Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 55: CHƯƠNG 55

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Tấm ván giường mỏng manh không chịu nổi trọng lượng của hai người đàn ông trưởng thành, phát ra một tiếng “két” thảm hại.
Khương Duật Bạch sợ đến mức nín thở, muốn đẩy thân hình nặng nề đang đè trên người mình ra, nhưng ngược lại bị bàn tay lớn tóm lấy cổ tay trắng ngần, ấn chặt bên cạnh gối.
Hơi thở nóng rực áp sát, cánh môi bị ngậm lấy mút mát.
Sau khi trải qua vài nụ hôn, Lục Cẩm Diên không còn thỏa mãn với việc nếm trải nông cạn nữa, hàm răng cắn nhẹ vào môi dưới đầy đặn, chiếc lưỡi mạnh mẽ thâm nhập sâu vào bên trong theo đường cũ một cách thành thục.
“Ưm…” Một tiếng rên rỉ vô thức thoát ra nơi đầu môi, rồi lại bị ép nuốt ngược trở lại.
Đêm khuya thanh vắng, một chút động tĩnh nhỏ cũng trở nên cực kỳ rõ rệt.
Lục Cẩm Diên hoàn toàn chẳng màng đến sự lo lắng hãi hùng của cậu, sau một đợt tấn công dồn dập như bão táp, anh dần dần chậm lại nhịp độ, bắt đầu trêu đùa đầu lưỡi của cậu.
Rõ ràng số lần hôn nhau của cả hai là như nhau, nhưng chiêu trò của đối phương thì lần sau lại nhiều hơn lần trước, và cũng khiến cậu khó lòng chống đỡ hơn.
Khương Duật Bạch cố gắng kiềm chế để không phát ra những âm thanh kỳ lạ, nhưng tiếng nước chùn chụt khi môi lưỡi quấn quýt thì không cách nào che giấu được.
Nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng càng sợ bị phát hiện thì cảm giác kích thích do nụ hôn mang lại lại càng mãnh liệt hơn. Toàn thân cậu nóng bừng, gân cốt mềm nhũn, gần như tan chảy thành một vũng nước dưới thân Lục Cẩm Diên.
Hôn mãi, bàn tay đang khống chế cổ tay cậu dần trượt xuống, lặng lẽ luồn vào dưới vạt áo ngủ.
Lòng bàn tay nóng bỏng chạm vào làn da mịn màng, một luồng điện tê dại chạy dọc theo sống lưng nổ tí tách, Lục Cẩm Diên phát ra tiếng hừ trầm thấp không kìm nén được.
Đúng lúc này, trong ký túc xá vang lên một tràng tiếng ngáy, ngay sau đó có người từ giường trên leo xuống.
Khương Duật Bạch nghẹn thở, khó khăn nghiêng mặt né tránh nụ hôn, đưa tay bịt lấy đôi môi đang nóng bừng.
May mà trong ký túc xá tối đen như mực, bạn cùng phòng chỉ xuống lấy đồ nên không để ý thấy giường của Lục Cẩm Diên đã trống không, còn trên giường của Khương Duật Bạch lại có thêm một người.
Đợi một lúc lâu, Khương Duật Bạch mới thả lỏng, đôi mắt mờ mịt hơi nước lườm người đang ở sát bên cạnh: “Xuống đi…”
Lục Cẩm Diên hôn vào lòng bàn tay cậu, rồi vùi đầu vào hõm cổ ấm áp hít một hơi thật sâu, lúc này mới không tình nguyện chống người dậy.
Khương Duật Bạch tiễn anh xuống thang giường, hoàn toàn yên tâm nằm lại trên giường để bình ổn nhịp tim. TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên trở về giường của mình, việc đầu tiên là rút điện thoại ra gửi tin nhắn cho “Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy”.
Lục Cẩm Diên: [Những chuyện tôi nói với cậu, phiền cậu tạm thời đừng nói cho Tiểu Bạch.]
Lục Cẩm Diên: [Tôi sẽ tự tìm cơ hội thú nhận với cậu ấy.]
Tề Đông Đông: [Khi nào?]
TruyenLau.com Lục Cẩm Diên: [Khi thích hợp.]
Tề Đông Đông: [Đáng lẽ tôi nên xâu chuỗi các manh mối sớm hơn, chỉ là tôi vạn lần không ngờ tới, nam thần trường nổi tiếng kỳ thị đồng tính mà sau lưng lại…]
Lục Cẩm Diên: [Dù sao đi nữa, cũng cảm ơn lời khuyên bảo của cậu, giúp tôi nhận ra lòng mình nhanh đến vậy.]
Tề Đông Đông: [Đợi đã…] Website TruyenLau.com
Tề Đông Đông: [Vậy nên, chính tay tôi đã giúp cậu theo đuổi bảo bối Tiểu Bạch ư?]
Lục Cẩm Diên: [Nói một cách khách quan, dù không có cậu tôi vẫn sẽ theo đuổi Tiểu Bạch, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.]
Tề Đông Đông: […]
**
Lục Cẩm Diên nhìn màn hình điện thoại, trong đầu lóe lên một chi tiết bị bỏ qua, lòng thầm gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Lục Cẩm Diên: [Bài đăng của cậu nói rằng, cậu từng mơ thấy ngủ với người bạn thân nhất.]
Lục Cẩm Diên: [Người đó chính là Tiểu Bạch???]
Anh luôn nghĩ Tiểu Bạch và Tề Đông Đông là bạn tốt đơn thuần nên không để ý lắm, nhưng chưa từng cân nhắc đến việc vạn nhất Tề Đông Đông có ý đồ không chính đáng với Tiểu Bạch thì sao?
Phía bên kia WeChat im lặng hồi lâu mới gửi phản hồi.
Tề Đông Đông: [Không phải Tiểu Bạch.]
Tề Đông Đông: [Bài đăng đó viết từ lâu rồi, lúc đó tôi còn một người bạn rất thân khác.]
Lục Cẩm Diên bán tín bán nghi, gõ chữ thật nhanh: [Thật không?]
Tề Đông Đông: [Thật.]
Tề Đông Đông: [Người đó là trai thẳng, không có khả năng bị bẻ cong, sau đó chúng tôi đã tuyệt giao rồi.]
Lần này, Lục Cẩm Diên miễn cưỡng tin vào lời giải thích đó, suy nghĩ một chút rồi vẫn gửi một tin nhắn an ủi: [Nén đau thương.]
Tề Đông Đông: […]
**
Hôm sau trong giờ giải lao, Lục Cẩm Diên mở ứng dụng mua sắm, nhập tìm kiếm rèm giường.
“Anh Lục, mày đang xem cái gì thế?” Thẩm Chiếu ló đầu sang nhìn màn hình: “Rèm giường? Mày mua rèm giường làm gì?”
Lục Cẩm Diên chẳng buồn ngước mắt lên: “Trời lạnh rồi, chắn gió.”
“Không phải chứ?” Thẩm Chiếu vẫn cảm thấy lạ: “Mùa đông năm ngoái lạnh thế mà chẳng ai treo rèm, năm nay lạnh hơn năm ngoái à?”
“Sao nào?” Lục Cẩm Diên liếc xéo một cái, giọng điệu lạnh nhạt: “Tao treo cái rèm mà cũng cần phải báo cáo với mày à?”
Thẩm Chiếu rụt cổ: “Không không, tất nhiên là không cần…”
Lục Cẩm Diên thu hồi ánh mắt, tiếp tục chọn màu rèm.
Đợi treo rèm lên rồi, lúc leo lên giường Tiểu Bạch sẽ không sợ bị người khác dễ dàng phát hiện ra nữa.
Buổi tối sau khi tập bóng xong, Lục Cẩm Diên đến phòng vẽ như thường lệ. Vừa bước vào, Khương Duật Bạch đã đặt cọ xuống đứng dậy.
Lục Cẩm Diên ngạc nhiên: “Hôm nay xong sớm thế sao?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp: “Vẽ xong rồi.”
Lục Cẩm Diên giúp cậu thu dọn dụng cụ vẽ, định giơ tay ôm người theo thói quen, kết quả lại bị cậu tránh đi một cách không dấu vết.
Anh không hiểu chuyện gì, gọi khẽ: “Tiểu Bạch?”
“Đi thôi.” Khương Duật Bạch không nhìn anh, tiên phong bước về phía cửa phòng vẽ.
Lục Cẩm Diên sững sờ một chút rồi sải bước đuổi theo: “Đợi anh với, Tiểu Bạch.”
Rất nhanh anh nhận ra tối nay Tiểu Bạch luôn cố ý hoặc vô ý né tránh sự đụng chạm của mình, khiến anh không nắm được tay, cũng không ôm được người. Nhưng gương mặt thanh tú xinh đẹp ấy vẫn như mọi khi, chẳng thấy có gì bất thường.
Trên đường về ký túc xá, Lục Cẩm Diên cuối cùng không nhịn được nữa, nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh, cưỡng ép kéo người vào lùm cây nhỏ gần hồ Tình Nhân.
“Tiểu Bạch, có chuyện gì vậy?” Bàn tay lớn trượt từ mu bàn tay xuống nắm lấy bàn tay mềm mại hơi mát, giọng anh đè nén một sự nôn nóng: “Có phải anh đã làm sai chuyện gì không?”
“Không có mà.” Khương Duật Bạch ngơ ngác: “Sao tự nhiên anh lại nói thế?”
Lục Cẩm Diên tiến lên một bước, nhìn chằm chằm vào mắt cậu: “Vậy tại sao em không cho anh chạm vào người?”
Họ mới xác định quan hệ được vài ngày, chẳng lẽ Tiểu Bạch đã chán anh nhanh vậy sao?
“Em không có không cho…” Nói được nửa câu, Khương Duật Bạch khựng lại, giọng điệu có chút gượng gạo: “Em cảm thấy ở bên ngoài, chúng ta nên giữ khoảng cách một chút thì hơn.”
“Tại sao phải giữ khoảng cách?” Lục Cẩm Diên nhíu mày: “Dù tạm thời chưa công khai quan hệ thì cũng đâu cần cố ý tránh né như thế?”
“Không phải…” Khương Duật Bạch nhắm mắt lại, dốc hết can đảm nói ra nỗi lo trong lòng: “Em sợ anh không phân biệt thời gian địa điểm mà cứ đòi hôn em.”
Lục Cẩm Diên im lặng vài giây, sau đó đột ngột bật cười thành tiếng.
“Anh cười cái gì?” Mặt Khương Duật Bạch đỏ bừng, giơ bàn tay đang tự do lên đẩy anh: “Còn cười nữa, lần nào anh cũng làm em lo sợ hãi hùng.”
Lục Cẩm Diên thuận thế tóm lấy bàn tay còn lại đặt trước ngực, vừa cười vừa hỏi: “Phòng vẽ không được hôn, ký túc xá cũng không được hôn, vậy rốt cuộc là anh có thể hôn em ở đâu?”
“Ở, ở…” Khương Duật Bạch chớp chớp mắt, nhận ra mình bị câu hỏi này làm cho bí lù.
Đúng là thực sự chẳng có không gian riêng tư nào cả.
“Anh có một cách hay đây.” Lục Cẩm Diên nhân cơ hội thực hiện kế hoạch dụ dỗ: “Hay là chúng ta dọn ra ngoài ở chung đi, ở nhà hôn hít thì chẳng ai thấy cả, đúng không?”
Khương Duật Bạch sững người: “Dọn ra ngoài?”
“Căn hộ của anh em đến rồi đấy, cách trường không xa, ở rất thoải mái.” Lục Cẩm Diên nắm tay cậu đưa lên môi: “Như vậy sẽ không có ai làm phiền thế giới hai người của chúng ta nữa.”
Tuy nhiên, vừa nghĩ đến chuyện hai người sống chung, Khương Duật Bạch vô thức trở nên căng thẳng, ngón tay khẽ co lại.
“Chúng ta có thể ôm nhau ngủ mỗi ngày, có thể cùng nhau thức dậy, làm bất cứ điều gì mình muốn mà không bị quấy rầy.” Lục Cẩm Diên hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu, dẫn dụ: “Anh còn nấu cơm cho em ăn mỗi ngày nữa, được không?”
Sự mô tả này quả thực rất cảm động, nhưng Khương Duật Bạch do dự một chút rồi cuối cùng vẫn lắc đầu: “Ở ký túc xá tiện hơn, tạm thời em chưa muốn dọn ra ngoài.”
Hầu như ngày nào cậu cũng ở phòng vẽ đến khuya, lại còn phải đi làm thêm ở tiệm xăm, ở ngoài trường đi tới đi lui mất quá nhiều thời gian. Huống hồ, cậu vẫn chưa sẵn sàng cho việc sống chung riêng biệt với Lục Cẩm Diên…
Đáy mắt Lục Cẩm Diên hiện lên một tia thất vọng, nhưng anh không tiếp tục nài nỉ. Xem ra chuyện sống chung không thể nóng vội, phải dùng chiến thuật mưa dầm thấm lâu, từ từ dắt bé thỏ trắng vào tròng.
“Được rồi.” Lục Cẩm Diên đáp, rồi lại xoay về chủ đề cũ: “Vậy Tiểu Bạch mau nói cho anh biết, khi nào anh mới được hôn em?”
“Thì là…” Trong bóng tối, gò má Khương Duật Bạch ửng hồng: “Thì lúc nào người khác không chú ý ấy…”
Sự chấp niệm của Lục Cẩm Diên với việc hôn hít quả thực vượt xa tưởng tượng của cậu.
“Lần nào anh hôn em mà bị người khác phát hiện hả?” Lục Cẩm Diên nhướng mày: “Trừ bạn của em ra thì đến giờ vẫn chưa ai biết chúng ta bên nhau cả.”
“Chưa phát hiện nhưng rất nguy hiểm.” Khương Duật Bạch nghiêm túc sửa lại.
“Xin lỗi Tiểu Bạch, đây là lần đầu anh yêu đương, lần đầu có người yêu nên thích quá mà mất hết chừng mực, chưa cân nhắc đến cảm nhận của em.” Sau giây lát nhìn nhau, Lục Cẩm Diên trầm giọng xin lỗi, thái độ nhận lỗi cực kỳ tốt: “Thế này đi, sau này trước khi hôn em, anh đều sẽ hỏi ý kiến em trước, có được không?”
Khương Duật Bạch chưa kịp phản ứng: “Hả?”
“Ở đây rất an toàn, không phải chỗ đông người, cũng không có rủi ro bị vây xem.” Lục Cẩm Diên nhanh chóng thực hiện mẫu thử: “Tiểu Bạch, xin hỏi bây giờ anh có thể hôn em không?”
Khương Duật Bạch không ngờ anh lại hỏi một cách trịnh trọng như thế, nhất thời chẳng biết nên đáp lại ra sao.
“Tiểu Bạch, anh có thể hôn em không?” Lục Cẩm Diên đưa tay bóp nhẹ sau gáy cậu, phần đệm ngón tay hơi thô ráp mơn trớn liên tục vùng da nhạy cảm nhất. Rõ ràng là đã nóng lòng không đợi được rồi, vậy mà vẫn phải tỏ ra quý mày xin phép.
Khương Duật Bạch hơi ngửa mặt lên: “Nhưng, ưm…”
Chỉ kịp thốt ra một chữ đã bị đôi môi áp xuống chặn lại.
Như một con sói đói được xổng chuồng, Lục Cẩm Diên hôn cậu một cách mãnh liệt, hai tay siết chặt lấy eo, bế thốc cậu lên trong tư thế đối mặt. Khương Duật Bạch theo bản năng ôm chặt cổ anh, đôi chân dài thẳng tắp cũng tách ra, quấn lấy vòng eo săn chắc.
Vị trí cao thấp của hai người đảo ngược, chuyển thành Lục Cẩm Diên ngửa mặt lên hôn cậu.
Tư thế này chẳng hề ảnh hưởng đến khả năng phát huy của Lục Cẩm Diên, dường như muốn giải tỏa nỗi nhớ nhung bị kìm nén suốt cả ngày, anh càng hôn càng sâu, càng hôn càng phóng túng, bàn tay nâng mông cũng trở nên dùng lực hơn…
Khương Duật Bạch không chịu nổi nữa, bản năng dùng những đầu ngón tay đang đỏ ửng nhéo lấy tai anh, muốn giành lại nhịp thở. Nhưng hoàn toàn vô dụng, mỗi lần Lục Cẩm Diên hôn cậu đều mất kiểm soát.
Ngay khi cậu sắp vì thiếu oxy mà ngất đi, một luồng ánh sáng mạnh rọi vào lùm cây.
Khương Duật Bạch rùng mình: “Buông ra, ưm…”
Lục Cẩm Diên cũng bị luồng sáng đó làm cho nheo mắt, dứt khoát cứ thế bế người chạy về hướng ngược lại.
“Lục Cẩm Diên!” Khương Duật Bạch treo lơ lửng trên người anh, cuống quýt đến mức giọng nói lạc đi: “Anh thả em xuống trước đã!”
Lục Cẩm Diên dừng bước, giọng khàn đặc cười nói: “Không thả, bế em chạy bao lâu cũng được.”
“Anh thật là…” Khương Duật Bạch vùng vẫy nhảy xuống khỏi người anh.
“Đợi đã.” Lục Cẩm Diên vừa cười vừa nhận ra: “Có phải học sinh trung học bị bắt quả tang yêu sớm đâu, chúng ta chạy làm gì?”
Dứt lời, ánh mắt anh đột nhiên biến đổi.
Từ yêu sớm chẳng liên quan gì đến anh cả, nhưng thời cấp ba của Tiểu Bạch, đối tượng yêu sớm lại là một người hoàn toàn khác…
Chẳng biết nghĩ đến điều gì, anh kéo người vừa mới thở đều lại vào lòng, cắn nhẹ vành tai đỏ hỏn, trầm giọng hỏi: “Tiểu Bạch, đồng phục cấp ba của em còn không?”
“Cái gì?” Khương Duật Bạch ngơ ngác: “Đồng phục cấp ba tất nhiên là còn rồi, sao vậy?”
“Vậy thì tốt.” Lục Cẩm Diên nở nụ cười đầy ẩn ý: “Không có gì, chỉ là muốn thấy Tiểu Bạch mặc đồng phục cấp ba một lần để xem trông như thế nào mà thôi.”
Hết chương 55

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu