Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Sự hình dung tốt đẹp của Lục Cẩm Diên về “nhà” cũng như những nỗ lực thực tế mà anh bỏ ra đã hoàn toàn làm Khương Duật Bạch cảm động.
Sau khi hai người bàn bạc, họ quyết định sẽ cùng dọn vào căn hộ sau khi học kỳ này kết thúc.
Dọn vào ngôi nhà chung của họ.
Trước khi chính thức dọn ra ngoài sống chung, về vấn đề khi nào nên công khai mối quan hệ với các bạn cùng phòng khác, hai người đã nảy sinh một chút bất đồng.
“Không cần chọn thời điểm nào thích hợp đâu, cứ trực tiếp nói cho họ biết là được.” Lục Cẩm Diên vẻ mặt thản nhiên, “Họ cùng lắm là ngạc nhiên một chút thôi.”
Khương Duật Bạch có chút do dự: “Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, em thực sự sợ sẽ làm họ hoảng hốt.”
Một phòng ký túc xá mà có tới hai người đồng tính, hai người này lại còn lén lút ở bên nhau…
“Sao lại bảo là không có dấu hiệu?” Lục Cẩm Diên ghé sát vào hôn cậu một cái, thấp giọng cười: “Em tưởng ai cũng có chỉ số thông minh như lão Tam chắc?”
Mặc dù họ đã cực kỳ kìm chế khi ở trong phòng, nhưng tình yêu sẽ tràn ra từ ánh mắt, nhất là đối với những người đang trong giai đoạn cuồng nhiệt.
TruyenLau
“Cứ đợi thêm chút đi.” Khương Duật Bạch nâng cằm, nói hết câu trước khi đón nhận nụ hôn tiếp theo, “Đợi bận xong đợt thi cuối kỳ này đã.”
Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, sinh viên tất cả các chuyên ngành đều trở nên bận rộn. Khương Duật Bạch vốn dĩ rảnh rỗi là vùi đầu vào phòng tranh, nhưng thi cuối kỳ ngoài việc nộp tác phẩm, còn phải thi các môn đại cương và kiến thức lý luận chuyên ngành, cậu buộc phải dành thời gian ra ôn tập các môn văn hóa.
Tuy nhiên, ký túc xá rõ ràng không phải nơi lý tưởng để ôn tập, số bạn học ở lại phòng tranh sau giờ học cũng ngày một đông, Lục Cẩm Diên dứt khoát mỗi ngày đi thư viện sớm để giữ hai chỗ ngồi, tối nào cũng dẫn cậu cùng đi tự học ở thư viện. Vị trí Lục Cẩm Diên chọn rất “độc”, không chỉ sát cửa sổ mà còn ở trong góc, thường sẽ không có ai tới làm phiền.
Khương Duật Bạch làm gì cũng rất toàn tâm toàn ý, xem sách ôn tập cũng không ngoại lệ, cậu có thể ngồi yên một chỗ suốt cả tối. Nếu bên cạnh không có một người cứ nắm chặt tay cậu.
Nhìn bề ngoài, cậu đang xem sách, Lục Cẩm Diên đang làm đề thi, nhưng không ai biết dưới sự che chắn của cái bàn rộng lớn, tay trái của cậu đang bị Lục Cẩm Diên nắm chặt trong lòng bàn tay.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Làm xong một tờ đề, Lục Cẩm Diên đặt bút xuống, liếc mắt nhìn người bên cạnh. Hàng mi như chiếc bàn chải nhỏ yên lặng rủ xuống, tần suất chớp rất thấp, dưới ánh đèn trên đỉnh đầu tỏa ra một cảm giác mềm mại như tơ, khiến trái tim anh ngứa ngáy. Anh vô thức xoa nắn bàn tay trong lòng mình, từ mu bàn tay trắng muốt xoa đến những đầu ngón tay hồng nhạt, rồi dùng phần đệm ngón tay hơi thô ráp ma sát lặp đi lặp lại.
Cảm giác lạ lẫm truyền tới từ bàn tay đã kéo Khương Duật Bạch ra khỏi mớ kiến thức trong sách, cậu nghiêng mặt dùng ánh mắt hỏi anh.
Lục Cẩm Diên ra hiệu vào chiếc đồng hồ báo thức nhỏ trên bàn, ghé sát thấp giọng nói: “Bốn mươi phút rồi, nên nghỉ ngơi một chút.”
“Vâng.” Khương Duật Bạch đáp lời, giơ tay muốn cầm bình giữ nhiệt uống nước, lúc định vặn nắp mới phát hiện một tay không làm được, đành khẽ nhắc nhở: “Anh buông tay ra trước đã, một tay em không vặn được.”
Lục Cẩm Diên lại không nỡ buông tay, đưa ra gợi ý: “Em giữ bình đi, để anh vặn cho.”
TruyenLau.com
Khương Duật Bạch chuyển sang giữ thân bình, để anh vặn nắp cho mình.
“Em xem, chúng ta chỉ cần mỗi người một tay là có thể làm được bất cứ việc gì.” Lục Cẩm Diên nhướng mày, giọng điệu không giấu được sự đắc ý.
Khương Duật Bạch bị anh chọc cười, đưa bình giữ nhiệt uống hai ngụm rồi đưa cho anh: “Anh uống không?”
Lục Cẩm Diên nhận lấy bình, yết hầu lên xuống hai cái, trong đầu vô thức nhớ lại một chuyện nhỏ.
Cách đây không lâu Tiểu Bạch còn chê trà sữa anh đã uống qua, giờ thì không biết đã ăn bao nhiêu nước bọt của anh rồi…
Nuốt ngụm nước cuối cùng, anh mới chịu buông tay: “Uống xong rồi, anh đi lấy thêm nước nóng.”
Đến khi Lục Cẩm Diên quay lại chỗ ngồi, phát hiện Khương Duật Bạch đang nhắm mắt gối đầu lên bàn, trông có vẻ đã ngủ thiếp đi. Cậu dùng mu bàn tay gối lên má, ép ra một chút thịt mềm trắng nõn, trông càng thêm nhỏ bé đáng yêu, bàn tay kia vẫn còn nắm chiếc bút dạ quang nhiều màu. Trái tim Lục Cẩm Diên tràn ngập một loại cảm xúc gọi là yêu chiều, anh khẽ khàng ngồi xuống, vươn lòng bàn tay rộng lớn che hờ phía trên mắt cậu, giúp cậu ngăn bớt ánh đèn sáng choang trên đầu.
Vài phút sau, cơ thể Khương Duật Bạch khẽ run, mơ màng mở mắt: “Em ngủ quên mất à…”
“Gần đây em mệt quá rồi, nghỉ ngơi không đủ.” Lục Cẩm Diên thu tay về, “Hay tối nay về ký túc xá trước nhé?”
Khương Duật Bạch ngồi thẳng lưng, dụi dụi mắt: “Không được, vẫn chưa xem xong.” Động tác dụi mắt cực giống một chú thỏ trắng đang buồn ngủ, Lục Cẩm Diên bị sự đáng yêu làm cho ngẩn ngơ, đột nhiên hỏi: “Tiểu Bạch, muốn tỉnh táo lại không?”
“Dạ?” Khương Duật Bạch ánh mắt ngơ ngác nhìn anh, “Tỉnh táo bằng cách nào?”
Lục Cẩm Diên cười bí hiểm, nắm lấy cánh tay cậu kéo dậy: “Đi theo anh.”
Giờ này phần lớn sinh viên đều đang ở phòng tự học, Lục Cẩm Diên tìm thấy một phòng lưu trữ sách ít người nhất, hai người trước sau bước vào.
“Anh muốn tìm tài liệu gì à?” Khương Duật Bạch vẫn chưa phản ứng kịp, vô thức đi theo vào trong.
Lục Cẩm Diên đi tới kệ sách phía trong cùng, vươn tay kéo cậu vào theo, ấn chặt lên kệ sách.
“Lục…” Vừa mới phát ra một chữ đã bị bàn tay to che lại.
“Suỵt…” Lục Cẩm Diên bóp lấy eo cậu, tì sát vào cậu dùng âm thanh khe khẽ: “Anh đã muốn thử ở thư viện từ lâu lắm rồi.”
Nói đoạn anh dời tay đi, thay vào đó là đôi môi nóng bỏng áp xuống.
Khương Duật Bạch mở to mắt, cơn buồn ngủ lập tức tan biến hơn nửa.
Lục Cẩm Diên cắn nhẹ môi dưới đầy đặn: “Há miệng ra…”
Sống lưng gầy guộc tựa vào những dãy sách, Khương Duật Bạch kịch liệt lắc đầu, biểu thị thà chết không tòng.
Đây là thư viện cơ mà, là thánh đường kiến thức thiêng liêng, là bậc thang tiến hóa của nhân loại, sao có thể làm chuyện này ở đây…
Hai phút sau, đầu lưỡi đỏ hồng bị câu ra một đoạn, cùng một chiếc lưỡi nóng bỏng khác quấn quýt trong không khí, trong góc khuất yên tĩnh vang lên những tiếng nước mút chùn chụt.
Lúc đầu Lục Cẩm Diên còn có thể chú ý tới môi trường xung quanh, nhưng theo nụ hôn ngày càng sâu, anh hận không thể ăn tươi nuốt sống chú thỏ trắng khả ái ngay tại chỗ, lấy đâu ra tâm trí mà phân tâm nữa.
“Ưm…” Rất nhanh, lượng oxy trong phổi Khương Duật Bạch cạn kiệt, lại bị hôn tới mức không thở nổi.
Chân của Lục Cẩm Diên thúc nhẹ lên trên, ngay lúc nụ hôn đang nồng cháy khó rời thì cuốn sách ở kệ đối diện đột nhiên bị một bàn tay rút đi. Anh mở mắt ra, đồng tử đỏ vẩn đục đối diện với một đôi mắt đang kinh hãi.
“Anh Lục?” Thẩm Chiếu ngạc nhiên kêu thành tiếng, sau đó nhớ ra mình đang ở thư viện nên vội hạ thấp giọng, “Thật trùng hợp!”
“Ưm…” Bên tai vang lên giọng nói quen thuộc, Khương Duật Bạch giật mình tỉnh táo lại từ nụ hôn ngập trời, đôi mắt long lanh đầy vẻ hoảng loạn.
Bất chấp sự vùng vẫy của cậu, Lục Cẩm Diên hung hăng mút một cái, sau khi rút ra còn thong thả liếm khóe môi ướt át.
Một giây trước khi Thẩm Chiếu và Chu Phong đi tới góc khuất, anh cuối cùng cũng buông hai tay ra.
“Ơ? Tiểu Bạch cũng ở đây à, hai người vừa mới—” Nói được nửa câu, Thẩm Chiếu đột nhiên nhận ra có gì đó không đúng, “Đợi đã! Vừa nãy cái gáy mà tao nhìn thấy là của Tiểu Bạch?”
Khương Duật Bạch vẫn chưa hít thở được bình thường, chỉ có thể rủ mắt không nói lời nào.
Lục Cẩm Diên thì hào phóng thừa nhận: “Ờ, có vấn đề gì à?”
Thẩm Chiếu cố gắng suy nghĩ: “Hai người cái tư thế đó…”
Ánh mắt Chu Phong đảo qua đảo lại giữa hai người, rồi dừng lại trên đôi môi sưng đỏ ướt át của Khương Duật Bạch, một suy đoán khó tin nảy ra trong lòng: “Hai người vừa mới hôn nhau à?”
“Cái gì?” Thẩm Chiếu hét lên một tiếng, “Họ đang hôn nhau?”
Khương Duật Bạch xấu hổ đến đỏ bừng mặt, lúc này chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.
Lục Cẩm Diên thì nhíu mày: “Mày còn dám hét to hơn nữa không?”
**
Vạn năm không lên thư viện lấy một lần, vậy mà lần này Thẩm Chiếu lại đụng ngay phải một tin tức nổ tung trời.
“Hội nghị phòng 611 lần thứ mười tám, chính thức bắt đầu!” Thẩm Chiếu đứng giữa lối đi, cuộn cuốn sách lại làm micro, “Sau đây xin mời người phát biểu đầu tiên, bạn học Lục Cẩm Diên!”
Lục Cẩm Diên ngồi trên ghế, ngắn gọn súc tích tổng kết: “Tao với Tiểu Bạch đang yêu nhau.”
“Phụt—” Đinh Hồng Vũ, người duy nhất chưa biết chuyện, phun cả ngụm nước ra ngoài, “Cái gì cái gì? Tao vẫn chưa tỉnh ngủ à?”
“Bạn học Đinh Hồng Vũ, không được uống nước trong lúc họp!” Thẩm Chiếu nghiêm khắc phê bình một câu, rồi kéo lại chủ đề, “Ai theo đuổi ai? Bắt đầu yêu từ bao giờ? Hiện tại đã đến mức độ nào rồi?”
“Tao theo đuổi Tiểu Bạch, bên nhau cũng chưa lâu.” Lục Cẩm Diên liếc nhìn bé thỏ trắng đang cúi đầu thẹn thùng, “Còn về mức độ nào, có cái bóng đèn 2500w như mày ở đây, mày nghĩ còn có thể đến mức độ nào?”
Cả phòng im lặng vài giây, Thẩm Chiếu thốt ra một câu: “Tại sao lại là 2500w?”
Lục Cẩm Diên lạnh lùng đáp: “250 nhân lên mười lần.”
(*ngu x10 :v)
“Anh Lục, mày lại lắt léo mắng tao nữa!” Thẩm Chiếu quên cả micro, tức tối chống nạnh, “Bọn mày quá đáng thật đấy! Dám yêu đương ngay dưới mí mắt bọn tao mà còn giấu giếm!”
“Xin lỗi mọi người.” Khương Duật Bạch ngước mắt, dũng cảm thừa nhận vấn đề của mình, “Là tôi không cho Lục Cẩm Diên nói, tôi sợ… tôi sợ mọi người không chấp nhận được đồng tính luyến ái.”
“Tiểu Bạch, cậu nghĩ thế là quá khách sáo rồi.” Chu Phong không nhịn được lên tiếng, “Dù cậu và A Diên là đồng tính hay dị tính thì cũng không ảnh hưởng đến quan hệ của phòng chúng ta.”
“Đúng đúng đúng!” Thẩm Chiếu liên tục gật đầu phụ họa, “Mặc dù vừa nãy tao rất sốc, nhưng giờ tao đã bắt đầu chấp nhận rồi!”
“Không phải…” Đinh Hồng Vũ yếu ớt giơ tay phải, “Tao không hiểu, tao đã bỏ lỡ cái gì vậy?”
“Mày không quan trọng, cút xéo ra chỗ khác!” Thẩm Chiếu khua tay đi qua đi lại một vòng, đột nhiên đập tay một cái, “Hèn gì, anh Lục đối xử với Tiểu Bạch khác hẳn luôn!”
Lục Cẩm Diên nhún nhún vai, thản nhiên thừa nhận: “Lòng người đều có sự thiên vị, không cách nào khác được.”
Má Khương Duật Bạch nóng ran, dùng ánh mắt ra hiệu anh nên thu liễm một chút.
“Anh Lục, mày vừa nói mày theo đuổi Tiểu Bạch, vậy rốt cuộc là mày bắt đầu nhăm nhe Tiểu Bạch từ khi nào?” Thẩm Chiếu đưa micro tới trước mặt Anh Lục, “Thành khẩn thì được khoan hồng, kháng cự thì sẽ nghiêm trị!”
Lục Cẩm Diên và Khương Duật Bạch nhìn nhau, đưa ra câu trả lời khiến mọi người ngã ngửa: “Rất sớm, đại khái là yêu từ cái nhìn đầu tiên.”
Khương Duật Bạch sững người, rõ ràng cũng rất ngạc nhiên trước câu trả lời này.
“Đậu xanh!” Đinh Hồng Vũ xoa xoa lớp da gà nổi lên trên cánh tay, “Tao chịu không nổi rồi, anh Lục, mày sến quá đi mất!”
“Ha ha ha!” Thẩm Chiếu cười lớn ba tiếng, nghĩa khí vạch trần: “Yêu từ cái nhìn đầu tiên gì chứ, nghe hay thế, hóa ra mày là đứa vừa thấy sắc đã nảy lòng tham!”
“Tùy chúng mày muốn nói sao thì nói.” Lục Cẩm Diên nhún vai, bước tới sau lưng Khương Duật Bạch, cúi người ôm lấy vai cậu, “Giờ mọi người đã biết hết rồi, vậy tao cũng không cần phải nhịn nữa.”
Chu Phong không khỏi cảm thán: “Dù sao đi nữa, chúc mừng phòng chúng ta lại có thêm hai người thoát kiếp độc thân thành công!”
Thẩm Chiếu “hừ” một tiếng, đột ngột nhào tới: “Lão Đại! Mày nhất định đừng bỏ rơi tao, ai thoát độc thân trước người đó là chó nhá?”
**
Lục Cẩm Diên nói không nhịn, quả nhiên thực sự không nhịn nữa, đêm đó việc leo lên giường ngủ cùng cũng trở nên đường đường chính chính.
“Lục Cẩm Diên!” Khương Duật Bạch chống tay vào ngực anh, “Mặc dù mọi người đều biết rồi, nhưng chúng ta vẫn không thể làm…”
Không thể làm chuyện quá giới hạn ở trong ký túc xá.
“Làm cái gì?” Lục Cẩm Diên bắt lấy tay cậu đặt lên môi hôn, “Yên tâm đi, cái giường này không chắc chắn, anh sẽ không làm gì đâu.”
Vạn nhất làm cái giường rung gãy ra, chắc chắn sẽ dọa bé thỏ nhát gan.
Khương Duật Bạch vừa thở phào nhẹ nhõm thì môi đã bị chặn đứng.
Một lúc sau, Lục Cẩm Diên rời khỏi môi, hôn dọc xuống tới tận sau vành tai nhạy cảm đang đỏ ửng: “Dùng tay, hay là dùng chân, chọn một cái?”
Khương Duật Bạch thở dốc khe khẽ: “Có thể… có thể không chọn cái nào không…”
Lục Cẩm Diên ngẩng mặt lên khỏi hõm cổ cậu, ngón tay thon dài có lực lách qua khe môi thọc vào khoang miệng, kẹp lấy chiếc lưỡi ướt át đỏ rực đùa giỡn, ra sức khuấy đảo.
“Ưm…” Gốc lưỡi mỏi nhừ, nước bọt ứa ra không kịp nuốt xuống, làm ướt đẫm ngón tay.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên trầm xuống đáng sợ, giọng nói cũng khàn đục: “Hay là, bé thỏ trắng cũng muốn ăn…”
Vừa nghĩ tới những hình ảnh đáng sợ nào đó, đuôi mắt Khương Duật Bạch đỏ ướt nhỏ giọng cầu xin: “Tay, dùng tay…”
Nửa giờ sau, Lục Cẩm Diên từ giường trên leo xuống.
Thẩm Chiếu nhịn nửa ngày vẫn không nhịn được: “Anh Lục, mày ở trên giường Tiểu Bạch làm gì thế?”
“Lão Tam!” Chu Phong ở giường trên vội vàng ngăn cản, “Chuyện không nên quản thì đừng có hỏi!”
Đinh Hồng Vũ giật cái tai nghe đang gọi cho bạn gái ra, lặp lại như cái máy: “Chuyện không nên quản thì đừng có hỏi!”
“Sao lại không nên quản—” Thẩm Chiếu ngơ ngác, bộ não thiếu một sợi dây bỗng lóe lên tia sáng, “Đợi đã! Anh Lục, chẳng lẽ mày đang…?”
“Thi xong bọn tao sẽ dọn ra ngoài, lúc đó mời bọn mày qua ăn tiệc tân gia.” Giọng Lục Cẩm Diên khàn đặc, ngữ khí lười biếng như một con dã thú đã ăn no nê đang tạm nghỉ ngơi, “Thời gian này, phiền chúng mày bao dung một chút.”
Trong rèm giường, Khương Duật Bạch khum lòng bàn tay bất động không dám nhúc nhích.
Cậu hối hận rồi, sớm biết Lục Cẩm Diên mặt dày như vậy, thì nên đợi đến lúc dọn ra ngoài mới nói cho các bạn cùng phòng biết…
Hết chương 61
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.