Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 56: Lâm hạnh

Đêm giao thừa năm ấy.
Tuyết lớn.
Phó Nguyên Thanh [1] theo lệ thường theo Thái hậu dùng tiệc đoàn viên tại cung Nhân Thọ, sau đó đưa Thiếu đế về điện Dưỡng Tâm. Khi ra ngoài, y lệnh cho Quang Lộc tự chuẩn bị sẵn các món ăn ban thưởng, từ cửa Đoan Môn trở ra, do các vị đại đương dưới trướng Ty Lễ giám mang đến ban cho nhà các vị hoàng thân quốc thích, đại thần... Một ngày bận rộn này coi như đã kết thúc.
Trong cung chìm vào lạnh lẽo, vắng vẻ.
Từ khi y lên nắm giữ chức Chưởng ấn, quy củ đã được nới lỏng, một số người có tư trạch bên ngoài có thể về nhà ăn tết.
Lại có những nô tỳ ở các cung các điện khác nhau, nay đã tụ tập lại từng đám, đi ăn tiệc đoàn viên cả rồi.
Theo thói quen suốt mấy năm nay, y đi lên gác lầu ở góc Tây Bắc đặt đồ cúng, thắp hương, hướng về phía nhà chính họ Phó dập đầu bái lạy, sau đó ngồi xếp bằng trong bóng tối của gác lầu một lúc, lắng nghe tiếng chuông năm mới từ núi Vạn Tuế vang vọng khắp kinh thành.
Vút --!
Quả pháo thăng thiên đầu tiên xé gió lao lên trời rồi nổ tung.
Kinh thành ban nãy còn chìm dưới màn tuyết phủ tĩnh mịch, phút chốc đã trở nên ồn ào.
Tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc, pháo hoa rực rỡ bay vút lên bầu trời.
Trong nháy mắt, toàn bộ màn đêm bừng sáng như ban ngày, ngay cả một góc tăm tối cuối cùng có thể để y nương náu cũng chẳng còn sót lại.
Phó Nguyên Thanh đứng trên gác lầu một hồi, ngắm nhìn những chùm pháo hoa nổ tung phía xa xa trong kinh thành, bị chia cắt bởi bức tường hoàng thành -- những vui buồn hợp tan ấy cách Tử Cấm Thành quá xa, thi thoảng lắm mới hé lộ được đôi chút hình hài chân thực.
Đến khi vạn vật cuối cùng cũng trở về cõi tĩnh lặng, thực chất khoảng thời gian này chẳng kéo dài bao lâu.
Phó Nguyên Thanh phủi lớp tuyết vừa đọng trên chiếc áo bông, nhúc nhích đôi chân đã hơi cứng đờ vì lạnh, chậm rãi bước xuống khỏi gác lầu. Đúng lúc này, từ Tây Uyển bắn lên vô số chùm pháo hoa rực rỡ sắc màu.
Còn to hơn, sáng hơn cả pháo hoa nơi kinh thành xa xôi kia. TruyenLau.com
Từng chùm từng chùm pháo hoa như hoa gấm bung nở rực rỡ trên bầu trời ngay trước mắt y, không có lúc nào ngừng lại.
Có hình hoa mai, hình tùng, hình trúc.
Website TruyenLau.com Có mẫu đơn, có tường vân, còn có cả phượng hoàng.
Y chống tay lên bờ tường, chăm chú ngắm nhìn, sau đó chợt thấy dưới chân lầu có một toán người đang đứng đợi, nhìn trận thế kia hẳn là Cẩm Y vệ.
Phó Nguyên Thanh kinh ngạc, bước xuống khỏi lầu, khi đẩy cửa ra, đã thấy vị Đế vương trẻ tuổi đang đứng giữa trời tuyết, cười hì hì nhìn y.
Thiếu đế vừa mới tới tuổi búi tóc, hai tay giơ cao, đầy kiêu ngạo khoe những chùm pháo hoa nổ không dứt sau lưng: "A phụ! Đẹp không! Người có thích không!"
Tiếp đó, dưới ánh mắt sững sờ của y, hắn lao tới, ôm chầm lấy y.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Thiếu đế lúc này tuy mới mười lăm tuổi, nhưng người trẻ tuổi thân hình phổng phao, loáng thoáng đã có dấu hiệu cao hơn cả y. Chỉ là cái ôm này, vẫn mang theo sự ỷ lại lưu luyến hệt như hồi còn nhỏ.
Phó Nguyên Thanh không kìm được đưa tay vuốt ve gáy hắn, nói: "Muộn thế này rồi sao bệ hạ còn lang thang trong cung. Tào Bán An đâu rồi?"
Tào Bán An từ phía sau chạy tới, trên tay bưng một chiếc khay, bên trên phủ một lớp vải, khom người hành lễ, giọng đầy bất đắc dĩ: "Chưởng ấn, tiểu nhân không cản được."
"A phụ thật là..." Hắn mang chút hờn dỗi: "Vứt trẫm lại cho Tào Bán An, tự mình chạy đi mất. Trẫm đợi mãi, đợi mãi... Điện Dưỡng Tâm khóa cửa rồi, người vẫn chưa chịu về."
Pháo hoa vẫn đang bắn lên.
Thiếu đế lại hỏi: "Có phải a phụ thích xem pháo hoa không. Năm nào cũng trốn lên gác lầu ngắm pháo hoa ngoài cung. Sau này không cần nữa đâu, trẫm bảo họ đốt ở Tây Uyển, đốt thâu đêm suốt sáng. Cho a phụ nhìn thỏa thích."
Phó Nguyên Thanh không biết phải làm sao để nói cho một đứa trẻ vô lo vô nghĩ hiểu rằng, thứ y thích không phải là pháo hoa.
Sự bận rộn nhọc nhằn lặp đi lặp lại từ ngày này sang tháng khác, có thể khiến y quên đi rất nhiều thứ, bỏ qua rất nhiều điều.
Thế nhưng khi thời khắc chuyển giao của một năm đến, khi sự náo nhiệt tụ hội về một nơi, sẽ bỏ lại một mình chiếc bóng lẻ loi của y.
Những ký ức đã qua len lỏi theo từng kẽ hở của nỗi cô đơn mà chui vào.
Thế nên y chỉ đành dung túng cho bản thân tham lam giữ lại một khoảnh khắc khói lửa nhân gian này.
"Tạ ơn bệ hạ." Phó Nguyên Thanh nói với Thiếu đế: "Nhưng không cần đâu. Làm thế quá hao tốn quốc khố, không đáng."
Thiếu đế khi ấy còn rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, nghe y nói xong chỉ lầm bầm "ồ" một tiếng.
Thế nhưng chẳng mấy chốc hắn lại nghĩ tới chuyện khác, giật mảnh vải phủ trên chiếc khay mà Tào Bán An đang bưng ra, bên trong là một chiếc áo choàng bằng lông chồn màu thiên thanh.
"A phụ, mùa đông người cứ mặc mãi mấy bộ áo bông do Thượng Y cục phát, ngày thường tay chân lúc nào cũng lạnh ngắt, người thay cái này đi." Hắn có vẻ đắc ý: "Đảm bảo giữa những ngày lạnh giá nhất vẫn luôn ấm áp."
Vừa nói, hắn đã vòng chiếc áo choàng lớn khoác lên vai Phó Nguyên Thanh.
Lại bắt y mặc vào cho tử tế, rồi cúi đầu tự tay cài lại chiếc khuy ngọc duy nhất ở thắt lưng cho y.
Trong khoảnh khắc ấy, sự lạnh lẽo đã bị ngăn cách bên ngoài vòng tay của Thiếu đế, bị cản lại bên ngoài lớp áo choàng. Từ trong tim dâng lên một luồng hơi ấm.
"Biết a phụ không thích xa hoa, bộ y phục này cũng được may rất giản dị. Chỉ là để giữ ấm thôi." Thiếu đế vẫn đang lên tiếng giải thích.
Y nắm lấy tay Thiếu đế, nói với Thiếu đế: "Thần... rất thích. Tạ long ân của bê hạ."
Thiếu đế nhìn y dưới ánh sáng lung linh của pháo hoa, hơi ngẩn người, kéo tay y cười nói: "Đi thôi, về điện Dưỡng Tâm nào. Chờ a phụ ăn cơm đấy."
*
"Trẫm lâm hạnh ngươi, cũng là cứu ngươi."
Thiếu đế nói xong câu này, thấy Phó Nguyên Thanh có vẻ lúng túng hoảng hốt, trong lòng bỗng dâng lên một khoái cảm trả thù.
Hắn dịu dàng cởi bỏ chiếc áo choàng lớn kia ra, tiện tay ném sang một bên, lại lột nốt lớp thanh y trên người y, chỉ để lại bộ đồ lót mỏng manh làm bằng lụa mỏng.
"Hôm nay là ngày đại hôn của chúng ta. Trẫm có một món quà muốn tặng cho a phụ." Thiếu đế nói: "Phương Kính!"
Phương Kính đang hầu hạ bên ngoài bưng một chiếc hộp gỗ đàn hương dài chừng một thước bước vào, quỳ dưới chân Thiếu đế dâng chiếc hộp lên. Thiếu đế mở ra, bên trong là một bộ gông cùm bằng vàng.
Bộ gông cùm kia được chế tác vô cùng tinh xảo, mép viền trơn nhẵn, kích cỡ thanh mảnh, bên ngoài nạm ngọc phỉ thúy hình lá trúc, tạo thành hình dáng của một cây trúc xanh. Gồm tổng cộng năm chiếc vòng, nối với nhau bằng những sợi xích vàng mảnh, lại có cơ quan khóa chốt, có thể tùy ý co giãn.
Thiếu đế cầm lấy một chiếc, vuốt ve thưởng thức trong tay một lát, cười nói: "Văn nhân thường thích lấy trúc làm vật tượng trưng, trẫm cũng vậy. Nhưng loài trúc này, nếu cứ để nó sinh sôi nảy nở tùy ý, rất nhanh sẽ lan tràn khắp đồi núi, chẳng thể tìm ra ngọn nguồn nữa... Cần phải bứng về trồng vào chậu đất, cắt tỉa lại dáng vẻ thì mới trở nên ngoan ngoãn nghe lời."
Hắn nắm lấy một tay của Phó Nguyên Thanh, khóa gông lại, rồi vặn ngược tay y ra sau lưng khóa nốt cổ tay còn lại. Tiếp đó lại cầm lấy chiếc vòng tròn to hơn kia, không rõ đã ấn vào chỗ nào, chiếc vòng nhẹ nhàng tách ra làm đôi, Thiếu đế giơ tay vòng nó qua cổ Phó Nguyên Thanh, đè sát vào yết hầu y, rồi một tiếng "cạch" khẽ vang lên. Ngay cả khe hở ở chỗ khóa chốt cũng không cảm nhận được. Chiếc vòng cổ ôm khít lấy cổ y, chuyển động theo từng nhịp nuốt nước bọt của y, cảm giác lạnh ngắt khiến toàn thân Phó Nguyên Thanh càng thêm run rẩy.
"A phụ là nhành mai lạnh trong khóm trúc, mưa gột rửa trở nên tĩnh mịch đẹp đẽ."
Thiếu đế thưởng thức dáng vẻ của y, mỉm cười, mà cũng như sắp khóc, dịu dàng tán thưởng y, chỉ sợ trong giọng nói của mình để lộ ra điều gì.
Vốn dĩ, vì sự bài bố này mà Phó Nguyên Thanh đã xấu hổ đến mức toàn thân cứng đờ run rẩy, nhắm nghiền hai mắt lại. Nghe thấy lời tán dương của hắn, không nhịn được mở mắt ra nhìn hắn, khóe mắt vẫn còn vương chút sắc hồng nhạt ươn ướt.
"A phụ muốn nói gì? Lại muốn can gián đúng không?" Thiếu đế gảy gảy mấy sợi dây xích, tiếng xích rung lên lách cách: "Tiêu tốn quốc khố vào những món kỹ nghệ phóng túng, sa đọa vào chốn lạc thú. Có phải vậy không?"
Phó Nguyên Thanh khẽ lắc đầu.
"Nô tỳ..." Dây thanh quản của y bị chiếc vòng cổ đè nhẹ, hễ mở miệng là lại thấy ngưa ngứa ho khan: "Nô tỳ chỉ là nhớ lại trước kia, bệ hạ từng ban thưởng rất nhiều lễ vật."
"Thì ra a phụ vẫn còn nhớ. Vậy a phụ có thích không?"
"Thích." Phó Nguyên Thanh bị khóa ngoặt hai tay ra sau lưng, quỳ trên giường nhìn hắn, ôn hòa đáp: "Có những món giá trị liên thành, nhưng những món chủ tử ban cho nô tỳ, đa phần đều là những thứ thực sự tỉ mỉ, chu đáo. Thuốc trị thương ở chân, túi thơm mang theo bên người vào mùa hè, còn có cả những món ăn mà người cực kỳ yêu thích... đều chia phần cho nô tỳ. Nô tỳ... vô cùng cảm kích."
Khi y cất lời, ánh mắt Thiếu đế cũng dần trở nên dịu dàng, dường như cũng chìm vào dòng hồi tưởng, thế nhưng bốn chữ "vô cùng cảm kích" lọt vào tai lại khó nghe vô cùng.
"Vô cùng cảm kích?" Thiếu đế hôn lên khóe miệng y, Phó Nguyên Thanh khẽ né tránh, lại bị Thiếu đế túm lấy sợi dây xích vàng phía sau chiếc vòng cổ giật mạnh lại, Thiếu đế bóp cằm y luồn lưỡi vào trong miệng y, ngang ngược tuyên bố chủ quyền: "Phó Nguyên Thanh, thứ trẫm muốn không phải là câu vô cùng cảm kích của ngươi. Ngươi biết rõ."
*
Hai tay Phó Nguyên Thanh bị khóa ra sau lưng, cơ quan khóa chốt vừa di chuyển, hai tay lập tức mất đi khả năng dùng sức.
Y bị Thiếu đế đẩy ngã xuống giường, lại bị người ta siết eo xốc lên, trở thành tư thế quỳ bằng hai đầu gối, bờ vai chống đỡ thân thể. Sự kìm kẹp của chiếc vòng trên cổ càng trở nên rõ ràng hơn, y thở dốc dồn dập, nghiêng đầu thì thấy Phương Kính vẫn đang nâng chiếc hộp kia quỳ bên ngoài chiếc giường bạt bộ.
"Cút ra ngoài!" Thiếu đế lớn tiếng quát.
Phương Kính vâng dạ, đứng dậy buông rèm trướng hai bên xuống, không gian sau đó chỉ còn lại hai người bọn họ.
Quần lót trực tiếp bị xé toạc.
Trong tiếng lụa xé rách, y thoáng căng thẳng siết chặt tay.
Bàn tay của Thiếu đế mang theo những vết chai sần... nhẹ nhàng vuốt ve làn da y, có phần lạnh lẽo, lại có phần ấm áp... Trong giây phút ngẩn ngơ, Phó Nguyên Thanh không nhịn được sợ hãi thở dốc hai tiếng.
"Đừng..." Y khàn giọng gọi một tiếng.
Trên mông lại chợt lĩnh trọn một cái tát.
Tiếp đó chiếc vòng trên cổ bị giật mạnh ra sau, Phó Nguyên Thanh chỉ có thể ngửa đầu lên theo, Thiếu đế ghé sát vào tai y nói: "Còn dám nói lung tung trong lúc trẫm lâm hạnh ngươi, thì vĩnh viễn đừng hòng xuống giường nữa."
Y còn chưa kịp phản ứng, sợi xích của vòng cổ đã dần dần siết chặt lại, khiến y gần như không thể thở nổi, không thể thốt ra được một chữ nào nữa.
Y hiện giờ, hoàn toàn dựa vào hai đầu gối để giữ thăng bằng thân thể, y còn chưa kịp làm cho mình cân bằng hoàn toàn, đã bị người ta dồn dập đâm rút mãnh liệt, cả người lại một lần nữa ngã gục xuống giường.
Gió táp mưa sa dồn dập kéo đến, không để cho y có chút cơ hội nào để thở dốc.
Thiếu đế cũng không muốn nghe y cầu xin tha thứ, y mới thở dốc được hai tiếng, đã bị hắn nhét một chiếc khăn tay vào miệng bịt kín.
Trước mắt Phó Nguyên Thanh tối sầm lại, nước mắt đã không kìm được trào ra.
*
Phương Kính chậm rãi lùi ra ngoài, bảo người bên cạnh cất kỹ hộp gỗ đàn hương.
Cậu ta đứng ngoài cửa nghe ngóng một lát, bên trong có tiếng rên rỉ truyền ra, tiếp đó bị người ta bịt chặt lại, rồi chìm dần, biến thành những tiếng thở dốc dồn dập.
Đèn lồng trong cung Vĩnh Thọ treo cao, ánh nến lại nhỏ lệ.
Ngoài cửa lớn có tiếng cãi vã vọng lại, Phương Kính đi ra, trông thấy Tào Bán An đang tức giận tranh chấp với đám Cẩm Y vệ canh cửa.
"Tào ca." Phương Kính bước tới.
Tào Bán An sốt sắng nói: "Phương Kính, ngươi điên rồi sao?! Ngươi có biết mình đang làm cái gì không?"
Lúc này đây, khuôn mặt búp bê của Phương Kính đã nhuốm đầy vẻ u ám, cậu ta buông tay áo rũ mắt dịu dàng nói: "Xin lỗi, Tào ca."
"Nói xin lỗi thì có tác dụng gì?" Tào Bán An lớn tiếng quát: "Ngươi mau vào trong khuyên chủ tử đi! Lão tổ tông thân thể yếu ớt như vậy, không chịu nổi hạnh!"
"Xin lỗi, Tào ca." Phương Kính lại nói.
"Ngươi --! Ngươi biết rõ hơn ta, lão tổ tông có ý muốn tìm cái chết, ngươi lại hùa theo chủ tử hành hạ ngài ấy như vậy. Ngươi đang bức ngài ấy đi vào chỗ chết sao?" Tào Bán An hỏi cậu ta: "Lão tổ tông đã cứu mạng ngươi ở cái nơi dơ bẩn như An Lạc đường, sao ngươi có thể đối xử với ngài ấy như vậy?"
"Ta làm thế này là đang cứu lão tổ tông." Phương Kính nói: "Ta chính là đang cứu cha nuôi. Cha nuôi muốn chết, ta đau lòng lắm. Ai có thể khiến cha nuôi sống tiếp, ta sẽ nghe theo kẻ đó."
Tào Bán An tức giận không chịu nổi, giáng một cái bạt tai vào mặt cậu ta: "Phương Kính, cái đồ nước úng vào não!"
Cái bạt tai này rất mạnh, Phương Kính bị tát lảo đảo lùi lại một bước.
Đám phiên tử của Đông xưởng xung quanh lập tức vây lại.
Phương Kính ôm lấy mặt lắc đầu, đám người bèn tản ra.
Cậu ta buông tay ra, nửa khuôn mặt bên phải đã bị Tào Bán An tát sưng vù, khóe miệng rỉ ra một vệt máu, mũ tam sơn cũng bị lệch đi đôi chút, trông có vẻ hơi chật vật.
Nhưng Phương Kính vẫn khách khí nói với Tào Bán An: "Tào ca, ta biết mình đáng chết. Nhưng ngài hãy đợi thêm... đợi đến khi cha nuôi khỏe lại. Chỉ cần cha nuôi có thể sống lâu trăm tuổi, ngài muốn trị tội ta thế nào cũng được... lăn bàn đinh, dội dầu sôi, lột da nhồi cỏ, lăng trì tùng xẻo, tùy ngài xử trí. Chỉ là bây giờ..."
Cậu ta mỉm cười, lại khép tay áo hành lễ, dịu dàng nói: "Xin lỗi, Tào ca. Mời ngài về cho."
--
Chú thích:
[1] Ở đây tác giả viết là "Hoàng đế", tuy nhiên theo logic trong truyện thì mình sửa phần này thành Phó Nguyên Thanh, chắc tác giả có sự sai sót trong quá trình đánh máy ;)

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu