Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Vừa dứt lời, vẻ hoảng hốt trên mặt Tề Đông Đông đột nhiên biến thành kinh ngạc, hắn thốt lên: “Hai mươi centimet? Không chỉ chừng đó?”
Lục Cẩm Diên liếc nhìn Khương Duật Bạch, phát hiện đôi mắt lưu ly kia đang mở to tròn xoe, ánh mắt nhìn anh chứa đựng vẻ chấn động rõ rệt, có lẽ còn pha lẫn chút gì đó khác nữa, tóm lại là một phản ứng khiến anh cảm thấy hài lòng.
“Ừm.” Anh bình thản khẳng định lại lần nữa, thậm chí còn dùng một câu hỏi ngược lại, “Nên là trong mắt cậu, hai mươi centimet là vượt trội lắm hả?”
Tề Đông Đông: “…”
Khoe mẽ, đây rõ ràng là khoe mẽ lộ liễu đúng không?
Lúc này, Khương Duật Bạch đã hoàn hồn, phản ứng đầu tiên là nhìn quét một lượt xung quanh, xác định không có người thứ tư nghe thấy cuộc đối thoại của họ.
Hai người này, rốt cuộc tại sao lại thảo luận về một vấn đề riêng tư như kích thước ngay trên bàn ăn…
Đây là chuyện có thể công khai phát biểu sao?
“Được rồi!” Sau cơn chấn động, Tề Đông Đông nghiến răng nhận thua, nhưng giây tiếp theo, tông giọng hắn lại vút lên, “Độ dài đúng là không bằng cậu, vậy hay là chúng ta so sức bền ưm ưm…”
Khương Duật Bạch nhanh như chớp bịt miệng hắn lại.
Sắc mặt Lục Cẩm Diên càng phức tạp hơn: “Đến cả cái đó cậu cũng biết?”
Khương Duật Bạch: “…”
Tề Đông Đông: “Ưm ưm ưm! Ưm ưm ưm ưm ưm?”
Nói đi! Rốt cuộc cậu được mấy phút? TruyenLau.com
“Đông Đông, người ở cửa là bạn của mày phải không?” Khương Duật Bạch nhìn thoáng qua chàng trai đứng đợi ở cửa từ nãy đến giờ, “Cậu ấy đợi sốt ruột rồi, mày đi mau đi.”
Tề Đông Đông: “Ưm ưm ưm ưm ưm, ưm ưm ưm ưm ưm!”
Tao không nói bậy nữa đâu, bảo bối buông tao ra!
Sau khi dùng ánh mắt xác nhận lại lần nữa rằng hắn sẽ không thốt ra lời ngông cuồng nào nữa, Khương Duật Bạch cuối cùng cũng buông tay.
“Thôi được, hôm nay cũng muộn rồi, lần sau chúng ta trò chuyện tiếp.” Tề Đông Đông đứng dậy, chìa bàn tay hữu nghị về phía nam thần trường, “Rất vui được quen biết cậu.” Website TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên cũng đứng dậy theo, gật đầu mỉm cười: “Tôi cũng rất vui được quen biết cậu.”
Nói thì là vậy, nhưng bàn tay vươn ra bắt lấy chỉ vừa chạm vào đã rụt lại ngay, tốc độ nhanh đến mức người ta phải nghi ngờ liệu có thực sự đã bắt tay hay chưa.
TruyenLau.com
Tề Đông Đông bề ngoài vẫn duy trì nụ cười, nhưng trong lòng đã bắt đầu mắng thầm điên cuồng. Quả nhiên không hổ là gã trai thẳng sợ đồng tính chết tiệt, trên người hắn cũng đâu có mang virus, bắt cái tay thôi mà cũng miễn cưỡng đến thế sao?
“Đi mau đi.” Khương Duật Bạch không nhịn được giục giã.
“Vậy tao đi đây, gặp lại sau nhé bảo bối.” Tề Đông Đông quay người đi ra ngoài, đi được vài bước lại quay lại, “Bạn trai của Tiểu Bạch nhà giàu lắm đấy nhé!”
Khương Duật Bạch: “Mày có đi không thì bảo?”
“Đi đây!” Tề Đông Đông chạy biến ra cửa.
Tận mắt nhìn bạn thân rời đi, Khương Duật Bạch quay mặt lại, có chút ngại ngùng: “Đông Đông hơi nhiều lời.”
Tuy nhiên, trọng điểm chú ý của Lục Cẩm Diên lại rất kỳ lạ: “Hắn gọi cậu là bảo bối?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp lời, không thấy có gì sai trái, “Cậu ấy gọi quen rồi.”
Lục Cẩm Diên im lặng vài giây, lên tiếng hỏi: “Hắn cũng là đồng?”
Khương Duật Bạch cũng không định giấu, khẽ gật đầu: “Đúng.”
“Cậu ăn no chưa?” Lục Cẩm Diên không truy cứu thêm nữa, tùy ý chuyển chủ đề, “Hình như bún nguội rồi, có muốn ăn thêm gì không?”
“Thôi.” Khương Duật Bạch đẩy khay thức ăn sang một bên, “No rồi.”
Lục Cẩm Diên nhìn cánh tay gầy guộc lộ ra của cậu, giọng điệu đầy vẻ lo lắng: “Cậu phải ăn nhiều một chút, gầy quá rồi.”
Cứ ngỡ một chủ đề nào đó đã kết thúc ở đây, nhưng không ngờ trên đường về ký túc xá, Lục Cẩm Diên lại đột ngột hỏi: “Bạn của cậu, là 0 hay 1?”
“Cái gì?” Khương Duật Bạch sững người, bước chân dừng lại.
Lục Cẩm Diên là một trai thẳng, tại sao lại biết về 0 và 1?
Lời vừa ra khỏi miệng, Lục Cẩm Diên đã nhận thấy không ổn. Nhìn thẳng vào cái cây phía trước, anh khô khốc xin lỗi: “Xin lỗi, liên quan đến riêng tư, có lẽ tôi không nên hỏi.”
Khương Duật Bạch do dự một lát, nhỏ giọng đáp: “Cậu ấy giống tôi.”
Trái tim đang treo lơ lửng của Lục Cẩm Diên lập tức rơi phịch xuống, ngay sau đó lại thấy tò mò.
Giống nhau là như thế nào?
Theo lý mà nói, Tiểu Bạch chắc không phải là 1 đâu nhỉ?
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh một người đàn mày thô kệch vạm vỡ tựa vào vai Tiểu Bạch gọi “ông xã”, lập tức rùng mình một cái.
“Thực ra ngoài 0 và 1, còn một loại thuộc tính khác nữa.” Khương Duật Bạch chủ động phổ cập kiến thức, “Còn có 0.5 nữa.”
Tiến có thể công, lùi có thể thụ.
Lục Cẩm Diên há hốc mồm, cố gắng nhịn xuống thôi thúc muốn hỏi cho rõ ràng, giả vờ bình tĩnh đáp: “Ừm, tôi biết.”
Khương Duật Bạch lặng lẽ cụp mi, không nói gì nữa.
Là một trai thẳng mà Lục Cẩm Diên biết cũng nhiều thật đấy.
Về đến phòng, mấy người bạn cùng phòng khác không nằm ngoài dự đoán vẫn đang chơi game.
“Lên lên lên!” Thẩm Chiếu vẫn dùng miệng chơi game như mọi khi, vừa thao tác vừa gào thét đầy nhiệt huyết, “Đập chết cha nó đi!”
Đinh Hồng Vũ khai hỏa chiến thuật mắng nhiếc: “Ngu à! Giết nó đi chứ! Mày đứng đờ ra đấy làm cái quái gì thế?”
Vài chục giây sau, ký túc xá chìm vào tĩnh lặng.
Thẩm Chiếu mặt như tro tàn tháo tai nghe ra, nhìn Lục Cẩm Diên vừa vào cửa: “Anh Lục, tao thề không bao giờ đi ghép đội ngẫu nhiên với mấy đứa nhóc tiểu học nữa!”
“Chơi ít thôi.” Lục Cẩm Diên chẳng mảy may thương xót, “Rảnh rỗi thì đọc sách đi, bồi dưỡng tâm hồn chút đi được không?”
“Đù! Anh Lục, mày có gì đó không ổn nhá!” Thẩm Chiếu nhảy dựng khỏi ghế, ánh mắt nghi ngờ soi xét anh từ trên xuống dưới, “Ngày nào chơi game cũng không thấy bóng dáng mày đâu, dạo này mày đang bận cái gì thế?”
“Cậu ấy đến phòng vẽ đón tôi.” Khương Duật Bạch lên tiếng giải thích.
“Anh Lục, mày thật sự đi đón Tiểu Bạch á?” Đinh Hồng Vũ hứng thú sán lại gần, “Mày lấy đâu ra xe thế?”
Lục Cẩm Diên đáp một câu: “Mới mua.”
Khương Duật Bạch bổ sung: “Cậu ấy tự tay cải tiến xe đạp địa hình đấy.”
“Uầy!” Thẩm Chiếu thốt lên cảm thán, “Anh Lục lại còn có tay nghề này nữa cơ à?”
“Hừm.” Lục Cẩm Diên nhàn nhạt đáp lời, để lại cho họ một bóng lưng đầy vẻ ẩn mình giấu tích, “Tôi đi tắm trước đây.”
“Đừng mà!” Thẩm Chiếu ngửa mặt lên trời than vãn, cố gắng níu kéo anh, “Anh Lục, trận này bọn tao cần mày!”
Lục Cẩm Diên suy nghĩ một lát, cuối cùng miễn cưỡng ngồi vào bàn, bật máy tính lên: “Một trận thôi, đánh xong đi ngủ.”
Mấy người còn lại hò reo một tiếng, hừng hực khí thế chuẩn bị khai chiến. Trong mắt Khương Duật Bạch, game là một lĩnh vực hoàn toàn xa lạ, nhưng hiện tại cậu chưa có ý định dấn thân vào.
Một mình ngồi trên ghế nghịch điện thoại một lát, cậu chợt nhớ ra điều gì đó, liền đăng nhập vào tài khoản Weibo. Tài khoản này cậu đăng ký từ hồi cấp ba, lúc đầu chỉ đăng vài bài luyện tập hàng ngày, thuần túy dùng làm kho lưu trữ. Sau không hiểu sao lại nổi tiếng, fan dần đông lên, dưới mỗi bài đăng đều có những bình luận rất ủng hộ.
Cũng có một số fan muốn đặt vẽ tranh, nhưng thứ nhất là cậu vẽ tranh hoàn toàn tùy vào tâm trạng, đã quen tùy hứng rồi; thứ hai là cậu cũng không biết nên định giá thế nào, nên chỉ định kỳ chọn ra một hai thiết lập mình thấy hứng thú để vẽ miễn phí cho họ.
Lần này đã một thời gian cậu không đăng nhập Weibo, bình luận, tag tên và tin nhắn riêng đều chật kín. Cậu nhấn vào từng cái một để đọc kỹ, cuối cùng chọn trúng một thiết lập của một fan có ID là Búp bê cầu nắng.
@Búp bê cầu nắng: [Koray Lao Tư buổi tối tốt lành! Em muốn đặt một bức về một chàng trai chơi bóng rổ! Một thiếu niên tuấn tú đang đổ mồ hôi trên sân bóng, khoảnh khắc úp rổ bộc phát sức mạnh vô tận, tỏa sáng rực rỡ không thể rời mắt!]
Họa sĩ bình thường có lẽ sẽ thấy thiết lập này mô tả quá trừu tượng, nhưng đối với Khương Duật Bạch, nó lại vừa vặn cho cậu đủ không gian để phát huy. Phản hồi cho Búp bê cầu nắng về thời hạn cuối cùng hoàn thành bức vẽ xong, Khương Duật Bạch thoát ứng dụng.
Thấy họ vẫn chưa đánh xong trận game, cậu đi tắm trước.
Khi bước ra khỏi phòng tắm, cậu nhạy cảm nhận thấy trong phòng tràn ngập bầu không khí vui vẻ.
Xem ra là đã thắng rồi.
“Tiểu Bạch, cậu tắm xong rồi à?” Lục Cẩm Diên là người đầu tiên nhìn về phía cậu.
“Ừm.” Khương Duật Bạch vừa lau mái tóc ướt sũng vừa đi về phía bàn, “Nhiệt độ nước tắm của tôi hơi cao, phòng tắm hơi nóng, lát nữa cậu hãy vào tắm.”
Nghe vậy, ánh mắt Lục Cẩm Diên không kìm được dừng lại trên mặt cậu. Làn da trắng như tuyết thường ngày bị nước nóng hun lên vài phần ửng đỏ, hai gò má ửng lên hai quầng hồng đào đáng yêu, đến cả chiếc cổ thon dài cũng lộ ra sắc hồng non nớt, kéo dài xuống tận cổ áo rộng, khiến người ta vô thức muốn khám phá sâu hơn một chút…
Lục Cẩm Diên mạnh bạo ngả người ra sau, có chút chật vật dời ánh mắt đi.
Chuyện gì thế này, vừa rồi anh đang nghĩ cái gì vậy?
“Không vội không vội, lát nữa bọn tôi tắm sau.” Thẩm Chiếu nằm ườn trên ghế như cá ươn, “Để tôi hồi vị thêm một chút trận vừa rồi đã!”
Khương Duật Bạch bật cười, quay người đi đến trước giường, giơ tay mò mẫm chiếc tai nghe Bluetooth để ở giường trên, kết quả mò hồi lâu vẫn không thấy.
Chu Phong thấy vậy hỏi một câu: “Tiểu Bạch, cậu tìm gì thế?”
“Tìm tai nghe của tôi.” Khương Duật Bạch kiễng chân, vươn dài cánh tay mò mẫm sâu vào bên trong.
“Để tôi giúp cho—” Lục Cẩm Diên vừa quay mặt lại, âm cuối đột ngột im bặt.
Tầm mắt bị chiếm trọn bởi một đoạn eo thon trắng đến lóa mắt, anh đột nhiên quên mất mình định nói gì. Gấu chiếc áo phông trắng trượt lên theo động tác của chủ nhân, vòng eo thon gọn dẻo dai giấu bên trong thấp thoáng hiện ra.
Quả nhiên, vòng eo ẩn sau lớp áo của Tiểu Bạch cũng trắng quá…
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm vào đoạn eo đó như bị mê hoặc, không thể dời mắt đi, cho đến khi phát hiện trên phần thắt lưng hơi lõm xuống hình như có một hàng chữ nhỏ màu đen.
Anh nheo mắt tập trung nhìn, đang định nhìn cho kỹ thì bên tai vang lên một giọng nói thắc mắc: “Anh Lục, mày đang nhìn gì thế?”
Lục Cẩm Diên buột miệng nói: “Nhìn eo.”
Thẩm Chiếu: “Nhìn cái gì cơ?”
Lục Cẩm Diên giật mình tỉnh táo lại: “Nhìn chữ!”
Khương Duật Bạch muộn màng quay người lại, đón lấy ánh mắt của anh.
“Tiểu Bạch, eo cậu thon thật— không phải!” Lục Cẩm Diên phanh gấp, suýt nữa cắn vào lưỡi, “Ý tôi là trên eo cậu có chữ!”
**
Chan: *híp mắt cắn móng tay* trai thẳng?
Hết
chương 14
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.