Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Các sinh viên gần đó hoàn toàn dừng bước, bàn tán xôn xao về phía họ.
Dương Văn Kiệt mang bộ mặt như vừa nhìn thấy ma, không thể tin nổi xác nhận lại: “Cậu, cậu nói gì cơ?”
“Tôi nói—” Lục Cẩm Diên đặt hành lý đang cầm trên tay xuống, sải đôi chân dài đi về phía đối phương, “Xu hướng tính dục của người khác, cậu có tư cách gì mà chỉ trỏ?”
Gương mặt anh lạnh lẽo, ánh mắt sắc như dao, chiều cao hơn một mét chín mang đến một áp lực cực lớn, bầu không khí áp suất thấp tỏa ra xung quanh càng khiến người ta phải khiếp sợ.
Dương Văn Kiệt vốn dĩ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, bị ép cho lùi liên tiếp mấy bước, cứ như sợ anh không vừa ý là sẽ ra tay đánh người ngay vậy.
“Dương Văn Kiệt, đúng không?” Lục Cẩm Diên đứng định vị, hạ thấp giọng lạnh lùng cảnh cáo: “Khương Duật Bạch tính tình tốt, đó là vận may của mày. Nhưng tính khí của tao thì cực kỳ, cực kỳ tệ, mày hiểu chứ?”
Mặt Dương Văn Kiệt lúc xanh lúc trắng, môi mấp máy vài cái nhưng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào. Tất nhiên là hắn biết Lục Cẩm Diên không dễ chọc, thằng gay dâng tận cửa lần trước cuối cùng bị chỉnh thảm thế nào, cho nên hôm nay hắn mới cố ý vạch trần Khương Duật Bạch.
Tuy nhiên, sự phát triển của sự việc lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.
Lục Cẩm Diên thế mà lại công khai tự nhận mình không phải trai thẳng?
“Lục Cẩm Diên.” Thấy sinh viên vây xem càng lúc càng đông, Khương Duật Bạch lên tiếng gọi: “Đi thôi.”
Lục Cẩm Diên thu lại ánh mắt sắc lẹm thấu xương, lúc quay người đi về, ánh mắt đã khôi phục lại vẻ ôn nhu hòa nhã thường ngày: “Đi thôi, Tiểu Bạch.”
Hai người đi song song với nhau về phía ký túc xá, suốt chặng đường đều ăn ý không nhắc lại chuyện nhỏ vừa rồi.
Lục Cẩm Diên đẩy cửa ký túc xá: “Bọn tao về rồi đây.”
“A a a a a!” Nghe thấy tiếng động, Thẩm Chiếu lập tức nhảy xuống từ trên ghế lao về phía cửa: “Anh Lục, cuối cùng mày cũng về rồi!”
Lục Cẩm Diên chê bai né người sang bên cạnh: “Tránh ra chút, Tiểu Bạch còn chưa vào kìa.”
“Ồ ồ ồ!” Thẩm Chiếu vội vàng né sang một bên, lại nhiệt tình gọi: “Tiểu Bạch, tôi nhớ cậu chết đi được!”
Chu Phong cũng đứng dậy đón tận cửa: “Nhiệt liệt chào mừng A Diên và Tiểu Bạch trở lại ký túc xá 611!”
Khương Duật Bạch bước vào ký túc xá, mỉm cười nói: “Cảm ơn mọi người.”
“Đừng đứng ở cửa nữa, vào trong đi đã.” Lục Cẩm Diên một tay xách hành lý đi vào trong, “Tao với Tiểu Bạch có mang quà lưu niệm núi Tiên Vân về cho mọi người đây.”
TruyenLau
“Oa!” Thẩm Chiếu rất hưởng ứng, nóng lòng nói: “Mau cho tao xem là thứ gì tốt nào!”
Đặt hành lý xuống, Lục Cẩm Diên lấy quà mua ở núi Tiên Vân từ trong balo ra, đặt lên bàn cho họ tự chọn.
“Anh Lục, núi Tiên Vân có vui không?” Thẩm Chiếu cầm lấy vòng tay đeo lên tay, “Phong cảnh có phải đặc biệt đẹp không?”
“Đẹp, đặc biệt đẹp.” Lục Cẩm Diên có ý hoặc vô ý liếc nhìn Khương Duật Bạch một cái, cười đáp: “Cảnh này chỉ có trên trời, tựa như tiên cảnh rơi xuống phàm trần ấy.”
Thẩm Chiếu tưởng tượng một chút, lại lắc đầu nói: “Với trí tưởng tượng nghèo nàn của tao thì chịu, không tưởng tượng ra được.” Website TruyenLau.com
“Tao có quay video.” Lục Cẩm Diên lấy điện thoại từ trong túi ra, nhấn vài cái, “Mọi người lại đây xem.”
Hai người một trái một phải ghé sát vào, vừa thưởng thức tiên cảnh tươi đẹp vừa không ngừng thốt lên những tiếng cảm thán. Rất nhanh, họ đã phát hiện ra một điểm mấu chốt.
Thẩm Chiếu chỉ vào màn hình điện thoại hỏi: “Anh Lục, sao cuối mỗi video đều là Tiểu Bạch thế?”
Bàn tay đang thu dọn đồ đạc khựng lại, Khương Duật Bạch khẽ nghiêng mặt đi. TruyenLau.com
“Là bởi vì…” Lục Cẩm Diên cố ý kéo dài giọng điệu, “Tất nhiên là để làm kỷ niệm rồi.”
“Hóa ra là vậy.” Thẩm Chiếu nửa hiểu nửa không gật đầu, xem tiếp video tiếp theo.
“Nói thật đấy A Diên, lúc đó mày đột nhiên bảo đi núi Tiên Vân, bọn tao đều giật cả mình.” Chu Phong giọng điệu ngưỡng mộ nói: “Nhưng giờ xem ra, chuyến này đi rất xứng đáng.”
Lục Cẩm Diên trả lời ẩn ý: “Xứng đáng, tất nhiên là rất xứng đáng.”
Dù sao chuyến này anh cũng được tận mắt chứng kiến Tiểu Bạch chia tay mà.
Thẩm Chiếu lại quấn lấy Lục Cẩm Diên hỏi thêm một hồi lâu, lúc này mới tạm thời mãn nguyện kết thúc một giai đoạn.
“Tiểu Bạch, cậu có muốn ngủ một lát không?” Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng rảnh rỗi, đi tới quan tâm: “Mấy ngày qua cậu vẫn luôn rất vất vả, tối nay nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Khương Duật Bạch đáp: “Ừ, tôi đi tắm trước đã.”
Tắm xong, cậu trèo lên giường, đeo tai nghe chống ồn, chuẩn bị chợp mắt một lát.
Lục Cẩm Diên tựa người trước bàn, nhìn dáng ngủ ngoan ngoãn của cậu, trong lòng không khỏi nảy sinh một nỗi nuối tiếc và đáng tiếc.
Mấy ngày nay chung chăn chung gối, đêm đêm hơi thở đối nhau, vừa mở mắt ra là có thể chiêm ngưỡng gương mặt ngủ tĩnh lặng xinh đẹp ở cự ly gần.
Giờ đây trở về ký túc xá, chẳng lẽ anh không còn cơ hội nào nữa sao?
**
Lúc tỉnh lại lần nữa, bên ngoài ban công đã hoàn toàn tối um.
Tuy cơ thể rất mệt nhưng giấc ngủ này của Khương Duật Bạch không hề yên ổn, lúc nửa tỉnh nửa mê có thể nghe thấy tiếng bước chân đi lại trong ký túc xá, cũng như tiếng nói chuyện rì rầm thấp khẽ.
Nằm trên giường thẫn thờ một lúc, cậu ngồi dậy nửa thân trên, leo xuống thang.
“Tiểu Bạch, cậu tỉnh rồi à?” Thẩm Chiếu đang đeo tai nghe xem phim, khóe mắt liếc thấy một bóng người, tháo tai nghe ra nói: “Vậy tôi bật đèn nhé!”
“Ừm, cậu bật đi.” Khương Duật Bạch đáp, ánh mắt quét qua ký túc xá u tối: “Những người khác đâu rồi?”
“Lão Tứ vẫn chưa về, lão Đại và anh Lục cùng đi mua cơm tối rồi.” Thẩm Chiếu bật đèn, quay lại ghế ngồi, “Lúc nãy anh Lục bảo cậu chắc cũng sắp tỉnh rồi, nói chuẩn thật đấy ha ha!”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Chẳng mấy chốc, cửa ký túc xá được đẩy ra từ bên ngoài, Lục Cẩm Diên và Chu Phong mỗi người xách hai hộp cơm đi vào.
“Tiểu Bạch, cậu tỉnh rồi à?” Lục Cẩm Diên vào cửa cái nhìn đầu tiên đã thấy Khương Duật Bạch, “Vừa hay, cùng nhau ăn tối nào.”
Anh đặt hộp cơm đóng gói lên bàn, thấp giọng cười nói: “Bún cà chua, tôi đoán cậu nhớ nó rồi.”
Khương Duật Bạch im lặng vài giây, khẽ nói lời cảm ơn: “Cảm ơn cậu.”
Bốn người ngồi thành hàng trước bàn ăn tối.
Thẩm Chiếu vừa ăn vừa lướt điện thoại, đột nhiên một miếng cơm phun ra: “Cái đệch!”
Đũa run lên một cái, Khương Duật Bạch quay đầu nhìn về phía hắn.
Chu Phong thắc mắc: “Lão Tam, xảy ra chuyện gì thế?”
“Anh Lục, mày—” Thẩm Chiếu vẻ mặt chấn động, không kịp lau sạch đống cơm trên bàn, hướng màn hình điện thoại về phía Lục Cẩm Diên, “Có người nói hôm nay mày comeout trước mặt mọi người, đến hỏi em anh biến thành gay từ bao giờ thế?”
Ngón tay cầm đũa của Khương Duật Bạch siết chặt, hàng mi dài dày rung động một cách khó nhận ra.
“Phụt—” Chu Phong cũng suýt phun ngụm canh trong miệng ra, vội vàng nuốt xuống, “Ai nói thế? Thằng đó bị điên rồi à?”
Ở Đại học A ai mà không biết nam thần trường kỳ thị đồng tính chứ, thế mà vẫn có người dám đồn Lục Cẩm Diên là gay á?
Hoàn toàn ngược lại với phản ứng dữ dội của họ, Lục Cẩm Diên giọng điệu bình tĩnh đáp: “Đúng là có chuyện này.”
Thẩm Chiếu và Chu Phong ngơ ngác như hai con nai vàng, còn chưa kịp hỏi dồn thì một giọng nói thanh thanh lạnh lùng vang lên.
“Hôm nay có người ở cổng trường mắng tôi là thằng đồng tính chết tiệt, Lục Cẩm Diên là vì giải vây cho tôi nên mới nói như vậy.” Khương Duật Bạch chủ động lên tiếng giải thích.
Trong tình huống đó, cậu cứ ngỡ Lục Cẩm Diên sẽ giúp cậu phản bác, nhưng không ngờ đối phương lại trực tiếp dẫn chủ đề sang chính mình.
Nếu không, bây giờ người bị đồn là đồng tính trong trường chính là cậu rồi.
“Cái gì?” Thẩm Chiếu càng thêm ngơ ngác, “Ai mà đê tiện thế, dám tung tin đồn kiểu đó?”
“Là bạn cùng lớp của tôi.” Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn người bên cạnh, “Chuyện này là tôi liên lụy đến cậu, tôi sẽ nghĩ cách đính chính cho cậu.”
“Đính chính cái gì?” Lục Cẩm Diên nhìn lại cậu, vẻ mặt nghiêm túc đáp, “Nếu tôi đã công khai nói ra trước mọi người, điều đó có nghĩa là tôi không để tâm người khác nghĩ gì, truyền tai nhau thế nào.”
Khương Duật Bạch giọng điệu do dự: “Cậu thực sự…”
Không để tâm chuyện bị coi là đồng tính sao?
“Tôi thực sự không để tâm, Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên nhìn cậu chằm chằm, giọng nói nghe vừa dịu dàng vừa quả quyết, “Mỗi một xu hướng tính dục đều xứng đáng được tôn trọng, nếu người khác vì thế mà nói lời ra tiếng vào, đó là do nhân phẩm của họ có vấn đề, chứ không phải chúng ta có vấn đề.”
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, nhất thời rơi vào đôi mắt trầm tối kia không thể dứt ra được.
“Đợi đã anh Lục!” Thẩm Chiếu phản ứng lại đầu tiên, đưa ra vấn đề tiềm ẩn lớn nhất, “Tuy rằng mày không để tâm người khác nói gì về mình, nhưng giả sử chuyện mày là gay làn truyền khắp trường, mấy thằng 0 dâm đãng chẳng phải sẽ lại ngo nghoe tìm đến cửa à!”
Lục Cẩm Diên nhướng mày, giọng điệu lộ ra ẩn ẩn sát khí: “Thằng nào dám không có mắt tìm đến cửa thử xem?”
Thẩm Chiếu lầm bầm: “Cũng đúng…”
“A Diên, tuy bây giờ đồng tính cũng nhiều, nhưng chuyện này sẽ càng truyền càng lệch lạc đấy.” Chu Phong đắn đo mãi cuối cùng vẫn lên tiếng khuyên nhủ, “Mày là một thằng trai thẳng, mang tiếng đồn kiểu này luôn không tốt.”
“Chẳng có gì không tốt cả.” Lục Cẩm Diên hỏi vặn lại, “Tao chỉ hỏi bọn mày một câu, bọn mày có vì xu hướng tính dục của tao thay đổi mà kỳ thị hay xa lánh tao không?”
“Tất nhiên là không rồi!” Thẩm Chiếu không chút do dự phủ nhận, “Dù mày có là gay, thì mày cũng tuyệt đối không thèm nhìn trúng tao đâu! Tao sợ cái gì chứ?”
Lục Cẩm Diên cười một tiếng: “Cũng biết tự lượng sức mình đấy.”
Chu Phong cười theo: “Đừng nói là anh Lục, ngay cả tao cũng chẳng thèm nhìn trúng mày đâu nhé?”
“Lão Đại! Sao mày có thể như vậy?” Thẩm Chiếu cơm cũng chẳng thèm ăn nữa, lao qua bóp cổ lão Đại, “Tao đẹp trai thế này, sao mày lại không nhìn trúng tao chứ!”
Hai người bắt đầu đùa nghịch, chủ đề cũng theo đó mà chuyển hướng. Lục Cẩm Diên dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, cố gắng thu hút sự chú ý của Tiểu Bạch. Khương Duật Bạch vô thức ngước mắt lên, ánh mắt hai người giao nhau, từ đôi mắt đen láy kia thấy được ý cười rõ rệt.
“Cậu xem, không sao đâu.” Lục Cẩm Diên mấp máy môi nói thầm.
Khương Duật Bạch ngay lập tức hiểu ra đối phương rốt cuộc đang nói gì.
Lục Cẩm Diên đang nói với cậu rằng, cho dù một ngày nào đó xu hướng tính dục của cậu bị bại lộ, ít nhất các bạn cùng phòng sẽ kiên định đứng về phía cậu, không kỳ thị cậu, cũng không xa lánh cậu.
Cho nên, không cần phải cảm thấy sợ hãi.
Lồng ngực nóng lên, sống mũi cay cay, cậu cũng lặng lẽ đáp lại bằng khẩu hình: “Cảm ơn cậu, Lục Cẩm Diên.”
Đôi mắt xinh đẹp như pha lê lưu ly kia trở nên ẩm ướt, trong ánh mắt ẩn chứa sự cảm động hiển nhiên, càng thêm khiến người ta thương mến.
Lục Cẩm Diên không để lộ dấu vết mà nghiến răng hàm sau, nụ cười trên mặt dịu dàng đến mức tan chảy: “Tiếp tục ăn đi, sắp nguội hết rồi đấy.”
Khương Duật Bạch gật đầu thật mạnh, ngoan ngoãn xoay mặt lại tiếp tục ăn bún.
Ăn xong bữa tối, Đinh Hồng Vũ cũng về ký túc xá, vừa vào cửa đã kêu oai oái: “Anh Lục! Tiểu Bạch! Hai người về rồi đấy à!”
“Về rồi.” Lục Cẩm Diên đang bị lão Tam lôi kéo chơi game, nghe thấy liền đáp một câu, “Quà đặt trên bàn rồi đấy, tự qua mà chọn đi.”
“Được thôi!” Đinh Hồng Vũ tí tởn đi đến trước bàn, vui vẻ chọn quà.
Chọn một hồi, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi: “Tao nói cho chúng mày nghe chuyện này quá đáng cực kỳ luôn!”
Chu Phong hỏi: “Chuyện gì?”
“Bọn mày còn nhớ đôi giày thể thao phiên bản giới hạn lần trước không?” Đinh Hồng Vũ tuôn ra một tràng như súng liên thanh, “Tao mới biết Tiểu Tình vốn dĩ là săn được rồi, kết quả cô ấy quay tay đem đôi giày đó tặng cho họa sĩ mà cô ấy thích, rồi lừa tao bảo là không săn được!”
Dứt lời, Khương Duật Bạch vì chột dạ mà nhìn sang hướng khác, cố gắng giả vờ như không liên quan đến mình.
“Thật hay giả thế?” Thẩm Chiếu chấn động, thốt lên: “Bạn gái mày đem giày của mày tặng cho người khác?”
Lục Cẩm Diên liếc nhìn đôi giày thể thao được lau sạch bóng loáng trên giá giày, thong thả đáp: “Nói một cách nghiêm túc thì đôi giày đó là tự cô ấy săn được, tặng cho ai cô ấy có quyền quyết định.”
“Nói thì nói vậy nhưng mà…” Đinh Hồng Vũ vẻ mặt ấm ức, “Nhưng tao chính là không vui, cô ấy trước đây toàn tặng cho tao, lần này lại ưu tiên cân nhắc cho cái vị ‘đại thần’ gì đó!”
“Đại thần” Khương Duật Bạch cúi đầu, chăm chú nghiên cứu giao diện điện thoại.
“Vị đại thần đó chắc chính là người vẽ tranh cho mày lần trước chứ gì?” Lục Cẩm Diên tiếp tục khơi gợi: “Mày phải nghĩ thế này, tuy mày không có được giày thể thao giới hạn, nhưng mày có được bức tranh vẽ riêng mà bạn gái tặng cho, mày cũng chẳng lỗ.”
“Đúng thế đúng thế!” Thẩm Chiếu an ủi, “Lúc đó chẳng phải mày còn rất vui vẻ khoe khoang trong nhóm đó à? Đều là tình yêu của bạn gái cả, không lỗ không lỗ!”
“Hình như cũng có lý…” Đinh Hồng Vũ suy nghĩ một lát, liền thông suốt, “Cảm ơn anh Lục! Mày thật sự quá biết cách khai sáng cho người khác rồi!”
“Có gì đâu.” Lục Cẩm Diên nhàn nhạt cười, giấu kín công lao và danh tiếng, “Mày nghĩ thông suốt là tốt rồi.”
Khương Duật Bạch: “…”
Trước khi đi ngủ, Lục Cẩm Diên đứng bên mép giường, hai tay nắm chặt thanh chắn giường ghé sát vào tầng trên: “Tối nay ngủ một mình có thấy không quen không?”
Khương Duật Bạch né né vào phía trong, nhỏ giọng đáp: “Quen mà.”
Rõ ràng hai người ngủ chung một giường cậu mới thấy không quen hơn ấy.
“Chậc.” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm cậu không rời mắt, giọng nói hạ xuống cực thấp, “Vậy nếu… tôi thấy không quen thì sao?”
“Cái gì?” Khương Duật Bạch nghiêng mặt nhìn vào mắt anh, từ trong đó bắt gặp vài phần ý cười.
Lục Cẩm Diên nói nửa thật nửa đùa: “Quen được Tiểu Bạch sưởi ấm giường cho rồi, ngủ một mình chắc chắn sẽ thấy trống trải cô đơn lạnh lẽo lắm.”
Vành tai nóng lên, Khương Duật Bạch quay mặt đi: “Đừng có nói bậy.”
Cậu cuối cùng cũng phát hiện ra rồi, rất nhiều hành động vô thức của trai thẳng đôi khi còn gay hơn cả gay nữa.
Khổ nỗi chính chủ trai thẳng lại chẳng có chút tự giác nào về chuyện này.
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm vành tai đỏ rực, liều mạng nhịn xuống sự thôi thúc muốn ôm người vào lòng rồi ấn vào ngực mà ngậm lấy, cúi người cầm chiếc gối ôm trên giường lên, đưa lên tầng trên: “Thế này đi, tạm thời để gối ôm của tôi ngủ cùng cậu nhé, được không?”
“Hả?” Khương Duật Bạch có chút ngơ ngác nhìn chiếc gối ôm.
“Có đi có lại, Tiểu Bạch chẳng phải cũng nên tặng tôi một thứ gì đó à?” Ý cười trên mặt Lục Cẩm Diên càng sâu, nhân lúc Tiểu Bạch đang ngơ ngác mà đòi quà đáp lễ.
Khương Duật Bạch nhất thời không phản ứng kịp, chỉ thấy lời anh nói cũng có lý, nhổm nửa thân trên dậy lục tìm trên giường, sờ thấy con gấu nhỏ đã ở bên mình bao nhiêu năm qua.
Động tác khựng lại vài giây, cậu đưa con gấu nhỏ cho Lục Cẩm Diên.
Lục Cẩm Diên nhận lấy con gấu nhỏ nắm chặt trong lòng bàn tay, mãn nguyện chúc ngủ ngon: “Ngủ ngon Tiểu Bạch, mơ đẹp nhé.”
Khương Duật Bạch đáp lại: “Ngủ ngon.”
Cậu nằm xuống lại trên giường, nhắm mắt tìm kiếm cơn buồn ngủ.
Đèn lớn trong ký túc xá đã tắt, trong bóng tối ý thức ngày càng mờ mịt, nhưng tay cậu lại như có ý thức tự chủ, cuối cùng kéo chiếc gối ôm vào lòng, chìm vào giấc ngủ yên bình trong mùi hương quen thuộc dễ chịu.
**
Thứ hai có tiết học lớn, Khương Duật Bạch vừa vào cửa đã nghe thấy các bạn học đang thảo luận sôi nổi về tin đồn mới nhất.
“Mẹ ơi! Thật hay giả thế? Nam thần trường thật sự công khai là gay trước mặt mọi người à?”
“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Các cậu tưởng tin đồn nam thần trường kỳ thị đồng tính là giả à?”
“Thật đấy, thật mà! Bạn thân tôi có mặt ở hiện trường, chính tai cô ấy nghe thấy đấy!” Nữ sinh lớp sơn dầu sốt ruột đến mức suýt thì giơ tay thề thốt, “Hôm qua Khương Duật Bạch cũng có mặt ở đó, lát nữa các cậu tự đi mà hỏi cậu ấy thì biết ngay!”
“Trời ạ, vẫn thấy ảo ma quá đi mất! Chẳng lẽ trên thế giới này không còn lấy một người trai thẳng chân chính nào nữa sao?” Trịnh Vi Vi vẻ mặt sụp đổ, “Hèn gì trước đây tớ xin WeChat, cậu ấy sống chết cũng không—”
Tiếng nói đột ngột biến mất trong không khí.
Phòng học bậc thang đang ồn ào náo nhiệt, vì sự xuất hiện của bóng hình thanh tú cao ráo kia mà chợt im bặt vài giây.
Sau đó, lại bùng nổ một trận xì xào bàn tán.
“Tiểu Bạch, cậu đến rồi à!” Thu Tử Hân chào hỏi với thần sắc như thường, vẫy vẫy tay, “Có muốn lại đây ngồi với tôi không? tôi để chỗ cho cậu và bạn cậu rồi này.”
Khương Duật Bạch khẽ gật đầu, đi tới đặt balo xuống: “Cảm ơn.”
Trịnh Vi Vi và nữ sinh cùng bàn thì thầm to nhỏ một hồi, rốt cuộc không nhịn được quay đầu lại: “Khương Duật Bạch, chuyện đó là thật à?”
Khương Duật Bạch mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên: “Chuyện gì cơ?”
“Chuyện nam thần trường là gay ấy!” Trịnh Vi Vi cố gắng duy trì âm lượng thấp, “Cậu ấy thật sự đã nói mình là gay à?”
Đầu ngón tay đè trên sách tiếng Anh trắng bệch, Khương Duật Bạch dùng giọng điệu lạnh nhạt nói: “Đây là chuyện riêng của cậu ấy, không liên quan gì đến các cậu chứ?”
“Sao lại không liên quan đến bọn tôi được?” Trịnh Vi Vi trợn tròn đôi mắt hạnh, “Nam thần trường là thẳng hay cong, liên quan đến hạnh phúc của toàn bộ nữ sinh trường mình đấy được không?”
Khương Duật Bạch không còn gì để nói, cụp mi mắt xuống lại.
“Đúng rồi, Khương Thần, cậu với Lục Cẩm Diên còn là bạn cùng phòng nữa, cậu ấy rốt cuộc có phải là gay không, cậu chắc chắn rõ nhất rồi còn gì?” Nữ sinh bên cạnh tiếp tục hỏi dồn.
“Tôi không rõ.” Khương Duật Bạch nhấn mạnh từng chữ trả lời, ngay sau đó thu dọn balo đứng dậy, “Ngại quá lớp trưởng, tôi muốn đổi chỗ ngồi.”
“Được, cậu đổi đi.” Thu Tử Hân tỏ vẻ không để tâm, lại đưa mắt ra hiệu cho đám Trịnh Vi Vi, bảo họ đừng hỏi nữa.
Khương Duật Bạch quay người đi về phía sau phòng học bậc thang, chọn một vị trí sát cửa sổ ngoài cùng bên trái ngồi xuống, cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Cậu vốn định đính chính giúp Lục Cẩm Diên, nhưng nhìn tình thế này, dù bây giờ cậu có nói không phải cũng chưa chắc có người tin, ngược lại sẽ càng thêm ồn ào.
Có lẽ Lục Cẩm Diên nói đúng, họ không thể ngăn cản người khác nói gì sau lưng mình.
“Tiểu Bạch!” Tề Đông Đông hổn hển xuất hiện ở lối đi, sải ba bước thành hai lao lên phía trước, “Sao hôm nay mày ngồi ở chỗ hẻo lánh thế này?”
“Ghét ồn.” Khương Duật Bạch nhíu mày, lấy quà từ trong balo ra, “Đây là quà lưu niệm tao mang từ núi Tiên Vân về, tặng mày.”
“Sáng sớm đã nhận được quà, hôm nay tao nhất định sẽ gặp may mắn ngập tràn!” Tề Đông Đông vui vẻ nhận lấy món quà, “Cảm ơn bảo bối!”
Khương Duật Bạch nhỏ giọng đáp: “Thực ra là Lục Cẩm Diên chọn đấy.”
“Lục Cẩm Diên?” Tề Đông Đông ngạc nhiên cao giọng, rồi lại nhanh chóng hạ thấp giọng, “Sáng nay tao đến nghe nói hôm qua Lục Cẩm Diên công khai là gay trước mọi người, là tao điên rồi hay là hắn điên rồi?”
Khương Duật Bạch giơ tay chống trán, giọng điệu bất lực trả lời: “Giả đấy, cậu ấy là vì bảo vệ tao thôi.”
Tề Đông Đông ngẩn ngơ: “Ý gì?”
“Dương Văn Kiệt.” Khương Duật Bạch dùng giọng gió trả lời, “Lục Cẩm Diên là vì muốn đánh lạc hướng chú ý mới công khai thừa nhận mình không phải trai thẳng.”
Cậu vừa nói thế, Tề Đông Đông rất nhanh đã thông suốt được nguyên nhân kết quả, đập mạnh xuống bàn một cái: “Tiện nhân!”
Các bạn học xung quanh đồng loạt nhìn về phía họ.
“Dương Văn Kiệt cái thằng tiện nhân này, tao sẽ không tha cho nó đâu!” Tề Đông Đông nghiến răng nghiến lợi thấp giọng mắng, “Không chỉnh chết nó, tao theo họ nó luôn!”
“Bây giờ tao càng muốn biết làm thế nào mới có thể đính chính tin đồn này?” Khương Duật Bạch kéo kéo vạt áo đối phương, “Đông Đông, mày thông minh như vậy, mau giúp tao nghĩ cách được không?”
Tề Đông Đông bình tĩnh lại, thấp giọng đáp: “Không đính chính được đâu Tiểu Bạch, chính miệng hắn thừa nhận thì sao có thể coi là tin đồn được chứ?”
“Nhưng mà…” Khương Duật Bạch ánh mắt ngơ ngác không biết làm sao, “Nhưng Lục Cẩm Diên là vì tao mà.”
“Chuyện này còn phải xem thái độ của chính hắn nữa.” Tề Đông Đông phân tích, “Giả sử hắn có tâm muốn đính chính, chỉ cần tìm một cô bạn gái là tin đồn chẳng phải sẽ tự nhiên tan biến à?”
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ: “Bạn gái?”
“Nam thần trường luôn giữ tình trạng độc thân, vốn dĩ đã dễ bị người ta hiểu lầm rồi, nếu không mấy cái gã tiểu 0 dâm đãng sao cứ thi nhau lao tới chứ?” Tề Đông Đông ôm vai cậu an ủi, “Tiểu Bạch, chuyện này không phải lỗi của mày, mày đừng quá để tâm nữa.”
**
Mặc dù có Đông Đông an ủi nhưng trong lòng Khương Duật Bạch vẫn luôn đè nặng một tảng đá.
Tiết học buổi chiều, cậu dáo dác tìm kiếm bóng dáng Dương Văn Kiệt, kết quả lớp trưởng nói đối phương đã xin nghỉ rồi.
Sau khi tan học, Khương Duật Bạch vẫn ở lại phòng vẽ để vẽ tranh như cũ. Thời hạn nộp tác phẩm triển lãm tranh còn ba ngày nữa là kết thúc, cậu đã hình dung ra tác phẩm trong đầu, bây giờ chỉ cần trung thành vẽ nó lên khung vải là được.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, không biết đã bao lâu, âm thanh loáng thoáng truyền đến từ hành lang đã lôi cậu ra khỏi thế giới của riêng mình.
Bút vẽ hơi khựng lại, Khương Duật Bạch đang định vẽ tiếp thì nghe ra một trong những giọng nói quen thuộc thuộc về Lục Cẩm Diên.
Vài giây sau, cậu đặt bút vẽ xuống đi đến cửa, động tác rất nhẹ nhàng mở cửa phòng vẽ ra.
“Lần trước anh từ chối em là vì anh kỳ thị đồng tính, em hiểu.” Ở cuối hành lang, một nam sinh giọng điệu không hiểu hỏi, “Nhưng bây giờ anh đã đổi cả chữ ký WeChat rồi, còn công khai thừa nhận mình không phải trai thẳng, vậy tại sao anh không thể cho em một cơ hội chứ?”
Lục Cẩm Diên đứng đối diện hắn, giọng điệu lạnh lùng đáp: “Tôi có phải kỳ thị đồng tính hay không chẳng liên quan gì đến việc tôi từ chối cậu cả.”
“Anh—” Nam sinh nhất thời nghẹn lời.
Khương Duật Bạch nhíu mày, đi về phía bàn cầm điện thoại của mình lên, vòng bạn bè của Lục Cẩm Diên ra. Mấy chữ “Trai thẳng, không hẹn hò” đã được bỏ đi hai chữ “trai thẳng”, chỉ còn lại “không hẹn hò”.
Trông càng thêm lạnh lùng.
“Xem gì thế?” Đột nhiên, giọng nói trầm thấp êm tai vang lên từ phía sau.
Cả người Khương Duật Bạch run bắn lên, sợ đến mức suýt chút nữa ném luôn cả điện thoại đi.
“Xem trộm vòng bạn bè của tôi đấy à?” Lục Cẩm Diên liếc nhìn màn hình điện thoại, giọng điệu ngậm ý cười nói: “Yên tâm, ảnh chụp chung áp má tôi không có đăng đâu.”
Anh giữ lại để tự mình ngày đêm thưởng thức ấy chứ.
“Không phải…” Khương Duật Bạch đặt điện thoại lại lên bàn, “Người lúc nãy là ai thế?”
“Không có gì, không quan trọng.” Lục Cẩm Diên đáp lại một câu rồi lảng sang chuyện khác: “Cậu đang vẽ tác phẩm dự thi à?”
“Lục Cẩm Diên.” Khương Duật Bạch nghiêm túc nhìn anh, đôi lông mày hiện lên một tầng lo âu, “Việc tin đồn cậu không phải là trai thẳng ngày càng lan rộng, sớm muộn gì cũng sẽ mang đến cho cậu thêm nhiều phiền phức.”
“Cũng không hoàn toàn là tin đồn đâu.” Lục Cẩm Diên cười rộ lên, “Tiểu Bạch, sao cậu có thể chắc chắn tôi nhất định là trai thẳng chứ?”
“Cái gì?” Khương Duật Bạch đầy vẻ thắc mắc, “Cậu chẳng phải là trai thẳng sao?”
Dứt lời, cậu đột nhiên nhớ đến hai chữ “trai thẳng” bị bỏ đi trong phần “Trai thẳng, không hẹn hò”, vẻ mặt càng thêm thắc mắc.
Lục Cẩm Diên nhìn sâu vào đôi mắt cậu: “Vốn dĩ không định nói bây giờ đâu, nhưng dường như không nhịn nổi nữa rồi.”
Anh đang định lên kế hoạch cho một nghi thức lãng mạn, bởi vì người trong lòng anh xứng đáng với lời tỏ tình lãng mạn nhất thế gian.
Ngay giờ phút này, Khương Duật Bạch đứng trước tác phẩm chưa hoàn thành, trên quần áo và tay dính lấm lem vài vệt màu vẽ, tựa như vị tiên tử thanh lãnh tuyệt mỹ không cẩn thận rơi xuống phàm trần.
“Trước cậu, tôi chưa từng rung động với bất kỳ ai, cho nên sống hai mươi năm, thực ra tôi cũng không rõ xu hướng tính dục của mình là gì.” Lục Cẩm Diên chậm rãi mổ xẻ lồng ngực, phơi bày tâm ý của mình dưới ánh đèn sáng loáng, “Sau khi gặp cậu rồi tôi mới biết, hóa ra xu hướng của tôi chính là cậu.”
Đèn huỳnh quang trên trần phòng vẽ chiếu xuống, hiện lên rõ mồn một mọi thần thái trên gương mặt tuấn tú.
“Khương Duật Bạch, tôi thích cậu.”
Hết chương 41
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.