Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 63: CHƯƠNG 63

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Nụ hôn của Lục Cẩm Diên nóng bỏng hơn hẳn mọi khi, sự tấn công cũng mãnh liệt hơn bất cứ lần nào trước đó, chẳng mấy chốc đã khiến người kia mềm nhũn ra như nước.
Nhiệt độ trong không khí ngày càng tăng cao, chiếc ghế sofa cũng phát ra những tiếng “két két” như không chịu nổi sức nặng.
“Ưm…” Thần trí đang hỗn loạn của Khương Duật Bạch bỗng tỉnh táo trong giây lát, cậu vô thức rúc sâu vào lòng anh: “Lục Cẩm Diên…”
Tựa như một câu thần chú kỳ diệu, động tác của Lục Cẩm Diên khựng lại, nụ hôn dồn dập trở nên nhẹ nhàng hơn, giọng nói của anh đã khản đặc: “Hỏng rồi, ở nhà chưa chuẩn bị đồ…”
Dù anh đã tra cứu đủ loại tài liệu, tìm hiểu kỹ lưỡng mọi kiến thức lý thuyết, nhưng hôm nay là ngày đầu tiên họ dọn vào nhà mới, anh vẫn chưa kịp đi mua bất cứ thứ gì.
Thật là sơ suất, đáng lẽ phải chuẩn bị từ sớm mới đúng.
Khương Duật Bạch thở dốc khe khẽ: “Cái, cái gì cơ?”
Lục Cẩm Diên hôn lên má cậu, dán sát vào vành tai nói khẽ: “Thứ để vợ không bị đau ấy…”
Đầu óc mụ mị của Khương Duật Bạch vẫn chưa kịp nhảy số, cậu chỉ biết đưa tay ôm chặt lấy cổ anh: “Lục Cẩm Diên, ôm em…”
Lục Cẩm Diên hít một hơi thật sâu, nhắm mắt nén lại những luồng sóng dữ đang cuộn trào trong cơ thể, sau đó đứng dậy bế bổng cậu hướng về phía phòng tắm.
Tiếng nước chảy róc rách vang lên trong phòng tắm, hơi nước bốc lên mù mịt nhanh chóng bao phủ không gian.
Khương Duật Bạch bị ép lên bức tường gạch men trơn loáng, đôi chân mềm đến mức gần như không đứng vững được nữa, may nhờ có bàn tay to lớn siết chặt ngang hông chống đỡ mới không bị ngã khuỵu xuống sàn.
Trong làn sương mù mờ ảo, đôi mắt Lục Cẩm Diên ánh lên tia đỏ, anh chăm chú nhìn hình xăm nơi thắt lưng sau của cậu, cả người áp sát vào theo đường cong cơ thể, khàn giọng tán thưởng: “Hình xăm của vợ đẹp quá…”
Khoảng một tiếng sau, Khương Duật Bạch được quấn trong chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình và được bế ra ngoài.
Sau khi đặt xuống chiếc giường mềm mại, cậu lại bị anh hôn một lượt từ đầu đến chân khi người vẫn còn ẩm ướt.
Tựa như sói đầu đàn đang đánh dấu lãnh thổ trên con mồi, không một tấc da thịt nào bị bỏ sót.
Cuối cùng Lục Cẩm Diên mới tạm thời hài lòng.
Cậu nằm trong vòng tay ấm áp quen thuộc, không biết đã thiếp đi từ lúc nào.
Sáng ngày thứ hai của cuộc sống chung, Khương Duật Bạch thức dậy trong lồng ngực Lục Cẩm Diên.
Đọc truyện tại TruyenLau.com “Chào buổi sáng, vợ yêu.” Ánh mắt Lục Cẩm Diên vô cùng tỉnh táo, rõ ràng anh đã dậy từ sớm và đang không rời mắt nhìn cậu.
Khương Duật Bạch bị ánh mắt trực diện ấy làm cho ngượng ngùng, giọng nói lúc mới ngủ dậy hơi khàn khàn: “Chào buổi sáng…”
Lục Cẩm Diên ghé sát vào hôn cậu một cái: “Bữa sáng làm xong rồi, em muốn dậy bây giờ không?”
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ: “Anh dậy từ lúc nào thế?”
Chẳng lẽ anh dậy nấu bữa sáng xong, rồi lại quay lại giường ôm cậu đợi cậu thức giấc sao?
Nguồn copy từ TruyenLau.com “Anh không xem giờ, dù sao thì cũng ngủ đủ rồi.” Lục Cẩm Diên nhìn cậu, không nhịn được lại đặt xuống một nụ hôn: “Dậy thôi nào.”
Cả hai thay quần áo rồi đi vào phòng tắm, cùng đứng trước bồn rửa mặt soi gương đánh răng.
Khung cảnh này Lục Cẩm Diên đã tưởng tượng trong đầu rất nhiều lần, giờ đây khi nó trở thành hiện thực, khóe môi anh cứ cong lên không sao hạ xuống được.
Súc miệng xong, Khương Duật Bạch vừa ngẩng đầu lên đã bị một bàn tay to bóp nhẹ cằm xoay mặt sang, đón nhận một nụ hôn mang vị trà đá bạc hà. TruyenLau.com
“Dễ hôn thật đấy…” Lục Cẩm Diên tựa trán vào trán cậu cười khẽ: “Rõ ràng là cùng một loại kem đánh răng, sao trong miệng vợ lại ngọt hơn nhỉ?”
Sau bữa sáng, Khương Duật Bạch vào phòng vẽ chuẩn bị làm việc.
Mấy hôm trước cậu nhận được email của thầy Đan, bảo cậu gửi vài tác phẩm qua. Sau khi gửi đi không lâu, cậu lại nhận được hồi âm yêu cầu vẽ một bức tranh mới theo chủ đề cụ thể.
Cậu có chút thắc mắc không hiểu ý của thầy Đan là gì, nên đã mang email đi hỏi ý kiến của giáo sư Bùi.
Giáo sư Bùi im lặng vài giây, vỗ vai cậu học trò cưng cười nói: “Hắn chấm em rồi đấy, thể hiện cho tốt vào, sớm muộn gì em cũng sẽ vào được phòng tranh mà em hằng mơ ước thôi.”
Khương Duật Bạch bừng tỉnh đại ngộ, gửi thư lại nói sau khi kết thúc kỳ thi cuối kỳ sẽ bắt đầu vẽ ngay.
Ánh nắng mùa đông xuyên qua cửa sổ sát đất tràn vào phòng, khiến phòng vẽ trở nên ấm áp và sáng sủa.
Khương Duật Bạch ngồi trước giá vẽ tập trung làm việc, Lục Cẩm Diên ngoan ngoãn ngồi trên thảm cạnh cửa sổ, trên đùi đặt một chiếc laptop. Anh không hề lên tiếng làm phiền cậu, chỉ thi thoảng lại ngước mắt lên nhìn cậu một cái.
Dường như chỉ cần Khương Duật Bạch ở trong tầm mắt, trái tim anh đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Thời gian buổi sáng trôi qua nhanh chóng, sau khi ăn trưa xong, Khương Duật Bạch khởi hành đến tiệm xăm.
Cũng vì kỳ thi cuối kỳ bận rộn nên đã một thời gian cậu không đến tiệm làm thêm.
Lục Cẩm Diên lái xe đưa cậu đi, nhưng chiếc Cayenne không vào được hẻm nhỏ, đành phải đỗ ở đoạn đường phía trước rồi đi bộ.
“Tiểu Bạch.” Nghe lời vợ, ra ngoài Lục Cẩm Diên không dám gọi vợ ơi vợ à nữa: “Có chuyện này, anh muốn bàn bạc với em một chút.”
“Hửm?” Khương Duật Bạch nghiêng mặt nhìn anh: “Chuyện gì thế?”
Lục Cẩm Diên dừng bước: “Anh cũng muốn xăm.”
“Xăm hình?” Khương Duật Bạch khẽ cau mày: “Sao tự nhiên lại muốn xăm?”
“Không phải hứng lên nhất thời đâu, anh đã cân nhắc kỹ rồi.” Lục Cẩm Diên quay người đối diện với cậu, vẻ mặt bình thản: “Những hậu quả em nói anh đều đã nghĩ qua.”
Khương Duật Bạch im lặng vài giây, khẽ hỏi: “Vậy anh muốn xăm gì?”
“To the moon —” Lục Cẩm Diên nhìn thẳng vào mắt cậu, phát âm tiếng Anh trầm thấp quyến rũ: “With Jiang Yu Bai.”
Tim Khương Duật Bạch hẫng một nhịp, nhất thời không nói nên lời.
Lục Cẩm Diên tiến lại gần một bước, nắm lấy tay cậu, trầm giọng hỏi: “Hành trình một mình đến mặt trăng vừa dài vừa cô độc, để anh đi cùng em, được không?”
Đôi môi Khương Duật Bạch khẽ mấp máy, cậu hoàn toàn không thể thốt ra lời từ chối.
Mãi đến khi bước vào tiệm xăm, cậu mới nhận ra tay hai người vẫn còn nắm chặt lấy nhau.
“Chuyện gì đây?” Lê Tư kéo lê đôi dép lê đi ra, nhìn thoáng qua đôi tay đang đan vào nhau của họ: “Thành đôi rồi à?”
“Hả?” Khương Duật Bạch giật mình tỉnh táo lại, theo phản xạ tự nhiên rụt tay ra khỏi tay Lục Cẩm Diên.
Lục Cẩm Diên nhíu mày, nắm hờ lòng bàn tay trống trải, định nói gì đó lại nuốt ngược trở về.
Khương Duật Bạch nhận ra động tác phủi sạch quan hệ vừa rồi của mình gây tổn thương thế nào, lập tức nhét lại tay mình vào lòng bàn tay dày rộng kia.
Lục Cẩm Diên ngẩn ngơ, lông mày và ánh mắt lộ rõ vẻ hân hoan, khóe môi cũng tràn ra nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Lê Tư nhướng mày, biểu cảm có chút chê bai: “Có cần thiết phải thế không?”
“OMG!” Lê Thanh từ nhà vệ sinh đi ra, đập vào mắt là cảnh hai người nắm tay nhau, kinh ngạc đến mức không khép được miệng: “Cái này cái này cái này là tình huống gì đây?”
“Như cô thấy đấy.” Lục Cẩm Diên giơ hai bàn tay đang đan chặt lên, giọng điệu không giấu nổi vẻ đắc ý: “Tôi đã là người của Tiểu Bạch rồi.”
Lê Thanh ôm lấy ngực, tại chỗ diễn một vở kịch đau lòng nát tan: “Trong cùng một ngày mà mất đi hai cực phẩm soái ca, em không sống nổi nữa hu hu hu…”
“Xê ra chỗ khác.” Lê Tư đẩy đầu em gái: “Năm nay Oscar không có mày là anh không xem đâu đấy.”
“Anh ơi, lễ trao giải Oscar năm nay kết thúc rồi.” Lê Thanh chớp chớp đôi mắt to: “Để em nhắm tới giải Ảnh hậu năm sau được không?”
Lê Tư: “Khen mày béo mà mày còn thở dốc thật à?”
Hai anh em ngày nào cũng đấu khẩu, Khương Duật Bạch khẽ mỉm cười, dắt Lục Cẩm Diên đi về phía phòng khách.
“Bạn học Lục hôm nay cũng định đến dự thính à?” Lê Tư đi theo sau hai người: “Thuê nhân viên mà được khuyến mãi một tặng một, hời quá nhỉ.”
Khương Duật Bạch đẩy cửa: “Hôm nay anh ấy là khách hàng.”
“Bạn học Lục muốn xăm hình?” Lê Tư lười biếng tựa vào khung cửa, đánh giá anh vài lượt: “Cậu không định xăm hình đôi với Tiểu Bạch đấy chứ?”
Lục Cẩm Diên lịch sự hỏi lại: “Có vấn đề gì sao?”
“Không có vấn đề gì.” Lê Tư vân vê ngón tay, cười một cách phong trần: “Chiết khấu cho người nhà nhân viên, tăng giá 50%.”
Khương Duật Bạch: “…”
“Thôi được rồi, tôi đi làm việc đây, hai người cứ tự nhiên mà giày vò nhau đi.” Lê Tư khoát tay phong lưu, quay người rời khỏi phòng khách.
Khương Duật Bạch lấy giấy bút ra: “Anh muốn xăm ở vị trí nào?”
“Anh muốn xăm ở đây.” Lục Cẩm Diên nắm lấy tay cậu, đưa xuống vùng bụng dưới của mình: “Gần đường nhân ngư thì sao?”
“Lục Cẩm Diên!” Gò má Khương Duật Bạch nóng bừng, định rút ngón tay lại: “Đang ở bên ngoài, anh nghiêm túc chút đi.”
Lục Cẩm Diên cười nói: “Sao thế, không có vị khách nào khác xăm ở đây à?”
“Có thì có, nhưng không nhiều.” Khương Duật Bạch vô thức nhìn xuống vùng bụng của anh: “Xăm ở bụng mức độ đau rất cao, gần xương chậu còn đau hơn nữa, anh chắc chắn muốn xăm ở đây à?”
“Không sao, anh chịu được.” Nụ cười trên mặt Lục Cẩm Diên không giảm: “Anh muốn xăm ở đây vì — nó là hình xăm dành riêng cho em, ngoài em ra anh không muốn cho bất cứ ai nhìn thấy trọn vẹn hình xăm này.”
Đường nhân ngư là vị trí rất kín đáo, trừ khi cởi sạch cả đồ lót, nếu không sẽ chẳng có cơ hội nhìn rõ hình xăm.
Đầu ngón tay vô tình chạm phải khóa kim loại của thắt lưng, Khương Duật Bạch rũ mắt: “Nếu anh đã kiên quyết như vậy…”
“Còn một lý do nữa.” Lục Cẩm Diên cúi người ghé sát tai cậu, dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy được: “Anh muốn hình xăm của chúng ta cũng được ‘áp sát’ vào nhau.”
“Hả?” Khương Duật Bạch ngẩn ngơ: “Áp sát thế nào?”
“Áp sát thế nào ấy à?” Giọng Lục Cẩm Diên bỗng chốc trầm xuống: “Em quỳ rạp trên giường, anh ôm em từ phía sau…”
Hình xăm của họ sẽ dán chặt vào nhau, như thể hòa làm một.
Trong đầu hiện lên khung cảnh mà anh mô tả, hơi nóng trên mặt Khương Duật Bạch nhanh chóng lan ra tận sau tai, cậu thẹn quá hóa giận giơ tay che môi anh lại: “Lục Cẩm Diên! Không cho phép anh nói nữa!”
Lục Cẩm Diên hôn lên lòng bàn tay mềm mại của cậu, lầm bầm đáp lại: “Vợ ơi, là em muốn hỏi chi tiết mà.”
“Em không hỏi nữa.” Khương Duật Bạch buông tay lùi lại một bước, cố gắng kéo chủ đề quay về: “Xăm giống em, chỉ xăm chữ ‘To the moon’ thôi được không?”
“Không được.” Lục Cẩm Diên bác bỏ ngay lập tức: “Quan trọng nhất là phải được cùng em đi đến mặt trăng.”
Nếu không có Khương Duật Bạch, hình xăm này sẽ trở nên vô nghĩa.
“Thông thường, em không khuyến khích các cặp đôi xăm tên đối phương lên người.” Khương Duật Bạch bình tĩnh lại, đưa ra lời nhắc nhở mà cậu hay dành cho khách hàng.
Lục Cẩm Diên thắc mắc: “Tại sao?”
“Vì sau khi chia tay, đi xóa tên đối phương sẽ rất đau.” Khương Duật Bạch nhìn anh: “Phần lớn những cặp đôi xăm tên người yêu lên người, cuối cùng đều sẽ đi xóa hoặc xăm đè lên.”
Lục Cẩm Diên cau mày, giọng trầm xuống: “Ý em là chúng ta sẽ chia tay?”
“Không phải.” Khương Duật Bạch lắc đầu: “Vừa rồi em nói là trường hợp chung, chúng ta thì không phải.”
Đôi mày đang nhíu chặt lập tức giãn ra, sắc mặt Lục Cẩm Diên tươi tỉnh trở lại: “Tất nhiên rồi, chúng ta sẽ bên nhau cả đời mà.”
**
Tên của Khương Duật Bạch viết đầy đủ thì quá dài, sau khi bàn bạc họ quyết định chỉ giữ lại chữ cái của từ cuối cùng.
Ngoài hình xăm cùng kiểu, Lục Cẩm Diên còn yêu cầu xăm thêm một bé thỏ trắng nhỏ đang ngủ trên mặt trăng bên cạnh chữ cái. Khi bức tranh thiết kế ra lò, nó dễ thương đến mức anh suýt nữa đã ôm lấy bé thỏ trắng mà hôn lấy hôn để ngay tại chỗ.
Buổi chiều Khương Duật Bạch còn có những vị khách khác đã hẹn trước, lúc kết thúc đã hơn năm giờ chiều. Sau khi nghỉ ngơi nửa tiếng, cậu bắt đầu xăm cho bạn trai.
Bật đèn huỳnh quang phía trên bàn làm việc, Khương Duật Bạch đeo kính gọng vàng, mang găng tay trắng, thực hiện công tác khử trùng chuẩn bị trước khi xăm.
Lục Cẩm Diên đã cởi quần dài, dùng một chiếc chăn mỏng che đùi, nằm trên bàn làm việc quan sát động tác của cậu.
“Có được đứng xem không ạ?” Lê Thanh thò đầu vào từ cửa: “Em chưa được tận mắt thấy đường nhân ngư của trai đẹp bao giờ!”
“Xin lỗi, miễn tiếp khách tham quan.” Lục Cẩm Diên mỉm cười nhẹ nhàng: “Ở đây chỉ có thể có thầy Tiểu Bạch thôi.”
“Được rồi…” Giọng Lê Thanh tràn đầy vẻ tiếc nuối.
Lục Cẩm Diên tập trung ánh nhìn vào Khương Duật Bạch lần nữa, đột ngột lên tiếng: “Tiểu Bạch, lúc em đeo kính có một kiểu quyến rũ lạnh lùng ấy.”
“Thế à?” Khương Duật Bạch khẽ ngước mắt nhìn anh một cái.
“Thật mà, kết hợp với găng tay trắng, trông hơi giống bác sĩ phẫu thuật.” Lục Cẩm Diên cười rộ lên: “Bác sĩ Tiểu Bạch ơi, bệnh của tôi còn cứu được không?”
Khương Duật Bạch ngồi xuống ghế: “Anh mắc bệnh gì?”
“Bệnh si mê bác sĩ Tiểu Bạch đó.” Nụ cười trên mặt Lục Cẩm Diên càng sâu, những lời sến súa cứ thế tuôn ra: “Nếu không cứu được thì cứ để tôi bệnh mãi thế này cũng được.”
Khương Duật Bạch: “…”
“Hy vọng lát nữa anh vẫn còn sức để nói chuyện.”
Trong những lĩnh vực đòi hỏi chuyên môn như vẽ tranh và xăm hình, Khương Duật Bạch thường gạt bỏ sự thẹn thùng trong tính cách. Cậu giơ tay vén áo Lục Cẩm Diên lên, lại dùng ngón tay móc vào mép đồ lót kéo xuống một chút.
Nhưng khi đường nhân ngư đẹp đẽ đập vào mắt, đặc biệt là những đường gân xanh đầy nam tính kéo dài xuống nơi sâu kín, mặt cậu vẫn đỏ lên.
Chỉ tại dáng người của Lục Cẩm Diên quá chuẩn.
“Xì…” Cùng lúc đó, cơ bắp toàn thân Lục Cẩm Diên căng cứng, nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay đang móc lấy mép đồ lót: “Vợ ơi, đây là lần đầu tiên em chủ động cởi quần anh đấy.”
Khương Duật Bạch như bị điện giật buông tay ra: “Lục Cẩm Diên, anh mà nói thêm một câu nữa, em sẽ gọi ông chủ Lê vào xăm cho anh!”
Ngoài cửa vang lên tiếng của Lê Tư: “Tiểu Bạch, cậu gọi tôi à?”
“Không có! Không ai gọi anh hết!” Lục Cẩm Diên vội vàng lên tiếng ngăn cản, rồi hạ thấp giọng nhận lỗi: “Vợ ơi anh sai rồi, không nói nữa!”
Khương Duật Bạch hít một hơi thật sâu, cố gắng phớt lờ cơ bụng và đường nhân ngư trước mắt, bắt đầu bắt tay vào việc.
Hết chương 63

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu