Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 0: CHƯƠNG 0

9
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Thẩm Chiếu cứ ngỡ mình đã nhìn thấu sự thật, bộ dạng vẫn đang vênh váo đắc ý thì kết quả là chẳng ai thèm để ý đến mình, hắn tiu nghỉu sờ sờ mũi: “Chẳng lẽ tao suy luận sai à?”
Lục Cẩm Diên nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng, đầy vẻ quan tâm: “Bác sĩ nói sao về tình trạng của mày rồi?”
“Ha ha ha ha ha ha!” Đinh Hồng Vũ cười nắc nẻ, “Lão Tam, mày đúng là cây hài mà ha ha ha!”
“Không đúng à? Không đúng à?” Thẩm Chiếu vẫn chưa bỏ cuộc, đuổi theo hỏi cho bằng được, “Thế sao anh Lục lại chăm sóc Tiểu Bạch chu đáo thế?”
Lục Cẩm Diên chưa kịp trả lời, Chu Phong đã giải thích thay: “Tiểu Bạch mới đến, lại không cùng khoa với bọn mình, tính cách cậu ấy không phải kiểu người vồ vập, nếu bọn mình không chủ động nhiệt tình một chút thì cậu ấy sẽ cảm thấy bị bọn mình gạt ra rìa đấy.”
Thẩm Chiếu lập tức tự kiểm điểm lại bản thân: “Ngoài lúc đánh game tao không gọi cậu ấy ra, thì những lúc khác tao đâu có gạt cậu ấy ra đâu nhỉ?”
“Tính mày vô tâm vô tính, không chú ý được mấy chi tiết nhỏ, A Diên thì tinh tế hơn bọn mình.” Chu Phong chỉ vào phần tôm hùm đất, cười bổ sung, “Thế nên là, mày đừng có mà tăm tia phần tôm hùm đó nữa.”
“Được rồi được rồi!” Thẩm Chiếu giơ tay đầu hàng, “Tao không ăn tôm của Tiểu Bạch nữa là được chứ gì?”
Lục Cẩm Diên lơ đãng xoay chiếc điện thoại: “Lần sau tao mua riêng cho mày mười cân, cho mày ăn dần.”
“Nhất trí luôn!” Thẩm Chiếu đáp lời dõng dạc, đi được vài bước lại quay lại, “Không đúng, còn một vấn đề nữa!”
Lục Cẩm Diên: “Sao mày lắm vấn đề thế?”
“Nhìn đi nhìn đi!” Thẩm Chiếu vỗ đùi cái đét, “Anh Lục nói chuyện với Tiểu Bạch thì đặc biệt dịu dàng, chẳng giống tông giọng lúc nói chuyện với tao tẹo nào!”
Lục Cẩm Diên cười một tiếng: “Muốn biết tại sao không?”
Thẩm Chiếu ghé tai lại: “Rửa tai lắng nghe đây.”
“Vì mày xấu.” Lục Cẩm Diên phũ phàng đá hắn ra một bên.
Thẩm Chiếu nhảy dựng lên: “Anh Lục! mày… mày… sao mày có thể công kích cá nhân như thế!”
“Nói thật thì sao gọi là công kích cá nhân?” Chu Phong đứng bên cạnh bồi thêm một nhát, “Mày nhìn xem mày có đẹp trai bằng Tiểu Bạch không?” TruyenLau
“Thì… đúng là không bằng thật…” Thẩm Chiếu thật thà đáp một câu, rồi chạy lại trước gương soi kỹ mặt mình, “Nhưng gương mặt này của tao, thế nào cũng không thể gọi là xấu được chứ?”
Vừa dứt lời, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
“Vào đi!” Chu Phong quay đầu gọi, “Cửa không khóa!”
Khương Duật Bạch đẩy cửa bước vào: “Tôi về rồi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Gần như cùng lúc, Lục Cẩm Diên cũng đứng dậy khỏi ghế: “Tiểu Bạch.”
Khương Duật Bạch không nhìn anh, đi thẳng về chỗ ngồi của mình.
“Lúc tối bọn tôi đi ăn tôm hùm đất, có mua về một phần.” Lục Cẩm Diên tựa vào mép bàn, “Vẫn còn ấm đấy, cậu có muốn nếm thử không?”
Khương Duật Bạch đặt balo xuống, giọng lạnh nhạt: “Cảm ơn, tối tôi ăn rồi.”
“Cứ coi như ăn đêm đi mà Tiểu Bạch!” Chu Phong lên tiếng khuyên nhủ, “Hàng này tôm hùm đậm đà lắm.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Duật Bạch dời mắt sang tôm hùm đất, nhìn chằm chằm vài giây, rồi quay người đối mặt với các bạn cùng phòng: “Tôi chuẩn bị làm đơn xin cố vấn đổi ký túc xá.”
Lục Cẩm Diên sững người ngay lập tức: “Cái gì?”
Thẩm Chiếu vừa mới ngồi xuống suýt nữa thì ngã nhào khỏi ghế: “Tiểu Bạch, cậu định đi à?”
Chu Phong cũng đứng bật dậy, lo lắng hỏi: “Có chuyện gì xảy ra thế? Sao đang yên đang lành lại đột ngột đòi đổi phòng?”
“Giờ giấc sinh hoạt của tôi và mọi người không giống nhau, ở đây cũng quá xa phòng vẽ, không thuận tiện.” Khương Duật Bạch liệt kê lý do với gương mặt không chút biểu cảm, “Thời gian qua, cảm ơn mọi người đã chăm sóc.”
“Không phải đâu…” Đinh Hồng Vũ nhảy xuống giường, “Nếu cậu chê xa, tôi có thể cho cậu mượn xe đạp địa hình, dù sao bình thường tôi cũng ít khi đi đến.”
Mấy người tranh nhau đưa ra ý kiến, Khương Duật Bạch rủ hàng mi dài xuống, che đi vành mắt đang vô thức ửng đỏ.
“Ra ngoài với tôi một chút.” Giữa lúc không khí đang bế tắc, Lục Cẩm Diên nắm chặt lấy cổ tay cậu, không cho phép phản kháng mà kéo cậu ra phía cửa.
Khương Duật Bạch không kịp phòng bị, bị kéo loạng choạng bước tới một bước, ngơ ngác hỏi: “Đi đâu?”
Bờ môi mỏng của Lục Cẩm Diên mím chặt, đường quai hàm đanh lại tạo nên một nét vẽ sắc sảo mà nam tính, lòng bàn tay nóng rực bao trọn lấy cổ tay gầy guộc, khiến vùng da đó nóng bừng như sắp bốc cháy.
“Cậu buông tôi ra trước đã.” Khương Duật Bạch nói, “Tôi tự đi được.”
Bước chân Lục Cẩm Diên khựng lại, nghe lời buông tay cậu ra.
Hai người ra khỏi tòa ký túc xá, rẽ phải về phía hồ Tình Nhân. Hồ Tình Nhân rất rộng, vài đôi nam nữ trong trường đang đi dạo quanh hồ, cũng có những cặp đôi nhỏ đang trốn trong bóng tối để hôn nhau.
Lục Cẩm Diên tìm một chỗ yên tĩnh, đứng lại rồi quay sang đối mặt với Khương Duật Bạch, đi thẳng vào vấn đề: “Xin đổi ký túc xá là vì tôi?”
“Đúng.” Khương Duật Bạch ngước mắt lên, thản nhiên nhìn vào đôi mắt đen thẳm kia, “Một người đồng tính và một người trai thẳng sợ đồng tính ở chung một phòng, cậu không thoải mái, tôi cũng chẳng dễ chịu gì.”
Lục Cẩm Diên nhíu mày: “Tôi không nghĩ là mình sợ đồng tính.”
“Nhưng hành động của cậu đủ để chứng minh sự thật rồi.” Giọng Khương Duật Bạch nghe bình tĩnh đến mức có phần lạnh lùng, “Tôi sẽ chuyển đi, cũng mong cậu tạm thời giữ kín bí mật này.”
Lục Cẩm Diên đứng quay lưng về phía hồ, nhìn cậu thật sâu, sau đó xoay người nhìn mặt hồ, đứng song song với cậu. Gió đêm hơi se lạnh, giọng nói trầm thấp êm tai của anh từ từ vang lên:
“Hồi học kỳ hai năm nhất, câu lạc bộ bóng rổ có một thành viên mới, hắn không cao, kỹ thuật chơi bóng cũng không giỏi, các thành viên khác không thích chơi cùng hắn cho lắm. Có một lần sau buổi tập, tôi thấy hắn trốn trong phòng thay đồ khóc thầm, hỏi ra mới biết là bị mọi người tẩy chay.”
Khương Duật Bạch không hiểu tại sao anh lại kể chuyện câu lạc bộ bóng rổ, nhưng cậu không ngắt lời, chỉ im lặng lắng nghe.
“Tôi có nói vài câu trước mặt các thành viên khác, những người kia không dám công khai tẩy chay hắn nữa, hắn cũng dần hòa nhập vào các hoạt động của câu lạc bộ.” Lục Cẩm Diên dừng lại một chút, giọng nói lạnh đi rõ rệt, “Cho đến một lần sau đó, trong buổi liên hoan câu lạc bộ, hắn đã bỏ thứ gì đó vào rượu của tôi.”
“Bỏ thuốc?” Khương Duật Bạch ngây người, không ngờ cái kẻ “gay kỳ quặc” trong miệng các bạn cùng phòng lại dám làm ra chuyện như thế.
Lục Cẩm Diên cụp mắt: “Lần đó chuyện ầm ĩ khá lớn, mấy người trong câu lạc bộ đều biết, hắn cảm thấy không còn mặt mũi nào để ở lại nên đã chủ động rời đi.”
Khương Duật Bạch nhíu mày: “Trước khi đi hắn có xin lỗi cậu không?”
“Không.” Lục Cẩm Diên không nhịn được liếc nhìn cậu một cái, “Nhưng chẳng bao lâu sau, số điện thoại của tôi bị lộ ra ngoài, rất nhiều người lạ kết bạn WeChat với tôi, vừa vào đã gửi cho tôi những kiểu… ảnh nóng. Lúc đầu tôi không biết chuyện gì, sau mới biết ảnh đời thường và số điện thoại của mình bị treo lên các trang web hẹn hò của giới đồng tính.”
“Cái gì?” Khương Duật Bạch mở to mắt kinh ngạc, “Sao hắn có thể… có thể quá đáng như thế?”
Có lẽ vì biểu cảm kinh ngạc của cậu quá đỗi đáng yêu, bóng tối trong lòng Lục Cẩm Diên vơi bớt vài phần, giọng anh trở lại bình thản: “Từ đó về sau, tôi không còn dễ dàng kết bạn WeChat với người lạ nữa, và cũng đổi luôn cả dòng giới thiệu cá nhân.”
Khương Duật Bạch vẫn chưa thoát khỏi cơn chấn động, rồi nhanh chóng dâng lên một nỗi phẫn nộ đã lâu không thấy: “Thật sự quá đáng lắm, hắn nên phải trả giá vì điều đó!”
Lục Cẩm Diên chưa từng nghe cậu nói chuyện bằng tông giọng này bao giờ, không khỏi thấy mới lạ. Nhìn vào đôi mắt bỗng nhiên trở nên sống động và xinh đẹp lạ thường vì ngọn lửa giận dữ, khóe môi anh hơi cong lên: “Yên tâm, hắn đã trả giá rồi.”
Khương Duật Bạch hỏi dồn: “Trả giá thế nào?”
Lục Cẩm Diên không trả lời câu hỏi đó mà tự kiểm điểm: “Nhưng cậu nói đúng, tôi không nên vì một người mà nảy sinh định kiến với cả một cộng đồng, không phải người đồng tính nào cũng như vậy.”
Khương Duật Bạch buột miệng nói: “Cậu đã rất cừ rồi, bị người ta lừa dối như thế mà vẫn có thể tiếp tục đối tốt với người khác.”
Lục Cẩm Diên ngẩn ngơ: “Thế ư?”
“Đúng vậy.” Khương Duật Bạch ngước mặt lên, trả lời đầy chân thành, “Nếu là tôi, tôi sẽ chẳng bao giờ dễ dàng đối tốt với người khác nữa đâu.”
Trái tim trong lồng ngực Lục Cẩm Diên khẽ xao động, vành tai cũng nóng lên một cách khó hiểu. Anh không tự nhiên dời ánh mắt, kéo chủ đề về đúng quỹ đạo: “Tôi kể cho cậu nghe những chuyện này là muốn nói với cậu rằng, cậu đã thay đổi định kiến của tôi về người đồng tính. Tôi chỉ cần một chút thời gian để học cách chung sống bình thường với cậu.”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”
“Vậy cậu có thể…” Lục Cẩm Diên nhìn lại cậu, “Không chuyển đi nữa được không?”
Chưa đợi cậu trả lời, anh đã vội vàng bổ sung thêm: “Nếu cậu chuyển đi, mọi người đều sẽ buồn lắm đấy.”
Khương Duật Bạch nhớ lại sự níu kéo của các bạn cùng phòng lúc nãy, lại một lần nữa gật đầu đồng ý: “Được, tôi không đổi phòng nữa.”
**
“Cái gì? Tại sao lại không đổi nữa?” Ngày hôm sau khi Tề Đông Đông rủ bạn đi ăn, vừa nghe cậu bảo không định xin đổi phòng nữa, ngụm Coca trong miệng suýt chút nữa thì phun ra ngoài.
Khương Duật Bạch nghĩ nghĩ một chút rồi đáp: “Vì vấn đề giữa tao và Lục Cẩm Diên đã giải quyết xong rồi.”
“Giải quyết thế nào?” Tề Đông Đông nhích mông sang chiếc ghế cạnh cậu, “Nam thần trường hết sợ đồng tính rồi à?”
“Chắc là vẫn còn sợ đấy.” Khương Duật Bạch thật thà trả lời, “Nhưng theo lời hắn nói thì chỉ cần không nhắm vào hắn là được.”
Tề Đông Đông thắc mắc: “Ý là sao?”
Khương Duật Bạch giải thích: “Nghĩa là, chỉ cần tao không thích hắn thì bọn tao có thể chung sống hòa bình.”
“Nên là, hắn vẫn lo mày sẽ thích hắn chứ gì?” Tề Đông Đông bĩu môi, “Nam thần trường đúng là quá tự tin vào bản thân rồi!”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Hắn cũng không nói vậy.”
“Hắn không nói ra miệng nhưng trong lòng nghĩ thế đấy!” Tề Đông Đông vẻ mặt khinh khỉnh, “Mấy gã trai thẳng sợ đồng tính này tao nhảy disco trong ruột chúng nó cả rồi!”
“Dù sao hắn cũng đã đồng ý chung sống bình thường thì tao không chuyển nữa.” Khương Duật Bạch nhẹ nhàng thở ra một hơi, “Đợi thời gian lâu dần, chắc hắn sẽ yên tâm thôi.”
Dù sao thì việc phải thích nghi với một môi trường ký túc xá mới cũng rất phiền phức.
“Không chuyển cũng được, nhưng bảo bối này, mày thường ngày phải chú ý một chút.” Tề Đông Đông tỏ ý tôn trọng ý kiến của bạn, nhưng vẫn hơi lo lắng, “Cơ mà mấy gã trai thẳng sợ đồng tính lúc nào cũng là một yếu tố nguy hiểm cả…”
Giây tiếp theo, mắt hắn sáng bừng lên: “Có rồi! Tao có cách để đánh tan hoàn toàn sự lo ngại của nam thần trường rồi!”
“Cách gì?” Khương Duật Bạch nhìn bạn, vô thức lộ ra vẻ mong chờ.
“Chẳng phải hắn sợ mày nhìn trúng hắn à? Vậy mày cứ nói với hắn là thực ra mày đã có bạn trai từ lâu rồi, thế là hắn yên tâm ngay chứ gì?” Tề Đông Đông cố hạ thấp giọng, hào hứng với cái ý tưởng tuyệt diệu mình vừa nghĩ ra.
“Nhưng mà…” Giọng Khương Duật Bạch ngập ngừng, “Nhưng mà lúc này tao đi đâu tìm bạn trai bây giờ?”
“Ai bảo mày phải đi tìm bạn trai thật đâu? Mấy gã đàn ông thối tha đó làm sao xứng với mày được!” Tề Đông Đông ghé sát tai cậu, “Chuyện này chẳng qua là do mày bịa ra thôi mà.”
Khương Duật Bạch nhận ra vấn đề: “Tao chỉ cần làm cho Lục Cẩm Diên biết tao có bạn trai là được.”
“Bingo!” Tề Đông Đông búng tay một cái, “Hoa đã có chủ, để hắn khỏi ngày đêm lo mày nhào vô mình.”
Khương Duật Bạch gật đầu, chân thành khen ngợi: “Đông Đông, mày thông minh thật đấy.”
“Đương nhiên rồi!” Tề Đông Đông vỗ ngực, lấy giấy bút từ trong balo ra, “Để cho giống thật hơn, chúng mình phải thiết lập một đối tượng cụ thể và chân thực. Tiểu Bạch, mày nói thử xem hình mẫu lý tưởng của mày là gì?”
“Hình mẫu lý tưởng?” Khương Duật Bạch lặp lại, trong đầu vô thức hiện lên một bóng hình cao lớn.
Gạt bỏ mọi thứ khác sang một bên, gương mặt và vóc dáng của Lục Cẩm Diên dường như rất phù hợp với thẩm mỹ khắt khe của cậu.
Giây tiếp theo, Khương Duật Bạch lắc đầu: “Mày cứ thiết lập giúp tao luôn đi, tao chẳng có ý tưởng gì cả.”
“Vậy tao không khách sáo đâu nhé!” Tề Đông Đông hăng hái bắt tay vào làm, miệng lẩm bẩm, “Chiều cao phải một mét chín, cơ bụng phải tám múi, loại cứng như bàn giặt ấy! Lại còn phải có đôi chân dài miên man, kích thước ít nhất cũng phải mười tám cm chứ? Mặt cũng phải đẹp trai nữa! Đẹp trai rụng rời mới xứng được với bảo bối nhà tao…”
Khương Duật Bạch lặng lẽ nghe, càng nghe càng thấy quen quen.
“Đợi đã… Người đáp ứng được mấy điều kiện này chẳng phải là—” Nói đoạn, Tề Đông Đông cũng nhận ra có gì đó sai sai, hắn ngẩng mặt lên nhìn bạn một cái, rồi đập mạnh tay xuống giấy bút: “Điểm quan trọng nhất! Hắn không được là một thằng trai thẳng sợ đồng tính chết tiệt!”
Khương Duật Bạch: “…”
**
Chan: *gãi má trầm tư*
Hết chương 09

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu