Ngoại truyện
05
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Hôn lễ được định vào tháng mười mùa thu vàng.
Sau khi trưng cầu ý kiến của Khương Duật Bạch, Lục Cẩm Diên đã chọn địa điểm tổ chức hôn lễ tại một hòn đảo xinh đẹp.
Thiệp mời là do đích thân Khương Duật Bạch thiết kế, hình bóng chú rể ôm chú rể huyền ảo như mơ. Theo yêu cầu của Lục Cẩm Diên, cậu còn thêm vào yếu tố nhỏ Sói và Thỏ mà mình vẽ.
Hai tháng trước đám cưới, họ cùng nhau lên danh sách khách mời.
Hôn lễ đồng tính ở trong nước dù sao vẫn còn hiếm gặp, ý của Khương Duật Bạch là không nên quá phô trương, chỉ mời những người bạn thân thiết đến chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc là được.
“Đều nghe theo em hết.” Lục Cẩm Diên một tay cầm máy tính bảng, tay kia ôm lấy vòng eo mảnh khảnh: “Đúng rồi, anh muốn mời mẹ anh đến dự đám cưới của chúng ta.”
“Tất nhiên phải mời chứ ạ!” Khương Duật Bạch nghiêm túc gật đầu: “Ngày mai em sẽ gọi điện cho dì.”
Lục Cẩm Diên cúi đầu hôn lên chóp mũi cậu: “Vẫn gọi là dì à?”
Khương Duật Bạch hơi ngơ ngác: “Sao vậy ạ?”
“Hửm?” Lục Cẩm Diên nhìn vào mắt cậu, đôi lông mày tuấn tú mang theo ý cười: “Đến lúc phải đổi cách xưng hô rồi.” TruyenLau.com
“À… ồ…” Khương Duật Bạch cuối cùng cũng phản ứng kịp, gò má hơi nóng lên, ngoan ngoãn đổi giọng: “Ngày mai em sẽ gọi điện cho mẹ ạ.”
Lục Cẩm Diên lại hôn một cái “chụt” lên đôi môi hơi sưng: “Vợ thật thông minh!”
Năm đó hai người comeout, mẹ Tô vì muốn bảo vệ hạnh phúc của con trai, đã lần đầu tiên dũng cảm đề nghị ly hôn với cha Lục.
Vì thế cha Lục còn chưa kịp nổi trận lôi đình, đã bị chuyện vợ muốn rời bỏ mình làm cho quay cuồng đầu óc. Đến khi tỉnh táo lại mới bàng hoàng nhận ra, con trai đã thoát khỏi tầm kiểm soát của ông một cách vô thức từ lâu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau đó Lục Cẩm Diên có đưa Khương Duật Bạch về nhà họ Lục một lần, không ngoài dự đoán là cuộc gặp gỡ kết thúc trong không vui, từ đó về sau anh chỉ giữ liên lạc với mẹ Tô.
Mẹ Tô rất thích Khương Duật Bạch, cách dăm ba bữa lại gửi đồ ăn thức uống cho hai người, nắm lấy tay cậu mà khen cậu xinh đẹp, ngoan ngoãn lại có tài nghệ thuật, yêu thương cậu từ tận đáy lòng.
Nhưng giữa Lục Cẩm Diên và mẹ Tô vẫn luôn có một tầng ngăn cách nhàn nhạt, tình mẫu tử thiếu thốn trong quá trình trưởng thành không dễ gì bù đắp hoàn toàn trong một sớm một chiều.
Một lần tình cờ, Khương Duật Bạch phát hiện khi Lục Cẩm Diên còn ở nội trú, mẹ Tô vẫn thường bí mật đến căn hộ gửi đồ, đó là lý do lần đó bà mới chạm mặt cậu.
TruyenLau.com
Mẹ của cậu đã đi lên cung trăng rồi, cậu không muốn Lục Cẩm Diên cũng phải để lại điều hối tiếc, nên đã cố gắng bắc một cây cầu giữa hai mẹ con.
May mắn thay, sự cố gắng đó đã sớm có hiệu quả, mối quan hệ giữa mẹ Tô và họ cũng ngày càng trở nên thân thiết hơn.
“Cứ xem xem vợ muốn mời những người bạn nào trước đã.” Lục Cẩm Diên chỉ ngón tay vào màn hình.
Phía Khương Duật Bạch thì đơn giản hơn nhiều, không có cha mẹ họ hàng, chỉ mời người bạn thân nhất Tề Đông Đông, thầy Đan Vinh và vài người bạn quen ở phòng tranh, cùng với những người bạn chung của hai người — toàn bộ thành viên ký túc xá nam 611.
Lục Cẩm Diên: [Ngày cưới của tao và Tiểu Bạch đã định rồi, mọi người có rảnh đến dự không? @Tất cả thành viên]
Chu Phong: [Thiệp mời đẹp quá! Chúc mừng chúc mừng!]
Đinh Hồng Vũ: [Đù! Tiểu Tình biết tin này chắc chắn sẽ phấn khích đến chết mất!]
Thẩm Chiếu: [Vãi đạn! Hai người cuối cùng cũng định bước vào nấm mồ hôn nhân rồi sao!]
Lục Cẩm Diên: [?]
Lục Cẩm Diên: [Cái gì gọi là nấm mồ hôn nhân? Rõ ràng là tao và Tiểu Bạch cùng nắm tay nhau bước lên điện đường tình yêu.]
Thẩm Chiếu: [Xin lỗi anh Lục, tao nói sai rồi ha ha!]
Đinh Hồng Vũ: [Anh Lục lúc nào cũng không quên khoe ân ái!]
Lương Thiếu Khâu: [Nói thật là lần đầu tiên tao được mời dự một đám cưới tân thời thế này, lúc đó nhất định sẽ có mặt!]
Khương Duật Bạch: [Cảm ơn lời chúc của mọi người, vé máy bay và khách sạn sẽ được đặt trước cho mọi người nhé.]
Thẩm Chiếu: [Sếp hào phóng quá!]
Đinh Hồng Vũ: [Sếp hào phóng quá!]
Lương Thiếu Khâu: [Sếp hào phóng quá!]
**
Để mang đến cho Khương Duật Bạch một đám cưới hoàn mỹ, từ quy trình ngày cưới cho đến việc chọn hộp quà kẹo hỷ, mỗi một công đoạn Lục Cẩm Diên đều đích thân chuẩn bị, không quản ngại phiền phức mà xác nhận đi xác nhận lại.
Lễ phục chú rể càng là do bậc thầy thiết kế riêng, may đo theo số đo của hai người, gửi đến vừa vặn lúc đếm ngược còn ba ngày là đến đám cưới.
“Oa!” Tề Đông Đông thốt lên tiếng cảm thán như người chưa từng thấy sự đời: “Tiểu Bạch, mày mặc bộ này trông đẹp quá đi mất!”
Người trong gương đứng thẳng tắp, áo vest ôm lấy vòng eo thon gọn, tôn lên vóc dáng hoàn hảo, thiết kế độc đáo càng khiến người ta phải trầm trồ.
Lục Cẩm Diên vốn đang cúi đầu cài cúc áo sơ mi trắng, nghe tiếng liền ngước mắt nhìn Khương Duật Bạch.
Vừa nhìn một cái, đôi mắt anh đã không rời đi được nữa, ánh mắt cũng tức khắc trở nên thâm trầm sâu thẳm.
Khương Duật Bạch nhìn anh qua gương, bị ánh mắt quen thuộc đó hun cho tim đập thình thịch, vội vàng dùng ánh mắt ra hiệu bảo anh bình tĩnh một chút.
Nhưng Lục Cẩm Diên rõ ràng là không bình tĩnh nổi, cúc áo cũng chẳng thèm cài nữa, sải bước tiến lên vài bước, ôm lấy eo cậu từ phía sau, trầm giọng tán thưởng: “Vợ đẹp quá…”
Hơi thở nóng rực phả lên vùng gáy nhạy cảm theo tiếng nói, Khương Duật Bạch không khỏi rùng mình, vành tai tức khắc đỏ bừng.
Tề Đông Đông bị làm cho nổi hết da gà: “Lục Cẩm Diên, cậu khen thì khen đi, sao lại còn động tay động chân thế hả?”
“Sao?” Lục Cẩm Diên liếc xéo cậu ta một cái: “Ghen tị vì tôi có vợ à?”
Tề Đông Đông: “…”
Lục Cẩm Diên tập trung ánh mắt vào khuôn mặt trong gương một lần nữa, hai người đối diện qua gương, một bầu không khí mờ ám khó tả đang nóng dần lên.
Tề Đông Đông vốn định chiêm ngưỡng thêm một lúc, nhưng nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn, chủ động lui ra ngoài: “Tôi ra ngoài gọi điện thoại, hai người cứ tự nhiên.”
Ngay giây tiếp theo khi cánh cửa đóng lại, Lục Cẩm Diên đã không chờ nổi mà cắn lấy dái tai mà anh đã thèm khát từ lâu.
“Lục Cẩm Diên…” Sống lưng Khương Duật Bạch tê dại, cơ thể vô thức ngả ra sau dựa vào lòng anh: “Đừng…”
Lục Cẩm Diên dùng răng nhay nhay dái tai mềm mại, đôi môi nóng bỏng hôn dọc về phía trước, tay kia bóp lấy cằm cậu xoay lại đối diện với mình, rồi bịt chặt lấy bằng một nụ hôn sâu.
Yêu nhau bao nhiêu năm, sự chấp niệm của anh đối với việc hôn chỉ tăng chứ không giảm, kỹ thuật hôn cũng ngày càng điêu luyện, thường hôn đến mức Khương Duật Bạch choáng váng đầu óc, chỉ đành mặc kệ cho anh muốn làm gì thì làm.
Trong gương, đôi môi lưỡi quấn quýt ướt át hiện lên rõ mồn một, sợi chỉ bạc rỉ ra nơi khóe môi lấp lánh, trông cực kỳ tình tứ và gợi dục.
“Ưm…” Khương Duật Bạch bị hôn đến không thở nổi, nhưng vẫn không đẩy anh ra.
Sau khi mút mạnh đầu lưỡi một cái, Lục Cẩm Diên mới lưu luyến lùi ra.
“Hôm nay là món khai vị thôi.” Anh lại liếm liếm đôi môi mọng nước, giọng khàn khàn: “Món chính phải để dành cho đêm động phòng…”
Tiếc là Khương Duật Bạch chỉ mải thở dốc, hoàn toàn không nghe ra ẩn ý trong lời anh nói.
**
Ba ngày sau, hôn lễ diễn ra đúng như dự kiến.
Hai người mới cùng phần lớn khách mời đã lên đảo từ trước, Lục Cẩm Diên đã mạnh tay bao trọn một khách sạn sang trọng nhất trên đảo.
Đêm hôm trước, hai người không ngủ chung phòng.
Lục Cẩm Diên bình thường một ngày không được dính lấy vợ là bứt rứt khó chịu, nhưng đêm trước ngày cưới vẫn hết sức kìm nén.
Chỉ vì anh nghe nói có một tập tục truyền thống, rằng đêm trước hôn lễ tân lang tân nương gặp nhau sẽ không may mắn. Dù nói là mê tín, nhưng thà tin là có còn hơn không, anh muốn nỗ lực đạt đến sự hoàn mỹ mười phần.
Khương Duật Bạch cũng đã quen với việc ngủ trong vòng tay anh, cộng thêm việc là đêm trước đám cưới nên không tránh khỏi căng thẳng, mãi mà không dỗ dành được giấc ngủ.
Thế là hai người cách nhau một bức tường, mỗi người nằm trên giường gọi điện thoại.
Lục Cẩm Diên có bộ phương pháp dỗ ngủ riêng, giọng nói trầm ấm đầy nam tính vang vọng bên tai, không biết qua bao lâu, Khương Duật Bạch cuối cùng cũng ôm gối nhắm mắt lại.
Một đêm ngon giấc.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, Khương Duật Bạch đã bị đội ngũ trang điểm đánh thức để thay đồ chải chuốt.
Lúc còn mặt mộc, thợ trang điểm đã không khỏi trầm trồ trước nhan sắc của cậu, sau khi dặm thêm chút phấn son, người thợ càng ngẩn ngơ đến nín thở, như sợ làm kinh động đến người trong tranh.
“Lục tổng thật có phúc quá, mọi người đều nói nhà Lục tổng có một thần tiên giáng trần, hôm nay được thấy đúng là danh bất hư truyền!” Thợ trang điểm không nhịn được mà cảm thán bằng giọng điệu khoa trương: “Hèn gì thế giới hoa lệ bên ngoài dù có quyến rũ đến đâu, Lục tổng cũng chẳng bao giờ đoái hoài.”
Hàng mi như lông vũ khẽ run lên, Khương Duật Bạch mở mắt bình thản đáp: “Cảm ơn.”
Những năm qua công ty của Lục Cẩm Diên ngày càng phát triển, quy mô càng lớn thì giá trị con người anh cũng ngày càng cao.
Ngoại hình và vóc dáng của anh vốn đã là hàng hiếm trong vạn người, lại có thêm điều kiện vật chất hỗ trợ, khó tránh khỏi thu hút vô số người ngưỡng mộ theo đuổi. Nhưng Lục Cẩm Diên đối xử với tất cả những ai cố gắng tiếp cận đều công bằng như nhau, lạnh lùng như gió thu quét lá rụng, không chút nể tình.
Có một lần, công ty có một thực tập sinh trẻ trung mơn mởn, vừa thấy Lục Cẩm Diên là không rời mắt nổi, tìm mọi cách dò hỏi tin tức và biết được vị trí phòng tranh của Khương Duật Bạch.
Thực tập sinh đó tìm đến tận nơi, ý định ban đầu là muốn xem diện mạo thật sự của “bà chủ” trong lời đồn, kết quả vừa thấy bản thân Khương Duật Bạch, lập tức bị sắc đẹp làm cho mê muội, thay đổi luôn xu hướng tính dục vốn có ngay tại chỗ.
Tất nhiên, với cái gan lớn dám nhắm vào cả “bà chủ”, kết cục cuối cùng của thực tập sinh đó là bị chính ông chủ khuyên thôi việc.
Lâu dần, trong giới ai cũng biết nhà Lục tổng nuôi một mỹ nhân đẹp như tiên, mà Lục tổng lại là một kẻ cuồng vợ chính hiệu, thiếu vợ là không sống nổi.
“Xong rồi, hoàn hảo!” Thợ trang điểm dùng cọ nhẹ nhàng quét qua má cậu, ánh mắt hài lòng như đang chiêm ngưỡng tác phẩm đắc ý nhất của mình.
Giờ lành sắp đến, Khương Duật Bạch bước ra khỏi phòng trang điểm, mẹ Tô Ngọc Thù trong bộ lễ phục đang chờ cậu ở cửa.
Cậu không có cha mẹ đến dự đám cưới, vì vậy mẹ Tô đề nghị với tư cách là trưởng bối, dắt tay cậu bước lên lễ đường.
Ánh mặt trời rạng rỡ xuyên qua lớp mây phủ xuống mặt biển, lối đi trên mặt nước trong suốt như một tấm gương khổng lồ, đảo ngược toàn bộ biển xanh mây trắng xuống dưới chân.
Ranh giới giữa biển và trời mờ đi, mọi thứ hiện lên thật thuần khiết và không chút tỳ vết.
Nhật nguyệt không lời, sơn hải làm chứng.
Cuối con đường kính dài dằng dặc đó, một vầng trăng sáng treo cao, phản chiếu ánh hào quang dịu dàng dưới ánh nắng.
Và trên bục tròn trước vầng trăng, là dáng người cao lớn vạm vỡ kia đang đứng.
Dù cách một khoảng xa, nhưng trong khoảnh khắc họ nhìn nhau, dường như cả không khí xung quanh cũng xốn xang ngọt ngào.
Cảnh tượng ngay cả trong mơ cũng không dám tưởng tượng nay đã thành hiện thực, Tô Ngọc Thù căng thẳng đến mức phải hít thở sâu liên tục mới bình tĩnh lại được một chút.
“Đi nào, Tiểu Bạch.” Bà đưa một tay ra, thanh lịch khoác lấy cánh tay Khương Duật Bạch.
Các thiên thần nhỏ đáng yêu cầm giỏ hoa rải những cánh hoa phía trước, Khương Duật Bạch từng bước một tiến về phía chú rể của mình.
Đoạn đường này trông có vẻ dài, dài đến mức Lục Cẩm Diên thật sự không đủ kiên nhẫn để đợi thêm nữa, anh nóng lòng bước xuống khỏi bục tròn để đón chú rể của mình.
“Oa oa oa!” Thẩm Chiếu ngồi hàng ghế đầu gào lên trêu chọc: “Anh Lục! Nhìn cái bộ dạng chẳng chút tự trọng nào của mày kìa!”
Tiểu Tình hai tay ôm má: “Chân ái! Đây chính là chân ái á á á á!”
Tề Đông Đông ngồi chính giữa hàng đầu, trên mặt hiếm khi lộ ra vẻ cảm thán và an lòng.
Trên lối đi bằng kính, Lục Cẩm Diên đi vài bước gộp làm một, cuối cùng cũng đứng trước mặt Khương Duật Bạch.
Anh dừng bước, trong đôi mắt đen thâm thúy cuồn cuộn tình yêu như sắp trào dâng.
Khương Duật Bạch đỏ mặt, thẹn thùng đáp lại ánh mắt của anh.
“A Diên, mẹ giao Tiểu Bạch cho con.” Tô Ngọc Thù đặt bàn tay người trong mộng vào lòng bàn tay con trai, giọng nói không kìm nén được sự nghẹn ngào: “Tiểu Bạch, mẹ cũng giao A Diên cho con.”
Lục Cẩm Diên trịnh trọng gật đầu, đan chặt mười ngón tay với Khương Duật Bạch, xoay người cùng nhau sánh vai bước lên bục tròn.
Người dẫn chương trình hôn lễ điều phối quy trình một cách bài bản, cho đến khi đôi tân nhân cùng nhau tuyên thệ, trao nhẫn, người dẫn chương trình cuối cùng cũng nói ra câu thoại kinh điển: “Bây giờ, chú rể có thể hôn chú rể của mình rồi!”
Dưới đài lại rộ lên tiếng trêu chọc: “Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!”
Nhân lúc đông người, Tiểu Tình mạnh dạn đưa ra yêu cầu quá đáng: “Hôn lưỡi! Phải hôn kiểu Pháp nồng cháy!”
Khương Duật Bạch da mặt mỏng, làm sao chịu nổi mọi người trêu chọc, vành tai trắng như tuyết đỏ rực lên với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
Lục Cẩm Diên mỉm cười, hai tay nâng mặt cậu lên, hỏi bằng giọng hơi: “Vợ, có muốn hôn kiểu Pháp không?”
Khương Duật Bạch còn chưa kịp trả lời, đôi môi mỏng đã phủ xuống.
Không khí hôn lễ tức khắc nóng rực lên, Tiểu Tình tại chỗ xỉu vì quá quắn quéo: “Á á á á á á á!”
Tuy nhiên nụ hôn này chỉ kéo dài vài giây rồi kết thúc.
Lục Cẩm Diên nắm tay Khương Duật Bạch, đối mặt với các vị khách đang đầy vẻ thất vọng dưới đài, gương mặt rạng rỡ đầy ý cười: “Muốn xem hôn kiểu Pháp? Cái đó là hạng mục phải trả phí đấy nhé.”
Sau khi hôn lễ hoàn toàn kết thúc đã là mười giờ đêm, Khương Duật Bạch mệt đến mức nằm bẹp trên sofa như mất hồn.
Lục Cẩm Diên kết thúc công việc thu dọn, đi tới cúi người bế công chúa cậu lên: “Nào, chồng giúp em tắm.”
Khương Duật Bạch được đặt vào bồn tắm đầy nước ấm, không kìm được phát ra một tiếng thở dài dễ chịu.
“Mệt lắm rồi phải không?” Lục Cẩm Diên cũng bước vào theo: “Chỗ nào khó chịu, chồng massage cho em.”
“Lưng hơi mỏi.” Khương Duật Bạch nằm bò trên thành bồn tắm, lầm bầm: “Nhưng hôm nay thật sự rất vui…”
Một đoạn thắt lưng trắng trẻo đung đưa trong nước, vô tình lọt vào tầm mắt anh.
Lục Cẩm Diên nuốt nước bọt cái ực, kiềm chế đưa tay áp lên: “Tâm nguyện đã thành, anh cũng rất vui.”
Sau khi tắm xong, Lục Cẩm Diên dùng khăn tắm lớn quấn lấy người đang ướt sũng bước về phía phòng ngủ.
Khương Duật Bạch nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, có chút buồn ngủ: “Đồ ngủ của em vẫn còn trong vali…”
“Mặc đồ ngủ?” Lục Cẩm Diên chống hai tay hai bên đầu cậu, cười có chút ý đồ xấu: “Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, vợ không quên đấy chứ?”
Khương Duật Bạch mím môi, khẽ quay mặt đi: “Ngày nào mà anh chả…”
Ở bên nhau lâu như vậy, nhu cầu của Lục Cẩm Diên đối với cậu luôn rất lớn, may mà cậu cũng dần dần rèn luyện được, không còn dễ ngất đi như lúc đầu nữa.
“Cái đó không giống, đêm nay mới là đêm động phòng hoa chúc đúng nghĩa.” Giọng Lục Cẩm Diên nghiêm túc hỏi: “Vì vậy nên có điều bất ngờ mới, đúng không?”
Mười phút sau, Khương Duật Bạch khoác trên mình bộ sườn xám đen thêu chỉ vàng, đứng trước gương lớn.
Bộ sườn xám cách tân hoàn toàn ôm sát đường cong cơ thể cậu, thắt lại vòng eo thon gọn, nối xuống vòng mông tròn trịa săn chắc.
Đường xẻ tà bên hông mở cao đến tận gốc đùi, làm đôi chân trông càng thêm dài và thẳng, cặp đùi trắng ngần thoắt ẩn thoắt hiện, lại càng khiến người ta muốn đưa tay vào khám phá…
“Đẹp quá.” Lục Cẩm Diên ôm cậu từ phía sau, ánh mắt dán chặt vào mặt gương, say đắm và tham lam nhìn ngắm khung cảnh mỹ lệ trong gương.
Mặc sườn xám vốn đã thấy hổ thẹn, lại còn bị bắt đứng trước gương nhìn chằm chằm, mặt Khương Duật Bạch đỏ như sắp bốc khói, sắc hồng nhanh chóng lan đến tận cổ, chút da thịt lộ ra ở khuy áo cài hờ cũng ửng lên màu hồng quyến rũ.
“Lục Cẩm Diên…” Cậu như nũng nịu dựa ra sau, nhẹ nhàng cọ vào lồng ngực nóng bỏng: “Em có thể cởi ra trước được không…”
“Hửm?” Tay Lục Cẩm Diên theo kẽ hở của đường xẻ cao lùa vào trong: “Gọi anh là gì?”
“Chồng…” Khương Duật Bạch rất ngoan ngoãn đổi giọng, đôi mắt lưu ly ngập nước: “Chồng ơi, em muốn cởi trước, á…”
Lục Cẩm Diên ấn mạnh người vào mặt gương, giọng khàn đặc hoàn toàn: “Vợ ngoan, để chồng giúp em cởi, được không?”
…
Đêm ấy, ánh trăng ngoài cửa sổ và những đợt sóng biển dâng trào, cùng nhau chứng kiến cảnh xuân ngập tràn trong căn phòng.
Hết Ngoại truyện 05
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.