48
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Sau cơn mưa trời lại sáng, ánh nắng sớm mai lén lỏi qua khe rèm cửa vào phòng ngủ, đánh thức chàng trai đang say giấc trên giường.
Khương Duật Bạch mở mắt ra, trần nhà xa lạ hiện ra trước mắt, trong lúc nhất thời, cậu không phân biệt nổi mình đang ở đâu.
Một lát sau, ý thức dần quay lại, cậu mới phát hiện mình đang nằm trên giường trong phòng ngủ.
Chuyện gì thế này?
Tối qua cậu ngủ ở sofa cơ mà?
Khương Duật Bạch ngồi dậy, đưa mắt quan sát xung quanh một vòng. Đây là một phòng ngủ rất lớn, đồ đạc không nhiều nên trông khá trống trải. Tông màu chủ đạo là đen xám theo phong cách tối giản, khác hẳn với cảm giác mà Lục Cẩm Diên thường thể hiện ra bên ngoài.
Khương Duật Bạch nằm lại xuống giường, nghiêng mặt khẽ hít hà mùi hương trên gối.
Có lẽ vì không thường xuyên ở đây nên mùi của Lục Cẩm Diên trên giường rất nhạt, nhưng trong lúc nửa tỉnh nửa mê đêm qua, cậu cứ ngỡ mình được bao bọc bởi hơi thở quen thuộc dễ chịu, nên mới an ổn ngủ ngon đến thế…
Khương Duật Bạch nhắm mắt lại rồi mới dậy khỏi giường.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mở cửa phòng ngủ, một mùi thức ăn thơm phức xộc vào mũi, cậu sững người bước về phía bếp.
Lục Cẩm Diên đang dùng thìa nếm cháo, bỗng nghe thấy tiếng gọi khẽ: “Lục Cẩm Diên.”
Anh lập tức quay người lại, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ: “Chào buổi sáng, Tiểu Bạch.” TruyenLau
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào sau lưng anh, chàng trai cao lớn điển trai cầm thìa chúc cậu buổi sáng tốt lành, khung cảnh hài hòa khiến Khương Duật Bạch không khỏi ngẩn ngơ.
“Tối qua ngủ ngon không?” Lục Cẩm Diên đặt thìa xuống, sải bước ra khỏi bếp.
“Ngủ rất ngon.” Khương Duật Bạch do dự một chút rồi vẫn hỏi, “Tối qua là cậu… đưa tôi lên giường à?”
“Nửa đêm tôi dậy thấy cậu sắp rơi khỏi sofa rồi, thật sự không đành lòng.” Lục Cẩm Diên đứng lại trước mặt cậu, cười bổ sung, “Nhưng cậu yên tâm, tôi chỉ bế cậu về giường thôi, không làm gì khác đâu.”
TruyenLau.com
Ánh mắt Khương Duật Bạch rơi xuống sàn nhà: “Vậy tối qua cậu ngủ ở đâu?”
“Tất nhiên là ngủ sofa rồi.” Giọng điệu Lục Cẩm Diên vô cùng thản nhiên, khiến người ta không thể nảy sinh nghi ngờ.
Khương Duật Bạch đơn thuần tin lời, hơi áy náy xin lỗi: “Xin lỗi nhé, tại tôi chiếm giường của cậu làm cậu phải—”
“Để tôi xem mặt cậu nào.” Lục Cẩm Diên ngắt lời cậu, tự nhiên nâng cằm cậu lên.
Khương Duật Bạch theo bản năng ngước mi, chạm phải gương mặt điển trai sâu sắc trước mắt.
“May mà xử lý kịp thời nên không sưng nặng hơn.” Lục Cẩm Diên buông tay, cứ như thật sự chỉ để quan sát vết thương trên mặt cậu, “Chưa quá 24 giờ đâu, lát nữa ăn sáng xong vẫn phải chườm lạnh tiếp.”
“Được.” Khương Duật Bạch ngơ ngác đáp.
“Đi vệ sinh cá nhân trước đi.” Lục Cẩm Diên nhắc nhở, “Trong tủ có bàn chải mới, khăn mặt thì dùng tạm của tôi nhé, được không?”
“Được.” Khương Duật Bạch quay người vào phòng vệ sinh.
Vệ sinh xong xuôi, lúc bước ra thì trên bàn ăn đã bày sẵn bữa sáng thơm lừng.
“Lục Cẩm Diên, cậu giỏi thật đấy.” Khương Duật Bạch ngồi vào chiếc ghế đã được kéo sẵn, thật lòng khen ngợi, “Còn cái gì mà cậu không biết làm không?”
“Tôi không biết nhiều thứ lắm, nhưng tôi có thể vì người mình thích mà học.” Lục Cẩm Diên mắt tràn đầy ý cười, “Thử xem cháo có hợp khẩu vị không nào.”
Khương Duật Bạch cầm thìa, ăn một miếng cháo ngô thịt băm, gật đầu: “Ngon lắm.” Vị ngọt thanh, cháo ninh nhừ, tan ngay trong miệng.
“Vậy thì tốt rồi.” Lục Cẩm Diên gắp một miếng bánh khoai tây vàng giòn vào đĩa trước mặt cậu, “Lần đầu làm bánh khoai tây, không biết có ngon không nữa.”
Khương Duật Bạch cắn một miếng, chưa kịp nuốt đã khẳng định luôn: “Cũng ngon lắm.”
“Vậy cậu ăn nhiều vào.” Lục Cẩm Diên nhìn cậu cười, “Trong bếp vẫn còn đấy.”
“Được.” Khương Duật Bạch ngoan ngoãn gật đầu, lại cắn thêm miếng nữa. Nhận thấy ánh mắt kia cứ dán chặt vào mặt mình, cậu ngước lên: “Cậu không ăn à?”
“Nhìn cậu ăn là tôi thấy vui lắm rồi.” Vẻ mặt Lục Cẩm Diên đầy mãn nguyện, “Cảm ơn cậu nhé Tiểu Bạch, cuối cùng cũng có người thích đồ tôi nấu rồi.”
Hóa ra những kỹ năng mà anh từng cho là vô dụng, vào một ngày nào đó lại có thể phát huy tác dụng lớn nhất.
Hóa ra nấu ăn cho người mình thích, nhận được lời khen chân thành từ người trong lòng lại là một việc hạnh phúc đến thế.
**
Ăn sáng xong, Lục Cẩm Diên lấy túi đá từ tủ lạnh ra, bọc vào khăn tay rồi đưa cho Khương Duật Bạch.
“Cảm ơn.” Khương Duật Bạch nhận lấy, áp vào má trái chườm lạnh.
Lục Cẩm Diên ngồi xuống sofa: “Hôm nay thứ Bảy, cậu có muốn ra ngoài chơi không?”
“Không muốn đi.” Khương Duật Bạch lắc đầu, “Mặt tôi sưng thế này, đừng ra ngoài làm người ta sợ.”
“Sợ cái gì mà sợ?” Lục Cẩm Diên chăm chú nhìn cậu, “Rõ ràng vẫn rất đáng yêu, rất xinh đẹp mà.”
Lại một lời khen bất ngờ, Khương Duật Bạch mím môi, không biết phải đáp lại thế nào.
“Vậy hay là vẽ tranh nhé?” Lục Cẩm Diên lại đề nghị.
Khương Duật Bạch nghĩ ngợi: “Ở đây không có dụng cụ vẽ và màu, không vẽ được.”
Lục Cẩm Diên đứng dậy: “Giờ tôi đi mua luôn, cậu liệt kê danh sách cho tôi.”
“Đừng mua, lãng phí lắm.” Khương Duật Bạch lên tiếng ngăn cản, “Sau này cũng chẳng dùng đến, chỉ vẽ một hai lần thì phí tiền quá.”
Dụng cụ vẽ vừa nhiều vừa đắt, cậu không muốn Lục Cẩm Diên tốn tiền vô ích.
“Tất nhiên là không—” Lục Cẩm Diên định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, “Được, nghe lời cậu.”
Tất nhiên là không lãng phí, đợi sau này hai người ở bên nhau, nơi này sẽ trở thành ngôi nhà thứ hai của Tiểu Bạch.
Ngôi nhà chỉ thuộc về riêng hai người bọn họ.
Lúc này điện thoại trên bàn trà kêu một tiếng, Lục Cẩm Diên cầm lên: “Lão Tam lại nhắn tin vào nhóm rồi.”
Thẩm Chiếu: [Đi đêm không về kìa! @Lục Cẩm Diên Anh Lục mau khai thật đi, tối qua mày bắt cóc Tiểu Bạch đi đâu rồi?]
Khương Duật Bạch nhạy cảm liếc nhìn anh: “Cậu đừng nói bậy bạ trong nhóm đấy.”
“Yên tâm, tôi không nói bậy đâu.” Lục Cẩm Diên nhếch môi, một tay gõ chữ trả lời.
Lục Cẩm Diên: [Tối qua muộn quá nên ở lại căn hộ bên hồ trong vườn.]
Thẩm Chiếu: [Cái gì! Anh Lục, mày đưa Tiểu Bạch về căn hộ riêng của mày á?]
Lục Cẩm Diên: [Có ý kiến gì không?]
Thẩm Chiếu: [Mấy thằng bọn tao còn chưa được đặt chân tới đó lần nào!]
Lục Cẩm Diên mặt không biến sắc đáp: [Bọn mày cũng có bảo muốn tới đâu.]
Đinh Hồng Vũ: [Giờ bọn tao đăng ký còn kịp không?]
Lục Cẩm Diên nhìn người đang cúi đầu chườm đá, phũ phàng từ chối lời thỉnh cầu của anh em: [Để lần sau đi.]
Lục Cẩm Diên: [Hôm nay là thế giới hai người của tao với Tiểu Bạch.]
Thẩm Chiếu: [!!!]
Đinh Hồng Vũ: [!!!]
Điện thoại liên tục rung lên, Khương Duật Bạch định với tay lấy xem nhưng bị giọng nói bên tai cắt ngang.
“Nếu buổi sáng không có việc gì thì mình đi siêu thị nhé?” Lục Cẩm Diên tựa vào tay vịn sofa, “Mua thức ăn cho trưa và tối, còn mua thêm ít đồ ăn vặt nữa.”
Khương Duật Bạch rụt tay lại, vẻ mặt do dự: “Nhưng mặt tôi…”
Lục Cẩm Diên suy nghĩ một chút: “Đeo khẩu trang đi, như vậy sẽ không thấy vết thương trên má đâu.”
Anh dừng lại một chút rồi bổ sung, “Tôi cũng đeo cùng cậu.”
“Được.” Khương Duật Bạch không do dự nữa, “Để tôi thay quần áo.”
Hai người chuẩn bị đơn giản rồi ra siêu thị.
Lục Cẩm Diên đứng ở cửa đợi Khương Duật Bạch thay giày, ánh mắt đánh giá một vòng từ trên xuống dưới, khóe môi không tự chủ mà cong lên. Chiếc áo khoác của anh mặc trên người Tiểu Bạch trông rộng thùng thình, tạo ra hiệu ứng áo của bạn trai, càng tôn lên vóc dáng thanh mảnh mà cao ráo của cậu.
Khương Duật Bạch thay giày xong bước ra cửa: “Đi thôi.”
Gần khu chung cư có một trung tâm thương mại lớn, tầng một và tầng hầm đều là khu siêu thị.
Lục Cẩm Diên đẩy xe mua sắm, cùng Khương Duật Bạch bước vào trong.
Sáng thứ Bảy, người đi chợ đa phần là các bà nội trợ hoặc những đôi tình nhân trẻ. Sự xuất hiện của hai chàng trai cao ráo, đeo khẩu trang đẹp trai ngời ngời đương nhiên lại gây ra một trận xôn xao nhỏ.
Lục Cẩm Diên xưa nay chẳng quan tâm đến ánh mắt người khác, còn Khương Duật Bạch vì hôm nay có khẩu trang nên tâm lý cũng thoải mái hơn nhiều.
Họ đi mua rau củ tươi và thịt cá trước, xong xuôi mới ghé qua khu đồ ăn vặt.
“Thích ăn cái gì cứ lấy đi.” Lục Cẩm Diên liếc nhìn cậu, nói: “Hôm nay tôi bao cả trường.”
Khương Duật Bạch nhìn đống đồ ăn vặt hoa cả mắt, nhất thời không biết mình muốn ăn gì.
Lục Cẩm Diên tiện tay lấy một gói khoai tây chiên vị dưa chuột: “Cậu mà không lấy là tôi lấy mỗi thứ một ít đấy nhé.”
“Thế thì nhiều quá.” Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày, quay sang hỏi, “Cậu thích ăn gì?”
Bình thường ở ký túc xá hầu như không thấy Lục Cẩm Diên ăn vặt, cũng không ăn đồ của các bạn cùng phòng mang về.
“Tôi không ăn vặt.” Lục Cẩm Diên cười qua lớp khẩu trang, nhưng trong mắt không có ý cười, “Ở nhà tôi, tất cả đồ ăn vặt đều bị coi là đồ ăn rác rưởi.”
“Sao lại là đồ rác rưởi được?” Khương Duật Bạch quay lại, “Từ nhỏ tôi đã thích ăn đồ ngọt rồi, đồ ngọt làm tâm trạng tốt hơn mà.”
“Vậy tôi cũng thích đồ ngọt.” Lần này Lục Cẩm Diên nở nụ cười thật sự, “Chỉ cần là thứ cậu thích ăn thì tôi cũng thích.”
Hai người vừa đi vừa chất đồ ăn vặt vào xe, chiếc xe đẩy chẳng mấy chốc đã đầy ắp.
“Nhìn kìa nhìn kìa! Nhìn mau!” Cách đó không xa có một cô gái đang đập bôm bốp vào vai bạn mình, “Nhìn hai anh đẹp trai kia kìa, trông giống một đôi không?”
Cô bạn quay đầu lại, thấy hai người thì không nhịn được thốt lên: “Trời đất ơi! Đẹp trai quá đi mất!”
Dù đeo khẩu trang có thể gây nhầm lẫn về nhan sắc, nhưng khí chất và tỷ lệ cơ thể của hai người này quá xuất sắc.
“Là một đôi chắc luôn! Chắc chắn là một đôi!” Cô gái nói trước mặt đầy phấn khích, nhất thời không kìm được giọng, “Nhìn xứng đôi chết đi được!”
Hai người đeo một đen một trắng, quần áo lại có màu đối nghịch với khẩu trang, nhìn từ góc độ nào cũng thấy vô cùng ăn ý.
Tay Khương Duật Bạch đang cầm túi đồ ăn vặt đột nhiên khựng lại, vành tai sau lớp khẩu trang lặng lẽ đỏ lên.
Rõ ràng Lục Cẩm Diên cũng nghe thấy, anh nhìn vành tai ửng hồng kia, cố tình hỏi: “Tiểu Bạch, họ đang nói chúng ta à?”
Khương Duật Bạch không quay đầu lại: “Không biết.”
“Họ bảo nhìn chúng ta rất xứng đôi đấy.” Ánh mắt Lục Cẩm Diên đầy ý cười sâu xa, “Cậu thấy sao, Tiểu Bạch?”
“Không biết.” Khương Duật Bạch dứt khoát đặt đồ xuống, quay người bước tiếp.
Lục Cẩm Diên nhướng mày, nhạy bén nắm bắt được mấu chốt: Tiểu Bạch nói “Không biết” chứ không phải là “Không xứng”. Điều này có phải chứng tỏ thực ra Tiểu Bạch đang dần dần chấp nhận anh rồi không?
“Tiểu Bạch, đợi tôi với.” Nụ cười trên môi càng lớn hơn, Lục Cẩm Diên lớn tiếng gọi.
Nghe tiếng anh, Khương Duật Bạch không dừng hẳn lại nhưng theo bản năng đã chậm bước chân đi.
Lục Cẩm Diên định đuổi theo, nhưng không biết nghĩ gì lại bước về phía hai cô gái vừa bàn tán lúc nãy. Hai cô gái ngơ ngác, tưởng anh định đến gây sự nên lùi lại một bước.
“Chào hai bạn.” Giọng Lục Cẩm Diên lịch sự và ôn hòa, “Cảm ơn nhé, tôi cũng thấy tôi và cậu ấy rất xứng đôi.”
Nói xong, anh sải bước đuổi theo Khương Duật Bạch.
Hai cô gái nhìn nhau, một lát sau đồng thanh thốt lên: “Đẩy thuyền thành công rồi!”
**
Mua đồ xong về đến căn hộ, Khương Duật Bạch tháo khẩu trang, cởi áo khoác: “Tôi giúp cậu làm bữa trưa nhé.”
“Được.” Lục Cẩm Diên không do dự đáp, “Chúng ta cùng làm.”
So với sự lúng túng hôm qua, hôm nay Khương Duật Bạch trong bếp đã tỏ ra thành thạo hơn nhiều. Dù sao thì rửa rau cũng dễ hơn nhiều so với việc rửa dụng cụ vẽ. Rửa rau xong, cậu thấy Lục Cẩm Diên đang làm cá nên xung phong muốn thái rau luôn.
“Đừng, cậu đừng động vào dao.” Lục Cẩm Diên vội ngăn cản, “Con dao này sắc lắm, chẳng may cắt vào tay thì làm sao?”
Khương Duật Bạch nhìn bàn tay mình, nghĩ ngợi một chút rồi thôi, vạn nhất bị thương ở tay thì việc vẽ tranh sẽ bị ảnh hưởng.
“Đôi bàn tay này của thầy Tiểu Bạch là quý giá ngàn vàng đấy.” Lục Cẩm Diên cũng nhìn chằm chằm đôi tay thon dài đẹp đẽ kia, nửa đùa nửa thật bảo, “Sứt mẻ tí da thôi là tôi sẽ đau lòng chết mất.”
Khương Duật Bạch rụt tay lại: “Vậy tôi còn làm được gì nữa?”
“Lại đây, giúp tôi thắt cái tạp dề với.” Lục Cẩm Diên chỉ vào chiếc tạp dề treo trên tường.
“Được.” Khương Duật Bạch đáp lời, cầm tạp dề đi tới.
Lục Cẩm Diên cúi đầu để cậu lồng cổ tạp dề vào, rồi nhấc hai cánh tay dài lên: “Giờ buộc dây phía sau là được.”
Khương Duật Bạch bị động tác của anh làm nhầm tưởng, nhất thời quên mất có thể vòng ra sau lưng buộc dây, cậu đưa hai tay từ phía trước vòng ra sau ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, giống như một cái ôm chủ động vậy.
Lục Cẩm Diên rũ mắt nhìn, thầm nghiến răng, đè nén lại thôi thúc muốn ép người lên bàn bếp mà hôn cho đến khi ngạt thở.
“Xong rồi.” Khương Duật Bạch cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ, ngước mặt lên mới nhận ra khoảng cách của hai người quá gần.
Cậu vội vàng lùi lại một bước, hình ảnh Lục Cẩm Diên mặc tạp dề cũng hiện ra trọn vẹn trước mắt. Giây tiếp theo, cậu không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Cười gì thế?” Lục Cẩm Diên nhìn lại mình, “Không đẹp à?”
“Không có…” Khương Duật Bạch cố tỏ ra nghiêm túc, “Rất đáng yêu.”
Chiếc tạp dề kích cỡ bình thường mặc trên người cao mét chín trông như bị co nước, vừa ngắn vừa chật chội, tạo nên một sự tương phản cực kỳ ngộ nghĩnh.
“Đáng yêu?” Lục Cẩm Diên tiến lại gần một bước, “Tiểu Bạch, cậu dám bảo một người đàn ông cao 1m92 là đáng yêu à?”
Khương Duật Bạch giơ tay chặn trước lồng ngực rắn chắc của anh, ngăn anh tiến thêm, nghiêm túc đính chính: “1m91,5 thôi.”
Lục Cẩm Diên: “…”
Hai người hợp lực làm xong một bàn ăn thịnh soạn.
Đây là lần đầu tiên Khương Duật Bạch tham gia toàn bộ quá trình nấu ăn, nhìn thành quả lao động của mình, cậu thấy thèm ăn hơn hẳn bình thường.
Lục Cẩm Diên vừa gắp đồ ăn cho cậu vừa hỏi: “Tiểu Bạch, ngon không?”
“Ngon lắm.” Khương Duật Bạch không tiếc lời khen ngợi, “Rất ngon, còn ngon hơn cả đầu bếp khách sạn năm sao làm nữa.”
Nếu là người khác nói câu này, Lục Cẩm Diên sẽ nghĩ họ nịnh bợ. Nhưng người nói là Khương Duật Bạch, anh thấy sướng vô cùng.
Một lát sau, Lục Cẩm Diên khéo léo dẫn dắt: “Thích thế thì sau này ngày nào tôi cũng nấu cho cậu ăn nhé, được không?”
Tục ngữ có câu, muốn nắm giữ trái tim một người đàn ông thì phải nắm giữ dạ dày của họ trước. Với trình độ nấu nướng này, liệu anh có nắm giữ được dạ dày của Tiểu Bạch không?
Khương Duật Bạch khựng lại, rồi tránh ánh mắt anh, cứng nhắc chuyển chủ đề: “Cậu nếm thử món cá nướng này đi.”
Lục Cẩm Diên thoáng thấy thất vọng nhưng nhanh chóng lấy lại tâm trạng, cười đáp: “Được.”
Cứ từ từ thôi, không thể vội vàng ăn thịt thỏ trắng được.
**
Buổi chiều dài thênh thang và nhàn nhã, Khương Duật Bạch xếp bằng trên sofa chơi điện thoại, thỉnh thoảng liếc nhìn người bên cạnh.
Lục Cẩm Diên ngồi dưới thảm, lưng tựa vào sofa, một chân dài duỗi ra tùy ý, chân kia co lại kê chiếc laptop, không biết đang bận rộn việc gì.
Nắng chiều xuyên qua cửa sổ sát đất tràn vào phòng, chiếu lên mái tóc đen dày, tạo nên một vầng sáng ấm áp.
Ngắm nhìn một lúc, tay Khương Duật Bạch bỗng thấy ngứa ngáy.
Cảnh tượng này rất hợp để vẽ lại, tiếc là giờ cậu không có màu và bút vẽ.
“Lục Cẩm Diên.” Một lát sau, cậu khẽ hỏi, “Cậu đang bận gì thế?”
“Kiếm tiền.” Lục Cẩm Diên nhướng cằm, ngước mắt nhìn cậu.
“Cậu thiếu tiền à?” Khương Duật Bạch mở to mắt, “Tôi có thể giúp cậu.”
“Hiện tại thì không thiếu, nhưng tương lai ai mà biết được?” Lục Cẩm Diên nhìn cậu cười, đầy ẩn ý, “Vả lại, tôi còn phải kiếm tiền nuôi — gia đình nữa chứ.”
“À, được rồi.” Khương Duật Bạch thu hồi tầm mắt, quay lại nhìn màn hình điện thoại.
Hai người đã sớm quen với kiểu chung đụng này, dù mỗi người làm việc của mình cũng không thấy chút gì là không thoải mái.
Một lúc sau, Lục Cẩm Diên gập máy tính lại, gọi khẽ: “Tiểu Bạch.”
“Hửm?” Khương Duật Bạch đáp, “Sao thế?”
“Có muốn xem phim không?” Lục Cẩm Diên gác tay lên sofa, “Tôi cải tạo phòng ngủ phụ thành phòng chiếu phim rồi, môi trường y hệt rạp phim luôn, xem không?”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Có.”
Thời gian buổi chiều còn dài quá, cậu không thể cứ chơi điện thoại mãi được.
Lục Cẩm Diên đứng dậy: “Được, vậy chúng mình đi xem phim thôi.”
Mở cửa phòng chiếu phim, Khương Duật Bạch bước vào, tò mò nhìn xung quanh.
“Nhỏ nhắn nhưng đầy đủ tiện nghi.” Lục Cẩm Diên dẫn cậu ngồi xuống bộ sofa trước màn hình lớn, “Muốn xem phim gì?”
Khương Duật Bạch đáp: “Cậu quyết định đi.”
“Cậu thích thể loại nào?” Lục Cẩm Diên nhìn mặt cậu, “Trinh thám? Kinh dị? Khoa học viễn tưởng? Tình cảm?”
“Cái nào cũng được.” Khương Duật Bạch đáp, rồi lí nhí thêm, “Trừ phim ma.”
“Ồ, suýt nữa tôi quên mất, bé thỏ trắng sợ ma.” Lục Cẩm Diên cười đầy gian tà, “Hay là mình xem phim kinh dị đi?”
Khương Duật Bạch: “…”
“Đùa thôi, tôi nỡ lòng nào dọa cậu chứ?” Lục Cẩm Diên trở lại vẻ nghiêm túc, lấy điện thoại ra tra cứu, “Để tôi xem có phim gì kinh điển gì hay hay không.”
Mặc dù anh rất muốn Tiểu Bạch xem phim ma để sợ quá mà rúc vào lòng mình, nhưng nhỡ đâu làm cậu sợ thật thì anh lại đau lòng.
Thôi thì chọn một bộ phim tình cảm vậy.
Sau một hồi tìm kiếm, Lục Cẩm Diên chọn được một bộ phim tình cảm Pháp lãng mạn, duy mỹ.
Điểm số khá cao, quan trọng nhất là kết thúc của nam nữ chính rất tốt đẹp.
Đèn phòng chiếu phim tắt ngấm, màn hình bắt đầu hiện lên.
Đặc điểm của phim Pháp là thường bắt đầu bằng phong cảnh, mỗi khung hình thơ mộng như một bức tranh sơn dầu.
Quả nhiên Khương Duật Bạch thích phong cách này, ngay từ đầu đã đắm chìm vào thế giới điện ảnh.
Nhưng ánh mắt Lục Cẩm Diên lại vô thức dời sang gương mặt người bên cạnh.
Trong phòng tối om, nguồn sáng duy nhất đến từ màn hình lớn. Theo sự thay đổi của hình ảnh, ánh sáng trên mặt Khương Duật Bạch cũng thay đổi theo, mỗi lần chuyển động của bóng sáng đều đẹp đến mức khiến tim anh rung động.
“Lục Cẩm Diên…” Ánh mắt bên cạnh quá mức hiện hữu, Khương Duật Bạch không nhịn được khẽ nhắc, “Xem phim đi, đừng nhìn tôi nữa.”
Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, trầm giọng đáp: “Phim làm sao đẹp bằng cậu được?”
Có lẽ do môi trường xung quanh ảnh hưởng, hoặc do đối phương ở quá gần, Khương Duật Bạch thấy tai mình tê rân, không tự chủ được né đi một chút, muốn tránh xa cái kẻ đang tùy tiện tỏa ra hormone mê người kia.
“Tôi đang xem phim mà.” Lục Cẩm Diên cũng xích lại gần phía cậu một chút, thuận miệng nói khi nhìn lên màn hình, “Đang xem rất chăm chú đây.”
Khương Duật Bạch không nhúc nhích nữa, tập trung nhìn phim.
Một lúc sau, theo diễn biến sâu sắc của cốt truyện, nam nữ chính phải chịu nhiều khổ đau xa cách cuối cùng cũng gặp lại nhau.
Khương Duật Bạch thấy sống mũi hơi cay, thật lòng vui mừng thay cho đôi tình nhân.
Trong phim, nam nữ chính gặp lại sau bao ngày xa cách liền giãi bày tâm sự, thâm tình nhìn đối phương, ôm chặt lấy nhau rồi hôn nhau.
Khương Duật Bạch theo bản năng ngồi thẳng lưng, tư thế đoan chính nhìn màn hình. Cậu không phải chưa từng xem phim tình cảm, cảnh này thực ra cũng không phải quá nóng bỏng, nhưng vì lúc này bên cạnh chỉ có Lục Cẩm Diên, hai người trong không gian kín xem cảnh thân mật thế này khó tránh thấy ngượng ngùng.
Lục Cẩm Diên khẽ nheo mắt, bắt đầu kỳ vọng vào diễn biến tiếp theo.
Quả nhiên, nam nữ chính trong phim không phụ sự kỳ vọng của anh, nụ hôn mỗi lúc một mãnh liệt.
Để tăng cường không khí, phòng chiếu phim dùng chế độ âm thanh vòm 3D, tiếng hôn chùn chụt mỗi lúc một rõ, vang vọng 360 độ xung quanh hai người.
Thấy nam nữ chính hôn thôi chưa đủ, còn bắt đầu động tình thò tay cởi quần áo cho nhau, Khương Duật Bạch bắt đầu cảm thấy bồn chồn đứng ngồi không yên.
Cậu thầm cầu nguyện cảnh này qua mau đi, nhưng đạo diễn lại bắt đầu dùng những thước phim quay chậm để đặc tả từng chi tiết…
Khương Duật Bạch cuối cùng không nhịn được nghiêng mặt đi, đúng lúc chạm phải đôi mắt thâm trầm nọ, tim cậu đập thình thịch một tiếng.
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm cậu, đường nét gương mặt một nửa ẩn trong bóng tối, một nửa phản chiếu ánh sáng từ màn hình, càng thêm vẻ nam tính sâu sắc. Đôi mắt ấy dường như có ma lực mê hoặc lòng người, khóa chặt tầm mắt cậu khiến cậu không thể cử động.
Tiếng thở dốc đầy ám muội bên tai không dứt, nhiệt độ trong phòng dường như cũng theo đó mà tăng vọt.
Trong vô thức, cơ thể hai người càng lúc càng xích lại gần nhau, gần nhau…
Đúng lúc này, nhạc phim thay đổi, Khương Duật Bạch bừng tỉnh, cơ thể giật nảy mình định lùi lại.
Giây tiếp theo, một bàn tay nóng hổi bóp lấy gáy cậu, dễ dàng kéo cậu trở lại, tay kia hơi thô bạo ôm chặt lấy eo cậu.
Cậu buộc phải ngửa mặt lên như một tư thế hiến tế, hơi thở nóng bỏng phả ngay sát gần.
Hết chương 48
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.