Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Dưới ánh trăng dịu dàng, ánh mắt của Lục Cẩm Diên còn dịu dàng hơn cả ánh trăng.
Khương Duật Bạch mơ màng nhìn lại anh, thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy.
Cậu bỗng nhiên muốn nhìn rõ dáng vẻ của mình trong mắt Lục Cẩm Diên, vô thức ngửa mặt cao hơn, chóp mũi khẽ chạm vào sống mũi cao thẳng của anh.
Hoàn toàn là tư thế chủ động dâng nụ hôn.
Hơi thở Lục Cẩm Diên loạn nhịp, anh gần như không thể chờ đợi thêm mà muốn hôn xuống ngay lập tức.
“Anh Lục! Tiểu Bạch!” Phía trước vang lên tiếng gọi của Thẩm Chiếu, “Hai người đi chậm thế!”
Đôi môi vừa kịp chạm nhau, Lục Cẩm Diên đã bị một đôi tay dùng lực đẩy ra.
Nhưng vì bọn họ đứng quá gần nhau, Khương Duật Bạch không kịp lấy đà, giây tiếp theo sau khi đẩy anh, cả người cậu mất thăng bằng ngã ngửa ra sau.
“Tiểu Bạch!” Lục Cẩm Diên khẽ kêu một tiếng, nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cậu, kéo người vào lòng mình.
Khương Duật Bạch dựa vào lồng ngực ấm áp rộng lớn, tim đập thình thịch, vô thức nắm chặt áo trước ngực anh.
Lục Cẩm Diên vỗ nhẹ vào sống lưng gầy guộc như để trấn an, sau đó buông tay đỡ cậu đứng thẳng lại: “Không sao rồi.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Duật Bạch bình ổn lại nhịp tim, bước tiếp về phía trước.
“Anh Lục!” Thấy họ mãi không theo kịp, Thẩm Chiếu chạy bộ quay lại, “Hai người đang làm gì thế?”
Lục Cẩm Diên bực dọc đáp: “Giục cái gì mà giục, chẳng lẽ tụi tao còn lạc đường được chắc?” Website TruyenLau.com
Thẩm Chiếu cười hề hề: “Cái đó thì không chắc, nhỡ đâu mày lại bắt cóc Tiểu Bạch đi mất thì sao?”
Lục Cẩm Diên: “…”
Về đến ký túc xá, Khương Duật Bạch ngồi xuống ghế, gục mặt xuống bàn nhắm mắt dưỡng thần.
Trước đây chưa từng uống rượu, không ngờ tửu lượng của mình lại kém thế, chỉ nhấp một ngụm nhỏ mà đầu óc đã quay cuồng. Website TruyenLau.com
“Tiểu Bạch, còn thấy khó chịu không?” Lục Cẩm Diên giơ tay xoa xoa sau gáy cậu, “Anh pha cho em cốc nước mật ong nhé.”
“Tao cũng khó chịu! Tao cũng muốn nước mật ong!” Thẩm Chiếu lại bắt đầu hùa theo.
Lục Cẩm Diên liếc xéo hắn một cái, cười như không cười nói: “Mày không sợ tao hạ độc trong nước mật ong à?”
Thẩm Chiếu hít hà: “Thôi thôi, tao không có phúc hưởng…”
Lục Cẩm Diên đi đến bàn của mình, lấy hũ mật ong xuống, rất nhanh đã pha xong.
Anh bưng ly nước đặt trước mặt Khương Duật Bạch, thấp giọng nhắc nhở: “Hơi nóng, đợi nguội một lát hãy uống.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch hé mắt, “Cảm ơn.”
Lục Cẩm Diên rủ mắt nhìn đăm đăm vào mặt cậu: “Tửu lượng bé thỏ trắng kém thật đấy, sau này phải trông chừng không cho em uống nữa.”
“Tửu lượng tôi kém chỗ nào?” Khương Duật Bạch ngẩng đầu, không phục phản bác: “Tôi lần đầu uống rượu, không có kinh nghiệm thôi.”
“Tửu lượng là thiên bẩm, không liên quan đến việc uống lần thứ mấy.” Giọng Lục Cẩm Diên mang theo tiếng cười, “Giống như anh này, bẩm sinh đã ngàn chén không say.”
“Bốc phét…” Khương Duật Bạch lầm bầm một câu, “Đêm hôm đó không biết là ai say đến…”
“Thật ra đêm đó anh căn bản—” Lời vừa ra khỏi miệng, Lục Cẩm Diên chợt nhận ra có gì đó sai sai, kịp thời phanh lại, “Đêm đó, coi như là một tai nạn.”
Khương Duật Bạch khẽ bĩu môi, nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ rõ rệt: “Lừa người.”
Lục Cẩm Diên lần đầu thấy cậu lộ ra vẻ mặt ngây ngô đáng yêu như vậy, tim gan nhất thời mềm nhũn, không nhịn được cúi người bóp cằm cậu, ngón tay cọ cọ phần thịt mềm bên trong, cố ý cười nói: “Không lừa người, chỉ lừa bé thỏ trắng say rượu thôi.”
“Ai nha!” Khương Duật Bạch đẩy tay anh ra, “Ngứa…”
Lục Cẩm Diên nén lại sự thôi thúc muốn nhào nặn bé thỏ trắng vào lòng, buông tay ra: “Không đùa nữa, mau uống nước mật ong đi.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp lời, hai tay bưng ly nước, ngoan ngoãn từng ngụm từng ngụm nhỏ uống hết nước mật ong.
Cho đến lúc uống xong vẫn không nhận ra mình đang dùng ly của Lục Cẩm Diên.
Chiều hôm sau, Khương Duật Bạch chuẩn bị đặt trà sữa mời cả lớp.
Cậu mở ứng dụng giao hàng, nghĩ nghĩ một hồi rồi quyết định đi hỏi ý kiến lớp trưởng: “Lớp trưởng, mọi người muốn uống trà sữa nhà nào?”
Thu Tử Hân cười rộ lên: “Tiểu Bạch, cậu thật sự định mời cả lớp uống trà sữa à?”
“Đúng đấy, lớp mình đông thế này, cậu chắc chắn mời hết chứ?” Một bạn nữ ngồi cùng bàn nhỏ giọng phụ họa, “Nhiều đồ thế này, lấy cũng khó lắm đấy.”
Đại học A không cho phép nhân viên giao hàng vào khuôn viên trường, chỉ có thể tự ra cổng lấy.
“Ừm.” Khương Duật Bạch gật đầu, vừa định đưa điện thoại cho lớp trưởng thì có cuộc gọi đến.
Cậu nhìn tên người gọi, thu điện thoại lại bắt máy: “Alo.”
“Tiểu Bạch, anh đang ở cửa giảng đường khoa của em rồi, em ra đón anh một chút.” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Lục Cẩm Diên.
“Hả?” Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, “Cậu đến khoa tôi làm gì?”
“Đến sưởi ấm cho các bạn cùng lớp của em đây.” Giọng nói trầm thấp đầy từ tính truyền qua dòng điện vào tai cậu, “Ra đón anh đi.”
Khương Duật Bạch bấy giờ mới phản ứng lại, Lục Cẩm Diên nghe cậu nói muốn mời trà sữa cả lớp nên đã chủ động mua mang tới trước.
Thu Tử Hân tò mò nhìn cậu: “Điện thoại của ai thế?”
“Trà sữa đến rồi.” Khương Duật Bạch cúp máy, quay người đi về phía cửa phòng vẽ.
“Tiểu Bạch!” Thẩm Chiếu hai tay xách túi trà sữa không tiện vẫy tay, chỉ có thể hét to, “Bọn tôi mang trà sữa tới rồi đây!”
Lục Cẩm Diên bước tới: “May mà kịp.”
Khương Duật Bạch lẳng lặng nhận lấy một túi: “Đi thôi.”
Dù sao bạn học trong lớp đều đã biết Lục Cẩm Diên rồi, cũng không cần phải né tránh quá mức.
Quả nhiên, khi Lục Cẩm Diên xuất hiện ở cửa, phòng vẽ im lặng một giây, sau đó bùng nổ một trận xôn xao.
“Nam thần lại đến kìa!” Có người hét lên, “Nam thần ơi cậu định chuyển sang khoa tụi này hả?”
“Tạm thời chưa có kế hoạch đó.” Lục Cẩm Diên mỉm cười, đặt túi trà sữa lên bục giảng, “Mọi người cứ uống trà sữa Tiểu Bạch mời trước đã nhé.”
Trong phòng vẽ vang lên tiếng reo hò, các bạn học lần lượt tiến lên chọn loại mình thích.
“Đây là trà sữa trân châu, đây là pudding, đây là thập cẩm…” Thẩm Chiếu nhiệt tình giới thiệu hương vị cho mọi người, “Đừng vội, ai cũng có phần!”
Các bạn nhận được trà sữa, lại xôn xao bàn tán.
“Tôi mãi yêu trà sữa trân châu!”
“Cảm ơn nam thần và Khương thần đã tiếp tế!”
“Cảm giác cứ như đang phát kẹo mừng ấy nhở, ha ha ha!”
Lục Cẩm Diên nhướng mày, cười đáp: “Trà sữa là trà sữa, kẹo mừng là kẹo mừng, sao đánh đồng được?”
Đợi đến ngày đó, anh nhất định sẽ đích thân đến phát kẹo mừng của anh và Tiểu Bạch.
Khương Duật Bạch đứng một bên, lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Một lát sau, Lục Cẩm Diên cầm ly trà sữa để dành riêng, đi đến trước mặt cậu: “Tiểu Bạch, cái này của em.”
Khương Duật Bạch nhận lấy, khẽ nói: “Cảm ơn.”
“Cảm ơn cái gì?” Lục Cẩm Diên giơ tay xoa đầu cậu một cái, “Vậy bọn anh về lớp học tiếp đây, tối gặp nhé.”
“Được.” Khương Duật Bạch siết chặt ly trà sữa, “Tối gặp.”
Đến tối, Lục Cẩm Diên đã chuẩn bị xong kế hoạch đi xem siêu trăng.
“Anh đã tra rồi, đi đến nơi gần mặt trăng nhất lái xe chỉ mất năm tiếng thôi.” Lục Cẩm Diên mở bản đồ cho cậu xem, “Tối thứ Bảy là thời điểm ngắm siêu trăng đẹp nhất, chúng ta có thể xuất phát từ sáng thứ Bảy, đến nơi rồi leo núi là vừa kịp.”
“Được.” Khương Duật Bạch nhìn anh bằng ánh mắt đầy tin tưởng, “Cậu quyết định là được.”
Lục Cẩm Diên cười rạng rỡ: “Vậy thứ Sáu anh lái xe đến trường, sáng thứ Bảy chúng ta khởi hành.”
“Cái gì cái gì?” Thẩm Chiếu tháo tai nghe, ghé tai lại gần, “Anh Lục định lái xe đi đâu thế?”
Lục Cẩm Diên lập tức cảnh giác, lấp liếm: “Không định đi đâu cả, mày nghe nhầm rồi.”
“Tao nghe thấy rồi nhé! Anh Lục với Tiểu Bạch định đi xem siêu trăng!” Đinh Hồng Vũ thò đầu ra khỏi giường, “Tiểu Tình cũng muốn đi xem, Anh Lục có thể tiện đường chở bọn tao đi cùng không?”
Lục Cẩm Diên nhíu mày, chưa kịp mở miệng từ chối thì Thẩm Chiếu đã lao tới: “Tao cũng đi nữa! Tiểu Bạch dắt tao đi xem siêu trăng với!”
Hắn biết thừa anh Lục sắt đá, nên thà bỏ qua Anh Lục mà trực tiếp cầu xin Tiểu Bạch. Hắn đã nắm thóp rồi, đằng nào cuối cùng anh Lục cũng phải nghe lời Tiểu Bạch hết.
Khương Duật Bạch vô thức nhìn Lục Cẩm Diên, ánh mắt có chút lúng túng.
“Được rồi.” Lục Cẩm Diên không nỡ làm cậu khó xử, nghiến răng nói, “Nhưng xe của tao chỉ ngồi được năm người thôi.”
“Vậy mấy người là vừa khéo luôn.” Chu Phong lên tiếng, “Tao không đi được, cuối tuần này câu lạc bộ có việc không đi được.”
“Tuyệt vời!” Thẩm Chiếu reo hò, “Đi xem siêu trăng thôi!”
Lục Cẩm Diên: “…”
Thêm ba cái bóng đèn, kế hoạch của anh phải thay đổi rồi.
**
Sáng sớm thứ Bảy, năm người xuất phát đến núi Nguyệt Lượng.
Lục Cẩm Diên lái chiếc Cayenne bản thấp đi, Khương Duật Bạch ngồi ghế phụ, ba người còn lại ngồi ghế sau. Thẩm Chiếu ngồi cạnh cặp đôi nhỏ, chẳng thấy ngại chút nào, trò chuyện rôm rả với cả hai.
Khương Duật Bạch vốn đang ngắm cảnh ngoài cửa sổ, bất giác quay mặt lại, nhìn vào gương mặt người đang ngồi ghế lái. Lục Cẩm Diên lái xe với tư thế tùy ý, một tay đặt trên vô lăng, trông có vẻ thư thái nhưng lại toát ra một sức hút đầy quyền uy.
“Sao thế?” Nhận ra ánh mắt của cậu, Lục Cẩm Diên khẽ nghiêng mặt, “Chán rồi à?”
“Không có.” Khương Duật Bạch lắc đầu, lại quan tâm hỏi: “Lái xe lâu thế này, cậu có mệt không?”
Lục Cẩm Diên môi nở nụ cười: “Có em ngồi cạnh anh, lái bao lâu anh cũng không mệt.”
Khương Duật Bạch không nhịn được quay đầu nhìn hàng ghế sau, thấy không ai chú ý đến cuộc đối thoại của họ, bấy giờ mới âm thầm thở phào.
Năm tiếng đồng hồ lái xe, một giờ chiều đã thuận lợi tới núi Nguyệt Lượng.
Núi Nguyệt Lượng dù được mệnh danh là nơi gần mặt trăng nhất, nhưng do xung quanh không có nhiều điểm tham quan khác, công tác quảng bá du lịch của khu danh thắng cũng không tốt, nên bình thường khách du lịch đến đây không nhiều. Họ tìm được một homestay sạch sẽ, cất hành lý xong rồi đi ăn trưa ở một quán gần đó. Ăn xong nghỉ ngơi một lát, cả nhóm bắt đầu leo núi.
“Em cảm thấy núi Nguyệt Lượng thật sự rất lãng mạn, khách du lịch lại ít thế này, thật là đáng tiếc.” Tiểu Tình vừa ngắm cảnh vừa thở dài tiếc nuối cho nơi này.
“Bây giờ là mùa thấp điểm, mùa cao điểm khách sẽ đông hơn chút.” Lục Cẩm Diên dừng bước, quay sang nhìn Khương Duật Bạch: “Tiểu Bạch, em vẫn ổn chứ?”
Khương Duật Bạch tay chống gậy leo núi, thở hổn hển ngước mắt lên: “Vẫn ổn.”
“Hay là nghỉ ngơi một lát đi.” Ánh mắt Lục Cẩm Diên đảo quanh, tìm thấy một tảng đá lớn sạch sẽ, “Chúng ta qua kia ngồi một lúc.”
“Vừa khéo, em chụp kiểu ảnh!” Tiểu Tình rút điện thoại trong túi ra đưa cho bạn trai, “Những kỹ thuật chụp ảnh em dạy anh, nhớ rõ chứ?”
Đinh Hồng Vũ gật đầu lia lịa: “Nhớ rõ nhớ rõ! Đảm bảo chụp bà xã đẹp như tiên nữ luôn!”
Lục Cẩm Diên lấy chai nước khoáng trong balo ra, vặn nắp đưa cho Khương Duật Bạch: “Nào, uống chút nước đi.”
Khương Duật Bạch nhận lấy, ngửa đầu uống hai ngụm, phát hiện anh cứ nhìn chằm chằm mình, lại đưa nước lại: “Cậu có uống không?”
“Tất nhiên là uống chứ.” Lục Cẩm Diên cười rạng rỡ, cứ thế dốc nửa chai nước còn lại vào họng qua miệng chai đã thấm ướt.
“Anh Lục cho tao chai nước, tao cũng khát rồi.” Thẩm Chiếu giẫm lên cành lá đi tới, “Lấy nửa chai trong tay mày là được.”
Lục Cẩm Diên không nói hai lời, rút một chai nước mới tinh từ trong balo ném cho hắn.
Nghỉ ngơi một lát, họ tiếp tục leo lên đỉnh núi.
Trên núi thảm thực vật phong phú, hoa cỏ cây cối đều tràn đầy linh khí, lúc đầu mọi người còn hào hứng ngắm cảnh, nhưng theo sự tiêu hao thể lực, trừ Lục Cẩm Diên ra, những người khác đều mệt đến đứt hơi.
“Tao… tao không xong rồi!” Thẩm Chiếu ngồi bệt xuống bậc đá, thở hồng hộc như trâu, “Hay là… hay là mọi người lên núi đi, tao đợi ở đây được không!”
“Thế sao được?” Tiểu Tình mệt đến mức tựa hẳn vào người bạn trai, “Đã tới tận đây rồi, không lên đỉnh núi ngắm trăng thì tiếc lắm.”
Lục Cẩm Diên thản nhiên ôm vai Khương Duật Bạch, để cậu dựa vào người mình nghỉ ngơi: “Trời vẫn chưa tối hẳn, chúng ta nghỉ tại chỗ hai mươi phút, ăn chút gì đó lấy lại sức.”
“Đù, Anh Lục sao trông mày cứ như không có việc gì thế?” Đinh Hồng Vũ vẻ mặt không thể tin nổi, “Mày cũng leo cùng tụi này lên đây cơ mà?”
“Thể lực của anh Lục mà anh cũng đòi so à?” Tiểu Tình yếu ớt nhéo bạn trai một cái, “Bình thường bảo anh tập thể dục anh không tập, đến lúc quan trọng là xìu ngay!”
Lục Cẩm Diên không phủ nhận, vặn chai nước khoáng đưa đến môi người đang tựa vai mình: “Nào, uống thêm chút nước đi.”
Nhân lúc người ta uống nước, anh lại giơ tay lau mồ hôi nóng trên trán cậu, hạ thấp giọng hỏi: “Hay là anh cõng em lên nhé?”
Khương Duật Bạch chẳng cần suy nghĩ đã từ chối ngay: “Không cần, tôi làm được.”
Chưa nói đến việc Lục Cẩm Diên cõng cậu lên núi kỳ quặc thế nào, sự tiêu hao thể lực này cũng không phải người bình thường chịu đựng được.
“Em không tin anh à?” Lục Cẩm Diên trầm giọng cười một tiếng, “Tiểu Bạch, có lẽ em đã đánh giá thấp thể lực của anh rồi.”
Khương Duật Bạch không nhịn được nhớ tới dạo trước anh ngày nào cũng tập luyện trong ký túc xá, giọng nhỏ dần: “Không có không tin…”
Cuối cùng, ba người kia kiệt sức nên quyết định dừng chân cắm trại ở Cự Thạch Đài.
Trời đã tối, vầng trăng vàng rực bắt đầu nhô lên khỏi đường chân trời phía đông nam, xung quanh đã có người dựng lều chuẩn bị ngắm trăng tại chỗ.
Cự Thạch Đài vẫn còn cách đỉnh núi một đoạn đường, Lục Cẩm Diên và Khương Duật Bạch đã lấy lại nhịp thở, anh hỏi: “Tiểu Bạch, em muốn ở lại đây hay muốn lên đỉnh núi?”
“Tôi muốn lên đỉnh núi.” Khương Duật Bạch nhìn anh, giọng nghiêm túc, “Ở đó mới là nơi gần mặt trăng nhất.”
“Được.” Lục Cẩm Diên đáp lời, đứng dậy, “Đêm nay mọi người cứ dựng lều ở đây đi, tao với Tiểu Bạch lên đỉnh núi nhé.”
Anh khoác balo lên, đứng trên bậc đá chìa tay về phía Khương Duật Bạch: “Chúng ta đi thôi.”
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, ngoan ngoãn đặt tay vào lòng bàn tay anh.
Đoạn đường tiếp theo, Lục Cẩm Diên hoàn toàn phối hợp theo nhịp bước của cậu, làm gậy leo núi thứ hai cho cậu, đồng thời dạy cậu cách điều chỉnh nhịp thở. Hai người nắm tay nhau, từng bậc từng bậc leo lên đỉnh cao nhất. Bước lên đỉnh núi vào đúng giây phút gió lạnh ùa tới, chân Khương Duật Bạch hơi nhũn ra, nhưng trong lòng không hề hoảng sợ, vì cậu biết Lục Cẩm Diên nhất định sẽ đỡ được mình.
Giây tiếp theo, quả nhiên cậu rơi vào vòng ôm quen thuộc. “9 giờ 30 phút là lúc siêu trăng tròn nhất.”
Lục Cẩm Diên ôm cậu từ phía sau, “Chúng ta vẫn còn thời gian, ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi đã.”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Ừm.”
Gió trên đỉnh núi rất lớn, nhiệt độ cũng thấp hơn dưới núi khá nhiều, Lục Cẩm Diên lấy áo gió trong balo ra cho cậu mặc vào, bắt đầu tìm chỗ dựng lều.
Dựng lều xong, họ ăn uống đơn giản rồi ngồi trước lều ngắm trăng.
Lúc này, mặt trăng đã lên tới giữa không trung, cùng ánh đèn của muôn nhà dưới chân núi tỏa sáng rực rỡ, ánh bạc trải xuống khiến khung cảnh trước mắt đẹp đến mức không thực.
Khương Duật Bạch ngửa mặt lên, đăm đăm nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên cao. Cậu đã vô số lần ngẩng đầu nhìn trăng, nhưng chưa bao giờ được gần trăng đến thế, gần đến mức cậu tưởng chừng chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới…
Ánh mắt Lục Cẩm Diên men theo cánh tay đang vươn ra, dừng lại trên bàn tay hơi xòe. Bàn tay thon dài như ngọc dưới ánh trăng càng thêm phần xinh đẹp, nhưng cũng trong suốt như thể sắp biến mất trước mắt.
Anh hoảng hốt, vô thức nắm chặt lấy mu bàn tay trắng trẻo ấy.
Khương Duật Bạch tỉnh người, ngoảnh lại nhìn anh: “Sao thế?”
Lục Cẩm Diên thuận đà dắt tay cậu cùng thu lại, khẽ đáp: “Không có gì, muốn nắm tay em cùng ngắm trăng thôi.”
Đầu ngón tay khẽ động đậy, Khương Duật Bạch cuối cùng vẫn không rút tay ra, để mặc anh bao bọc tay mình trong lòng bàn tay ấm áp.
Một hồi lâu sau, cậu chủ động mở lời: “Lục Cẩm Diên, chẳng phải cậu luôn tò mò hình xăm của tôi có ý nghĩa gì à?”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên ôn tồn đáp, “Nhưng nếu em không muốn nói, anh sẽ không hỏi.”
Khương Duật Bạch vẫn nhìn chằm chằm vào trăng tròn, giọng nói rất chậm, rất khẽ: “Lúc mẹ mang thai tôi được bảy tháng thì phát hiện bị ung thư, sinh tôi xong không lâu thì bà qua đời.”
Bàn tay đang nắm tay cậu siết chặt lại, Lục Cẩm Diên nghẹn ngào: “Tiểu Bạch…”
“Tôi đã nghĩ bà ấy chắc chắn đã từng bế mình, nhưng một đứa trẻ sơ sinh thì làm gì có ký ức chứ? Tôi đối với bà ấy, không có bất kỳ ký ức chân thực nào.”
Đôi mắt trong veo thoáng phủ một lớp sương mù, “Điều duy nhất để lại cho tôi là một thước phim, nói rằng mẹ đã lên cung trăng rồi, đợi Tiểu Bạch lớn lên là có thể lên cung trăng tìm mẹ.”
Từ khi còn rất nhỏ, cậu đã tin tưởng sắt đá rằng trên cung trăng có mẹ của mình.
Dù sau này đi học bị bạn bè trêu chọc là đứa trẻ hoang không cha không mẹ, cậu cũng chưa từng nghi ngờ lời mẹ nói, một lòng muốn lớn nhanh để đi tìm mẹ.
“Sau này lớn lên, cuối cùng thì tôi cũng hiểu đó chỉ là một lời nói dối.” Khương Duật Bạch thở ra một hơi dài, “Nhưng tôi vẫn tình nguyện tin rằng mẹ thật sự ở trên mặt trăng, dường như làm vậy có thể tự lừa dối bản thân rằng mình không phải là đứa trẻ không có mẹ.”
Lục Cẩm Diên chậm rãi đan năm ngón tay vào kẽ tay cậu, mười ngón tay đan chặt: “Mẹ em chắc chắn rất yêu, rất yêu em.”
Khương Duật Bạch nhìn thẳng vào anh, giọng nói chứa đựng nỗi bi thương không tả xiết: “Nhưng chính tôi là người đã hại chết bà ấy.”
Khương Minh Việt đã vô số lần nói với cậu rằng, chính mày đã hại chết mẹ mày, tại sao năm đó người chết không phải là mày?
Suốt những năm qua, cậu cũng không ngừng tự hỏi chính mình, tại sao năm đó người chết đi không phải là mình?
Nếu có thể xuyên không về quá khứ, cậu nhất định sẽ dùng dây rốn quấn quanh cổ mình để tự sát ngay trong bụng mẹ.
Ngay từ đầu, cậu đã không nên xuất hiện trên thế gian này.
“Tiểu Bạch, không phải như vậy đâu.” Lục Cẩm Diên nắm chặt tay cậu, ánh mắt chan chứa niềm xót thương nhưng giọng điệu lại cực kỳ nghiêm túc, “Năm đó em không hề có quyền lựa chọn. Còn việc sinh ra em, chắc chắn là quyết định tuyệt vời nhất mà mẹ em có thể đưa ra lúc bấy giờ.”
Lớp sương mù trong mắt rốt cuộc không chịu nổi sức nặng, Khương Duật Bạch quay mặt đi. “Bà ấy nói với em bà ấy ở trên mặt trăng là muốn để lại cho em một niềm mong mỏi.”
Lục Cẩm Diên giơ bàn tay còn lại áp lên má cậu, xoay mặt cậu lại, “Bà ấy chắc chắn là người yêu em nhất trên đời này.”
Nước mắt cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên má như chuỗi hạt đứt dây.
“Hai người đáng lẽ phải yêu tôi nhất trên đời, một người ra đi mãi mãi, một người chán ghét tôi như bùn đất.” Tiếng khóc nấc khiến giọng nói run rẩy, “Lục Cẩm Diên, sự ra đời của tôi chính là nguyên tội, tôi không xứng đáng nhận được bất kỳ tình yêu nào.”
Lục Cẩm Diên đau lòng khôn xiết, dịu dàng dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho cậu: “Không phải như vậy, Tiểu Bạch.”
“Thật ra tối nay anh đã chuẩn bị rất nhiều lời muốn nói, nhưng bây giờ anh chỉ muốn nói với em một điều —” Lục Cẩm Diên không hề che giấu tình yêu rực cháy trong ánh mắt, giọng điệu trịnh trọng và thành kính, “Khương Duật Bạch, tình yêu mà em chưa nhận được, anh muốn dành hết cho em.”
“Anh muốn cho em thật nhiều thật nhiều tình yêu, đủ để lấp đầy cả một đời. Khương Duật Bạch, em có đồng ý để anh yêu em không?”
Vầng trăng tròn vằng vặc trên bầu trời đã lên tới điểm cao nhất, đạt đến đường kính lớn nhất có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cũng là khoảng cách gần nhất của con người đứng trên Trái Đất với mặt trăng.
Trong phút chốc, Khương Duật Bạch cuối cùng cũng gạt bỏ mọi lo âu ra sau đầu, bất chấp tất cả nhào vào lòng người trước mặt.
Giống như mọi lần trước đây, Lục Cẩm Diên không hề do dự ôm chặt lấy cậu, dùng lực mạnh đến mức như muốn khảm người vào lồng ngực của mình, hòa làm một thể với chính mình.
Dường như họ vốn dĩ nên là một thể.
Rất lâu sau, Lục Cẩm Diên cúi đầu, kề sát vành tai người trong lòng, nói ra lời tỏ tình đơn giản mà cảm động nhất: “Anh yêu em, Khương Duật Bạch.”
Đêm nay, họ nằm trong lều ôm nhau mà ngủ, mặt trăng vẫn thủy chung treo bên chân trời, tỏa xuống một vùng ánh sáng dịu dàng.
Bốn rưỡi sáng, Khương Duật Bạch lại một lần nữa choàng tỉnh từ cơn ác mộng.
Cậu vừa động đậy, Lục Cẩm Diên cũng tỉnh theo, vòng tay ôm cậu siết chặt thêm vài phần, bàn tay to dày ấm áp nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu, trầm thấp dỗ dành bên tai như dỗ dành trẻ con: “Lại gặp ác mộng à? Không sao, có anh ở đây rồi, Tiểu Bạch không sợ, không sợ nhé…”
Khương Duật Bạch không mở mắt, mà vùi mình sâu hơn vào lồng ngực anh, áp má vào nhịp tim đang đập, hít hà mùi hương quen thuộc, nội tâm nhận được một sự bình yên chưa từng có.
Đôi môi nóng bỏng đặt lên cổ tay cậu, Lục Cẩm Diên mắt nhắm mắt mở muốn kéo người ra khỏi lòng mình.
“Lục Cẩm Diên…” Khương Duật Bạch rúc vào lòng anh không chịu ra, giọng nói lầm bầm như đang làm nũng, “Em muốn ngủ thế này cơ…”
Lục Cẩm Diên khàn giọng: “Hôn một cái, hôn một cái rồi cho em ôm ngủ.”
Vốn dĩ định tối nay tỏ tình thành công ít nhất phải làm một nụ hôn kiểu Pháp nồng cháy, kết quả lại bại dưới nước mắt của bé thỏ trắng.
Khương Duật Bạch cọ quậy trong lòng anh, một hồi lâu sau mới ngẩng mặt lên, nhanh chóng hôn nhẹ vào khóe môi anh một cái.
Chỉ một cái, rồi lại chui tọt vào lòng anh.
Giống như một bé thỏ trắng nhút nhát vừa lén liếm một miếng kẹo ngọt.
Lục Cẩm Diên ngẩn ngơ, bật cười khản đặc, ôm chặt lấy bé thỏ trắng của mình: “Đêm nay tha cho em đấy…”
Khương Duật Bạch lại nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ sâu.
Từ nay về sau, cho dù tỉnh dậy từ cơn ác mộng, cậu cũng không cần phải ngẩng đầu nhìn vầng trăng xa xôi nữa, chỉ cần dùng hết sức ôm lấy người bên cạnh là đủ rồi.
**
Chan: Vào rừng rồi mà không “yêu và kết nối với nhau giữa rừng, chúng ta sẽ nằm giữa thiên nhiên như 2 người lớn với những trái tim trẻ thơ, ôm nhau và trao nhau những nụ hôn thật sâu giữa bao la núi rừng” như Khầy và Tym à??????? Tại sao?????? Còn trẻ thì phải bắt trend đi chứ?????????
“Kết nối” từ chương 53 đến chương 69 thì tui vẫn edit cơ mà???????????????
Hết chương 52
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.