Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Đôi môi mỏng chạm nhẹ vào vành tai, khơi dậy một luồng điện tê rần khó tả, nổ tung từ mang tai rồi lan nhanh ra khắp cơ thể.
Khương Duật Bạch vốn đã kiệt sức vì khóc, cả người bỗng nhũn ra trong lòng Lục Cẩm Diên, hoàn toàn không thể thoát khỏi vòng tay siết chặt ấy.
Lục Cẩm Diên rút một tay ra, ôm xốc cậu lên một chút, rồi đặt lại cánh tay đang trượt xuống của cậu lên cổ mình.
Khương Duật Bạch bất lực để mặc anh xoay tới xoay lui, chỉ có thể lí nhí lặp lại: “Lục Cẩm Diên, cậu buông tôi ra trước đi…”
“Không buông, chết cũng không buông…” Lục Cẩm Diên siết chặt eo cậu, sống mũi cao tì vào phần thịt mềm trên má cọ qua cọ lại, tham lam hít hà mùi hương thuộc về riêng cậu.
Cứ như một lữ khách sắp chết khát giữa sa mạc, chỉ có thể dùng cách này để cầu sinh.
Dù không có nụ hôn nào quá trớn, nhưng không khí loãng trong lồng ngực Khương Duật Bạch vẫn theo từng động tác cọ xát mà vơi đi ít nhiều.
Ngay lúc cậu sắp không thở nổi, Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng đại từ đại bi buông tha cho cậu, nới lỏng khoảng cách giữa hai người.
Khương Duật Bạch hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng đón lấy không khí trong lành.
Lục Cẩm Diên vẫn không buông cậu ra hoàn toàn, bàn tay lớn vuốt ve dọc theo xương sống hơi nhô lên, đợi cậu bình tĩnh lại mới khẽ hỏi: “Em mơ thấy gì, muốn nói với anh không?”
Khương Duật Bạch đã hoàn toàn từ bỏ việc vùng vẫy, nghiêng mặt gối lên bờ vai rộng, yên lặng tựa vào lồng ngực ấm áp kia.
Có lẽ vì vừa tỉnh dậy sau ác mộng nên người ta dễ trở nên yếu lòng, hoặc có lẽ vì người đang ôm mình quá đỗi dịu dàng, lần đầu tiên cậu nảy sinh ham muốn được giãi bày.
Một lúc lâu sau, Khương Duật Bạch khẽ nói: “Mơ thấy chuyện lúc nhỏ.”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên đáp lời, tay vẫn không ngừng xoa dịu tấm lưng cậu.
“Lúc nhỏ tôi thường xuyên bị nhốt trong phòng, chỉ có thể nhìn qua cửa sổ thấy các bạn nhỏ khác chơi đùa bên ngoài.” Giọng Khương Duật Bạch rất nhẹ, như thể chỉ đang thuật lại một sự thực khách quan, “Tôi vừa mơ thấy mình lại bị nhốt.”
TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên gần như lập tức hình dung ra cảnh tượng đó trong đầu, Tiểu Bạch thuở nhỏ bị nhốt trong phòng, bám cửa sổ nhìn ra ngoài với ánh mắt thèm thuồng.
Khương Duật Bạch nói tiếp: “Lúc đi học, vốn tưởng sẽ có bạn chơi cùng, nhưng vì tôi không tiếp xúc với mọi người trong thời gian dài nên tính cách trở nên kỳ lạ, các bạn khác không muốn chơi với tôi.”
Bây giờ nghĩ lại, tất cả đều là một vòng lẩn quẩn tiêu cực.
Trái tim lại thắt thêm một nhịp, Lục Cẩm Diên cúi đầu, lén hôn lên đỉnh đầu cậu một cái: “Không kỳ lạ chút nào, Tiểu Bạch của chúng ta là đáng yêu nhất, đáng yêu nhất trên đời này.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Duật Bạch sững lại một chút: “Lúc nhỏ tôi không giống bây giờ lắm đâu.”
“Dù thế nào thì Tiểu Tiểu Bạch cũng đáng yêu y hệt bây giờ thôi.” Lục Cẩm Diên cười khẽ, giọng dịu dàng như nước, “Nếu lúc nhỏ anh gặp em, chắc chắn anh đã thích em từ lúc đó rồi.”
Họ sẽ là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, anh sẽ tự tay nuôi dưỡng Tiểu Tiểu Bạch, che chở không cho ai bắt nạt, rồi từ từ nuôi thành người vợ xinh đẹp của mình.
TruyenLau.com
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, rũ hàng mi còn đọng nước mắt: “Cậu không thấy tôi rất ngốc sao? Ngoài vẽ tranh ra, dường như tôi chẳng biết làm gì cả.”
“Không phải ai cũng có thể kiên trì làm điều mình yêu thích, em biết vẽ tranh chẳng lẽ còn chưa đủ à?” Lục Cẩm Diên nắm lấy bờ vai gầy, giọng nghiêm túc và trịnh trọng: “Những thứ khác em không cần biết làm, có anh biết làm là được rồi, cái gì anh không biết anh cũng có thể vì em mà học.”
Nước mắt vừa vơi đi lại có dấu hiệu chực trào, Khương Duật Bạch sụt sịt mũi, không dám lên tiếng.
Lục Cẩm Diên nhạy bén nhận ra cảm xúc của cậu, cố gắng chuyển chủ đề: “Tiểu Bạch, em có muốn nghe về tuổi thơ của anh không?”
“Có.” Khương Duật Bạch thốt ra tiếng hừ mũi đầy vẻ đáng yêu.
“Tuổi thơ của anh có chút tẻ nhạt, đa phần là dành cho các loại tập luyện.” Lục Cẩm Diên dùng ngón cái nhẹ nhàng mơn trớn vai cậu, hồi tưởng đơn giản, “Ba anh đặt kỳ vọng rất cao vào anh, đi kèm với đó là những tiêu chuẩn và yêu cầu khắt khe.”
Cha anh là một phụ huynh kiểu Trung Quốc truyền thống điển hình, nghiêm khắc và cổ hủ, không chỉ yêu cầu anh học giỏi nhất mà còn phải xuất sắc ở mọi mặt. Còn người mẹ yếu đuối không có chính kiến của anh thì không bao giờ dám có ý kiến gì với quyết định của chồng, ngay cả thỉnh thoảng thể hiện tình mẫu tử cũng phải nhìn sắc mặt chồng mà làm.
Khương Duật Bạch ngước mặt lên từ trong lòng anh: “Vậy ra lúc nhỏ cậu cũng không có nhiều thời gian chơi đùa à?”
“Chẳng những không có thời gian mà lịch trình của anh còn dày đặc hơn cả minh tinh nữa.” Lục Cẩm Diên nhìn sâu vào đôi mắt long lanh nước, “Anh nhớ có một lần, vì bị sốt nên thi không được hạng nhất, về nhà bị phạt quỳ cả đêm. Từ đó về sau, anh không bao giờ thi hạng nhì nữa.”
“Sao họ có thể đối xử với cậu như vậy chứ?” Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày, không kìm được mà bất bình thay anh, “Con người chứ có phải máy móc đâu, sao có thể lúc nào cũng chuẩn xác lấy hạng nhất được?”
Lục Cẩm Diên rũ mắt: “Họ muốn anh trở thành một cái máy chuẩn xác. Đối với họ, anh có phải là người hay không không quan trọng, quan trọng là anh có thể thỏa mãn kỳ vọng của họ hay không.”
Bao nhiêu năm nay, anh quả thực đã làm đúng như vậy.
Khương Duật Bạch mím môi, trong mắt hiện lên một chút xót xa không dễ nhận ra: “Hóa ra lúc nhỏ cậu vất vả như thế.”
Cậu nhất thời không biết tuổi thơ của ai đáng thương hơn ai?
Lục Cẩm Diên cảm thấy lòng mình mềm nhũn, giơ tay gạt lọn tóc mái bết mồ hôi của cậu, thấp giọng đáp: “Mọi chuyện qua cả rồi. Từ khi gặp em, cuộc đời anh mới trở nên ngọt ngào.”
Khương Duật Bạch chớp chớp mắt, lại gối đầu lên vai anh.
Đêm hôm đó, họ ôm lấy nhau, nói với nhau bao nhiêu chuyện, những chuyện chưa từng kể với bất kỳ ai.
Trong vô thức, Khương Duật Bạch chậm rãi chìm vào giấc ngủ sâu.
**
Sáng hôm sau, Khương Duật Bạch lại tỉnh dậy trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ.
Cậu khó khăn mở mắt, ngẩn ngơ nhìn trần nhà, ký ức đêm qua dần hiện về khiến cậu không nhịn được mà lấy tay che mặt, hít một hơi lạnh.
Đêm qua cậu lại ôm Lục Cẩm Diên khóc đến trời đất tối tăm, còn lảm nhảm bao nhiêu chuyện nữa chứ.
Sao lại có thể như vậy…
“Cạch” một tiếng, cửa phòng bị đẩy nhẹ từ bên ngoài.
Lục Cẩm Diên thò đầu vào, thấy cậu đã mở mắt mới đẩy cửa bước vào: “Tỉnh rồi à?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch ngồi dậy, ánh mắt nhất thời không biết đặt vào đâu.
Lục Cẩm Diên đi đến bên giường, lúc ngồi xuống làm mép giường hơi lún xuống, động tác thuần thục nâng cằm cậu lên.
Khương Duật Bạch theo bản năng né đi, nhưng ngay lập tức bị bàn tay lớn bẻ lại.
“Đừng động, để anh xem mặt nào.” Lục Cẩm Diên trầm giọng, ánh mắt quan sát kỹ gương mặt cậu.
Khương Duật Bạch không tiện vùng vẫy nữa, nhưng mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào anh.
Một lúc sau, Lục Cẩm Diên thở phào nhẹ nhõm: “Được rồi, chỉ là mắt hơi sưng một chút, vết thương trên má không còn rõ nữa.”
“Buông tôi ra được rồi.” Khương Duật Bạch khẽ nhắc.
“Sao lại thẹn thùng thế?” Lục Cẩm Diên bật cười đầy ẩn ý, “Đêm qua lúc em ngủ say, chính anh đã lau sạch mặt cho em rồi bế lên giường đấy.”
Mặt Khương Duật Bạch nóng bừng, không nhịn được phản bác: “Tôi có mượn cậu lau đâu.”
Lục Cẩm Diên tặc lưỡi, cố tình trêu cậu: “Nước mắt dính đầy mặt, không lau sạch thì sáng nay dậy là đóng vảy luôn đấy.”
Nghĩ đến việc đối phương thấy hết bộ dạng mất mặt nhất của mình, Khương Duật Bạch ngượng đến đỏ cả tai: “Tôi cũng có, có mượn cậu đâu…”
“Dĩ nhiên, tất cả những việc này đều là anh tự nguyện làm.” Lục Cẩm Diên thu tay lại, đứng dậy, “Bữa sáng dọn lên bàn rồi, vệ sinh xong là ăn được luôn.”
Chủ đề thay đổi quá nhanh làm Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, mấy giây sau mới kịp đáp: “Được.”
Vệ sinh xong ra phòng khách, Lục Cẩm Diên đưa cho cậu túi đá bọc khăn, bảo cậu chườm mắt cho bớt sưng.
Khương Duật Bạch ngoan ngoãn nhận lấy, nhắm mắt chườm đá. Lục Cẩm Diên ngồi trên ghế nhìn cậu: “Hôm nay muốn làm gì?”
Khương Duật Bạch nghĩ nghĩ: “Về trường đi.”
Cậy vào lúc cậu đang nhắm mắt chườm đá không thấy gì, Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm gương mặt cậu không rời mắt, mở miệng hỏi: “Không sợ gặp người khác nữa à?”
“Mặt cũng đỡ nhiều rồi, chắc không sao đâu.” Khương Duật Bạch mơ hồ cảm nhận được ánh mắt nóng rực kia, vô thức nghiêng mặt đi một chút, “Tôi cũng không thể làm mất thời gian của cậu mãi được.”
Hai ngày nay ở bên cậu, Lục Cẩm Diên chẳng làm được việc gì, cũng không có thời gian đi tập bóng.
“Ở bên em sao có thể gọi là mất thời gian chứ?” Lục Cẩm Diên cười, “Anh còn mong ngày nào cũng được ở thế giới hai người với em đây này.”
Nói là vậy nhưng sau khi ăn sáng xong, hai người vẫn khởi hành về trường.
Về đến ký túc xá, mấy người bạn cùng phòng vẫn còn đang nằm trên giường.
“Trời đất ơi! Cuối cùng hai đứa mày cũng chịu về rồi!” Nghe thấy động tác, Thẩm Chiếu từ trên giường nhảy xuống, “Tiểu Bạch, cậu mà không về là tôi báo cảnh sát thật đấy!”
Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái: “Báo cảnh sát làm gì?”
Thẩm Chiếu không chút do dự đáp: “Tố cáo anh Lục bắt cóc thiếu niên xinh đẹp chứ gì nữa!”
Lục Cẩm Diên: “Cút!”
“Rõ!” Thẩm Chiếu nhanh nhảu leo lại lên giường, nhưng ngay sau đó lại thò đầu ra, “À đúng rồi Tiểu Bạch, khi nào cậu rảnh vẽ con hổ lớn cho tôi thế?”
“Sao mày vẫn còn nhớ cái vụ đó?” Lục Cẩm Diên vung chân dài đá vào giường hắn, “Tự đi mà mua miếng dán xăm đi.”
“Miếng dán xăm là thứ không có linh hồn!” Thẩm Chiếu gào lên ăn vạ, “Tao chỉ muốn con hổ do Tiểu Bạch vẽ thôi!”
Lục Cẩm Diên định nói gì đó thì Khương Duật Bạch đã lên tiếng: “Giờ tôi vẽ cho cậu luôn cũng được.” Dụng cụ vẽ và màu ở ký túc xá không nhiều nhưng vẽ mấy hình đơn giản thì không vấn đề gì.
“Tuyệt vời!” Thẩm Chiếu nhảy ngay xuống giường, mặt mày hớn hở ngồi vào ghế, “Vẽ lên cánh tay tôi đi!”
“Vậy tôi thứ hai!” Đinh Hồng Vũ giơ tay, “Tôi muốn một con búp bê cầu nắng, đại diện cho Tình Tình nhà tôi!”
Khương Duật Bạch nhìn hắn một cái, bình thản đáp: “Được.”
“Lão Đại thì sao, mày muốn vẽ hình gì?” Thẩm Chiếu quay lên giường trên hỏi. Chu Phong xua xua tay: “Tao không tham gia đâu, để Tiểu Bạch đỡ vất vả!”
Khương Duật Bạch lấy khay pha màu ra, bắt đầu vẽ hình xăm cho các bạn cùng phòng.
Thấy không ngăn cản nổi, Lục Cẩm Diên đành kéo ghế ngồi cạnh Khương Duật Bạch để giám sát quá trình thi công.
Vẽ hình kiểu này đối với Khương Duật Bạch quá đơn giản, loáng một cái, một con chúa tể rừng xanh oai phong lẫm liệt đã xuất hiện trên cánh tay Thẩm Chiếu.
“Oa! Oa oa oa!” Thẩm Chiếu nhìn cánh tay mình mà không ngớt lời trầm trồ, rồi kích động định nhào tới chỗ Khương Duật Bạch, “Tiểu Bạch, cậu đã thực hiện ước mơ xăm mình bao năm của tôi, tôi yêu cậu chết mất! Lại đây thơm cái nào!”
Lục Cẩm Diên nhanh tay lẹ mắt đẩy hắn ra: “Lão Tam, bớt lợi dụng lúc này để chiếm tiện nghi của Tiểu Bạch đi!”
Thẩm Chiếu ngã ngửa ra sau: “Toàn là đàn ông con trai với nhau, thơm cái thì có sao đâu!”
Lục Cẩm Diên nheo nheo mắt, phát tín hiệu cảnh cáo bằng ánh mắt.
“Được được được! Tao không chiếm tiện nghi của Tiểu Bạch nữa!” Thẩm Chiếu rén ngay, tiếp tục ôm cánh tay ngắm nghía, “Đẹp quá! Ngầu quá! Oai quá!”
“Cậu thích là được.” Khương Duật Bạch cong khóe môi, rồi nhìn sang Đinh Hồng Vũ, “Đến lượt cậu.”
Búp bê cầu nắng vẽ còn nhanh hơn hổ, vài phút đã xong, cuối cùng còn vẽ thêm một mày mặt trời nhỏ trên đầu búp bê.
“Đáng yêu quá!” Đinh Hồng Vũ nhìn mu bàn tay mình, cũng thích không để đâu cho hết, “Tôi phải chụp gửi ngay cho Tiểu Tình xem mới được!”
“Lão Tứ, sao cái gì mày cũng muốn chia sẻ với bạn gái thế nhỉ?” Thẩm Chiếu bĩu môi, “Ngày nào cũng khoe mình không phải cẩu độc thân chứ gì?”
“Nói thừa, tao không chia sẻ với bạn gái chẳng lẽ chia sẻ với mày à?” Đinh Hồng Vũ cãi lại trôi chảy, “Thích một người thì sẽ luôn muốn chia sẻ mọi thứ với người ta, dù thấy cái gì cũng muốn gửi cho người ta xem, mày hiểu không?”
Nghe vậy, Khương Duật Bạch không khỏi thẫn thờ.
Thích một người mới muốn chia sẻ mọi thứ với họ sao?
“Tiểu Bạch, bọn họ vẽ xong cả rồi, có phải đến lượt anh không?” Lúc này, giọng nói quen thuộc bên tai cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Khương Duật Bạch bừng tỉnh: “Gì cơ?”
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm cậu: “Em vẽ cho bọn họ hết rồi, không lẽ định bỏ rơi mỗi mình anh?”
“Cậu muốn vẽ hình gì?” Khương Duật Bạch nhìn anh, “Hay vẫn là bánh ngọt?”
Lục Cẩm Diên dường như đã suy nghĩ kỹ từ lâu, không chút do dự đáp: “Vẽ một bé Tiểu Bạch — Thỏ.”
Anh cố tình dừng lại một chút, Khương Duật Bạch làm sao không hiểu ý tứ của anh, cậu lườm anh một cái không rõ ràng.
“Sao thế, không vẽ được à?” Lục Cẩm Diên nhướng mày, “Thỏ trắng chắc không khó vẽ bằng hổ lớn đâu nhỉ?”
Khương Duật Bạch né tránh ánh mắt anh: “Vẫn vẽ ở cổ tay à?”
“Không.” Lục Cẩm Diên phủ nhận, ghé sát lại gần, giọng cực thấp, “Vẽ trước ngực.”
Thỏ trắng thì phải đặt trong tim mới đúng.
Nhưng Khương Duật Bạch không hiểu được hàm ý sâu xa đó, cậu lấy khuỷu tay hích anh một cái: “Đừng đùa.”
“Không đùa mà.” Lục Cẩm Diên nghiêm túc hỏi, “Anh muốn vẽ trước ngực, có cho vẽ không?”
Khương Duật Bạch: “…”
Lục Cẩm Diên cũng không thúc giục, kiên nhẫn đợi câu trả lời.
“Cho vẽ.” Cuối cùng, Khương Duật Bạch vẫn gật đầu đồng ý.
Lục Cẩm Diên lập tức đứng dậy, dứt khoát cởi bỏ áo khoác và áo phông, lộ ra phần thân trên săn chắc.
“Trời đất ơi!” Thẩm Chiếu chú ý tới động tác của anh, mắt chữ O miệng chữ A, “Anh Lục, mày cởi trần làm gì thế? Thời tiết này nhìn kiểu gì cũng không hợp để ở trần đâu!”
“Vẽ hình.” Lục Cẩm Diên bước lại gần Khương Duật Bạch một bước, “Đứng hay ngồi thì thuận tiện hơn?”
Khương Duật Bạch buộc phải nhìn vào cơ bụng 8 múi rõ rệt kia, giọng khàn khàn: “Ngồi đi.”
Lục Cẩm Diên ngoan ngoãn ngồi xuống, cơ ngực rắn rỏi lại đập vào mắt.
Thực ra Khương Duật Bạch đã nhìn thấy cơ ngực và bụng của anh không ít lần, nhưng mỗi lần nhìn đều là một sự kích thích mới.
“Bắt đầu được chưa?” Lục Cẩm Diên tích cực hỏi.
Khương Duật Bạch âm thầm hít một hơi, pha màu trên khay, đang định đặt nét bút đầu tiên lên ngực anh thì bàn tay vốn vững như bàn thạch của cậu hiếm khi run lên một cái.
“Ha…” Có lẽ vùng trước ngực quá nhạy cảm, lúc đầu bút mảnh chạm vào da, Lục Cẩm Diên bật cười ngắn ngủi.
Tai Khương Duật Bạch tê rân, nỗ lực ổn định tâm thần, không để đối phương làm nhiễu loạn.
May mà Lục Cẩm Diên muốn vẽ thỏ trắng, chỉ cần tận dụng chính màu da của anh, dùng màu đen phác họa hình dáng thỏ, thêm mắt mũi miệng, rồi tô thêm chút hồng lên tai và má là xong.
Lục Cẩm Diên nóng lòng cầm gương soi trước ngực, lập tức bị vẻ đáng yêu kia làm cho rụng rời: “Sao lại đáng yêu thế này?”
Đặc biệt là hai cái tai hồng hồng, vừa đẹp vừa yêu, làm anh gần như ảo giác thấy cảnh Tiểu Bạch mọc thêm tai thỏ.
Khương Duật Bạch cất dụng cụ vẽ: “Cậu thích là được.”
“Tiểu Bạch, vẽ thêm vầng trăng nữa đi.” Lục Cẩm Diên dời mắt khỏi gương, “Để thỏ trắng ngủ ngon trong lòng anh, được không?”
Đôi tay đang dọn đồ của Khương Duật Bạch khựng lại, khoảnh khắc này, cậu thần kỳ hiểu được dụng ý của anh khi vẽ thỏ trắng trước ngực.
“Được.” Mấy giây sau cậu khẽ đáp, đưa bút vẽ thêm một vầng trăng khuyết.
**
Chỉ còn nửa tháng nữa là đến trận chung kết giải bóng rổ sinh viên toàn quốc, Lục Cẩm Diên tập bóng càng lúc càng muộn, nhưng vẫn kiên trì mỗi tối đến phòng tranh đón Khương Duật Bạch về ký túc xá.
Giống như một sự ăn ý ngầm, từ sau đêm tâm sự đó, quan hệ của hai người càng trở nên gần gũi hơn một chút.
Đối với những lần va chạm vô tình hay hữu ý của anh, Khương Duật Bạch không còn phản ứng mạnh như trước, thậm chí còn có chút ngầm cho phép.
Lục Cẩm Diên ban đầu là sướng rơn, nhưng dần dần anh bắt đầu không thấy thỏa mãn nữa. Sự tham lam từ trong xương tủy khiến anh không bằng lòng với những cú chạm tình cờ, anh muốn nắm tay, muốn ôm, muốn hôn, muốn hôn từ sợi tóc đến tận ngón chân, muốn ngậm lấy người ta vào miệng, nuốt vào bụng…
Nhưng chừng nào người trong lòng chưa gật đầu, anh chỉ có thể kìm nén khao khát trong lòng mình đến chết đi được.
Tối nay đội bóng rổ lại tụ tập, Lục Cẩm Diên vốn định từ chối thẳng thừng như mọi khi, nhưng rồi lại nghĩ có lẽ anh nên tự mình bình tĩnh lại một chút.
Nhận được tin nhắn, Khương Duật Bạch đang vẽ tranh trong phòng vẽ.
Lục Cẩm Diên: [Tối nay đội có liên hoan chắc về muộn, em về một mình cẩn thận nhé.]
Khương Duật Bạch nhìn tin nhắn, một lúc lâu sau mới gõ chữ trả lời: [Được.]
Đặt điện thoại xuống, cậu tập trung lại vào bản vẽ, nhưng càng vẽ càng thấy có gì đó không đúng.
Cậu dừng bút, ngẩn người một lát mới hiểu ra vấn đề.
Tối nay phòng vẽ tranh yên tĩnh quá, sau lưng cũng không có ánh mắt luôn dõi theo mình như mọi khi.
Vẽ thêm nửa tiếng nữa, Khương Duật Bạch quyết định về ký túc xá trước.
Đẩy cửa vào thấy ký túc xá trống không mới nhớ ra, tối nay không chỉ mỗi Lục Cẩm Diên vắng mặt, mấy người bạn khác cũng đi giao lưu rồi.
Cậu ngồi vào bàn, tâm trạng bỗng nhiên chùng xuống.
Cô đơn, hình như đã lâu rồi cậu chưa cảm nhận lại cảm xúc này, thành ra khi phải đối diện với nó một mình, nhất thời có chút không quen.
Một lát sau, cậu lắc đầu xua đi những ý nghĩ vớ vẩn, mở iPad ra vẽ đơn đặt hàng của fan.
9 giờ rưỡi, Khương Duật Bạch cầm chiếc điện thoại im lìm lên, định nhắn tin hỏi Lục Cẩm Diên khi nào về, do dự một lúc lại đặt máy xuống.
Cậu đứng dậy lấy quần áo đi tắm.
Khoảng 20 phút sau, Khương Duật Bạch bước ra khỏi phòng tắm, đi được vài bước bỗng phát hiện trên giường dưới đã có người nằm.
“Lục Cẩm Diên?” Tay đang lau tóc khựng lại, cậu kinh ngạc hỏi, “Cậu về lúc nào thế?”
Tuy nhiên, người nằm trên giường không trả lời cậu.
Khương Duật Bạch dè dặt bước tới, mũi khẽ động đậy, ngửi thấy một mùi rượu thoang thoảng.
Lục Cẩm Diên nhắm mắt nằm trên giường, áo khoác có lẽ do cởi quá vội nên chiếc sơ mi bên trong bị bung vài cúc, để lộ xương quai xanh và một mảng ngực lớn.
Ánh mắt Khương Duật Bạch rơi lên chú thỏ trắng hồng trước ngực anh, không tự chủ được bước lại gần hơn, khẽ hỏi: “Lục Cẩm Diên, cậu say rồi à?”
Quen nhau lâu thế này cậu chưa từng thấy Lục Cẩm Diên say bao giờ, nên giờ không chắc anh là đang ngủ hay đang say.
Đợi mười mấy giây người trên giường vẫn không mở mắt, Khương Duật Bạch bèn bạo gan một chút, ngồi xuống mép giường.
Khi Lục Cẩm Diên còn tỉnh táo thường hay trêu chọc làm cậu đỏ mặt tía tai, cậu hiếm khi có cơ hội nhìn kỹ anh như thế này. Lông mày rậm, mũi cao, môi rất đẹp, đôi mắt đen láy nhắm lại khiến gương mặt bớt đi vẻ sắc sảo vốn có. Một cấu trúc xương rất đẹp, thực sự rất hợp để vẽ lại.
Lục Cẩm Diên cứ hỏi mãi khi nào mới vẽ anh, thực ra không phải cậu không muốn vẽ, cậu chỉ sợ vẽ không đẹp thôi.
Khương Duật Bạch bỗng nhiên cảm thấy ngứa tay, đầu ngón tay hơi ửng hồng khẽ cử động, vô thức chậm rãi vươn về phía gương mặt ấy.
Đầu ngón tay chạm nhẹ nhất vào sống mũi tròn đầy, lướt qua như lông hồng rồi điểm nhẹ lên cung mày cao cao.
Giây tiếp theo, đôi mắt dưới ngón tay bỗng nhiên mở bừng ra.
Đôi mắt đen sâu thẳm mang theo một tầng men say mờ ảo khác hẳn ngày thường.
Khương Duật Bạch bừng tỉnh, rụt tay lại như bị điện giật.
Nhưng động tác của Lục Cẩm Diên còn nhanh hơn, anh chộp lấy ngón tay cậu, bao trọn đầu ngón tay vào lòng bàn tay nóng hổi.
“Sao không chạm nữa?” Giọng nói trầm khàn vang lên làm màng nhĩ Khương Duật Bạch tê dại.
Khương Duật Bạch cuống quýt định giải thích cho hành động kỳ quặc của mình: “Tôi vừa nãy chỉ định chạm thử cung mày của cậu thôi… không phải, ý tôi là cậu rất hợp để vẽ—”
Lời chưa dứt, Lục Cẩm Diên đã nắm lấy tay cậu, áp sát vào cung mày của chính mình.
Khương Duật Bạch cứ thế bị nắm tay dắt đi, đầu ngón tay lướt từ cung mày đến đuôi mắt, rồi từ đuôi mắt xuống má, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng nóng rực.
Sâu trong đôi mắt thâm thẳm kia dần cuộn lên một cơn bão, những bản năng bị kìm nén bấy lâu nay bùng cháy gào thét, dường như có thể phá vỡ lồng sắt bất cứ lúc nào để giải phóng con dã thú dục vọng.
Trái tim Khương Duật Bạch đập càng lúc càng nhanh, nhanh đến mức cậu gần như không chịu nổi, hoảng loạn tránh ánh mắt: “Cậu buông tôi ra, tôi, tôi đi ngủ đây.”
Nói xong cậu định đứng dậy dứt tay ra, nhưng đối phương hoàn toàn không có ý định buông tay.
“Lục Cẩm Diên!” Khương Duật Bạch cuống lên, đang định đứng phắt dậy thì bàn tay đang nắm lấy cậu bỗng dùng sức mạnh.
Cả đất trời như đảo lộn, cậu chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì vị trí của hai người đã hoàn toàn đảo ngược.
Bàn tay lớn như gọng kìm khóa chặt cổ tay trắng ngần, tay kia bóp chặt lấy vòng eo thon nhỏ, ngực dán chặt ngực, xương chậu ép sát xương chậu, đôi chân dài đầy lực khống chế chặt lấy chân cậu.
Lục Cẩm Diên dùng chính cơ thể mình hoàn toàn giam giữ cậu dưới thân.
Hết chương 50
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.