Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 25: Trừng phạt

Thật kỳ lạ.
Chỉ cách một bức tường đỏ, thời gian dường như trôi chậm lại. Bầu trời phủ bóng lên những bức tường cung cấm, như một tấm màn nặng nề, đè nặng lên tâm can, chân mày của mỗi người, khiến người ta không thở nổi.
Thiên tử trọng Lễ.
Những thái giám "gả" vào cung, phải tuân theo những lễ nghi dài lê thê, tẻ nhạt và rườm rà.
Bọn họ thay thiên tử giữ gìn lễ tiết, duy trì thể diện của hoàng gia.
Xe ngựa chỉ được phép dừng lại bên ngoài cửa Huyền Vũ, đã có sẵn thái giám của Ty Lễ giám khiêng ghế đứng đợi Phó Nguyên Thanh ở cửa Huyền Vũ.
"Lão tổ tông..." Đức Bảo có vẻ sốt ruột.
"Sao thế?"
"Chủ tử ngài ấy..." Đức Bảo hơi liếc mắt nhìn vào trong xe: "Thái hậu đã đến điện Dưỡng Tâm, nói là muốn dùng bữa tối cùng với chủ tử Vạn tuế gia."
Phó Nguyên Thanh không hiểu: "Mẹ hiền con thảo chẳng phải là chuyện tốt sao? Sao ngươi lại sốt sắng như vậy?"
"Vâng... nhưng ngài cũng biết Vạn tuế gia nhà chúng ta tính tình bướng bỉnh mà. Trưa nay sau khi ngài đi, Vạn tuế gia nằm nghỉ đến tận chiều tà cũng không chịu dậy. Về sau nghe nói Thái hậu tới, lại càng không chịu ra ngoài gặp người. Hiện tại, Thái hậu vẫn đang ngồi chờ trong điện Dưỡng Tâm đấy ạ."
Phó Nguyên Thanh cảm thấy một cơn đau đầu ập tới.
Có lẽ vì mất cả cha lẫn mẹ từ khi còn nhỏ, tính khí của Thiếu đế luôn có phần kì quái.
Website TruyenLau.com Nếu đã nổi hứng ngang ngạnh, thì có mười con bò cũng không kéo lại được.
Phó Nguyên Thanh quay sang nói với Trần Cảnh ở trong xe: "Bên phía Hoàng đế ta vẫn phải qua hầu hạ bút mực. Ngươi cứ về trực phòng của Chưởng ấn trước đi."
Trần Cảnh đáp một tiếng vâng.
Phó Nguyên Thanh nhớ lại sự khó chịu của hắn hôm trước, bèn hạ giọng nhẹ nhàng an ủi: "Đêm nay không phải ta trực, đợi người trực đêm tới ta sẽ về."
"Vâng, lão tổ tông." Trần Cảnh nói xong câu này, lập tức thu mình vào trong bóng tối. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Nguyên Thanh nhìn xe ngựa đi vòng qua ngoài thành, sai người mở cửa Tây Hoa cho Trần Cảnh về. Đợi xe đi khuất, y mới bước lên ghế khiêng, Đức Bảo dẫn đường về lại điện Dưỡng Tâm.
Theo quy củ, mỗi ngày vào giờ Tuất, các đại đương đều phải vào túc trực bên ngoài điện Dưỡng Tâm, chờ dập đầu thỉnh an giấc ngủ cho Hoàng đế. Sau khi dập đầu xong, thái giám quản sự có thẻ bài trực ban ở lại, những người khác mới được phép lui ra khỏi đại điện. Một ngày có biết bao nhiêu chuyện vụn vặt, nếu chủ tử có hỏi đến cũng phải trả lời rành rọt rõ ràng, nếu có chỗ úp mở không rõ, cho dù phẩm hàm cao thế nào cũng phải chịu trượng hình dưới thềm điện Dưỡng Tâm.
Trước kia Hoàng đế còn nhỏ, những quy củ rườm rà này ít khi được thực thi, bên phía Đức Bảo tự sắp xếp quản sự trực đêm, đóng cửa tẩm điện là coi như xong việc của ngày hôm đó.
Hôm nay lại chẳng biết vì lý do gì, khi Phó Nguyên Thanh vào đến điện Dưỡng Tâm, các đại đương của hai mươi bốn nha môn đều đã có mặt, quỳ rạp đông nghịt bên ngoài điện Dưỡng Tâm chờ đợi. Nhìn bầu không khí lặng ngắt như tờ này, hẳn là đã quỳ được một lúc lâu rồi.
Khi Phó Nguyên Thanh xuống khỏi ghế khiêng, Đức Bảo mới thì thầm: "Thái hậu có nói vài câu là bọn nô tài trong cung thiếu quy củ, sinh ra lười biếng. Chủ tử lại không có mặt... Khụ! Chưa dậy, Thái hậu bèn tự quyết định từ hôm nay trở đi bắt mấy người chúng ta đều phải đến dập đầu thỉnh an giấc ngủ cho chủ tử. Đúng lúc ngài lại xuất cung tuyên chỉ, không ai dám làm trái ý Thái hậu, nên mấy chục vị gia đều lục đục kéo đến đây cả." Website TruyenLau.com
Trong lúc hai người nói chuyện, đã bước lên thềm đá, vén rèm cửa là bước vào sảnh Trung Chính Nhân Hòa.
Phó Nguyên Thanh vừa định bước vào, đã nghe thấy giọng nói của Thái hậu từ bên trong vọng ra: "Đã về trễ, thì đừng vào nữa. Ra đằng sau mà chờ đi."
Phó Nguyên Thanh đáp lời: "Vâng, thần đã rõ."
Thái hậu lại cười, lên giọng hỏi: "Lưu Cửu, ngươi là cái thứ gì?"
Lưu Cửu đang quỳ bên mép cửa vội vàng đáp: "Lưu Cửu là nô tài trong hoàng thành, là con chó của chủ tử."
"Phải xưng hô thế nào?"
"Nên xưng là nô tỳ." Lưu Cửu lại đáp.
"Nô tài ngoan, biết rõ thân phận của mình, không cần ai gia phải dạy dỗ thêm nữa. Ta cứ tưởng đám nô tài hầu hạ Hoàng đế, ỷ vào việc Hoàng đế còn nhỏ tuổi, thì đều học được thói khôn lỏi trốn việc rồi chứ, hóa ra rốt cuộc vẫn có kẻ biết điều." Thái hậu ngồi bên trong chậm rãi cất lời.
Đức Bảo lộ vẻ khó xử, nhìn sang Phó Nguyên Thanh.
Thái hậu ở đây trút giận, chẳng qua là vì binh phù của Lưu Cửu bị tước đoạt, Dương Lăng Tuyết lên làm Đại Đô đốc, tình thế đảo lộn trong chớp mắt, bàn tính dùng sự ủng hộ của Binh bộ để đổi lấy việc lập Quyền Du làm hậu của bà đã đổ bể.
Bà mang thù, lại không thể trả đũa Hoàng thượng, đành lôi hạ nhân ra làm khó dễ.
Nhưng đã làm hạ nhân, thì phải gánh chịu những thứ này, cũng chẳng tính là làm khó dễ gì.
Chẳng qua, tin tức này mới truyền ra hồi trưa, y vừa xuất cung là Thái hậu đã tới ngay, nếu không có kẻ mật báo, thì thời gian cũng chẳng căn chuẩn được đến mức này.
Nghĩ tới đây, Phó Nguyên Thanh liếc nhìn Lưu Cửu đang quỳ ở vị trí đầu tiên.
"Lão tổ tông..." Đức Bảo sốt ruột.
Phó Nguyên Thanh vỗ vai trấn an Đức Bảo, khẽ gạt vạt áo, quỳ xuống bên cạnh Lưu Cửu, dập đầu nói: "Nô tỳ biết tội."
Bên trong Thái hậu hồi lâu không lên tiếng, một lúc sau mới nói: "Niệm tình ngươi từng chịu chút khổ sở lúc ở trong ngục, chân cẳng không tiện, mới ban cho ngươi ghế khiêng để đi lại trong Tử Cấm Thành. Nhưng ghế khiêng cũng chỉ là ghế khiêng, hai cái đòn gánh khiêng một cái ghế, đâu phải là kiệu. Bản thân Phó chưởng ấn nên biết tự răn mình thì hơn."
"Lời Thái hậu dạy, nô tỳ xin ghi nhớ." Phó Nguyên Thanh đáp.
"Bỏ cái ghế khiêng đi." Thái hậu ra lệnh: "Tử Cấm Thành nhà chúng ta không nuôi nổi thứ nô tài yếu ớt quý giá như vậy."
"Vâng, tuân khẩu dụ của Thái hậu."
"Cút đi." Thái hậu nói: "Ra đằng sau cùng mà quỳ."
"Vâng."
Phó Nguyên Thanh đứng dậy, đi xuống quỳ ở hàng cuối cùng.
Khi y đi ngang qua đám đông, Phương Kính ngẩng lên nhìn y, hốc mắt đỏ hoe vì sốt ruột nhưng cũng chẳng có cách nào.
Hai mươi bốn nha môn phía trước, mỗi nha môn ít nhất cũng cử đến hai ba người, lần lượt từng người vào trong dập đầu thỉnh an, cũng phải mất hơn nửa canh giờ. Nền gạch xanh bên ngoài cửa lớn điện Dưỡng Tâm lạnh lẽo hơn dưới mái hiên nhiều, lão tổ tông mới quỳ ở đó chừng nửa khắc, mà đã đau nhức như kim châm.
Lại thêm một lúc nữa, Đức Bảo mới tất tả chạy ra cáo thị: "Bệ hạ dậy rồi, chư vị đại đương có thể vào trong dập đầu được rồi."
Đám đông bắt đầu chầm chậm nhích lên.
Nhưng vô cùng chậm chạp.
Từ trong noãn các vọng ra tiếng dập đầu thỉnh an, thế nhưng đám đại đương phải mất một lúc lâu mới ra ngoài được. Phó Nguyên Thanh đoán chừng là Thái hậu cố ý kéo dài thời gian, còn muốn lôi từng người ra giáo huấn một trận.
Sắc trời cuối cùng cũng tối sầm lại.
Hai bên đường đều đã thắp đèn lồng cung đình.
Kế đó, từ ngoài cửa lớn có người hối hả bước vào, quỳ xuống ngay cạnh Phó Nguyên Thanh.
Phó Nguyên Thanh nhìn sang.
Là Bỉnh bút của Ty Lễ giám Tào Bán An. Trên mặt hắn ta rịn chút mồ hôi, nhưng khi quỳ xuống, lại trở thành chỗ dựa cho cơ thể đang run rẩy lảo đảo của Phó Nguyên Thanh.
Sau đó, hắn ta vẫy tay gọi tiểu thái giám bên cạnh, mang tới một chiếc bàn nhỏ, đặt lên đó một bát canh sâm nóng hổi.
"Lão tổ tông, uống vài ngụm canh sâm để giữ khí đi ạ." Tào Bán An nói nhỏ: "Cái trận thế này của Thái hậu còn phải chịu đựng dài lắm."
"Dọn đi thôi, lỡ để các chủ tử nhìn thấy lại sinh chuyện." Phó Nguyên Thanh mang vẻ mệt mỏi, lãnh đạm nói: "Ta vẫn còn cầm cự được."
"Nếu có nhìn thấy, cứ nói là do Tào Bán An ta bày vẽ phô trương." Tào Bán An đáp lời y: "Lão tổ tông đừng lo. Dù có bị cùm gông hay ăn gậy, đã có tiểu nhân gánh vác."
Phó Nguyên Thanh không từ chối nữa.
Tào Bán An xưa nay vốn chẳng mấy khi nổi nóng trước mặt Phó Nguyên Thanh, thế nhưng tính tình lại bướng bỉnh, chuyện gì đã quyết thì hiếm khi chịu thay đổi.
Y cũng không khuyên can nữa, tránh lãng phí tâm sức của Tào Bán An.
"Ngươi về cung khi nào vậy?" Phó Nguyên Thanh hỏi hắn ta.
"Cũng vừa kịp lúc vào đại nội trước khi cửa cung đóng." Tào Bán An đáp.
Phó Nguyên Thanh cuối cùng cũng lấy lại được chút tinh thần, y ho khan hai tiếng, hỏi: "Tiền Tông Phủ..."
Tào Bán An đáp lời, lôi từ trong ngực áo ra hai miếng đệm mềm, lén lút lót dưới đầu gối lão tổ tông, lúc này mới ngước mắt lên nói: "Tiền Tông Phủ đã bị bắt từ Nam Kinh về rồi. Đích thân ta nhìn thấy Lại Lập Quần đại nhân tống ông ta vào chiếu ngục, mới vội vã trong đêm, quay về cung để phục mệnh lão tổ tông."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu