10
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Bầu không khí tràn ngập vẻ “giấu đầu lòi đuôi”, sau một thoáng im lặng, Khương Duật Bạch lên tiếng: “Đã là bạn trai của tao rồi, chắc chắn sẽ không phải là trai thẳng sợ đồng tính.”
“Đúng đúng đúng…” Tề Đông Đông gật đầu như gà mổ thóc, ngậm ngòi bút tiếp tục suy tính, “Chiều cao ngoại hình xong xuôi rồi, tiếp theo là trường học và chuyên ngành.”
“Thiết lập thành sinh viên trường mình à?” Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày, “Như thế có dễ bị lộ không?”
Tề Đông Đông trả lời không cần suy nghĩ: “Tất nhiên là không thiết lập thành người trường mình rồi, chẳng lẽ trường mình còn có sinh vật đực nào đẹp trai và phong vân hơn cả nam thần trường à?”
Vẻ mặt Khương Duật Bạch đầy thắc mắc: “Tại sao lại phải so sánh với Lục Cẩm Diên?”
“Ối giời ơi! Chuyện đó không quan trọng!” Tề Đông Đông chột dạ cúi đầu, “Cứ thiết lập thành sinh viên trường Thể dục Thể thao đi! Dân thể thao ngon lắm hê hê…”
Khương Duật Bạch khiêm tốn học hỏi: “Dân thể thao thì tốt ở điểm nào?”
“Dân thể thao thể lực tốt chứ sao! Vừa mạnh mẽ vừa bền bỉ…” Tề Đông Đông càng nói càng cười ngây ngô, rồi bắt gặp vẻ mặt ngày càng mờ mịt của bạn mình thì mới chịu ngậm miệng, “Sinh viên thể thao cao một mét chín! Chốt thế nhé!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiếp theo, họ tiến hành thiết lập chi tiết về các khía cạnh khác để tránh xảy ra sai sót ngớ ngẩn nào. Sau bữa trưa, Khương Duật Bạch đã hoàn toàn ghi nhớ các thông tin về “anh người yêu ảo” này, chi tiết đến mức cậu suýt thì tin là thực sự có một người như vậy tồn tại.
“Hiệu quả chính là ở chỗ đó! Phải thuyết phục được chính mình thì mới thuyết phục được người khác chứ.” Tề Đông Đông hớn hở giơ tay, “Give me five!”
Khương Duật Bạch giơ tay đập tay với hắn: “Chiều nay tao đến tiệm làm việc đây, hẹn gặp lại.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Hẹn gặp lại nhé, bảo bối.” Tề Đông Đông lại gửi cho cậu một nụ hôn gió, “Nhớ phản hồi kết quả cho tao đấy!”
Chiều hôm đó, Khương Duật Bạch ở lỳ trong tiệm xăm Trác Ngọc để thiết kế mẫu xăm cho cô gái lần trước định xăm tên người yêu.
Mẫu họa tiết cuối cùng được chốt là hoa trà, với chữ cái đầu của tên người yêu được cách điệu thành cành lá, hòa quyện hoàn toàn vào hình bông hoa, trông thanh thoát, xinh đẹp mà không hề thô kệch. Cô gái càng nhìn càng ưng, nóng lòng muốn xăm ngay lên ngực.
Loại hình xăm diện tích nhỏ thế này thường được thực hiện trong một lần. Nhờ làn da cô gái rất tốt nên việc lên màu cực kỳ hiệu quả, thời gian hoàn thành cuối cùng còn ngắn hơn dự kiến.
TruyenLau.com
Kết thúc, Khương Duật Bạch tháo găng tay, bỏ kính ra, cẩn thận dặn dò đối phương những lưu ý sau khi xăm. Cô gái lúc xăm chịu đau không ít, nước mắt rưng rưng, nhưng nhìn vào gương thấy hình xăm vẫn còn hơi sưng đỏ, cô lại nở nụ cười rạng rỡ.
“Đẹp thật đấy, đợi lành hẳn là có thể mặc mấy bộ trễ vai xinh xắn rồi!” Cậu nhóc thực tập sinh khéo miệng khen ngợi khách hàng, rồi tò mò hỏi, “Chị gái, sao hôm nay bạn trai chị không đi cùng thế?”
Nụ cười của cô gái trở nên thẹn thùng: “Chị muốn tạo cho anh ấy một bất ngờ, nên chưa nói cho anh ấy biết!”
“Thật tốt quá!” Lê Thanh tiễn khách ra cửa, lúc quay vào vẫn còn lẩm bẩm, “Yêu đương thật là tốt! Em cũng muốn yêu quá đi mất!”
“Nếu mày dám xăm tên người yêu lên ngực, anh đánh gãy chân mày.” Lê Tư đang vê một điếu thuốc, giọng trầm đục đe dọa em gái.
“Xì, chẳng phải chính anh cũng xăm—” Lê Thanh định cãi lại nhưng nói được nửa câu thì khựng lại.
Lê Tư nheo mắt nhìn cô: “Dạo này anh chiều mày quá rồi đúng không?”
Lê Thanh rụt cổ lại, cố gắng chuyển chủ đề: “Anh Duật Bạch, trên người anh có hình xăm không?”
Khương Duật Bạch đang rửa tay, động tác khẽ khựng lại, đáp: “Có.”
“Oa! Thật sự có hả!” Lê Thanh vốn chỉ hỏi bừa, giờ mới thực sự thấy hứng thú, “Anh xăm hình gì thế? Có phải anh trai em xăm cho anh không?”
Cậu thực tập sinh cũng xán lại: “Anh xăm ở chỗ nào thế? Sao bọn em chưa bao giờ thấy nhỉ?”
“Chậc.” Lê Tư tặc lưỡi, đi tới xách cổ em gái kéo lùi lại, “Mày rảnh rỗi quá rồi hả? Lại đây, anh tìm việc cho mà làm.”
Khương Duật Bạch tắt vòi nước, rút hai tờ giấy lau khô tay rồi mới quay người lại: “Tôi về trường đây, bức tranh hôm qua còn cần hoàn thiện nốt.”
Khương Duật Bạch về tới phòng vẽ tranh lúc năm giờ mười phút, mặt trời vẫn chưa lặn. Đến khi cậu đặt bút xuống, ngoài cửa sổ đã là màn đêm buông xuống.
Cậu ngồi trong phòng vẽ vắng lặng, ánh mắt dừng lại trên tác phẩm vừa hoàn thành, vẫn cảm thấy chưa thực sự hoàn hảo. Đúng lúc này, điện thoại áp sát đùi rung lên một cái.
Khương Duật Bạch kéo dòng suy nghĩ ra khỏi bức tranh, mở điện thoại, sắc mặt khẽ biến đổi.
Lục Cẩm Diên gửi WeChat cho cậu: [Tối nay cậu có bận gì không? Có muốn đi ăn tối cùng không?]
Hôm qua còn tránh cậu như tránh tà, hôm nay lại chủ động mời cậu ăn tối. Quả nhiên, Lục Cẩm Diên là kiểu người đã nói là sẽ làm.
Khương Duật Bạch: [Tôi vẫn đang ở phòng vẽ, phải đợi thêm một lát.]
Lục Cẩm Diên: [Tôi đợi cậu, dù sao tôi cũng chưa đói.]
Khương Duật Bạch đang định trả lời thì bên kia lại gửi thêm một tin nữa.
Lục Cẩm Diên: [Phòng vẽ ở đâu, tôi qua tìm cậu nhé?]
Khương Duật Bạch nghĩ thấy cũng được, vừa hay có thể nhân cơ hội này nói rõ chuyện mình đã có bạn trai.
Hai mươi phút sau, một bóng dáng cao ráo xuất hiện ở cửa phòng vẽ. Lục Cẩm Diên gõ nhẹ vào cánh cửa đang khép hờ: “Tôi vào được không?”
Khương Duật Bạch quay đầu lại: “Vào đi.”
Lục Cẩm Diên đẩy cửa bước vào, vừa đi vừa quan sát cách bài trí trong phòng vẽ, cười nói: “Lần đầu tiên đặt chân đến nơi tràn đầy hơi thở nghệ thuật thế này, tôi hơi run.”
Câu nói này không hiểu sao lại chạm đúng dây thần kinh hài hước của Khương Duật Bạch, đôi lông mày tinh tế khẽ cong lên, cậu bật cười nhẹ.
Bước chân Lục Cẩm Diên khựng lại ngay tức khắc.
Chàng trai trước mắt sở hữu vẻ đẹp thoát tục, đôi lông mày lạnh lùng thường ngày luôn phủ một lớp băng giá, giống như một bông tuyết liên trên đỉnh núi cao xa tầm với. Giờ phút này bỗng nhiên nở nụ cười rạng rỡ, khiến vẻ xa cách vơi đi mấy phần, thay vào đó là nét thanh lệ quyến rũ, đuôi mắt hơi nhếch lên như một cái móc, móc đi linh hồn người ta.
“Đợi tôi một chút nữa thôi, sắp xong rồi.” Khương Duật Bạch quay mặt lại, tập trung vào bức vẽ.
Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, cuối cùng cũng tìm lại được nhịp thở bình thường, lúng túng đáp thấp giọng: “Không vội, cậu cứ vẽ thong thả.”
Khương Duật Bạch nhấc cây cọ dính đầy màu vẽ, thêm một nét nữa vào bức tranh. Lục Cẩm Diên đứng sau lưng cậu, khi ánh mắt chạm vào tờ giấy vẽ, cả người anh như bị cuốn vào một thế giới tuyệt diệu. Đó là một bức tranh với màu sắc đậm đà mà hài hòa, trên bầu trời là những mảng màu rực rỡ như những đám mây ráng đỏ, hòa quyện và thẩm thấu vào mặt biển, một vầng mặt trời đỏ rực treo giữa đó, xa xa thấp thoáng bóng dáng người trên một con thuyền nhỏ.
“Đây là…” Anh vô thức bước lên một bước, “Vẽ cảnh hoàng hôn hả?”
“Hoàng hôn?” Cây cọ trên tay hơi khựng lại, Khương Duật Bạch hơi ngả người ra sau, giọng đầy vẻ suy tư, “Theo cách nhìn của cậu, đó là hoàng hôn?”
Bị hỏi ngược lại như vậy, Lục Cẩm Diên lại thấy không chắc chắn: “Chẳng lẽ cậu vẽ cảnh bình minh?”
Khương Duật Bạch không trả lời câu hỏi đó, cúi người bỏ cọ và bàn chải vào xô để rửa: “Đợi tôi một chút nữa.”
Lục Cẩm Diên ngồi xổm xuống cạnh cậu: “Cần tôi giúp một tay không?”
“Bẩn lắm, cậu rửa không sạch đâu.” Khương Duật Bạch cụp mi, nghiêm túc cọ rửa dụng cụ vẽ.
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cậu đeo balo lên: “Chúng ta đi ăn tối ở đâu?”
“Cậu muốn ăn gì?” Lục Cẩm Diên nhìn cậu cười, “Ăn bên ngoài hay chỗ cũ?”
Khương Duật Bạch trả lời ngay: “Nhà ăn số 2.”
“Được, vậy chúng ta đến nhà ăn số 2.” Lục Cẩm Diên gật đầu tán thành, sải bước đi trước vài bước, một tay kéo cửa phòng vẽ ra.
Khương Duật Bạch gọi anh lại: “Còn một việc nữa, tôi muốn nói với cậu trước.”
Lục Cẩm Diên nghiêng đầu, thần sắc dịu dàng: “Chuyện gì?”
Khương Duật Bạch nhìn thẳng vào mắt đối phương, giọng điệu nghiêm túc: “Thực ra tôi đã có bạn trai rồi.”
Lục Cẩm Diên: “?”
Trước giây phút này, Khương Duật Bạch cứ ngỡ phản ứng của Lục Cẩm Diên sẽ là: “Có bạn trai sao cậu không nói sớm?”
Kết quả là anh ngẩn người, sau đó cao giọng với vẻ không thể tin nổi: “Cậu nói gì cơ? Cậu có bạn trai rồi?”
Khương Duật Bạch bình thản đáp: “Ừm.”
Đôi lông mày anh tú của Lục Cẩm Diên gần như xoắn lại thành một mớ bòng bong. Anh nén nhịn vài giây rồi tung ra ba câu hỏi tra khảo linh hồn: “Là ai? Tôi có quen không? Chuyện từ bao giờ?”
May mà Khương Duật Bạch đã chuẩn bị từ trước, cậu trôi chảy đọc bản thảo trong đầu: “Cậu ấy là bạn học cấp ba của tôi, nhưng lên đại học bọn tôi mới ở bên nhau.”
Thanh mai trúc mã?
Không đúng, đây là trúc mã trúc mã…
Lục Cẩm Diên nhất thời không biết nên biểu hiện ra mặt thế nào, nên đôi lông mày vẫn nhíu chặt không buông: “Nhưng… nhưng bình thường tôi chẳng thấy cậu liên lạc thường xuyên với ai cả.”
Điểm này lúc bịa chuyện chưa tính tới, Khương Duật Bạch nhất thời bị nghẹn lời. Dưới ánh mắt sắc sảo như chim ưng của đối phương, cậu cái khó ló cái khôn: “Dạo này bạn trai tôi hơi bận, nên ít liên lạc.”
Giây phút này, Lục Cẩm Diên cảm thấy bốn chữ “bạn trai của tôi” mang lại cú sốc lớn hơn hẳn so với “tôi là người đồng tính”.
Sao tự dưng lại lòi ra một gã bạn trai thế này?
Để tăng thêm độ tin cậy, Khương Duật Bạch bổ sung thêm: “Lúc trước không nói với cậu vì sợ cậu thấy… ghê tởm.”
Cửa phòng vẽ “rầm” một tiếng đóng lại, Lục Cẩm Diên tiến lên một bước, mắt nhìn chằm chằm đối phương: “Hắn cũng là người trường mình à?”
“Không phải.” Khương Duật Bạch bắt đầu phát huy bình thường, “Cậu ấy là sinh viên trường Thể dục Thể thao, dân thể thao.”
“Trường Thể thao?” Lục Cẩm Diên khựng lại một chút, để tỏ ra mình vẫn bình thường, anh cố ý dùng giọng trêu chọc, “Thế chẳng phải dáng người đẹp lắm à?”
Khương Duật Bạch gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy, rất đẹp.”
Dù sao cũng là bạn trai ảo của cậu, dáng người có đẹp hay không đương nhiên do cậu quyết định.
Vị nam thần trường vốn điềm đạm bỗng dưng chập mạch, buột miệng hỏi: “So với tôi thì sao?”
Trong đầu Khương Duật Bạch lập tức hiện lên thân hình bán khỏa thân kia, cơ ngực, cơ bụng, đường nhân ngư, từng khối cơ bắp đều hoàn hảo như tạc tượng. Đôi má hơi nóng lên, cậu âm thầm dời mắt đi, kiệm lời như vàng: “Không so sánh được.”
Nghe vậy, lông mày Lục Cẩm Diên nhướng lên, lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác cực kỳ khó tả.
Không so sánh được?
Dáng người anh tệ đến thế cơ à?
Nhưng lòng tự trọng quái quỷ khiến Lục Cẩm Diên không thể hỏi ra miệng, một cục tức nghẹn ở cổ họng không nuốt xuống được. Không biết nghĩ đến điều gì, anh đột nhiên hỏi tiếp: “Vậy bạn trai cậu cao bao nhiêu?”
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn anh một cái: “Một mét chín, xấp xỉ cậu.”
“Đâu có.” Vẻ mặt khổ sở trên mặt Lục Cẩm Diên giãn ra một chút, “Tôi cao 1m91,5, làm tròn là 1m92.”
Ý tứ trong lời nói là: Tôi cao hơn bạn trai cậu hai phân.
Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc đính chính: “Làm tròn thì vẫn là một mét chín thôi.”
Lục Cẩm Diên: “…”
**
Chan: *Nhai ngón tay suy tư*
Thôi tạm thế đã, mai suy tư tiếp!
Hết chương 10
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.