"Thái hậu nói chuyện gì với Phó Nguyên Thanh vậy?" Thiếu đế hỏi sau khi bước xuống kiệu.
Nói xong, hắn liếc nhìn Phó Nguyên Thanh đang cúi đầu.
"Mấy chuyện nhà cửa, việc vặt chốn hậu cung thôi." Thái hậu đáp: "Hiếm thấy Hoàng đế đến Ngự hoa viên."
"Nhớ Thái hậu nên mới đến." Thiếu đế bước lên dìu bà: "Trẫm đi dạo cùng mẫu thân."
Ánh nắng chan hòa, trăm hoa trong Ngự hoa viên đang chúm chím nụ, hai người tôn quý nhất thế gian này dìu nhau dạo bước, rất có một ảo giác mẹ hiền con hiếu trong đó. Đi được một đoạn, Thái hậu nói: "Hoàng đế tuổi cũng không còn nhỏ nữa, nên nạp thêm phi tần, để mắt đến khuê nữ các nhà nhiều hơn. Nếu có người nào ưng ý, ai gia sẽ làm chủ đón vào cung."
"Hiện tại tâm tư của nhi tử không đặt ở chuyện này, giờ tư tẩm đã có bốn người, thế là đủ rồi."
"Tuổi con còn trẻ, sao có thể không có tâm tư." Thái hậu thở dài: "Giang sơn của tổ tông đều đặt cả lên vai một mình Hoàng đế, thành ra khiến người không có thời gian hưởng thụ dục vọng. Có điều, việc khai chi tán diệp cũng là trách nhiệm của Hoàng đế, bọn tư tẩm không gánh vác nổi ân sủng vinh quang như thế đâu. Hoàng đế vẫn nên sớm tuyển tú nạp phi đi."
Thiếu đế liếc nhìn Phó Nguyên Thanh đang đi theo phía sau một cái: "Thì ra lúc nãy mẫu hậu là nói chuyện này với Phó Nguyên Thanh."
"Đúng vậy." Phó Nguyên Thanh khom người: "Thái hậu đang hỏi ý kiến thần."
"Vậy có kết luận gì không?"
Thái hậu cười nói: "Đây chẳng phải vừa mới nhắc đến thì Hoàng đế đã tới rồi sao."
Biểu cảm Thiếu đế bình thản, chỉ gật đầu nói: "Việc vặt tiền triều bận rộn, trẫm phải về điện Dưỡng Tâm xem tấu chương đây."
"Quốc sự làm trọng." Thái hậu tán thưởng: "Hoàng đế chú ý giữ gìn sức khỏe."
"Tạ ơn mẫu hậu đã quan tâm."
Thiếu đế khẽ hành lễ, xoay người rời đi, bước được hai bước thì nói: "Phó Nguyên Thanh, còn đứng ngây ra đó làm gì, theo trẫm về điện Dưỡng Tâm."
"Vâng."
Phó Nguyên Thanh hành lễ với Thái hậu, xoay người đi theo Hoàng đế rời đi.
Kiệu của Hoàng đế đi được một đoạn, thấy đã không còn bóng dáng Thái hậu bọn họ đâu nữa, Thiếu đế mới lên tiếng: "Phương Kính!"
TruyenLau
Phương Kính chạy chậm tới dưới kiệu, khom người nói: "Nô tỳ có mặt."
"Đi mang ghế khiêng lại đây cho lão tổ tông của các ngươi." Thiếu đế liếc nhìn Phó Nguyên Thanh đang đi bên tay trái, nói: "Y đi đứng không tốt, không đi bộ đường dài được."
"Vâng." Phương Kính ba chân bốn cẳng chạy ra cuối hàng ngũ sai người mang ghế khiêng lên, thì thầm: "Cha nuôi, người ngồi đi, Hoàng thượng lo lắng cho chân người đấy."
Đầu gối Phó Nguyên Thanh đã nhói buốt đến tận xương tủy, đứng lâu ngay cả khớp cổ tay và bả vai cũng cứng đơ đau nhức, đi mấy bước này mà cảm giác như đang bước giữa rừng đao biển lửa, nay có ghế khiêng, y cũng không từ chối, tạ ơn rồi ngồi lên. TruyenLau
Đi thêm một lát, đã nhìn thấy cửa Thuận Đức, Thiếu đế xua tay cho kiệu bước chậm lại vài phần, đi song song với ghế khiêng của Phó Nguyên Thanh, hỏi: "Quyền Oanh có ý gì?"
Phó Nguyên Thanh ngẩng đầu, nhìn Thiếu đế đang ngồi trên kiệu bên tay trái, ánh sáng phía đông hắt lại từ sau lưng phác họa sườn mặt hắn thành một cái bóng mờ, người thanh niên trên cao tít tắp này khiến y có ảo giác như đang ngày một xa cách.
Website TruyenLau.com
"Thái hậu lo nghĩ chuyện chọn ứng cử viên cho ngôi vị Hoàng hậu."
"Bà ấy muốn chọn ai?"
"Quyền Du."
Phó Nguyên Thanh vừa thốt ra hai chữ, Thiếu đế bật cười: "Tính toán hay thật đấy. Bà ấy cũng dám nghĩ thật. Để đổi lấy Hậu vị, bà ấy định trả ra những gì?"
"Sự ủng hộ của Binh bộ Thượng thư đối với thần trên triều đường."
Lần này Thiếu đế lại càng thấy nực cười hơn: "Binh bộ? Bà ấy cũng thực sự dám nghĩ. Gia thiên hạ [1], chữ 'Gia' này là thiên hạ của họ Triệu, chứ không phải của họ Quyền."
Phó Nguyên Thanh im lặng.
"Còn a phụ thì sao, ngươi nghĩ thế nào?" Thiếu đế hỏi.
Phó Nguyên Thanh trầm ngâm một chút, ngồi trên ghế khiêng chắp tay đáp lại: "Bệ hạ đã đến tuổi, nếu có người trong mộng vừa ý, nạp vào hậu cung cũng là một chuyện vui."
"Đây là a phụ muốn trẫm thành thân với người khác sao?"
Giọng Thiếu đế chán nản, còn mang theo chút tủi thân.
Phó Nguyên Thanh bỗng hơi mềm lòng: "Phu thê tôn trọng lẫn nhau, tương kính như tân. Cùng người mình thương kết tóc se tơ đến bạc đầu, hẳn là chuyện tốt đẹp nhất thế gian này rồi. Đến lúc đó bệ hạ sẽ hiểu thôi."
Thiếu đế cười khan một tiếng: "A phụ cũng nói là phải cùng người mình thương..."
"Hoàng hậu chắc chắn là người xuất chúng trong vạn người, xứng đôi với bệ hạ, nhất định sẽ khiến bệ hạ yêu thích."
"Nhưng đâu chỉ có Hoàng hậu, còn có phi tử, tần phi, mỹ nhân... hậu cung sẽ bị a phụ lấp cho chật ních." Thiếu đế nói: "Những nữ nhân sắp nhập cung đó, trẫm chẳng biết ai cả. Lại còn phải chung phòng với họ... mỗi ngày một người, còn phải giả vờ thích thú, giả vờ như trên đời này chẳng có ai làm Hoàng đế sung sướng hơn mình. Còn về phần trẫm có bằng lòng hay không, có muốn hay không... ngay cả a phụ cũng chẳng bận tâm."
"Bệ hạ --"
"Ôi, a phụ cũng không cần trẫm nữa rồi." Thiếu đế vỗ đầu gối thở dài: "Đến cả tấu chương xin cáo lão cũng đã dâng lên rồi, muốn bỏ trẫm mà đi."
Thiếu đế nói đầy oán trách, hốc mắt cũng đỏ hoe, hết sức tủi thân cô đơn, khiến Phó Nguyên Thanh nghe xong mà ngơ ngác, cứ như y thực sự đã trở thành kẻ ác ép uổng Hoàng đế vậy. Nhưng rõ ràng người oán hận nên là những nữ tử chốn cung cấm phải lìa xa gia đình kia chứ?
"Cáo lão và nạp phi sao có thể gom chung làm một?" Phó Nguyên Thanh khẽ nhíu mày: "Bệ hạ, nếu đã bàn đến chuyện trên triều, thần vẫn còn lời can gián."
"... A phụ muốn nói gì?"
Phó Nguyên Thanh đáp: "Chức vụ của thiên tử không gì lớn hơn Lễ. Ấy bốn biển rộng lớn, muôn dân đông đúc, bị quản chế bởi một người, đều lấy Lễ làm rường cột. Thiên tử thống lĩnh Tam công, Tam công dẫn dắt chư hầu, chư hầu quản thúc khanh đại phu, khanh đại phu cai trị kẻ sĩ và thứ dân. Lễ trước nước sau, mới có được khắp thiên hạ. Cho nên làm thần có bổn phận của thần, làm quốc quân cũng có trách nhiệm của quốc quân, sinh Hoàng tử, lập Thái tử, củng cố nền tảng quốc gia, đó chính là trách nhiệm của thiên tử."
Phó Nguyên Thanh nói một câu, ánh mắt Thiếu đế lại tối đi một phần.
"Theo như ngươi nói, sinh con là trách nhiệm của trẫm... Vậy ngươi, ngươi nên có bổn phận gì, tuân theo loại lễ pháp nào?" Thiếu đế chậm rãi mở miệng hỏi.
Phó Nguyên Thanh sững sờ, ngẩng đầu nhìn hắn.
Nét mặt Thiếu đế tươi cười, không nhìn ra được vui giận.
Phó Nguyên Thanh cho dừng ghế khiêng lại, bước xuống vái tay chắp trong ống tay áo, nói: "Cung nô chốn cấm đình, không xứng bàn đến tam cương ngũ thường, tứ duy ngũ luân. Nên coi như súc vật mà sai bảo, cưỡi lên mà răn dạy."
"Nếu đã như vậy, những lời can gián này ngươi không nên nói ra!" Thiếu đế trầm giọng: "Đó là lời của các thần tử trên triều đường dùng để khuyên răn Hoàng đế."
"Thần đã vượt quyền." Phó Nguyên Thanh nói: "Thần và chư vị đại thần cùng làm việc trong triều đình, bàn chuyện quốc gia, nay bệ hạ rủ lòng cất tiếng hỏi, không dám không đáp."
Thiếu đế im lặng một lúc lâu, lồng ngực thở dốc dồn dập, tức giận đến mức viền mắt đỏ lên, mãi một lúc lâu mới gắng gượng đè nén được lửa giận.
Nô tỳ xung quanh cắm đầu nhìn xuống đất, sợ bị vạ lây.
Thiếu đế vỗ tay vịn, trầm giọng quát: "Đều dừng lại làm gì?! Mau về điện Dưỡng Tâm!"
Cả đám người không dám ngó ngang ngó dọc nữa, chân tay lanh lẹ tiến thẳng về điện Dưỡng Tâm.
*
Đến điện Dưỡng Tâm, vừa vào noãn các, Đức Bảo bèn thay y phục cho Thiếu đế.
Thiếu đế bực bội gạt tay ra, nhìn Phó Nguyên Thanh, khiêu khích nói: "Gọi Lưu Cửu đến đây."
"Hả?" Đức Bảo ngây người, liếc nhìn Phó Nguyên Thanh, nhỏ giọng hỏi: "Bệ hạ, lão tổ tông vẫn đang ở đây mà."
Ai cũng biết Lưu Cửu và lão tổ tông không đội trời chung, Hoàng thượng làm vậy là có ý gì, cố tình hay sao?
"Bảo ngươi đi gọi Lưu Cửu thì ngươi cứ đi." Thiếu đế hờ hững nói: "Đi mau!"
Đức Bảo vội vàng chạy ra ngoài gọi Lưu Cửu.
Phó Nguyên Thanh khom người nói: "Bệ hạ nghỉ ngơi một chút đi, đợi Lưu Cửu đến, người lại phải xử lý quốc sự, thần xin phép về Ty Lễ giám --"
"A phụ đi gặp Thái hậu thì siêng năng lắm, đến gặp trẫm mới một lúc đã đòi đi rồi sao?" Thiếu đế hỏi.
Phó Nguyên Thanh sững người, theo thói quen trước đây, Thiếu đế luôn kiếm cớ đẩy y đi càng xa càng tốt, mấy ngày nay không biết làm sao... Có lẽ là quên mất.
Y suy nghĩ một chút, nhắc nhở: "Thần ở đây e là không tiện."
"Chữ Đức Bảo viết xấu quá." Thiếu đế cứng miệng: "A phụ ở lại mài mực đi."
Đức Bảo đang trên đường tới Tây xưởng không hiểu sao lại hắt xì liên tục mấy cái.
*
Từ trực phòng Ngự Mã giám đến điện Dưỡng Tâm xa hơn nhiều so với từ Ty Lễ giám đến, phải mất đến hai nén nhang, Đức Bảo đã lui ra, những người khác không dám hầu hạ bên trong, sợ rước họa vào thân, cũng tìm cớ lui ra ngoài hết.
Phó Nguyên Thanh nhìn sắc trời, đã gần đến buổi trưa.
Y thoáng nhớ lại Trần Cảnh vẫn đang nghỉ ngơi trong trực phòng của Chưởng ấn.
Nghĩ ngợi một hồi, thấy Thiếu đế đang lật xem tấu chương, y lui ra đến cửa noãn các, vén rèm nói với Phương Kính: "Phương Kính, con sai người làm đồ ăn mang đến chỗ ở của ta. Đừng để buổi trưa Trần Cảnh bị đói."
Phương Kính thẫn thờ: "Hả? Hả? ... Trần, Trần Cảnh?"
"Hắn là một nam nhân bình thường, đi lại trong cung không tiện, chắc chắn không dám tự ra ngoài kiếm ăn." Nói xong câu này, Phó Nguyên Thanh nghĩ ngợi một lát: "Đợi hắn ăn xong, ngươi đưa hắn đến Nội Thư đường, cứ nói là ta bảo, chuẩn bị cho hắn một bộ bút mực để tập viết. Đợi bên bệ hạ thong thả rồi, ta sẽ qua thăm hắn."
"Cha, cha nuôi... Người đang hầu hạ hầu hạ trước mặt Thánh thượng, bớt bận tâm mấy chuyện lặt vặt."
Phó Nguyên Thanh còn định dặn dò thêm gì đó, đã nghe thấy tiếng Thiếu đế từ trong Dưỡng Sinh đường vọng ra: "A phụ đang nói gì bên ngoài vậy?"
Phó Nguyên Thanh nhỏ giọng: "Đi mau!"
Lúc này mới buông rèm bước vào trong.
Thiếu đế ngồi khoanh chân trên giường lò, lật giở sách, thản nhiên nói: "Hầu hạ Hoàng đế ở điện Dưỡng Tâm mà vẫn còn tận tâm, lo lắng cho tên Trần Cảnh kia."
"Vẫn chưa tạ ơn bệ hạ ban ân." Phó Nguyên Thanh nói: "Ta thay Trần Cảnh tạ long ân của chủ tử."
Thiếu đế nhấp một ngụm trà nói: "A phụ ngồi đi. Biết ngươi không đứng được lâu."
Phó Nguyên Thanh tạ ơn, lập tức có tiểu thái giám mang ghế đến, y ngồi xuống phía dưới nhìn Thiếu đế đọc sách.
"Trẫm đang đọc 'Lễ Nghi Chí'." Thiếu đế nói: "Sách viết: Lễ Tứ cận được lập, thì triều đình tôn nghiêm; Lễ Giao miếu được lập, thì tâm tình thành kính; Lễ Quan hôn được lập, thì già trẻ có trật tự; Lễ Tang tế được lập, thì hiếu từ rạng rỡ; Lễ Sưu thú được lập, thì quân đội chấn hưng; Lễ Hưởng yến được lập, thì vua tôi gắn bó. A phụ, đây chính là chức vụ của thiên tử không gì lớn hơn Lễ nhỉ?"
"Bệ hạ anh minh." Phó Nguyên Thanh chắp tay nói: "Người nên hiểu rõ rằng Hôn lễ cũng là phần trọng yếu trong Lễ."
Thiếu đế mỉm cười, như vô tình đẩy tách trà đang uống dở trên bàn đến trước mặt y: "A phụ uống đi."
Phó Nguyên Thanh ngập ngừng giây lát, bưng tách trà thiên tử từng chạm môi lên, tạ ơn rồi uống.
Bên ngoài hành lang, chim anh vũ cất tiếng hót, hương hoa nương theo chiều gió thoảng vào.
Làn khói mỏng manh lượn lờ bốc lên từ tách trà trên bàn.
Trong ký ức, thấp thoáng có những ngày tháng, hắn chưa thấu hiểu lễ nghĩa, sẽ cùng a phụ uống chung một chén trà, cùng y sớm tối có nhau.
Chức vụ của thiên tử, không gì lớn hơn Lễ.
Lấy Lễ để trị quốc.
Lấy Lễ làm rường cột.
Tam cương ngũ thường, tứ duy ngũ luân...
"Chủ tử gia, Lưu Cửu tới rồi." Đức Bảo nói vọng vào từ gian ngoài.
"A phụ dẫn gã vào noãn các." Thiếu đế dặn.
Phó Nguyên Thanh đứng dậy bước ra khỏi Dưỡng Sinh đường.
Thiếu đế ngồi lại một mình trong phòng, giữa ánh sáng và bóng tối đan xen, vẻ mặt mờ tối không rõ. Một lát sau, hắn chậm rãi xé nát cuốn "Lễ Nghi Chí" đang cầm trên tay.
Nếu cái Lễ này kìm hãm nhân tâm, trói buộc chân tay.
Thì thà rằng Lễ Nhạc băng hoại, chuông vàng bỏ phế, nồi đất rền vang. [2]
--
Chú thích:
[1] Gia thiên hạ: chỉ hình thức cai trị đất nước bắt đầu từ thời Hạ, theo kiểu truyền lại trong nội tộc của một dòng họ duy nhất (cha truyền con nối). Đất nước được coi là tài sản riêng của hoàng tộc, trái ngược với "Công thiên hạ" (thiên hạ là của chung, người tài đức được nhường ngôi như thời Nghiêu - Thuấn).
[2] Nguyên văn là "ngõa phủ lôi minh", trích từ câu đầy đủ: Hoàng chung hủy khí, ngõa phủ lôi minh, nghĩa là: Chuông vàng bị vứt bỏ, nồi đất lại rền vang, ý chỉ hiền tài bị bỏ bê, người bất tài, nịnh hót được trọng dụng, chỉ chung xã hội đảo lộn.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.