Khi Bách Lý Thời chạy tới, trận mưa rào đã tạnh.
Bậc thềm trên tiền sảnh của điện Dưỡng Tâm vẫn còn ướt sũng, những giọt mưa vẫn đang tí tách rơi xuống.
Trong đám mây đen phía xa sấm chớp rền vang, tiếp tục hung hăng kéo đến, làm ướt thêm bao nhiêu mái ngói hoàng thành. Đức Bảo đang đứng dưới hành lang, Bách Lý Thời vừa bước vào, hắn ta đã kéo Bách Lý Thời vội vã đi vào trong.
"Ngài đến rồi!" Hắn ta sốt ruột nói: "Tình hình bên bệ hạ thực sự không ổn chút nào."
"Phó chưởng ấn có ở bên trong không?"
"Có ạ!" Đức Bảo thở dài một tiếng.
Bách Lý Thời bước vào, đã thấy Thiếu đế đang hôn mê trên long sàng, Phó Nguyên Thanh ngồi trên chiếc ghế đẩu bên cạnh, y phục ướt sũng trên người vẫn chưa thay, nét mặt bình thản như mọi khi, trên tay đang mở cuộn trúc giản Đại Hoang Ngọc Kinh, dường như đang xem xét tỉ mỉ. Thấy ông bước vào, Phó Nguyên Thanh đứng dậy nhường lại vị trí bên cạnh Thiếu đế, nói với Bách Lý Thời: "Mời thần y bắt mạch."
Bách Lý Thời không nói nhiều, lúc bắt mạch phát hiện y phục của Thiếu đế đã được cởi bỏ toàn bộ, lớp băng gạc trên ngực cũng đã được thay mới sạch sẽ, ông nhướng mày, liếc nhìn Phó Nguyên Thanh đang đứng một bên, nhưng không nói thêm gì.
"Lao lực tiều tụy, máu dồn lên tim. Ta kê một đơn thuốc." Bách Lý Thời nói.
"Làm phiền thần y." Phó Nguyên Thanh nói.
Bách Lý Thời đáp: "Chưởng ấn khách sáo rồi."
Phó Nguyên Thanh ngước mắt nhìn ông, bình thản hỏi: "Làm thế nào để gỡ bỏ lớp dịch dung của bệ hạ?"
Bách Lý Thời sững người.
"Vết thương trên ngực bệ hạ có cả cũ lẫn mới, chắc hẳn trước đó cũng đã dán lớp da người ngụy trang. Dung mạo của người và Trần Cảnh có chút khác biệt nhỏ, chắc chắn là đã thay đổi một chút về đường nét." Phó Nguyên Thanh lại hỏi: "Làm thế nào để gỡ bỏ dịch dung."
"Chưởng ấn... đã biết rồi sao?" Bách Lý Thời hỏi: "Chưởng ấn đã nhiều năm lăn lộn trong thuật thao túng thế cục, tinh thông tính toán quyền mưu, đạo đối nhân xử thế lại càng thêm thấu đáo... Là ta đầu óc u tối rồi. Không biết Chưởng ấn đã biết từ khi nào?"
TruyenLau
Tim Phó Nguyên Thanh thoáng hẫng đi một nhịp.
"Nếu nói thời điểm chính xác, ta không nhớ rõ. Con người luôn tự lừa mình dối người... Lúc mê muội, thực ra sâu thẳm trong lòng có lẽ đã rõ ràng. Nếu ông thực sự muốn hỏi... ta nghĩ kĩ lại, có khi là từ lúc biết hắn tên 'Trần Cảnh', lại có khi là đêm say rượu đó, lúc nhận nhầm hắn là Triệu Cẩn..." Phó Nguyên Thanh lắc đầu, mỉm cười bất đắc dĩ: "Trước kia có lẽ là biết mà giả vờ như không biết... Nay, không biết cũng đã biết rồi. Vết thương trên ngực hắn, chính là vết tích của việc lấy máu đầu tim, ta không thể tự lừa mình được nữa. Xin thần y chỉ cho phương pháp gỡ bỏ dịch dung."
Bách Lý Thời thở dài một tiếng, lấy một chiếc lọ sứ nhỏ từ trong hòm thuốc ra đặt lên bàn: "Đường nét khuôn mặt chỉ bị thay đổi một chút, lúc dán vào thì phiền phức, chỉ cần dùng thuốc nước rửa đi là được."
Phó Nguyên Thanh nhìn chiếc lọ sứ nhỏ kia lại hỏi: "Ta đã lật tung Đại Hoang Ngọc Kinh, cũng không tìm thấy câu trả lời. Xin thần y chỉ giáo, làm thế nào để đạt được cảnh giới hô ứng hòa hợp, tâm ý tương thông?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Ta cũng không biết." Bách Lý Thời đáp.
Câu trả lời này không nằm ngoài dự đoán, Phó Nguyên Thanh "ừ" một tiếng, đặt cuộn trúc giản trong tay xuống: "Ta tiễn thần y ra ngoài."
Y cùng Bách Lý Thời bước ra khỏi tẩm điện, lại tiễn ông ra khỏi tiền điện của điện Dưỡng Tâm, đi đến dưới mái hiên, Bách Lý Thời nói: "Chưởng ấn không cần tiễn nữa, Đức Bảo công công sẽ sắp xếp người đưa ta về."
"Được." Phó Nguyên Thanh chắp tay hành lễ: "Bách Lý thần y đi đường bảo trọng."
TruyenLau.com
Bách Lý Thời thở dài một tiếng, chắp tay đáp: "Thời cục hiện nay rối ren, người cần bảo trọng là Chưởng ấn ngài mới đúng."
Phó Nguyên Thanh ôn hòa mỉm cười, rồi bảo Đức Bảo sắp xếp người đưa Bách Lý Thời xuất cung.
Lúc này sắc trời đã dần tối sầm xuống.
Ánh tà dương rớt lại cũng đang dần bị thu về.
Dưới mái hiên điện Dưỡng Tâm đã treo lên những chiếc đèn cung đình mới thắp, đung đưa trong ngọn gió sau cơn mưa dông.
Từ hướng cửa Hội Cực loáng thoáng vọng lại những tiếng la khóc và đập cửa thưa thớt.
"Tình hình Tiền Tông Phủ trong chiếu ngục thế nào rồi?" Y lên tiếng hỏi.
"Kể từ lúc vụ án Hầu Hưng Hải liên đới tới ông ta, rồi người bị chúng ta bắt từ Nam Kinh về Bắc Trấn Phủ ty đến nay đã hơn ba tháng rồi. Ông ta tỏ ra rất bình tĩnh. Cái chết của Hành Chí Nghiệp cũng không khiến ông ta hoảng loạn chút nào." Tào Bán An nói.
"Không hoảng loạn là giả. Mười lăm năm trước ông ta liên tục nhét cho Lang trung Văn Tuyển ty gần mười vạn lạng bạc trắng, khoản tiền giao dịch khổng lồ này đã bị Hầu Hưng Hải ghi chép lại trong sổ sách, trở thành bằng chứng. Số tiền khổng lồ lớn đến như vậy, một tên Lang trung nhỏ bé như ông ta lấy từ đâu ra? Là kẻ nào đã giúp ông ta trở thành ngự y bên cạnh Tiên đế?"
Những chuyện cũ như thế này, một khi bị lật lại, bên dưới sẽ là một sự thật kinh hoàng đến rợn người.
Phó Nguyên Thanh nhìn về hướng cửa Hội Cực, nét mặt trở nên tĩnh lặng, y hạ quyết tâm, nói với Tào Bán An đang cung kính đứng chờ bên cạnh: "Ngươi viết một phong mật lệnh cho Lại Lập Quần, bảo hắn chuẩn bị đưa Tiền Tông Phủ ra thẩm vấn."
"Vâng." Tào Bán An khom người đáp.
"Phương Kính."
"Cha nuôi, nhi tử có mặt." Phương Kính nói.
"Con mang mật lệnh đến Bắc Trấn Phủ ty." Phó Nguyên Thanh nói: "Vụ án Tiền Tông Phủ, do con đích thân chủ thẩm."
Phương Kính ngẩng đầu nhìn Phó Nguyên Thanh, nhận được ánh mắt khẳng định, cậu ta chắp tay đáp lại: "Cha nuôi, nhi tử hiểu rồi. Nhi tử nhất định sẽ tra xét Tiền Tông Phủ rõ ràng sạch sẽ."
Chờ đợi đã quá lâu...
Cơn sóng dữ sắp sửa trỗi dậy.
Cũng đã đến lúc bắt buộc phải dấy lên rồi.
*
Phương Kính cầm mật lệnh, đi từ cửa Bắc An ra khỏi hoàng thành, Khổng Thượng đi theo sát bên cạnh cậu ta, thấy nét mặt cậu ta nghiêm nghị, không kìm được hỏi: "Xưởng công, chúng ta đều biết rõ kẻ lộng quyền đứng phía sau là những đại thần nào, sau lưng chúng ta lại có Hoàng đế chống lưng, không vừa mắt thì cứ việc bắt đi là xong thôi? Trước đây đối với Huệ Lan cô cô ở cung Nhân Thọ chẳng phải cũng bắt rồi trùm bao tải đánh đó sao?"
"Vớ vẩn, có thể giống nhau được sao?" Phương Kính trừng mắt liếc hắn ta một cái: "Triều đình của triều Đại Đoan mà có thể so sánh với cung Nhân Thọ à. Ngươi nói xem chúng ta bắt ai? Nội các Thủ phụ Ô Lư Khâu? Hình bộ Thượng thư Nghiêm Cát Phàm? Đô sát viện Tổng hiến Dụ Hoài Mộ? Hàn Lâm viện Chưởng viện Đặng Huyên? Quốc Tử Giám Tế tửu Chu Bác Vinh? Còn có ai nữa... Các vị Cấp sự trung ở Lục Khoa lang sao?"
"Ờm..." Khổng Thượng sững người: "Hình như không được nhỉ?"
"Cái gì mà hình như không được, vốn dĩ không được!" Phương Kính nói: "Lúc ta mới vào Ty Lễ giám bái lão tổ tông làm cha nuôi cũng từng hỏi câu ngu xuẩn y hệt như ngươi, ngươi đoán xem lão tổ tông nói thế nào?"
"Nói thế nào?"
"Lão tổ tông nói bốn chữ, vi chính tại nhân (làm chính trị cốt ở việc dùng người)."
Khổng Thượng hiểu mà lại không hiểu.
"Làm chính trị cốt ở việc dùng người, chọn kẻ hiền tài và có năng lực. Lấy đạo để tu thân, lấy lòng nhân để tu đạo." Phương Kính nói: "Đây là lời của Khổng phu tử. Ý là dùng Lễ để trị quốc, dùng Nhân để trị quốc. Ngươi nhìn những người ta vừa nói xem, đều là những kẻ giữ chức vụ trọng yếu trong triều đình, đều là những trọng thần. Nếu bệ hạ cứ tùy tiện bắt giết, chẳng phải lòng dạ những thần tử bên dưới, của bách tính trong thiên hạ sẽ nguội lạnh sao, lòng người đã lạnh thì còn ai muốn làm việc cho tốt nữa. Lòng người ly tán, quốc gia còn tồn tại được sao? Chưa kể không có bằng chứng mà đã giết người thì đó là chính sách tàn bạo, là hành vi của hôn quân. Ngươi thử nhìn Trụ vương nhà Thương xem, có kết cục tốt đẹp không? Thế nên lão tổ tông mới bảo Đông xưởng chúng ta bớt dùng cực hình."
"Hơn nữa ta nói cho ngươi biết, lão tổ tông luôn đặt bách tính thiên hạ lên hàng đầu. Triều cục biến động, người chịu khổ vẫn là bách tính dân thường thôi. Có đúng không?"
"À..." Khổng Thượng giật mình hiểu ra: "Ta hiểu rồi. Vậy nên lần này chúng ta đến Bắc Trấn Phủ ty thẩm vấn người, có phải là nên ôn hòa một chút, từ từ dẫn dụ --"
"Có phải ngươi bị ngu không vậy? Kẻ cao lớn thô kệch trong bụng chẳng có tí kiến thức nào!" Phương Kính lại mắng hắn ta: "Lão tổ tông bảo ta chủ thẩm, ý là đáng thẩm vấn thế nào thì cứ thẩm vấn thế ấy!"
"Vậy thuộc hạ không hiểu rồi, vừa muốn hòa nhã, lại vừa muốn dùng cực hình..."
"Cái này thì ta hiểu." Sắc mặt Phương Kính có phần u ám, khẽ cười một tiếng: "Cái này gọi là quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Nếu quả thực có hành vi vi phạm pháp luật kỷ cương, thì cứ để bọn chúng khóc lóc thảm thiết, quỳ lạy van xin cũng không kịp nữa."
*
Khi Thiếu đế tỉnh lại, đã là sáng sớm ngày hôm sau.
Trời đã dần hửng sáng.
Từ chỗ hắn nằm, có thể nhìn thấy Phó Nguyên Thanh đang gục bên mép long sàng. A phụ của hắn ngủ say rồi, búi tóc có hơi xộc xệch. Thiếu đế khẽ vuốt ve gò má y, Phó Nguyên Thanh lập tức từ từ tỉnh giấc từ trong giấc mộng.
"Trần Cảnh..." Dường như y vẫn còn đang ngái ngủ, mơ màng gọi một tiếng.
Toàn thân Thiếu đế cứng đờ.
"Người gọi nhầm người rồi." Hắn hơi cứng ngắc đáp lời, đã bước xuống giường, tiện tay vơ lấy một bộ y phục khoác lên người.
"Trần Cảnh." Thế nhưng đáp lại hắn lại là giọng nói đầy quả quyết của Phó Nguyên Thanh.
"Người --! Người nhìn cho rõ ta là ai?"
"Trần Cảnh." Phó Nguyên Thanh lại nói.
Hai chữ Trần Cảnh tựa như mũi gai sắc nhọn, đâm vào tim Thiếu đế càng thêm đau đớn, sắc mặt hắn lập tức tái nhợt, quay lưng định bước đi.
Phó Nguyên Thanh vẫn nắm chặt vạt áo của hắn, bị động tác này của hắn kéo mạnh, mắt thấy sắp sửa ngã nhào xuống đất. Nhưng Thiếu đế còn nhanh hơn y, một tay đỡ lấy y.
"Trần Cảnh."
"Trẫm không phải là Trần Cảnh!"
Chính vào khoảnh khắc này, Phó Nguyên Thanh ngửi thấy mùi máu tanh quen thuộc. Y không chút do dự xé toạc vạt áo trước ngực Thiếu đế, chỗ ngực trái kia, có một vệt máu đỏ sẫm đang rỉ ra từ lớp băng gạc.
Thiếu đế sững người, cố gắng che đậy: "Phó Nguyên Thanh, ngươi to gan thật!"
Phó Nguyên Thanh nói: "Cho ta nhìn thử."
Y không tôn xưng hắn là bệ hạ.
Cũng không tự xưng là nô tỳ.
"Cho ta nhìn thử." Y lại nói.
Vì câu nói của y, Thiếu đế vô thức chần chừ một chút, rồi lại chậm trễ một nhịp, Phó Nguyên Thanh không chút do dự xé toạc vạt áo của hắn, để lộ long thể của Thiếu đế. Ánh mắt Phó Nguyên Thanh nhìn chằm chằm vào ngực trái của hắn.
Chỉ một ánh nhìn, những giọt nước mắt kìm nén suốt cả một đêm, lặng lẽ rơi xuống.
Thực ra đêm qua khi nhìn thấy vết thương đó, y đã muốn khóc một trận.
Vị trí trái tim nơi ngực trái của Thiếu đế chi chít những vết dao cứa, lớp lớp chồng chéo lên nhau, có vết đã lành, đa phần chỉ mới đóng một lớp vảy mỏng, vài vết dao trên cùng, có lẽ là không còn chỗ nào để rạch nữa nên đều cứa chung vào một chỗ, nay đang từ đó nứt toác ra, một dòng máu ngoằn ngoèo chảy xuống.
Hai tay Phó Nguyên Thanh ấn chặt vào nơi đó, Thiếu đế đau đớn nhíu mày: "Đau."
Máu chảy rỉ ra từ kẽ tay y, y khóc càng dữ dội hơn, vô cùng chật vật. Mất đi vẻ ôn hòa kính cẩn, mất đi chừng mực tiến lùi thường ngày.
Phó Nguyên Thanh vừa khóc vừa chất vấn hắn: "Sao người có thể như vậy, sao có thể tự làm tổn thương mình như vậy."
"Những năm qua... Ta, người ta trân quý đến nhường này, sao người có thể làm tổn thương đến thế, sao người lại nỡ ra tay chứ."
Trái tim Thiếu đế đập hẫng một nhịp.
"A phụ... Người..."
"Húc, như nắng ban mai mùa xuân, làn gió nhẹ mùa hạ, giọt sương ngọt mùa thu, ánh nắng ấm mùa đông. Ôm trọn lấy cảnh sắc của đất trời, gội rửa đi phần u tối của vũ trụ. Thừa Cảnh vi Húc..." Giọng Phó Nguyên Thanh mang theo tiếng nấc nghẹn, chậm rãi cất lời: "Ta không nhận nhầm người. Vẫn luôn là người... Trước sau vẫn luôn là..."
Phó Nguyên Thanh từ từ ngước mắt, nhìn về phía Triệu Húc.
Người này đã trưởng thành.
Nay đã là nam tử hán đội trời đạp đất.
Là Hoàng đế của triệu Đại Đoan.
"Triệu Húc, Triệu Thừa Cảnh." Y gọi ra tên của hắn.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.