Tháng Chạp năm Cảnh Thuận thứ hai mươi ba.
Giặc Oa đột kích, tàn phá dọc bờ biển vương triều Đại Đoan, Đại đô đốc Dương Lăng Tuyết ủy nhiệm Vệ Chỉ huy thiêm sự các nơi Phúc Châu, Ninh Ba dốc toàn lực chống giặc. Đội thuyền đi biển từ hướng Đông Nam trở về đành phải neo đậu tại cảng Quảng Châu, đi đường bộ tiến về phía Bắc để về kinh sư.
Phó Nguyên Thanh mua một ít rau củ tươi ở chợ thức ăn, lại mua thêm hai lạng thịt lợn, lúc trả tiền, phụ nhân nhà bán thịt lại nhét thêm một khúc xương ức cho y: "Tiên sinh đưa nhiều tiền quá, biếu ngài một khúc xương úc mang về hầm súp bồi bổ cơ thể."
"Đa tạ phu nhân. Không biết xương ức bổ ở đâu?" Phó Nguyên Thanh hỏi: "Dạo này người nhà ăn nhiều long nhãn khô và vải đông lạnh quá, tinh thần có hơi uể oải."
Phụ nhân kia quả thật rất nhiệt tình, hỏi han triệu chứng rồi nói: "Ây da, đây là bị nhiệt đó, tiên sinh mang về dùng xương ức hầm với đậu xanh, một canh giờ là được, uống thêm mấy bát."
"Đa tạ phu nhân."
"Trời nay lạnh lẽo giá buốt, long nhãn khô với vải đông lạnh đều nên ăn ít thôi. Tiên sinh bảo đứa trẻ trong nhà đợi thêm nửa năm nữa, đến mùa hè hẵng ăn đồ tươi nhé." Phụ nhân nói: "Đừng có háu ăn."
Cũng không hiểu vì sao, phụ nhân chỉ cảm thấy người mà y nhắc tới chắc chắn là một đứa trẻ háu ăn.
Phó Nguyên Thanh cười khẽ.
"Được, chắc chắn ta sẽ bảo hắn ăn ít đi."
Nói xong lời này, y chắp tay rời đi.
Một đường đi về nhà.
TruyenLau
Sau khi lên bờ từ cảng Quảng Châu, đội ngũ chỉnh đốn, y cũng nghỉ ngơi, ở lại khu vực Huệ Châu dưới chân núi La Phù, sống tạm nửa tháng.
Y tính tình hòa nhã, đối xử với mọi người lại hiền hòa.
Xâu kim vá áo cho những người già neo đơn sống quanh đó, lại nhờ người từ nha môn đến khơi thông mương rãnh ở khu vực này, có đứa trẻ nào muốn đi học, y sẽ giảng giải vài cuốn sách đơn giản cho chúng, dạy dỗ chút mặt chữ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dân phong Huệ Châu chất phác, bèn gọi y một tiếng tiên sinh, cung kính lễ độ.
Lúc này đã sắp đến dịp ăn tết, cho dù là đang ở Lĩnh Nam, cũng lạnh đến mức run người, khu vực quanh núi La Phù còn lác đác rơi vài bông tuyết lả tả.
Trên đường về, những người hàng xóm chào hỏi, lại có người nhét cho y hai đôi lót giày, nhìn kỹ lại, là một cô bé mười tuổi.
"Tiên sinh, cháu muốn biết chữ, ngày thường ra phố mua rau, đếm tiền đồng cũng không rõ ràng." Cô bé kia có hơi ngượng ngùng nói: "Nghe nói ngài có thể dạy nữ tử biết chữ, cháu, cháu không có tiền đóng học."
Cô bé là trẻ mồ côi sống gần đây, cha mẹ đều đã chết lúc giặc Oa xâm lấn, chỉ còn lại một mình cô bé, làm chút việc thêu thùa để sống qua ngày. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Nguyên Thanh cúi đầu nhìn cô bé, nói: "Ta không ở lại được mấy ngày nữa, ước chừng khoảng ngày hai mươi tám tháng Chạp là phải rời khỏi Huệ Châu rồi."
Cô bé ngẩn người, tiếc nuối nói: "Vậy sao..."
"Cháu thực lòng muốn đi học chứ?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
"Vâng!" Cô bé gật đầu thật mạnh, chỉ sợ Phó Nguyên Thanh không tin.
"Phủ Quảng Châu có một thư viện cho nữ tử, tên là thư viện Diệu Duyệt, chính là phân viện của thư viện Diệu Tùng ở phủ Thuận Thiên. Tiên sinh là nữ tử, học sinh cũng là nữ tử. Nếu cháu muốn, ta có thể viết một bức thư tay, cháu cầm tới phủ Quảng Châu, có thể được miễn phí học để đi học."
"Thật sao ạ?" Cô bé nửa tin nửa ngờ nhìn y: "Thật sự có thể đến thư viện Diệu Duyệt sao?"
Phó Nguyên Thanh nhìn ánh mắt của cô bé, đã hiểu cô bé khao khát được đi học đến nhường nào, cười nói: "Cháu đi theo ta."
Y dẫn cô bé rẽ vào sâu trong ngõ, đẩy cửa nhà bước vào.
Bên trong một nam nhân trẻ tuổi đang cởi trần xách nước từ dưới giếng lên, cô bé xấu hổ, vội vàng quay mặt đi.
"Về rồi à?" Người thanh niên kia bước tới hỏi Phó Nguyên Thanh.
"Ừ."
Phó Nguyên Thanh rất tự nhiên đưa giỏ thức ăn trong tay cho hắn, nói với hắn: "Ta viết một bức thư tiến cử cho vị tiểu thư này gửi tới Sơn trưởng của thư viện Diệu Duyệt."
Thanh niên dường như đã quá quen thuộc, nói: "Được, bút mực để trên cái tủ ngăn kéo ở cửa kìa."
Nói xong lời này, hắn bèn xách thịt rau đi vào nhà bếp.
Lúc này cô bé mới theo Phó Nguyên Thanh đứng ở sảnh cửa, đợi Phó Nguyên Thanh mài mực viết xong thư tiến cử, hong khô rồi gấp gọn cất vào phong thư đưa cho mình. Cô bé mới thực sự ý thức được, bản thân thật sự có khả năng đến thư viện Diệu Duyệt.
Cô bé khuỵu gối nhún mình hành lễ, thút thít nói: "Đa tạ tiên sinh."
"Không cần cảm tạ. Muốn đi học, là chuyện tốt."
Cô bé gật đầu: "Ta, ta gom đủ lộ phí, sẽ tới phủ Quảng Châu."
Phó Nguyên Thanh mỉm cười, hướng vào trong gọi một tiếng: "Thừa Cảnh."
Người trong nhà bèn cầm một túi tiền mộc mạc đi ra, hắn đã mặc áo ngoài, đi đến bên cạnh Phó Nguyên Thanh đưa túi tiền cho Phó Nguyên Thanh, Phó Nguyên Thanh ước lượng sức nặng trong tay một chút, đưa cho cô bé: "Chỗ này là mười lạng bạc trắng, trên đường đi phủ Quảng Châu ăn mặc đầy đủ, vẫn còn thừa lại một ít tiền, cháu sắm sửa thêm vài bộ y phục dày dặn đi."
Lần này cô bé đã quỳ rạp xuống đất, rơi lệ dập đầu: "Tiên sinh là cha mẹ cứu giúp của ta, đại ân của tiên sinh, mãi mãi không quên. Xin hỏi danh tính và địa chỉ của tiên sinh, đợi sau khi học thành tài ắt sẽ báo đáp ân tình của tiên sinh."
Lần này Phó Nguyên Thanh còn chưa kịp mở miệng, nam nhân bên cạnh y đã lên tiếng: "Y không cần ngươi báo ân, đi ra ngoài đi."
"Nhưng..."
"Đi ra ngoài." Nam nhân nói xong lời này, đã quay sang nói với Phó Nguyên Thanh: "Ta đói rồi."
Tính tình Phó Nguyên Thanh cực kỳ tốt, đáp lời: "Ta đi nấu cơm."
Y lại nói với cô bé: "Chỉ là việc nhỏ, cháu không cần để tâm. Đợi đến khi cháu có năng lực, giúp đỡ kẻ yếu thế, dìu dắt người khốn khổ, đó chính là sự báo đáp tốt nhất dành cho ta rồi."
Cô bé cuối cùng bị đuổi ra khỏi viện.
Phó Nguyên Thanh bèn xắn tay áo nấu cơm.
Triệu Húc dựa vào cửa phòng bếp, vừa bóc vỏ nhãn vừa nhìn y.
Trong hơi nóng bốc lên, khuôn mặt ôn hòa của Phó Nguyên Thanh lúc ẩn lúc hiện, mang theo chút tĩnh lặng thanh nhã tựa như tiên nhân. Tai họa ngập đầu và những khổ nạn vô tận từng trải qua trong ba mươi năm đầu đời không làm y trở nên dữ tợn xấu xí, ngược lại còn mài giũa phẩm tính của y trở nên êm dịu như ngọc.
Bớt đi vài phần sắc bén lộ rõ.
Thêm vào rất nhiều vẻ nội tâm dịu hiền.
Triệu Húc vừa suy nghĩ, tay bóc long nhãn khô thế mà lại cực nhanh, loáng một cái đã ăn hết kha khá.
Phó Nguyên Thanh đặt món rau đã xào xong lên bàn ăn, nói với hắn: "Ăn ít thôi, bị nóng đấy."
Triệu Húc ừ một tiếng rồi hỏi: "Vậy ta có thể ăn chút vải không?"
"Ta nghe người bản địa nói, vải là phải ăn tươi, chỗ vải đông lạnh trong hầm băng này mùi vị đều không ngon nữa rồi."
"Ngày kia là phải đi rồi, mùa hè lại không ở đây, bắt chước Đường Huyền Tông sai người mang vải về kinh thành tiến cống, e là chàng lại mắng ta xa hoa lãng phí." Triệu Húc quả thực có hơi không nỡ, để lộ ra vài phần tính trẻ con: "... Ngày ăn vải chín ba trăm quả, muốn mãi làm dân đất Lĩnh Nam...[1] Nghĩ đi nghĩ lại vẫn là Tô đại gia tiêu sái hơn."
Phó Nguyên Thanh oán trách liếc hắn một cái: "Đừng có khua môi múa mép nữa, đi xới cơm đi."
"Được."
Hoàng đế của triều Đại Đoan ngoan ngoãn nghe lời, xới hai bát cơm, sau đó là hai món ăn một mặn một nhạt.
Hai năm nay sống trên biển, vóc dáng hắn đã cao lớn hơn một chút, làn da ngả sang màu mật ong.
Sự cố chấp và điên cuồng thời thiếu niên vẫn còn đó, chỉ là đã bị hắn cất giấu sâu vào tận trong xương tủy.
Khí chất lắng đọng lại càng thêm vẻ áp bách.
Khuôn mặt từ dáng vẻ thiếu niên nhanh chóng chuyển sang thanh niên, bây giờ lúc nào Phó Nguyên Thanh cũng phải ngước nhìn hắn, khi nhìn hắn luôn cảm thấy yên tâm vững vàng. Có rất nhiều thứ đã thay đổi.
Duy chỉ có ánh mắt Triệu Húc nhìn y, cuồng nhiệt chăm chú, là chưa từng đổi thay.
"Năm nay đón năm mới ở kinh thành, Phúc Vương sẽ dẫn theo cháu nội của huynh ấy về." Triệu Húc vừa ăn cơm vừa nói: "Chàng xem thử đứa trẻ đó thế nào."
"Được." Phó Nguyên Thanh nuốt một miếng rau xanh, cảm thấy hơi kỳ lạ: "Sao lại bảo ta xem?"
Triệu Húc liếc y một cái: "Thằng nhóc đó là cháu út của Phúc Vương, mới mười hai tuổi. Chàng mà thích thì ta sẽ nhận nó làm con nuôi, sau này ngai vàng giao cho nó. Tính ra thì cũng coi như là con trai của chàng, chàng có thích hay không rất quan trọng. Tất nhiên là phải nghe theo ý kiến của chàng rồi."
Phó Nguyên Thanh nói: "Đã sớm có nghĩa tử nhận ta làm cha rồi."
Triệu Húc bị sặc một miếng cơm, ho khan cả buổi trời mới lấy lại được hơi.
Phó Nguyên Thanh cười nói: "Là Phương Kính."
Triệu Húc trừng mắt nhìn y: "Bây giờ a phụ cũng học được cách trêu chọc ta rồi."
"Thần không dám." Phó Nguyên Thanh cười nói, đứng dậy đi múc một bát canh trong đưa tới cho hắn.
"Đây là cái gì?"
"Canh xương ức hầm đậu xanh. Nghe người bản địa nói, có thể giải nhiệt." Phó Nguyên Thanh nói.
Triệu Húc hơi ghét bỏ nhìn bát canh kì lạ kia một hồi, nhưng cuối cùng vẫn bưng lên uống cạn một ngụm, hắn hơi kinh ngạc, nói với Phó Nguyên Thanh: "Không ngờ hương vị lại khá ngon."
"Ồ. Vậy sao?"
"Cho nên trước khi đưa cho ta, chàng chưa nếm thử mùi vị à?"
Phó Nguyên Thanh hơi chột dạ, y nhìn sắc trời: "Không còn sớm nữa, rửa bát xong thì ngủ sớm đi. Ngày mai dậy còn phải thu dọn hành lý nữa."
Y còn chưa dứt lời, đã bị một bàn tay kéo tuột vào trong lòng Triệu Húc, tiếp đó lại bị Triệu Húc dùng miệng mớm cho một ngụm canh.
Nước canh trong vắt, thơm nồng, mùi vị quả thực không tồi.
Thứ có hương vị càng tuyệt diệu hơn, dường như là sự triền miên này.
Triệu Húc không kìm được mà khao khát nụ hôn sâu hơn, lúc buông nhau ra, trên mặt Phó Nguyên Thanh đã nổi lên ráng đỏ.
"Khả năng chuyển chủ đề của a phụ cũng quá vụng về rồi." Triệu Húc trêu y: "Trên triều đường chàng cũng khẩu chiến với quần thần như thế này sao? Thế mà chưa bị bọn họ vùi dập đến mức tan thành bụi khói à."
"Chàng --" Phó Nguyên Thanh muốn mắng hắn, lại không biết nói gì, rõ ràng vừa rồi bản thân y cũng chìm đắm trong đó: "Chàng thật là, tử tế ăn cơm không được sao?"
Trong ánh mắt Triệu Húc đã bùng lên ngọn lửa nhỏ.
Hắn nói: "Vừa rồi quả thực là muốn ăn cơm. Có điều bây giờ, chỉ muốn ăn chàng."
Nói xong lời này, hắn bế Phó Nguyên Thanh đi lên chiếc giường ở gian trong.
"Nhưng bát đũa..."
"Đừng bận tâm nữa."
"Nhưng mà..."
"Lát nữa ta dọn."
Nói xong những lời này, màn trướng lập tức buông xuống che lấp đi sắc xuân, tự nhiên lại là một hồi đắm say mê loạn.
*
Ngày hai mươi tám tháng Chạp, bọn họ rời khỏi núi La Phù, bắt đầu từ cửa thành Huệ Châu, cưỡi ngựa xuôi về hướng Giang Tây.
Buổi chiều ngày ba mươi tết, đã đi tới Đại Dữu lĩnh.
Đại Dữu lĩnh không quá cao và dốc, nhưng đã là một trong Ngũ Lĩnh khi tiến vào vùng Lĩnh Nam.
Hai người từ chân núi đi lên, đi ngang qua rừng mai.
Mai vàng đã nở.
Mai vàng và mai đỏ đan xen vào nhau, tầng tầng lớp lớp mọc hai bên đường núi. Hương mai lạnh từng đợt ùa về, rất có cảm giác thi vị.
Lại đi thêm một đoạn, đã tới Mai Quan.
Lúc này tiết trời rét buốt, lác đác rơi vài hạt tuyết nhỏ, Triệu Húc khoác chiếc áo da chồn hai lớp trên người mình lên vai Phó Nguyên Thanh. Phó Nguyên Thanh vì sự quan tâm này mà bật cười.
Đột nhiên có tiếng pháo nổ vang, trong các thôn làng hai bên Mai Quan, vô số pháo hoa bay vút lên bầu trời, không khí tết đã hoàn toàn bao trùm.
"Hạo nhiên thiên địa gian, duy ngã độc dã chính."
(Giữa đất trời bao la, duy ta là chính trực.)
Phó Nguyên Thanh cảm thán nói: "Năm xưa Tô Đông Pha bị lưu đày tới Lĩnh Nam, lúc đi qua Mai Quan, từng làm bài thơ 'Qua Đại Dữu lĩnh'. Tuy không nổi tiếng bằng bài 'Ăn vải chín', nhưng lại chính là suy nghĩ trong lòng ta."
Những năm tháng đã qua của bọn họ, toàn bộ ký ức đều nằm lại trong Tử Cấm Thành.
Cho dù là dịp lễ tết, cũng chỉ là ở Tây Uyển ngắm nhìn pháo hoa tàn lụi.
Giữa cảnh đẹp như thế, Triệu Húc không kìm được mà ôm hôn Phó Nguyên Thanh.
"Không ngờ rằng, lại còn có khoảng thời gian như thế này, còn có khung cảnh như thế này." Triệu Húc nói: "Được ở cùng a phụ, tại một nơi không phải Tử Cấm Thành, đón một cái tết như vậy."
Phó Nguyên Thanh cười rưng rưng nước mắt nhìn hắn.
Mọi thứ trong quá khứ đã bào mòn tâm tính của y, khiến y đoan trang như tùng như ngọc.
Nhưng những gì y nghĩ, y nguyện, y mong, y yêu trong lòng, đã như núi như biển, cuộn trào mãnh liệt.
"Kiếp này trao cho người, rong ruổi khắp sơn hà." Y nói: "Năm mới vui vẻ, Húc nhi."
*
Nhất niệm thất cấu ô, thân tâm động thanh tịnh.
Hạo nhiên thiên địa gian, duy ngã độc dã chính.
Kim nhật lĩnh thượng hành, thân thế vĩnh tương vong.
Tiên nhân phủ ngã đảnh, kết phát thụ trường sinh.
(Một niệm sạch bụi trần, thân tâm hằng thanh tịnh.
Giữa đất trời bao la, duy ta là chính trực.
Nay dạo bước trên đỉnh Lĩnh, kiếp này mãi lãng quên.
Tiên nhân xoa đỉnh đầu, kết tóc truyền trường sinh.)
-- Quá Đại Dữu lĩnh - Tô Thức
--
Chú thích:
[1] Hai câu thơ của nhà thơ Tô Đông Pha (thời Tống), trích trong bài "Ăn vải chín" (Thực lệ chi), viết khi ông bị giáng chức và đày đến Huệ Châu (thuộc vùng Lĩnh Nam). Bản dịch của Khương Hữu Dụng.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.