Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 27: Trực đêm

Mặc dù buổi trưa binh quyền của Ngự Mã giám bị tước đoạt, Dương Lăng Tuyết nhận chức, tạo ra thế đối trọng cực lớn với Quyền Loan, tuy nhiên đến tối, Thái hậu cũng coi như đã đòi lại được chút lợi lộc.
Dưới sự giằng co quyền lực, Thiếu đế và Thái hậu mỗi người đều có được có mất, có thắng có thua.
Thái hậu rốt cuộc cũng nhận được một lời khẳng định chắc chắn, bèn giữ phong thái đoan trang mà rời đi.
Thiếu đế tiễn bước phía sau, cử chỉ đúng mực.
Ai nhìn vào mà chẳng khen một câu mẹ hiền con thảo.
Thế nhưng những chuyện ẩn tình trong đó, hai người tôn quý nhất thiên hạ này đều tự hiểu rõ trong lòng, cứ thế mà cho qua.
*
Cuối cùng các đại đương cũng dập đầu thỉnh an xong xuôi.
Làm ầm ĩ đến quá nửa đêm, trời đã tối mịt, sắp tới giờ Hợi.
Thiếu đế dời giá đến tẩm cung trong hậu điện, Đức Bảo đã sắp xếp cung nữ vào trong thay y phục cho Thiếu đế, hắn vừa vào trong, khói hương đã nghi ngút bốc lên, sau đó Phó Nguyên Thanh được Tào Bán An dìu vào, hai người quỳ dập đầu ở trước cửa.
"Chủ tử, Ty Lễ giám Phó Nguyên Thanh, Tào Bán An đến thỉnh an." Phó Nguyên Thanh nói.
"Miễn." Thiếu đế nói, sau đó lại nói: "A phụ bình thân đi. Vai của ngươi... vai không sao chứ?"
Phó Nguyên Thanh đứng lên, lắc lắc đầu: "Tạ chủ tử quan tâm, nô tỳ không sao." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Còn chưa đợi y xin cáo lui, Thiếu đế đã hỏi: "A phụ thấy, thủ đoạn hôm nay của trẫm với Quyền Oanh thế nào?"
"Kẻ dưới không được tùy tiện bàn tán về quân thượng."
"A phụ cứ nói đi, trẫm xin chỉ dạy."
Phó Nguyên Thanh ngước mắt nhìn hắn.
Website TruyenLau.com Nét mặt Thiếu đế buông lỏng, ngồi trên mép giường, thậm chí còn có vẻ mong đợi nhìn y, giống như một đứa trẻ đang chờ được khen ngợi để nhận kẹo, lộ ra vài phần trẻ con, không hề có ý đồ gì khác. Thế là lão tổ tông chắp tay trong ống tay áo, khom người nói: "Thủ đoạn sấm sét, phong mang chói lóa, không ai không sinh lòng kính sợ."
Sự vui sướng của Thiếu đế càng hiện rõ hơn.
"A phụ thực sự thấy vậy sao?"
TruyenLau.com "Chỉ là..." Giọng lão tổ tông đột ngột chuyển hướng: "Buổi sáng Thái hậu dò hỏi nô tỳ chuyện đại hôn, chủ tử không có mặt ở đó, nhà họ Quyền nắm binh quyền đã lâu, trong thời gian ngắn không có gì uy hiếp. Nếu giả vờ nước đôi lấp liếm cho qua, chuyện hôn lễ sau này xử trí thế nào hoàn toàn do chủ tử định đoạt. Nay trực tiếp đối đầu trực diện, tình hình chuyển biến xấu đi nhanh chóng, đánh mất tiên cơ. Lại khiến Thái hậu và Hàm Ninh Hầu sinh lòng kiêng dè."
Y nói một câu, sắc mặt Thiếu đế lại sầm xuống một phần, đến cuối cùng lông mày đã nhíu cả lại.
"Nói vậy là trẫm làm không tốt?"
"Có xích mích với Thái hậu cũng không phải chuyện một sớm một chiều, chỉ là hôm nay hơi làm ầm ĩ quá mức mà thôi." Phó Nguyên Thanh thấy hắn có vẻ buồn bực, không kìm được bèn an ủi một chút: "Chủ tử còn trẻ, đương nhiên có cách làm của người trẻ..."
"Làm ầm ĩ?" Thiếu đế cố tình không nghe lọt tai toàn bộ lời y, khó chịu hỏi vặn lại: "Ngươi thấy hành động tối nay của trẫm là làm ầm ĩ?"
"... Để một nô tỳ ngồi lên kiệu của thiên tử, quả thực có hơi tùy tiện rồi." Phó Nguyên Thanh cuối cùng vẫn quyết định nói lời thật lòng: "Mỗi một cử chỉ của chủ tử, đều nằm trong mắt mọi thần dân, người làm gì, họ sẽ làm nấy. Thưởng phạt phân minh, tôn ti trật tự, mới có thể truyền bá phong tục tốt đẹp, kẻ trên làm người dưới noi theo, xã tắc mới được ổn định."
"Phó Nguyên Thanh ngươi --" Thiếu đế trừng mắt nhìn y: "Trẫm làm vậy là vì ai lẽ nào ngươi không biết?!"
Hoàng đế sắp trừng mắt đến mức xuyên thủng lão tổ tông rồi.
Đức Bảo và Tào Bán An ở trong phòng, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng áo, không dám thở mạnh. Khốn nỗi Phó Nguyên Thanh vẫn khom người đứng đó, không có vẻ gì là quá sợ hãi.
Y cất giọng trầm thấp: "Vì ai đi chăng nữa, cũng không nên nhường kiệu của thiên tử. Đặc biệt không thể vì một cung nhân mà làm việc lễ nhạc băng hoại này. Lẽ nào chủ tử muốn để sử sách ghi người giống như Chu U Vương Niết, Hán Linh Đế Hoành [1]?"
Y mắng Thiếu đế là hôn quân Chu U Vương phóng hỏa đùa bỡn chư hầu, là Hán Linh Đế sủng ái hoạn quan, ngay cả Tào Bán An nghe cũng thấy có phần không đành lòng, lí nhí nói: "Lão tổ tông, quá lời rồi..."
"Chu U Vương, Hán Linh Đế." Thiếu đế nghiến răng nghiến lợi, tức giận hất đổ chén trà an thần do cung nữ bên cạnh dâng lên, đi tới đi lui trước long sàng, vốn dĩ đã tức đến mức sắp ngất đi, nhưng nhìn sắc mặt trắng bệch, trên vạt áo còn vương bụi đất của Phó Nguyên Thanh, lại không nỡ mắng lại, qua một lúc lâu, bỗng nhiên bật cười: "Trong lòng a phụ, trẫm giống U Vương, giống Linh Đế... Thế nhưng a phụ nói đúng, trẫm vốn cũng chẳng muốn làm minh quân hiền chúa gì cả... Nếu ngày sau, sử sách nói trẫm là hôn quân, vậy thì trẫm làm hôn quân vậy."
Thiếu đế nói lời hờn dỗi, Phó Nguyên Thanh vô tội, đành phải quỳ xuống bái thêm cái nữa: "Chủ tử hỏi han, bảo nô tỳ nói thật, nô tỳ không dám giấu giếm, cứ nói theo sự thật, chủ tử lại vì thế mà tức giận, vậy là lỗi của nô tỳ. Nô tỳ xin về trực phòng tự kiểm điểm ngay."
Y nói xong bèn định bảo Tào Bán An dìu lùi ra khỏi tẩm cung, Thiếu đế lại không vui gọi y lại: "A phụ vội vàng đi đâu vậy?"
"Đã đến giờ Hợi, điện Dưỡng Tâm sắp đóng cửa rồi, nô tỳ phải về Ty Lễ giám." Phó Nguyên Thanh nói.
"Ty Lễ giám cái gì? Có ai đợi ngươi sao? Tên Trần Cảnh kia? Một tên tử sĩ còn quan trọng hơn cả việc ngươi hầu hạ quân thượng?"
Phó Nguyên Thanh cứng họng.
"Đêm nay a phụ trực đêm đi, đừng về nữa."
"Người trực đêm tối nay không phải là nô tỳ."
"Trẫm biết." Thiếu đế nói: "Trẫm bảo đêm nay a phụ trực đêm."
"Nhưng Ty Lễ giám..." Phó Nguyên Thanh chần chừ.
-- Y đã hẹn với Trần Cảnh, tối chắc chắn sẽ về.
Thiếu đế nhận lấy chiếc khăn mềm từ tay Đức Bảo, lau lau tay, lại ra vẻ bâng quơ hỏi: "Quyền phê hồng giao cho Lưu Cửu rồi, Đông xưởng giao phó cho Phương Kính. Tào Bán An, một Bỉnh bút như ngươi thật vô dụng, dăm ba chuyện vặt vãnh rách nát của Ty Lễ giám mà còn cần Chưởng ấn phải đích thân xử lý sao? Hay là lôi ngươi ra ngoài đánh cho mấy gậy để phát triển trí nhớ đi?"
Tào Bán An nghe lời này vội quỳ rạp xuống đất nói: "Là nô tỳ vô dụng, để Chưởng ấn phải vất vả. Chủ tử giáng tội, nô tỳ cam tâm tình nguyện chịu phạt!"
Phó Nguyên Thanh nhìn vẻ tùy hứng của Hoàng đế, gần như bất đắc dĩ cản Đức Bảo đang định ra ngoài gọi người vào đánh gậy, khom người hành lễ nói: "Nô tỳ xin trực đêm hầu hạ chủ tử."
"Được rồi. Tào Bán An ngươi tự về đi." Thiếu đế ném chiếc khăn vào thau nước, đứng dậy: "Đức Bảo, ban ghế ngồi cho a phụ. Sau đó sai người của Thái y viện qua đây, xem lại vai cho lão tổ tông các ngươi."
*
Người của Thái y viện đến khám vai, lại kê thêm thuốc hoạt huyết hóa tan bầm.
Đợi mọi chuyện bên ngoài êm xuôi, Hoàng đế đã sớm bảo Đức Bảo hầu hạ nằm xuống, hắn nằm trên long sàng, không nhìn rõ bóng dáng.
Phó Nguyên Thanh nhớ lại đêm đó Thiếu đế nổi dục vọng, nửa thân dưới cọ xát qua cổ tay y... Y lặng lẽ tiến lên, đứng bên ngoài thấp giọng hỏi: "Chủ tử có muốn truyền tư tẩm vào trướng không?"
Thiên tử trong màn trướng hồi lâu không lên tiếng.
Phó Nguyên Thanh cất tiếng hỏi lại lần nữa.
Qua một lúc lâu, mới có một chiếc gối lẻ loi bị ném ra ngoài, kèm theo đó là giọng nói mất kiên nhẫn của Thiếu đế: "Đi ngủ!"
Không ai dám thực sự bắt Chưởng ấn Ty Lễ giám đứng hầu nửa đêm, đã sớm kê sẵn một chiếc sập mềm ở gian điện phụ, chờ y ra nghỉ ngơi. Phó Nguyên Thanh nhìn các thái giám canh gác trước điện, rón rén dập tắt phần lớn nến, ánh sáng trong tẩm cung tối hẳn đi.
Y chậm rãi chống tường quay lại điện phụ, đợi đến khi ngồi xuống chiếc sập thấp, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Đức Bảo bưng thuốc tới, thấy y mệt mỏi, vội vàng tiến lên cởi giày cho y, nhưng từ đầu gối trở xuống đều đã sưng vù, giày không cởi ra được. Đức Bảo lập tức đỏ hoe mắt: "Lão tổ tông, ngài chịu khổ rồi."
"Khổ sở gì chứ." Phó Nguyên Thanh nói: "Chẳng phải đều vượt qua thế này sao? Là những năm nay ta ít phải chịu đựng, ngược lại sinh ra yếu ớt... Đi lấy kéo tới đây, cắt đôi giày ra đi."
Đức Bảo ngoan ngoãn bò dậy đi lấy kéo, vừa cắt vừa gạt nước mắt: "Người như ngài, vậy mà còn phải cùng bọn tiểu nhân chịu tội. Trong lòng Đức Bảo khó chịu lắm."
"Đức Bảo."
"Dạ."
"Có khó chịu đi chăng nữa, cũng chỉ được phép nhìn. Không được giả truyền thánh chỉ."
Đức Bảo giật thót, khóc lóc dập đầu: "Lúc chiều, Đức Bảo thấy ngài quỳ cực khổ quá, trong bụng lo sốt vó, đành phải lừa Thái hậu bảo chủ tử đã tỉnh đang thay y phục. Rồi truyền các đại đương vào điện dập đầu. Lão tổ tông, là lỗi của Đức Bảo, tiểu nhân biết đây là tội khi quân mất đầu, tiểu nhân đáng chết, có bị lăng trì cũng đáng."
Phó Nguyên Thanh nghe hắn ta khóc, từ từ thở dài một tiếng: "Lần sau đừng tái phạm nữa."
"Lão tổ tông từ bi."
"Ngươi vì cứu ta, mà dám phạm vào tội khi quân." Phó Nguyên Thanh nói: "Người từ bi là ngươi mới phải, Đức Bảo. Ta phải cảm tạ tấm lòng của ngươi."
Đức Bảo mở to đôi mắt sưng đỏ, nước mắt rưng rưng nhìn Phó Nguyên Thanh, nghẹn ngào nói: "Tiểu nhân vào cung hơn hai mươi năm nay, ai ai cũng coi ta như trâu chó. Chỉ có lão tổ tông... chỉ có lão tổ tông ngài dùng từ 'từ bi' để nói với ta, còn nói cảm tạ ta."
"Đức Bảo, ta cũng giống như ngươi, cũng là nô tỳ." Phó Nguyên Thanh nói.
"Lão tổ tông không giống thế. Ngài là tiên nhân vướng bụi trần, sẽ có một ngày trở về tiên cư thôi." Đức Bảo thành khẩn nói.
Phó Nguyên Thanh nghe những lời này của hắn ta mà thấy hơi buồn cười, lại dâng lên chút xót xa.
Y rút chiếc khăn tay từ trong ngực ra lau nước mắt cho Đức Bảo, Đức Bảo vội vàng run rẩy chìa tay ra đón lấy, không nỡ dùng, giấu vào trong ống tay áo, rồi lại dùng tay áo quệt ngang mặt.
"Được, nếu ta phi thăng, chắc chắn sẽ không quên mang theo các ngươi." Phó Nguyên Thanh nhìn Đức Bảo nói.
Những người sống sót được trong cung như bọn họ, cẩn trọng rụt rè, xưa nay luôn chịu áp lực.
Nếu chủ tử nổi hứng, bọn họ phải cười hùa theo.
Nếu chủ tử nổi giận, bọn họ cũng phải nơm nớp lo sợ.
Vốn sinh ra với tấm lòng nhạy cảm, tháng ngày buồn tẻ, quanh năm cách biệt với phố xá bên ngoài, ở một vài phương diện lại ngây ngô như trẻ nhỏ.
Một sự quan tâm, một lời hỏi han, một chút ý tốt, đôi khi cũng đủ để những cung nhân này ghi nhớ cả một đời.
Không sao quên được.
E rằng, tính mạng vốn dĩ là thứ rẻ rúng nhất của họ.
Thế nên họ cũng sẵn lòng vì đốm lửa nhỏ ấy, mà máu chảy đầu rơi, hùng hồn chịu chết.
Nghĩ lại... Trần Cảnh cũng là như vậy.
Đức Bảo vui lên, sai hỏa giả làm việc vặt bưng chậu nước nóng có pha ngải cứu tới cho Phó Nguyên Thanh ngâm chân, cơn đau nhức sưng tấy cuối cùng cũng dịu đi.
Đức Bảo lại thắp thêm nhang an thần, lúc này Phó Nguyên Thanh mới có thể yên tâm nằm ngủ.
*
Đến giờ Tý, cánh cửa lớn của điện phụ khẽ mở ra một khe hở.
Có bóng người bước vào, nhẹ nhàng khép cửa lại, rồi khóa chốt.
Hắn đứng yên trước chiếc sập mềm, lấy từ trong ngực ra một dải lụa đen che mắt, buộc ngang qua mắt lão tổ tông. Sau đó mới quỳ một chân bên cạnh sập, cầm đôi bàn tay của lão tổ tông lên, khẽ hôn xuống.
"Lão tổ tông, Trần Cảnh đến rồi."
--
Chú thích:
[1] Chu U Vương, tên thật Cơ Cung Niết, vì quá sủng ái mỹ nhân mà đốt lửa đài cảnh báo lừa chư hầu, dẫn đến khi bị tấn công thật không ai cứu viện, khiến nhà Tây Chu sụp đổ.
Hán Linh Đế, tên thật Lưu Hoành, là vị vua nhu nhược để hoạn quan lũng đoạn triều chính, công khai mua quan bán tước, đẩy nhà Đông Hán vào cảnh loạn lạc và suy vong.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu