Lúc này Phó Nguyên Thanh đã biết có chuyện xảy ra.
Y đẩy cửa bước ra, Phương Kính đứng ở cửa, nét mặt đầy vẻ lo âu: "Lão tổ tông..."
"Trần Cảnh đâu rồi?" Phó Nguyên Thanh hỏi: "Đông xưởng có mật báo gửi tới không?"
"Người đang..." Phương Kính vừa mấp máy khóe môi, ngoài cửa lớn đã có thái giám truyền lệnh trong cung mang theo cấp báo chạy vào, là thái giám hầu hạ bên cạnh Đức Bảo.
Tiểu thái giám hoảng sợ nói: "Lão tổ tông, Đức Bảo công công xin ngài mau chóng tiến cung một chuyến. Vạn tuế gia, Vạn tuế gia đột phát chứng tim đập nhanh!"
"Sao có thể --"
Phó Nguyên Thanh sững sờ, trong nháy mắt cảm thấy một luồng khí lạnh dâng lên từ lòng bàn chân.
Triệu Cẩn bẩm sinh thể nhược, từ lúc chào đời đã có căn bệnh tim đập nhanh, những năm đầu còn có thể chạy nhảy, mấy năm cuối đời ngay cả đi lại cũng phải thở dốc.
Y cũng từng lo lắng, Triệu Húc sẽ mắc căn bệnh giống như Triệu Cẩn, nhưng những năm qua Thiếu đế vẫn luôn lớn lên khỏe mạnh, chưa từng ốm đau bệnh tật gì...
Là y đã bất cẩn rồi.
"Hồi cung." Phó Nguyên Thanh nói.
"Cha nuôi, cửa cung vừa mới khóa rồi. Dựa theo quy củ thì cũng chỉ có thể đợi ngày mai mới được tiến cung thôi." Phương Kính khuyên y: "Nếu không động tĩnh quá lớn... đến lúc đó trên triều..."
Phó Nguyên Thanh giật thẻ ngà bên hông xuống, đưa cho cậu ta: "Phó Nguyên Thanh ta muốn tiến cung, bảo Tứ Vệ doanh mở cửa cung!"
*
Phủ đệ của Phó Nguyên Thanh nằm bên ngoài cửa Đông An.
Lúc ra ngoài y không ngồi kiệu, thúc ngựa chạy gấp.
Đến dưới chân hoàng thành, cấm quân nhận được tin báo từ sớm đã mở sẵn cửa cung cho y.
Y phóng ngựa đi thẳng vào Tử Cấm Thành.
Website TruyenLau.com
Tiếng vó ngựa cất lên vang vọng giữa các cung điện trống trải.
Rất nhiều năm trước, y từng nhận được ân điển cưỡi ngựa trong thành, nhưng bao năm qua, đây là lần đầu tiên y thực sự cưỡi ngựa ở hoàng thành.
Những người theo sau đều không đuổi kịp y. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Y không đi vòng qua cửa Bắc Hoa, mà chọn con đường gần nhất, đi qua cửa Đông Hoa ngang qua cung Đoan Bản, rồi đi vào quảng trường điện Hoàng Cực, qua ba tòa đại điện để tiến vào điện Dưỡng Tâm trong đêm.
Điện Dưỡng Tâm đèn đuốc sáng trưng.
Y vào đến cửa điện bèn xuống ngựa, Đức Bảo đã đứng chờ y dưới bậc thềm, lo lắng gọi một tiếng "Lão tổ tông đến rồi".
Phó Nguyên Thanh không dừng lại, nhấc chân đi thẳng vào trong, vừa đi vừa hỏi: "Hoàng thượng sao rồi?"
TruyenLau.com
"Từ trên thành lầu cửa Tân Hoa xuống, đã cảm thấy không khỏe, tức ngực từng cơn, cơm chiều cũng không ăn, nằm giường thì khó chịu đến mức thở không nổi. Đã gọi thái y tới xem, nói là chứng tim đập nhanh." Đức Bảo vội vàng nói: "Nói là triệu chứng giống hệt Tiên đế, y như --"
"Đức Bảo." Phó Nguyên Thanh giơ tay ngắt lời hắn ta: "Những thái y này đều là người mới được cất nhắc, chưa có ai từng bắt mạch khám bệnh cho Tiên đế cả. Nói năng cẩn thận."
Đức Bảo ngây ngốc nhìn y, hốc mắt đỏ hoe: "Lão tổ tông, phải làm sao bây giờ..."
Họ đi xuyên qua sảnh Trung Chính Nhân Hòa, đã đến trước cửa hậu điện.
Phó Nguyên Thanh ngửa đầu nhìn về phía cửa điện.
Cánh cửa lớn đen ngòm đó... giống như cái miệng khổng lồ của loài quái vật ăn thịt, từng nuốt chừng sinh mạng của Triệu Cẩn.
Nay dường như lại thức tỉnh.
Sắp sửa muốn nuốt nhiều hơn nữa.
"Để ta vào trong xem sao đã." Phó Nguyên Thanh nói: "Sắp xếp Viện phán Thái y viện Mục Tân Lập qua đây, chẩn bệnh lại cho bệ hạ, nếu thực sự không ổn... ta sẽ bảo Phương Kính sắp xếp cho Bách Lý Thời tiến cung."
*
Đã rất lâu rồi Phó Nguyên Thanh chưa bước vào hậu điện của điện Dưỡng Tâm.
Bắt đầu từ hơn một năm trước, Thiếu đế đã dùng đủ mọi lý do để từ chối y ngoài cửa. Nay bước vào hậu điện, khung cảnh xung quanh thế mà lại khiến y cảm thấy hơi xa lạ.
Cung nhân hai bên vén từng lớp màn trướng lên, y bước vào tẩm cung, nhìn thấy Thiếu đế đang nhắm mắt nằm trên long sàng, lập tức đứng khựng lại tại chỗ.
Sắc mặt Thiếu đế nhợt nhạt, nhưng tinh thần sắc mặt không tính là quá tệ.
Cũng không hề run rẩy toàn thân, hay vã mồ hôi lạnh.
Hơi thở đã nghẹn trong lồng ngực Phó Nguyên Thanh suốt dọc đường cuối cùng cũng tan đi.
Thiếu đế trên giường cựa quậy một chút, từ từ mở mắt ra, hỏi: "Là ai đó?"
"Bệ hạ, là Phó Nguyên Thanh." Y đáp.
"A phụ đến rồi."
Phó Nguyên Thanh sững sờ.
Y đã quên mất từ lúc nào, Triệu Húc không còn dùng danh xưng này để gọi y nữa.
"Là thần." Y lại đáp lời, xua xua tay, cho Mục Tân Lập bước vào: "Nô tỳ đã mời Mục viện phán qua đây để bắt mạch cho chủ tử."
Thiếu đế im lặng, mặc cho Mục Tân Lập chẩn bệnh.
Một lát sau, Mục Tân Lập kết thúc việc bắt mạch, bước đến bên cạnh Phó Nguyên Thanh nói: "Long mạch bình ổn, hẳn là không sao rồi."
"Vậy chứng tim đập nhanh..."
"Có lẽ là do hôm nay trúng gió lạnh trên thành lầu cửa Tân Hoa thôi." Mục Tân Lập nói: "Ta sẽ kê vài thang thuốc an thần cho bệ hạ."
"Được, phiền Viện phán rồi." Phó Nguyên Thanh cho Mục Tân Lập lui xuống kê đơn.
Trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại.
"A phụ..." Thiếu đế giơ tay lên, dường như muốn quờ quạng tìm vị trí của y, Phó Nguyên Thanh bước nhanh tới vài bước, nắm lấy tay hắn.
Lòng bàn tay Thiếu đế nóng rực, dưới lớp da thịt là nhịp đập mạnh mẽ của người trẻ tuổi.
Sau đó y nhấc mắt lên, nhìn thấy dáng vẻ của Thiếu đế.
Hàng mi dài rủ xuống, trông hơi mệt mỏi, nhưng vẫn khẽ nhìn y, cười nói: "A phụ, cả một tháng Giêng không được gặp ngươi rồi. Cuối cùng ngươi cũng trở về rồi."
Một tháng Giêng sao?
E là không chỉ thế...
Đầu tiên là không gọi y là a phụ nữa.
Về sau dần dần xa cách.
Cuối cùng là không bao giờ gặp mặt riêng nữa, thấm thoắt đã hơn một năm.
Trong lúc không hay biết, sẽ nảy sinh khoảng cách gì đó, trở nên xa lạ rồi.
Phó Nguyên Thanh nói: "Ta đã nghe Đức Bảo nói, bệ hạ đây là do lao lực quá độ, lại trúng gió lạnh đầu xuân, vẫn cần phải nghỉ ngơi cho tử tế."
Thiếu đế nắm chặt lấy tay y, không chịu buông ra.
"Bệ hạ?"
"Tẩm cung quá lớn... ngủ một mình, lạnh lẽo lắm."
"Trong ngoài đều có cung nhân, nếu có nhu cầu, bệ hạ gọi một tiếng là được."
Thiếu đế nhìn y, mang theo chút ý cầu xin: "A phụ, ngươi ở lại với ta được không?"
Vị Đế vương trẻ tuổi nằm trên giường, nắm chặt tay y, khẽ ngẩng đầu nhìn y, thoáng chốc khiến Phó Nguyên Thanh hơi ngẩn ngơ... Y lại nhớ tới dáng vẻ thuở nhỏ của Hoàng đế.
Giữa đêm đen cô độc, đứa trẻ bị tia chớp làm cho hoảng sợ khóc lóc chui vào lòng y.
Thế là lão tổ tông quen tay kéo lại góc chăn cho Thiếu đế, nhẹ nhàng vỗ khẽ, dịu dàng nói: "Bệ hạ ngủ đi, thần sẽ trực đêm cho bệ hạ."
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.