Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 56: CHƯƠNG 56

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Vài ngày sau, trận chung kết Giải bóng rổ sinh viên toàn quốc mà mọi người mong đợi sắp bắt đầu.
Trận chung kết lần này do thành phố B lân cận đăng cai, diễn ra trong ba ngày, bao gồm vòng loại trực tiếp, bán kết và chung kết. Các thành viên CLB bóng rổ trường đại học A tham gia chung kết phải xuất phát vào chiều thứ Năm.
Trận tứ kết khi đó Khương Duật Bạch bận đi ký họa, lúc ấy đã hứa chung kết nhất định sẽ có mặt cổ vũ Lục Cẩm Diên, nhưng không may là thứ Sáu và thứ Bảy giáo sư Bùi có việc cần cậu giúp đỡ.
“Sáng sớm chủ nhật em sẽ bắt xe đến thành phố B, hứa chắc chắn sẽ tới kịp trước trận chung kết.” Khương Duật Bạch giơ tay phải lên ngang tai, vẻ mặt nghiêm túc thề thốt.
Lục Cẩm Diên ngồi trên ghế, đôi chân dài vây lấy cả người lẫn ghế của Khương Duật Bạch, giọng điệu nghe có vẻ tội nghiệp một cách lạ kỳ: “Nhưng chúng ta phải xa nhau tận hai ngày hai đêm, anh không nỡ xa em…”
Khương Duật Bạch mềm lòng, bất lực đáp: “Chỉ hai ngày thôi, ngày kia là gặp rồi.”
“Nhưng đối với anh, một ngày dài tựa cả năm…” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm cậu, rướn người về phía trước: “Có thể bồi thường cho bạn trai một chút không?”
Khương Duật Bạch ngửa người ra sau: “Anh muốn bồi thường gì?”
“Hôn anh một cái.” Lục Cẩm Diên dùng ngón tay chỉ vào môi dưới, đôi mày sâu thẳm dần hiện lên ý cười.
Khương Duật Bạch mím môi, vẻ mặt do dự không quyết.
Tuy các bạn cùng phòng khác đều đi học rồi, hiện giờ ký túc xá chỉ có hai người, nhưng dù sao cũng là ban ngày, bất cứ lúc nào cũng có người vào. TruyenLau
Hơn nữa, lần nào Lục Cẩm Diên hôn cậu cũng hôn rất lâu, thậm chí hôn đến mức cậu nghẹt thở…
Đợi mãi không thấy, Lục Cẩm Diên dứt khoát tự mình chủ động đòi hôn, bàn tay lớn bóp nhẹ chiếc cằm tinh tế, cúi xuống áp lên đôi môi mềm mại.
Sắp đến giờ đội bóng khởi hành, sợ mình không kiểm soát được, anh không dám hôn sâu, chỉ dùng đầu lưỡi liếm mút hạt môi nhạy cảm, âu yếm cọ xát cánh môi ẩm ướt, tận hưởng cảm giác hưng phấn khi hơi thở giao hòa.
Website TruyenLau.com Lát sau, điện thoại đặt trên bàn rung lên.
Lục Cẩm Diên hôn mạnh một cái cuối cùng, lúc này mới không tình nguyện thẳng lưng dậy, cầm điện thoại nghe máy.
“Alo anh Lục! Bọn tao chuẩn bị xuất phát rồi, mày xong chưa?” Đầu dây bên kia vang lên giọng đồng đội.
“Ừ, xong rồi.” Lục Cẩm Diên vừa nói, ánh mắt vẫn dán chặt vào môi Khương Duật Bạch. Website TruyenLau.com
Hạt môi đáng yêu bị anh mút đến đỏ mọng, lấp lánh một lớp nước bóng loáng, kẽ môi hơi hé mở như đang quyến rũ anh thâm nhập thật mạnh.
“Cứ thế nhé, tao đến ngay đây.” Lục Cẩm Diên dứt khoát cúp máy, kéo người đang thở dốc vào lòng, hít hà mùi hương thanh khiết dễ chịu một cách nghiện ngập.
“Lục Cẩm Diên…” Hơi thở phả vào cổ quá nóng, Khương Duật Bạch khẽ rùng mình: “Anh phải đi rồi…”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên đáp, giọng điệu nghe không rõ là tiếc nuối hay gì khác: “Thực sự muốn nhét em vào lòng mang đi cùng luôn…”
Ôm thêm một lúc, anh mới phải buông tay đứng dậy, xách vali đã chuẩn bị xong: “Anh đi đây, Tiểu Bạch.”
Khương Duật Bạch cũng đứng dậy theo: “Đến đó nhớ nghỉ ngơi cho tốt, thi đấu cố lên.”
“Ngày kia gặp lại.” Lục Cẩm Diên bước ra cửa, dừng lại ở khung cửa rồi quay đầu: “Nhất định phải đến đấy nhé!”
“Ừm.” Khương Duật Bạch gật đầu: “Hẹn gặp lại cuối tuần.”
**
Sáng sớm chủ nhật, Khương Duật Bạch nhẹ nhàng leo xuống giường, sau khi vệ sinh cá nhân xong liền ra khỏi cửa, khi đó các bạn cùng phòng vẫn còn đang trong giấc nồng.
Khoảng cách giữa hai thành phố không xa, cậu mua vé tàu cao tốc lúc 8 giờ sáng, đến thành phố B lúc 10 giờ.
Ra khỏi ga, cậu bắt taxi đến khách sạn nơi đội bóng của Lục Cẩm Diên lưu trú.
Vừa xuống xe trước cổng khách sạn, Khương Duật Bạch đã thấy một bóng hình cao lớn quen thuộc, lập tức vẫy tay: “Lục Cẩm Diên.”
Nghe tiếng cậu, mắt Lục Cẩm Diên sáng lên, chạy nhanh vài bước tới ôm chầm lấy cậu: “Tiểu Bạch, em đến rồi!”
“Ừm.” Khương Duật Bạch giơ tay ôm đáp lại, ngước mặt nhìn anh trong vòng tay, đôi mắt khẽ cong cong: “Em không lừa anh chứ?”
Lục Cẩm Diên cúi đầu nhìn, đột ngột bị sóng điện từ đáng yêu đánh trúng, chỉ hận không thể hôn chết cậu ngay tại chỗ.
“Ơ?” Lúc này sau lưng vang lên tiếng gọi: “Anh Lục đứng trước cửa làm gì thế?”
Khương Duật Bạch giật mình, nhanh chóng thoát khỏi vòng ôm ấm áp.
Lục Cẩm Diên “chậc” một tiếng, quay người đáp: “Đón người.”
“Ủa? Tiểu Bạch cũng đến à?” Trình Mạnh Khang nhìn rõ người tới liền lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ: “Tiểu Bạch đến cổ vũ bọn tôi hả?”
Lục Cẩm Diên nhíu mày, nghiêm túc đính chính: “Là đến cổ vũ tao.”
Trình Mạnh Khang ngẩn người, cười vô tư lự đáp: “Cổ vũ anh Lục thì cũng giống cổ vũ đội bóng thôi mà?”
Lục Cẩm Diên còn định nói gì đó, nhưng một bàn tay lặng lẽ kéo kéo vạt áo anh, đành tạm thời bỏ qua.
“Chúng ta vào thôi.” Anh choàng tay qua bờ vai gầy: “Để đồ vào phòng anh trước đã.”
Đội bóng rổ đại diện trường đại học A thi đấu giải toàn quốc nên trường đặc biệt sắp xếp ở khách sạn năm sao. Khi họ bước vào, một người bạn chung phòng khác đang chơi game, nghe động tĩnh ngẩng đầu lên: “Ồ! Đây chẳng phải là nam thần khoa đó sao!”
Khương Duật Bạch khẽ gật đầu: “Làm phiền bạn rồi.”
“Không phiền không phiền!” Người đó xua tay liên tục: “Mau cổ vũ anh Lục nhiều vào, để chiều nay bọn này giành chức vô địch!”
Trận chung kết bắt đầu lúc 2 giờ chiều, 11 giờ rưỡi cả đội cùng dùng bữa tại nhà hàng buffet của khách sạn. Các thành viên đội bóng đều rất quen thuộc với Khương Duật Bạch, thấy cậu không ai lấy làm lạ, thi nhau chào hỏi nhiệt tình.
Sau bữa trưa, nghỉ ngơi một chút, mọi người xuất phát đến nhà thi đấu.
Trong phòng thay đồ, các cầu thủ đùa giỡn thay đồng phục trường đại học A, rồi ra ngoài khởi động trước.
Lục Cẩm Diên ngồi trên ghế dài thắt dây giày, đột nhiên nghe sau lưng vang lên tiếng gọi: “Lục Cẩm Diên…”
Động tác khựng lại, anh quay phắt đầu: “Tiểu Bạch?”
Khương Duật Bạch đứng ở cửa phòng thay đồ, giơ nắm đấm tay trái lên, đôi mắt sáng rực nhìn anh: “Cố lên!”
Tim Lục Cẩm Diên thắt lại, bước nhanh tới cửa kéo người vào trong, ép vào cánh cửa.
“Sao, sao thế?” Ánh mắt anh có chút hung dữ lạ thường khiến Khương Duật Bạch lắp bắp hỏi.
Lục Cẩm Diên không nói gì, ngón tay mơn trớn khóe môi mềm mại một cách vừa phải, đôi mắt đen láy nhìn cậu sâu thẳm, hồi lâu sau mới khàn giọng lên tiếng: “Có thể cho bạn trai một nụ hôn may mắn không?”
Lần này Khương Duật Bạch không do dự nữa, ngửa mặt hôn lên má anh một cái. Một tiếng “chụt” vang lên, một nụ hôn vô cùng thuần khiết và chứa chan chân thành.
Lục Cẩm Diên ngẩn người, nhất thời không phản ứng kịp.
“Em chia sẻ một chút may mắn ít ỏi của mình cho anh, mọi người nhất định sẽ thắng.” Khương Duật Bạch nhìn vào mắt anh, giọng điệu nghiêm túc pha chút thẹn thùng: “Cố lên, bạn trai.”
Trận đấu này, Lục Cẩm Diên như được tiêm máu gà, ngay từ đầu đã có sức mạnh như chẻ tre. Nhưng đối thủ của họ là trường đại học B có lợi thế sân nhà, tỷ số nhanh chóng bị bám đuổi, kết thúc hiệp một hai đội chỉ chênh nhau hai điểm.
Khương Duật Bạch ngồi trên khán đài VIP, toàn bộ tinh thần căng thẳng, cảm xúc biến động theo từng trái bóng vào rổ.
Lúc nghỉ giữa hiệp, huấn luyện viên trường đại học A điều chỉnh chiến thuật thay người, Lục Cẩm Diên vừa uống nước vừa ngước mắt, nhìn thẳng về phía Khương Duật Bạch trên khán đài.
Trong nhà thi đấu rất ồn, biết rõ đối phương không nghe thấy tiếng mình nhưng Khương Duật Bạch vẫn nói khẽ: “Cố lên Lục Cẩm Diên, em tin anh.”
Kỳ diệu thay, Lục Cẩm Diên như nghe thấy lời cổ vũ của cậu, vẫy vẫy tay về phía cậu rồi quay lại giữa đội hình.
Rất nhanh bước vào hiệp hai, trường đại học A ngay từ đầu đã mắc một lỗi ngớ ngẩn, trường đại học B chớp thời cơ ghi một quả 3 điểm, thành công vượt lên dẫn trước.
Trong nhà thi đấu vang lên tiếng reo hò dữ dội.
Khương Duật Bạch vô thức bóp chặt chai nước khoáng trong tay, nín thở tập trung theo dõi trận đấu.
Thực lực tổng thể của đội trường đại học A và trường đại học B ngang ngửa nhau, đôi bên ăn miếng trả miếng, tình thế vô cùng giằng co, mãi cho đến hai phút cuối cùng trước khi kết thúc trận đấu, tỷ số là 93:95. Hai phút cuối, tất cả cầu thủ trường đại học B chuyển sang trạng thái phòng ngự nghiêm ngặt, chỉ cần trong hai phút không để trường đại học A ghi bàn là họ thắng.
Còn Lục Cẩm Diên, người ghi điểm cao nhất toàn trận, bị hai cầu thủ đối phương kèm chặt như hình với bóng.
Thời gian từng giây từng giây trôi qua, tim Khương Duật Bạch đập thình thịch, căng thẳng đến mức vô thức đứng bật dậy.
“Trường đại học B chắc thắng! Trường đại học B chắc thắng!” Trên khán đài vang lên tiếng cổ vũ hùng hồn của cổ động viên đội bạn.
Đếm ngược một phút, đội trưởng cuối cùng cũng cướp được bóng, nhưng lại không thể đột phá qua bức tường người phía trước.
Không khí trên sân căng đến cực điểm, Lục Cẩm Diên giơ cao tay ra hiệu cho đội trưởng.
“Nhận lấy!” Đội trưởng không do dự chuyền bóng cho anh.
Ngay giây sau khi Lục Cẩm Diên nhận bóng, hai cầu thủ phòng ngự đối phương cũng chuyển động theo.
Ngoài dự đoán của mọi người, anh không dẫn bóng đột phá lên rổ mà lùi nhanh về vạch 3 điểm như chớp, bật nhảy ném rổ ngay tại chỗ.
Khán đài xôn xao, tất cả mọi người đều không kìm được đứng dậy, ánh mắt di chuyển theo đường vòng cung của trái bóng.
Chỉ riêng Lục Cẩm Diên, sau khi bóng rời tay liền không hề luyến tiếc quay người đi, ánh mắt xuyên qua đám đông ồn ào tìm kiếm vị thần may mắn của mình.
Như thể anh vừa ném một quả bóng không hề quyết định số phận thắng thua vậy.
Ba, hai, một, bóng vào rổ, rơi mạnh xuống đất.
Nhà thi đấu im lặng trong khoảnh khắc đó, ngay sau đó bùng nổ những tiếng reo hò la hét cuồng nhiệt, tiếng vỗ tay như sấm dậy gần như muốn hất văng mái nhà thi đấu.
“Bạn trai, anh thắng rồi!” Lục Cẩm Diên mấp máy môi về phía Khương Duật Bạch, hai ngón tay khép lại lướt qua trán, thực hiện một nghi lễ chào từ xa.
Chàng trai đẫm mồ hôi trên sân bóng tràn đầy nhiệt huyết, ngay sau khi thắng trận đã chia sẻ niềm vui chiến thắng với cậu đầu tiên.
Khoảnh khắc này, Khương Duật Bạch gần như không kìm nén được cảm giác cay cay nơi sống mũi, một luồng nước mắt nóng hổi dâng lên trong hốc mắt.
**
Trận đấu này được truyền hình trực tiếp toàn quốc, sau khi kết thúc, các phóng viên vây quanh phỏng vấn sau trận đấu.
Vốn dĩ kiểu phỏng vấn này chỉ cần huấn luyện viên và đội trưởng xuất hiện trả lời, nhưng vì Lục Cẩm Diên vừa ném quả bóng quyết định, ngoại hình và khí chất lại quá xuất chúng nên các phóng viên không nhịn được mà chĩa micro về phía anh.
Trên sân bóng không thiếu trai đẹp cao ráo, nhưng đẹp như Lục Cẩm Diên thì thực sự hiếm thấy.
Lục Cẩm Diên đối diện với ống kính không hề nao núng, sắc mặt điềm tĩnh, giọng nói dứt khoát, trả lời các câu hỏi của phóng viên với tốc độ vừa phải.
Phóng viên A hỏi: “Trường đại học A giành chức vô địch, bạn lại là người ghi điểm cao nhất, chắc chắn các câu lạc bô chuyên nghiệp sẽ đưa ra lời mời, xin hỏi Lục Cẩm Diên, bạn có ý định theo con đường bóng rổ chuyên nghiệp không?”
“Tạm thời tôi chưa nghĩ nhiều đến thế, tôi chỉ là một sinh viên bình thường yêu bóng rổ mà thôi.” Lục Cẩm Diên mỉm cười lịch sự và khiêm tốn: “Vận động viên chuyên nghiệp cần bỏ ra tâm huyết và nỗ lực nhiều hơn thế này rất nhiều, tôi còn rất nhiều thiếu sót.”
Câu trả lời này vô cùng kín kẽ, vừa không chặn đứng con đường sự nghiệp của mình, vừa thể hiện phẩm chất khiêm tốn ham học hỏi, khiến các phóng viên không khỏi thầm khen ngợi chàng trai đẹp này.
Trả lời thêm vài câu hỏi, Lục Cẩm Diên nhận được ánh mắt ra hiệu từ huấn luyện viên, chuẩn bị kết thúc phỏng vấn.
Khựng lại một chút, anh đột nhiên hỏi: “Cho hỏi cuộc phỏng vấn này có phát trực tiếp trên các nền tảng lớn không?”
Nữ phóng viên đứng gần nhất đáp: “Có chứ! Sau đó còn được đẩy lên các nền tảng video lớn nữa!”
Dù sao đây cũng là sự kiện bóng rổ thu hút sinh viên toàn quốc mà.
“Được, cảm ơn.” Lục Cẩm Diên nhìn thẳng vào ống kính chính diện, ánh mắt tập trung như thể đang nhìn người phía sau ống kính: “Vậy tôi muốn mượn cơ hội này, nói một câu với người quan trọng nhất.”
Các nữ phóng viên ngửi thấy mùi drama, không khỏi phấn khích: “Nói đi nói đi! Cứ nói thoải mái!”
“Tiểu Phúc tinh, cảm ơn nụ hôn may mắn của em.” Một nụ cười nở rộ trên gương mặt trẻ trung tuấn tú, trong phút chốc như xuân về hoa nở: “Xin dành tặng vinh quang này của anh cho em.”
Nỗi buồn của em anh cùng gánh vác, vinh quang của anh cũng cùng em sẻ chia.
Hết chương 56

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu