"Phổ đại nhân đi rồi." Trần Cảnh quay lại nói: "Là Phương bỉnh bút tiễn đại nhân lên kiệu."
Lúc quay lại, trong tay hắn còn cầm theo một cái bát sứ, mở ra bên trong là một bát cháo thịt còn ấm nóng: "Lão tổ tông dùng chút cháo đi, ta thấy nãy giờ người chưa ăn uống gì. Mới đi tìm Phương bỉnh bút xin chút đồ ăn nóng mang tới."
"Được." Phó Nguyên Thanh ngồi trong sương phòng gật đầu.
"Chúng ta về chứ?" Trần Cảnh hỏi.
Phó Nguyên Thanh nhìn hắn, mỉm cười, nói: "Ngươi lại đây."
Trần Cảnh bước tới bên cạnh y, lão tổ tông nắm lấy tay Trần Cảnh, khẽ áp má lên mu bàn tay hắn. Da thịt Trần Cảnh nóng rực, sưởi ấm bên má lạnh buốt của lão tổ tông.
Người Trần Cảnh khẽ run lên, hơi thở đã trở nên dồn dập: "Lão tổ tông."
"Vất vả cho ngươi rồi." Phó Nguyên Thanh khẽ nói: "Dù sao cũng không có việc gì, đêm cũng đã khuya. Chúng ta cứ... nghỉ ngơi ở đây vậy. Trước kia lúc ta cai quản Đông xưởng, để tiện việc cũng thường ghé lại chốn này."
"Vâng. Đều nghe theo lão tổ tông."
Y chia cho Trần Cảnh một ít cháo thịt.
Hai người đối diện với bàn đầy ắp rượu thịt, cùng ăn chung một bát cháo.
Phó Nguyên Thanh rót rượu cho Trần Cảnh, hỏi hắn: "Biết uống rượu không?"
Lại bưng nửa ly rượu trước mặt mình lên, Phó Nguyên Thanh nói: "Trần Cảnh có nguyện uống cùng ta không?"
Trần Cảnh không đáp lời, một hơi cạn sạch ly rượu, dùng đôi mắt sáng rực nhìn y.
Phó Nguyên Thanh bật cười, hơi cảm thán nói: "Trước kia ta rất thích uống rượu, chỉ là đã lâu lắm rồi không uống. Sợ lỡ mất việc chính, mà cũng chẳng có người để uống cùng."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Phố đại nhân không phải là người để uống cùng sao?"
"... Huynh ấy và khanh [1] lại khác." Phó Nguyên Thanh khẽ nói.
Nói xong lời này, Phó Nguyên Thanh miết nhẹ chiếc ly sứ mỏng manh trước mặt, chậm rãi uống cạn nửa ly. Rượu vừa xuống bụng, hai má y đã ửng hồng, ánh mắt cũng trở nên sáng hơn một chút, nhìn chằm chằm vào Trần Cảnh.
Quả đúng như câu nói của chính y, đã rất lâu rồi không uống rượu. Website TruyenLau.com
Y lại rót rượu cho hai người, lúc rót vào ly của Trần Cảnh, tay còn khá vững, nhưng đến lúc rót cho mình, rượu đã sánh ra ngoài quá nửa. Trần Cảnh bất đắc dĩ nắm lấy tay y, rót thêm rượu cho y: "Lão tổ tông tửu lượng kém, uống rượu lại hại thân. Vẫn là ăn cho hết bát cháo đi."
"Được." Phó Nguyên Thanh miệng thì đồng ý, nhưng lại uống cạn sạch rượu trong tay.
Lần này mắt y càng sáng hơn nữa.
TruyenLau.com
"Lão tổ tông..."
"Trần Cảnh, ta rất vui." Phó Nguyên Thanh nói: "Ngươi đừng lo. Ta chỉ là đã lâu không uống, hơi ngấm men thôi... Kể từ khi nhà họ Phó xảy ra chuyện, Tĩnh Nhàn là người xa lánh ta nhất. Ta biết huynh ấy hận ta đánh mất văn tâm văn cốt, siểm nịnh quân vương, khúm núm mà sống... Ta không trách huynh ấy. Nhưng ta chưa từng nghĩ tới, sẽ thực sự có một ngày, huynh ấy còn có thể ngồi chung một bàn với ta, nói với ta những lời ôn hòa như thế này."
Y ngửa đầu nhìn trời, bật cười.
"Thầy đã thành toàn cho ta. Tĩnh Nhàn không còn trách ta nữa. Lại có ngươi ở bên cạnh... Giờ này khắc này, Phó Nguyên Thanh ta hóa ra vẫn có thể sống như vậy, ông trời đối đãi với ta không tệ... Ta có phúc nhường nào cơ chứ?"
Phó Nguyên Thanh uống liền mấy ly, lảo đảo đứng dậy.
Trần Cảnh vội vàng đỡ lấy y: "Lão tổ tông người say rồi."
"Ta không say." Phó Nguyên Thanh có chút cố chấp nói: "Kiếm, kiếm của ta đâu?"
"Kiếm?"
"Bội kiếm của ta." Phó Nguyên Thanh sờ soạng bên hông, mờ mịt nói: "Xuy Mai kiếm, đâu rồi?"
Kiếm tên Xuy Mai, là vật yêu thích của Nhị công tử nhà họ Phó. Do chính tay thợ rèn Long Tuyền tỉ mỉ chế tạo, sắc bén bức người, chém đứt tóc rụng. Trên vỏ kiếm, khảm lác đác những viên hồng ngọc, tựa như những cánh hoa mai rụng rơi.
"Trần Cảnh..." Lão tổ tông say rồi, hơi buồn bã nói: "Xuy Mai kiếm của ta biến mất rồi."
Liễu nhuộm khói nồng, mai hờn sáo thổi, ý xuân chừng bao nả?
Khách đến mời, xe hương ngựa quý, bạn rượu thơ xin từ tạ. [2]
-- Sự phồn hoa xưa kia từng huyên náo nhường nào, thì niềm vui lúc này lại mang theo từng ấy bi thương. Phải trải qua biết bao thăng trầm mài giũa, mới có thể khiến thiếu niên tiêu sái phóng khoáng năm xưa trở nên dịu dàng thanh nhã như ngọc thế này.
Bản thân y không hề thấy tiếc nuối.
Nhưng chỉ nghe đôi câu vài lời y thỉnh thoảng nói về thuở ngựa xe như nước ấy, đã đủ để khiến người ta xót xa.
Trần Cảnh siết chặt lấy tay y, một lúc sau mới nói: "Xuy Mai không còn nữa, nhưng Trần Cảnh vẫn còn đây. Ta nguyện làm kiếm của lão tổ tông."
Phó Nguyên Thanh mỉm cười: "Được, được!"
Y nhìn khắp xung quanh, tìm thấy thanh bội kiếm treo trên tường, hai tay nắm lấy, dùng sức rút ra. Y từng chịu hình kẹp tay, xương ngón tay bị gãy đoạn, gần như không dùng được sức, thanh kiếm sắp sửa rơi khỏi tay y, Trần Cảnh đã từ phía sau vươn tay ra, nắm chặt lấy tay phải của lão tổ tông cùng với chuôi kiếm.
"Ta muốn vừa hát vừa múa kiếm. Một cung nhân, có thể hát chăng? Có thể múa chăng?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
"Có thể." Trần Cảnh nắm chặt lấy tay y không buông: "Lão tổ tông muốn làm gì, Trần Cảnh đều sẽ làm cùng người."
Phó Nguyên Thanh đứng trong vòng tay Trần Cảnh, ngửa đầu nhìn ra sau, chỉ thấy được một nửa gò má lộ ra ngoài lớp mặt nạ của Trần Cảnh, mỉm cười, tay trái nhấc bầu rượu lên, ngửa đầu uống cạn. Lần này men rượu thực sự bốc lên rồi.
Trần Cảnh đỡ chắc lấy cổ tay y, để khi y cầm kiếm không còn phải chịu cơn đau thấu xương.
Phó Nguyên Thanh thoáng ngẩn ngơ, dường như y đang cầm lấy chính Xuy Mai kiếm của mình, thậm chí, còn khiến y trân quý hơn cả Xuy Mai.
Hơi rượu cay nồng, không chỉ thiêu đốt cổ họng y, mà còn đốt rụi cả mười ba năm đã qua...
"Trần Cảnh, mời quân múa cùng ta. Mời quân nghe ta hát."
Kiếm trên tay, Phó Nguyên Thanh nâng tay vung kiếm, kiếm ý trong lòng, ánh kiếm lóe lên giữa thủy tạ, tiếng hát cũng cất lên.
-- Đại trượng phu xử thế hề, lập công danh, công danh ký lập hề, vương nghiệp thành. Vương nghiệp thành hề, tứ hải thanh. Tứ hải thanh hề, thiên hạ thái bình. Thiên hạ thái bình hề, ngô tương túy, ngô tương túy hề, vũ sương phong.
(Bậc đại trượng phu ở đời, phải lập nên công danh. Công danh đã lập rồi, thì vương nghiệp cũng thành tựu. Vương nghiệp thành rồi, bốn biển sẽ được yên bình. Bốn biển yên bình, thiên hạ sẽ thái bình. Thiên hạ thái bình rồi, ta sẽ uống cho say. Ta say rồi, sẽ múa thanh kiếm sắc) [3].
Múa kiếm ca xướng, vốn là sở thích của kẻ sĩ, để Phó Nguyên Thanh múa, lại càng tăng thêm vài phần phong thái tiên nhân phượng hoàng.
Hăng hái sục sôi, mây dâng trong lòng.
Dường như vào khoảnh khắc ấy, thiếu niên năm nào đã quay trở về.
Một điệu múa tàn.
Phó Nguyên Thanh xoay người, tháo mặt nạ của Trần Cảnh xuống.
"Trần Cảnh, hôm nay ta rất vui mừng."
"Ta biết."
Y nhìn thanh niên chăm chú, trong ánh mắt là tình ý chẳng hề che đậy: "Trần Cảnh, ta say rồi."
"Vâng, lão tổ tông say rồi." Trần Cảnh khẽ nói.
Phó Nguyên Thanh vòng tay ôm lấy cổ hắn, phủ lên môi Trần Cảnh, dưới sự che lấp của men rượu, tùy ý làm xằng. Thanh kiếm vừa nãy hai người cùng nắm, nay đã rơi loảng xoảng xuống đất, chẳng ai bận tâm.
Hai người ôm chặt lấy nhau.
Nhiệt liệt hôn nhau, vào giờ khắc ấy, tình ý chôn sâu tận đáy lòng chẳng cần phải che giấu nữa, trào dâng mãnh liệt tựa như dung nham tuôn chảy.
Bọn họ từ thủy tạ chuyển sang noãn các phía sau, bên trong các đã sớm được dọn dẹp sạch sẽ xông hương, giường êm gối gấm, chuẩn bị thỏa đáng. Phó Nguyên Thanh vừa hôn Trần Cảnh, vừa dẫn hắn đến bên giường.
Y khom người cởi ủng cho hắn, giống hệt như đang hầu hạ Đế vương, Trần Cảnh sững sờ, đỡ lấy Phó Nguyên Thanh: "Lão tổ tông, không cần phải thế."
Phó Nguyên Thanh hỏi hắn: "Trần Cảnh, ngươi thích ta không?"
"Thích." Trần Cảnh khẳng định.
Phó Nguyên Thanh đứng trước giường từ từ cởi bỏ dải lụa thắt ngang eo, cởi từng lớp y phục, cho đến khi không còn thứ gì. Da dẻ y trắng muốt, cơ thể cao gầy, nay nhìn lại chẳng có lấy một chút thịt thừa nào.
Y đáng lẽ ra phải thấy ngượng ngùng, nhưng hơi rượu lại khiến y trở nên bạo dạn tiến tới.
Y cúi đầu tháo búi tóc, mái tóc xõa tung xuống, che khuất đi một phần khiếm khuyết trên cơ thể mình.
"Ta... không được lành lặn." Phó Nguyên Thanh nói: "Như vậy ngươi còn thích không?"
"Thích." Trần Cảnh lại đáp.
Dưới ánh nhìn chăm chú của Trần Cảnh, cả người Phó Nguyên Thanh ửng lên một lớp hồng nhạt, y cụp mắt xuống nói: "Ta, đôi khi ta, sinh ra chút vọng tưởng, giá như có thể gặp được ngươi, vào lúc ta còn là Nhị công tử nhà họ Phó, vào lúc ta vừa đỗ Thám hoa. Cũng có thể lấy thân phận công tử đứng đắn mà tương ngộ cùng quân, chắc hẳn sẽ chẳng đến mức chật vật không kham nổi như thế này. Nhưng rồi lại nghĩ, nếu không bị sung quân vào cung, thì làm sao có thể gặp được ngươi..."
"Lão tổ tông, ta..."
"Ta tự xưng cho dù mang thân phận cung nhân thì vẫn còn chút sự kiên trì -- cho dù bị người ta cười nhạo, ta cũng giữ nghĩa của quân tử, giữ đạo của Khổng Mạnh." Phó Nguyên Thanh nói: "Lần đầu gặp ngươi ở Thính Đào cư, đáng lẽ ta nên bảo Phương Kính miễn tội chết cho ngươi, cho ngươi bạc, cho ngươi xuất cung, tương lai ngươi cũng có thể tìm được người mình yêu thương kết tóc làm phu thê. Đủ thứ với khanh, toàn là do sự ích kỷ của cá nhân ta, mới khiến ngươi cùng ta sa chân vào vực thẳm."
Y từ từ nhấc mắt lên, ôn hòa nhìn Trần Cảnh, hỏi: "Một kẻ có tâm tư đen tối như vậy, ngươi còn thích không?"
"Ta yêu lão tổ tông đến tận xương tủy." Trần Cảnh nói: "Nếu lão tổ tông nghi ngờ, có thể rạch ngực moi tim để chứng giám."
"Được."
Phó Nguyên Thanh quỳ trước mặt Trần Cảnh, ngửa đầu nhìn hắn nói: "Trước đây đều là ngươi lấy thân hầu hạ ta. Ngươi đã nói vậy, thì hôm nay... hãy để ta báo đáp lại những chuyện trong quá khứ ấy cho ngươi. Ta vốn là cung nhân, hầu hạ chủ tử là bổn phận. Nhưng chưa có lần nào khiến ta cam tâm tình nguyện đến nhường này."
"Lão tổ tông người --"
"Ngươi đừng nhúc nhích." Phó Nguyên Thanh cởi ủng của Trần Cảnh, lại tháo đai lưng cho hắn, chậm rãi bò vào giữa hai chân Trần Cảnh, ngửa đầu nhìn hắn, dịu dàng nói: "Để ta hầu hạ ngươi."
--
Chú thích:
[1] Khanh: tác giả đổi xưng hô, từ khanh là xưng hô thân thiết giữa vợ chồng. Ngoài ra, những sự thay đổi xưng hô trong chương này cũng giữ theo nguyên tác.
[2] Trích bài thơ "Vĩnh ngộ lạc - Nguyên tiêu (永遇乐·落日熔金) của nữ thi sĩ Lý Thanh Chiếu.
Nguyên văn:
Nhiễm liễu yên nồng, xuy mai địch oán, xuân ý tri kỷ hứa.
Lai tương triệu, hương xa bảo mã, tạ tha tửu bằng thi lữ.
Dịch nghĩa:
Sương khói nhuộm liễu xanh nồng, tiếng sáo thổi khúc 'Mai hoa lạc' nghe oán than ai oán, ý xuân này liệu có được bao nhiêu? Giữa lúc ấy, có người đánh xe thơm ngựa quý đến mời mọc đi chơi hội, nhưng ta đành xin tạ từ những bạn rượu bạn thơ ấy.
Bản dịch thơ của Nguyễn Xuân Tảo.
[3] Trích bài Trượng Phu Ca (大丈夫歌), do nhân vật Chu Du hát trong tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung. Chu Du đã múa kiếm và hát bài này tại tiệc Quần Anh để thể hiện chí hướng hào hùng và sự đắc ý của mình trước mặt Tưởng Cán.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.