Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 42: CHƯƠNG 42

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Mặc dù Lục Cẩm Diên đã diễn tập trong lòng vô số lần, nhưng vẫn không thể khống chế được nhịp tim đập thình thịch như sấm dậy, gần như muốn át đi cả tiếng tỏ tình của anh.
Khương Duật Bạch đứng tại chỗ, im lặng đối mắt với anh, nhất thời không thể lĩnh hội được hàm ý của ba chữ “tôi thích cậu” này.
Ánh đèn phòng vẽ quá sáng, sáng đến mức mọi thứ không có chỗ nào ẩn nấp, bao gồm cả sự căng thẳng và bất an đang cố tỏ ra bình tĩnh trên mặt anh.
Như thể đã trải qua cả một thế kỷ dài đằng đẵng, Khương Duật Bạch chậm rãi chớp mắt một cái: “Đừng đùa kiểu đó.”
Một tiếng “đùng” vang lên, đòn đánh cuối cùng giáng xuống.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh đã được che giấu đi, giọng điệu dịu dàng và trịnh trọng: “Không đùa đâu. Chuyện thích một người, sao có thể đem ra làm trò đùa chứ?”
“Nhưng…” Khương Duật Bạch cả người ngơ ngác, thậm chí thấy ánh đèn trước mắt cũng rất không chân thực, “Nhưng cậu rõ ràng là trai thẳng mà, sao có thể…”
Cậu đã nghe qua rất nhiều lời tỏ tình, người tỏ tình có nam có nữ, cách thức tỏ tình khác nhau, mỗi lần đều có thể lý trí lạnh lùng từ chối đối phương.
Duy chỉ có lần bị tỏ tình này, cảm giác phi lý trong lòng cậu lớn hơn tất cả mọi thứ.
Bởi vì đối tượng tỏ tình là Lục Cẩm Diên, người mà hình tượng trai thẳng hơn cả thép trong lòng cậu đã ăn sâu bén rễ.
“Tôi biết chuyện này rất đột ngột, cậu nhất thời khó mà chấp nhận được, tôi hoàn toàn có thể hiểu.” Lục Cẩm Diên cụp mi mắt, để tầm mắt rơi trên mảng da trắng nõn hở ra nơi cổ áo, “Tôi cũng không yêu cầu cậu phải đáp lại ngay bây giờ, dù sao cậu cũng vừa mới chia tay cách đây không lâu.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Khương Duật Bạch rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, giọng điệu do dự hỏi: “Vậy tại sao… bây giờ cậu lại nói với tôi những điều này?”
Lục Cẩm Diên cười một tiếng: “Không muốn để cậu phải trăn trở về vấn đề rốt cuộc tôi có phải là trai thẳng hay không nữa.”
Dù nhìn thế nào thì hôm nay cũng không phải thời điểm tỏ tình tốt nhất, chỉ là anh vừa mới nhận ra, chừng nào trong lòng Tiểu Bạch anh vẫn là trai thẳng một ngày, thì cậu sẽ không coi anh là ứng cử viên cho vị trí bạn trai một ngày đó.
Vì vậy, anh không muốn tiếp tục ở bên cạnh người trong lòng với thân phận trai thẳng, làm đủ mọi hành động thân mật nhưng Tiểu Bạch lại chỉ coi anh là một người bạn tốt đơn thuần. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Duật Bạch nhíu mày, trong lòng dần nảy ra một cách giải thích hợp lý.
Chẳng lẽ Lục Cẩm Diên là vì muốn cậu yên tâm nên mới cố ý nói mình cong rồi, để cậu đừng phiền lòng vì tin đồn nữa?
Nếu không thì xu hướng tính dục là chuyện lớn, sao có thể nói đổi là đổi được chứ?
“Cậu vẫn chưa vẽ xong à?” Lục Cẩm Diên chuyển tầm mắt sang khung vải phía sau, “Cậu vẽ tiếp đi, tôi không làm phiền cậu nữa.” TruyenLau.com
Nói xong, anh liền tìm một chiếc ghế gần đó ngồi xuống đợi cậu như thường lệ.
Khương Duật Bạch quay người lại trước giá vẽ, lặng lẽ thở hắt ra một hơi, cầm bút vẽ tiếp tục tô màu. Lục Cẩm Diên ngồi trên ghế, yên tĩnh chú ý đến khuôn mặt nghiêng xinh đẹp, dần dần, tầm mắt anh bị khung vải thu hút.
Nhìn lướt qua, trên khung vải là một mảng lớn màu xám đen đậm nhạt khác nhau, định thần nhìn kỹ mới phát hiện vẽ là những cây khô. Giống như một khu rừng vừa trải qua một trận hỏa hoạn lớn, cành lá tàn lụi, thân cây đen cháy, toát ra một vẻ chết chóc lặng lẽ.
Anh đọc được sự đè nén nặng nề từ trong bức tranh, có chút ngồi không yên, vô thức đứng dậy.
Lục Cẩm Diên rất muốn lên tiếng nhắc nhở, chủ đề của bức tranh này nên là hy vọng chứ không phải tuyệt vọng, nhưng lại nghĩ nếu Tiểu Bạch vẽ như vậy chắc chắn là có ý tưởng của riêng mình, liền đứng sau lưng cậu lặng lẽ quan sát.
Cho đến khi Khương Duật Bạch pha ra màu xanh lá, phác họa vài nét trên cành khô, rồi lại đổi sang màu vàng tiếp tục vẽ.
Bức tranh u uất đè nén tức thì trở nên tươi sáng và sống động. Một bông hoa vàng nhỏ vươn ra từ đầu cành khô, cánh hoa mềm mại đón gió bung nở, dường như tràn đầy sự hiếu kỳ với thế giới này. Trái tim Lục Cẩm Diên khẽ xao động, ngay lập tức nhớ lại bông hoa vàng nhỏ mà họ gặp trên cây cầu vòm ở cổ trấn.
Khương Duật Bạch hoàn toàn không hay biết về hoạt động tâm lý của anh, đổi một cây bút, lại thêm vài nét phác họa tô điểm, một chú chim nhỏ sống động hiện ra trên cành cây, đôi cánh màu xanh biếc vươn ra một bên, che chở phía trên bông hoa vàng nhỏ.
Khương Duật Bạch hơi ngả người ra sau, sau khi quan sát kỹ lưỡng một lát mới đặt bút vẽ xuống.
Vừa quay người lại đã thấy Lục Cẩm Diên đứng ở vị trí rất gần, tưởng anh đợi đến sốt ruột liền lên tiếng nói: “Hôm nay vẽ đến đây thôi, các chi tiết mai sẽ xử lý tiếp.”
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm vào khung vải không chớp mắt: “Tiểu Bạch, cậu vẽ bông hoa nhỏ trong mưa ngày hôm đó đúng không?”
“Đúng vậy.” Khương Duật Bạch gật đầu thừa nhận, “Nguồn cảm hứng của bức tranh này quả thực là từ ngày hôm đó.”
Khóe môi Lục Cẩm Diên không kiềm chế được mà nhếch lên: “Cho nên… cậu cũng vẽ cả tôi vào trong đó rồi?”
Thật là vinh dự biết bao, anh thế mà lại có diễm phúc trở thành một phần trong tác phẩm dự thi của Tiểu Bạch.
Bàn tay đang thu dọn dụng cụ vẽ khựng lại, Khương Duật Bạch ngước hàng mi lên nhìn anh: “Cái gì cơ?”
“Chú chim đó ấy.” Lục Cẩm Diên giơ tay chỉ vào chú chim nhỏ trên khung vải, “Chú chim màu xanh lá đó, chẳng lẽ không phải là tôi hả?”
Khương Duật Bạch: “…”
**
Hai người rời khỏi phòng vẽ, đi đến nhà ăn ăn tối.
Dì ở cửa sổ tầng hai vừa thấy Khương Duật Bạch đã lập tức chào hỏi: “Ai nha nhóc đẹp trai! Lâu lắm rồi dì không thấy cháu đấy, có phải ăn chán cơm canh ở nhà ăn số 2 rồi không?”
“Dì ơi, thời gian qua cậu ấy đi ký họa.” Lục Cẩm Diên trả lời thay cậu, lại cười nói: “Nhà ăn số 2 ngon thế này, sao mà ăn chán được chứ?”
“Đi ký họa à? Hèn gì!” Người dì lộ vẻ mặt vỡ lẽ, “Vậy tối nay hai đứa ăn gì nào?”
Khương Duật Bạch quét mắt nhìn qua một lượt, không có món nào đặc biệt muốn ăn, theo thói quen hỏi ý kiến Lục Cẩm Diên: “Cậu muốn ăn gì?”
Lục Cẩm Diên không hề từ chối: “Để tôi gọi món cho.”
Cuối cùng gọi một phần tôm luộc nhỏ, hai phần rau xào, một phần canh súp.
Bữa tối nóng hổi ba món mặn một món canh được dọn lên bàn, hương thơm nức mũi. Khương Duật Bạch thích ăn rau, trước tiên gắp một miếng rau đặt lên trên cơm, ăn từng cọng từng cọng.
Lục Cẩm Diên đeo găng tay dùng một lần, động tác nhanh nhẹn mà tao nhã bóc vỏ tôm lớn, xếp vào đĩa nhỏ, còn có thời gian rỗi nhìn cậu cười: “Tiểu Bạch, dáng vẻ cậu ăn rau trông giống hệt một chú thỏ con ấy.”
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn anh: “Giống thỏ con chỗ nào?”
“Chỗ nào cũng giống.” Ý cười của Lục Cẩm Diên càng đậm, dùng giọng trầm thấp đầy từ tính khẽ ngâm nga: “Thỏ trắng nhỏ, trắng lại trắng, hai cái tai dựng đứng lên, thơm thơm mềm mềm thật đáng yêu…”
Khương Duật Bạch chớp mắt, mơ hồ thấy lời bài hát dường như có gì đó không đúng lắm.
“Nào, ăn tôm đi.” Lục Cẩm Diên đẩy đĩa tôm đã bóc vỏ qua, lại bưng đĩa giấm đặt trước mặt cậu: “Chấm chút giấm mà ăn.”
“Cảm ơn.” Khương Duật Bạch đáp lời, đang định gắp một con tôm nếm thử thì đột nhiên bị gọi lại.
“Đợi đã, Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên tựa lưng vào ghế, “Tôi bày đĩa có đẹp không?”
Đầu đũa treo lơ lửng trên đĩa, Khương Duật Bạch nhìn những con tôm xếp thành một vòng tròn, tuy trong lòng không hiểu đẹp ở chỗ nào nhưng vẫn gật đầu một cái.
“Có giống một hình trái tim không?” Lục Cẩm Diên vươn đôi bàn tay to lớn xương xẩu rõ ràng ra trước ngực làm một hình trái tim.
Khương Duật Bạch: “…”
Tất nhiên, cuối cùng thì trái tim đó vẫn bị cậu từng con từng con ăn sạch.
Ăn xong một đĩa tôm luộc nhỏ, lại uống thêm nửa bát canh, Khương Duật Bạch đặt đũa xuống đẩy bát ra, đợi Lục Cẩm Diên ăn xong.
“Lại chỉ ăn có bấy nhiêu thôi à?” Lục Cẩm Diên khó nhận ra nhíu mày một cái.
Khương Duật Bạch đáp: “Tôi no rồi.”
“Sẽ có một ngày, tôi sẽ nghĩ cách khiến cậu ăn nhiều hơn một chút.” Lục Cẩm Diên ẩn ý nhìn cậu một cái, rồi dọn dẹp nốt chỗ cơm canh còn lại.
“Đi thôi.” Khương Duật Bạch đứng dậy, giọng nói trầm thấp kia lại vang lên.
“Đợi một chút…” Lục Cẩm Diên đứng ở phía bên kia bàn, nghiêng người qua, đầu ngón tay cái hơi thô ráp lướt qua khóe môi mềm mại.
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ tại chỗ, đứng im không nhúc nhích để mặc anh thao tác.
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm khóe môi vừa lau đã đỏ lên, ánh mắt tối sầm lại.
Cảm giác da thịt chạm nhau quá đỗi tuyệt vời, anh cố nén sự thôi thúc muốn dùng ngón cái tách khe môi ra, thu tay lại thấp giọng giải thích: “Khóe miệng dính đồ ăn.”
Khương Duật Bạch không hề nghi ngờ, giơ mu bàn tay lên lau lau khóe môi, có chút ngại ngùng nhỏ giọng cảm ơn: “Cảm ơn…”
“Không có gì.” Lục Cẩm Diên xoay người rời khỏi bàn ăn, “Chúng ta về thôi.”
**
Hai người tản bộ về ký túc xá, suốt dọc đường không khí không khác gì trước đây.
Thái độ của Lục Cẩm Diên quá đỗi tự nhiên, đến mức Khương Duật Bạch không nhịn được mà nghi ngờ, liệu cuộc đối thoại trong phòng vẽ lúc nãy có phải là ảo giác của riêng mình cậu hay không?
Sau khi về, Lục Cẩm Diên từ chối lời mời chơi game của Thẩm Chiếu, lấy quần áo vào phòng tắm trước.
Khương Duật Bạch cũng không có tâm trí chơi game, ngồi vào bàn cúi đầu nhắn tin cho Đông Đông.
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, tối nay xảy ra một chuyện khó tin lắm.]
Tề Đông Đông: [Chuyện gì? Có gì khó tin hơn chuyện đại nam thần trường comeout không?]
Khương Duật Bạch thầm thở dài, đổi lại: [Đông Đông, tao hỏi mày một câu được không?]
Tề Đông Đông: [Câu gì? Cứ hỏi đi!]
Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát rồi gõ: [Trai thẳng có thể đột ngột cong được không?]
Tề Đông Đông: [Về lý thuyết thì trai thẳng không thể đột ngột biến cong được, trừ khi vốn dĩ hắn là người song tính.]
Khương Duật Bạch: [Song tính?]
Tề Đông Đông: [Ây da, cái đó không quan trọng! Rốt cuộc là thằng trai thẳng nào đột ngột biến cong thế? Không lẽ bị bảo bối nhà tao bẻ cong đấy chứ?]
Tim Khương Duật Bạch đập loạn một nhịp, vô thức bắt đầu kiểm điểm lại hành vi của mình.
Một lúc sau, cậu gõ trả lời: [Không có ai đâu, tao chỉ hỏi vu vơ vậy thôi.]
Tề Đông Đông: [Được rồi. Mà tao nói cho Tiểu Bạch nghe này, nếu có thằng nào nói mình bị mày bẻ cong, thì chỉ có thể là hắn vốn là gay kín, hoặc gắn là loại 1 đầy quỷ kế đa đoan, mày tuyệt đối đừng để bị lừa đấy!]
Nhìn tin nhắn của Đông Đông, Khương Duật Bạch rơi vào trầm tư. Gay kín, 1 đầy quỷ kế đa đoan, Lục Cẩm Diên dường như chẳng giống cái nào cả.
Vậy nên anh chắc chắn là trai thẳng, chỉ là vì lừa cậu để cậu yên tâm nên mới nói mình cong thôi.
“Anh Lục, mày tắm xong rồi à?” Lúc này, Đinh Hồng Vũ nhảy từ trên giường xuống, “Thế để tao vào tắm tiếp nhé.”
“Ừ, đi đi.” Lục Cẩm Diên thong thả bước ra khỏi phòng tắm.
Nghe thấy tiếng, Khương Duật Bạch vô thức nhìn về phía phòng tắm, giây tiếp theo, một thân hình bán khỏa thân ướt át đập vào mắt. Lục Cẩm Diên không mặc áo, để lộ rõ cơ ngực, cơ bụng và đường nhân ngư, những giọt nước long lanh trượt dài trên những múi cơ.
Đồng tử khẽ co lại, Khương Duật Bạch nhanh chóng quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào cuốn sách không rời mắt.
“Vãi đạn!” Thẩm Chiếu lộ vẻ mặt như bị cơ bắp làm cho lóa mắt, “Anh Lục, sao mày không mặc áo đã đi ra rồi?”
Lục Cẩm Diên liếc gã một cái: “Chẳng phải mày đã bảo trong ký túc xá toàn đàn mày con trai với nhau, không mặc áo cũng không sao à?”
Thẩm Chiếu vội vàng biện minh: “Tao nói câu đó lúc mùa hè, trời nóng chết đi được, giờ mùa thu rồi, mày cởi trần thế không lạnh à?”
“Không lạnh.” Lục Cẩm Diên đáp, lại giải thích thêm một câu, “Lúc nãy tao lấy nhầm quần áo.”
Anh đi về phía bàn, giơ tay lấy từ trong tủ ra một chiếc áo phông định mặc vào.
“Cái đó…” Khương Duật Bạch liếc nhìn qua khóe mắt, không nhịn được nhỏ giọng nhắc nhở, “Nước trên người cậu vẫn chưa lau khô kìa.”
Động tác mặc áo khựng lại, Lục Cẩm Diên nghiêng mặt cười cười: “Không sao, lát nữa là khô ngay thôi.”
Khương Duật Bạch không biết nói gì thêm, lẳng lặng lấy iPad ra vẽ.
Mười rưỡi, cậu cắm sạc iPad rồi vào phòng tắm.
Khi cậu trở ra, thấy Lục Cẩm Diên đang nằm trên giường gập bụng.
“Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên thấy cậu, dừng lại gọi: “Cậu giúp tôi giữ chân một chút được không?”
Khương Duật Bạch nhất thời chưa phản ứng kịp: “Giữ chân gì cơ?”
Lục Cẩm Diên khẽ nhếch môi: “Cậu lại đây là biết ngay.”
Khương Duật Bạch đi tới: “Giữ thế nào?”
Lục Cẩm Diên ra hiệu: “Nào, lên giường đi.”
“Hả?” Khương Duật Bạch ngơ ngơ ngác ngác, “Tại sao phải lên giường?”
“Không lên giường sao giữ chân cho tôi được?” Vẻ mặt Lục Cẩm Diên cực kỳ nghiêm túc, “Tôi thấy tự mình gập bụng không có điểm tựa, hiệu quả luyện tập giảm đi hẳn.”
Không đợi Khương Duật Bạch trả lời, anh lại dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn cậu: “Một yêu cầu nhỏ nhoi thế này, chắc Tiểu Bạch không nỡ từ chối tôi đâu nhỉ?”
Nói đến nước này rồi, Khương Duật Bạch chỉ đành đồng ý: “Được rồi.”
Lục Cẩm Diên đã giúp cậu nhiều như vậy, chút việc vặt có thể giúp ngay thế này, cậu sao nỡ từ chối chứ?
Đôi bàn chân trắng trẻo rời khỏi dép lê, Khương Duật Bạch cúi người quỳ bò lên giường.
Chỉ riêng việc Tiểu Bạch lên giường mình thôi cũng đủ khiến máu trong người Lục Cẩm Diên nóng bừng lên ngay lập tức.
Nhưng bên ngoài, anh chỉ thản nhiên chỉ huy: “Tiểu Bạch, giờ cậu ấn chặt bắp chân tôi, đừng để tôi cử động.”
Khương Duật Bạch cũng là người từng trải qua kiểm tra thể chất, biết cách gập bụng tiêu chuẩn, cậu ngoan ngoãn bò đến cuối giường, ngập ngừng một lát rồi dùng hai tay giữ lấy bắp chân thon dài săn chắc của anh. Lòng bàn tay mềm mại chạm vào làn da nóng bỏng, máu của Lục Cẩm Diên cuồn cuộn chảy gần như đạt đến điểm sôi, anh cố ý dùng sức bật người dậy.
Quả nhiên, Khương Duật Bạch hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý, suýt nữa bị lực bật của anh kéo nhào về phía trước.
“Tiểu Bạch, cậu không sao chứ?” Lục Cẩm Diên hỏi han đầy quan tâm, rồi lại đề nghị: “Hay là thế này đi, cậu quỳ lên chân tôi, dùng cả trọng lượng cơ thể ép xuống, như vậy tôi sẽ không dễ bị tuột ra.”
Khương Duật Bạch thấy cũng có lý, cậu thẳng lưng lên, quỳ hai gối trên mu bàn chân anh, lòng bàn tay ấn lên đầu gối, nhỏ giọng nhắc: “Nếu tôi đè làm cậu đau thì phải bảo tôi đấy.”
“Sao mà đau được?” Lục Cẩm Diên cười một tiếng, lại bật dậy lần nữa, “Cậu nhẹ thế này, sao làm tôi đau được?”
Tiếp đó, anh bắt đầu thực hiện các bài tập gập bụng đủ kiểu trên giường.
Mới đầu, Khương Duật Bạch còn có thể tập trung đếm giúp anh, nhưng dần dần, cậu phát hiện mỗi khi Lục Cẩm Diên bật dậy, anh lại cách cậu càng ngày càng gần.
Những giọt mồ hôi rịn ra trên đôi lông mày sâu hoắm, cùng với sự tiêu hao thể lực, mỗi lần gắng sức bật dậy anh lại phát ra tiếng thở dốc đầy quyến rũ. Lúc gần nhất, gương mặt tuấn tú của anh gần như áp sát trước mắt cậu, trán chạm trán.
Nguy hiểm hơn là, đôi mắt sâu thẳm kia luôn nhìn chằm chằm vào mặt cậu không rời, như thể mỗi lần bật dậy đều là để nhìn thật kỹ từng chi tiết trên mặt cậu vậy.
Vành tai Khương Duật Bạch lặng lẽ đỏ ửng, cậu quay mặt đi tránh ánh nhìn của anh. Những sợi tóc hơi ẩm quẹt qua má, cậu vô thức quay mặt lại.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bốn mắt nhìn nhau, chóp mũi chạm chóp mũi, hơi thở nóng rực phả qua bờ môi mang theo một cảm giác ngứa ngáy tê dại.
Cả người Khương Duật Bạch run bắn lên, quên mất sau lưng là cuối giường, cậu buông tay lùi lại như bị điện giật.
“Cẩn thận!” Lục Cẩm Diên nhanh tay lẹ mắt kéo cậu lại, đồng thời xoạc chân ra, kéo phắt cậu vào lòng mình.
Khương Duật Bạch đâm sầm vào lồng ngực rắn chắc, không kìm được khẽ kêu lên: “A…”
“Sao tự nhiên lại ngã ngửa ra thế?” Lục Cẩm Diên hai tay ôm lấy cậu, đôi chân dài bao quanh cậu, miệng thì hỏi một câu rõ ràng đã biết câu trả lời, “Nguy hiểm quá, nhỡ ngã xuống giường thì làm sao?”
“Tôi…” Khương Duật Bạch như một chú thỏ nhỏ bị hoảng sợ nép trong lòng anh, cố gắng bình ổn lại nhịp tim đang đập loạn.
Vài giây sau, cậu chợt nhận ra tư thế hiện tại của hai người quá đỗi thân mật, lại cuống cuồng vùng vẫy: “Cậu… cậu buông tôi ra trước đã!”
Bàn tay đang đặt trên đôi vai gầy của cậu siết chặt một chút, rồi Lục Cẩm Diên thuận theo buông tay.
Khương Duật Bạch cuống lên vỗ vỗ vào chân anh: “Cả chân nữa…”
Lục Cẩm Diên hạ đầu gối xuống, vẻ mặt vô cùng vô tội: “Tôi chỉ sợ cậu lại ngã xuống thôi.”
Khương Duật Bạch không nói không rằng, đỏ mặt tía tai nhanh chóng bò xuống giường, rồi quay người leo lên giường tầng trên của mình.
“Gập bụng vẫn chưa xong mà Tiểu Bạch!” Lục Cẩm Diên thò đầu ra gọi theo.
“Tôi buồn ngủ rồi, không giúp cậu nữa đâu.” Giọng Khương Duật Bạch đầy vẻ dỗi hờn, “Để… để Thẩm Chiếu giúp cậu ép chân đi.”
“Cái gì cái gì? Chân vịt á?” Thẩm Chiếu chỉ nghe thấy hai chữ cuối, “Nửa đêm nửa hôm còn có chân vịt để ăn à?”
Lục Cẩm Diên cạn lời: “Ngủ của mày đi, trong mơ cái gì cũng có.”
Khương Duật Bạch nằm xuống, một lúc lâu sau vẫn có thể cảm nhận rõ hơi nóng chưa tan trên má.
Vừa rồi, Lục Cẩm Diên cố ý ghé sát cậu như vậy sao?
Nhưng trước đây anh cũng thường xuyên tập thể dục trong ký túc xá mà, chắc là do mình nghĩ nhiều rồi.
Tất cả là tại Lục Cẩm Diên cứ đòi nói mình cong, còn tiện miệng tỏ tình nữa chứ…
Đêm đó, cả hai người ở giường trên và giường dưới đều mất ngủ.
**
Sáng sớm tinh mơ, Khương Duật Bạch thức dậy trong tiếng gọi trầm thấp.
Cậu mơ màng mở mắt, trước mắt là một khuôn mặt tuấn tú đang mỉm cười dịu dàng: “Chào buổi sáng, Tiểu Bạch.”
Nhờ những ngày ngủ chung lúc đi ký họa, cậu hoàn toàn không bị giật mình, chỉ có chút ngơ ngác: “Mấy giờ rồi?”
“Bảy giờ hai mươi.” Lục Cẩm Diên đáp, “Báo thức của cậu không reo, nên tôi gọi cậu dậy.”
Khương Duật Bạch lập tức tỉnh táo hẳn, xuống giường đi vào phòng tắm. Lục Cẩm Diên đi theo sau cậu: “Đừng vội, bữa sáng mua xong rồi, cậu rửa mặt xong là có thể ăn ngay.”
Vừa bước vào phòng tắm, Khương Duật Bạch định đánh răng thì phát hiện kem đánh răng cũng đã được bóp sẵn, đặt ngay ngắn trên cốc.
Lục Cẩm Diên tựa người vào khung cửa: “Dịch vụ trọn gói, chu đáo chứ?”
Khương Duật Bạch quay đầu nhìn anh, rồi lại quay đi nhét bàn chải vào miệng, lúng búng nói: “Cảm ơn.”
Đêm qua ở giường dưới thỉnh thoảng lại nghe tiếng trở mình, chứng tỏ Lục Cẩm Diên cũng không ngủ sâu giấc giống cậu, nhưng tại sao sáng nay anh lại dậy sớm hơn cậu mà vẫn tràn đầy năng lượng thế nhỉ? Đúng là sức lực mỗi người mỗi khác.
Rửa mặt xong, cậu vội vàng ăn vài miếng bữa sáng rồi định ra cửa.
“Không phải vội, mang sữa lên lớp mà uống.” Lục Cẩm Diên nhét hộp sữa vào tay cậu, “Tôi đạp xe đưa cậu đến tòa nhà giảng đường.”
Khương Duật Bạch nhận lấy sữa: “Thế cậu có bị muộn giờ học không?”
“Không sao, tôi đạp xe nhanh lắm, không muộn được đâu.” Lục Cẩm Diên mỉm cười, đeo ba lô đi trước ra khỏi phòng.
Tiết học buổi sáng nhanh chóng kết thúc, Khương Duật Bạch theo dòng người bước ra khỏi giảng đường, bên tai nghe thấy tiếng la hét nhỏ của các nữ sinh.
Cậu không hiểu chuyện gì, nhìn xuống theo bậc thang, một bóng dáng quen thuộc đập vào mắt.
Lục Cẩm Diên mặc một bộ đồ năng động ngồi trên yên xe đạp, đôi chân dài thẳng tắp lười biếng chống dưới đất, giơ tay vẫy vẫy cậu, nở một nụ cười rạng rỡ: “Tiểu Bạch, ở đây!”
“Á á á anh ấy cười kìa á á á!”
“Là hướng về phía tụi mình kìa! Có phải anh ấy đang cười với mình không á á á!”
Mấy bạn nữ bên cạnh ôm mặt, gần như muốn ngất lịm trước nụ cười của đại nam thần trường.
Khương Duật Bạch hơi cạn lời, đeo ba lô đi xuống bậc thang: “Sao cậu lại đến đây?”
“Tan học sớm nên qua đón cậu đi ăn trưa.” Lục Cẩm Diên tươi cười nhìn cậu, “Trưa nay muốn ăn gì?”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Tôi chưa nghĩ ra.”
“Nếu chưa nghĩ ra thì để tôi quyết định nhé.” Lục Cẩm Diên ra hiệu, “Tiểu Bạch, lên xe.”
Khương Duật Bạch luôn cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng thói quen hình thành bấy lâu nay vẫn khiến cậu ngoan ngoãn ngồi lên xe đạp của Lục Cẩm Diên.
Chiều nay không có tiết, ăn trưa xong cậu dự định đến tiệm xăm làm thêm.
“Tiểu Bạch, để tôi đưa cậu đến tiệm.” Lục Cẩm Diên đi theo sau cậu ra ngoài.
“Không cần đâu, tôi muốn đi bộ qua đó.” Lần này, Khương Duật Bạch kiên quyết từ chối, “Vừa ăn xong, hơi no nên muốn đi dạo.”
“Cũng được.” Lục Cẩm Diên suy nghĩ một lát rồi không ép nữa, “Vậy hẹn tối gặp nhé, Tiểu Bạch.”
“Tạm biệt.” Khương Duật Bạch khẽ vẫy tay, một mình đi ra ngoài trường.
Kết quả đến tối, Lục Cẩm Diên lại xuất hiện đúng giờ ở đầu con ngõ nhỏ, tay còn xách một chiếc hộp nhỏ tinh tế.
Khương Duật Bạch không khỏi thắc mắc: “Đội bóng không phải tập à?”
Cả ngày hôm nay, tần suất Lục Cẩm Diên xuất hiện bên cạnh cậu có phải là hơi cao quá rồi không?
“Tập xong rồi.” Lục Cẩm Diên giơ hộp bánh ngọt trong tay lên, “Tôi mua bánh Tiramisu cậu thích đây, đúng cái tiệm cậu hay ăn nhất ấy.”
“Cảm ơn.” Khương Duật Bạch đưa tay định nhận bánh theo phản xạ.
“Để tôi xách về cho.” Lục Cẩm Diên lại thu tay lại, “Tối nay ăn ở ngoài trường luôn nhé, được không?”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát rồi đồng ý: “Được.”
Họ đi xuyên qua con ngõ tối om hướng về phía phố thương mại. Vừa ra khỏi đầu ngõ, cùng với tiếng kêu thét của chủ xe, một chiếc mô tô mất lái lao thẳng về phía Khương Duật Bạch.
“Cẩn thận!” Sắc mặt Lục Cẩm Diên biến đổi, nhanh như chớp xoay người ôm chặt cậu vào lòng che chở, còn cánh tay anh thì đập mạnh vào bức tường xi măng, bị quán tính kéo lê một đoạn. Chiếc bánh ngọt văng ra khỏi tay.
Chiếc mô tô không hề dừng lại, rú ga tiếp tục lao đi.
“Có sao không?” Lục Cẩm Diên vội vàng buông cậu ra, kiểm tra khắp người, “Có bị va vào đâu không?”
“Tôi không sao…” Khương Duật Bạch vẫn chưa hoàn hồn, “Còn cậu? Cậu có bị thương không?”
“Không có.” Lục Cẩm Diên nén cơn đau điếng từ cánh tay truyền đến, khẽ mỉm cười, “Chỉ tiếc cái bánh Tiramisu thôi.”
Tuy nhiên, ánh mắt của Khương Duật Bạch rơi trên cánh tay anh, cậu tinh mắt phát hiện tay áo phông trắng dường như đã bị mài rách, lờ mờ thấy máu đang thấm ra ngoài.
Sắc mặt cậu lập tức trở nên trắng bệch: “Cánh tay… tay cậu đang chảy máu!”
Thấy không giấu được nữa, Lục Cẩm Diên nhẹ nhàng an ủi: “Không sao đâu, lát nữa đến phòng y tế xử lý một chút là được.”
Trong khi nói, máu đã men theo đầu ngón tay nhỏ xuống.
Màu đỏ tươi kích thích nhãn cầu, Khương Duật Bạch cắn môi dưới, đôi mắt xinh đẹp phủ một lớp sương mờ: “Tại sao vừa rồi cậu… lại chắn trước mặt tôi?”
Cậu thà người chảy máu là mình còn hơn thấy người khác vì mình mà bị thương.
Bởi vì cậu không xứng, không xứng để bất cứ ai đối xử tốt với mình như vậy…
“Thật sự không sao mà, chảy chút máu này thì thấm thía gì, lúc tôi chơi bóng rổ còn bị thương nặng hơn thế này nhiều.” Lục Cẩm Diên giơ bàn tay không bị thương lên, giống như đối đãi với một báu vật quý giá nhất gian trần, dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào má cậu, giọng nói như nửa đùa nửa thật: “Tôi da dày thịt béo chịu được mà, chỉ cần cậu không sao là tốt rồi.”
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, ngước mắt nhìn anh: “Tại sao?”
Tại sao Lục Cẩm Diên lại đối xử tốt với cậu như vậy?
Đầu ngón tay men theo đường nét khuôn mặt trượt xuống, Lục Cẩm Diên gần như thở dài hỏi ngược lại: “Cậu nói xem, Tiểu Bạch?”
Ánh mắt anh dịu dàng và tập trung, câu trả lời mà cậu vẫn luôn cố ý lờ đi đã cận kề trước mắt.
Hơi thở của Khương Duật Bạch nghẹn lại, nhịp tim đột ngột lỗi một nhịp.
Hết chương 42

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu