Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 51: CHƯƠNG 51

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Dù có ngây thơ như Khương Duật Bạch thì ngay khoảnh khắc này, cậu cũng nhận ra một sự nguy hiểm chưa từng có.
Lục Cẩm Diên đang hít hà cơ thể cậu, giống như đang coi cậu là một con mồi ngon lành, sống mũi cao thẳng cứ thế cọ xát bên gò má, hơi thở nồng đượm mùi rượu liên tục phát đi những tín hiệu nguy hiểm.
Khương Duật Bạch nỗ lực muốn chống thân trên dậy, nhưng cơ thể đang đè lên cậu lại quá nặng, quá trầm, sức lực của cậu đối với Lục Cẩm Diên chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Ngược lại, chính sự giãy giụa của cậu đã khiến hơi thở phả sau vành tai đối phương thêm phần dồn dập, năm ngón tay đang siết lấy cổ tay cậu cũng mất kiểm soát mà bóp chặt lại.
“Lục Cẩm Diên, cậu… ưm…” Giây tiếp theo, đôi môi nóng bỏng đã chặn đứng hoàn toàn âm thanh và hơi thở của cậu.
Đầu óc Khương Duật Bạch trống rỗng, giống như một con búp bê bị nhấn nút tạm dừng, đột ngột ngừng mọi sự phản kháng.
Nụ hôn của Lục Cẩm Diên mang theo sự tham lam thô bạo và nôn nóng, hạ xuống môi cậu một cách không thể khước từ, nóng đến mức khiến linh hồn cậu run rẩy.
Vài giây sau, đối phương không còn thỏa mãn với việc chạm môi đơn thuần, đầu lưỡi vụng về mà lỗ mãng vươn ra, liên tục liếm láp cánh môi mềm mại, cố gắng cạy mở kẽ răng để tiến sâu vào trong.
Rõ ràng không uống một giọt rượu nào, nhưng Khương Duật Bạch lại như bị hơi rượu trong hơi thở của anh làm cho say khướt, mơ màng nương theo sức lực ấy, ngoan ngoãn hé mở môi.
Bàn tay đang giữ chặt cậu của Lục Cẩm Diên đột nhiên siết mạnh, ngay giây trước khi đầu lưỡi định xâm nhập mãnh liệt, từ hành lang vang lên tiếng nô đùa rõ rệt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Khương Duật Bạch giật mình, bừng tỉnh khỏi cơn mê đắm, khó khăn nghiêng đầu né tránh đôi môi nóng rực.
Đầu lưỡi vươn ra bị hụt, cực kỳ bất mãn men theo khóe môi mềm mại liếm mạnh vào trong, muốn quay lại lãnh địa hằng mong ước.
“Có người… họ về rồi, Lục Cẩm Diên cậu… a…” Khương Duật Bạch cố gắng né tránh nụ hôn của anh, gấp đến mức trong giọng nói đã rấm rứt tiếng khóc đáng thương.
Cậu đâu biết rằng phát ra âm thanh đáng yêu này chỉ càng khơi dậy dục vọng muốn bắt nạt mạnh mẽ hơn của con sói dữ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com “Cốc cốc cốc…” Cửa ký túc xá bị ai đó gõ vang từ bên ngoài.
“Lạ thật, sao cửa lại khóa trong?” Giọng oang oang của Thẩm Chiếu vang lên ngay sau đó, “Tiểu Bạch, cậu có ở trong phòng không? Mau ra mở cửa cho bọn tôi với!”
“Cậu mau dậy đi…” Trong lúc cấp bách, Khương Duật Bạch dùng hết sức rút một bàn tay ra, lòng bàn tay bịt lấy đôi môi đang hôn loạn kia: “Lục Cẩm Diên, tôi thật sự sẽ giận đấy!”
Lục Cẩm Diên chậm chạp nâng hàng mi dài, đáy mắt tối sầm đang cuộn trào những đợt sóng dục vọng khiến người ta thót tim.
Website TruyenLau.com Nhân lúc anh khựng lại, Khương Duật Bạch dồn hết sức bình sinh đẩy anh ra, cuối cùng cũng thoát khỏi thân hình vạm vỡ rắn rỏi kia.
Cùng lúc đó, sau đầu Lục Cẩm Diên va vào tường phát ra tiếng “độp” rõ to.
Khương Duật Bạch vô thức quay lại nhìn, thấy anh nhắm mắt dường như chẳng hề cảm thấy đau, đành phải cúi xuống lần nữa, cẩn thận đỡ đầu anh lại. May mà lần này Lục Cẩm Diên không phát điên nữa, anh nhắm chặt hai mắt, nằm yên vị trên giường.
“Tiểu Bạch? Cậu ngủ rồi à?” Bên ngoài lại vang lên tiếng gọi của Chu Phong, “Mở cửa cho bọn tôi với, Tiểu Bạch!”
“Đến đây!” Khương Duật Bạch hoảng loạn đáp một tiếng, đứng dậy đi về phía cửa, mở khóa.
“Tiểu Bạch cậu làm gì thế?” Thẩm Chiếu ló đầu vào, thấy mặt cậu đỏ bừng thì kinh ngạc hỏi: “Sao mặt cậu đỏ thế này? Môi cũng đỏ chót nữa!”
Khương Duật Bạch chột dạ dùng mu bàn tay che môi, đôi mắt mọng nước chớp chớp, cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể: “Tôi… tôi vừa tắm xong.”
Thẩm Chiếu vỡ lẽ: “Hèn gì lâu thế!”
Cả hai lần lượt bước vào phòng, Chu Phong tinh mắt liếc thấy có người trên giường của Lục Cẩm Diên: “A Diên cũng về rồi à?”
“Anh Lục cũng về rồi?” Thẩm Chiếu khó hiểu nhìn sang, “Thế sao anh Lục không mở cửa cho bọn tao?”
“Cậu ấy say rồi.” Khương Duật Bạch quay người đi về phía phòng tắm, “Tôi đi tắm lại một chút.”
“Say á?” Thẩm Chiếu hiếu kỳ ghé lại gần, “Lão đại, tửu lượng của anh Lục tốt lắm mà?”
Lục Cẩm Diên vẫn nằm trên giường, bất động.
Chu Phong cũng cảm thấy lạ: “Đúng thế, tao chưa bao giờ thấy A Diên say cả, tối nay rốt cuộc là uống bao nhiêu vậy?”
Trong phòng tắm, Khương Duật Bạch đứng trước bồn rửa mặt, nhìn mình trong gương. Mái tóc hơi ẩm rối bời, vệt đỏ trên má mãi không tan, bên khóe môi vẫn còn vương lại vài dấu vết ướt át ám muội. Bàn tay thon dài đẹp đẽ chậm rãi giơ lên, đầu ngón tay chạm vào bờ môi đỏ mọng, não bộ lập tức nhớ lại nhiệt độ môi của Lục Cẩm Diên.
Cả người cậu run lên như bị điện giật, cậu đột ngột rụt tay lại, mở vòi nước vốc một vốc nước lạnh, tạt thẳng vào mặt không chút nương tay.
Đêm đó, Khương Duật Bạch, người vừa mất đi nụ hôn đầu, đã mất ngủ.
Cậu nằm thẳng trên giường tầng trên, chỉ cần nhắm mắt lại, trong bóng tối sẽ hiện ra ánh mắt của Lục Cẩm Diên khi đè lên người cậu, bờ môi nóng hổi như thể vừa bị liếm qua một lần nữa.
Không biết qua bao lâu, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cậu mơ hồ nghe thấy tiếng động thức dậy từ giường dưới, nhưng không đủ sức để mở mắt ra.
**
“Phụt— Tiểu Bạch mày nói cái gì cơ?” Tề Đông Đông phun cả ngụm canh ra ngoài, giọng hốt hoảng lạc đi: “Tối qua Lục Cẩm Diên hôn —”
Mấy chữ phía sau phải cố gắng lắm mới nuốt ngược vào trong dưới ánh mắt ngăn cản của Khương Duật Bạch.
Khương Duật Bạch lẳng lặng lấy khăn giấy ướt trong cặp ra, lau vệt canh bị phun trúng, trong lòng bắt đầu hối hận vì đã kể chuyện này cho Đông Đông. Chỉ là sau cả một đêm cộng thêm một buổi sáng trôi qua, cậu vẫn khó lòng tiêu hóa được nụ hôn đêm qua.
Ngoài Đông Đông ra, cậu chẳng còn ai khác để cầu cứu.
“Đỉnh thật đấy nam thần, không ngờ lại mãnh liệt thế!” Tề Đông Đông khen một câu với vẻ mặt phức tạp khó tả, rồi hạ thấp giọng hỏi: “Có mút lưỡi không?”
Tai Khương Duật Bạch nóng lên, ánh mắt né tránh: “Không có…”
Tề Đông Đông vẻ mặt không tin lắm: “Nam thần mà thuần tình thế à?”
Đã làm ra được chuyện cưỡng hôn lúc say mà lại không hôn sâu ư?
“Đông Đông!” Khương Duật Bạch ngước mắt lên, “Mày chú ý sai trọng tâm rồi.”
“Được được được, tao sai rồi bảo bối.” Tề Đông Đông nhanh chóng xin lỗi, chống cằm hỏi: “Vậy bây giờ mày nghĩ thế nào?”
“Tao không biết…” Khương Duật Bạch hơi nhíu mày, “Đầu óc tao bây giờ đang rất rối, Đông Đông.”
Tề Đông Đông hỏi thẳng thừng: “Mày có thích hắn không?”
Hàng mi dài dày đặc run rẩy kịch liệt, Khương Duật Bạch không trả lời câu hỏi này.
“Vậy tao đổi câu hỏi khác nhé, Tiểu Bạch.” Tề Đông Đông nhìn chăm chú vào mắt cậu, “Hắn hôn mày, mày có cảm thấy ghét không?”
Khương Duật Bạch mím môi, vài giây sau thành thật lắc đầu.
Tề Đông Đông thừa thắng xông lên: “Vậy lúc hắn hôn mày, mày cảm thấy thế nào? Tim có đập nhanh không? Có thôi thúc muốn đáp lại không?”
Khương Duật Bạch nhớ lại, vành tai lặng lẽ nhuốm màu đỏ hồng đẹp mắt.
Phản ứng như vậy, Tề Đông Đông không cần hỏi thêm nữa, dứt khoát kết luận: “Tiểu Bạch, mày cũng thích hắn rồi.”
“Tim đập nhanh… nghĩa là thích sao?” Khương Duật Bạch ngước mắt, thần sắc mờ mịt và bối rối.
“Tiểu Bạch, về mặt tình cảm mày là một tờ giấy trắng, có phản ứng như vậy là rất bình thường.” Tề Đông Đông thở dài, đưa tay đặt lên mu bàn tay cậu, “Tao hoàn toàn hiểu được, một cực phẩm như Lục Cẩm Diên bám riết không buông theo đuổi mày, mày không rung động mới là có vấn đề đấy.”
Khương Duật Bạch vô thức đáp lại: “Lục Cẩm Diên không có bám riết tao.”
“Rồi rồi rồi, hắn không bám riết.” Tề Đông Đông không nhịn được cười, “Mày xem đi, còn chưa xác định quan hệ mà mày đã bắt đầu bảo vệ hắn rồi kìa.”
Khương Duật Bạch ngượng nghịu quay đi: “Tao không có…”
Tề Đông Đông không bận tâm đến việc cậu khẩu xà tâm phật, giọng bùi ngùi: “Tiểu Bạch, tao rất vui vì mày đã có người mình thích, điều này chứng minh mày không phải là người vô tính.”
Khương Duật Bạch nhẹ nhàng rút tay lại: “Đông Đông, những gì tao nói hôm nay, mày cứ coi như chưa nghe thấy được không?”
“Hả?” Tề Đông Đông ngẩn người, “Ý gì thế bảo bối? Mày không định ở bên hắn à?”
Khương Duật Bạch rủ mi: “Tao không biết.”
Lục Cẩm Diên quá tốt, tốt đến mức khiến cậu nảy sinh sự ỷ lại sâu sắc lúc nào không hay. Bây giờ cậu không thể phân định rõ, rốt cuộc mình là đang luyến tiếc sự tốt đẹp này, hay là thật lòng yêu thích…
Tề Đông Đông ngơ ngác: “Hắn thích mày, mày cũng thích hắn, hai bên tình trong như đã, còn vấn đề gì khác nữa sao?”
“Cậu ấy rất tốt, tao không xứng với cậu ấy.” Khương Duật Bạch khẽ đáp, trong giọng nói ẩn chứa nỗi cay đắng khó nhận ra.
“Không — Tiểu Bạch mày đang nói bậy bạ gì thế?” Tề Đông Đông cuống lên, nhích từ chỗ ngồi sang cạnh cậu: “Sao mày lại không xứng với hắn?”
Khương Duật Bạch lắc đầu, rõ ràng không muốn bàn luận thêm vấn đề này.
“Đừng nói là Lục Cẩm Diên, bất cứ ai ở bên cạnh mày đều là phúc phận tu tám kiếp mới có được!” Tề Đông Đông ngồi sát bên cậu, giọng nghiêm túc: “Tiểu Bạch, bảo bối, tao không cho phép mày hạ thấp bản thân mình!”
“Đừng nói nữa, Đông Đông.” Khương Duật Bạch thấp giọng khẩn cầu.
Tề Đông Đông lộ vẻ xót xa, đưa tay ôm lấy bờ vai gầy guộc của cậu.
**
Sau khi kết thúc buổi học chiều, Khương Duật Bạch ở lại phòng vẽ để vẽ tranh. Lúc đầu cậu hơi lơ là, sau khi tự trấn an bản thân vài lần, cuối cùng cậu cũng có thể tập trung vào giá vẽ. Khi cậu dừng bút lần nữa, ngoài cửa sổ đã là màn đêm mờ ảo.
Khương Duật Bạch nhìn vào chiếc điện thoại trên bàn, phía sau vang lên tiếng gõ cửa nhịp nhàng. Ngoảnh lại nhìn phía cửa, bóng dáng quen thuộc ấy xuất hiện trước mắt.
Khương Duật Bạch nhanh chóng quay mặt đi, trái tim đập thình thịch mất kiểm soát.
Kể từ nụ hôn tối qua, cả ngày hôm nay cậu đều không giáp mặt Lục Cẩm Diên.
Cậu vốn tưởng rằng, tối nay Lục Cẩm Diên sẽ không đến phòng vẽ đón mình nữa.
“Tiểu Bạch, vẽ xong chưa?” Lục Cẩm Diên sải đôi chân dài bước vào, giọng trầm ấm dễ nghe vẫn như mọi khi.
Khương Duật Bạch nhìn thẳng vào khung tranh: “Còn thiếu một chút.”
“Được, vậy anh đợi em.” Lục Cẩm Diên kéo một chiếc ghế, ngồi vào vị trí quen thuộc đợi cậu.
Khương Duật Bạch thầm hít một hơi sâu, tiếp tục đặt bút vẽ.
Mười phút sau, cậu đặt bút xuống: “Hôm nay đến đây thôi.”
“Để anh giúp em.” Lục Cẩm Diên lập tức đứng dậy, xung phong đón lấy dụng cụ vẽ từ tay cậu.
Đầu ngón tay chạm nhau, Khương Duật Bạch như bị bỏng mà rụt tay lại, giọng căng thẳng: “Không cần, tôi tự làm được.”
Lục Cẩm Diên cũng không giành với cậu, cứ thế ngồi xổm trước mặt xem cậu rửa cọ.
Khương Duật Bạch vẩy nước, vội vàng đứng dậy: “Đi thôi.”
“Đợi đã, Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên gọi cậu lại, giơ tay dùng phần thịt ngón cái quẹt nhẹ lên vùng da dưới mắt cậu.
Sống lưng Khương Duật Bạch cứng đờ, theo phản xạ lùi lại một bước.
“Dưới mắt dính màu rồi này.” Lục Cẩm Diên đưa ngón tay cho cậu xem, giọng cười ý nhị: “Thầy Tiểu Bạch vẽ chuyên tâm quá.”
Khương Duật Bạch nhìn gương mặt tuấn tú trước mắt, lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.
Quả nhiên Lục Cẩm Diên chỉ là bốc đồng lúc say, tỉnh dậy là quên sạch sành sanh chuyện đó.
Vẻ ngoài bảnh bao đạo mạo này so với người đè chặt cậu trên giường tối qua cứ như hai người khác nhau vậy.
“Sao thế?” Lục Cẩm Diên không bỏ lỡ sự thay đổi sắc mặt của cậu, không khỏi quan tâm: “Có chỗ nào không khỏe à?”
“Không có.” Khương Duật Bạch quay người định đi ra ngoài.
Trong lòng rõ ràng không muốn nhắc lại nụ hôn tối qua, nhưng Lục Cẩm Diên trông quá đỗi thản nhiên.
“Tiểu Bạch!” Lục Cẩm Diên nắm lấy cánh tay cậu, “Rốt cuộc là làm sao?”
Khương Duật Bạch quay người lại, nhìn sâu vào đôi mắt đen tĩnh lặng: “Cậu có nhớ tối qua đã xảy ra chuyện gì không?”
“Tối qua…” Lục Cẩm Diên ngập ngừng một lát, thận trọng đáp: “Tối qua hội bóng rổ liên hoan, anh uống hơi nhiều.”
Khương Duật Bạch cắn môi dưới: “Sau đó thì sao?”
Yết hầu Lục Cẩm Diên chuyển động: “Sau đó, anh về ký túc xá ngủ.”
Khương Duật Bạch hất tay anh ra, vừa quay đi lại bị kéo ngược lại một cái, va vào lồng ngực ấm áp phía sau.
Cánh tay rắn chắc mạnh mẽ ôm chặt người vào lòng, giọng Lục Cẩm Diên khàn khàn: “Sau đó nữa, em đi đến bên cạnh anh, anh nhất thời tình không kìm được, đã cưỡng hôn em.”
Hơi thở nóng hổi phả qua vành tai, Khương Duật Bạch không nhịn được rùng mình một cái, hơi nghiêng mặt đi: “Hóa ra cậu đều nhớ.”
“Anh say thật, nhưng không có bị mất trí nhớ tạm thời.” Lục Cẩm Diên lén dùng má cọ cọ tóc cậu, “Xin lỗi, anh chỉ sợ, sợ sẽ gợi lại cho em những ký ức không vui.”
Khương Duật Bạch không nói gì, cũng không thoát khỏi vòng ôm của anh.
“Tỉnh dậy rồi, anh thật sự rất sợ.” Lục Cẩm Diên thấp giọng thổ lộ nỗi sợ hãi trong lòng, “Anh sợ em vì thế mà chán ghét anh, trốn tránh anh, hoàn toàn đày anh vào lãnh cung, không bao giờ cho anh cơ hội nữa.”
Có trời mới biết, cả ngày hôm nay anh đã thấp thỏm lo âu thế nào, gần như từng phút từng giây đều trải qua trong sự dằn vặt.
“Nếu cậu thật sự nghĩ vậy, tối qua đã không cưỡng —” Khương Duật Bạch nhẹ nhàng cắn đầu lưỡi, không nói tiếp nữa.
“Anh muốn dùng rượu để làm cái cớ để thoái thác, nhưng mà—” Lục Cẩm Diên thở dài bên tai cậu, “Anh phải thừa nhận, thật ra trong lòng anh sớm đã muốn làm như vậy với em rồi.”
Anh chẳng qua là mượn danh nghĩa say rượu để nhân cơ hội thả con thú dục vọng bị cầm tù sâu trong lòng ra ngoài mà thôi.
Sự thành thật không chút che giấu này ngược lại khiến Khương Duật Bạch thấy luống cuống.
Cậu giãy giụa một chút, cánh tay đang ôm cậu đột ngột siết chặt.
Sao lại có loại người như này chứ?
Một mặt xin lỗi cậu, một mặt lại giữ chặt không buông.
“Xin lỗi Tiểu Bạch, chưa được sự đồng ý của em đã tự tiện hôn em rồi.” Lục Cẩm Diên chân thành xin lỗi, “Lần sau chắc chắn sẽ hỏi ý kiến em trước.”
Khương Duật Bạch nhắm mắt lại: “Không có lần sau đâu.”
Lục Cẩm Diên ngẩn người, hai tay giữ lấy vai cậu, xoay người cậu lại đối diện với mình, giọng gấp gáp: “Không có lần sau nghĩa là sao?”
Khương Duật Bạch không chịu nhìn vào mắt anh: “Nghĩa đen đấy.”
“Anh không hiểu, Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm không rời mắt, “Anh chưa yêu đương bao giờ, nhưng anh không phải kẻ ngốc, em có một chút thích anh, đúng không?”
Đỏ mặt không phải giả, nhịp tim không thể diễn kịch, vào khoảnh khắc họ áp sát thân mật, anh nghe thấy rõ ràng một nhịp tim khác cũng nhanh như anh vậy.
Khương Duật Bạch há miệng, nhận ra để thốt lên câu trả lời phủ định sao mà khó khăn đến thế.
“Chỉ cần một chút thôi, anh chỉ cần một chút thích thôi là đủ rồi.” Lục Cẩm Diên nắm lấy tay cậu đặt lên ngực mình, để cậu cảm nhận nhịp tim của anh, “99% còn lại, anh sẽ lấp đầy.”
Đầu ngón tay hơi co lại, Khương Duật Bạch nâng mi, đôi mắt mọng nước nhìn anh: “Tôi thật sự không biết, Lục Cẩm Diên.”
“Nếu em vẫn chưa thể xác nhận, vậy cứ để anh giúp em.” Lục Cẩm Diên nâng cằm cậu lên: “Có thể hôn thêm lần nữa không?”
Chủ đề thay đổi quá nhanh, Khương Duật Bạch nhất thời không phản ứng kịp: “Cái gì?”
“Tối qua say quá, phát huy không tốt.” Ánh mắt Lục Cẩm Diên đảo qua đảo lại trên đôi môi căng mọng ướt đỏ, “Hôn thêm lần nữa, có lẽ em sẽ xác nhận được mình rốt cuộc có thích anh hay không.”
Khương Duật Bạch ngửa mặt nhìn anh, ánh mắt mờ mịt. Lục Cẩm Diên phát huy phong độ quý mày đến cực hạn: “Có thể hôn em không?”
Khương Duật Bạch cuối cùng cũng hoàn hồn, vành tai bỗng chốc đỏ rực, theo bản năng giơ tay bịt miệng.
“Không được sao?” Lục Cẩm Diên lộ vẻ thất vọng, nhưng vẫn giữ đúng lời hứa của mình, buông tay ra.
Nhưng Khương Duật Bạch không lập tức rời khỏi vòng tay anh, mà như đà điểu cúi đầu, vùi mặt vào ngực anh.
Lòng Lục Cẩm Diên mềm nhũn, anh giơ hai cánh tay ôm chặt cậu: “Không cho hôn, cũng không chịu đi, rốt cuộc em muốn anh phải làm sao đây?”
“Lục Cẩm Diên…” Sự đấu tranh trong lòng Khương Duật Bạch ngày càng kịch liệt, chỉ có thể khẽ gọi tên anh, “Cậu cho tôi thêm chút thời gian, để tôi nghĩ cho thông suốt, được không?”
“Được.” Lục Cẩm Diên vừa bất lực vừa dịu dàng đáp lời, “Em muốn gì, anh đều cho em hết.”
Ánh đèn huỳnh quang tỏa xuống ánh sáng trắng tuyết, hai người lặng lẽ ôm nhau trong phòng vẽ.
Một lúc lâu sau, Khương Duật Bạch là người lùi lại trước: “Đi thôi.”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên theo sau cậu đi ra ngoài, khi đến cửa, đột nhiên anh cất tiếng: “Tiểu Bạch, tối qua là nụ hôn đầu của anh.”
Khương Duật Bạch khựng lại, không biết anh có ý gì, khô khan đáp một chữ: “Ồ.”
Ai mà chẳng là nụ hôn đầu chứ?
Lục Cẩm Diên khẽ bật cười: “Cho nên, có phải em nên chịu trách nhiệm với anh không?”
Khương Duật Bạch liếc nhìn anh một cái, đẩy cửa đi ra ngoài: “Cái tối qua không tính là hôn.”
“Sao lại không tính?” Lục Cẩm Diên rảo bước đuổi theo, “Tuy anh say làm ảnh hưởng đến phong độ, nhưng đó thật sự là nụ hôn đầu của anh, Tiểu Bạch em không được quỵt nợ đâu nhé!”
Khương Duật Bạch không thèm chấp anh, bước nhanh vào trong gió.
Vào thứ Tư, Khương Duật Bạch nhận được một tin vui nhất dạo gần đây — cậu đã vượt qua vòng tuyển chọn cuộc thi triển lãm tranh của Hiệp hội Mỹ thuật, tác phẩm dự thi sẽ được triển lãm vào cuối tháng Mười hai.
“Chúc mừng nhé Khương Thần!”
“A a a chúc mừng Tiểu Bạch!”
“Khao đi khao đi! Chuyện lớn thế này nhất định phải khao!”
Các bạn trong lớp nhiệt tình vây quanh chúc mừng cậu, Khương Duật Bạch gật đầu nhận lời: “Cảm ơn mọi người, mai tôi mời cả lớp uống trà sữa nhé.”
Khó khăn lắm mới đợi được các bạn tản ra, cậu lập tức lấy điện thoại nhắn tin cho Lục Cẩm Diên.
Khương Duật Bạch: [Tôi đỗ cuộc thi triển lãm tranh rồi.]
Lục Cẩm Diên: [Tiểu Bạch giỏi quá!]
Lục Cẩm Diên: [Anh biết ngay là em làm được mà!]
Khương Duật Bạch: [Tôi có thể đỗ triển lãm lần này, có một nửa công lao của cậu.]
Khương Duật Bạch: [Cảm ơn cậu, Lục Cẩm Diên.]
Nếu không có Lục Cẩm Diên ở bên cạnh cổ vũ, thức trắng đêm cùng cậu, cậu căn bản không thể kịp tham gia cuộc thi lần này, chưa nói đến chuyện thuận lợi được triển lãm tác phẩm.
Cuộc thi triển lãm này đối với cậu mang ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
Lục Cẩm Diên: [Người em cần cảm ơn là chính mình.]
Lục Cẩm Diên: [Ngoài việc ở bên cạnh em, anh chẳng làm được gì cả.]
Khương Duật Bạch nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên màn hình, không khỏi thẫn thờ.
Sự bầu bạn, thứ mà cậu khao khát suốt bao nhiêu năm lớn lên nhưng chưa bao giờ được trải nghiệm, Lục Cẩm Diên vẫn luôn kiên trì dành cho cậu.
Lục Cẩm Diên: [Chuyện vui lớn thế này, tối nay chúng ta ra ngoài ăn cơm, ăn mừng một chút nhé?]
Khương Duật Bạch: [Được.]
Sau khi tan học, cậu thu dọn cặp sách rời khỏi phòng vẽ, vừa ra khỏi tòa nhà dạy học đã thấy Lục Cẩm Diên đứng dưới bậc thềm vẫy tay với mình, gương mặt rạng rỡ nụ cười lớn.
Lòng Khương Duật Bạch ấm áp, rảo bước đi xuống bậc thềm.
“Chậm một chút.” Lục Cẩm Diên đón lấy, “Anh đã đặt xong nhà hàng rồi, giờ qua đó là được.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp lời, cùng anh sóng bước ra ngoài trường.
Các bạn cùng phòng khác đã đến phòng bao từ trước, thấy hai người vào, đồng loạt đứng dậy chúc mừng Khương Duật Bạch.
“Chúc mừng nhé, Tiểu Bạch!” Thẩm Chiếu chắp tay lắc lên lắc xuống, “Cái này gọi là gì nhỉ? Gọi là chính nghĩa cuối cùng sẽ chiến thắng tà ác!”
Khương Duật Bạch bị hắn chọc cười: “Cảm ơn cậu.”
“Cậu là Khương Duật Bạch à?” Tiểu Tình cũng đứng dậy từ chỗ ngồi, giọng nói và ánh mắt đều tràn đầy vẻ kinh ngạc: “Trông cậu đẹp thật đấy!”
Đột nhiên gặp fan của mình, Khương Duật Bạch ngẩn ngơ một chút, sau đó mới hoàn hồn: “Cảm ơn.”
Dù sao Tiểu Tình cũng không biết cậu chính là Koray, chỉ cần không bị lộ thân phận là được.
“Đinh Hồng Vũ! Vậy mà anh không giới thiệu em làm quen với Tiểu Bạch sớm hơn!” Tiểu Tình quay tay đánh bạn trai một cái, “Đáng ghét quá!”
“Bảo bối, em là hoa đã có chủ rồi, em làm quen với Tiểu Bạch làm gì?” Đinh Hồng Vũ hì hì cười nhận lấy cái tát yêu của bạn gái.
Tiểu Tình dõng dạc đáp: “Chẳng làm gì cả, được nhìn trai đẹp thấy tâm trạng tốt không được à?”
Mọi người bật cười thiện ý, không khí trong phòng bao lập tức trở nên sôi nổi.
Đang ăn, Tiểu Tình bỗng giơ điện thoại lên: “Mọi người xem này, trên Weibo nói mấy ngày nữa sẽ có siêu trăng đấy!”
Thẩm Chiếu vừa gặm đùi gà vừa hỏi: “Siêu trăng? Là cái gì thế?”
“Tiểu Chiêu, mày ngu thế!” Đinh Hồng Vũ tiếp lời, “Siêu trăng, nghe tên là biết cái trăng siêu to khổng lồ rồi!”
Tiểu Tình lườn bạn trai nhà minh một cái: “Văn chương sáo rỗng thật sự đấy!”
Nói đoạn, cô bắt đầu tận tình phổ cập kiến thức thế nào là siêu trăng cho cả bàn.
Lục Cẩm Diên trầm tư lắng nghe, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người Khương Duật Bạch.
Ăn xong, Đinh Hồng Vũ đưa bạn gái về ký túc xá, Chu Phong và Thẩm Chiếu đùa nghịch đi phía trước, Lục Cẩm Diên và Khương Duật Bạch đi xa xa phía sau.
Đi được một đoạn, Lục Cẩm Diên cởi áo khoác đưa cho người bên cạnh: “Buổi tối hơi lạnh đấy.”
“Không sao, tôi không lạnh.” Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn anh, “Cậu tự mặc đi.”
Lục Cẩm Diên dừng bước: “Tiểu Bạch, em có muốn đi xem siêu trăng không?”
Tối nay vui, Khương Duật Bạch uống một chút xíu rượu, não bộ phản ứng hơi chậm: “Cái gì cơ?”
Lục Cẩm Diên nhìn vào mắt cậu, nghiêm túc mời gọi: “Chúng ta đi đến nơi gần mặt trăng nhất, cùng nhau xem siêu trăng có được không?”
Khương Duật Bạch lẩm bẩm lặp lại: “Nơi gần mặt trăng nhất…”
Lục Cẩm Diên không kìm được đưa tay ra, giúp cậu vén lọn tóc vương trước trán: “Ừm, có một nơi như thế.”
“Được.” Sau một hồi im lặng, Khương Duật Bạch khẽ gật đầu.
Dưới ánh trăng, đôi mắt đẹp như pha lê phủ một lớp nước lung linh, khiến lòng Lục Cẩm Diên như có bàn tay mèo con cào nhẹ.
Anh không kìm được tiến lại gần một bước, hai tay nâng khuôn mặt hơi ửng hồng lên, cúi đầu tì trán vào cái trán ấm nóng của cậu: “Lại muốn hôn em rồi, phải làm sao đây?”
Hết chương 51

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu