Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Cuối cùng, Khương Duật Bạch mất ba ngày mới hoàn thành bức tranh đầu tiên tặng bạn trai.
Trong tranh là một chàng trai đẹp không góc chết, như tác phẩm điêu khắc đắc ý nhất của một bậc thầy, dù là người hoàn toàn không hiểu về tranh cũng có thể cảm nhận được vài phần tình cảm mãnh liệt mà họa sĩ gửi gắm vào người trong tranh.
Lục Cẩm Diên yêu thích không buông tay, xoay người định treo bức tranh này lên tường phòng vẽ để sau này ngày nào cũng được chiêm ngưỡng. Khương Duật Bạch định ngăn lại: “Những người đến nhà mình đều có khả năng vào tham quan phòng vẽ.”
Lúc đó mọi người sẽ thấy cơ thể gần như trần trụi của Lục Cẩm Diên…
“Dù bức tranh này không lộ bộ phận trọng yếu nào, nhưng mà—” Lục Cẩm Diên trầm ngâm, “Mọi bộ phận trên người anh đều thuộc về vợ, nếu vợ không muốn cho người khác xem, thì chúng ta không treo nữa!”
“Cũng không đến mức đó…” Khương Duật Bạch dắt vạt áo anh đi ra ngoài, “Treo ở phòng ngủ đi, phòng ngủ riêng tư hơn.”
Thế là bức tranh được treo đối diện chiếc giường lớn, chính diện phía bên Khương Duật Bạch hay ngủ.
Treo xong, cậu đứng trước tranh, lấy điện thoại chụp lại tấm hình, rồi cắt lấy phần vai rộng phẳng.
“Vợ ơi, em đang làm gì thế?” Lục Cẩm Diên ôm eo cậu từ phía sau, cằm tì lên cổ cậu khẽ cọ.
Khương Duật Bạch chỉnh sửa rồi gửi ảnh đi, khẽ nghiêng mặt: “Món quà sinh nhật đầu tiên.”
“Là gì vậy?” Mắt Lục Cẩm Diên sáng lên, nhìn theo thao tác của cậu vào màn hình điện thoại.
Khương Duật Bạch: [The love of my life].
Ảnh đi kèm chính là bức tranh vừa chụp.
Lục Cẩm Diên ngẩn người mất vài giây, không tin nổi xác nhận lại: “Đây… đây có nghĩa là công khai đúng không?”
Khương Duật Bạch hôn lên má anh một cái: “Ừm.”
Giây tiếp theo, Lục Cẩm Diên dùng lực siết chặt eo nhỏ, bế thốc cậu lên xoay tại chỗ: “Vợ ơi! Cuối cùng vợ cũng cho anh danh phận rồi!”
“Á…” Khương Duật Bạch kêu khẽ, “Đừng kích động, thả em xuống đã.”
TruyenLau
Lục Cẩm Diên thả cậu xuống, lập tức móc điện thoại từ túi mình ra: “Đã công khai thì anh cũng phải đăng!”
“Anh đăng đi.” Khương Duật Bạch đi tới sofa ngồi xuống, “Có cần em gửi tấm ảnh này cho anh không?”
“Không, anh có ảnh khác để đăng.” Lục Cẩm Diên bấm điện thoại vài cái rồi ngẩng lên cười, “Xong rồi, vợ kiểm tra đi.”
Khương Duật Bạch mang theo chút thắc mắc vào trang cá nhân, bài đăng đầu tiên vừa mới ra lò. Website TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên: [The love of my life].
Ảnh đi kèm là một tấm ảnh chụp khi cậu đang ngủ.
Trong ảnh, người nọ nằm sấp trên ga giường màu xanh thẫm, chiếc cằm thon vùi vào gối, chỉ để lộ một chút đường nét nghiêng tuyệt đẹp. Chiếc cổ thiên nga thon dài nối với bờ vai và cánh tay nuột nà, trên làn da trắng ngần như ngọc nở rộ vài đóa hồng ngân ám muội, tựa như hoa mai đỏ rơi trên tuyết, đẹp không sao tả xiết. Xuống chút nữa, thấp thoáng hiện ra xương bả vai như cánh bướm chực bay, phần còn lại đều giấu trong lớp chăn cùng tông màu.
Khương Duật Bạch bấm vào xem ảnh, nhìn rõ xong vô thức mở to mắt: “Anh chụp lúc nào thế?” TruyenLau
“Không nhận ra?” Lục Cẩm Diên đi tới sofa, bế cậu đặt lên đùi mình.
Khương Duật Bạch nhìn tấm ảnh vài giây, thành thật lắc đầu: “Không nhận ra.”
“Chính là lần đó…” Lục Cẩm Diên dán sát bên tai cậu, nói cho cậu biết tấm ảnh này rốt cuộc là được chụp lén sau khi kết thúc lần nào.
Lời còn chưa nghe xong, vành tai Khương Duật Bạch đã đỏ bừng, đưa tay bịt tai lại: “Em biết rồi, anh đừng nói nữa!”
Lục Cẩm Diên tranh thủ hôn trộm vào mu bàn tay cậu, cười như một chú chó bự vừa ăn vụng xong: “Làm cũng làm rồi, sao lại không cho anh nói…”
Nói đoạn, lại dính lấy cậu mà hôn.
Hôn một hồi, Lục Cẩm Diên sực nhớ ra điều gì: “Vợ ơi, lúc nãy em bảo đây là món quà sinh nhật đầu tiên, vậy có nghĩa là còn món thứ hai?”
“Ừm…” Khương Duật Bạch mặt đỏ bừng nằm trong lòng anh, ánh mắt long lanh hơi nước.
“Hóa ra thực sự có!” Lục Cẩm Diên phấn khích siết chặt vòng tay, “Anh mong chờ quá vợ ơi!”
“Nhưng mà…” Khương Duật Bạch ngẩng mặt hỏi, “Anh không đến nhà ngoại đón sinh nhật à?”
“Anh không đi đâu.” Lục Cẩm Diên cụng trán vào trán cậu, “Sinh nhật năm nay anh chỉ muốn đón cùng em thôi, chỉ hai chúng ta.”
Khương Duật Bạch khẽ đáp: “Vậy anh gọi điện báo cho ông ngoại một tiếng trước đi, đừng để người già chuẩn bị rồi lại thất vọng.”
“Vợ nói đúng.” Lục Cẩm Diên buông một tay ra, lấy điện thoại gọi về nhà cũ.
Chuông reo vài tiếng, đầu dây bên kia bắt máy: “Alô, xin hỏi tìm ai ạ?”
“Dì Trần, cháu là Lục Cẩm Diên.” Lục Cẩm Diên lịch sự lên tiếng, “Dì đưa máy cho ông ngoại được không?”
Dì Trần: “Hóa ra là thiếu gia, cậu chờ chút nhé!”
“Vâng.” Lục Cẩm Diên che ống nghe lại, nhỏ giọng giải thích: “Gia đình ông ngoại trước đây cũng làm kinh doanh, sau đó dòng vốn gặp chút vấn đề nên mới để mẹ anh…”
Khương Duật Bạch gật đầu, cuối cùng cũng hiểu tại sao mẹ Lục lại sợ cha Lục đến vậy. Hóa ra cuộc hôn nhân giữa họ ngay từ đầu đã không bình đẳng.
“Cẩm Diên à?” Lúc này, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói già nua mà trầm ấm.
Lục Cẩm Diên cầm điện thoại lên: “Ông ngoại, dạo này sức khỏe ông thế nào ạ?”
“Vẫn thế, không có bệnh gì lớn.” Người già nói hơi chậm nhưng rõ chữ, “Mẹ cháu nói với ông cả rồi, cháu về chỗ ông đón sinh nhật đi.”
Lục Cẩm Diên hơi ngạc nhiên: “Mẹ đã nói với ông rồi ạ?”
“Năm đó…” ông lão khựng lại, giọng đầy tiếc nuối và hối hận, “Năm đó do ông sai sót một chút nên mới khiến mẹ cháu bao năm qua sống không hạnh phúc. Nó nói đúng, thế hệ trẻ như các cháu không nên giẫm lên vết xe đổ nữa.”
“Ông ngoại…” Lục Cẩm Diên và Khương Duật Bạch nhìn nhau, “Nếu ông đã biết mẹ cháu sống không tốt, sao ông không khuyên bà ấy?”
“Ông khuyên rồi, theo ý mẹ cháu là đã hạ quyết tâm rồi.” ông lão thở dài một tiếng, “Lần này bất kể nó quyết định thế nào, ông cũng nhất định sẽ ủng hộ nó.”
Dứt lời, cả hai đầu điện thoại đều rơi vào im lặng.
“Ông ngoại, cháu gọi điện là muốn nói với ông, sinh nhật cháu có sắp xếp khác rồi, không về đón được ạ.” Một lúc sau, Lục Cẩm Diên phá vỡ sự im lặng trước, “Cũng để tránh làm phiền ông.”
Sau khi cúp máy, Lục Cẩm Diên tiện tay lướt vào trang cá nhân, thấy bài đăng mới nhất sắp nổ tung rồi.
Thẩm Chiếu: [Đù đù đù! Anh Lục gấu thật đấy!]
Chu Phong: [Chúc mừng công khai! Bách niên hảo hợp!]
Tiểu Tình: [A a a a a a xỉu ngang xỉu dọc rồi a a a a!]
Đinh Hồng Vũ: [Bảo bối lầu trên bình tĩnh nào!]
Tề Đông Đông: [Nam thần làm quả này được đấy! Đây là đang công khai tuyên bố chủ quyền sao?]
…
Còn những người hoàn toàn không biết tình hình thì xếp hàng làm nổ tung khu bình luận, người thì sốc, người không tin nổi, người thì tiếc nuối sao mình không ra tay sớm hơn. Lục Cẩm Diên lướt bình luận, khóe môi càng lúc càng nhếch cao, cho đến khi thấy một bình luận ngắn gọn: [Dáng người chị dâu đẹp quá!]
Nụ cười sững lại, đôi lông mày anh tuấn nhíu chặt.
“Sao thế?” Thấy sắc mặt anh lạ thường, Khương Duật Bạch cũng lấy điện thoại ra.
“Tấm ảnh này…” Lục Cẩm Diên phóng to ảnh nghiên cứu kỹ, “Hình như lộ hơi nhiều, hay là anh xóa đi đăng lại nhé?”
Khương Duật Bạch không nhịn được cười: “Rõ ràng là chúng ta chỉ lộ vai thôi mà.”
“Cũng đúng.” Lục Cẩm Diên nguôi ngoai một chút, quay sang ngắm nghía tấm ảnh, “Vợ anh chụp đẹp thật!”
Sau này anh sẽ còn chụp nhiều ảnh đẹp hơn nữa, loại ảnh mà chỉ mình anh được ngắm thôi…
**
Hai ngày sau, sinh nhật Lục Cẩm Diên đến như dự kiến.
Đêm trước đó, Khương Duật Bạch định thức đến mười hai giờ để là người đầu tiên chúc mừng sinh nhật anh, kết quả là lúc không giờ cả người cậu đang trong trạng thái rã rời hỗn loạn, chẳng nhớ nổi mình định nói gì.
Hơn một giờ sáng, Lục Cẩm Diên bế cậu vào bồn tắm đã đầy nước nóng.
Khương Duật Bạch mệt đến mức một ngón tay cũng không nhấc lên nổi, tựa vào lòng anh cố gắng giữ chút ý thức cuối cùng: “Sinh nhật vui vẻ, Lục Cẩm Diên…”
“Cảm ơn vợ.” Lục Cẩm Diên đặt những nụ hôn dày đặc lên vai cậu, “Mỗi ngày có em, anh đều rất hạnh phúc…”
Sáng hôm sau, Lục Cẩm Diên tỉnh dậy theo thói quen định ôm chặt người trong lòng, kết quả cánh tay dài lại vớ hụt.
Mở mắt ra, anh nhanh chóng bật dậy xuống giường, vừa đi ra ngoài vừa gọi: “Tiểu Bạch? Vợ ơi? Vợ ở đâu rồi?”
“Em ở trong bếp!” Khương Duật Bạch thò đầu ra, “Sắp xong rồi, anh đi rửa mặt trước đi.”
Lục Cẩm Diên thở phào nhẹ nhõm, trí tò mò lại trỗi dậy: “Vợ ơi, em đang chuẩn bị bữa sáng à?”
“Đoán đúng rồi.” Khương Duật Bạch nháy mắt, “Đợi anh rửa mặt xong là có thể ăn sáng rồi.”
Lục Cẩm Diên ngoan ngoãn đi rửa mặt, lúc quay lại bàn ăn đã bày sẵn hai bát mì nóng hổi, một bát trong đó còn có một quả trứng ốp la hình trái tim vàng ruộm.
“Nghe nói sinh nhật đều phải ăn mì trường thọ, nhưng đây là lần đầu tiên em vào bếp nên có lẽ không ngon lắm…” Khương Duật Bạch ái ngại mím môi, “Nhưng anh có thể chỉ ăn một miếng thôi, lấy ý nghĩa là được rồi.”
Lục Cẩm Diên sải bước đi tới: “Mì trường thọ do chính tay vợ làm, sao có thể không ngon được?”
Ngồi xuống xong, anh cầm đũa gắp một miếng đưa vào miệng.
“Cẩn thận nóng.” Khương Duật Bạch nhìn anh nhắc nhở, “Đừng cắn đứt nhé.”
Lục Cẩm Diên hút hết sợi mì dài, chân thành khen ngợi: “Ngon, cực kỳ ngon.”
Khương Duật Bạch bật cười: “Anh đừng có nịnh em.”
Đồ mình làm thế nào, cậu tự biết rõ.
“Thật mà.” Vẻ mặt nghiêm túc của Lục Cẩm Diên không giống như đang giả vờ, “Hôm nay là lần đầu tiên anh ăn mì trường thọ, cũng là bát mì trường thọ ngon nhất anh từng ăn.”
Khương Duật Bạch cụp mi, gắp mì lên: “Em ăn cùng anh, chúng ta cùng nhau sống lâu trăm tuổi.”
Ăn xong, Lục Cẩm Diên chủ động dọn dẹp bàn ăn, không nhịn được hỏi: “Vợ ơi, đây là món quà sinh nhật thứ hai của anh à?”
“Không phải.” Khương Duật Bạch đi vào phòng vẽ, nhanh chóng ôm một chiếc hộp bước ra, “Món quà thứ hai là áo đấu, hy vọng Lục Cẩm Diên có thể mặc nó chơi bóng rổ khi tám mươi tuổi.”
“Áo đấu?” Lục Cẩm Diên ngạc nhiên nhận lấy hộp mở ra, “Đây là…”
“Là mẫu áo kỷ niệm của đội bóng anh thích nhất, em nhờ các bạn fan của em săn hộ đấy.” Khương Duật Bạch nói đoạn lại cười, “Được rồi, thực ra vẫn là Tiểu Tình giúp em săn được.”
Không ngờ một câu nói bâng quơ của mình mà đối phương lại ghi nhớ trong lòng, cổ họng Lục Cẩm Diên nghẹn lại, đặt áo xuống ôm chặt lấy cậu: “Cảm ơn vợ, anh thực sự rất thích!”
“Anh thích là tốt rồi.” Khương Duật Bạch nhỏ giọng nói, “Món quà thứ ba, buổi tối mới tặng anh.”
“Còn món thứ ba nữa cơ á?” Lục Cẩm Diên sững người, “Hóa ra còn món thứ ba nữa?”
“Có chứ.” Khương Duật Bạch gật đầu, hơi nhón chân hôn anh một cái, “Hy vọng anh cũng sẽ thích.”
Suốt cả ngày hôm đó, Lục Cẩm Diên luôn trong trạng thái phấn khích, nôn nóng chờ đợi tối đến, ngay cả việc trả lời lời chúc sinh nhật của người khác cũng lơ đễnh. Cuối cùng trời cũng tối, anh không chờ nổi hỏi: “Vợ ơi, món quà thứ ba của anh đâu?”
“Phải ăn tối đã.” Khương Duật Bạch cười bất lực, “Em còn mua cả bánh kem nữa này.”
Lúc thổi nến sinh nhật, Lục Cẩm Diên chắp hai tay lại, thầm ước ba điều ước trong lòng.
“Anh ước gì vậy?” Dưới ánh đèn, mắt Khương Duật Bạch sáng lấp lánh nhìn anh.
“Nói ra sẽ không linh nữa đâu.” Lục Cẩm Diên quệt một chút kem, giơ tay bôi lên chóp mũi nhỏ nhắn xinh xắn của cậu, “Thật đáng yêu.”
Khương Duật Bạch hơi ngả người ra phía sau: “Không được lãng phí bánh kem.”
Sau khi hai người ăn bánh xong, Lục Cẩm Diên lại truy vấn: “Giờ có thể nhận quà được chưa?”
“Vẫn chưa.” Khương Duật Bạch quay người đi về phòng ngủ, “Ra mồ hôi hơi khó chịu, em đi tắm đã, lát nữa sẽ đưa cho anh.”
Nhưng thời gian chờ đợi món quà thực sự quá giày vò, Lục Cẩm Diên cũng dứt khoát cầm quần áo sang phòng tắm bên ngoài để tắm. Anh nhanh chóng tắm xong bước ra, vào phòng ngủ ngồi bên mép giường, vừa đợi vừa đoán xem món quà cuối cùng rốt cuộc là gì.
Vài phút sau, cửa phòng tắm cuối cùng cũng mở ra.
Lục Cẩm Diên đứng dậy nhìn về phía phòng tắm: “Tắm xong rồi hả?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch bước ra, đứng trước mặt anh.
Lục Cẩm Diên lập tức nghẹt thở: “Vợ?”
Khương Duật Bạch vừa tắm xong mặc một bộ đồng hồ học sinh xanh trắng, thanh tú và thẳng tắp như một cây bạch dương nhỏ vươn mình trong gió. Bộ đồng phục ngắn tay rộng rãi che giấu vòng eo gầy, dưới ống quần đùi là đôi chân dài thẳng tắp, ngắn đến mức để lộ cả đầu gối cứ quỳ là đỏ.
Lục Cẩm Diên chưa bao giờ thấy một Khương Duật Bạch ngây thơ động lòng người đến thế. Mái tóc mái hơi ướt rủ trước trán, khoác lên bộ đồng phục cấp ba khiến ánh mắt cậu càng thêm trong trẻo đơn thuần, đúng chuẩn một cậu học sinh trung học ngoan ngoãn xinh đẹp, giống như kiểu có thể bị chặn ở ngõ nhỏ sau giờ học để mặc tình bắt nạt vậy…
“Em chỉ tìm thấy bộ mùa hè thôi.” Những ngón tay thuôn dài vô thức túm lấy gấu áo đồng phục, “Lúc trước anh nói muốn xem em mặc đồng phục cấp ba trông thế nào mà…”
“Cho nên đây chính là… món quà thứ ba của anh?” Ánh mắt Lục Cẩm Diên trở nên u tối và nóng bỏng.
Khương Duật Bạch má nóng bừng, khẽ gật đầu: “Ừm.”
“Vợ ơi, lại gần đây chút.” Lục Cẩm Diên ngồi xuống giường lần nữa, giọng khàn đặc, “Anh phải bóc món quà sinh nhật anh thích nhất đây…”
Hết chương 68
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.