Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
“Không phải…” Lục Cẩm Diên định lên tiếng giải thích, nhưng nhất thời chẳng biết giải thích thế nào về hành động bất thường của mình.
Khương Duật Bạch nhìn anh một cái, rồi lại nhìn khay cơm thừa: “Ăn thêm vài miếng đi, đừng lãng phí thức ăn.”
Lục Cẩm Diên vẻ mặt buồn bực kéo khay cơm lại, đáp: “Ừ, không lãng phí thức ăn.”
Thế nhưng món ăn thường ngày anh rất thích, lúc này ăn vào miệng lại thấy nhạt nhẽo vô vị, chẳng biết hệ thống vị giác đã xảy ra vấn đề gì.
Trong lúc ăn, hình ảnh hình xăm thoáng hiện qua lại hiện lên trong đầu anh.
Một vị trí riêng tư như thế, xăm ra chắc chỉ để cho người thân mật nhất xem thôi nhỉ…
Khương Duật Bạch thấy anh dùng đũa chọc chọc vào bát, không nhịn được nói: “Nếu thực sự không muốn ăn thì cũng đừng miễn cưỡng.”
Tay đang chọc đũa của Lục Cẩm Diên khựng lại: “Không có, ngon mà.”
Nói đoạn, anh xúc một miếng thật to nhét vào miệng để phối hợp.
Anh đang cố gắng nhai thức ăn thì lại nghe giọng nói thanh lãnh kia tiếp tục: “Thực sự không cần giảm cân đâu, vóc dáng của cậu đã rất đẹp rồi.”
Vóc dáng của cậu đã rất đẹp rồi.
Vóc dáng rất đẹp…
Bát cơm trong miệng bỗng chốc thấy có vị hẳn lên, Lục Cẩm Diên nuốt xuống, khóe môi không kìm được nhếch lên: “Thế à?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch chân thành khen ngợi, trong ánh mắt trong trẻo chứa đựng một tia ngưỡng mộ, “Vóc dáng đẹp như cậu rất khó luyện được.”
Không chỉ vì tỷ lệ cơ thể ưu việt, mà tám múi bụng gần như hoàn hảo kia còn do gen quyết định, phụ thuộc vào các vách ngăn trên cơ thẳng bụng, có những người tập luyện thế nào đi nữa cũng chỉ lên được sáu múi.
Lục Cẩm Diên thấy mình nên nói gì đó khiêm tốn một chút, nhưng khi nghĩ người đối diện là Khương Duật Bạch, nụ cười trên môi anh càng sâu hơn: “Để có được cơ bụng này, thực ra tôi cũng đã nỗ lực rất nhiều.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ừm.” Khương Duật Bạch gật đầu tán đồng, “Việc gì cũng cần nỗ lực cả.”
Giống như việc cậu ngày qua ngày cầm cọ vẽ luyện tập không ngừng, kỹ năng mới ngày càng tốt hơn.
Chỉ qua vài câu nói, Lục Cẩm Diên cảm thấy mình ngon miệng hẳn lên, ăn một hơi hết sạch khay cơm thừa, thậm chí còn thấy chưa đã, muốn ăn thêm chút nữa.
Nhưng nghĩ lại, buổi tối ăn quá nhiều dễ bị đầy bụng, anh liền đặt đũa xuống nói: “Thời gian còn sớm, hay mình đi dạo một vòng cho tiêu cơm?”
Khương Duật Bạch nhìn đồng hồ treo trong nhà ăn rồi gật đầu đồng ý: “Được.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hai người đi song song trên con đường nhỏ trong trường, thỉnh thoảng trò chuyện một hai câu, không hề cố ý tìm chủ đề, cứ thế tận hưởng làn gió đêm mát mẻ.
Khi đi ngang qua sân vận động nhỏ, một nhóm nam sinh đang chơi bóng gọi với theo Lục Cẩm Diên: “Anh Lục! Vào làm vài ván đi!”
Lục Cẩm Diên khựng bước, nghiêng đầu nhỏ giọng giới thiệu: “Là đám bạn cùng lớp của tôi.”
“Cậu muốn chơi bóng à?” Khương Duật Bạch cũng dừng lại.
Website TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên do dự một chút, tiếng hò hét trên sân bóng lại lớn hơn một chút.
Khương Duật Bạch chỉ tay về phía chiếc ghế dài bên cạnh: “Cứ chơi đi, tôi ngồi đằng kia đợi cậu.”
“Được.” Lục Cẩm Diên lấy điện thoại từ trong túi ra đưa cho cậu giữ hộ, “Tôi chơi một lúc thôi, đợi tôi nhé.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch ngoan ngoãn gật đầu, nhận lấy điện thoại rồi ngồi xuống ghế.
Khác với những buổi tập luyện chuyên nghiệp trong đội, kiểu chơi bóng riêng tư thế này thiên về giải trí thư giãn hơn. Lục Cẩm Diên có ý khoe tài, một quả bóng rổ bình thường vào tay anh như thể biến ảo khôn lường, ngày càng nhiều nữ sinh tụ tập bên ngoài sân, la hét cổ vũ anh.
Ánh mắt Khương Duật Bạch dĩ nhiên cũng không rời khỏi anh. Tuy không hiểu luật bóng rổ, nhưng bóng hình hăng hái, phong lưu phóng khoáng đó đã đủ sức cuốn hút rồi.
“A a a a a!” Không hiểu chuyện gì xảy ra, tiếng la hét của các cô gái đột nhiên trở nên cuồng nhiệt hơn.
Giây tiếp theo, Lục Cẩm Diên dưới bảng rổ bật cao tại chỗ, hai tay dùng lực úp ngược quả bóng vào rổ. Ánh đèn trên sân sáng rực, chiếu rọi rõ nét lên người anh. Các thớ cơ và gân xanh trên hai cánh tay đang bám trên vành rổ nổi lên cuồn cuộn, phô diễn trọn vẹn vẻ đẹp đầy bộc phát của sức mạnh.
Khương Duật Bạch vô thức nín thở, cho đến khi Lục Cẩm Diên đáp đất và nhìn về phía mình, cậu mới bừng tỉnh.
[Một thiếu niên tuấn tú đang đổ mồ hôi trên sân bóng, khoảnh khắc úp rổ bộc phát sức mạnh vô tận, tỏa sáng rực rỡ không thể rời mắt!]
Lời mô tả trừu tượng của fan, vào khoảnh khắc này lại được cụ thể hóa một cách sống động. Cảm hứng bất chợt ùa đến, Khương Duật Bạch thậm chí muốn chạy ngay về ký túc xá để hoàn thành bản phác thảo của bức vẽ kia.
“Khương Duật Bạch? Đúng là cậu rồi, lại gặp nhau rồi.” Một giọng nói ngạc nhiên bất ngờ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Khương Duật Bạch quay sang nhìn, thấy một khuôn mặt lạ lẫm, nhàn nhạt hỏi: “Chúng ta quen nhau?”
“Cái gì chứ… lại có thể quên tôi như vậy à.” Từ Hàng vẻ mặt thất vọng, lên tiếng nhắc nhở, “Tiết Tiếng Anh ở giảng đường bậc thang, tôi định ngồi cạnh cậu, nhớ ra chưa?”
Khương Duật Bạch nhíu mày: “Có việc gì không?”
“Tôi dù gì cũng là nam thần khoa Diễn xuất, mặt mũi cũng đâu đến nỗi đại trà quá đâu nhỉ?” Từ Hàng có vẻ không để tâm đến thái độ lạnh lùng của cậu, “Hay là, đẹp trai như thế này cũng không lọt được vào mắt cậu?”
Khương Duật Bạch dời mắt đi, rõ ràng không định tiếp lời.
Từ Hàng tiến lên một bước, cố ý hạ thấp giọng: “Cho tôi xin WeChat đi.”
Khương Duật Bạch thẳng thừng từ chối: “Tôi không kết bạn WeChat với người lạ.”
“Đây là lần thứ hai chúng ta gặp mặt rồi, sao có thể coi là người lạ được?” Từ Hàng không nản lòng, lại tiến gần hơn chút nữa, “Đừng từ chối tuyệt tình thế chứ, tôi biết cậu—”
Một bàn tay đột ngột vươn ra, chặn đứng phần thân trên đang nghiêng về phía trước của hắn.
“Bạn học này, cho hỏi cậu tìm Tiểu Bạch có việc gì không?” Lục Cẩm Diên đứng chắn giữa hai người, hỏi một cách có vẻ lịch sự.
Từ Hàng ngẩn ngơ: “Lục Cẩm Diên?”
Lục Cẩm Diên hạ tay xuống: “Sao?”
Anh vừa chơi bóng xong, cơ bắp vẫn còn đang căng phồng chưa trở lại trạng thái bình thường, toàn thân tỏa ra một luồng khí thế không mấy thiện cảm.
Từ Hàng vô thức lùi lại một bước, giải thích: “Tôi chỉ muốn xin WeChat của Khương Duật Bạch thôi, không có ý gì khác.”
“Tiểu Bạch?” Lục Cẩm Diên nghiêng mặt hỏi ý kiến cậu.
Khương Duật Bạch lắc đầu.
Nhận được câu trả lời phủ định, Lục Cẩm Diên càng thêm cứng giọng: “Cậu ấy không muốn kết bạn với cậu, mời đi cho.”
“Việc này không liên quan đến cậu chứ?” Từ Hàng cũng bắt đầu nổi cáu, “Cậu là gì của cậu ấy mà đòi quản việc cậu ấy có kết bạn với tôi hay không?”
“Tôi là—” Lục Cẩm Diên há miệng, sắc mặt đột nhiên thay đổi, giọng điệu càng lúc càng lạnh lùng, “Cậu ấy không muốn cho, cậu không hiểu tiếng người à?”
Hai người đối đầu dưới ánh đèn đường, không ít người đang nhìn về phía họ.
Sau một hồi giằng co, Từ Hàng âm thầm nghiến răng, quay người rời đi trước.
“Không sao chứ?” Luồng khí thế xung quanh Lục Cẩm Diên lập tức dịu lại trong tích tắc, “Cậu quen hắn à?”
“Không quen.” Khương Duật Bạch đứng dậy, “Chúng ta về phòng thôi.”
Lục Cẩm Diên đành tạm nén một bụng thắc mắc xuống. Về đến phòng, Lục Cẩm Diên đi tắm trước, sau đó quăng quần áo vào máy giặt rồi mới ra ngoài. Các bạn cùng phòng người thì chơi game, người thì đang nấu cháo điện thoại với bạn gái, chỉ có Khương Duật Bạch là đang ngồi trước bàn nghiêm túc vẽ tranh.
Lục Cẩm Diên không làm phiền cậu nữa mà ngồi vào chỗ của mình, vừa lau tóc vừa mở điện thoại xem tin nhắn. Không biết bao lâu sau, trên mặt bàn vang lên tiếng rung của điện thoại. Khương Duật Bạch đặt bút cảm ứng xuống, cầm điện thoại xem một cái, chân mày lập tức nhíu chặt lại.
“Ai thế?” Lục Cẩm Diên giả vờ vô tình hỏi một câu, “Muộn thế này rồi còn gọi điện cho cậu?”
Khương Duật Bạch không trả lời, cầm điện thoại đứng dậy đi ra ban công, đóng cửa lại rồi mới nhấn nút nghe.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên cứ di chuyển theo cậu, trong lòng càng thêm tò mò không biết đầu dây bên kia là ai. Tiểu Bạch dọn vào ký túc xá lâu như vậy, gần như chưa bao giờ thấy cậu gọi điện cho ai, huống hồ còn bí mật chạy ra ban công nghe máy như sợ ai đó nghe thấy nội dung cuộc gọi.
Bất chợt, đôi chân mày cương nghị của Lục Cẩm Diên nhíu lại, anh đứng ngồi không yên.
Chẳng lẽ… đang gọi cho bạn trai?
Lục Cẩm Diên ma xui quỷ khiến đứng dậy, tiến về phía ban công.
Gã đàn ông kia dạo này không phải rất bận sao, sao còn rảnh rỗi gọi điện cho Tiểu Bạch thế này?
Khương Duật Bạch đứng ngoài ban công dường như có cảm ứng, ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh, vô thức nắm chặt cửa ban công và hạ thấp giọng xuống. Lục Cẩm Diên thu hết những hành động nhỏ nhặt đó vào mắt, trong lòng bỗng dâng lên một cơn lửa giận khó hiểu. Anh đột ngột quay người, sải bước lớn về phía cửa phòng.
“A Diên, muộn thế này mày còn đi đâu đấy?” Chu Phong thấy bóng anh liền quan tâm hỏi.
“Không đi đâu cả.” Lục Cẩm Diên lại đột ngột dừng bước, đi vài bước đến sau lưng Thẩm Chiếu, sa sầm mặt nhìn hắn chơi game.
“Dùng chiêu cuối đi! Đù má! Cái đồ ngu này!” Thẩm Chiếu đúng lúc đang mắng chửi um xùm, “Tiểu học thì chạy về nhà tìm bố mày mà chơi đi!”
Kết quả đối phương cũng không phải dạng vừa, hai bên cứ thế chửi nhau qua màn hình.
Thẩm Chiếu tức phát điên, gõ bàn phím “pành pành”, nhưng tâm trạng Lục Cẩm Diên lại bình tĩnh lại đôi chút.
Anh hít sâu một hơi, định đi về chỗ của mình. Khi đi ngang qua bàn của Tiểu Bạch, khóe mắt anh vô tình liếc thấy màn hình iPad đang sáng.
Lúc nãy nghe điện thoại gấp quá, Khương Duật Bạch thậm chí còn chưa kịp tắt iPad.
Chỉ nhìn lướt qua một cái, Lục Cẩm Diên đã hoàn toàn bị bức tranh cuốn hút, anh không kìm được cầm lấy iPad lên ngắm nghía kỹ càng.
Trên màn hình là một bản phác thảo thô sơ, bối cảnh là sân bóng rổ mà anh quen thuộc nhất, dưới vành rổ là một nam sinh dáng người cao ráo đang bám vào, rõ ràng là vẽ khoảnh khắc úp rổ. Tuy chỉ là vài nét vẽ đơn giản nhưng dường như có thể xuyên qua bản phác thảo thấy được sức mạnh bộc phát của người trong tranh khi úp rổ.
Lục Cẩm Diên không hiểu về hội họa, nhưng anh cầm iPad xem đi xem lại mấy lần, trong lòng dần nảy ra một ý nghĩ táo bạo nhưng lại vô cùng chắc chắn.
Chiều cao này, vóc dáng này, đường nét này, tư thế úp rổ quen thuộc này, rõ ràng chính là…
Chính là anh!
Đúng lúc này Khương Duật Bạch vừa nghe điện thoại xong, đẩy cửa ban công bước vào phòng.
Lục Cẩm Diên giật mình, chột dạ nhanh chóng đặt iPad lại mặt bàn.
Khi anh ngẩng lên nhìn Khương Duật Bạch, trong đôi mắt sâu thẳm thường ngày tràn ngập một thứ cảm xúc phức tạp, vừa vui mừng lại có chút ngượng ngùng.
Khương Duật Bạch ngơ ngác nhìn lại anh: “Sao thế?”
Hết chương 16
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.