Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 74: CHƯƠNG 74

Ngoại truyện 04:
Nếu
02
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Sáng hôm sau, mưa tạnh trời quang.
Đồng hồ sinh học của Lục Cẩm Diên luôn rất chuẩn xác, vừa tỉnh giấc, mắt chưa mở đã thấy có gì đó sai sai.
Đứa bé tối qua ngoan ngoãn ôm tay anh chẳng biết từ lúc nào đã ôm chặt lấy eo anh, đôi chân ngắn trắng nõn gác lên bụng anh, chẳng khác gì một chú gấu Koala đang treo trên người.
Anh vô thức nhíu mày định đẩy người ra, nhưng ánh mắt chạm vào gương mặt đang ngủ say kia, chẳng hiểu sao lại không nỡ ra tay.
Khương Duật Bạch ngủ rất ngon, mỗi nhịp thở đôi môi đỏ hồng lại khẽ hé mở, khóe miệng còn vương một vệt nước miếng. Trông hơi bẩn nhưng phần nhiều là đáng yêu.
Lục Cẩm Diên nhìn một lúc, không nhịn được dùng mu bàn tay lau nước miếng cho cậu bé.
“Két” một tiếng, cửa phòng bị đẩy nhẹ từ bên ngoài.
Tô Ngọc Thù định tranh thủ lúc con trai đang ngủ vào nhìn một cái, kết quả thấy trên giường có thêm một cậu bé lạ mặt liền sững sờ.
Đúng lúc này, Lục Cẩm Diên quay mặt lại nhìn bà.
“Tiểu Diên?” Tô Ngọc Thù bừng tỉnh, ngạc nhiên nhìn cậu bé đang bám trên người con trai mình như con bạch tuộc, “Đứa, đứa bé này là ai?”
Tiếng động bên tai làm Khương Duật Bạch tỉnh giấc, cậu mơ màng hé mi, giọng sữa mềm mại: “Anh ơi…”
“Dậy thôi.” Lục Cẩm Diên gạt tay cậu bé ra rồi ngồi dậy, giọng điệu nghe rất bình tĩnh, “Chào buổi sáng mẹ, em ấy ở nhà bên cạnh ạ.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Khương Duật Bạch ngẩn ngơ dụi mắt, bỗng thấy trong phòng có thêm một người liền giật mình run lên, nhanh chóng trốn sau lưng Lục Cẩm Diên, bàn tay nhỏ túm chặt lấy vạt áo ngủ của anh.
“Đứa nhỏ nhà hàng xóm sao?” Tô Ngọc Thù bước vào phòng, dịu dàng hỏi, “Bé con, cháu tên là gì thế?”
“Em ấy tên là Khương Duật Bạch.” Lục Cẩm Diên nắn nắn tay cậu bé, chủ động giải thích, “Tối qua sấm to quá nên em ấy sợ.”
Con trai vốn không thích gần gũi với ai, lần này lại để một đứa trẻ hàng xóm ngủ trên giường mình cả đêm, trong lòng Tô Ngọc Thù có chút phức tạp nhưng vẫn mỉm cười hiền hậu: “Tiểu Bạch, lát nữa ăn sáng cùng chúng ta nhé, được không?”
Khương Duật Bạch ló nửa cái đầu nhỏ ra sau lưng Lục Cẩm Diên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn bà đầy rụt rè, không nói lời nào. Website TruyenLau.com
“Em ấy lẻn ra ngoài, người nhà vẫn chưa biết đâu ạ.” Lục Cẩm Diên quyết định nói thật, “Bây giờ con phải đưa em ấy về ngay.”
Mười phút sau, Lục Cẩm Diên đưa cậu bé về căn phòng đó.
TruyenLau.com Ngay khi anh định quay người rời đi thì tay lại bị nắm lấy.
“Anh ơi, anh còn đến nữa không ạ?” Khương Duật Bạch mếu máo, trông như sắp khóc nhưng đang cố gắng nhịn.
“Đừng khóc mà.” Lục Cẩm Diên sợ nhất là cậu rơi lệ, lập tức hứa hẹn: “Anh sẽ lại tới tìm em.”
Khương Duật Bạch dồn dập hỏi: “Khi nào ạ?”
“Sớm thôi—chiều mai nhé.” Lục Cẩm Diên đưa ra một thời gian cụ thể, “Lúc đó anh sẽ mang quà cho em.”
Đứa trẻ này thật quá dễ dỗ, Khương Duật Bạch gật đầu lia lịa: “Vâng ạ!”
Thế là từ giây phút Lục Cẩm Diên rời đi, cậu bé bắt đầu chờ đợi buổi chiều ngày mai tới. Ngoài lúc ăn ngủ, thời gian còn lại cậu đều đứng trên ghế nhỏ bò ở cửa sổ ngóng trông, có điều lần này không phải vì ngưỡng mộ đám trẻ chơi dưới lầu, mà là mong chờ anh Diên Diên của cậu.
May sao chiều hôm sau Lục Cẩm Diên xuất hiện đúng giờ.
Anh bước vào sân biệt thự, ngước nhìn thấy bóng hình nhỏ bé đang bò ở cửa sổ liền rảo bước lên lầu. Vừa vào cửa, một cục thịt nhỏ nóng hổi đã nhào vào lòng.
“Anh ơi!” Khương Duật Bạch cố vươn cánh tay ôm chặt anh, dùng đôi má phúng phính cọ vào cổ anh, như một con vật nhỏ hoàn toàn không có sự phòng bị với con người.
Lục Cẩm Diên đứng vững lại, một bàn tay giấu sau lưng: “Buông anh ra đã, anh có quà cho em này.”
“Quà!” Khương Duật Bạch sáng mắt lên, bàn tay nhỏ quen thuộc thò vào túi anh lục lọi, lục mãi không thấy kẹo liền thắc mắc: “Kẹo, không có…”
“Không phải kẹo.” Lục Cẩm Diên không nhịn được cười, đưa bàn tay đang giấu sau lưng ra, “Tặng em này.”
Trên tay anh là một con gấu bông thỏ trắng muốt, đôi tai dài rủ xuống, đôi tay tròn ngắn ôm lấy một củ cà rốt, trông vừa đáng yêu vừa xinh xắn. Khương Duật Bạch vui sướng nhận lấy món đồ chơi, tò mò xoay đi xoay lại, bàn tay nhỏ bóp bóp đôi tai thỏ mềm mại.
“Đây là thỏ bông, bé thỏ đấy.” Lục Cẩm Diên xoa xoa củ cà rốt con thỏ ôm, “Trông có giống em không?”
Từ khi chú thỏ anh nuôi bị đem đi, anh đã buồn rất lâu. Sau đó vô tình thấy con thỏ bông này trong trung tâm thương mại, anh đã lén dùng tiền tiêu vặt tiết kiệm được để mua nó. Nhưng mua về cũng không dám bày ra phòng đường hoàng mà chỉ giấu trong tủ, mãi đến hôm nay mới mang tặng cho Khương Duật Bạch.
“Thỏ thỏ…” Khương Duật Bạch ôm con thỏ trước ngực, hé miệng cười bắt chước biểu cảm của con thỏ.
Lục Cẩm Diên bị chọc cười, gương mặt nhỏ vốn luôn đoan trang nghiêm túc giờ đã giãn ra, anh dắt tay cậu bé ngồi xuống đất: “Sau này em có thể ôm thỏ bông đi ngủ, sẽ không sợ nữa.”
Khương Duật Bạch chớp mắt, quẳng luôn con thỏ sang một bên rồi nhào vào lòng anh: “Ngủ với anh cơ!”
“Không được đâu, em không thể ngày nào cũng ngủ với anh được.” Lục Cẩm Diên không đẩy cậu ra mà ôm cậu rồi trầm ngâm suy nghĩ: “Nhưng mà, tại sao cha em lại nhốt em trong phòng nhỉ…”
Câu hỏi này đã làm khó Lục Cẩm Diên suốt một thời gian dài. Nhưng suy nghĩ của trẻ con không phức tạp đến thế, trong nhận thức của anh, họ vẫn có thể chơi cùng nhau, miễn là không để người lớn phát hiện.
Kỳ nghỉ hè trôi qua, Lục Cẩm Diên tiếp tục đi học trường mẫu giáo quý tộc. Mỗi ngày tan học, anh đều tìm cơ hội lẻn sang biệt thự bên cạnh mang đồ ngon cho Khương Duật Bạch, rồi chơi với cậu bé một lát, dạy cậu xem tranh nhận chữ. Đáng tiếc là do chưa từng được giáo dục vỡ lòng nên Khương Duật Bạch học chữ rất vất vả. Dù trường mẫu giáo của anh ngoài học chữ, làm toán còn dạy bơi, cưỡi ngựa, Taekwondo, nhưng ở nhà không có điều kiện, anh cũng chẳng thể dạy cho bé thỏ trắng được.
Trong một lần tình cờ, Lục Cẩm Diên phát hiện cậu bé đặc biệt nhạy cảm với hình khối và màu sắc. Cậu bé có thể nhớ chính xác các hình dạng trong truyện tranh và dễ dàng phân biệt các tông màu gần giống nhau. Thế là anh mang luôn bộ đồ vẽ của mình sang cho cậu bé tự vẽ lúc buồn chán.
Điều khiến anh ngạc nhiên là Khương Duật Bạch thể hiện niềm yêu thích vẽ tranh chưa từng có. Ngày nào cậu bé cũng bò trên sàn dùng cọ tô tô vẽ vẽ, không còn bò ở cửa sổ nhìn ra ngoài nữa, thậm chí có lúc anh đến cậu bé cũng chẳng nhận ra. Mất đi cái ôm nhiệt tình mỗi khi vào cửa, Lục Cẩm Diên thấy không vui cho lắm, cứ như thể việc vẽ tranh đã cướp đi sự chú ý vốn thuộc về mình vậy.
Hôm đó là thứ Bảy, anh dùng bánh ngọt dỗ cậu bé đặt cọ vẽ xuống để cùng ra ngoài chơi. Sau biệt thự có một thảm cỏ, Lục Cẩm Diên ngồi xếp bằng trên đất, tung quả bóng ra xa. Bé thỏ trắng vui vẻ chạy lạch bạch trên đôi chân ngắn cũn đi nhặt bóng, nhặt được rồi lại chạy lạch bạch về đưa tận tay anh.
Nhưng Khương Duật Bạch từ khi sinh ra thể chất đã yếu hơn người khác, lại bị nhốt trong phòng mấy năm nay nên thể lực không thể bằng bạn cùng lứa. Chạy vài vòng là cậu bé đã thở không ra hơi, nằm lăn ra bên cạnh anh thở dốc.
Lục Cẩm Diên lấy khăn tay lau mồ hôi rịn trên trán cậu bé: “Em nên rèn luyện sức khỏe đi thôi.”
Ánh nắng buổi chiều thật ấm áp nhưng cũng hơi chói mắt, Khương Duật Bạch nằm ngửa trên cỏ, khẽ nheo mắt nhìn người phía trên.
Hình bóng Lục Cẩm Diên bị ánh sáng làm nhòe đi, không nhìn rõ ngũ quan, cậu chỉ thấy anh mang lại cảm giác thật rạng rỡ, ấm áp hơn cả ánh nắng mặt trời.
Cảm giác kỳ diệu này đã khắc sâu vào tâm trí non nớt của cậu, đến mức nhiều năm sau cậu vẫn có thể lật lại thước phim này từ ký ức bất cứ lúc nào.
Tình bạn của hai đứa trẻ cứ âm thầm tiếp diễn suốt một năm trời.
Tô Ngọc Thù ít nhiều cũng nghe phong thanh chuyện nhà hàng xóm. Dù trong lòng rất thương cảm đứa bé mất mẹ lại chẳng được cha yêu quý, nhưng dẫu sao đó là việc riêng nhà người ta, bà không tiện can thiệp, chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho hành động của con trai, thi thoảng còn làm đồ ngon bảo con mang sang vỗ béo cho cậu bé.
Năm bảy tuổi, Lục Cẩm Diên sắp lên tiểu học, còn Khương Duật Bạch vẫn bị nhốt ở nhà không được ra ngoài, trong lòng Lục Cẩm Diên rất sốt ruột, tâm trí dù trưởng thành đến đâu cũng chỉ là một đứa trẻ, không biết giải quyết vấn đề này thế nào, đành phải cầu xin sự giúp đỡ của mẹ, muốn Khương Duật Bạch được ra ngoài đi học cùng mình.
“Tiểu Diên, không phải mẹ không muốn giúp…” Tô Ngọc Thù vẻ mặt khó xử, nắm vai anh nói: “Tiểu Bạch có cha, chuyện của thằng bé, người ngoài như chúng ta không thể quyết định được, mẹ nói vậy con có hiểu không?”
Lục Cẩm Diên hiểu chứ, chỉ là trong lòng vẫn nhen nhóm một tia hy vọng, giờ đây tia hy vọng cuối cùng cũng tan biến. Nhưng anh luôn là một đứa trẻ ngoan khiến cha mẹ yên tâm, nên không hề lộ vẻ thất vọng mà hiểu chuyện đáp: “Con hiểu rồi thưa mẹ.”
Kết thúc cuộc trò chuyện, Lục Cẩm Diên nhét hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng vào túi, quen đường quen nẻo chạy sang biệt thự hàng xóm. Bảo mẫu ngồi trong sân mỉm cười chào anh: “Lục tiểu thiếu gia lại sang chơi với thiếu gia nhà tôi đấy à!”
Bảo mẫu đã biết hai đứa trẻ chơi với nhau, chỉ cần chủ nhà không có nhà là bà đều mặc kệ chúng, thậm chí còn bí mật canh chừng hộ.
Lục Cẩm Diên lễ phép chào hỏi rồi chạy thẳng tới đích. Đẩy cửa phòng ra, anh nhìn thấy đứa bé đang bò trên sàn vẽ tranh, nghe thấy động động liền ngẩng mặt lên, nụ cười rạng rỡ nở hoa trên gương mặt trắng trẻo: “Anh ơi, anh đến rồi!”
Trong một năm này, Khương Duật Bạch cũng từ bé bé thỏ nhút nhát trở thành tinh linh thỏ đáng yêu dính người, có điều đối tượng làm nũng vẫn luôn chỉ có một mình anh.
“Lại đây.” Lục Cẩm Diên đóng cửa phòng, vẫy tay gọi.
Khương Duật Bạch lập tức đặt cọ xuống, bò dậy nhào vào lòng anh.
“Kẹo trong túi, tự lấy đi.” Lục Cẩm Diên dang tay đón lấy cậu bé, lên tiếng nhắc nhở: “Chỉ được ăn hai viên thôi, ăn nhiều là đau răng đấy.”
Cả hai đều đã đến thời kỳ thay răng.
Anh không thích đồ ngọt nên thay răng không thấy đau đớn hay khó chịu gì, nhưng bé thỏ lại hảo ngọt nên phải kiểm soát chặt chẽ lượng kẹo.
Khương Duật Bạch ngoan ngoãn gật đầu, tìm thấy kẹo liền bóc một viên bỏ vào miệng, rồi dắt tay Lục Cẩm Diên đi vào trong, miệng nói không rõ chữ: “Anh ơi, em vẽ một bức tranh tặng anh này!”
Lục Cẩm Diên đi tới nhìn bức tranh trải trên sàn.
Trong tranh có hai người nhỏ đang nắm tay nhau, một người thần sắc bình tĩnh nhưng toát lên vẻ dịu dàng, người kia thì há miệng cười ngây ngô. Dù chưa từng được thầy dạy nhưng Khương Duật Bạch đã sớm bộc lộ thiên phú hội họa, vẽ cái gì cũng ra dáng cái đó. Vì vậy, Lục Cẩm Diên nhận ra ngay ai là mình.
Hóa ra trong mắt bé thỏ, anh có hình tượng như vậy sao…
“Đây là em, đây là anh Diên Diên!” Khương Duật Bạch ngồi xổm dưới đất, ngón tay trắng nõn chỉ vào người trong tranh, ngoan ngoãn ngẩng mặt chờ được khen: “Em vẽ có đẹp không ạ?”
“Vẽ đẹp lắm.” Lục Cẩm Diên cũng ngồi xuống, xoa đầu cậu bé: “Tặng anh hả?”
“Vâng ạ!” Khương Duật Bạch mắt cong thành hình bán nguyệt, như dâng báu vật đưa tranh cho anh: “Tặng anh ạ!”
Lục Cẩm Diên nhận lấy bức tranh, nhìn thêm một cái nữa rồi mới cẩn thận cuộn lại cầm trong tay.
Đây là món quà đầu tiên bé thỏ tặng anh, anh nhất định sẽ giữ gìn thật tốt.
Ngày hôm sau, Lục Cẩm Diên đưa cậu bé về nhà mình.
Bé thỏ vui sướng lăn lộn trên giường anh, chơi đến quên cả trời đất, anh cũng bị niềm vui thuần khiết này lây lan đến mức suýt quên cả thời gian. Cuối cùng trước khi cha về, Lục Cẩm Diên lại lén đưa người về.
Tuy nhiên, họ vừa vào đến sân thì trước cửa vang lên tiếng còi xe ô tô.
Khương Duật Bạch giật bắn mình, theo phản xạ trốn sau lưng Lục Cẩm Diên, giọng run rẩy vì sợ hãi: “Ba, ba về rồi…”
Phản ứng đầu tiên của Lục Cẩm Diên cũng là hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, nắm lấy bàn tay nhỏ lạnh ngắt của Khương Duật Bạch: “Đừng sợ.”
Họ cứ đứng trong sân như vậy chờ người lớn đến.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên, Khương Minh Việt bước vào cửa, lập tức nhìn thấy đứa trẻ đang đứng trong sân. Ông nhận ra đứa bé này là người nhà họ Lục bên cạnh, nên dù trong lòng rất chán ghét trẻ con, ông vẫn cố gắng hạ giọng: “Cháu đi nhầm nhà à?”
“Chú Khương, cháu chào chú.” Giọng Lục Cẩm Diên căng thẳng, “Cháu không đi nhầm ạ, cháu sang tìm Khương Duật Bạch chơi.”
Bất thình lình nghe thấy tên con trai, Khương Minh Việt nhất thời không phản ứng kịp. Đến khi thấy cái đầu nhỏ đang rụt rè ló ra sau lưng Lục Cẩm Diên, sắc mặt ông bỗng chốc thay đổi, quát lớn: “Ai cho con ra ngoài?”
Thân hình nhỏ bé của Khương Duật Bạch run lên, nắm chặt tay Lục Cẩm Diên hơn, trong giọng nói đã lộ rõ tiếng nức nở: “Ba ơi…”
“Đừng gọi ta!” Khương Minh Việt phiền muộn nhíu mày, “Về phòng ngay, nghe thấy chưa?”
Đôi mắt trong veo đong đầy nước mắt, Khương Duật Bạch không dám khóc trước mặt cha, cố mở to mắt để nước mắt không rơi xuống.
“Chú Khương, chú đừng giận ạ.” Lục Cẩm Diên đứng thẳng người, giọng điệu và tư thế chẳng khác gì người lớn thu nhỏ, “Khương Duật Bạch cũng bằng tuổi cháu, năm nay cháu lên tiểu học rồi, bạn ấy cũng nên đi học cùng cháu đúng không ạ?”
Nghe vậy, Khương Minh Việt không khỏi ngẩn người.
Mấy năm nay ông mải mê làm ăn, công ty ngày càng lớn, tiền kiếm ngày càng nhiều, hóa ra trong vô thức thời gian đã trôi qua lâu như vậy, con trai họ cũng đã đến tuổi đi học rồi…
Vừa nghĩ đến người vợ quá cố, vết thương không bao giờ lành trong lòng Khương Minh Việt lại đau nhói, khiến thái độ của ông cũng trở nên tồi tệ theo: “Khương Duật Bạch, ba bảo con về phòng, con không hiểu tiếng người à?”
Nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má, Khương Duật Bạch nấc cụt buông bàn tay đang nắm chặt ra, vừa đi vào nhà vừa ngoái đầu nhìn lại. Bàn tay đang buông thõng của Lục Cẩm Diên siết chặt thành nắm đấm, cố nén thôi thúc muốn lao lên dắt người về nhà mình.
Anh vẫn còn quá nhỏ, vẫn chưa có đủ năng lực để bảo vệ bé thỏ của mình…
Hôm đó về nhà, Lục Cẩm Diên không ăn lấy một hạt cơm, lẳng lặng về phòng ngủ. Tô Ngọc Thù đoán chắc lại là chuyện liên quan đến đứa nhỏ nhà hàng xóm, nhưng ở nhà họ Lục lời nói của bà chưa có trọng lượng, huống hồ là chuyện nhà người khác?
Tuy nhiên lời nói của Lục Cẩm Diên không phải hoàn toàn vô dụng.
Dù sao đó cũng là máu mủ duy nhất mà người vợ quá cố để lại, Khương Minh Việt không thể thật sự không cho con trai ra ngoài đi học.
Đêm trước ngày khai giảng, Lục Cẩm Diên nằm trên giường, đang nhắm mắt chờ cơn buồn ngủ tới thì loáng thoáng nghe thấy tiếng “Anh ơi” quen thuộc. Anh cứ ngỡ mình bị ảo giác, nhưng giọng nói yếu ớt đó vẫn kiên trì gọi mình. Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, nhảy khỏi giường, ngay cả dép cũng chẳng kịp xỏ đã chạy đến cửa sổ sát đất, nhìn xuống dưới liền bắt gặp một gương mặt nhỏ đang ngước lên.
“Anh Diên Diên!” Khương Duật Bạch thấy anh liền phấn khích nhảy dựng lên, “Em không ngủ được!”
“Đứng yên đó đừng cử động, anh xuống đón em ngay.” Lục Cẩm Diên thấp giọng dặn dò rồi nhanh chân chạy xuống lầu.
Hai đứa trẻ như kẻ trộm lẻn về phòng ngủ. Lục Cẩm Diên vừa đóng cửa lại, một cục thịt nhỏ lại nhào vào lòng. Bé thỏ luôn rất thích ôm anh, như dùng cái ôm nhiệt tình để bày tỏ sự yêu mến.
Khương Duật Bạch áp má vào mặt anh cọ cọ, nhỏ giọng lầm bầm: “Mai đi học rồi, em không ngủ được.”
Lục Cẩm Diên cười lên: “Có phải vui quá nên không ngủ được không?”
Khương Duật Bạch lắc đầu, giọng nhỏ hơn: “Em sợ…”
Lục Cẩm Diên hơi sững lại, đưa tay xoa gáy cậu bé: “Sao thế?”
Khương Duật Bạch cũng không nói rõ được cảm giác trong lòng, chỉ biết ôm anh làm nũng: “Anh Diên Diên, tối nay em ngủ cùng anh được không?”
Để cha không phát hiện ra điều bất thường, Lục Cẩm Diên đã tự nhủ nhiều lần không được để người khác ngủ lại nhà, nhưng lần nào hễ bé thỏ ôm anh cầu xin là anh lại hoàn toàn không thể từ chối.
Được sự đồng ý, Khương Duật Bạch hớn hở chui vào chăn, đợi Lục Cẩm Diên lên giường là tự động nép sát vào anh, ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Dường như làm vậy có thể có được cảm giác an toàn tuyệt đối.
Trước khi ngủ, Lục Cẩm Diên nghiêng người gọi: “Khương Duật Bạch.”
“Dạ…” Khương Duật Bạch lên tiếng trong cơn buồn ngủ, hàng mi run rẩy vài cái nhưng rốt cuộc mệt quá chẳng mở mắt ra nổi.
“Đừng sợ.” Lục Cẩm Diên đưa tay vỗ vỗ cánh tay cậu bé, khẽ hứa: “Anh sẽ không để ai bắt nạt em đâu.”
Sự thật chứng minh, nỗi sợ của Khương Duật Bạch không phải là vô căn cứ.
Mấy năm nay cậu luôn bị nhốt trong phòng, người cùng lứa duy nhất tiếp xúc là Lục Cẩm Diên, cậu hoàn toàn không biết thế giới bên ngoài ra sao.
Ngày đầu tiên khai giảng, cậu đeo cặp nhỏ xuống xe, vừa thấy đám người đông đúc xô bồ là lập tức sợ hãi lùi lại. Bảo mẫu nắm cổ tay cậu muốn dắt vào cổng trường: “Thiếu gia, chúng ta phải vào trường thôi.”
Tiếng ồn ào xung quanh khiến cả người Khương Duật Bạch co rúm lại, cậu lắc đầu nguầy nguậy, nói gì cũng không chịu vào.
Bảo mẫu sốt ruột: “Thiếu gia, chẳng phải trường học mà cậu muốn đây rồi sao?”
Khương Duật Bạch không nói nên lời, đôi mắt to như pha lê lại phủ một lớp sương mờ, bàn tay kia bám chặt lấy cửa xe.
Hai người cứ giằng co như thế, cho đến khi một giọng nói thanh mảnh hơi chút non nớt vang lên: “Khương Duật Bạch?”
Đôi mắt Khương Duật Bạch lập tức mở to, gọi bằng giọng sữa: “Anh Diên Diên!”
Lục Cẩm Diên diện bộ đồng phục đặt may chỉnh tề, tôn lên dáng vẻ nhỏ nhắn càng thêm khí chất bảnh bao, anh rẽ đám đông bước nhanh về phía này. Bảo mẫu lập tức thở phào nhẹ nhõm: “May quá, Lục tiểu thiếu gia cũng học trường này.”
Giây tiếp theo, Khương Duật Bạch vùng khỏi tay bảo mẫu, lao đầu vào lòng Lục Cẩm Diên ôm chặt lấy anh.
“Em không vào trường là đứng đây đợi anh hả?” Lục Cẩm Diên chẳng bận tâm đến ánh mắt của những người xung quanh, nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành cậu bé.
“Hu hu…” Những giọt nước mắt kìm nén cuối cùng cũng rơi xuống, Khương Duật Bạch nức nở cọ vào cổ anh, “Đông… đông người quá… hu hu…”
Lục Cẩm Diên cực kỳ kiên nhẫn dỗ dành, một lát sau bé thỏ mới dần nín khóc. Anh nhẹ nhàng đẩy người ra một chút, lấy khăn tay từ túi đồng phục lau sạch nước mắt nhem nhuốc trên mặt và cả bong bóng mũi vô tình hiện ra.
Bảo mẫu đứng bên cạnh nhìn hành động của anh, trong lòng thầm tự hỏi rốt cuộc ai mới là bảo mẫu của thiếu gia nhà mình đây.
“Được rồi, không khóc nữa.” Lục Cẩm Diên cất khăn, nắm lấy bàn tay nhỏ của Khương Duật Bạch, “Chúng ta cùng vào trường nào.”
Lần này Khương Duật Bạch không còn phản kháng nữa, nắm chặt tay anh, bước chân lảo đảo đi theo vào trường. Dòng người tấp nập, các bé lớp một đều được phụ huynh đưa đến tận cửa lớp.
Còn Khương Duật Bạch và Lục Cẩm Diên nhỏ tuổi thì nắm tay nhau, cùng bước vào giai đoạn mới của cuộc đời mình.
Hết Ngoại truyện 04: Nếu 02

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu