"Chưởng ấn, ngài nói gì?"
Bách Lý Thời dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán.
Hiện giờ ông đang mặc đồ ngắn gọn gàng, buộc tóc, trên người còn vương chút cặn dược liệu, khuôn mặt đen sạm vì cháy nắng, dịch bệnh ở kênh Môn Đầu nhiều ngày qua khiến ông bận rộn đến tiều tụy, chẳng còn nhìn ra dáng vẻ của một thầy thuốc nữa.
Lúc bị Phương Kính gọi đến Ty Lễ giám, đoàn xe đang chuẩn bị xuất phát khỏi Thái Y viện.
Nghe những lời Phó Nguyên Thanh nói, ông vẫn còn hơi ngẩn ngơ, tưởng là mình nghe nhầm.
"Ta không muốn luyện Đại Hoang Ngọc Kinh nữa. Có cách nào vừa tháo gỡ được sự ràng buộc giữa ta và Trần Cảnh, lại vừa bảo đảm tính mạng sau này của Trần Cảnh được bình an vô sự không?" Phó Nguyên Thanh hỏi ông.
Bách Lý Thời nhìn về phía Phó Nguyên Thanh, rốt cuộc cũng nhận ra Phó Nguyên Thanh đang nói thật, nhíu mày: "Chưởng ấn ắt hẳn hiểu rõ cơ thể của mình, bây giờ trông thì có vẻ không khác gì người thường. Nhưng chỉ cần dừng việc song tu, chắc chắn không thể chống đỡ nổi đến tháng tám."
"Tính ra thì ta vẫn còn được hời." Phó Nguyên Thanh mỉm cười: "Dù không tu luyện đến thức cuối cùng, cũng có thể sống thêm nửa năm."
"Thế mà giống nhau được sao?" Bách Lý Thời chất vấn: "Ngài bây giờ khỏe mạnh, không đau không ốm, hơn nữa những ngày sắp tới cơ thể sẽ ngày càng tốt lên, sau này thậm chí còn có thể chạy nhảy được, mọi mầm bệnh cũ trong người đều có thể trừ sạch."
"... Nhưng nếu tiếp tục luyện, tương lai Trần Cảnh sẽ phải gánh chịu những tội vạ này thay ta." Phó Nguyên Thanh nói.
Bách Lý Thời hơi sốt ruột, đứng dậy đi lại mấy vòng, như thể hạ quyết tâm, nói với Phó Nguyên Thanh: "Ngọc giản mà Chưởng ấn từng xem qua chỉ là bản khắc. Bản gốc vốn là một bộ trúc giản, đang ở chỗ Trần Cảnh, ngài có thể hỏi xin hắn --"
"Có phải cái này không." Phó Nguyên Thanh đặt bộ trúc giản lên bàn hỏi.
Bách Lý Thời nín thở, nói: "Ngài lấy được rồi à? Đã xem rồi sao?"
"Phải." Phó Nguyên Thanh nói: "Ta đã biết, cách giải của Đại Hoang Ngọc Kinh chính là hô ứng hòa hợp, thì có thể cùng chung thiên thọ..." Phó Nguyên Thanh nói: "Chỉ là ta không làm được."
"Tại sao? Có gì mà không làm được, ngài chỉ cần thẳng thắn cởi mở với Trần Cảnh... Hay là ngài không thích Trần Cảnh?" Bách Lý Thời nghĩ mãi vẫn không hiểu.
"Sao ta có thể không yêu thích hắn."
Khi nhắc đến hai chữ "yêu thích", vô số ký ức lướt qua trong tâm trí y, thế là ánh mắt y sáng ngời, thậm chí còn nở nụ cười. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, y đã quay trở lại thực tại.
Y khẽ cúi đầu để che lấp đi, dùng đầu ngón tay vuốt ve vạt áo vốn đã phẳng phiu chỉnh tề.
"Chính vì yêu thích, nên mới không thể cùng chung thiên thọ." Y nói: "Hoàng đế sắp sửa tự tay giữ bảo tỷ, những thế gia truyền đời kia không cam tâm lùi bước, mà đám tuấn kiệt trẻ tuổi lại đang nôn nóng muốn tiến lên. Ta gánh trọng trách phó tá ấu đế, nhưng trớ trêu thay chỉ là một kẻ hoạn quan, ngồi ở nơi đó gánh vác trọng trách đó, song lại không xứng với vị trí. Mười ba năm qua đã trở thành tấm bia cho người đời chỉ trích." Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Ta không hiểu." Bách Lý Thời nhíu mày: "Ngài bước chân vào cung, bao thói hư tật xấu của nội giám trong cung đều bị càn quét sạch sẽ, cho dù là hạng cung nhân thấp kém nhất cũng có chỗ dựa dẫm. Lại nói bên ngoài cung, những năm nay Thát Đát đã bị đánh lùi hơn ba trăm dặm, chưa từng làm hại bá tánh của ta. Lại chấn hưng nghề dệt ở Chiết Giang, tơ lụa đồ sứ bán ra tận các nước phương xa. Giảm thuế khóa, nhẹ sưu dịch, khai hoang mở ruộng, xây dựng Huệ Dân Dược cục. Công thương phồn vinh, bá tánh có nơi mưu sinh, người già có chốn nương tựa. Chưởng ấn tài năng tuyệt thế, lại một lòng vì xã tắc, từ bi cứu đời... Ta chẳng qua chỉ tiếp xúc với ngài vài lần, đã sinh lòng ngưỡng mộ. Tại sao đám đại thần này, những thế gia này, cứ như bị mù lòa cả rồi, không ngừng chỉ trích ngài, không từ mọi thủ đoạn bôi nhọ ngài?"
"Chỉ vì giang sơn xã tắc chẳng liên quan gì đến bản thân bọn họ. Suy cho cùng, thiên hạ là thiên hạ của triều Đại Đoan, con dân cũng là con dân của Đại Đoan. Chỉ cần Đại Đoan này vẫn còn thoi thóp tồn tại được, thì cần gì cứ phải ép nó lớn mạnh, miễn không cản trở việc đám thế gia vơ vét của cải nuốt trọn ruộng đất, thì mọi thứ đều chẳng liên quan gì đến bọn họ." Phó Nguyên Thanh đáp: "Mà Tiên đế giao trọng trách phò tá ấu đế cho ta, chính là muốn ngăn chặn họ thao túng hoàng quyền. Bệ hạ nhường lợi ích cho dân, tức là xâm phạm đến lợi ích của chư vị đại quan. Ta tự nhiên trở thành cái gai trong mắt bọn họ, không nhổ cỏ tận gốc thì ắt để lại hậu họa."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bách Lý Thời nghe được những lời lẽ này, ngồi ngây ngốc hồi lâu, mới nói: "Ta lớn lên ở Khuynh Tinh các, được thụ giáo từ chư vị tiên hiền, mưa dầm thấm đất. Thế nhưng những lời luận đàm như thế này, đây vẫn là lần đầu tiên ta được nghe. Giống như đột nhiên thông suốt, như được giác ngộ."
Phó Nguyên Thanh dường như thoáng qua chút ý cười: "Triều đường gió cuộn mây vần, lòng người thay đổi khôn lường, thế lực sắp sửa đổi ngôi, ta ở trong đó mỗi bước đều như đi trên băng mỏng, chỉ cần lơ là một chút là sẽ bỏ mạng... Ta yêu thương Trần Cảnh, cho dù chúng ta có thể cùng chung thiên thọ. Nhưng tuổi thọ con người dài bao nhiêu, ta không tính được. Nếu hai ta cùng chung thiên thọ, thì sẽ cùng chung nhịp thở, ta mà bỏ mình, Trần Cảnh cũng sẽ chết. Ta không thể vì hai chữ 'yêu thương', mà bắt hắn chết cùng ta."
"Lần đầu tiên bắt mạch cho Chưởng ấn, Chưởng ấn đã hỏi ta: Mạng của bản thân mình và mạng của kẻ khác, bên nào nặng bên nào nhẹ?"
Website TruyenLau.com
"Phải." Phó Nguyên Thanh nói.
"Chưởng ấn đã có câu trả lời chưa?"
Phó Nguyên Thanh đáp: "Ngay lúc đó đã có rồi."
Lúc đó...
"Ta biết Trần Cảnh yêu ngài sâu đậm. Ngài đã từng nghĩ đến cảm nhận của Trần Cảnh chưa? Ngài đã từng hỏi tâm nguyện của hắn chưa? Nếu ngài bỏ mình, làm sao hắn vượt qua được những năm tháng đằng đẵng sau này." Bách Lý Thời lại hỏi.
Lần này Phó Nguyên Thanh lại tỏ ra nhẹ nhõm, y nghiêng đầu nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ.
Bầu trời đan xen muôn mảng màu, mây trắng trôi nhanh thay đổi trong chớp mắt.
Phó Nguyên Thanh nói: "Bãi bể nương dâu, năm tháng có thể xoa dịu mọi thứ, nói gì đến tình cảm dành cho một người. Đợi đến khi hắn tay trong tay cùng bạn đời, tóc bạc bước đến cuối cuộc đời, lúc quay đầu nhớ lại ta, cũng chỉ còn sót lại một bóng hình mờ ảo thôi."
Bách Lý Thời nhìn Phó Nguyên Thanh trước mắt, chỉ thấy cổ họng có hơi khô khốc, ông nuốt nước bọt, nói: "Không có cách giải."
"Hửm?"
"Đại Hoang Ngọc Kinh không cần phải giải trừ ràng buộc." Bách Lý Thời nói: "Dừng thuốc, ngừng luyện. Tự khắc sự trói buộc sẽ đứt đoạn. Những lời Trần Cảnh nói trước đây toàn là lừa ngài cả."
Lần này, đến lượt Phó Nguyên Thanh lộ vẻ kinh ngạc, y sững sờ nhìn Bách Lý Thời, cuối cùng lại có phần nhẹ nhõm, bỗng bật cười thành tiếng: "Thì ra là vậy, thế thì tốt quá rồi."
*
Lúc trời nhá nhem tối, Trần Cảnh bước ra khỏi Nội Thư phòng giữa một đám hài đồng, hắn ngẩng đầu nhìn lên, Phó Nguyên Thanh đang đứng dưới cửa chào của Nội Thư đường, ngẩng đầu nhìn trời.
Dáng người Phó Nguyên Thanh cao gầy, mặc bộ thanh y bằng lụa thô không có bổ tử, ánh tà dương ảm đạm vẽ lên một vòng hào quang mờ ảo quanh người y, khiến y trông giống như một vị tiên nhân thanh tao đứng đó.
Y chắp hai tay sau lưng, cầm một chiếc diều giấy tinh xảo.
Thấy Trần Cảnh đi tới, y bèn mỉm cười hỏi: "Đói chưa?"
Còn chưa đợi Trần Cảnh đáp lời, y đã lấy từ trong ngực ra một hộp đựng thức ăn tinh xảo, mở ra bên trong là một miếng bánh ngọt làm thành hình thỏ ngọc. Chú thỏ ngọc kia trắng trẻo bụ bẫm, sống động như thật.
"Điểm tâm đưa đến điện Dưỡng Tâm hôm nay, ta đã dặn người bên dưới cố tình chừa lại một miếng." Y nhỏ giọng nói: "Cho ngươi."
Y hiếm khi mượn việc công làm việc tư thế này, lúc nói ra còn hơi lúng túng.
Trần Cảnh cầm lấy hộp thức ăn nhưng không ăn chú thỏ bên trong, hỏi: "Lão tổ tông tan sở rồi sao?"
"Ừ. Hôm nay Ty Lễ giám không có việc gì, nên về sớm một chút." Phó Nguyên Thanh cho hắn xem chiếc diều trên tay: "Ta đưa ngươi đi thả diều."
Từ Ty Lễ giám đi về phía Nam qua hai con hẻm, chính là bãi cỏ bên trong Ngự Mã giám, lúc này ngựa đều đã về chuồng, trống trải mênh mông, chẳng có lấy một bóng người. Phó Nguyên Thanh bảo Trần Cảnh cầm con diều dang rộng ra, ở giữa có một bộ khung bọc giấy Tuyên Thành, có thể đặt đèn dầu vào mà không bị đổ.
Phó Nguyên Thanh lại lấy từ trong ngực ra hai ngọn đèn làm bằng mỡ đặc, dùng mồi lửa châm sáng rồi bỏ vào trong.
Toàn bộ chiếc diều đèn giấy bừng sáng lên.
Lúc này trời đã tối hẳn.
Họ chờ đợi trong bóng tối một lúc.
Trần Cảnh im lặng, Phó Nguyên Thanh bèn không nhịn được đưa tay tìm hắn: "Trần Cảnh."
Ngay sau đó, bàn tay chai sần của Trần Cảnh đã nắm lấy tay y: "Ta đây."
"Ngươi đừng vội, chúng ta đợi thêm chút nữa." Phó Nguyên Thanh nói.
"Đợi gì cơ?"
"Đợi gió."
"Được."
Quả nhiên chỉ một lát sau, gió nổi lên, thổi tan những tầng mây, mặt trăng ló rạng, chiếu sáng cả bãi cỏ.
Hai người vừa vặn chạm phải ánh mắt đối phương.
Phó Nguyên Thanh mỉm cười, y nắm chặt sợi dây trong tay, chỉ chạy vài bước, dây đã căng, Phó Nguyên Thanh hô: "Trần Cảnh buông tay."
Trần Cảnh không buông.
Gió lại lớn hơn một chút.
"Trần Cảnh, buông tay." Phó Nguyên Thanh nói: "Lúc này gió đang đẹp, không buông tay nữa thì không kịp đâu."
Trần Cảnh đáp một tiếng, giơ tay buông ra, sợi dây được kéo căng hết cỡ, Phó Nguyên Thanh vội thả dây ra, con diều đèn giấy lập tức bay vút lên trời cao. Nó nhấp nháy ánh sáng giữa bầu trời đêm tĩnh lặng, hệt như một đốm đom đóm từ từ bay lên, nhìn từ xa, dường như trong trẻo sáng ngời giống hệt ánh trăng vậy.
"Đẹp không?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
"Đẹp."
"Cái này vốn là do lão Trương làm diều trong kinh thành dâng lên, định để dành đến Tết Nguyên Tiêu năm nay mang ra thả. Không ngờ Nguyên Tiêu lại có tuyết lớn, thế là bị vứt trong kho. Hôm nay ta rảnh rỗi không có việc gì, đi bới nó ra." Phó Nguyên Thanh nói: "Không ngờ lại đẹp đến vậy."
Phó Nguyên Thanh nhẹ nhàng kéo thả, giữ cho con diều thăng bằng trên không trung. Gió thổi qua, chiếc còi gió gắn trên con diều phát ra tiếng kêu vù vù, nghe như tiếng chim lạc kêu khóc.
Lại một lát sau, gió càng thổi mạnh hơn, những đám mây không biết từ đâu bay tới, mặt trăng lúc ẩn lúc hiện sau mây.
Con diều bị thổi cho chao đảo lên xuống.
"Thu đi." Trần Cảnh nói: "Không thì lát nữa lại không thu về được."
Hắn chưa dứt lời, sợi dây diều bỗng đứt phựt, vút một tiếng, chiếc diều đèn giấy bị thổi bay lên tận nơi cao hơn, cuối cùng bay ra xa, biến thành một đốm sáng tựa như một vì sao.
Phó Nguyên Thanh cầm cuộn dây trên tay, ngơ ngẩn nhìn theo, cuối cùng hơi tiếc nuối thở dài một tiếng.
Tiếng thở dài của y nghe có phần mềm yếu, Trần Cảnh không kìm lòng được nói với y: "Nếu lão tổ tông thích, cứ bảo lão Trương làm diều làm thêm mấy cái nữa đưa vào cung là được."
Phó Nguyên Thanh lắc đầu: "Ngươi không hiểu đâu. Diều đèn giấy cực kỳ khó làm, một năm lão Trương cũng chỉ làm được vài cái thôi. Mỗi cái đều là độc nhất vô nhị."
Y chậm rãi cuộn phần dây đứt lại, xốc lại tinh thần, cười nói: "Về thôi, ta đã bảo Phương Kính chuẩn bị xong cơm nước rồi."
"Vâng." Trần Cảnh nói: "Mọi việc đều nghe theo lão tổ tông."
*
Hai người vừa xuống xe bước vào tư trạch của Phó Nguyên Thanh, đã cảm nhận được sự khác thường.
Gia nhân xung quanh đều không thấy đâu, Phương Kính cũng chẳng thấy bóng dáng.
Là Tào Bán An ra mở cửa chính.
Hắn ta không đi vào trong, chỉ đứng ở cửa khom người đón hai người bước vào.
Cửa chính Thính Đào cư mở ra, từ xa đã thấy gian phòng chính sáng bừng lên chưa từng có, hai chiếc lồng đèn đỏ treo dưới mái hiên, không khí vui vẻ lại đượm nét cô đơn. Giữa sảnh bày sẵn một bàn rượu thịt, trên chiếc bàn dài đặt một cặp nến long phụng.
Trần Cảnh bước đến cửa nhìn rõ những thứ này, bước chân khựng lại: "Lão tổ tông, đây là?"
"Mỗi lần song tu xong, ta đều đồng ý cho ngươi một tâm nguyện." Phó Nguyên Thanh nói: "Từ trước đến nay, vẫn còn một tâm nguyện chưa được hoàn thành."
Y cầm hai chiếc trâm hoa vàng ròng chạm trổ từ trên bàn lên, một chiếc cắm nghiêng lên búi tóc Trần Cảnh, chiếc còn lại cài lên bên tóc mình, rồi lại cầm quả tú cầu bằng lụa đỏ thắm.
"Ngươi từng nói muốn cùng ta kết phu thê." Phó Nguyên Thanh mỉm cười: "Người như ta chẳng thể lấy vợ cũng chẳng thể gả chồng, chỉ có thể cho ngươi những thứ này. Ngươi có nguyện --"
"Nguyện ý." Trần Cảnh không đợi y nói hết câu, giọng khản đặc nói: "Trời đất có thể làm mai, ta nguyện cùng Lan Chi kết tóc."
Hắn nắm lấy một đầu lụa đỏ của quả tú cầu từ tay Phó Nguyên Thanh, kéo lấy, nói với Phó Nguyên Thanh: "Một không bái thiên địa, hai không bái cao đường. Ta tự nguyện kết tóc cùng người, bất luận có là phu thê hay không. Chỉ cần giao bái."
"Được." Trong mắt Phó Nguyên Thanh ngấn lệ, mỉm cười nói: "Được, phu thê giao bái."
Hai người chắp tay ngang ngực, khom lưng cúi người một cái.
Ngẩng đầu nhìn nhau, lại cúi thêm một cái nữa.
Phó Nguyên Thanh vén vạt áo quỳ xuống đất, Trần Cảnh cũng quỳ theo, hai người quay mặt vào nhau dập đầu.
Hành lễ xong đứng dậy, Trần Cảnh bưng chén rượu giao bôi trên bàn lên, mỗi người một chén đan chéo tay nhau uống cạn, tiếp đó hắn bế bổng Phó Nguyên Thanh lên, xoay người bước vào tẩm thất Thính Đào cư.
Lần phóng túng ở căn phòng này trước đó, dường như vẫn là vào lúc hoa mai đỏ mới độ chớm nở.
Lúc ấy trời đông giá rét, băng tuyết dồn dập kéo tới, ngay cả cõi lòng cũng nguội lạnh như đã chết.
Nay đầu hạ sắp đến, tầng băng lạnh lẽo trong tim đã hóa thành một hồ sen, lặng lẽ nở rộ.
Phó Nguyên Thanh ôm chặt lấy bờ vai người đang nằm trên người mình, tham lam lưu luyến chút hơi ấm này, qua hôm nay, y lại phải một mình bước vào chốn băng tuyết ngập trời, thế nên lại càng không nỡ rời xa. Y liên tục đòi hỏi Trần Cảnh, một chút cũng không chịu giữ lại. Bức bách đến nỗi hai mắt Trần Cảnh đỏ ngầu, mặc sức hoan ái trên người y.
Chăn uyên ương ấm áp.
Bóng rèm lụa lay động.
Một đêm không ngủ.
*
Lúc tỉnh dậy lần nữa, bên cạnh đã chẳng thấy người đâu, chỉ còn lại một chiếc gối lún xuống.
Trần Cảnh ngồi dậy, sờ tay vào chỗ đó.
Lạnh như băng.
Người đã rời đi từ lâu rồi.
Hắn bước ra khỏi phòng, đi tìm một vòng, không thấy Phó Nguyên Thanh đâu, cũng chẳng thấy Tào Bán An, hỏi bọn hạ nhân thì ai cũng nói không biết.
Trần Cảnh quay trở lại Thính Đào cư, trên án thư trong sảnh chính, đặt sẵn một bức thư -- Trần Cảnh mở ra.
Trải rộng, nét chữ tiểu khải thanh tú của Phó Nguyên Thanh hiện lên.
*
Ngày đầu gặp chàng, đúng lúc trời đông giá rét, gió tuyết tháng mười hai. Chốn triều đường gặp bước cản trở, tuổi thọ chẳng còn bao lâu. Kẻ sắp chết đuối chỉ cầu mong một cọng rơm tìm chút an ủi, còn chuyện tương lai ra sao, lúc ấy ta chưa từng nghĩ tới.
Mọi người đều đã căm ghét Phó Nguyên Thanh ta từ lâu, duy chỉ có chàng Trần Cảnh là không vì thân phận hèn mọn của ta mà coi khinh, liều mình kéo dài tính mạng, lại ân cần chăm sóc tỉ mỉ từ những việc nhỏ nhặt.
Tấm chân tình của chàng, trong lòng ta hiểu rõ, cũng cảm kích đến rơi lệ.
Thế nhưng cuộc đời này của ta đã đến hồi kết, còn chàng lại có tương lai vô tận phía trước.
Ta biết mình nợ chàng quá nhiều, không thể báo đáp hết.
Chỉ đành tự hứa kiếp sau.
Đến lúc đó, nếu chàng chưa hứa hôn kết lương duyên, ta tất sẽ kết cỏ ngậm vành báo đáp ơn sâu của chàng.
-- Phó Nguyên Thanh
Ngoài ra, bản thân từ lúc vào cung, không còn tiền riêng trong người, nhiều năm qua chỉ dành dụm được năm trăm lạng bạc trắng, coi như đổi lấy lời hứa về cỗ quan tài năm xưa. Của cải mọn, mong chàng vui lòng nhận cho.
*
Ngoài ra, trong phong thư còn có một tờ ngân phiếu.
Năm trăm lạng.
Đó là toàn bộ tiền tiết kiệm suốt mười ba năm qua của Phó Nguyên Thanh, trong đó còn có một phần là tiền thưởng của Thiếu đế ban cho.
Trần Cảnh đứng sững giữa sảnh chính, một luồng khí lạnh ngắt chạy dọc từ gan bàn chân lên, lan ra khắp toàn thân.
Hắn nhìn bức thư kia, cùng tờ ngân phiếu năm trăm lạng.
Chỉ cảm thấy vừa nực cười, lại vừa bi thương, thế là hắn cất tiếng cười to.
"Ha ha ha ha ha ha ha --!"
Hắn nhọc lòng tính kế bao năm nay, cứ ngỡ thay đổi một thân phận khác, là có thể thực sự gần gũi được với con người mà hắn vốn dĩ không thể tới gần. Có lẽ là do hắn quá nhập tâm vào vở kịch, hoặc có lẽ do hắn diễn quá nhập vai, đến cuối cùng, lại vì quá nặng tình mà bị đẩy ra xa.
Trong thiên hạ còn ai nực cười hơn hắn.
Trong thiên hạ còn ai đáng thương hơn hắn.
Hắn cười đến mức cả người run rẩy, cười đến mức nước mắt giàn giụa.
Cơn lạnh lẽo trên người hắn nhanh chóng qua đi, cảm giác lạnh buốt dần chuyển thành hơi nóng bỏng rát.
Ngọn lửa giận dữ thiêu đốt toàn thân Trần Cảnh.
Hắn xé nát bức thư và tờ ngân phiếu kia, từng mảnh từng mảnh, cho đến khi chỉ còn là những mảnh vụn.
Những mảnh vụn đó rơi lả tả xuống sàn, bị Trần Cảnh giẫm dưới chân, nghiền nát thành bột mịn.
"Phó! Nguyên! Thanh!" Trần Cảnh... hay phải nói là Triệu Húc, lộ ra ánh mắt hệt như ngọn lửa cháy rực, hắn rít qua kẽ răng ba chữ này.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.