Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Khi mở mắt ra lần nữa, bên ngoài lều đã mơ hồ vang lên tiếng người nói chuyện.
Khương Duật Bạch khẽ ngước mặt lên, ánh mắt lơ đãng dừng trên chiếc cằm góc cạnh, ý thức dần trở nên tỉnh táo.
Cậu nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay đang ôm eo mình, cẩn thận nhấc cánh tay ấy lên.
Tuy nhiên ngay giây cuối cùng trước khi thành công, cánh tay kia đột nhiên dùng lực đè xuống, ghì chặt cậu vào lòng hơn.
“Lục Cẩm Diên…” Khương Duật Bạch kêu khẽ một tiếng, giãy giụa một chút, “Phải dậy xem bình minh rồi.”
“Ừm…” Lục Cẩm Diên nhắm mắt ôm lấy cậu, “Cho anh ôm thêm lát nữa.”
Giọng nói lúc mới ngủ dậy trầm khàn đầy từ tính, tiếng động phát ra từ lồng ngực khiến vành tai Khương Duật Bạch tê rần, cậu không nhịn được tiếp tục giãy giụa: “Anh buông em ra trước đã, em không thở nổi rồi.”
“Đêm qua là ai ôm anh không chịu buông hả?” Lục Cẩm Diên nới lỏng lực tay một chút, cúi đầu cọ vào vầng trán trơn láng của cậu, “Vừa ngủ dậy đã lật mặt không nhận người rồi à?”
Ký ức đêm qua ùa về, mặt Khương Duật Bạch nóng bừng, nhỏ giọng phản bác: “Em không có…”
“Vậy hôn một cái đi.” Lục Cẩm Diên trầm giọng cười, “Phải hôn thật sự ấy, không được dùng cái kiểu lấy lệ với bạn trai em nữa.”
Ba chữ “bạn trai em” vừa thốt ra, đầu óc Khương Duật Bạch oành một tiếng, vành tai trắng nõn cũng đỏ bừng.
Bạn trai, Lục Cẩm Diên đã là bạn trai của cậu rồi…
“Nào, anh chuẩn bị xong rồi.” Lục Cẩm Diên thấp giọng thúc giục.
TruyenLau
Khương Duật Bạch hoàn hồn, khó khăn rút một bàn tay ra chắn giữa môi hai người: “Chưa đánh răng, bẩn.”
“Không bẩn, Tiểu Bạch lúc nào cũng thơm tho cả.” Lục Cẩm Diên hôn lên mu bàn tay cậu, cố ý tạo ra tiếng động.
Khương Duật Bạch khẽ run một cái, giọng nói nhẹ nhàng bàn bạc với anh: “Chúng ta đi xem bình minh trước đã nhé, được không?”
Ánh mắt Lục Cẩm Diên nhìn cậu ẩn chứa một sự nguy hiểm khó tả, cuối cùng vẫn tha cho cậu: “Được, đi xem bình minh trước.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hai người lần lượt chui ra khỏi lều.
Trời đã sáng dần, phía chân trời đằng đông ửng hồng ánh rạng đông, những du khách đến xem bình minh đều đang tìm địa điểm chụp ảnh đẹp nhất.
“Chúng ta qua bên kia đi.”
Lục Cẩm Diên quan sát một vòng, thản nhiên nắm lấy tay Khương Duật Bạch.
Họ vừa định đi tới chỗ tảng đá lớn thì phía sau vang lên giọng nói oang oang của Thẩm Chiếu: “Anh Lục! Tiểu Bạch! Bọn tao tới rồi đây!” TruyenLau
Sau một đêm nghỉ ngơi, ba người dậy sớm bàn bạc với nhau, cuối cùng vẫn quyết định leo lên đỉnh núi ngắm bình minh.
Theo phản xạ, Khương Duật Bạch rụt bàn tay đang được nắm lại, lùi sang bên cạnh một bước.
Lục Cẩm Diên tặc lưỡi một tiếng, nhìn họ: “Sao bọn mày lại lên đây?”
“Khó khăn lắm mới tới núi Nguyệt Lượng một lần, không ngắm bình minh trên đỉnh núi thì phí quá!” Tiểu Tình vỗ bạn trai một cái, “Anh nói xem có đúng không?”
“Đúng đúng đúng!” Đinh Hồng Vũ gật đầu lia lịa, nịnh nọt lấy lòng, “Lát nữa anh chụp cho em thật nhiều ảnh đẹp!”
“Mặt trời sắp lên rồi kìa!” Phía không xa có tiếng du khách phấn khích reo lên.
Thẩm Chiếu lập tức rảo bước: “Chúng ta mau đi xem đi!”
Lục Cẩm Diên hờ hững ôm vai Khương Duật Bạch, cùng bước về phía trước.
Mây hồng rợp trời, triều dương bừng sáng.
Cuối cùng, dưới sự mong đợi của mọi người, một vầng mặt trời đỏ rực thoát khỏi đường chân trời xa xôi.
Du khách trên đỉnh núi đồng loạt thốt lên kinh ngạc: “Đẹp quá!”
Mặt trời dần lên cao, tỏa sáng muôn trượng, xuyên qua lớp sương sớm trải dài khắp núi sông, bao phủ mọi người trong ánh nắng ấm áp.
Một buổi bình minh tràn đầy sức sống và hy vọng.
Đây là lần đầu tiên Khương Duật Bạch ngắm bình minh với góc nhìn như thế này, cảnh tượng trước mắt quá đỗi tuyệt vời, cậu không kìm lòng được mà nhắm mắt lại, ngửa mặt tận hưởng hơi ấm của mặt trời.
Lục Cẩm Diên đứng bên cạnh cậu, không nhịn được lén chạm nhẹ vào mu bàn tay cậu.
Khương Duật Bạch mở mắt, không nhìn người bên cạnh mà âm thầm lặng lẽ đưa bàn tay mình qua.
Lục Cẩm Diên mừng rỡ, nắm chặt lấy tay cậu.
Hai người đứng sát vai nhau, đắm mình trong ánh nắng vàng rực rỡ.
“Tiểu Bạch, đây là lần đầu tiên chúng ta cùng nhau ngắm bình minh.” Một lúc lâu sau, Lục Cẩm Diên khẽ nói, “Mọi buổi bình minh trong quãng đời còn lại, anh đều muốn được xem cùng em.”
Khương Duật Bạch siết chặt tay anh, mọi cảm động đều giấu trong đôi tay đang đan vào nhau ấy.
“Tới chụp ảnh đi anh Lục!” Thẩm Chiếu gọi lớn, “Sao hai người cứ đứng nhìn mà không chụp thế?”
Khương Duật Bạch chủ động buông tay: “Đi chụp ảnh đi.”
“Học theo em này, làm nửa hình trái tim.” Tiểu Tình đang hướng dẫn bạn trai tư thế chụp ảnh kinh điển của các cặp đôi.
Lục Cẩm Diên có chút thèm thuồng, hạ giọng xin phép: “Tiểu Bạch, anh cũng muốn chụp kiểu đó.”
Khương Duật Bạch liếc nhìn xung quanh, khẽ đáp: “Đều là người yêu mới chụp như vậy.”
“Hửm?” Lục Cẩm Diên nhướng mày, ánh mắt nhìn cậu có chút thay đổi.
Lời vừa thốt ra, Khương Duật Bạch biết mình nói sai, trong lòng có chút cuống quýt: “Không phải… ý em là những người đang chụp ảnh kia đều là các cặp nam nữ…”
“Được rồi.” Lục Cẩm Diên thở dài một hơi, “Nếu em thật sự không muốn chụp thì thôi vậy.”
“Không phải là em không muốn.” Khương Duật Bạch mím môi, “Chúng ta chụp đi.”
Lục Cẩm Diên lập tức vui vẻ trở lại, nôn nóng rút điện thoại ra: “Làm hình trái tim nào!”
Khương Duật Bạch đưa tay làm nửa hình trái tim, hợp cùng bàn tay lớn của anh, ôm trọn mặt trời vào lòng bàn tay hai người.
“Xong rồi!” Bức ảnh kỷ niệm chụp xong, Lục Cẩm Diên hài lòng cất điện thoại.
“Tao cũng muốn chụp, ai chụp với tao đây?” Thẩm Chiếu nhìn thấy động tác chụp ảnh của họ, “Tao cũng muốn làm hình trái tim hướng về phía mặt trời!”
“Chẳng ai muốn chụp với mày đâu.” Lục Cẩm Diên dội gáo nước lạnh, “Mày là chó độc thân, đừng có hùa theo làm gì.”
“Ý gì hả? Anh Lục với Tiểu Bạch chẳng lẽ không phải chó độc thân chắc?” Thẩm Chiếu rất không phục, “Ở đây chỉ có một cặp đôi thôi!”
Lục Cẩm Diên cười đầy ẩn ý: “Dù sao thì cũng không ai chụp với mày.”
Xem bình minh xong, họ đi dạo một vòng trên núi, bắt chuyến cáp treo xuống núi trước buổi trưa. Dù sao hôm qua leo núi coi như đã vận động quá sức, nếu đi bộ xuống núi chắc ngày mai không ai bò dậy nổi.
Về đến homestay, Khương Duật Bạch đi tắm, vừa ra khỏi nhà vệ sinh đã nghe thấy tiếng gõ cửa.
Mở cửa ra, một khuôn mặt tuấn tú lộ diện.
Khương Duật Bạch ngẩn người: “Có chuyện gì không?”
“Sao thế?” Lục Cẩm Diên đứng ở cửa, rủ mắt nhìn cậu cười, “Không có việc gì thì không được tới tìm bạn trai anh à?”
Khương Duật Bạch vẫn chưa quen với việc anh cứ hở ra là treo hai chữ “bạn trai” bên miệng, hơi ngượng ngùng rủ mắt xuống.
Lục Cẩm Diên hỏi tiếp: “Có cho bạn trai vào không?”
“Có.” Khương Duật Bạch nhỏ giọng đáp, buông tay quay người đi vào trong.
Lục Cẩm Diên bước vào phòng, một tay đóng cửa lại.
Theo tiếng khóa cửa “cạch” một cái bị khóa trong, Khương Duật Bạch bỗng nhiên nảy sinh một cảm giác căng thẳng khó nói rõ.
Vài giây sau, Lục Cẩm Diên ôm lấy cậu từ phía sau.
Hai người đều vừa mới tắm xong, khắp người đều mang theo hơi nước, chỉ là nhiệt độ cơ thể của Lục Cẩm Diên cao hơn.
“Tiểu Bạch…” Bên tai vang lên tiếng gọi trầm thấp, đôi môi nóng bỏng đặt lên gáy trắng nõn.
Một trận tê dại từ sống lưng truyền tới, Khương Duật Bạch vô thức né sang một bên, hơi thở phả vào sau gáy khựng lại một lát, nụ hôn dịu dàng dời lên phía cổ, liếm hôn li ti từng chút một.
“Ngứa…” Khương Duật Bạch co rúm người lại, hàng mi như chiếc bàn chải nhỏ run rẩy dữ dội, hơi thở cũng bị lây nhiễm mà trở nên dồn dập.
“Hôn cổ thì ngứa, vậy phải hôn chỗ nào mới được đây…” Lục Cẩm Diên lẩm bẩm như đang tự nói với mình, rút một bàn tay ra bóp lấy cái cằm thon gọn, ép cậu phải xoay mặt lại, hôn lên khóe môi mềm mại.
Tư thế này rất gượng gạo, Khương Duật Bạch có chút khó chịu: “Lục Cẩm Diên, anh đừng… ưm…”
Giây tiếp theo, cả người cậu bị xoay ngược hướng lại, đôi môi mỏng gần như ngay lập tức đè xuống. Giống như lần say rượu trước đó, nụ hôn của Lục Cẩm Diên rất vội vàng, thậm chí có phần thô bạo, nghiền nát bờ môi cậu.
Vài giây sau, Khương Duật Bạch chỉ cảm thấy môi dưới bị cắn nhẹ một cái, giọng nói khàn đục vang lên ngay sau đó: “Tiểu Bạch, há miệng…”
Cậu bị bóp cằm ngửa mặt đón nhận nụ hôn nồng cháy, đầu óc đã sớm rối thành một đoàn, vô thức ngoan ngoãn mở ra hàm răng.
Nhịp thở Lục Cẩm Diên khựng lại trong tích tắc, nôn nóng đưa lưỡi vào.
Cả hai đều là tân thủ không chút kinh nghiệm, Lục Cẩm Diên chỉ có thể dựa vào bản năng, đầu lưỡi nóng bỏng không hề theo quy tắc nào liếm láp khắp nơi, vụng về mà tham lam quấn lấy đầu lưỡi đang nhút nhát né tránh, kịch liệt mút lấy dịch ngọt.
“Ưm…” Từ đôi môi đang quấn quýt thoát ra một tiếng rên rỉ ngọt ngào không kìm nén được, khoang miệng Khương Duật Bạch bị lấp đầy hoàn toàn, không khí trong lồng ngực ngày càng mỏng manh, cậu không nhịn được mà giãy giụa.
Tuy nhiên, sự giãy giụa của cậu chỉ đổi lại sự xâm nhập sâu hơn.
Bàn tay to giữ chặt lấy sau đầu cậu, Lục Cẩm Diên hoàn toàn không để tâm đến sự phản kháng của cậu, hôn ngày càng sâu, gần như muốn dùng lưỡi mà ăn tươi nuốt sống cậu.
Giống như một con sói sắp chết đói, một khi đã ngậm lấy con mồi thì chết cũng không nhả ra.
Khương Duật Bạch cảm thấy trước mắt nổ ra một luồng ánh sáng trắng, đôi chân hoàn toàn nhũn ra, may mà bàn tay to giống như gọng kìm kia luôn siết chặt lấy eo cậu.
Ngay khi cậu tưởng mình sẽ bị hôn đến ngạt thở, kẻ đang phát tác tính thú cuối cùng cũng nhận ra lương tâm, rút lui môi lưỡi ra sau, dành cho cậu chút cơ hội thở dốc.
Lục Cẩm Diên bế bổng cậu lên ngồi xuống giường, giọng khàn đến mức không ra hơi: “Thở đi…”
Được tiếp nhận không khí trong lành, Khương Duật Bạch mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, cả cơ thể không còn sức lực dựa vào lòng anh thở dốc, một chữ cũng không nói nên lời.
Vậy mà Lục Cẩm Diên còn phải nâng mặt cậu lên, tỉ mỉ ngắm nhìn dáng vẻ của cậu sau khi bị hôn. Đuôi mắt hơi xếch nhuốm một vùng đỏ hồng ẩm ướt, hàng mi dài bị hơi nước thấm ướt run rẩy như cánh bướm trong gió, trông vừa đáng thương lại vừa xinh đẹp cực kỳ.
Ánh mắt u ám vẫn viết rõ sự khao khát không thỏa mãn, Lục Cẩm Diên dùng ngón cái có vết chai mỏng quẹt qua bờ môi đỏ ướt át, khàn giọng cười nói: “Đáng thương thật đấy, sao lại bị hôn đến phát khóc rồi…”
Lần đầu tiên môi lưỡi giao hòa, anh vẫn cố ý giữ lại vài phần sức lực, dốc hết sức kiềm chế bản thân đừng quá mãnh liệt.
“Anh…” Khương Duật Bạch thoát ra khỏi cảm giác choáng váng, vừa thẹn vừa giận lại thấy mất mặt, “Em không có…”
“Thật sự không có?” Lục Cẩm Diên cúi đầu hôn một cái lên bờ môi sưng đỏ, “Vậy làm lại lần nữa nhé?”
Khương Duật Bạch sợ hãi nhanh chóng giơ tay bịt chặt môi, đôi mắt mọng nước tràn ra thần sắc hoảng hốt sợ hãi. Nếu làm lại lần nữa, cậu thật sự sẽ bị hôn tới mức ngất xỉu mất.
“Được rồi, không hôn nữa.” Lục Cẩm Diên bị phản ứng của cậu chọc cười thành tiếng, “Lần sau lại hôn.”
Ngày tháng còn dài, anh cũng không muốn dọa bé thỏ trắng một lần là sợ luôn.
Khương Duật Bạch nửa tin nửa ngờ nhìn anh, cuối cùng vẫn chọn tin tưởng, chậm rãi bỏ tay xuống.
Lục Cẩm Diên nhân cơ hội lại hôn lên môi cậu một cái, thân mật cọ đi cọ lại gò má đang nóng bừng, thở hắt ra đầy sung sướng: “Tiểu Bạch, lần sau hôn nhau phải nhớ hít thở đấy nhé.”
Gà mờ, quá là gà mờ, còn gà mờ hơn cả người lần đầu hôn nhau như anh.
Nhưng không thể nào chứ, Tiểu Bạch và bạn trai cũ quen nhau lâu như vậy rồi, không thể nào một lần cũng chưa từng hôn nhau…
Nghĩ tới đây, bàn tay đang siết lấy eo thon đột nhiên siết chặt.
“Anh hối hận rồi, Tiểu Bạch.” Giọng nói Lục Cẩm Diên lại khàn xuống, một tay bóp lấy cái cằm đang ướt át nâng lên, hung tợn chặn lấy đôi môi đang hơi hé mở.
“Không —” Khương Duật Bạch chỉ kịp thốt ra một chữ, đã lại bị chiếm lĩnh khoang miệng, tước đoạt hơi thở…
Không biết qua bao lâu, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa “rầm rầm rầm”: “Tiểu Bạch! Ra ăn trưa thôi!”
Trong phòng, Khương Duật Bạch nằm trong lòng Lục Cẩm Diên, ánh mắt lơ đãng thở dốc, bờ môi đã bị chà đạp đến nát bấy. Bàn tay to liên tục xoa nắn vùng sau gáy ấm nóng, Lục Cẩm Diên nỗ lực bình ổn hơi thở dồn dập, cũng như những phản ứng không thể ức chế do nụ hôn nồng cháy mang lại.
Không nhận được phản hồi, Thẩm Chiếu lại gõ cửa một hồi: “Tiểu Bạch cậu có đó không? Không lẽ cậu ngủ rồi chứ?”
“Khốn khiếp…” Lục Cẩm Diên thấp giọng chửi thề một câu, lưu luyến buông người trong lòng ra, đi tới cửa mở.
“Tiểu Bạch cậu —” Thẩm Chiếu ngẩn người, “Ơ? Sao lại là mày hả anh Lục?”
Hắn lùi lại một bước, nhìn số phòng: “Đúng rồi mà, đây là phòng Tiểu Bạch mà!”
“Đây là phòng Tiểu Bạch, tao tới tìm cậu ấy có chút việc.” Lục Cẩm Diên nén giận khàn giọng đáp, “Mày đi trước đi, tụi này tới ngay đây.”
“Ồ!” Thẩm Chiếu đáp một tiếng, mơ hồ thấy ánh mắt anh Lục nhìn mình có vẻ hung dữ.
Không đúng nha, nãy giờ hắn ở trong phòng suốt, cũng không có cơ hội đắc tội anh Lục mà!
Đuổi người đi xong, Lục Cẩm Diên quay lại trước giường. Khương Duật Bạch đã ngồi dậy, cổ tay trắng nõn chống trên đệm, rủ mi không biết đang nghĩ gì.
“Đến gọi chúng ta đi ăn cơm tối.” Lục Cẩm Diên cúi người, giơ tay chỉnh lại cổ áo bị mình kéo lệch.
“Được.” Khương Duật Bạch đáp lời, đứng dậy định đi ra ngoài.
“Đợi đã!” Lục Cẩm Diên tóm lấy eo cậu, chặn người lại.
Cả cơ thể Khương Duật Bạch run lên: “Không làm nữa đâu!”
“Được được được, không làm nữa…” Lục Cẩm Diên bật cười, hạ giọng dỗ dành, “Chúng ta đi rửa mặt đã nhé, được không?”
Dáng vẻ vừa bị yêu thương kịch liệt thế này, chỉ có mình anh được xem thôi. Mặc dù trước khi ra cửa đã điều chỉnh lại ngoại hình, nhưng bờ môi bị hôn tới mức sưng đỏ thì nhất thời không thể quay lại bình thường ngay được.
“Tiểu Bạch, môi cậu làm sao thế?” Lúc ăn cơm, Thẩm Chiếu nhìn chằm chằm vào môi cậu tò mò hỏi: “Đỏ và sưng quá chừng!”
Nghe vậy, Khương Duật Bạch ngay lập tức giơ mu bàn tay che môi lại.
Lục Cẩm Diên khẽ nheo mắt, định bụng bừa một lý do để lấp liếm, liền nghe Thẩm Chiếu tự hỏi tự trả lời: “Không lẽ tối qua hai người ngủ trên đỉnh núi bị sâu cắn rồi sao?”
Mi mắt Khương Duật Bạch khẽ run, thuận nước đẩy thuyền đáp: “Ừm, bị sâu cắn.”
“Đù! Cái con sâu gì mà độc thế không biết?” Thẩm Chiếu vẻ mặt phẫn nộ, “Dám cắn môi cậu thành ra thế này!”
Lục Cẩm Diên: “…”
Tiểu Tình cũng nhìn về phía môi Khương Duật Bạch, nhìn một hồi cảm thấy dường như có gì đó không đúng. Cái kiểu đỏ sưng thế này trông giống như…
Bị hôn ra thì đúng hơn?
“Vậy tụi mình ăn cơm xong mau đi hiệu thuốc mua thuốc đi!” Đinh Hồng Vũ dồn toàn lực vào việc ăn uống, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt ám hiệu của bạn gái, “Nhỡ biến chứng thì không hay đâu!”
**
Ăn trưa xong, cả nhóm thu dọn hành lý trở về trường.
Thẩm Chiếu xung phong lái xe thay anh Lục một đoạn, kết quả là lái chiếc Cayenne với tốc độ rùa bò.
Lục Cẩm Diên ngồi ghế phụ với mặt cạn lời triệt để: “Xuống đi, với tốc độ của mày chắc sáng mai tụi mình mới về tới trường.”
“Được rồi.” Thẩm Chiếu xám xịt bước xuống khỏi ghế lái, vừa định mở cửa ghế phụ thì bị anh Lục dùng ánh mắt ngăn lại. “Mày, ra sau mà ngồi.”
Lục Cẩm Diên quay đầu lại, “Tiểu Bạch, lên phía trước.”
“Tại sao chứ?” Thẩm Chiếu không vui, “Tại sao không cho tao ngồi ghế phụ?”
Lục Cẩm Diên không cảm xúc đáp: “Vì tao sợ bị mày lải nhải làm phiền tới chết.”
Cuối cùng, Khương Duật Bạch vẫn đổi lên ghế phụ.
Thẩm Chiếu kẹp giữa cặp đôi nhỏ, thắc mắc: “Rõ ràng trong năm người chúng ta chỉ có một cặp thôi, sao tao cảm thấy chỉ có mình tao lẻ loi vậy nhỉ?”
Lục Cẩm Diên quét mắt qua gương chiếu hậu, thầm cười lạnh. Tất nhiên là vì ở đây chỉ có mình mày là chó độc thân, cái bóng đèn hai trăm năm mươi oát rồi.
Tiểu Tình tốt bụng an ủi: “Không sao, lần sau đi chơi nhỡ đâu cậu tìm được bạn gái rồi thì sao!”
“Hy vọng không lớn lắm.” Lục Cẩm Diên lạnh lùng tiếp lời, “Trừ phi cái cơ bụng một múi của nó có thể phân bào.”
“Anh Lục!” Thẩm Chiếu hét lên một tiếng, chồm người lên lưng ghế phụ, ủy khuất mách tội: “Tiểu Bạch, cậu mau quản anh Lục đi! Hôm nay nó độc miệng quá trời luôn!”
Khương Duật Bạch liếc nhìn người ở ghế lái, nhỏ giọng đáp: “Tôi quản không được.”
“Lão tam, mày khá quá nhỉ, còn biết mách lẻo với Tiểu Bạch nữa cơ à?” Lục Cẩm Diên cười như không cười nhìn hắn, “Được, nể mặt Tiểu Bạch vậy.”
Vành tai Khương Duật Bạch đỏ ửng, luôn cảm thấy cuộc đối thoại này có chút kỳ quái. Tại sao lại cảm thấy cậu có thể quản được Lục Cẩm Diên chứ…
Cùng lúc đó, Tiểu Tình ngồi ghế sau lại một lần nữa đánh hơi thấy bầu không khí khác thường, ánh mắt thăm dò cứ đảo qua đảo lại giữa hai người ghế trước, trong lòng thấp thoáng hiện lên một suy nghĩ mơ hồ.
Chiều tối, họ thuận lợi trở về trường đại học A.
Sau khi ba người kia xuống xe, Lục Cẩm Diên quay sang hỏi Khương Duật Bạch: “Anh phải lái xe về chung cư, em muốn đi cùng anh không?”
Khương Duật Bạch không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu: “Được.”
“Vậy tối nay sẵn tiện ở lại chung cư một đêm, thấy sao?” Lục Cẩm Diên bình thản đề nghị.
“Được… không được!” Khương Duật Bạch phản ứng lại kịp thời, “Sáng mai lên lớp sẽ không kịp mất.”
Lục Cẩm Diên không dễ dàng từ bỏ, tiếp tục thuyết phục: “Chung cư cách trường cũng không xa, sáng mai chúng ta có thể bắt xe qua, sẽ không muộn đâu.”
Sau những chuyện xảy ra ở homestay buổi trưa, Khương Duật Bạch vừa nghĩ tới chuyện phải ở chung phòng với anh là bờ môi sưng đỏ lại nóng lên, liên tục lắc đầu từ chối: “Không muốn, em về ký túc xá đây.”
Dứt lời, cậu mở cửa xe định bước xuống, nhưng lại quên mất dây an toàn vẫn còn thắt trên người.
“Ha ha…” Lục Cẩm Diên bật cười, tháo dây an toàn của mình cúi người sang, “Ngoan, anh giúp em.”
Khương Duật Bạch vô thức ưỡn thẳng lưng, ngoan ngoãn để anh giúp tháo dây.
“Cạch” một tiếng, khóa cài buông ra, Lục Cẩm Diên nhân cơ hội lại trộm một nụ hôn nồng thắm: “Đi đi, ở ký túc xá đợi anh.”
**
Vốn tưởng về ký túc xá rồi Lục Cẩm Diên sẽ thu liễm lại, nhưng Khương Duật Bạch sớm nhận ra mình đã nhầm.
Cậu ngồi trước bàn vẽ tranh, ánh mắt của đối phương không hề che giấu hạ xuống mặt cậu, nóng rực như thực thể khiến gò má cậu phát bỏng.
Trước đây Lục Cẩm Diên cũng thích nhìn cậu, nhưng bây giờ ánh mắt nhìn cậu càng lúc càng lộ liễu.
Cậu không nhịn được quay sang đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm ấy, suýt chút nữa bị tình yêu rực cháy nơi đáy mắt làm bỏng.
Đối diện vài giây, Khương Duật Bạch thu lại ánh mắt, rút điện thoại ra nhắn tin cho anh.
Khương Duật Bạch: [Anh đừng nhìn em như thế có được không…]
Lục Cẩm Diên: [Sao thế?]
Lục Cẩm Diên: [Anh nhìn bạn trai của anh, chứ có nhìn người khác đâu.]
Khương Duật Bạch: [Anh như vậy, sẽ bị bọn họ phát hiện ra mất…]
Lục Cẩm Diên: [Chúng ta đâu phải đang vụng trộm, anh còn mong được dán cáo thị cho cả thế giới biết đây.]
Hai chữ “vụng trộm” đập vào mắt, Khương Duật Bạch cắn môi dưới, trái tim bỗng đập loạn nhịp.
Lục Cẩm Diên: [Vậy thì bạn trai định chừng nào mới cho anh một danh phận đây?]
Khương Duật Bạch do dự một lát, nghiêm túc trả lời: [Bọn họ vẫn chưa biết em là gay, đột ngột nói ra sẽ làm mọi người hoảng sợ mất.]
Lục Cẩm Diên: [Anh biết rồi, tiến hành theo chất lượng đúng không?]
Khương Duật Bạch: [Ừm.]
Nhắn tin xong, Lục Cẩm Diên quả nhiên thu lại ánh mắt đang dán chặt lên người cậu.
Khương Duật Bạch thầm phào một hơi, tiếp tục vẽ tranh.
Đây là bản vẽ miễn phí cuối cùng cậu dành cho fan, từ bản sau trở đi, cậu phải học cách nhận vẽ thương mại rồi.
Đồng hồ trên tường chỉ mười giờ, Khương Duật Bạch đặt bút vẽ xuống, cắm sạc cho iPad, lấy quần áo đi tắm.
Người vừa đi tới cửa phòng tắm, phía sau bỗng nhiên dán lên một lồng ngực rộng lớn.
Khương Duật Bạch giật mình, chưa kịp phát ra nghi vấn đã bị Lục Cẩm Diên chen chúc bước vào phòng tắm.
“Lục Cẩm Diên, em muốn đi tắm mà…” Đang nói chuyện, cậu đã bị thân hình cao lớn ép vào gạch men phòng tắm.
“Biết rồi, hôn một cái trước đã, anh không nhịn nổi nữa rồi…” Lục Cẩm Diên chống hai tay bên cạnh vây lấy cậu, cúi đầu cắn lên môi đỏ.
Khương Duật Bạch vô thức ngửa mặt lên, trong mũi phát ra những tiếng hừ hừ đáng yêu.
Lục Cẩm Diên bị kích thích tới mức da đầu tê dại, hoàn toàn không cho cậu thời gian thích nghi, đầu lưỡi hỏa nhiệt lập tức xông thẳng vào trong.
“Ưm…” Càng hôn càng sâu, Khương Duật Bạch sớm không chịu nổi nữa, bàn tay ôm quần áo dùng lực đẩy anh.
Lục Cẩm Diên đang lúc cao hứng, làm sao mà đẩy ra được, bàn tay to bóp lấy cằm, hôn tới mức phát ra tiếng chùn chụt.
“Tiểu Bạch? Cậu chưa bắt đầu tắm đúng không?” Ngoài phòng tắm vang lên giọng Thẩm Chiếu, “Để tôi đi vệ sinh cái trước có được không?”
Khương Duật Bạch giật mình, trong lúc cấp bách nghiến răng một cái, cắn trúng đầu lưỡi đang tung hoành ngang dọc.
“A…” Lục Cẩm Diên hít một hơi khí lạnh, nhưng không hề lui ra mà dùng đầu lưỡi trầy da nhẹ quẹt mạnh qua vòm họng nhạy cảm.
Xương sống Khương Duật Bạch nhũn ra, suýt chút nữa trượt xuống sàn.
Lục Cẩm Diên giữ eo cố định cậu lại, bấy giờ mới lên tiếng đáp: “Đợi chút.”
Một phút sau, Khương Duật Bạch cúi đầu vội vã đi ra, phía sau còn có một người theo sau.
“Ơ?” Thẩm Chiếu ngẩn tò te, “Anh Lục, sao mày cũng ở trong đó?”
Lục Cẩm Diên cười mà như không cười nhìn hắn: “Mày đoán xem?”
Thẩm Chiếu khổ sở suy nghĩ vài giây, bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ: “Mày cũng mắc tiểu!”
Ánh mắt Lục Cẩm Diên hóa thành vô số con dao ngay lập tức, vèo vèo phóng về phía hắn.
Thẩm Chiếu không hiểu tại sao, che hạ bộ lẻn vào nhà vệ sinh: “Kệ đi, tao xả trước đã!”
Lục Cẩm Diên chuyển ánh mắt sang người đang ngồi trước bàn, thần sắc đầy suy tư.
Xem ra chuyện dọn ra ngoài sống chung phải nhanh chóng đưa vào danh sách quan trọng rồi.
Hết chương 53
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.