Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 29: Quở trách

Phó Nguyên Thanh lại nằm thêm một lát, vốn định rời giường, Đức Bảo đã bước vào: "Lão tổ tông, ngài nghỉ ngơi thêm lát nữa đi."
"Sao vậy?"
"Chủ tử nói hôm nay miễn Ngự môn thiết triều rồi."
Phó Nguyên Thanh sững sờ: "Sao chủ tử lại..."
"Sáng nay chủ tử long thể bất an." Đức Bảo nói: "Mục Lập Tân vừa qua xem mạch rồi, chỉ là hơi mệt mỏi chút thôi. Chắc là gần đây chính vụ vất vả."
Dạo này Thiếu đế có chính vụ gì phải vất vả chứ?
"Ta vẫn nên qua xem sao..." Phó Nguyên Thanh định xuống giường, Đức Bảo đã vội vàng cản lại.
"Lão tổ tông, chân ngài vốn chưa khỏi, cứ nằm nghỉ đi. Chủ tử lại ngủ rồi, dặn là đợi Dương Lăng Tuyết tới ngài hẵng qua." Đức Bảo do dự một chút: "Chủ tử còn nói, còn nói dù sao ngài ấy cũng chỉ là một hôn quân, dậy lúc nào mà chẳng thế..."
Phó Nguyên Thanh bị những lời lẽ ngang ngược của Thiếu đế làm cho nghẹn lời.
Y nhớ lại khoảng thời gian Tiên đế vừa mới băng hà.
Trời vẫn còn tối mịt, Thiếu đế đã vùng vẫy bò ra khỏi chăn ấm, bất kể mưa gió bão bùng, cho dù trong người khó chịu đến mấy hắn cũng sẽ dậy lâm triều.
Lúc đó hắn mới cao đến ngang eo y, đội chiếc mũ Dực Thiện nhỏ xíu nhưng nặng trịch, mặc bộ áo bào thêu rồng năm móng, rồi lại để y thắt dải lụa cùng ngọc bội bên hông.
Lần nào rửa mặt xong, hắn cũng ngáp ngắn ngáp dài dụi mắt, đôi mắt lờ đờ ngái ngủ, trông đáng thương vô cùng.
Xuống khỏi kiệu, y dắt tay hắn bước qua điện Hoàng Cực, bậc thềm đá xanh có chỗ cao thấp nhấp nhô, hắn thường xuyên bước hụt, thế là đoạn đường cuối cùng ấy, Phó Nguyên Thanh đành bế hắn đi. Dưới ánh đèn nhấp nháy, y đẩy mở cánh cửa Hoàng Cực, thắp sáng những ngọn đèn lồng trong cung, đợi quần thần tấu báo. Website TruyenLau.com
Đến khi Nội các có quyết nghị, Thiếu đế luôn rụt rè cẩn trọng hỏi y: "A phụ, người thấy thế nào?"
Quần thần trợn mắt nhìn.
Thiên tử vốn là quân phụ của muôn dân, một tên hoạn quan, lại dám leo lên trên đầu trên cổ, còn bắt thiên tử gọi mình là cha, chuyện gì cũng phải hỏi ý kiến.
Bây giờ nghĩ lại... Có lẽ ngay từ lúc đó, y đã trở thành cái gai trong mắt đám nho sinh trong thiên hạ rồi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Sau này, vóc dáng Thiếu đế lớn bổng lên như nhổ giò, cuối cùng đến năm mười sáu tuổi đã cao hơn cả y, và rồi... hắn đã nhiều năm không còn gọi một tiếng "a phụ", cũng chẳng mấy khi hỏi han ý kiến của y nữa.
Mãi cho đến dạo gần đây... lại đột nhiên tỏ ra thân mật.
Sự tình bất thường ắt có điềm gở.
Phó Nguyên Thanh thở dài, khom người nói: "Phó Nguyên Thanh tuân chỉ."
*
Nguồn copy từ TruyenLau.com Giờ Dần ba khắc, Phó Nguyên Thanh dùng xong một bát cháo kê, lại hỏi Đức Bảo: "Chủ tử đã dậy chưa?"
Đức Bảo đáp: "Vẫn chưa, sáng sớm long thể bất an, có vẻ như chứng tim đập nhanh lại tái phát, Mục Lập Tân đang xem mạch."
Phó Nguyên Thanh lại ngẩn ra: "Lần trước chẳng phải nói không hề bị tim đập nhanh sao? Sao giờ lại tái phát rồi. Ta qua đó ngay."
"Thiếu đế nói không muốn gặp ngài." Đức Bảo tỏ vẻ khó xử: "Thiếu đế bảo bây giờ ngài ấy đang rất phiền muộn, không muốn bị ai răn dạy cả."
"... Chủ tử vẫn đang giận chuyện hôm qua sao?" Phó Nguyên Thanh thấy hơi khó hiểu: "Thời gian giận dỗi e là hơi lâu rồi đấy."
Đức Bảo lại nói: "Chủ tử là thực sự không khỏe. Lão tổ tông ngài đừng đi nữa, chủ tử sai ngài đến Văn Uyên các cùng chư vị phụ thần trong Nội các bàn bạc cho rõ ràng chuyện lập Hoàng hậu. Lát nữa ngài ấy sẽ hỏi đến."
"Được rồi. Ta qua đó ngay đây."
Phó Nguyên Thanh đứng dậy mặc y phục nội quan, sau đó rửa mặt mũi sạch sẽ, lại để Đức Bảo giúp y chải đầu đội mũ, lúc này mới đẩy cửa bước ra ngoài, chân y vẫn còn hơi đau nhức, nhưng so với hôm qua thì đã đỡ hơn nhiều rồi.
Lúc đi đến trước cửa điện Dưỡng Tâm, y sực nhớ tới chuyện đêm qua Trần Cảnh lẻn vào, bèn liếc nhìn Đức Bảo đang tiễn mình một cái.
Đức Bảo vô tội nhìn y: "Lão tổ tông?"
Rõ ràng là đang giả vờ không biết.
Phó Nguyên Thanh mềm lòng, thở dài một tiếng: "Bỏ đi."
Y ra khỏi cửa lên ghế khiêng, đi thẳng đến chỗ Nội các làm việc, Văn Uyên các.
*
Lúc y đến nơi, phía chân trời mới hửng sáng, các triều thần vừa uể oải rời khỏi cửa Hoàng Cực, trong Nội các vẫn chưa có ai. Trời lại tối, cấm quân đứng gác hai bên đều là người của Tứ Vệ doanh dưới trướng Ngự Mã giám của Lưu Cửu, chỉ có Chưởng ty là thuộc hạ của Tào Bán An.
Chưởng ty bên dưới đang đứng đợi, thấy y đến, vội vàng hành lễ.
"Lão tổ tông sao ngài lại đích thân đến đây?" Hứa chưởng ty cung kính hỏi: "Chư vị đại nhân vẫn còn đang ở cửa Hoàng Cực, chưa về Nội các đâu ạ."
"Dạo này chủ tử không thiết triều nghe chính sự, chắc họ cũng sắp về rồi." Phó Nguyên Thanh nói.
"Vậy lão tổ tông vào trong đợi đi ạ."
"Ta đợi ở ngoài cửa." Phó Nguyên Thanh lắc đầu: "Nội các là nơi quan trọng cơ mật, ta vào trong sợ là không thích hợp."
"Nhưng lúc mấy tiểu công công dưới trướng Lưu xưởng thần đến lấy phiếu nghĩ, toàn tự tiện vào trong ngồi, chờ người ta dâng trà." Chưởng ty mách.
Phó Nguyên Thanh liếc gã một cái.
Chưởng ty có vẻ chột dạ, cúi đầu lí nhí nói: "Lão tổ tông, Lưu Cửu ngang ngược, nắm được quyền phê hồng rồi mà chưa từng đến Văn Uyên các lấy một lần, toàn sai đám hỏa giả dưới trướng đến lấy phiếu nghĩ, có lúc thay mặt chủ tử gia truyền chỉ, cũng chỉ tùy tiện kiếm một tên tiểu hỏa giả đến, nói miệng mấy câu rồi đi. Ai mà biết thật giả thế nào. Tiểu nhân không vừa mắt từ lâu rồi. Vừa nãy tên Trình Sáng dẫn một người đến, còn tùy tiện lấy đồ."
"Ăn nói cẩn thận." Phó Nguyên Thanh phê bình.
Hứa chưởng ty có hơi ấm ức, nhưng vẫn nghe lời không nói thêm nữa.
Một lát sau, chợt nghe thấy tiếng có tiếng khóc lóc van xin vọng lại từ ngã rẽ con hẻm hẹp.
Thái giám khiêng ghế nhỏ giọng báo: "Lão tổ tông, hình như có người đang bị bắt nạt."
Phó Nguyên Thanh đứng dậy khỏi ghế khiêng, xoay người đi vào con hẻm hẹp, vừa rẽ qua góc cua, đã thấy hai tên thái giám đang đè nghiến một người xuống đất, túm tóc bắt hắn ta ngửa mặt lên, Trình Sáng của Ngự Mã giám đang cầm phất trần quất vào mặt hắn ta.
Khuôn mặt tên tiểu thái giám kia bị quất tứa máu, vừa nát vừa sưng, muốn khóc mà chẳng dám khóc.
"Cho cái đồ nhãi ranh nhà ngươi lười biếng! Cho ngươi lười biếng này! Đáng đời! Đáng đời!"
Phó Nguyên Thanh rảo bước tiến lên: "Dừng tay!"
Bọn Trình Sáng buông tay ra, ngoái đầu lại thấy là Chưởng ấn Ty Lễ giám, hai tên tòng phạm vội vàng quỳ sụp xuống, Trình Sáng tuy cũng quỳ nhưng trên mặt lại nở nụ cười thiếu nghiêm túc.
Tiểu hoàng môn đang khóc kia nằm bò trên mặt đất toàn thân run rẩy: "Công, công công cứu mạng!"
Hứa chưởng ty quát: "Đây là Chưởng ấn Ty Lễ giám, còn không mau gọi lão tổ tông."
Tiểu hoàng môn vội vàng kêu khóc: "Lão tổ tông!"
Phó Nguyên Thanh hơi ngồi xổm xuống, rút khăn tay ra thấm vào vết thương nhỏ xíu trên mặt hắn ta, dịu dàng hỏi: "Đừng sợ, ngươi tên là gì? Chuyện này là sao?"
Tiểu hoàng môn nói: "Nô tỳ tên Quý Như. Là hỏa giả của Ngự Mã giám, sáng nay theo Trình thiếu giám đến lấy phiếu nghĩ đêm qua, ôm phiếu nghĩ đi đến lối đi hẹp không nhìn thấy đường... bị vấp ngã. Sương xuống nặng quá làm mờ hết nét chữ của chư vị đại nhân rồi. Nô tỳ vô dụng, cầu xin lão tổ tông tha mạng."
Nói đến đây, hắn ta không nhịn được lại òa khóc.
Trình Sáng tức giận mắng: "Ngươi cũng biết bản thân là thứ nô tài vô dụng! Có mấy bước chân cũng không xong! Bao nhiêu quốc gia đại sự đều nằm trong tấu chương này, trong những tờ phiếu nghĩ này. Cả phiếu nghĩ của quan nhất phẩm tiền triều mà ngươi cũng dám làm rơi! Phải đánh chết ngươi mới được!"
Quý Như khóc càng thảm thiết hơn, không ngừng dập đầu: "Cầu xin lão tổ tông tha mạng. Cầu xin Trình gia tha mạng!"
Phó Nguyên Thanh liếc nhìn những tờ tấu chương kèm phiếu nghĩ rơi lả tả trước thềm bậc thang: "Hứa chưởng ty, còn cả mấy người các ngươi nữa, mau thu dọn tấu chương lại đi."
Mấy người dập đầu tạ ơn rồi bắt đầu thu dọn tấu chương.
Phó Nguyên Thanh kéo Quý Như đứng dậy, nói với Trình Sáng: "Trình thiếu giám, các loại quy củ cực hình trong cung, nếu ta nhớ không lầm, trong thời gian ta làm Chưởng ấn đã bãi bỏ hết rồi. Nếu có sai sót gì thì có thể trình lên Ty Lễ giám thẩm định, không được tự ý dụng hình. Ngươi có còn nhớ không."
Trình Sáng cười khẩy một tiếng: "Lão tổ tông, quy củ thì đương nhiên ta nhớ. Chỉ là tên tiểu nô tài này là người của Ngự Mã giám, lại phạm phải lỗi lầm lớn như thế, ta có đánh chết thì cũng đâu liên quan gì đến Ty Lễ giám nhỉ?"
"Ty Lễ giám là nơi đứng đầu nội giám." Phó Nguyên Thanh nói: "Điểm này vẫn chưa từng thay đổi. Ta là Chưởng ấn chính tam phẩm do chính miệng Tiên đế sắc phong, cũng là đứng đầu nội thị. Ngay cả Lưu xưởng công nhà các ngươi, phẩm cấp cũng chỉ mới từ tam phẩm thôi."
Trong ánh mắt Trình Sáng tràn đầy vẻ không phục: "Lưu xưởng công đã nắm được quyền phê hồng, chuyện phiếu nghĩ của Nội các không đến lượt lão tổ tông ngài can dự."
"Ồ?" Ánh mắt Phó Nguyên Thanh lạnh hẳn xuống: "Thế sao?"
"Tất nhiên."
"Vậy thì ta phải hỏi ngươi một câu, phiếu nghĩ của chư vị đại thần Nội các nhiều như vậy, tại sao lại để một tiểu hỏa giả tay không đi lấy? Theo quy củ thông lệ của nội giám, phải do cung nhân từ ngũ phẩm trở lên đích thân đến nhận. Khi nhận phải bọc trong rương bọc vải vàng rồi niêm phong bằng dải giấy vàng, mang đến Ty Lễ giám, do thái giám Bỉnh bút đích thân kiểm tra xác nhận, sau đó mới được mở rương, đưa vào ngự sở của bệ hạ để xin chỉ thị phê hồng!"
Lông mày Trình Sáng giật giật.
Phó Nguyên Thanh chất vấn: "Trình thiếu giám phẩm cấp ngũ phẩm, lẽ ra ngươi phải đích thân đến nhận phiếu nghĩ mới đúng. Nay phiếu nghĩ rơi rớt, nét chữ nhòe nhoẹt, làm lỡ đại sự quốc gia, kẻ đầu tiên phải bị hỏi tội lơ là chức vụ chính là ngươi. Không chỉ vậy, tuy quyền phê hồng đã giao cho Lưu Cửu tiếp nhận, nhưng quy củ phải do thái giám Bỉnh bút của Ty Lễ giám kiểm tra niêm phong trên rương bọc vải vàng vẫn không hề thay đổi. Không biết từ lúc Lưu xưởng công nhà ngươi có được quyền phê hồng, có làm đúng theo quy củ hay không? Nếu không, ta cũng có thể phạt gã!"
Trình Sáng nghe những lời này của y mà mặt mũi trắng bệch, run lẩy bẩy, y vừa dứt lời, gã bèn quỳ sụp xuống đất, cất tiếng van xin: "Lão tổ tông tha mạng! Lão tổ tông tha mạng!"
Phó Nguyên Thanh chắp hai tay giấu trong tay áo, nét mặt lạnh lùng như sương: "Hứa chưởng ty, truyền cẩm y vệ đang trực ở cửa Tả Thuận tới đánh đòn. Hai mươi gậy."
Hứa chưởng ty vội vàng đáp: "Vâng! Tiểu nhân đi ngay đây, xin hỏi lão tổ tông đánh thế nào ạ."
"Đánh thật mạnh."
Trình Sáng gào khóc: "Lão tổ tông!"
"Ngoài ra, truyền lời cho Tào Bán An: Thân binh Tứ Vệ doanh canh gác trước cửa Văn Uyên các làm ăn tắc trách, toàn bộ thay thế hết, Bách hộ, Thiên hộ và Doanh trưởng có liên quan phạt bổng lộc ba tháng." Phó Nguyên Thanh nói: "Điều vài người thạo việc từ Cẩm Y vệ sang trực ban ở Nội các."
Hứa chưởng ty mừng rỡ đáp: "Vâng, tiểu nhân lập tức đi bẩm báo với Tào bỉnh bút!"
Đợi sắp xếp ổn thỏa mọi việc, Phó Nguyên Thanh mới quay sang nói với Quý Như: "Ngươi chuyển sang Ty Lễ giám đi, theo Phương Kính làm việc."
Quý Như khóc đến sưng cả mắt, quỳ xuống liên tục dập đầu tạ ơn: "Tạ ơn lão tổ tông! Tạ ơn lão tổ tông cứu mạng!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu