Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ Tề Đông Đông ra, Khương Duật Bạch không có người bạn nào thực sự thân thiết. Nhưng cả cậu và Tề Đông Đông đều là trai cong, thế nên cậu cũng không biết cách hành xử bình thường giữa những người bạn trai thẳng là như thế nào.
Có lẽ việc uống chung một chai nước đối với trai thẳng là chuyện hết sức bình thường, dù sao thì hiện tại Lục Cẩm Diên vẫn chưa biết xu hướng tính dục của cậu là nam.
Nghĩ đến đây, Khương Duật Bạch nén lại chút không tự nhiên trong lòng, cố gắng khiến bản thân trông không có vẻ gì là làm quá.
Lục Cẩm Diên nhìn cậu, đột nhiên lại đưa chai nước khoáng cho cậu, cười hỏi: “Hay là, cậu cũng muốn uống?”
Khương Duật Bạch không cần suy nghĩ liền lắc đầu từ chối: “Tôi không uống.”
Lục Cẩm Diên nhướng mày, nhìn lướt qua miệng chai mình vừa chạm vào, cũng không nói gì thêm, tiện tay đặt chai nước lại bàn.
Khương Duật Bạch cụp mi, dùng đũa gẩy gẩy sợi bún, thấy hình như không còn nóng lắm mới bắt đầu ăn tiếp.
Nhưng vì đã có bài học trước đó, lần này cậu ăn rất từ tốn và cẩn thận, nhai nuốt nhẹ nhàng, gần như không phát ra tiếng động nào.
Ăn được vài miếng, ánh mắt cứ dán chặt trên đỉnh đầu khiến cậu không thể ngó lơ, đành phải ngước lên: “Cậu không ăn à?”
“Ăn chứ.” Lục Cẩm Diên cười híp mắt đáp, rồi trước khi động đũa, anh gắp trứng cút trong bát mình bỏ sang bát cậu, “Thấy lúc nãy cậu ăn trứng cút đầu tiên, ăn thêm hai quả nữa đi.”
Khương Duật Bạch nhìn hai quả trứng cút nhỏ xíu, định nói gì đó, cuối cùng lời ra đến miệng lại thành: “Cảm ơn.”
Từ khi quen nhau đến giờ, dường như cậu lúc nào cũng nói lời cảm ơn với Lục Cẩm Diên.
Chẳng mấy chốc, hai người đã lần lượt ăn xong.
Lục Cẩm Diên uống sạch cả nước dùng cà chua, hài lòng đi theo sau bạn học Khương, hỏi: “Chiều nay cậu còn tiết không?”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Hết rồi.”
“Vậy cùng về ký túc xá nhé?” Lục Cẩm Diên đưa ra lời mời.
Khương Duật Bạch tự mình rẽ sang một con đường nhỏ khác: “Tôi phải ghé siêu thị mua tấm đệm.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Vậy tôi cũng đi siêu thị một chuyến.” Lục Cẩm Diên một tay đút túi quần, cũng quay hướng đi theo, “Đúng rồi, đêm qua nằm giường tôi thấy thế nào?”
Giọng điệu của anh rất nghiêm túc, cứ như thể chỉ đơn thuần là đang quan tâm đến trải nghiệm sử dụng chiếc giường của mình mà thôi.
Bước chân Khương Duật Bạch hơi khựng lại, không kìm được mà nhớ tới mùi hương cứ vương vấn quanh mình suốt đêm qua. Nó không những không đáng ghét, mà còn khiến một người vốn trằn trọc như cậu hiếm khi có được một giấc ngủ ngon tới sáng.
Website TruyenLau.com
Dĩ nhiên, cậu sẽ không đời nào nói nhiều như thế với Lục Cẩm Diên, chỉ giữ kẽ đáp một câu: “Cũng được.”
“Thế thì tốt.” Lục Cẩm Diên bật cười, “Đi thôi, để tôi giúp cậu chọn đệm.”
Trong khuôn viên Đại học A có một siêu thị lớn, hầu như tất cả nhu yếu phẩm sinh viên cần đều có thể tìm thấy ở đây. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giờ này siêu thị không đông lắm, nhưng khi hai người vừa bước vào vẫn thu hút phần lớn ánh nhìn của mọi người xung quanh.
Lục Cẩm Diên quen thuộc đi tới quầy thu ngân, lịch sự hỏi: “Chào dì, xin hỏi đệm để ở đâu ạ?”
Dì thu ngân chỉ hướng: “Đệm đều ở dãy kệ đằng kia kìa.”
“Cảm ơn dì.” Lục Cẩm Diên cảm ơn xong liền quay sang người bên cạnh, “Đi thôi, qua xem thử.”
Đệm được xếp trên tầng cao nhất của giá hàng, đủ các loại từ đệm bông ép, đệm lông vũ đến đệm tơ tằm.
Khương Duật Bạch ngước nhìn vài cái rồi kiễng chân định lấy một bộ xuống.
Nhưng giá treo quá cao, cậu vươn dài cánh tay mà đầu ngón tay chỉ vừa chạm tới mép túi, muốn lấy xuống một cách suôn sẻ có chút khó khăn.
Thực ra ban nãy cậu đã thấy bên cạnh đó có ghế gỗ, chỉ cần đứng lên chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nhưng lúc này Lục Cẩm Diên đang đứng ngay sau lưng, cậu không muốn tỏ ra mình lùn, đành cố gắng kiễng chân cao thêm chút nữa.
Chỉ một chút, một chút nữa thôi là…
Giây tiếp theo, cơ thể cậu mất thăng bằng ngã ngửa về phía sau.
“Cẩn thận.” Phía sau truyền đến giọng nói trầm ấm quen thuộc, một bàn tay to lớn kịp thời giữ chặt vai cậu, tấm lưng gầy cũng va vào một khuôn ngực ấm áp và săn chắc.
Gầy thật.
Đó là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Lục Cẩm Diên.
Ý nghĩ thứ hai: Thơm quá.
Anh không ngửi nhầm, mùi hương thoang thoảng còn vương lại trên giường chính là mùi trên người bạn học Khương…
Khương Duật Bạch bừng tỉnh, bước lên một bước thoát khỏi vòng tay đối phương, hơi ngượng ngùng giải thích: “Tôi đứng không vững.”
Lục Cẩm Diên cũng lấy lại tinh thần, giọng điệu như thường: “Để tôi lấy cho, cậu chọn bộ nào?”
Sau khi mua xong, trong lúc Khương Duật Bạch xếp hàng thanh toán, Lục Cẩm Diên đứng đợi ở cửa nghịch điện thoại, màn hình bỗng nảy ra khung chat WeChat.
Thẩm Chiếu: [Anh Lục! Cơm của bọn tao đâu! Mày bay sang tận Mỹ mua cơm đấy à?]
Thẩm Chiếu: [(Khóc lóc thảm thiết.jpg)]
Lục Cẩm Diên ngước nhìn bầu trời trong xanh, sau đó gõ chữ trả lời: [Về ngay đây, đợi đấy.]
Lúc này, một nữ sinh đi ngang qua bước tới, hào hứng hỏi: “Lục Cẩm Diên? Là cậu đúng không?”
Lục Cẩm Diên nhìn đối phương một cái, mặt không đổi sắc đáp: “Không phải, bạn nhận nhầm người rồi.”
“Ơ?” Nữ sinh ngạc nhiên, “Không nhầm đâu mà! Ảnh cậu chơi bóng rổ còn dán trên tường ký túc xá bọn tôi đây này!”
Lục Cẩm Diên: “…”
Anh nói bằng giọng ôn hòa nhưng chắc nịch: “Thật sự không phải tôi đâu.”
Nữ sinh bị thái độ kiên định của anh làm cho hoang mang, nhất thời không khỏi nghi ngờ chính mình: “Thật sự không phải hả? Nhưng mà… trông cậu giống hệt nam thần trường mà…”
Lục Cẩm Diên vừa nói chuyện với cô ấy vừa để ý cửa siêu thị, thấy bạn học Khương bước ra liền lập tức tiến tới đón lấy: “Để tôi cầm giúp cho.”
“Không sao, không nặng đâu.” Khương Duật Bạch từ chối sự giúp đỡ, rồi sực nhớ ra lời nhắn của bạn cùng phòng, giọng có chút áy náy, “Tôi quên mất một việc, Thẩm Chiếu nhờ tôi nhắc cậu mua cơm cho cậu ta.”
“Không sao, giờ đi mua cho bọn họ cũng chưa muộn.” Lục Cẩm Diên mỉm cười với cậu rồi đi theo sau về hướng nhà ăn.
“Sao lại không phải Lục Cẩm Diên nhỉ…” Cô gái đứng lại tại chỗ vò đầu bứt tai suy nghĩ, bỗng vỗ trán một cái, “Khương Duật Bạch! Người còn lại hình như là Khương Duật Bạch!”
Nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, cô gái tự lẩm bẩm: “Đúng là trai đẹp chỉ chơi với trai đẹp…”
**
Một tuần sau khi dọn vào ký túc xá, Khương Duật Bạch đã chính thức trở thành một mảnh ghép của phòng 611 khoa Tài chính.
Trước đây cậu chưa từng nghĩ quan hệ giữa các bạn cùng phòng lại có thể hòa thuận đến mức này, những người bạn mới đứng đầu là Lục Cẩm Diên thường nhiệt tình đến mức khiến cậu không biết phải đáp lại ra sao.
Cũng may họ không cùng khoa, thời khóa biểu cơ bản không trùng nhau, lúc rảnh rỗi cậu thường ở phòng vẽ tranh hoặc đi làm thêm bên ngoài, nên thời gian ở ký túc xá đa phần là để ngủ, thỉnh thoảng mới bị ép tham gia các hoạt động tập thể của phòng.
Ngoại trừ việc các bạn cùng phòng rất thích cởi trần đi đi lại lại trong phòng khiến cậu mãi không quen nổi, thì những thứ khác cậu dần thích nghi được hết.
Thay đổi lớn nhất chính là cậu có thêm một cạ cứng ăn uống.
Kể từ hôm ăn bún cà chua ở nhà ăn số 2, Khương Duật Bạch thường xuyên né giờ cao điểm để tới đó ăn.
Mà Lục Cẩm Diên thì luôn xuất hiện thần không biết quỷ không hay ngay sau lưng cậu, đề cử món ngon cho cậu, rồi ngồi chung bàn ăn với cậu.
Ăn xong, hai người lại mỗi người xách một hộp cơm mang về cho những người còn lại trong phòng.
Sau một thời gian tiếp xúc, Khương Duật Bạch hiểu Lục Cẩm Diên chính là kiểu người đối xử rất tốt với bạn bè, nhiều hành động có vẻ thân mật thường ngày cũng chỉ là để giúp cậu hòa nhập với môi trường mới tốt hơn mà thôi.
“Tiểu Bạch, chiều nay đội trường có trận đấu tập bóng rổ, cậu có muốn đi xem không?” Lục Cẩm Diên đặt hộp cơm xuống, thuận miệng hỏi một câu.
Khương Duật Bạch chớp chớp mắt: “Đấu tập bóng rổ?”
“Đúng đúng, Giải bóng rổ sinh viên toàn quốc sắp tới rồi mà? Giờ là đấu tập trong trường để tuyển ra đội hình đại diện Đại học A đi thi đấu đấy!” Thẩm Chiếu vừa và cơm vừa hăng hái giải thích, “Lúc đó chắc chắn anh Lục sẽ đánh cho bọn nó tơi bời hoa lá hẹ, đặc biệt là cái bọn Đại học B bên cạnh!”
Lại là một lĩnh vực mà cậu chưa từng chạm tới, Khương Duật Bạch ngây ngô gật đầu.
Lục Cẩm Diên nghiêng mặt: “Cậu muốn đi xem không?”
“Tôi…” Khương Duật Bạch do dự một chút, quyết định nói thật, “Tôi không hiểu về bóng rổ cho lắm.”
“Cái gì?” Thẩm Chiếu suýt nữa phun cả ngụm nước ra ngoài, mặt đầy vẻ không thể tin nổi chỉ vào cậu, “Lại có đứa con trai không biết chơi bóng rổ á?”
Khương Duật Bạch cụp mắt, bàn tay đặt trên bàn vô thức siết chặt mép sách.
Lục Cẩm Diên bình thản đỡ lời: “Không biết chơi bóng rổ là chuyện bình thường, chẳng lẽ mày biết vẽ tranh chắc?”
Thẩm Chiếu nghệt mặt ra: “Ơ kìa… chơi bóng rổ với vẽ tranh sao mà đánh đồng được?”
“Ăn cơm của mày đi, lúc ăn không nói chuyện.” Lục Cẩm Diên lườm hắn một cái cảnh cáo, khi quay sang nhìn Khương Duật Bạch ánh mắt lại dịu lại, “Không muốn xem cũng không sao, thực ra tôi định nhờ cậu mang cho tôi chai nước ấy mà.”
“Mang nước?” Khương Duật Bạch lặp lại, giọng nghiêm túc hỏi, “Đội bóng rổ của các cậu không chuẩn bị nước uống à?”
Lục Cẩm Diên: “…”
Hai người nhìn nhau vài giây, Lục Cẩm Diên nhìn vào đôi mắt trong veo không chút tạp chất của đối phương, cười đầu hàng: “Phải rồi nhỉ, chắc chắn đội có chuẩn bị nước chứ, không làm phiền bạn học Tiểu Bạch nữa.”
“Gì vậy?” Thẩm Chiếu không sợ chết tiếp tục chen mồm vào, “Đám con gái xếp hàng chờ đưa nước cho nam thần trường có thể vây quanh sân bóng bảy vòng, anh Lục mày mà còn sợ không có nước uống à?”
Lục Cẩm Diên mỉm cười nhẹ nhàng, ân cần hỏi ngược lại: “Tiểu Chiêu, có phải mày không muốn tao mua cơm cho mày nữa đúng không?”
Thẩm Chiếu lập tức gào khóc thảm thiết: “Aaaaa! Anh Lục, mày đừng gọi tao là Tiểu Chiêu mà aaaaa!”
**
Buổi chiều, trong ký túc xá chỉ còn lại một mình Khương Duật Bạch.
Cậu ngủ một giấc dậy, sờ đến điện thoại mới thấy Tề Đông Đông đã gửi cho mình mười mấy tin nhắn liên tiếp.
Tề Đông Đông: [Tao đi xem nam thần trường đánh bóng rồi này!]
Tề Đông Đông: [Aaaaa nam thần ra sân rồi!]
Tề Đông Đông: [Aaaaaaaaa nam thần ghi bàn rồi!!!]
Tin nhắn tiếp theo là một bức ảnh chụp trộm.
Trong ảnh, Lục Cẩm Diên đang bật cao ném bóng, dù cách một khoảng xa nhưng vẫn có thể thấy rõ đường xương hàm sắc sảo và những khối cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay, một luồng hormone mạnh mẽ như muốn tràn ra khỏi màn hình.
Khác với vẻ lịch sự ôn hòa thường ngày, Lục Cẩm Diên trên sân bóng tỏa ra khí chất ngút ngàn như một con sói đầu đàn đang chờ cơ hội vồ mồi.
Nhìn màn hình tràn ngập ảnh và chữ trực tiếp, Khương Duật Bạch bỗng nhiên hơi hối hận một chút, có phải cậu không nên từ chối lời mời của Lục Cẩm Diên không?
Đang lúc thẩn thơ thì khung chat lại nhảy lên một tin nhắn mới.
Tề Đông Đông: [Đúng rồi, suýt quên mất giờ mày là bạn cùng phòng với Lục Cẩm Diên! Bảo bối ơi, mày sao thế, không đi cổ vũ cho bạn cùng phòng à?]
Khương Duật Bạch: [Tao đang ngủ trưa.]
Tề Đông Đông: [Cái gì? Mày ngủ trưa?]
Tề Đông Đông: [Ngủ trưa mà quan trọng hơn cả xem nam thần trường đánh bóng à?]
Khương Duật Bạch: […]
Khương Duật Bạch: [Mày cũng hiểu bóng rổ à?]
Tề Đông Đông: [Có gì mà không hiểu? Con trai đứa nào chẳng từng chạm vào quả bóng, cứ ném đại thôi!]
Khương Duật Bạch khẽ thở dài, chẳng lẽ cậu phải dành thời gian đi học chơi bóng rổ nữa à?
Tề Đông Đông: [Mà này, bảo bối, mày ở chung với nam thần cũng được một thời gian rồi, mày thật sự không có cảm giác gì với hắn luôn hả?]
Khương Duật Bạch: [Cảm giác gì?]
Tề Đông Đông: [Cảm giác muốn được hắn ngủ ấy!]
Khương Duật Bạch: […]
Khương Duật Bạch: [Không có.]
Tề Đông Đông im lặng một hồi rồi lại gửi tin nhắn: [Bảo bối, mày đúng là gay thật mà, đúng không?]
Khương Duật Bạch: [Chẳng phải mày giúp tao xác nhận rồi sao?]
Hồi đó khi còn học cấp ba, hoa khôi xinh đẹp nhất trường tỏ tình với cậu, bị cậu từ chối xong liền khóc lóc hỏi: “Cậu là gay phải không?”
Cậu về nhà tra cứu một số tài liệu liên quan, càng xem càng thấy mông lung nên không nhịn được kể chuyện này cho bạn thân.
Không ngờ Tề Đông Đông thở phào nhẹ nhõm tại chỗ, một mạch tự thú luôn xu hướng tính dục của mình, sau đó còn tích cực bắt cậu làm một bài kiểm tra.
Kết quả kiểm tra cho thấy, cậu đúng là gay thật.
Tề Đông Đông: [Là tao… nhưng mày chưa bao giờ yêu đương với nam giới, bảo mày xem phim gay mày cũng không muốn xem, thậm chí với mồi ngon như Lục Cẩm Diên mày cũng không có cảm giác, thế là có vấn đề rồi!]
Khương Duật Bạch suy nghĩ một phút rồi gõ chữ: [Nhưng tao thật sự không thích con gái.]
Tề Đông Đông: [Bảo bối à mày hoàn toàn thiếu kinh nghiệm thực chiến, giờ tao cũng không dám chắc nữa, hay mày là người vô tính luyến nhỉ?]
Khương Duật Bạch: [Vô tính luyến là gì?]
Tề Đông Đông: [Thế này đi! Tao gửi cho mày ít tài liệu nhé, mày nghiền ngẫm cho kỹ rồi nói lại cảm nhận cho tao!]
Khương Duật Bạch: [Tài liệu gì?]
Lát sau, Tề Đông Đông gửi qua một đường link.
Tề Đông Đông: [Tao đã lùng sục từ kho tài liệu ra cho mày vài bộ phim đồng tính cực kỳ thanh thuần, mày cứ thử xem trước xem sao.]
Khương Duật Bạch: […]
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cậu nhìn đồng hồ rồi hỏi trong nhóm chat 611: [Khi nào mọi người về?]
Thẩm Chiếu: [Tối nay đội bóng rổ liên hoan, bọn tôi đi ăn ké!]
Chu Phong: [Tiểu Bạch, cậu có đi không?]
Khương Duật Bạch: [Tôi không đi đâu, mọi người chơi vui nhé.]
Sau khi có câu trả lời, cậu lăn xuống giường, như kẻ trộm làm việc xấu mà kéo rèm cửa kín mít, lại cẩn thận xác nhận cửa phòng đã đóng chặt mới quay lại bàn.
Mở máy tính, nhấp vào đường link, thấy hiện ra vài thư mục.
Tệp: Bài tập thi tiếng Anh
Tệp: Bài tập thi Toán
…
Khương Duật Bạch đầy dấu chấm hỏi trên đầu, gửi nhầm file à?
Nhưng mà, Tề Đông Đông yêu học hành từ bao giờ thế?
Cậu nghi hoặc mở tệp bài tập tiếng Anh ra, những bộ phim đồng tính ẩn giấu bên trong mới thực sự lộ diện.
Khương Duật Bạch hít một hơi thật sâu, như người chiến sĩ chuẩn bị ra trận mà hạ quyết tâm nhấp vào video.
Đây là một bộ phim đồng tính mang phong cách nhẹ nhàng, phong cảnh làng quê đẹp như tranh vẽ, hai nhân vật chính là hai thiếu niên Âu Mỹ thanh tú, chất lượng hình ảnh tiêu chuẩn, tiếng Anh thuần túy không phụ đề, nhưng Khương Duật Bạch nghe không gặp trở ngại gì.
Ngay lúc cốt truyện đang đi vào cao trào, cửa ký túc xá đột nhiên vang lên một tiếng “cạch”.
Vì đang đeo tai nghe lại quá tập trung vào nội dung phim nên Khương Duật Bạch hoàn toàn không phát hiện ra có người đi vào.
Trong phòng tối om, Lục Cẩm Diên tưởng bạn học Khương kéo rèm ngủ bù nên cố ý rón rén bước chân.
Đi vào trong, anh lại thấy Khương Duật Bạch đang ngồi trước bàn, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính.
Ánh sáng xanh u tối của màn hình hắt lên gương mặt cậu, làm nổi bật đôi lông mi dài cong vút, toát lên một vẻ đẹp gần như lạnh lùng.
Lục Cẩm Diên lặng lẽ tiến lại gần, nghĩ nghĩ một chút rồi cố ý gây ra tiếng động nhỏ vì sợ mình đột ngột xuất hiện sẽ làm cậu giật mình.
Nhưng Khương Duật Bạch vẫn không có phản ứng.
“Khụ khụ…” Anh đành phải hắng giọng nhắc nhở, “Bạn học Tiểu Khương, cậu đang xem cái gì đấy?”
Quả nhiên, Khương Duật Bạch bị âm thanh bất thình lình làm cho giật nảy mình, lập tức giật tai nghe xuống, ánh mắt nhìn anh như một con thú nhỏ bị kinh động.
“Làm cậu sợ à?” Lục Cẩm Diên đi tới sau lưng cậu, cười liếc nhìn màn hình, “Xem cái gì hay ho mà chăm chú thế?”
Khương Duật Bạch quay mặt đi, vẻ mặt trông rất bình tĩnh nhưng trong miệng thì bắt đầu bịa chuyện: “Tôi đang xem… phim kể về hai anh em tốt lớn lên bên nhau giúp đỡ lẫn nhau…”
Thế nhưng ngay lúc này, bộ phim thanh thuần cuối cùng cũng chuyển sang phân đoạn không được thanh thuần cho lắm.
Thế là, cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn cặp “anh em tốt” kia ngồi trên sofa vải, ôm hôn nhau thắm thiết và nồng cháy.
Khương Duật Bạch: …
Lục Cẩm Diên: …
**
Chan: *Xoa cằm suy nghĩ*
Hết chương 05
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.