Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 39: Giữ lại

Phó Nguyên Thanh mang trên mình hoàng mệnh nhưng lại lấy thân phận nô bộc nhà họ Phổ, đập chậu tang lần thứ ba trước linh đường, làm mất hết thể diện hoàng gia.
Hoàng đế không vui, đuổi y ra khỏi cửa.
Phó Nguyên Thanh mất đi thánh sủng, nay chẳng khác nào chó nhà có tang, trốn trong tư trạch của mình, sợ hãi không thôi.
"Ừ." Phó Nguyên Thanh khẽ nhấp một ngụm trà trong chén, lơ đãng lật xem cuốn sách trên tay.
Lúc này y đang ngồi trong nha môn Ty Lễ giám, vừa nghe Dương Lăng Tuyết kể lại những lời đồn thổi trong triều dạo gần đây, vừa nhìn ra cửa lớn nha môn, chỗ này cách Nội Thư đường cũng không xa lắm, tan học xong, Trần Cảnh tự nhiên sẽ đi thẳng tới đây.
"Còn ừ." Dương Lăng Tuyết ném chén trà xuống bàn, bất mãn hỏi: "Ta vừa nói gì, huynh nhắc lại một lần xem?"
Phó Nguyên Thanh hoàn hồn, nhìn ánh mắt đó của Dương Lăng Tuyết, hơi chột dạ ho khan một tiếng, mất nửa ngày mới lôi lại được vài chữ từ những lời gió thoảng bên tai ban nãy.
"Tin đồn cũng không hẳn là giả." Phó Nguyên Thanh nói: "Ta làm bệ hạ không vui, lúc xuất cung bệ hạ đã nói rồi, thời gian tới đều không muốn gặp ta. Thật ra thế này lại thanh nhàn..."
Dương Lăng Tuyết có phần tiếc sắt không thành thép: "Huynh không biết bây giờ Lưu Cửu kiêu ngạo vênh váo đến mức nào đâu! Tùy ý làm bậy, thế mà còn lôi không ít quan viên ra ngoài cửa Ngọ Môn chịu trượng. Một tên nô tài mà quả thực dám cưỡi lên đầu lên cổ đại thần rồi."
Phó Nguyên Thanh lại nhấp một ngụm rượu, mỉm cười: "Những ngày gần đây, sáng nào cũng đưa Trần Cảnh cùng nhập cung, ta đến Ty Lễ giám ngồi không, xử lý dăm ba việc vặt vãnh trong cung cấm. Trần Cảnh đến Nội Thư đường đọc sách. Đợi quá nửa chiều lại cùng nhau xuất cung. Sống trong lồng son này cũng lâu rồi, hiếm khi có được cơ hội thế này, ngược lại cảm thấy vô cùng thoải mái."
"... Sao huynh có thể ngồi yên được?"
"Ta lại muốn hỏi Đại đô đốc, nhàn rỗi không có việc gì tối ngày cứ đến nha môn thái giám dạo chơi, cũng không sợ truyền ra ngoài khó nghe sao."
Dương Lăng Tuyết đắc ý cười: "Đại đô đốc ta đây chính là người thân cận trước mặt bệ hạ, đến nha môn Ty Lễ giám của huynh, huynh phải thấy vẻ vang mới đúng, thế mà còn tỏ thái độ ghét bỏ. Uống trà cả buổi trời, một miếng điểm tâm cũng không có. Quá là tiếp đón không chu đáo rồi đấy?"
Hắn mang điệu bộ lưu manh vô lại, Phó Nguyên Thanh cũng hết cách với hắn, đành quay sang dặn Quý Như đang hầu bên ngoài: "Ngươi ra thiện phòng phía sau, lấy hai miếng bánh trà tới đây cho Đại đô đốc."
Vết thương trên mặt Quý Như sau lần bị bắt nạt trước đó gần như đã khỏi, là một thiếu niên thanh tú, nghe Phó Nguyên Thanh phân phó, bèn vâng dạ một tiếng.
Phó Nguyên Thanh lại có vẻ không yên tâm, cẩn thận dặn dò: "Nhớ kỹ, chỉ hai miếng thôi."
"Đã rõ thưa lão tổ tông."
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Chưởng ấn Ty Lễ giám tiếp đãi ta mà keo kiệt đến thế này sao!" Dương Lăng Tuyết oán hờn.
Phó Nguyên Thanh mỉm cười: "Nói đi, hôm nay tới làm gì?"
"Lần trước huynh bảo ta điều tra tên Biên tu Hàn Lâm Tô Dư Khánh kia, ta đã tra ra rồi."
Website TruyenLau.com "Ồ? Tình hình thế nào?"
"Nghe nói đợt trước Nội Thư đường chọn giảng sư, bên Viện Hàn Lâm không chịu nhả người, chuyện này chắc chắn huynh cũng biết. Thế là đành phải cưỡng ép giao việc, bắt đi kha khá tráng đinh. Ví dụ như Tu soạn Lư Học Trinh, Lư đại nhân là không hề tình nguyện, còn có cả chục quan viên Hàn Lâm khác cũng đều không vui vẻ gì."
"Cái này ta biết. Nhưng trong đợt Kinh Sát [1] đánh giá quan lại Viện Hàn Lâm có một mục này, cho dù không muốn cũng phải đến."
"Tô Dư Khánh này, lại không giống thế. Hắn là tự nguyện ghi danh." Dương Lăng Tuyết nói. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Ồ? Tự nguyện đến Nội Thư đường giảng bài là giải quyết khó khăn cho Viện Hàn Lâm, đâu đến mức đắc tội cấp trên, làm Biên tu bao nhiêu năm như vậy chứ?" Phó Nguyên Thanh nói.
"Việc đắc tội cấp trên của hắn là ở chỗ đã khiển trách đám Lư Học Trinh lên lớp qua loa lấy lệ, đục nước béo cò. Thậm chí còn từng tố tội Lư Học Trinh với Hàn Lâm Nhiêu học sĩ. Đây chính là đại kỵ rồi." Dương Lăng Tuyết nói: "Bị đám Lư Học Trinh mắng là kẻ a dua nịnh hót quyền hoạn, là thứ bán rẻ ngòi bút, yêm đảng rành rành."
"... Hóa ra Tô đại nhân lại vô tình trở thành vây cánh của ta." Phó Nguyên Thanh sững sờ.
Quý Như bưng hai miếng bánh trà tới, đặt trong một chiếc đĩa tráng men nhỏ, miếng bánh trà đó to cỡ đồng tiền đồng, bé xíu xiu hai miếng, đưa đến trước mặt Dương Lăng Tuyết.
Dương Lăng Tuyết nhìn một cái rồi bực bội nói: "Ta nói này Phó chưởng ấn, bây giờ đâu chỉ có Tô Dư Khánh. Ngay cả Đại đô đốc ta đây cũng vì mở đường giúp ngài trước mặt phủ họ Phổ mà bị chửi là yêm đảng. Lời đồn nói rằng theo Phó chưởng ấn ngài thì có thể ngẩng cao đầu một tay che trời, vơ vét ruộng đất mặc sức làm giàu. Kết quả ngài chỉ cho ta ăn hai miếng bánh trà?"
"Đại đô đốc nói sai rồi." Phó Nguyên Thanh lấy một miếng bánh trà từ trong đĩa cho vào miệng mình: "Không phải hai miếng, là một miếng."
"Mời Đại đô đốc dùng." Lão tổ tông khách sáo nói.
Dương Lăng Tuyết trợn mắt há mồm, hồi lâu mới ném miếng bánh bé tí tẹo kia vào miệng, nhai nhóp nhép, không hé răng.
Tào Bán An từ ngoài cửa bước vào, hành lễ chào hỏi Dương Lăng Tuyết, sau đó báo với Phó Nguyên Thanh: "Bên Lưu xưởng công có tấu chương bệ hạ đã phê hồng hôm nay, đang đưa qua để đóng dấu. Đang cung kính đứng đợi ngoài nha môn."
"Chà, Lưu lão cẩu đích thân tới cơ à." Dương Lăng Tuyết châm biếm nhướng mày: "Đến Ty Lễ giám diễu võ giương oai sao?"
Tào Bán An khách sáo cười cười: "Chuyện này thì tiểu nhân không biết."
Dương Lăng Tuyết đứng dậy, cường điệu vỗ vỗ vụn điểm tâm rơi trên vạt áo, nói: "Thôi được, chuyện chính sự của nội giám, kẻ làm lính như ta không tiện can dự, cáo từ đây. Hôm nào lại đến xin chén trà. Bán An, ngươi nhớ chuẩn bị cho ta ít Long Tỉnh đấy."
"Vâng, tiểu nhân nhớ rồi."
Dương Lăng Tuyết chắp tay sau lưng rời đi, Phó Nguyên Thanh nhìn nửa chén Mao Phong uống dở trên bàn, không nhịn được lắc đầu, sau đó mới nói với Tào Bán An: "Trà Mao Phong bên ta vẫn là của năm ngoái. Ngày mai ngươi sang Thượng Thiện giám lấy ít trà Vân Vụ mới về đi. Dù sao cũng là công tử thế gia, không thể để hắn chịu thiệt thòi quá được."
Tào Bán An cười nói: "Lão tổ tông vẫn là thương Đại đô đốc, biết ngài ấy kén ăn."
"Ừ, cho Lưu Cửu vào đi." Phó Nguyên Thanh nói.
Một lát sau, Lưu Cửu được hơn chục thái giám Ngự Mã giám rầm rộ khiêng vào nha môn Ty Lễ giám, gã ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước xuống từ trên ghế khiêng, lại sai người dìu đỡ, lúc này mới chậm rãi đi vào Ty Lễ giám.
Người gặp chuyện vui tinh thần phấn chấn, gương mặt Lưu Cửu cũng lộ rõ vẻ rạng rỡ, nhìn Phó Nguyên Thanh bằng nửa con mắt, đi vào không hành lễ, bước đến chiếc ghế đối diện, tự có tiểu thái giám bưng đệm lót tới, trải xong xuôi cho gã, gã mới ngồi xuống.
Quý Như dâng trà, bị gã nhìn thấy.
Lưu Cửu cười một tiếng: "Chà, Ty Lễ giám lại còn có cái thú nhặt rác cơ đấy, loại phế thải Ngự Mã giám vứt đi mà cũng nhặt về được."
Quý Như còn nhỏ tuổi, mắt đỏ hoe, run lẩy bẩy không biết phải nói sao cho phải.
"Quý Như, lui xuống đi." Phó Nguyên Thanh nói.
Quý Như vâng một tiếng, vội vàng lui xuống.
Lưu Cửu cười như không cười, dùng khăn che đầu ngón tay, nhón lấy khay nâng chén trà, liếc nhìn lá trà: "Đây là trà gì thế này, trà cũ từ năm ngoái à? Gia uống không trôi. Trình Sáng à, mang hai cân trà Vũ Di mà gia thích uống tới biếu lão tổ tông đi."
"Vâng, Xưởng công. Tiểu nhân đã biết." Trình Sáng cười hùa theo: "Đâu thể để Ty Lễ giám uống loại trà còn không bằng trà lâu bên ngoài được, mất mặt lắm đúng không?"
Phó Nguyên Thanh cũng không thèm chấp nhặt với gã, hỏi: "Tấu chương cần đóng dấu hôm nay đã đưa tới chưa."
"Tất nhiên là đưa tới rồi." Lưu Cửu gọi một tiếng, đám thái giám bên dưới bèn cõng một chiếc rương bọc vải vàng dán giấy vàng niêm phong vào trong, mở ra ngay trước mặt Phó Nguyên Thanh: "Lão tổ tông bắt giữ đúng quy củ, gia đây cũng giữ đúng quy củ."
Trình Sáng lấy tấu chương từ trong rương ra, từng quyển từng quyển đều có phê hồng, lại có phiếu nghĩ để đối chiếu, giao vào tay Tào Bán An. Tào Bán An cẩn thận đặt lên án thư, lại vào gian trong bưng ấn "Hoàng đế chi bảo" - một trong mười sáu bảo tỷ ra.
Đợi mọi việc xong xuôi, Phó Nguyên Thanh bước xuống sập thấp đi tới bên bàn, mở từng bản tấu chương ra đọc kỹ, sau đó đóng dấu Hoàng đế chi bảo.
Lưu Cửu cũng sốt ruột, vừa uống trà vừa dán mắt vào Phó Nguyên Thanh. Tuy Hoàng đế đã hơn một tháng không tham dự Ngự môn thiết triều, nhưng chỉ riêng quyền được lên triều bàn chính sự thôi, cũng đã là quyền bính chí cao không gì bằng rồi.
Tuy mấy ngày trước bị phạt tát miệng mười cái, nhưng cũng chỉ là hình phạt nhỏ nhẹ hều, Hoàng đế vẫn là muốn che chở cho gã.
Gã lờ mờ cảm thấy mình đã được sủng ái, sắp sửa giẫm Phó Nguyên Thanh dưới lòng bàn chân rồi.
Tâm trí Lưu Cửu trôi dạt ra xa, ánh mắt cũng trôi đến đại ấn của Ty Lễ giám trên bàn. Trong phút chốc mơ màng, dường như gã đã thấy mình ngồi sừng sững trong Ty Lễ giám, nghe tất cả mọi người tung hô gọi mình là lão tổ tông.
"Lưu xưởng công? Lưu xưởng công?" Tào Bán An gọi gã.
Lưu Cửu hoàn hồn, phát hiện mọi người đều đang nhìn mình, ho khan một tiếng: "Sao thế?"
"Lão tổ tông đang hỏi chuyện ngài đấy."
Lưu Cửu nhìn Phó Nguyên Thanh, Phó Nguyên Thanh đang cầm một bản tấu chương bìa đỏ thẫm mở tung trên tay, hỏi: "Bản tấu chương này đã phê hồng chữ 'Chuẩn tấu'. Xin hỏi Lưu xưởng công đã từng trình lên cho bệ hạ xem chưa?"
"Cái gì?"
"Bản tấu chương này do Nội các Thủ phụ Ô các lão dự thảo, Lễ bộ Thượng thư Sư Kiến Nghĩa cùng hơn sáu mươi văn võ bá quan đồng ký tên dâng lên. Nội dung tấu chương ghi rõ, cuối năm nay là lễ mừng thọ bốn mươi tuổi của Hiếu Hiền Thái hậu, chiếu theo 'Thượng tôn hiệu huy hiệu nghi' muốn dâng thêm huy hiệu [2] cho Thái hậu. Từ 'Hiếu Hiền Cung An Hoàng Thái hậu' ban đầu sẽ dâng thêm thành 'Hiếu Hiền Từ Thọ Cung Giản An Ý Chương Khánh Hoàng Thái hậu'."
Tim Lưu Cửu đập thót một cái.
Gã vì ham nhàn, lại muốn lấy lòng Nội các, đã bảo Trình Sáng phê chữ "Chuẩn tấu", "Làm ngay" lên tất cả các tấu chương mà Nội các ghi phiếu nghĩ là "Khả" (được). Nay lại bị Phó Nguyên Thanh bắt quả tang tại trận.
"Thái hậu sắp mừng thọ bốn mươi tuổi, dâng thêm huy hiệu cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Đương nhiên là chuẩn tấu rồi." Lưu Cửu cứng miệng nói.
"Vậy ra bệ hạ vẫn chưa xem."
Lưu Cửu hơi chột dạ: "Có vấn đề gì sao? Mấy tấu chương này có phải quốc gia đại sự gì đâu, chủ tử trăm công nghìn việc, đâu cần chuyện gì cũng phải đích thân xem."
Phó Nguyên Thanh chậm rãi gập tấu chương lại nói: "Những bản khác ta đã đóng dấu. Bản tấu dâng huy hiệu cho Thái hậu này cứ giữ lại trong cung không gửi trả."
Lưu Cửu sững sờ, nổi giận: "Phó Nguyên Thanh, Nội các ghi phiếu nghĩ, gia đây phê hồng, lại là tấu chương đã sao gửi đến Lục Khoa lang. Ngươi lấy quyền gì mà đòi giữ lại!"
Phó Nguyên Thanh không nói nhiều lời với gã, đã nhét tấu chương vào trong túi gấm màu vàng chói, buộc chặt dây lại, dặn Tào Bán An: "Thời gian tới bệ hạ không muốn gặp ta, ngươi mau chóng vào đại nội, đến điện Dưỡng Tâm, trình lên cho bệ hạ xem."
"Vâng." Tào Bán An đáp: "Vậy còn lão tổ tông?"
"Sắp đến giờ Dậu rồi, ta đến Nội Thư đường đón Trần Cảnh, rồi xuất cung luôn."
"Tên tiểu nhân mưu mô nhà ngươi, lừa gạt lời của gia trước. Lại còn đòi giữ lại tấu chương bệ hạ chưa từng xem qua. Có phải định cáo trạng không?!" Lưu Cửu mắng chửi sau lưng y.
Phó Nguyên Thanh đã đi đến cửa, Quý Như mang áo choàng tới, y khoác lên vai, lại dặn Tào Bán An: "Báo với Chưởng ty Lục Khoa lang, bản sao của tấu chương này đừng đưa cho các Cấp sự trung truyền tay nhau xem, càng không được ban ra cho quan viên tiền triều."
"Đã rõ, lão tổ tông yên tâm, trên đường đi ta sẽ sai người qua đó truyền lời."
Phó Nguyên Thanh đi tới cửa, ghế khiêng đã chuẩn bị sẵn, y nghĩ ngợi một lát rồi quay sang nói với Tào Bán An: "Ngươi ngồi ghế đi đi, phải nhanh lên một chút. Chuyện này không nhỏ."
"Vâng." Tào Bán An không từ chối, bước lên ghế rời đi ngay.
"Tào Bán An, ngươi đứng lại đó!" Lưu Cửu lớn tiếng quát nạt, thấy không cản được, lại quay sang mắng Phó Nguyên Thanh: "Phó Nguyên Thanh, ngươi có tin gia bảo bệ hạ lột da ngươi, lăng trì ngươi không?!"
Phó Nguyên Thanh thu hồi ánh mắt nhìn gã, thở dài: "Lưu xưởng công, Tào bỉnh bút đang cứu ngươi đấy."
"Cứu ta?" Lưu Cửu tức quá hóa cười: "Phó Nguyên Thanh ngươi nói chuyện có dùng não không vậy? Ngươi giữ tấu chương gia đã phê hồng lại trả về cung, ngươi lại bảo với gia là ngươi cứu ta?!"
"Nửa tháng trước, bệ hạ đích thân chọn Hoàng hậu, mà không chọn nữ tử xuất thân từ gia đình quyền thế do Thái hậu và Ô các lão đề bạt. Nửa tháng sau, các lão đã liên danh với triều thần dâng tấu, đòi dâng thêm huy hiệu nhân dịp thọ đản của Thái hậu. Chuyện này thoạt nhìn thì đơn giản, nhưng việc Ô các lão đề cập đến vào lúc này, chính là muốn bày tỏ sự bất mãn với việc bệ hạ tự chủ trương trong việc tuyển Hậu. Lưu xưởng công là đại đương qua ba đời vua, đã từng suy nghĩ đến hàm ý sâu xa trong chuyện này chưa?" Phó Nguyên Thanh hỏi gã.
Lưu Cửu ngẩn ra.
"Nếu lúc này chưa được bệ hạ đồng ý mà đã phê hồng đóng dấu, sao gửi đến Lục Khoa lang khiến cả triều đều biết. Lưu xưởng công..." Phó Nguyên Thanh nói với gã: "Đợi ngươi, e rằng không chỉ là phạt tát miệng mười cái đâu." [3]
--
Chú thích của tác giả:
[1] Chỉ tiêu KPI của quan viên tại triều, ba năm đánh giá một lần.
[2] Thái hậu có quy định về tôn hiệu và huy hiệu, tôn hiệu như Hiếu Hiền Thái hậu, huy hiệu thì dài hơn và phức tạp hơn. Nhưng cả hai thứ này đều là dùng khi còn sống. Còn phong sau khi chết thì gọi là thụy hiệu. Trò này tôi hoàn toàn mù tịt, cơ bản là chép nguyên tôn hiệu, huy hiệu của Hiếu Trang Hoàng hậu.
[3] Sự kiện này tham khảo từ sự kiện Đại Lễ Nghị những năm đầu thời Gia Tĩnh.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu