Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Địa điểm vẽ ngoại cảnh lần này là núi Tiên Vân, cách xa hàng trăm cây số. Xuất phát từ Đại học A phải mất sáu, bảy tiếng đi xe khách, vì vậy Giáo sư Bùi yêu cầu sinh viên tập trung tại cổng trường trước tám giờ sáng.
Bảy giờ đúng, Khương Duật Bạch thức giấc. Cậu mở mắt nhìn trần nhà, ánh mắt mơ màng dần trở nên tỉnh táo, sau đó mới ngồi dậy leo xuống giường.
Vừa chạm đất, cậu phát hiện Lục Cẩm Diên đang ngồi bên mép giường nhìn mình, thần sắc minh mẫn chẳng giống người vừa mới ngủ dậy chút nào.
“Sao cậu dậy sớm thế?” Khương Duật Bạch nhỏ giọng hỏi.
“Không ngủ được nên dậy thôi.” Lục Cẩm Diên cũng hạ thấp giọng hết mức, “Vừa hay lát nữa tiễn cậu một đoạn.”
“Được.” Khương Duật Bạch đáp lời, nhẹ nhàng đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Lục Cẩm Diên nhìn theo bóng lưng thanh mảnh ấy, đột nhiên đứng dậy đi về phía cửa.
Bảy giờ hai mươi, những người khác trong ký túc xá lần lượt tỉnh dậy, gây ra những tiếng động lách cách.
Thẩm Chiếu ngáp ngắn ngáp dài hỏi: “Tiểu Bạch, mấy giờ các cậu tập trung thế?”
“Trước tám giờ.” Khương Duật Bạch đang kiểm tra lại đồ đạc lần cuối.
“Ồ ồ, vậy vẫn còn sớm mà!” Thẩm Chiếu liếc nhìn giường của anh Lục, bỗng trợn tròn mắt, “Ơ? Anh Lục đâu? Sáng sớm tinh mơ đi đâu rồi?”
Khương Duật Bạch quay đầu nhìn giường của anh, không nhịn được mà nhíu mày: “Lúc tôi dậy cậu ấy vẫn còn ở đây.”
Còn nói là sẽ tiễn cậu đến điểm tập trung.
Đang nói thì Lục Cẩm Diên xách hai túi đồ ăn sáng lớn đẩy cửa bước vào: “Dậy cả rồi à?”
Hương thơm của bữa sáng ngay lập tức lan tỏa khắp phòng.
“Oa! Anh Lục đi mua bữa sáng đấy à?” Thẩm Chiếu sán lại gần đón lấy túi đồ, “Hôm nay là ngày gì thế?”
“Dậy sớm, đằng nào cũng không có việc gì.” Lục Cẩm Diên giữ lại một túi nhỏ, còn lại đều đưa cho Thẩm Chiếu.
Sau đó, anh đặt phần ăn sáng trong tay lên bàn của Khương Duật Bạch: “Vẫn còn kịp thời gian, ăn xong rồi hãy đi.”
Khương Duật Bạch ngửi thấy mùi bánh bao đậu đỏ quen thuộc, hàng mi khẽ run rẩy, nhỏ giọng đáp: “Cảm ơn.”
TruyenLau
Phía bên kia, sau khi Đinh Hồng Vũ chia xong đồ ăn liền liếc nhìn hai người, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: “Ồ! Hóa ra bọn mình đều là hưởng sái ánh sáng của Tiểu Bạch nha!”
“Cái gì?” Miệng Thẩm Chiếu ngập đầy thức ăn, nhất thời không hiểu hắn đang nói gì.
Tay cầm hộp sữa của Khương Duật Bạch khựng lại, Lục Cẩm Diên lập tức quay đầu: “Đồ ăn sáng cũng không chặn nổi miệng bọn mày à?” Website TruyenLau.com
“Chặn được, chặn được chứ!” Đinh Hồng Vũ rất biết điều, chắp tay hành lễ, “Cảm ơn anh Lục đã ban phát lương thực!”
Sau một hồi đùa giỡn, chủ đề này cũng thuận lợi trôi qua.
Ăn xong bữa sáng, Khương Duật Bạch nhìn đồng hồ, đang định đeo chiếc balo du lịch nặng trịch lên thì thấy một bàn tay vươn ra trước mặt: “Đưa cho tôi.”
Khương Duật Bạch liếc nhìn: “Gì cơ?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tôi đeo giúp cậu đến điểm tập trung.” Lục Cẩm Diên một tay nhấc bổng chiếc balo khoác lên vai, sau đó thong thả xách luôn vali hành lý, “Đi thôi.”
Chiếc balo du lịch khổng lồ khoác trên người anh bỗng trở nên nhỏ nhắn tinh tế lạ thường.
“Tiểu Bạch, ở ngoài phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nhé.” Thấy cậu sắp đi, Chu Phong không nhịn được dặn dò.
“Tiểu Bạch, tôi sẽ nhớ cậu lắm đó!” Thẩm Chiếu nhào tới định dành cho cậu một cái ôm thắm thiết, “Đợi cậu về nhớ vẽ cho tôi con hổ lớn nhé!”
Khương Duật Bạch bất động thanh sắc né tránh cái ôm kiểu gấu của hắn, nghiêm túc tạm biệt mọi người: “Tôi biết rồi, tạm biệt.”
Lục Cẩm Diên giục: “Đi thôi, Tiểu Bạch.”
“Anh Lục, mày có biết dáng vẻ bây giờ của mày giống cái gì không?” Thẩm Chiếu thấy anh tay xách nách mang, không nhịn được cười lớn, “Cực kỳ giống một ông bố già đang tiễn con đi tham quan mùa xuân!”
Lục Cẩm Diên: “?”
Khi hai người đi đến cổng trường, đã có khá nhiều sinh viên tụ tập quanh xe khách.
Mỗi học kỳ một lần đi vẽ ngoại cảnh, các sinh viên đều rất phấn khích, ríu rít trao đổi về những tưởng tượng cho chuyến đi này.
“Tiểu Bạch đến rồi!” Có nữ sinh tinh mắt phát hiện ra Khương Duật Bạch, đang định vẫy tay chào hỏi thì thấy bên cạnh cậu là một bóng dáng cao lớn đẹp trai, “Khoan đã— người bên cạnh Tiểu Bạch là…”
“Lục Cẩm Diên?” Một nữ sinh khác kinh ngạc kêu lên, “Đúng không? Là Lục Cẩm Diên chứ không sai đâu!”
Vừa dứt lời, tất cả ánh mắt xung quanh đều đổ dồn vào hai người.
“Á á á, Lục Cẩm Diên ngoài đời đẹp trai quá!”
“Đây là lần đầu tiên mình đứng gần nam thần trường đến vậy!”
…
Các cô gái bàn tán xôn xao, hoàn toàn không hề hạ thấp âm lượng, cứ như chẳng sợ chính chủ nghe thấy.
Bước chân Khương Duật Bạch khẽ khựng lại, trong lòng có chút hối hận, dường như cậu không nên để Lục Cẩm Diên tiễn mình…
Tuy nhiên, bản thân nam thần trường đã sớm quen với tình huống này, anh khẽ cúi đầu, thấp giọng hỏi: “Tiểu Bạch, tôi đưa cậu lên xe nhé?”
Khương Duật Bạch do dự một chút rồi đáp: “Được.”
Dù sao cũng đã tiễn đến đây rồi, không kém vài bước chân này.
Cậu nhấc chân bước lên xe khách, Lục Cẩm Diên theo sát phía sau.
Đám sinh viên đang đùa nghịch trên xe thấy họ thì đồng loạt im bặt, ngay sau đó là những tiếng xì xào bàn tán nổi lên.
Lục Cẩm Diên coi như không nghe thấy, ánh mắt đảo qua trong xe, chọn một chỗ ngồi hàng đầu cạnh cửa sổ: “Tiểu Bạch, ngồi đây đi.”
Khương Duật Bạch ngồi xuống theo lời anh, Lục Cẩm Diên giơ tay nhét balo vào giá để hành lý, sau khi xác định nó sẽ không rơi xuống, anh chống hai tay vào thành ghế, cúi người nhìn xuống: “Vậy tôi về đây.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch khẽ gật đầu, “Tạm biệt.”
“Hẹn gặp lại.” Lục Cẩm Diên đính chính, lại nhìn cậu thêm một cái thật sâu, lúc này mới quay người bước xuống xe.
Nếu không phải cuối tuần có trận đấu, anh nhất định sẽ đi cùng Tiểu Bạch.
Mười ngày, một con số thật dài đằng đẵng.
Lục Cẩm Diên một mình đi vào trong trường, đến dưới bóng cây đột nhiên dừng lại, quay người nhìn về phía chiếc xe khách.
Mãi đến khi xe khởi động, chậm rãi rời khỏi tầm mắt của anh.
Cùng lúc đó, không khí trên xe vô cùng sôi nổi, các sinh viên như những chú chim thoát khỏi lồng giam, đang lao về phía thiên nhiên tự do tự tại.
Khương Duật Bạch ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, ánh mắt giao thoa với phong cảnh lướt nhanh ngoài cửa kính, nhưng tiêu cự lại chẳng tập trung.
“Khương Thần…” Chẳng mấy chốc, một giọng nữ ngọt ngào đã kéo cậu ra khỏi trạng thái thất thần.
Vừa ngoảnh đầu lại, thấy hai nữ sinh đang bám vào lưng ghế của mình, ánh mắt sáng rực nhìn cậu.
Khương Duật Bạch có chút khó hiểu: “Có chuyện gì không?”
“Anh chàng đẹp trai tiễn cậu lúc nãy là Lục Cẩm Diên đúng không?” Nữ sinh tóc ngắn nhỏ giọng hóng hớt, “Hai người quen nhau thế nào vậy?”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một chút, thành thật đáp: “Tôi và cậu ấy là bạn cùng phòng.”
“A! tôi nhớ ra rồi!” Nữ sinh còn lại vỗ mạnh vào lưng ghế, “Lúc khai giảng các cậu có đổi ký túc xá cho tân sinh viên khóa dưới!”
Nữ sinh ghế trước quay đầu lại tiếp lời: “Sớm biết là có thể chuyển đến cùng phòng với nam thần thì tôi đã chủ động đăng ký rồi!”
“Tỉnh lại đi, cậu là con gái!” Nam sinh bên cạnh cô gái kia gắt gỏng, “Cho dù có cho cậu chuyển phòng, cậu cũng không thể ở chung với Lục Cẩm Diên được!”
Trong xe nhất thời vang lên một tràng cười rộ.
“Khương Thần, nam thần tính tình thế nào vậy?” Nữ sinh tóc ngắn tiếp tục hóng hớt, “Có ga-lăng hào phóng như lời đồn không?”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Có.”
“Vậy quan hệ của hai người chắc chắn là rất tốt rồi, nếu không hôm nay cậu ấy cũng chẳng đến tiễn cậu.” Nữ sinh ghế trước dứt khoát nằm bò lên lưng ghế nói chuyện, “Có thể cho tôi phương thức liên lạc của nam thần không? Nghe nói WeChat của cậu ấy khó xin lắm!”
Khương Duật Bạch nhíu mày, mở miệng từ chối: “Xin lỗi, tôi không thể cho được.”
“A…” Cô gái thất vọng trượt xuống ghế, lại không bỏ cuộc mà nài nỉ, “Chỉ bí mật cho một mình tôi thôi, tôi không nói cho ai khác đâu!”
“Trịnh Vi Vi, cậu gian trá quá đấy!” Nữ sinh tóc ngắn kêu lên, “Phúc lợi thế này sao có thể hưởng thụ một mình được!”
Vẻ mặt Khương Duật Bạch bình thản, ngữ khí kiên định từ chối lần nữa: “Xin lỗi.”
“Được rồi được rồi, xe sắp lên đường lớn rồi, mọi người về vị trí của mình ngồi ổn định đi nhé!” Lớp trưởng Thu Tử Hân vỗ tay, lớn tiếng nhắc nhở.
Đám nữ sinh vây quanh Khương Duật Bạch đành phải tản ra, trở về chỗ ngồi của mình.
Khương Duật Bạch thầm thở phào nhẹ nhõm, lại quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vài giây sau, cậu nghe thấy phía sau thấp thoáng truyền đến những từ như “một đôi”, “rất hợp” linh tinh gì đó, giọng nói của các cô gái chứa đựng sự phấn khích không kìm nén được.
Nhưng nghe kỹ lại thì cũng không thực sự rõ ràng, cậu dứt khoát lấy tai nghe từ trong túi ra, nhét vào tai nghe nhạc.
Đường xá xa xôi, mãi đến chiều mới tới đích.
Núi Tiên Vân là một khu danh lam thắng cảnh khá nổi tiếng, dưới chân núi có các thôn xóm cổ trấn. Mùa này lại là thời điểm tốt để lên núi ngắm cảnh ngắm mây, vì thế khách du lịch trong khu thắng cảnh khá đông.
May mắn là Giáo sư Bùi đã liên hệ trước với khu thắng cảnh, bao trọn một căn homestay dưới chân núi để sinh viên ở tập trung với nhau.
Đi đường mệt mỏi, ngày đầu tiên không để mọi người leo lên đỉnh núi mà để sinh viên nhận phòng trước, nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai mới leo lên đỉnh Tiên Vân để vẽ.
Khương Duật Bạch và một nam sinh khác được chia một căn phòng khá tốt, ban công đối diện trực tiếp với đỉnh chính của núi Tiên Vân, cách đó không xa còn có một hồ nước. Nước hồ phản chiếu những đám mây ráng đỏ bên chân trời, bản thân nó đã đẹp như một bức tranh sơn dầu.
Cậu dựng giá vẽ trên ban công, ngồi một mạch mấy tiếng đồng hồ, mãi cho đến khi nam sinh cùng phòng gọi cậu đi ăn tối.
“Tôi tên Mục Tân Vũ, cậu chắc vẫn chưa biết tôi nhỉ?” Mục Tân Vũ tựa vào khung cửa ban công, giọng nói sảng khoái, “Nhưng tôi thì biết cậu, khoa mình chắc chẳng ai là không biết cậu đâu ha ha ha!”
“Xin chào.” Khương Duật Bạch đứng dậy, “Giờ thì biết rồi.”
Mục Tân Vũ nhe răng cười, tò mò thò đầu nhìn vào giá vẽ của cậu, giây tiếp theo không nhịn được thốt lên cảm thán: “Đù! Cái này đẹp quá rồi đấy…”
Khương Duật Bạch thản nhiên nhận lời khen của hắn, đi vào trong phòng, tiện tay cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn.
Mở khóa màn hình, WeChat hiện ra mấy tin nhắn, đều là của Lục Cẩm Diên.
Khương Duật Bạch vô thức nở nụ cười khẽ, nhấn vào WeChat.
Lục Cẩm Diên: [Tiểu Bạch, cậu đến nơi chưa?]
Lục Cẩm Diên: [Trên đường có thấy không khỏe chỗ nào không?]
Cách hai phút, lại có tin nhắn mới gửi tới: [Thấy tin nhắn thì trả lời tôi nhé?]
Lục Cẩm Diên: [Tôi lo lắng.]
Khương Duật Bạch nhìn những lời quan tâm gần như chiếm trọn màn hình, trong lòng có một cảm giác kỳ diệu không nói nên lời.
Sống từng này tuổi rồi, cậu chưa bao giờ cảm nhận được cảm giác được một người nhớ nhung lo lắng như thế này.
Không quen lắm, nhưng cũng không hề ghét.
Khương Duật Bạch: [Chiều nay tôi tới rồi, đang vẽ tranh.]
Lục Cẩm Diên trả lời ngay lập tức: [Ăn tối chưa?]
Khương Duật Bạch: [Đang chuẩn bị đi ăn đây.]
Lục Cẩm Diên: [Được, buổi tối ăn nhiều một chút.]
Lục Cẩm Diên: [Trên đỉnh núi gió lớn, ngày mai leo núi nhớ mang thêm một chiếc áo khoác.]
Khương Duật Bạch: [Được, trận đấu cố lên nhé.]
**
Chiều thứ Bảy, Lục Cẩm Diên cùng các đồng đội chỉnh đốn trang phục đi đến nhà thi đấu thành phố để tiến hành vòng tranh tài giữa các trường đại học khu vực phía Đông.
Đến sân, sau khi đội trưởng bốc thăm, Lục Cẩm Diên phát hiện đối thủ của họ hôm nay là trường Thể thao bên cạnh.
Đôi mắt sắc bén như chim ưng khẽ híp lại, anh vận động cổ và tứ chi, giọng điệu không mặn không nhạt: “Bất kể đối thủ hôm nay là ai, cũng chỉ có thể là bại tướng dưới tay chúng ta.”
“Tốt!” Một câu nói khiến nhiệt huyết của các thành viên dâng trào, lần lượt đưa tay chồng lên nhau, “Đại học A tất thắng, tất thắng, tất thắng!”
Chẳng mấy chốc, thành viên hai đội tiến vào khu vực chờ.
Lục Cẩm Diên dựa vào chiều cao 1m92, tìm kiếm trong đội ngũ đối phương.
Vài giây sau, trong đôi mắt đen kịt chợt bắn ra một tia sáng sắc lạnh đầy sát khí.
Tên tra nam đó quả nhiên có mặt trong đội bóng đối phương.
Trần Thần cùng các đồng đội đang nghiêm túc nghe huấn luyện viên dặn dò, đột nhiên cảm thấy như bị ai đó nhìn chằm chằm, ngẩng đầu nhìn quanh nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Mãi cho đến khi bước lên sân bóng rổ, hắn mới phát hiện phía đối diện có một người trông rất quen.
Dù chỉ mới gặp một lần, nhưng chiều cao và ngoại hình của đối phương quá nổi bật, đặc biệt là ánh mắt nhìn mình, thực sự rất khó quên.
Trần Thần nhíu mày, tiềm thức cảm thấy trận đấu hôm nay có lẽ không dễ ăn.
Quả nhiên, trận đấu mới bắt đầu chưa đầy năm phút, Lục Cẩm Diên đã một mình ghi liên tiếp ba quả, thế chẻ tre.
Lối chơi của đội bóng trường thể thao vốn luôn hung mãnh, không ngờ phía đối diện còn hung mãnh hơn họ, đặc biệt là Lục Cẩm Diên, tỉ lệ ném trúng cao đến mức đáng sợ, hễ bóng lọt vào tay anh là không vào rổ không thôi.
Hết nửa hiệp đầu, trường thể thao mới dần lấy lại nhịp độ, hai bên bắt đầu rượt đuổi nhau qua lại.
Nhưng Đại học A đã chiếm được tiên cơ, khi kết thúc hiệp một tỉ số duy trì ở mức 45:30.
Lục Cẩm Diên trở về khu vực nghỉ ngơi, ngay lập tức có người đưa nước và khăn lông.
Anh vặn nắp chai nước khoáng, uống một hơi hết cả chai, sau đó giơ tay dùng khăn lau mồ hôi trên mặt, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy.
Huấn luyện viên điều chỉnh chiến thuật có mục đích, đồng thời thay thế các thành viên chơi không tốt trong hiệp đầu, hiệp hai để Trình Mạnh Khang bổ sung.
Hạnh phúc đến quá đột ngột, Trình Mạnh Khang phấn khích đến mức bật nhảy tại chỗ: “Huấn luyện viên! Em em em, em nhất định sẽ đánh thật tốt!”
Huấn luyện viên lại nói: “Lục Cẩm Diên, hiệp hai cậu kèm chặt tên hậu vệ ghi điểm phía đối diện cho tôi.”
Lục Cẩm Diên cười lạnh một tiếng: “Huấn luyện viên cứ yên tâm.”
Hiệp hai bắt đầu, trọng tài thổi còi phát bóng, Đại học A cướp được bóng, Lục Cẩm Diên thực hiện một động tác giả trực tiếp lên rổ ghi điểm.
Khán đài vang lên một tràng reo hò.
Trận đấu càng lúc càng gay cấn, chẳng mấy chốc Trần Thần đã phát hiện ra Lục Cẩm Diên giống như một bức tường không thể lách qua, dưới sự phòng thủ nghiêm ngặt, việc ghi điểm của hắn càng lúc càng khó khăn.
Một lần nữa, đồng đội làm giả thao tác rồi chuyền bóng vào tay hắn.
Nhân lúc đối thủ chưa kịp phản ứng, hắn dùng tốc độ sấm sét dẫn bóng tấn công, thuận lợi đến dưới rổ, bật nhảy ném bóng.
Ngay khi mọi người đều nghĩ quả này chắc chắn sẽ vào thì một bóng dáng cao lớn vọt lên không trung, tung một cú block cực mạnh chặn đứng quả bóng.
Cầu thủ trường thể thao sững sờ mất vài giây, trong tiếng hét của huấn luyện viên mới bừng tỉnh, nhanh chóng triển khai phòng thủ.
Ánh mắt Trần Thần nhìn Lục Cẩm Diên cũng đã thay đổi.
Hắn chơi bóng bao nhiêu năm, số lần bị người khác block trên sân chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hai người nhìn nhau, khóe môi Lục Cẩm Diên lộ ra một nụ cười chế giễu, ánh mắt vừa lạnh vừa tàn nhẫn, giống như một con sói đầu đàn bị xâm phạm lãnh thổ, quyết tâm đánh cho kẻ xâm lược không biết lượng sức phải tâm phục khẩu phục.
Trận đấu cuối cùng kết thúc bằng cú nhảy cao giành bóng bật bảng của Lục Cẩm Diên, anh dùng một tay úp rổ đưa bóng vào rổ.
Động tác cuối cùng ấy cũng khiến hình vẽ trên cổ tay trái của anh lộ diện hoàn toàn dưới ống kính livestream và trước mắt khán giả.
Tiếng vỗ tay và tiếng hét vang lên từ khán đài cuồng nhiệt đến mức gần như muốn lật tung mái nhà thi đấu.
Trận này tuy trường thể thao thua nhưng thua không quá thảm hại.
Dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên, thành viên hai đội bắt tay nhau hòa giải. Dù sao đối với giải bóng rổ sinh viên, hữu nghị là trên hết, thi đấu chỉ là thứ hai.
Giây phút Lục Cẩm Diên bắt tay với Trần Thần, anh hơi nghiêng mình ghé sát, bình thản nhận xét một câu: “Cũng thường thôi.”
Gã sinh viên thể thao mà Tề Đông Đông tâng bốc lên tận mây xanh, hóa ra cũng chỉ thường thôi.
Trần Thần bị ép sân cả trận, vốn đã kìm nén một bụng tức giận, lúc này chỉ cần một mồi lửa là nổ tung: “Cậu nói cái gì?”
Lục Cẩm Diên lạnh lùng nhìn hắn: “Tôi nói cậu, cũng thường thôi.”
Trần Thần hùng hổ lao lên định ra tay thì bị đồng đội bên cạnh nhanh tay nhanh mắt cưỡng ép kéo lại.
“Làm cái gì đấy?” Người của đội bóng Đại học A đồng loạt tiến lên một bước.
Huấn luyện viên trường thể thao biến sắc: “Tất cả làm cái gì đấy?”
Đám nam sinh trường thể thao đang định xắn tay áo đành phải thu quân, lùi về chỗ cũ.
Sắc mặt Trần Thần xanh mét, ánh mắt hung tợn lườm Lục Cẩm Diên: “Mày cứ đợi đấy.”
Lục Cẩm Diên nhướng mày, khinh khỉnh nhún vai.
Nếu không phải Tiểu Bạch hiện đang cân nhắc chuyện chia tay, hôm nay anh nhất định sẽ không dễ dàng tha cho cái thằng tra nam này.
Anh phải nhịn, tuyệt đối không được để đối phương có cơ hội bán thảm.
Người của trường thể thao hậm hực rời sân trước, Lục Cẩm Diên lại uống nửa chai nước, trong lòng cuối cùng cũng thấy sảng khoái hơn một chút.
“Cười chết mất, kỹ năng kém hơn người ta mà còn muốn đánh nhau?” Chu Sùng vẻ mặt khinh thường chế nhạo, “Chẳng lẽ đánh nhau bọn nó lại đánh thắng được tụi mình chắc?”
“Đỉnh quá!” Một đồng đội khác giơ ngón tay cái, “Hôm nay tao mới hiểu ra, thường ngày anh Lục đánh với tụi mình toàn là nể tình thôi, chứ cái lối đánh hôm nay của nó, ai thấy cũng phải rén!”
Trình Mạnh Khang tò mò: “Mà này anh Lục, anh không bao giờ nghĩ đến việc phát triển theo hướng bóng rổ chuyên nghiệp à?”
Bàn tay cầm chai nước khoáng siết chặt, Lục Cẩm Diên dứt khoát bóp nát cái chai vứt vào thùng rác: “Không.”
“Nghĩ gì thế?” Đội trưởng cười va vai Trình Mạnh Khang, “Lục Cẩm Diên phải về nhà kế thừa gia sản đấy!”
Mọi người cười cười nói nói, dọn đồ chuẩn bị rời đi.
“Xin chào!” Đúng lúc này, mấy cô bé chạy tới, đỏ mặt dạn dĩ hỏi: “Cho em xin WeChat được không ạ?”
Lục Cẩm Diên nhìn mấy người họ, mỉm cười lịch sự: “Xin lỗi, hôm nay tôi không mang điện thoại.”
“Vậy ạ…” Cô gái ở giữa vẻ mặt thất vọng, “Tụi em vừa mới chụp được bao nhiêu ảnh và video, còn định gửi cho anh nữa!”
Lục Cẩm Diên vẫn giữ nụ cười: “Bạn tôi chắc cũng có chụp đấy.”
“Em chụp được hình xăm trên cổ tay anh rồi!” Cô gái kia lại nói, “Hình xăm đáng yêu quá, anh chắc chắn là thật sự không muốn ạ?”
Lần này, Lục Cẩm Diên thực sự do dự mất hai giây, sau đó mở miệng cười nói: “Đáng yêu không? Người tôi thích vẽ cho tôi đấy.”
Mấy cô gái ngẩn ra, biết ý mà rời đi.
Các đồng đội khác đã đi xa, Lục Cẩm Diên cũng không vội, thong thả đi về phía cửa, thi thoảng lại ngắm nghía hình vẽ trên cổ tay.
Ngay khi anh bước ra khỏi cửa lớn, đột nhiên nghe thấy phía trước bên cạnh truyền đến hai tiếng cãi vã.
Hóa ra là tra nam và tình nhân nhỏ của hắn.
Lục Cẩm Diên bất động thanh sắc tiến về phía hai người vài bước, dừng lại sau một cây cột.
“A Thần, em thực sự biết lỗi rồi, mình làm hòa đi mà!” Cậu trai dáng người nhỏ nhắn ôm lấy cánh tay tên tra nam, giọng điệu như đang khóc lóc kể lể, “Em yêu anh, em nhận ra em không thể sống thiếu anh được, mình vẫn cứ như trước kia có được không…”
Lục Cẩm Diên nhíu mày, chuông cảnh báo trong lòng vang lên dữ dội.
Tra nam vậy mà đã chia tay với đối tượng ngoại tình rồi?
Là vì Tiểu Bạch sao?
Hắn còn muốn níu kéo Tiểu Bạch?
Quả nhiên, thấy tên tra nam gạt tay cậu trai ra, giọng điệu bất lực nói: “Chúng ta đã chia tay rồi, đừng đến tìm tôi nữa.”
Tiếp theo hai người lại giằng co một hồi, chân mày Lục Cẩm Diên càng nhíu chặt hơn, trực tiếp quay người rời khỏi nhà thi đấu.
Vốn dĩ tối nay đội bóng có buổi liên hoan, nhưng anh không có tâm trạng tham gia mà tìm một khách sạn gần đó để nhận phòng.
Vừa vào phòng, Lục Cẩm Diên đã rút điện thoại ra gửi tin nhắn cho Khương Duật Bạch, đợi mấy phút không thấy trả lời, dứt khoát gọi điện thoại thoại luôn.
Trong tiếng chuông “tút tút”, bộ não thiên tài siêu phàm của anh vận hành cực nhanh, nhưng cuộc gọi vẫn không có người nghe.
Lục Cẩm Diên hít sâu một hơi, đặt điện thoại xuống rồi chống tay xuống sàn làm mấy chục cái hít đất, cuối cùng cũng bình tĩnh lại được.
Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, ngoại tình chỉ có lần đầu và vô số lần.
Anh sẽ không cho tên tra nam cơ hội níu kéo Tiểu Bạch.
**
Tại căn homestay cách xa hàng trăm cây số, Khương Duật Bạch vừa tắm xong, mặc chiếc áo phông trắng và quần đùi dài đến gối bước ra khỏi phòng tắm.
Hôm nay họ dậy từ sớm để leo núi.
Núi Tiên Vân không thấp, nhưng cả ba tuyến cáp treo và toa xe đều không thể lên đến đỉnh, vẫn phải đi bộ một đoạn khá xa.
May mà đường xá bằng phẳng, sau khi lên đỉnh núi, họ tản ra tìm địa điểm ngắm cảnh đẹp nhất để bắt đầu vẽ, mãi đến tối mịt mới ngồi cáp treo xuống núi về homestay.
“Cậu tắm xong rồi hả?” Mục Tân Vũ đang nằm trên giường nghịch điện thoại, thấy cậu ra liền nhảy xuống giường, “Vậy tôi đi tắm đây.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch khẽ gật đầu, cất tiếng nhắc nhở: “Phòng tắm hơi trơn, cẩn thận chút.”
Mục Tân Vũ cười híp mắt: “Cảm ơn Tiểu Bạch đã nhắc nhở nhé!”
Chưa đầy hai ngày, hắn đã tự nhiên đổi cách xưng hô thành “Tiểu Bạch”.
Khương Duật Bạch cũng không tiện đính chính, cậu đi tới bàn, cầm điện thoại mở WeChat.
Không ngoài dự đoán, cậu lại nhận được tin nhắn từ Lục Cẩm Diên, chỉ có điều lần này còn có cả cuộc gọi thoại.
Đầu ngón tay trắng nõn phớt hồng khẽ cử động, một lúc sau, cậu nhấn vào dấu cộng trong khung chat, chuẩn bị gọi lại.
Kết quả ngón tay vô tình chạm nhầm vào cuộc gọi video.
Khương Duật Bạch phát hiện ra, đang định tắt đi thì màn hình điện thoại tối lại một cái, video đã được kết nối.
Giây tiếp theo, hai khối cơ bụng săn chắc phóng đại đập vào màn hình, khoảng cách gần đến mức như muốn xuyên qua màn hình luôn.
Tim Khương Duật Bạch nhảy lên một cái, gần như ngay lập tức nhớ lại cảm giác lòng bàn tay ấn trên cơ bụng ấy.
“Tiểu Bạch?” Giọng nói trầm thấp hơi thở dốc vang lên, truyền qua dòng điện đến bên này, nam tính và êm tai vô cùng.
Vành tai Khương Duật Bạch tê rần, cậu tránh ánh mắt đi: “Sao cậu… không mặc quần áo?”
“Vừa tắm xong, chưa kịp mặc.” Lục Cẩm Diên ngồi xuống ghế, giơ điện thoại ra xa một chút, “Chẳng phải là vì muốn bắt máy của cậu ngay lập tức à?”
Khương Duật Bạch vô thức quay lại nhìn, chỉ mới liếc một cái, gò má cũng đỏ bừng theo.
Lục Cẩm Diên vừa tắm xong, không chỉ không mặc áo, mà đến quần cũng chưa mặc, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông săn chắc.
Cơ ngực và cơ bụng ướt sũng, dưới ánh đèn phản chiếu một lớp ánh sáng bóng mượt, làm cho hình dáng cơ bắp càng thêm rõ ràng và đẹp mắt.
Mà chiếc khăn tắm ấy chỉ vừa vặn vắt ngang đoạn cuối đường nhân ngư, nhìn xuống chút nữa là phần nhô cao…
Khương Duật Bạch không nhịn được nín thở, trở tay úp mạnh điện thoại xuống mặt bàn.
“Tiểu Bạch?” Màn hình điện thoại đột nhiên đen ngòm, Lục Cẩm Diên lo lắng gọi lớn, “Tiểu Bạch cậu còn đó không? Có phải tín hiệu không tốt không?”
Khương Duật Bạch: “Cậu mặc quần áo vào trước đi.”
**
Chan: Đâu, cái gì nhô cao, cho mọi người xem chung với.
Hết chương 36
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.