Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 6: Dạ quang

Trần Cảnh vừa nói một tiếng đắc tội, đã nắm lấy lọn tóc y ngửi khẽ.
"Lão tổ tông rất thơm." Hắn nói.
Nói xong câu này, hắn lại hôn nhẹ lên đôi môi Phó Nguyên Thanh, đè lão tổ tông xuống lớp chăn nệm mềm mại. Nụ hôn đó rơi từ môi hắn xuống, điểm xuyết lên gò má lão tổ tông, lại trượt xuống dưới, hôn lên cần cổ của y.
Vùng da trên chiếc cổ ngửa cao của Phó Nguyên Thanh lạnh buốt và láng mịn, khẽ run rẩy trong không khí.
Trần Cảnh tiếp tục hướng xuống dưới, hôn lên vòm ngực y.
Lòng bàn tay như có vết chai sần, luồn vào từ cổ áo đang buông lỏng của y, trượt dọc theo làn da y, nhiệt độ nóng bỏng khiến Phó Nguyên Thanh trở nên luống cuống.
Nhưng Trần Cảnh vẫn chăm chú, nhẹ nhàng giật tung dải cung thao màu xám xanh trên đạo bào của y, dải cung thao rơi xuống đất, hai miếng ngọc đính trên đó va vào nền gạch, phát ra tiếng kêu lách cách.
Đêm đã khuya.
Cơ thể lão tổ tông dưới ánh nến chập chờn hiện lên những đường nét rõ ràng, Trần Cảnh áp sát người tới. Cơ thể nóng rực kề cận y, gần đến mức tiếng tim đập cũng nghe được rõ ràng.
Phó Nguyên Thanh bắt đầu luống cuống, cuối cùng cũng cảm nhận được thế nào là "chỉ mới học trên sách vở".
Đọc truyện tại TruyenLau.com Y nắm lấy cổ tay Trần Cảnh.
"Lão tổ tông?"
"Tắt đèn đi." Phó Nguyên Thanh hơi căng thẳng, y khẽ nhấc mắt nhìn ngọn đèn kia.
"Lão tổ tông không xem thử thân thể thuộc hạ sao?" Trần Cảnh hỏi: "Không nhìn xem thuộc hạ có chịu đựng nổi thuật thái dương bổ khuyết hay không sao?"
Phó Nguyên Thanh không khỏi dời tầm mắt nhìn hắn, Trần Cảnh đã cởi bỏ áo quần lót.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Cơ thể trẻ trung, cường tráng phơi bày ra trước mắt.
Thứ sức sống mãnh liệt vô tận toát ra từ đó, thậm chí còn khiến Phó Nguyên Thanh dâng lên vài phần ghen tị.
Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó. TruyenLau.com
Cơ thể đàn ông hoàn chỉnh được phơi bày của hắn, cùng với cơ quan đã hơi ngóc đầu lên ở bên dưới, trong chớp mắt khiến Phó Nguyên Thanh vội quay mặt đi.
"Để ta cởi y phục cho lão tổ tông." Trần Cảnh nói.
Phó Nguyên Thanh giữ tay hắn lại, lần này giọng điệu đã kiên định hơn đôi chút: "Bên dưới nữa thì không tiện nhìn. Tắt đèn đi."
Trần Cảnh không nói thêm gì nữa, đưa tay dập tắt đèn.
Căn phòng chìm vào bóng tối, bên ngoài cũng chẳng có trăng, nhưng có lẽ nhờ lớp tuyết dày phản chiếu, khiến thứ ánh sáng mờ ảo trong đêm hắt lên ngoài cửa sổ, lọt qua những khe hở rọi vào noãn các, trải đầy trước chiếc giường bạt bộ.
Trong màn đêm, Trần Cảnh đưa tay xoa nắn các huyệt đạo quanh người Phó Nguyên Thanh, thủ pháp của hắn chuẩn xác, vững vàng, mỗi nơi ấn xuống đều khiến Phó Nguyên Thanh cảm thấy vừa nhức vừa mỏi.
Vừa ấn nắn, Trần Cảnh vừa nói: "Đại Hoang Ngọc Kinh, bảy thức đầu lấy việc hoạt huyết thông kinh lạc làm nền tảng. Cần phải kết hợp với thuật vận hành kinh mạch, đả thông tam kinh bát mạch đang tắc nghẽn trong cơ thể ngài. Như vậy mới có thể tiến hành thái dương bổ khuyết."
Y không biết liệu Trần Cảnh có nhìn rõ cơ thể tàn khuyết của mình hay không, nhưng trong bóng tối loang lổ những vệt sáng tối đan xen này, hành động bịt tai trộm chuông cũng đủ để y tự thuyết phục chính mình, cho dù là làm chuyện thân mật nhường này, cũng không cần phải thẳng thắn đối diện với nhau.
Y được tử sĩ trẻ tuổi ôm trọn vào lòng.
Xung quanh nóng hầm hập.
Tiếp đó lại nghe thấy tiếng tử sĩ mở hộp sứ trên bàn, rồi bên dưới truyền đến cảm giác bị một vật hơi lành lạnh tì vào, đợi đến khi vật hình trụ không quá thô to ấy tiến sâu vào đôi chút, y mới ý thức được, đó chính là ngón tay cái đã bôi cao mỡ cá voi của Trần Cảnh.
Cho dù động tác của Trần Cảnh có nhẹ nhàng đến đâu, thì ngón tay cái ấy vẫn không chút do dự mà tiến vào cơ thể y.
Ra vào ở một nơi kỳ lạ nhất.
Cơ thể lão tổ tông cứng đờ.
Thế nhưng, thủ pháp giống như đang xoa bóp kinh mạch ấy lại gợi lên một cảm giác khác thường.
Dần dần... ngoài sự nhức mỏi ra, lại có một dòng nước ấm từ từ dâng lên từ tứ chi, cảm giác đó ngày một nóng hơn, rồi sau đó trở nên bỏng rát, khiến y bỗng hơi khô nóng, bỗng hơi rạo rực, bỗng hơi khó nhịn.
Nhịp thở dồn dập hơn, đè nén những tiếng rên rỉ sung sướng.
Trong bóng tối mờ ảo của sắc đen bạt ngàn, có thứ gì đó đặc quánh hơn đang sinh sôi nảy nở.
Trỗi dậy từ sâu thẳm trong lòng lão tổ tông.
Từ lúc y lột bỏ khăn đội đầu của kẻ sĩ, bước chân vào chốn dịch đình này làm nô tài, y mới biết, lật xem xuân cung đồ là một trọng tội.
Là sự buông thả và sa đọa không ra thể thống.
Nếu truyền tay nhau những thứ sách vở ô uế này mà bị phát hiện, sẽ bị đánh trượng đến chết.
Tường cung cao vút.
Bên trong bức tường ấy có biết bao kẻ cô đơn muốn tìm kiếm cái thú vui luân thường.
Cho dù là thái giám, cho dù là cung nữ, cũng sẽ tò mò về những thứ xung động đã ăn sâu vào cốt tủy ấy.
Những cuốn sách không thể đưa ra ngoài ánh sáng ấy được bí mât truyền tay nhau từ cung này sang cung khác, từ điện này sang điện khác, âm thầm nuôi dưỡng dục vọng ở từng tấc không gian tăm tối.
Ngay cả cái chết cũng chẳng thể đe dọa làm những khao khát ấy giảm đi nửa phần...
Thế nên y đã bãi bỏ cực hình ấy, cho phép cung nữ thái giám đối thực.
Nếu thực sự là tình cảm đồng thuận từ hai phía, còn có thể được cấp một gian phòng nhỏ trong cung, chung với hai quan tiền để dùng vào việc thành thân.
Cho nên khi nhìn thấy cuốn Đại Hoang Ngọc Kinh kia, y cũng không hề hoảng hốt.
Nhưng hiện tại, những việc Trần Cảnh đang làm, mới chỉ là bước khởi đầu, đã khiến y nhận ra sự luống cuống của việc chỉ biết lý luận suông.
"Lão tổ tông có thấy khó chịu không?" Giọng điệu Trần Cảnh vô cùng cung kính, thế nhưng họ lại đang kề vai ấp má ôm sát lấy nhau, tay Trần Cảnh lại còn đặt ở một nơi tư mật đến thế, ngược lại càng khiến sự cung kính này có thêm vài phần ngượng ngùng.
Phó Nguyên Thanh ngước mắt quan sát hắn trong đêm tối, trên khuôn mặt trẻ tuổi này, y đang vẽ lại những đường nét quen thuộc ngày xưa.
Cơ thể dần dần buông lỏng.
"Ngươi làm rất tốt." Y nói: "Tiếp tục đi."
Trần Cảnh cũng nhìn y, ánh mắt vô cùng nghiêm túc: "Vâng."
Ngón tay cái rút ra ngoài.
Cơ thể được đặt ngay ngắn xuống giường.
Ánh trăng ve vuốt vòm ngực y.
Dưới eo được kê một chiếc gối mềm.
Hai chân bị tách ra.
Trần Cảnh cúi người đè lên.
Lại có thứ gì đó tì tới, lần này thì khác. Lần này cứng hơn ngón cái, nóng hơn, hừng hực và cũng không cho phép chối từ hơn.
Vật cứng rắn ấy từ từ ép vào, như muốn xẻ toạc da thịt y, khảm sâu vào cơ thể y, không cho phép giải thích, không cho phép trốn chạy, từng chút một, lấp đầy lối đi vốn chẳng được sinh ra để dành cho những chuyện tình ái thế này. Phó Nguyên Thanh không kìm được bấu chặt lấy cánh tay tử sĩ, đôi môi hé mở, ngửa đầu khẽ thở dốc.
"Lão tổ tông..."
"Tiếp tục." Y ra lệnh.
Thế là tử sĩ trẻ tuổi không lùi bước, càng tiến sâu hơn vào cơ thể y.
Vật cứng nóng rực, thô to dường như không có điểm dừng, đâm thẳng vào nơi sâu thẳm nhất của y, sâu đến mức dường như đã nối liền với trái tim y.
Hình dáng của thứ đó, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Phó Nguyên Thanh vừa thở dốc, vừa mơ màng suy nghĩ.
Thứ đó vốn dĩ là phiền não, nhưng khi bị cắt bỏ đi, đi kèm với nó lại là nỗi đau đớn và sự nhục nhã.
Nhân cách của y, địa vị của y, cùng với lòng tự tôn của y đều theo vật dưới háng kia rời đi, bị vứt bỏ như đôi giày rách, chẳng một ai thèm bận tâm.
Cho dù chuyện đã qua đi lâu đến vậy.
Nỗi đau đớn khủng khiếp ấy vẫn luôn tồn tại.
Trong mỗi một đêm thâu không người.
Mỗi khi y khoác lên mình bộ y phục của quan nội thị.
Trong ánh mắt như có điều muốn nói của mỗi một kẻ khi nhìn y.
Đều đủ để tàn phá y thêm lần nữa.
Từ thể xác đến linh hồn đều bị chà đạp thành cát bụi... chưa từng lắng lại.
Trần Cảnh bắt đầu cử động.
Ban đầu chỉ là ra vào.
Đợi đến khi y thả lỏng, động tác trở nên kịch liệt. Mỗi lần rút ra đều như chẳng chút lưu luyến, nhưng mỗi lần đâm vào lại chạm thẳng tới tận đáy lòng. Tiếng va chạm lép nhép mang theo âm thanh sắc tình, khiến người ta đỏ mặt tía tai.
Lão tổ tông chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác, chỉ đành như con kiến cuốn trong gió, ôm chặt lấy cổ Trần Cảnh, chìm nổi theo từng nhịp điệu của hắn.
Tiếng túi bìu va đập bành bạch vang lên.
Vật cứng to lớn nong căng từng nếp gấp.
Cao mỡ cá voi đã sớm bị nhiệt độ làm cho tan chảy, mềm mại rỉ ra từ miệng huyệt, rồi lại bị đẩy ngược vào trong, sau đó tạo thành vô số bọt trắng xóa, quẩn quanh nơi hai người giao hợp, chẳng khác nào một cụm hoa nhỏ bé tô điểm cho cảnh sắc xuân tình này, bung nở bên dưới thân lão tổ tông.
Vệt sáng bàng bạc do tuyết lớn phác họa nên, vỡ vụn trong ánh mắt của cả hai người. Tan chảy trong căn phòng đang ngập tràn sắc xuân phóng túng này.
Khoái cảm ập đến không báo trước.
Chẳng một ai có thể chống cự.
Lý luận suông thì chỉ có thể tan rã không còn manh giáp.
Cho dù là người thanh lãnh, phong hoa tao nhã đến đâu, cũng chỉ có thể trở thành bại tướng dưới tay dục vọng chốn nhân gian này.
Động tác của Trần Cảnh trở nên gấp gáp, tiếp đó là những cú đâm rút mãnh liệt, rót thẳng toàn bộ dương nguyên vào cơ thể Phó Nguyên Thanh.
...
Việc đã kết thúc.
Phó Nguyên Thanh nâng đầu ngón tay lên, vuốt ve khuôn mặt trẻ tuổi kia.
Bàn tay y bị Trần Cảnh nắm lấy.
Dục vọng trong ánh mắt Trần Cảnh vẫn chưa phai hết, nhưng đã khôi phục lại tỉnh táo, hắn hỏi: "Lão tổ tông đang nhìn ai?"
Phó Nguyên Thanh nhắm mắt lại.
"Ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi. Gọi Phương Kính qua đây."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu