Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 38: Trân quý

Trở về, Phó Nguyên Thanh đi thay y phục trong trực phòng.
Nghe thấy cửa mở ra một tiếng, ban đầu còn chưa để ý, sau khi thay xong bộ áo trong chỉnh tề, lại khoác thêm quan phục nội quan, y vừa thắt đai lưng bước ra ngoài vừa nói với Trần Cảnh: "Bây giờ ta đến điện Dưỡng Tâm phục mệnh, nửa canh giờ nữa sẽ về. Một lát nữa bữa trưa muốn ăn gì, ngươi cứ suy nghĩ kỹ, ta sẽ bảo đầu bếp dưới trướng Ty Lễ giám làm thêm vài món."
Không có tiếng đáp lại.
"Trần Cảnh?"
Phó Nguyên Thanh ngẩng đầu nhìn khoảng sân trống trải, khẽ sững người.
"Trần Cảnh. Người đâu rồi?"
Trong thư phòng, trong tẩm thất đều không có ai.
Phó Nguyên Thanh nhíu mày, nhận ra Trần Cảnh không có trong sân viện, lại nhớ tới tiếng khung cửa kêu lên ban nãy... Chắc là đã ra ngoài rồi?
Còn chưa kịp để y ngẫm nghĩ cẩn thận, Phương Kính đã đi từ phía Bắc tới, đẩy cửa bước vào nói: "Cha nuôi, người về rồi ạ? Bệ hạ hỏi thăm, bảo người mau đến điện Dưỡng Tâm hồi báo."
"Được." Trong lúc nói chuyện, y đã móc xong thẻ ngà Chưởng ấn Ty Lễ giám lên đai lưng: "Bây giờ đi luôn thôi."
Phương Kính dẫn y ra cửa, nhưng lại không bước đi: "Cha nuôi, đợi ghế khiêng một lát đi. Chuyện người đập vỡ chậu ở phủ họ Phổ hôm nay, trong cung đã biết cả rồi, người quỳ trên đất lâu như vậy, đầu gối chắc chắn đang đau. Đừng vất vả đi bộ nữa."
Phó Nguyên Thanh không nghi ngờ gì cậu ta, đợi một lát, chiếc ghế khiêng đã được khiêng tới.
Cũng không chậm trễ bao lâu, y đã đi về phía điện Dưỡng Tâm.
Màn che nắng của điện Dưỡng Tâm đã buông xuống, lúc y bước vào, Thiếu đế đang tựa người trên sập mềm ở Đông Noãn các đọc sách, sau khi bẩm báo bước vào, ánh mắt của Thiếu đế vẫn luôn nhìn chằm chằm vào y.
Thâm sâu khó dò.
Phó Nguyên Thanh kể lại rành rọt mọi chuyện ở phủ họ Phổ một lượt, Thiếu đế "ừ" một tiếng: "Bên Đông xưởng Phương Kính đã dâng mật báo lên rồi, cơ bản trẫm đã biết rõ. Bài thơ che khuất bầu trời đó là được bày mưu tính kế trước, từ thư viện Châu Phong truyền ra ngoài. Thư viện Châu Phong nằm trong địa bàn quản lý của Ngoại Tây xưởng, vốn phải được trông nom kĩ lưỡng. Vậy mà bên Lưu Cửu không nhắc đến nửa chữ, gã tưởng rằng gã dốc sức bảo vệ đám sĩ lâm học sinh đó như vậy, là có thể trở thành một phần của họ sao? A phụ nói xem nên làm thế nào?"
Lưu Cửu rõ ràng là người tin cậy bên cạnh Thiếu đế, lại là Chưởng ấn Ngự Mã giám, thay mặt nắm quyền phê hồng... Sao tự dưng lại hỏi y cách trừng trị Lưu Cửu rồi? TruyenLau
Phó Nguyên Thanh càng thêm hoang mang, ngập ngừng nói: "Lưu Cửu có trách nhiệm mà vô trách nhiệm, có thể phạt đánh mười roi mây."
"Theo trẫm thấy, cái thứ chó lợn ăn cây táo rào cây sung này, đáng lẽ phải phạt ba chục năm chục gậy, đánh chết luôn cho xong." Thiếu đế cười: "Vẫn là a phụ mềm lòng. Phương Kính, cứ theo ý lão tổ tông của các ngươi mà làm."
"Vâng, hôm nay Lưu xưởng công đang ở Ngự Mã giám, nô tỳ sẽ sắp xếp thái giám chưởng hình qua đó ngay." Phương Kính đáp lời. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bất cứ ai biết Lưu Cửu dương dương tự đắc nay lại mất đi thánh ân, đều sẽ vỗ tay khen hay.
Nhưng Phó Nguyên Thanh không hề cảm thấy vui vẻ.
TruyenLau Sự khác biệt duy nhất giữa y và Lưu Cửu, chính là bây giờ Thiếu đế vẫn còn chỗ cần dựa vào y, đợi nửa năm sau, y chỉ sẽ còn thê thảm hơn cả Lưu Cửu, bị băm vằm thành muôn mảnh.
Thiếu đế lại hỏi: "A phụ hôm nay vất vả rồi, đã dùng bữa chưa?"
"Đã dùng bữa sáng ở ngoài cung cùng các sai dịch của Bắc Trấn Phủ ty rồi."
"Vậy là chưa dùng bữa trưa." Thiếu đế nói: "Phương Kính."
Phương Kính nhanh nhạy, khom người hỏi: "Chủ tử, bữa trưa dùng ở đâu ạ?"
"Ở ngay đây đi." Thiếu đế nói, hắn liếc nhìn Phó Nguyên Thanh một cái: "A phụ dùng bữa cùng trẫm."
Phó Nguyên Thanh sững sờ.
"Sao thế, a phụ không bằng lòng à?"
Y nhớ lại ánh mắt chăm chú của Trần Cảnh hồi sáng, thanh niên nói từ nay về sau ngày nào cũng phải dùng bữa cùng y, bắt y ăn uống đàng hoàng.
"Thần..." Phó Nguyên Thanh khựng lại: "Thần tạ ân điển của bệ hạ."
Chẳng mấy chốc các cung nhân dưới trướng Ty Lễ giám đã bày bàn ra, tiếp đó là các món ăn được đưa vào.
Thiếu đế noi theo các bậc tiên hiền, bữa trưa vốn luôn tiết kiệm, thế nhưng cung nhân ra vào vẫn tấp nập không ngớt, bày đầy một bàn. Trước mặt Phó Nguyên Thanh cũng được đặt một chiếc bàn nhỏ, những món ăn không vi phạm quy chế đều được bày biện đầy đủ.
Phương Kính như dâng vật quý nói với Phó Nguyên Thanh: "Cha nuôi, người nếm thử đĩa thịt heo lệ chi này đi. Trơn tuột mà không ngấy, thơm mềm ngọt lịm."
"Được." Phó Nguyên Thanh gắp một đũa.
"Cha nuôi, còn món lòng heo ngọc ty này nữa, ngấm vị nhừ tơi, ngon lắm."
Phó Nguyên Thanh lại gắp thêm một ít.
Phương Kính hiếm khi thấy y tích cực ăn uống, càng thêm nhiệt tình: "Cha nuôi, còn cái này, cái này nữa..."
"Phương Kính." Thiếu đế gọi.
Phương Kính vội vàng quay sang Thiếu đế: "Chủ, chủ tử!"
"Lui xuống!"
"Vâng, vâng!" Phương Kính vội vàng ra hiệu cho các cung nhân xung quanh, mọi người lặng lẽ lui ra hết, trong noãn các chỉ còn lại Thiếu đế và Phó Nguyên Thanh.
Thiếu đế lấy một đĩa dưa muối nhỏ từ bàn mình, bước đến trước bàn của Phó Nguyên Thanh, cúi người đặt xuống: "Đây là đồ do Ngự tửu phường dâng lên, dưa cà muối xổi, được làm rất tỉ mỉ, ăn vào cũng coi như khai vị, trẫm đã bảo họ làm thêm một chút. a phụ ngày thường ăn uống thanh đạm, cá thịt nhiều ngươi cũng không thích, thử món này xem."
Phó Nguyên Thanh nhìn đĩa thức ăn nhỏ trước mặt, cắn nhẹ một miếng, vị chua mặn bung nở trong miệng, trong vị chua mặn lại mang theo chút hương quả vốn có của dưa cà, hương vị thanh tao, ngon hơn hẳn các món đồ muối chua bình thường không biết bao nhiêu lần.
Hàng mày y cũng hơi giãn ra.
Trong ký ức, thời gian dùng bữa cùng Trần Cảnh ít ỏi đến đáng thương, thỉnh thoảng có vài lần như vậy, Trần Cảnh đều thiên vị những món chay thanh mát, nếu mang một ít về cho hắn ăn kèm, chắc chắn hắn sẽ thích.
"Thế nào?" Thiếu đế có phần mong đợi hỏi.
"Rất ngon. Thần có thể xin chút ban ân, mang về trực phòng không?"
"Thích thì ăn nhiều một chút." Thiếu đế tỏ ra sốt sắng hơn hẳn ngày thường, hắn ngồi xổm xuống trước chiếc bàn nhỏ của Phó Nguyên Thanh, tầm mắt ngang bằng với Phó Nguyên Thanh: "Không cần mang về đâu, sau này a phụ cứ dùng bữa cùng trẫm."
Phó Nguyên Thanh sững người, hỏi: "Bệ hạ nói lời này là thật sao?"
"Quân không nói lời đùa giỡn." Thiếu đế nói xong lời này, thấy sắc mặt Phó Nguyên Thanh, cũng sững lại: "Ngươi không bằng lòng sao?"
Phó Nguyên Thanh đặt đũa bát xuống, đứng dậy quỳ rạp sang một bên dập đầu nói: "Hoàng đế ban thiện vốn là ân sủng cực lớn. Chỉ là một lần thì là ân sủng, nếu lần nào cũng như vậy... thì đó không còn là ân sủng nữa, mà là phóng túng, không phải hành vi của bậc minh quân. Thần không gánh nổi sự thiên vị thế này. Xin bệ hạ thu hồi thánh mệnh."
"A phụ không bằng lòng dùng bữa cùng trẫm. Nhưng..." Thiếu đế mở lời: "Ngươi lại nhận lời dùng bữa cùng Trần Cảnh."
Ánh mắt Phó Nguyên Thanh lạnh đi: "Hôm nay Trần Cảnh hẹn dùng bữa cùng thần, không hề có người ngoài tại đó. Bệ hạ từ đâu mà biết được chuyện này."
"Người đừng quên Trần Cảnh cũng là người của Đông xưởng, là tử sĩ của trẫm." Thiếu đế nói: "Trẫm muốn tra hỏi, hắn dám không trả lời sao?"
Phó Nguyên Thanh ngẩn ra, vô số những hành động không tự nhiên trên đường đi ban nãy, lúc này đã có câu trả lời.
"Cho nên Trần Cảnh vừa về cung đã lập tức bị gọi đến điện Dưỡng Tâm tra hỏi. Giữa chừng lại sai Phương Kính đến gọi thần, vì muốn có thời gian trống, còn bắt thần phải đợi ghế khiêng tới."
Thiếu đế ném đôi đũa xuống, không những không giận mà còn cười: "Cứ nhắc đến Trần Cảnh, a phụ lại quên mất chừng mực tiền lùi của đạo quân thần. a phụ quan tâm hắn, còn hơn cả quan tâm trẫm."
"Bệ hạ đã làm gì Trần Cảnh rồi."
"Trẫm là thiên tử, muốn thế nào thì thế nấy!" Thiếu đế đứng phắt dậy, kiêu ngạo nói.
Phó Nguyên Thanh thở dài một tiếng, dập đầu nói: "Thần đã hồi cung phục mệnh. Hôm nay thần nghỉ phép, xin cáo lui."
Y nói xong câu này, bèn đứng dậy định đi.
"A phụ định đi đâu?"
"Đi tìm Trần Cảnh."
"Phó Nguyên Thanh!"
Phó Nguyên Thanh xoay người bỏ đi, không hề nể mặt.
Vừa bước tới cửa Đông Noãn các, eo đã bị người ta ôm chặt lấy từ phía sau, Phó Nguyên Thanh hoảng sợ, chưa kịp để y mở miệng, Thiếu đế đã bế y đặt lên long án trong Đông Noãn các...
"Bệ hạ?!" Sắc mặt Phó Nguyên Thanh đã biến đổi.
"A phụ..." Thiếu đế siết chặt lấy eo y, không cho y vùng vẫy, giọng điệu dồn dập run rẩy: "A phụ... Đừng gọi trẫm như thế, đừng gọi ta là bệ hạ. Ta chán nghe rồi."
Phó Nguyên Thanh mờ mịt.
Thanh niên đang giam cầm y lại lên tiếng, mang theo sự cầu xin khẩn khoản: "Gọi tên ta đi, gọi ta là Triệu Húc. Gọi ta là Húc nhi, giống như trước đây... Người nói người dốc hết mọi thứ vì ta, ta biết mà, a phụ..."
Thanh niên thô bạo cởi cúc áo của y, không thể chờ đợi thêm mà xé toạc vạt áo y, khoảnh khắc hắn hôn lên lồng ngực Phó Nguyên Thanh, đôi môi lạnh buốt chạm vào ngực y, thân dưới cọ vào bên hông y, một tiếng sấm mới nổ tung trong đầu Phó Nguyên Thanh.
Chuyện Thiếu đế nửa đêm triệu y vào tẩm cung mấy ngày trước lại ùa về trong tâm trí.
Mọi chuyện trở nên rõ ràng đến thế -- vị Đế vương do một tay y nuôi nấng trưởng thành, lại có những ý niệm không thể nói ra.
Thiếu đế hôn lên má y, say đắm nói: "A phụ... Ta muốn người."
Phó Nguyên Thanh không biết lấy đâu ra sức mạnh lớn đến vậy, dứt khoát đẩy mạnh Thiếu đế ra.
Mất đi chỗ dựa, y ngã nhào từ trên long án xuống, long án cực kỳ cao, ngã khiến đầu gối y nhói đau, Phó Nguyên Thanh đứng dậy, run tay buộc lại y phục, búi tóc y đã rối bù, vài lọn tóc dính bết lên má.
"Bệ hạ muốn làm gì?" Giọng y run rẩy, thế nhưng lại đang chất vấn.
"Ta... nghe Trần Cảnh nói rồi..." Thiếu đế từ từ bước lại gần, dục vọng trong mắt hắn không hề che giấu: "A phụ định vì ta mà chết."
Đầu óc lão tổ tông đã hơi tỉnh táo lại đôi chút, y nói: "Bệ hạ còn trẻ, mà lòng người thì khó đoán. Giữa bầy sói cọp rình rập, không làm thế thì sẽ không đủ để lập uy, không đủ để răn đe thế nhân."
Thiếu đế áp tới, Phó Nguyên Thanh lại lùi hai bước, phía sau chính là chiếc bàn nhỏ bày đồ ăn.
"Hắn còn nói... a phụ đã dốc cạn mọi thứ vì ta, nguyện hiến thân vì ta." Thiếu đế si tình nhìn y: "Hóa ra ta trong lòng a phụ lại quan trọng đến vậy. A phụ không nói, chẳng phải ta sẽ mãi mãi không biết được tâm ý của người sao."
Thiếu đế ép từng bước một, Phó Nguyên Thanh lùi đến không thể lùi được nữa, một chân đạp đổ chiếc bàn nhỏ.
Ngự thiện rơi tung tóe trên đất.
Sắc mặt Phó Nguyên Thanh trắng bệch nói: "Thần hiến thân vì Thiếu đế, càng là hiến thân vì thiên hạ! Bệ hạ đã biết khổ tâm của thần, vậy sao không hiểu đạo lý trong đó?!"
Thiếu đế ngẩn người.
"Nhưng a phụ nói... trân quý ta." Giọng Thiếu đế khẽ run: "Lẽ nào a phụ nói dối?"
Phó Nguyên Thanh cười khổ: "Làm sao ta nói dối được. Trong lòng thần, thiên hạ này không còn ai trân quý bằng người. Thần trân quý người..."
Trong ánh mắt mong chờ của Thiếu đế, y nói ra hai chữ cuối cùng: "Như con."
"Ngươi nói cái gì?" Ánh sáng trong mắt Thiếu đế cứng lại.
"Thần trân quý bệ hạ như con." Phó Nguyên Thanh lặp lại.
"Như con?" Thiếu đế chậm rãi nhắc lại hai chữ này.
"Phải, như con."
"Như con..." Tầm mắt Thiếu đế khẽ dời đi, hắn nhìn thấy đĩa dưa cà muối rơi rớt trên mặt đất, bừng tỉnh nói: "Trẫm nhớ có một mùa hè năm nọ, trẫm mải chơi nên bị trúng nắng, đồ ăn của Quang Lộc tự lại vốn khó nuốt, thức ăn đưa tới mấy ngày liền trẫm gần như nuốt không trôi. Là a phụ sai người ra ngoài cung tìm mua dưa muối chua ngọt đưa vào cung, rồi tự tay nấu cháo, ngày đêm đút cháo đút thuốc cho trẫm, qua mấy ngày trẫm mới hồi phục. Bao năm nay, trẫm vẫn luôn ghi nhớ, bắt Ngự Tửu phường thử vô số lần, mới mơ hồ có được hương vị của năm xưa..."
Phó Nguyên Thanh khẽ khựng lại: "Thần... sắp quên cả rồi."
Thiếu đế ngẩng đầu nhìn y, hỏi: "Vậy sao ngươi lại xin ban thưởng... Ngươi, ngươi xin dưa cà muối là để cho Trần Cảnh ăn, có phải không?!"
"..." Phó Nguyên Thanh hồi lâu không nói nên lời.
"Ha ha..." Thiếu đế đột nhiên bật cười, hắn ôm mặt cười lớn, vui sướng không kìm nén, nhưng giọng điệu lại nghe như đang khóc: "Bao nhiêu năm nay, trong mắt a phụ có từng nhìn thấy trẫm không? Trong lòng có từng chứa đựng trẫm không? Một kẻ hèn mọn sắp chết, chỉ qua một tháng, đã có thể khiến a phụ nhọc lòng tìm mọi cách để hắn vui lòng. Vì sao? Vì hắn chung giường với a phụ? Vì hắn làm cho a phụ khoái lạc thăng thiên?!"
"Xin bệ hạ cẩn trọng lời nói." Phó Nguyên Thanh nói: "Trần Cảnh đối với ta, hoàn toàn không chỉ là trao đổi hời hợt. Hắn yêu ta nguyện bỏ mình để phụng dưỡng. Ta kính hắn đã hứa cho huyệt mộ."
"Ha ha ha..." Tiếng cười của Thiếu đế nghe kỳ quái, liên tục gật đầu: "Hay lắm, hai người các ngươi sống thì chung giường chung gối trong tẩm thất, chết thì chung quan chung tài dưới huyệt mộ. Vậy còn trẫm thì sao? Trẫm tính là cái gì?"
"Bệ hạ là người thân cận nhất của thần." Phó Nguyên Thanh tuy giọng đã không vững, nhưng vẫn kiên định trả lời: "Thần quý trọng bệ hạ, như cha mẹ yêu thương con cái. Nếu hành động lời nói có chỗ nào đường đột, khiến bệ hạ hiểu lầm, thần muôn lần chết cũng khó chối tội. Chỉ cầu xin bệ hạ đừng giận lây sang Trần Cảnh... Hắn, hắn chỉ hồi báo sự thật, hắn vô tội biết bao."
Phó Nguyên Thanh quỳ rạp xuống dập đầu.
Y phủ phục dưới chân Thiếu đế.
Nhưng lại như cách xa vạn dặm.
"Xin bệ hạ xót thương Trần Cảnh. Thần nguyện một thân gánh vác mọi lỗi lầm."
Thiếu đế cảm thấy ngực đau tức, một lúc sau, hắn nói: "Từ hôm nay trở đi, ngươi không cần vào triều bàn chính sự nữa. Sau này để Lưu Cửu đi thay ngươi!"
Phó Nguyên Thanh sững người, nói: "Thần tuân chỉ."
Thiếu đế lạc lõng nói: "Không vào triều, ngươi xưng thần cái gì."
Phó Nguyên Thanh im lặng một hồi, quỳ trên đất đáp lời.
"Nói cho cùng, nô tỳ và Lưu Cửu cũng chẳng có gì khác biệt. Lưu Cửu là người trong cung. Nô tỳ cũng vậy. Một nô tỳ trong cung. Có thể sai bảo, có thể xua đuổi, dạy dỗ để sử dụng, nhưng không thể yêu. Người chỉ là mất tỉnh táo chốc lát, với sự thông tuệ của chủ tử, cuối cùng cũng sẽ hiểu ra thôi." Phó Nguyên Thanh khựng lại rồi nói tiếp: "Lưu Cửu là một con chó bên cạnh người. Phó Nguyên Thanh thì có khác gì? Sống chết được mất, toàn quyền do chủ nhân định đoạt."
Thiếu đế nghe y nói, chỉ thấy đau đớn xé ruột gan như muốn khóc, hắn ôm chặt ngực, cắn răng nói: "Cút, cút ra khỏi cung! Thời gian tới trẫm không muốn nhìn thấy ngươi nữa!"
Phó Nguyên Thanh sững người.
Đây dường như là đã giải lệnh cấm túc cho y.
Dập đầu nói: "Nô tỳ Phó Nguyên Thanh xin tuân theo lời răn của chủ tử."
Thiếu đế chắp tay sau lưng quay người lại với y, bóng lưng suy sụp, không nói gì thêm, y bèn tạ ơn rồi đứng dậy rời đi.
Lúc bước ra khỏi điện Dưỡng Tâm, trời đã sang trưa, y bước ra khỏi cửa điện, ngoái đầu nhìn lại, lúc này mới cảm thấy bản thân vừa thoát nạn dưới cơn lôi đình của chân long, toàn thân run rẩy, hơi lạnh ùa đến...
Bách Lý Thời được triệu gấp vào điện Dưỡng Tâm.
Ông đẩy cửa lớn Đông Noãn các bước vào, bên trong đã bị đập vỡ vụn, long án bị lật tung, ngai vàng bị xô ngã, những sách vở điển tàng xung quanh bị xé nát, vô số bảo vật rơi vỡ trên mặt đất hòa cùng thức ăn ngự thiện thành một mớ hỗn độn.
Thiếu đế xõa tóc rối bù ngồi trên ngự giai, tay bưng ngực, khóe miệng hắn rỉ ra một dòng máu, Bách Lý Thời hoảng hốt, vội vàng tiến tới bắt mạch cho hắn.
Đôi mắt đen nhánh nhìn đăm đăm về phía trước, tựa như đầm nước đọng lạnh lẽo, khiến người ta ớn lạnh.
Thiếu đế đột ngột nói: "Ta hận triều thần, hận lễ pháp, hận cung cấm. Nếu không phải vì những xiềng xích này, sao a phụ phải chịu bao nhiêu khổ nạn đến thế. Sao ta lại đến bước đường này."
"Ta hận Triệu Cẩn nhất." Hắn rít cái tên này qua kẽ răng: "Hận không thể đào mồ cuốc mả, băm vằm thành ngàn mảnh!"
Nói xong câu này, ngực Thiếu đế đau nhói, chỉ có thể vô lực cúi đầu xuống, sắc mặt Thiếu đế che lấp giữa mớ tóc xõa, trong bóng tối khó mà nhận ra được biểu cảm.
Tiếp đó, một giọt máu men theo cằm Thiếu đế rơi xuống, nhỏ trên nền gạch vàng, thấm vào kẽ hở, biến mất.
Đến đêm ngày thứ ba, Trần Cảnh mới trở về.
Nửa đêm, bỗng có người ôm lấy eo Phó Nguyên Thanh, y lập tức giật mình tỉnh giấc.
Trong bóng tối y gọi một tiếng: "Trần Cảnh."
Người đối diện trầm trầm đáp lại: "Là ta. Lão tổ tông."
Phó Nguyên Thanh ngồi dậy mò mẫm, sờ lên má hắn, lại cẩn thận xoa xoa, vuốt ve cơ thể hắn trong bóng đêm, lúc này mới yên tâm: "Ngươi không sao là tốt rồi... không sao là tốt rồi."
"Lão tổ tông không trách ta ư?" Giọng Trần Cảnh có chút trầm mặc hỏi.
"Ở trong hoàng cung này, thân bất do kỷ." Phó Nguyên Thanh nói: "Chủ tử hỏi thăm ngươi cũng chỉ có thể hồi báo sự thật. Ta chẳng có gì phải trách ngươi cả."
"Thiếu đế thích người, lão tổ tông."
"Còn ngươi?"
Trong bóng tối, trôi qua một hồi lâu, Trần Cảnh mới đáp: "Ta cũng yêu người."
"Chủ tử nắm cả thiên hạ trong tay, trong chuyện tình ái cũng có thể tùy ý làm bậy. Tuy người gọi ta là a phụ, nhưng trong lòng chủ tử, ta chẳng qua cũng chỉ là một người hầu trong cung. Tự nhiên có thể nổi hứng thú chốc lát. Đợi đến khi có Hoàng hậu, có tần phi, chủ tử sẽ không còn cố chấp nữa." Phó Nguyên Thanh nói: "Đế vương bạc tình, ngươi đã từng nghe có vị Đế vương nào lại để tâm đến một thái giám lớn tuổi chưa?"
"Nhưng ngươi thì khác... Ngươi lấy mạng ra đánh đổi. Ta hiểu tâm ý ngươi."
Một lúc sau, Trần Cảnh khàn giọng nói: "Ta tưởng ta không về được nữa."
"Ta cũng tưởng ngươi không về được nữa, Trần Cảnh." Phó Nguyên Thanh nói: "May quá, ngươi vẫn còn đây."
Nói xong lời này, y vòng tay qua cổ Trần Cảnh trong bóng tối, trao hắn một nụ hôn, chạm vào khóe môi hắn rồi định rời đi, nhưng chưa kịp đi đã bị Trần Cảnh siết eo bế bổng lên, đè chặt xuống mép bàn, hung hăng hôn xuống.
"Ngươi..."
"Lão tổ tông." Trần Cảnh khàn giọng gọi y: "Ta đã nhẫn nhịn nhiều ngày rồi, không nhịn nổi nữa."
Quả thực đã nhiều ngày trôi qua, từ lúc nhận được tin dữ cho đến nay... đã mười ngày rồi. Tu luyện Đại Hoang Ngọc Kinh vốn dĩ luôn khiến người ta dễ bị kích động hơn, mà với thân phận lô đỉnh, những thôi thúc ấy lại càng mãnh liệt, Trần Cảnh luôn giữ lễ quân tử, chưa từng chủ động đòi hỏi điều gì.
Lão tổ tông thở dài một tiếng: "Làm khó ngươi rồi."
Tiếng thở dài của y, giống như thả rông con mãnh thú vừa được sổ lồng.
Trần Cảnh không kiềm chế nữa, nếu bình thường còn gọi là ôn hòa, thì hôm nay gần như có thể coi là thô bạo. Nửa cởi áo y, ngay trên bàn... thật sâu...
Cảm giác khô khốc khiến lão tổ tông nhíu mày.
Nhưng Trần Cảnh bất chấp tất cả, ôm chặt lấy y, cắn lên vai y, không chịu thả lỏng.
Lão tổ tông cảm thấy người đè lên mình dường như là một con thú non đang khao khát hơi ấm, bám riết lấy y liều mạng cầu xin, chỉ mong sao có thể nuốt chửng y vào bụng.
Cơn mê loạn cuốn lấy cả hai.
Đến lúc ngà ngà say, lão tổ tông hỏi: "Ngươi có muốn dừng ở đây, nghỉ ngơi trước đã, ngày mai lại --"
Trần Cảnh dùng sức, chữ cuối cùng của lão tổ tông bị chặn ngược lại, hóa thành tiếng thở dốc dồn dập.
"Ngươi, ngươi nhẹ một chút..." Hốc mắt lão tổ tông hơi ửng hồng, trầm giọng nói.
Nhưng Trần Cảnh dứt khoát không chịu, tàn nhẫn tiến tới, như mưa sa bão táp.
Quần áo lão tổ tông xộc xệch, tựa như cánh bèo trôi dạt trong mưa chỉ biết bấu chặt lấy vai Trần Cảnh, hứng chịu tất cả.
Không khí trong phòng nóng rực, còn xáo động hơn cả buổi chiều mùa xuân, tâm trí lão tổ tông bị lôi tuột vào hố sâu mê loạn, cho đến khi Trần Cảnh dừng lại.
Lúc nghỉ ngơi, Trần Cảnh ôm lấy y, gối đầu vào ngực y.
"Lão tổ tông, chúng ta cao chạy xa bay đi."
Phó Nguyên Thanh ngẫm nghĩ một lát: "Bệ hạ đã cho phép chúng ta ra ngoài cung cư trú, chúng ta về Thính Đào cư có được không?"
"Có thể đi xa hơn chút nữa không?"
"Tạm thời chưa được."
"Ta thật vô dụng." Trần Cảnh nói.
"Sao lại nói bản thân như vậy?"
"Nếu ta có thể để lão tổ tông được tự do tự tại." Trần Cảnh nói: "Thì người đã không phải chịu ấm ức ở đây."
Lão tổ tông an ủi: "Ngươi đừng hà khắc với bản thân như thế. Thật ra lúc Lập Xuân ta đã sớm có ý định đưa ngươi đi, nhưng sau đó nghĩ lại, lúc này chưa phải thời điểm thích hợp. Triều đình đang nổi sóng gió, dù sao cũng cần phải chuẩn bị trước lúc nguy nan... Đây có lẽ cũng là điều duy nhất ta có thể làm cho bệ hạ trước khi mùa hạ kết thúc rồi. Như vậy, vài tháng tới, đành nhờ cậy cả vào ngươi."
Có thứ gì đó ẩm ướt lạnh lẽo rơi xuống ngực y, Phó Nguyên Thanh cúi xuống nhìn, Trần Cảnh đang nằm trong lồng ngực y, siết chặt eo y. Nước mắt đong đầy trong hốc mắt Trần Cảnh, rồi theo sống mũi nhỏ xuống, thấm đẫm lồng ngực Phó Nguyên Thanh.
Trần Cảnh khóc trong vòng tay y.
Chẳng rõ vì cớ gì mà bi thương đến thế.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu