Chỉ mới một ngày không gặp, Trần Cảnh lại hưng phấn hơn hẳn những lần trước.
Động tác của hắn có phần thô lỗ, mắt đỏ hoe xé toạc lớp áo lót của lão tổ tông, làm lộ ra vòm ngực trắng như bạch ngọc, hắn cúi đầu gặm cắn trên đó, để lại một mảng mai đỏ.
Bàn tay vô thức chống lên vai hắn, cũng bị hắn nắm lấy vòng ra sau gáy mình, nhất quyết bắt lão tổ tông phải mở rộng hoàn toàn cơ thể hướng về phía hắn mới cam lòng.
Động tác ra vào vừa vội vã, vừa không chút che đậy, khiến người ta ân ẩn đau nhức. So với sự trầm ổn của những lần trước, lại càng lộ rõ vẻ thô bạo hơn.
Lão tổ tông nhíu mày nhịn đau, để mặc hắn tùy ý phóng túng. Thế nhưng trong lòng lại dâng lên chút thương xót... Nếu không phải vì y, nếu không phải làm lô đỉnh của y, bị dục vọng thôi thúc, Trần Cảnh vốn luôn chín chắn sao lại ra nông nỗi này?
"Trần Cảnh." Y đỏ hoe vành mắt, gọi.
"Lão tổ tông." Trần Cảnh ôm lấy eo y, khựng lại, cố nén tiếng thở dốc nặng nề hỏi: "Có phải thuộc hạ quá lỗ mãng rồi không."
"Không sao." Phó Nguyên Thanh an ủi hắn: "Ngươi cứ làm thỏa thích, ta thích."
Sự dung túng của y trở thành thứ rượu mới, thôi thúc men say càng thêm nồng. Trần Cảnh vốn đang miễn cưỡng kiềm chế bỗng gầm lên một tiếng nghẹn ngào, hai bàn tay như kìm sắt bóp chặt eo y, khiến y không thể động đậy.
Hành động càng trở nên vô cùng mãnh liệt, gần như muốn đẩy nguyên thần người ta lên tận chín tầng mây cực lạc, không bao giờ rơi xuống nữa.
Trong màn trướng tràn ngập hơi thở kiều diễm, dâng lên từng đợt sóng nhiệt, dường như mang theo cả men rượu, cuốn người ta chìm đắm trong đó không thể tự kiềm chế.
Ngân hà vắt ngang, nến đỏ nhỏ lệ.
Mọi chuyện kết thúc, Phó Nguyên Thanh vô cùng buồn ngủ, gắng gượng hé mắt, đợi Trần Cảnh lau dọn cơ thể cho mình khô ráo. Lúc Trần Cảnh định lui xuống, Phó Nguyên Thanh nói: "Ở lại chỗ ta đi."
Trần Cảnh ngẩn ra: "Lão tổ tông?"
"Trong trực phòng của Ty Lễ giám toàn là thái giám lớn nhỏ, không có phòng cho ngươi." Phó Nguyên Thanh nói: "Chỗ này của ta tuy đơn sơ, nhưng cũng coi như rộng rãi. Nếu ngươi muốn, sau này cứ chọn một phòng trong viện mà ở lại." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trần Cảnh nhìn ngó xung quanh.
Trực phòng Chưởng ấn này vốn là điện phụ, viện tử chật hẹp, chính đường cũng chỉ có hai gian. Phó Nguyên Thanh ở đây mười mấy năm, chẳng sắm sửa thêm thứ gì... ngược lại khiến căn phòng này trông vừa trống trải vừa lạnh lẽo, đồ đạc bày biện đều đã cũ kỹ.
Hắn từ từ nhíu mày.
"Vâng." Trần Cảnh nói: "Hôm nay có thể chung phòng với lão tổ tông không?"
Phó Nguyên Thanh khẽ nhấc mắt nhìn hắn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Lúc thuộc hạ đi vào, thấy trong mấy sương phòng khác không có chăn nệm... đã khóa cửa, còn bám đầy bụi." Trần Cảnh nói: "Chắc phải tìm chìa khóa mở ra dọn dẹp mới được."
Y quên mất, ở đây ngoài y ra, chẳng còn ai ở nữa.
Từng món đồ trong phòng, đều là đồ đạc do Chưởng ấn đời trước để lại. Sương phòng đều đã khóa... y chưa từng dùng đến, cũng chưa từng bận tâm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giống như trái tim y, ngoài chút vướng bận duy nhất khiến y phải nhọc lòng ra.
Tất cả đều đã khóa chặt bởi những ổ khóa nặng nề.
Mặc cho nơi đó phủ đầy bụi bặm rêu phong, cũng chẳng buồn dòm ngó.
"Là ta sơ suất rồi..." Phó Nguyên Thanh vừa nói vừa ngước mắt nhìn thanh niên đang khoác chiếc áo mỏng, hắn đứng ở cửa, cánh cửa đã đẩy mở, ánh sáng của dải ngân hà sau lưng rải rác rơi xuống.
Hắn đứng giữa dải ngân hà.
Trong ánh mắt mang theo những vì sao lấp lánh.
Cứ thế nhìn sang, nhẹ nhàng gõ vào cánh cửa trái tim y vốn đã khóa chặt từ lâu.
"Đêm nay chung phòng đi." Phó Nguyên Thanh nói: "Ngày mai dọn dẹp xong hẵng chuyển."
Lần này Trần Cảnh không nói gì thêm, Phó Nguyên Thanh nghe thấy tiếng sột soạt cởi áo, tiếp đó một cơ thể thanh niên nóng hổi chui vào trong chăn bông.
Lão tổ tông vốn không thích phô trương, ngay cả chăn bông cũng chỉ là loại chăn mỏng có kích thước bình thường, thanh niên cao lớn vừa chui vào, lập tức khiến không gian trong chăn trở nên chật hẹp, xa nhau một chút là bị lọt gió, không thể không dính sát vào nhau.
Trần Cảnh với tay, dém lại góc chăn sau gáy y.
Thế là càng gần gũi hơn.
Bỗng dưng có thêm vài phần thân mật vốn không nên tồn tại.
Phó Nguyên Thanh nằm trong vòng tay hắn, ngửa đầu nhìn hắn, thấy trên cằm tử sĩ đã hiện chút râu xanh mờ, không nhịn được cảm thán một tiếng: "Có vài góc độ, ngươi và bệ hạ vẫn có phần tương đồng."
Trần Cảnh không thu tay về, ôm lấy y, giữ y trong lòng, thấp giọng hỏi: "Lão tổ tông, Trần Cảnh mạo phạm."
"Cứ nói đừng ngại."
"Lão tổ tông... có người mình thích không?" Trần Cảnh hỏi.
Lão tổ tông trở mình trong vòng tay hắn, ngắm nhìn bầu trời đầy sao ngoài cửa sổ, trong cơn mơ màng, những vì sao ấy lờ mờ phác họa ra một bóng hình, nhưng rồi lại nhanh chóng tan biến.
Y nghĩ ngợi một lát: "Từng có đi."
"Từng có?"
Phó Nguyên Thanh mỉm cười: "Phải... Lúc đó ta vẫn là tiểu công tử của nhà họ Phó, vô lo vô nghĩ. Thích ai cũng là lẽ đương nhiên, người nào lọt vào mắt xanh của ta, đó càng là phúc khí của người đó. Cho dù... cho dù người đó thân phận cao quý. Ta cũng chỉ nghĩ việc thích người đó là chuyện của riêng ta, không cần người đó phải bận lòng."
"Đó quả thực là phúc khí của người đó."
Phó Nguyên Thanh cười thở dài: "Nhưng tình và ái, sự nồng nhiệt đều cực kỳ ngắn ngủi. Ngươi còn trẻ, có lẽ không hiểu... Đời người, phải gánh vác quá nhiều thứ, sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình, yêu hận tình si chỉ có thể từ từ phai nhạt. Giống như... giống như vệt sao băng vô tình xẹt qua bầu trời này. Cháy rực rỡ, nhưng chỉ tồn tại trong một cái chớp mắt."
"Ngươi hỏi ta có người trong lòng hay không. Từng có." Phó Nguyên Thanh nói: "Chỉ là đã không còn nhớ rõ lúc đó vì sao lại thích người ta nữa rồi."
Phó Nguyên Thanh không quay đầu lại, tự nhiên hỏi: "Ngươi hỏi ta chuyện này, có phải bản thân đã gặp được người mình thích, lại vì thế mà sầu lo không?"
Tử sĩ ôm chặt lấy y từ phía sau.
"Thuộc hạ thích lão tổ tông." Trần Cảnh nói.
Phó Nguyên Thanh sững sờ, xoay người lại nhìn hắn.
Hốc mắt Trần Cảnh hơi đỏ, giọng trầm khàn nói: "Ta thích lão tổ tông, nhưng lão tổ tông không hề thích ta."
"Ta đương nhiên là thích ngươi."
Mắt Trần Cảnh sáng lên.
Phó Nguyên Thanh lại nói: "Chỉ là không phải kiểu thích đó."
Trần Cảnh lập tức lại ỉu xìu xuống.
Phó Nguyên Thanh thấy buồn cười: "Đứa nhỏ ngốc, ngươi lần đầu nếm thử tình dục, lại song tu với ta thế này. Đương nhiên sẽ nhầm lẫn ranh giới của ái dục. Ngươi không hề thích ta, kẻ thương tích đầy mình như ta cũng không đáng để ngươi thích."
"Ta sắp chết rồi, Trần Cảnh. Ta còn phải kéo ngươi chết chung nữa." Phó Nguyên Thanh nói.
Trần Cảnh đáp: "Ta thích lão tổ tông, nhưng lão tổ tông nhìn ta, lại là đang nhìn một người khác."
Trong lòng Phó Nguyên Thanh thoáng xót xa, qua một hồi lâu mới nói: "Ngươi nhớ mỗi lần chúng ta song tu xong, ta đều hỏi ngươi có tâm nguyện gì không... Thế này đi, sau này cũng vậy, chỉ cần song tu xong, ngươi muốn gì cứ nói cho ta. Ta sẽ cố hết sức để thỏa mãn cho ngươi."
Y nói dứt lời, hốc mắt Trần Cảnh càng đỏ dữ dội hơn, hắn hỏi: "Lão tổ tông nói gì?"
Lão tổ tông thở dài một tiếng: "Chúng ta thân mật như thế này, chẳng khác nào phu thê. Nếu ngươi không chê, cứ giả vờ như chúng ta yêu thương nhau, cũng không phải là chuyện không thể."
Trần Cảnh hôn lên đầu ngón tay y.
"Được." Hắn lạc lõng đáp.
--
Lời tác giả:
Lão tổ tông: Thích, nhưng chưa hoàn toàn là thích.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.