cảnh mới nhìn xấp mật báo trong tay Phương Kính: "Mang xuống đốt đi."
Phương Kính hơi khó xử: "Nhưng lỡ có chuyện gì quan trọng..." Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Dạo này đừng lấy mấy chuyện vặt vãnh này tới phiền y nữa." Trần Cảnh lại nói.
Phương Kính gật đầu: "Lão tổ tông đang đợi ngài."
"Ta biết." Trần Cảnh nói, hắn một lần nữa nhìn về phía căn phòng đang hắt ra ánh sáng đỏ cam mờ ảo.
Lần này Phương Kính không nói gì thêm, lặng lẽ lui ra khỏi sân viện, lúc rời đi, còn chu đáo khép kín cổng viện lại.
TruyenLau Màn đêm càng thêm đặc quánh.
Lớp tuyết dày khiến vạn vật trở nên tĩnh lặng, giữa thế giới lạnh lẽo này, chỉ có ngọn đèn leo lét trong phòng đang tỏa ra chút hơi ấm mỏng manh.
Người trong phòng ho khan vài tiếng.
Trần Cảnh không chần chừ thêm, hắn vén rèm, đẩy cửa bước vào.
Website TruyenLau.com Đã thấy cửa sổ mở toang, gió tuyết ùa vào, làm ướt một nửa chiếc sập La Hán.
Phó Nguyên Thanh ngồi vắt chéo chân trên sập, dưới ngọn đèn kia, đang dí sát vào xem mấy bản văn thư.
Y hơi gầy gò, búi tóc vốn được búi gọn gàng tỉ mỉ lúc ban ngày lại đang buông xõa trên vai, môi đỏ như máu, sắc mặt nhợt nhạt, giữa màn gió tuyết trông y như thể sắp hòa làm một cùng sắc trắng, hệt như chỉ cần vài cơn gió nhẹ thổi qua là y có thể theo gió mà phi thăng thành tiên.
"Phương Kính đến rồi à?" Y hỏi.
Trần Cảnh bước tới, đóng chặt cửa sổ lại, ngăn cách cái lạnh thấu xương của mùa đông ở bên ngoài cửa.
"Lấy bản trình báo của Thủ bị Thái giám Kim Anh ở Nam Kinh trên bàn sách qua đây." Phó Nguyên Thanh không buồn ngẩng đầu lên, tay vẫn uyển chuyển đưa bút trước án thư.
Trần Cảnh liếc nhìn bản trình báo trên bàn sách, không nhúc nhích, bước vài bước đến trước sập La Hán, ấn tay lên bàn tay đang cầm bút của Phó Nguyên Thanh.
Phó Nguyên Thanh sững sờ, ngẩng lên nhìn thấy khuôn mặt của Trần Cảnh, mới nhớ ra chuyện buổi trưa.
"Là ngươi."
Trần Cảnh nhẹ nhàng gỡ cây bút ra khỏi tay y, đặt lên giá bút, nói: "Trần Cảnh đến thị tẩm."
Phó Nguyên Thanh quay đầu nhìn về phía cửa sổ.
Cửa sổ đã đóng.
Băng tuyết vương vãi trên sập không còn gió lạnh chống lưng, lúc này đã nhanh chóng tan thành một vũng nước dưới hơi ấm trong phòng, để lại một quầng dấu vết loang lổ trên tấm nệm gấm.
Trong lúc y đang hoảng hốt, Trần Cảnh đã bưng nước nóng tới.
"Mời Chưởng ấn rửa mặt." Trần Cảnh cầm thau nước nói.
Tuy dùng kính ngữ, nhưng trong giọng nói của hắn lại chẳng nghe ra chút khúm núm nào, ngược lại còn mang theo vài phần ra lệnh. Có điều, hắn đang mang khuôn mặt như thế này, còn là tử sĩ được huấn luyện nghiêm ngặt.
Phó Nguyên Thanh chỉ nghĩ chắc hẳn hắn không rành nhân tình thế sự, cũng chẳng thấy có gì không ổn.
Y thò tay vào chậu nước, lập tức nhíu mày.
"Nước nóng quá sao?" Trần Cảnh hỏi.
"Chịu được." Phó Nguyên Thanh đáp.
Nói xong, y từ từ rửa sạch hai tay, đầu ngón tay đã đỏ ửng.
Thế nhưng ngoại trừ lúc đầu nhíu mày, về sau lúc vắt khăn lau mặt, sắc mặt y vẫn thản nhiên như thường. Trần Cảnh đặt chậu nước xuống, nắm lấy tay y lật lại, lòng bàn tay y đã đỏ bừng.
Trần Cảnh im lặng.
"Không sao." Phó Nguyên Thanh lại nói: "Ngươi không giống với bọn nội thị, chưa từng học cách hầu hạ người khác, không cần phải tự trách."
"Chưởng ấn có muốn dùng bữa không?" Trần Cảnh hỏi: "Thuộc hạ đi truyền."
"Không cần. Không đói --"
Phó Nguyên Thanh còn chưa dứt lời, Trần Cảnh đã nắm lấy hai tay y, cúi đầu lấp kín đôi môi y.
Hắn đang đứng.
Còn Phó Nguyên Thanh đang ngồi vắt chéo chân ngửa đầu trên sập, bị nụ hôn của hắn làm cho không kịp trở tay.
Khoảnh khắc da thịt kề sát, Phó Nguyên Thanh gần như giật nảy mình, theo phản xạ vùng vẫy một chút. Nhưng Trần Cảnh lại siết chặt cổ tay y, không cho y thoát.
Đôi môi của Chưởng ấn Ty Lễ giám lạnh buốt, nhưng lưỡi của Trần Cảnh lại nóng rực. Ngang ngược càn quét đến từng ngóc ngách trong khoang miệng y.
Hai người thân mật đến vậy.
Đến hơi thở cũng phả thẳng lên má đối phương.
Hai tay Trần Cảnh buông cổ tay y ra, tay trái ôm chặt lấy eo y, kéo trọn cả người y vào lòng. Tay phải lại ấn gáy y ép về phía mình, điên cuồng hôn.
Thân mật đến vậy.
Đã vượt qua mọi ranh giới mà Phó Nguyên Thanh vẫn luôn tuân thủ suốt ba mươi ba năm qua, xé toạc sự kiềm chế và bảo thủ mà y luôn giữ gìn.
Y hơi luống cuống, nhưng trong sự lôi cuốn ấm áp mà hỗn loạn này, y đã trở nên mờ mịt.
Giống như vũng băng trên sập đã tan chảy trong hơi ấm, hóa thành nước, len lỏi vào từng khe hở, làm mọi thứ ướt đẫm.
Mái tóc dài xõa trên vai của lão tổ tông đã bị vò rối.
Y phục xộc xệch.
Ánh mắt vốn lạnh lẽo như mặt hồ tĩnh lặng, nay đã gợn sóng lăn tăn.
Nhưng cuối cùng y cũng có thêm vài phần nhiệt độ, không còn giống như sắp sửa phi thăng thành tiên bất cứ lúc nào, mà đã mang thêm đôi chút dáng vẻ của người phàm tục.
Không biết qua bao lâu, Trần Cảnh mới buông y ra.
Phó Nguyên Thanh thở hổn hển, nhìn người trước mặt, trong cơn hoảng hốt, y cứ ngỡ mình đang nhìn thấy Triệu Cẩn.
-- Lan Chi, gặp quân vui lắm.
-- Lan Chi, ta, đệ, cùng Ô Duệ Thành và Phổ Dĩnh kết bái huynh đệ, xưng danh Kinh Thành Tứ Nhàn thì thế nào?
Y vẫn đang thất thần, Trần Cảnh đã dùng ngón cái lau đi vệt nước vương bên khóe môi y, giọng khàn khàn: "Chưởng ấn, thuộc hạ làm có đúng không?"
"Cái gì?"
"Đại Hoang Ngọc Kinh, khởi thức." Trần Cảnh nói: "Chiều nay Phương thiếu giám mới đưa Đại Hoang Ngọc Kinh cho thuộc hạ, thời gian có hạn, e là làm chưa đúng."
Tâm trí Phó Nguyên Thanh từ từ tỉnh táo lại, y nhớ ra rồi...
Thành Đế phó thác cô nhi.
Tứ Nhàn còn hai.
Lan Chi đã chết.
"Chắc là đúng rồi." Phó Nguyên Thanh nói, từ lúc đặt cuộn Đại Hoang Ngọc Kinh đó xuống, y chưa từng xem lại, có vẻ như Phương Kính đã đưa nó cho Trần Cảnh: "Ta cũng không hiểu thuật pháp."
Trần Cảnh nói: "Chỉ sợ làm không đúng, lỡ mất việc của Chưởng ấn."
"Ngươi cứ yên tâm, ở chỗ ta, không ai trách phạt ngươi đâu." Phó Nguyên Thanh nói: "Có lỡ việc, cũng là chuyện của ta. Không liên quan đến ngươi."
Y nói dứt lời, Trần Cảnh im lặng một lúc lâu.
"Trần Cảnh?"
"Thuộc hạ không sợ bị phạt." Trần Cảnh đáp.
Trần Cảnh khom người bế bổng y lên.
Lão tổ tông sững sờ, người đã được tử sĩ nọ vững vàng bế tiến vào chiếc giường bạt bộ [2] trong Noãn các.
Đôi cánh tay hắn đầy sức mạnh, ôm người khác mà chẳng chút khó nhọc. Hắn nhẹ nhàng đặt lão tổ tông xuống giường, rồi cởi bỏ lớp áo lót trên người mình.
Trên người hắn không có sẹo, làn da khỏe mạnh láng bóng, cơ bắp săn chắc, vòng eo dẻo dai, đường nét rõ ràng. Toát ra hơi thở và nhiệt độ đặc trưng của nam nhân trẻ tuổi.
Trong lúc Phó Nguyên Thanh còn đang quan sát hắn, Trần Cảnh đã lại một lần nữa phủ lên môi y, lần này có phần kiềm chế hơn ban nãy, nhưng sự vội vã gấp gáp đã bắt đầu lộ ra ngoài.
Quả nhiên người trẻ tuổi sẽ dễ động tình hơn.
Phó Nguyên Thanh hoảng hốt nghĩ thầm.
Lớp chăn gấm được trải sẵn từ trước, trong nụ hôn, Trần Cảnh đã nới lỏng y phục của Phó Nguyên Thanh, lúc này mái tóc dài của Chưởng ấn bung xõa trên chăn gấm, càng khiến vòm ngực để trần một nửa của y thêm phần trắng muốt chói mắt.
Trần Cảnh xoay người lên giường, nằm xuống bên cạnh y, khẽ vuốt ve đầu vai y.
Đầu vai như ngọc.
"Lão tổ tông, đắc tội rồi."
Trần Cảnh nói.
--
Chú thích:
[1] Khởi thức (起式): thuật ngữ Hán Việt dùng để chỉ tư thế bắt đầu hoặc động tác khai màn trong các bài quyền của võ thuật.
[2] Giường bạt bộ (拔步床):

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu