Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Hai ngày sau, Khương Duật Bạch dẫn Lục Cẩm Diên đi tảo mộ mẹ.
Đêm hôm trước trời đổ mưa tí tách, sáng sớm thức dậy, cả thành phố bao phủ trong một lớp sương mù mờ ảo.
Đường có chuuts xa, Lục Cẩm Diên đặc biệt lái chiếc Cayenne ra, cài đặt dẫn đường đến nghĩa trang.
Khương Duật Bạch ôm hoa ngồi ở ghế phụ, ánh mắt tĩnh lặng nhìn ra cửa sổ xe, dõi theo những vệt nước mưa trượt dài.
Lục Cẩm Diên lái xe, thỉnh thoảng lại liếc nhìn để quan sát cảm xúc của người bên cạnh nhưng không lên tiếng làm phiền.
Hồi lâu sau, Khương Duật Bạch khẽ nói: “Thật lạ đấy, năm nào vào ngày này trời cũng mưa.”
Những năm trước đi tảo mộ cậu không bao giờ che ô, bị ướt mưa về thường sẽ bị một trận sốt cao, ốm liệt giường nửa tháng trời. Nhưng năm nay, người còn chưa xuống xe thì một chiếc ô đen đã được che vững vàng trên đỉnh đầu cậu.
Xuống xe, hai người cùng đi lên những bậc thang đá. Hôm nay họ mặc áo khoác măng tô đen giống hệt nhau, khi đi cạnh nhau trông vừa giống anh em tình thâm, lại vừa giống một đôi tình nhân gắn bó.
Đi được một đoạn, Khương Duật Bạch dừng lại trước một ngôi mộ: “Mẹ, con tới thăm mẹ đây.”
Lục Cẩm Diên nhìn về phía bia mộ, trên đó có dán một tấm ảnh đen trắng. Người phụ nữ trẻ trong ảnh có nhan sắc chim sa cá lặn, khóe môi nở một nụ cười dịu dàng, dù là ảnh đen trắng cũ kỹ vẫn có thể mơ hồ thấy được vẻ đẹp rạng ngời và phong thái tuyệt trần khi còn sống.
Khương Duật Bạch cúi người, đặt bó hoa bách hợp trước bia mộ: “Đã lâu con không tới thăm mẹ, lần này con dẫn một người tới gặp mẹ.”
Lục Cẩm Diên hoàn hồn, đặt giỏ hoa quả cạnh bó bách hợp, vừa mở miệng đã lắp bắp: “Mẹ— Dì, con, con là Lục Cẩm Diên!”
“Anh ấy tên là Lục Cẩm Diên, là bạn trai của con.” Khương Duật Bạch nhìn tấm ảnh trên bia mộ, nghiêm túc giới thiệu với mẹ: “Anh ấy đối xử với con rất tốt, nếu không có gì bất ngờ, chúng con sẽ ở bên nhau rất lâu, rất lâu.”
“Tất nhiên là không có bất ngờ gì rồi!” Lục Cẩm Diên sốt sắng nắm chặt tay cậu, giọng điệu kiên quyết và khẳng định: “Đời này chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, nếu em đồng ý, kiếp sau anh cũng muốn đặt trước luôn.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Duật Bạch không nói gì, nắm chặt lại tay anh, Lục Cẩm Diên chuyển sang tư thế mười ngón tay đan chặt vào nhau, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đang mỉm cười trong ảnh: “Dì, con xin thề ở đây— đời này con sẽ yêu Khương Duật Bạch không một chút giữ lại, dốc hết sức mình để bảo vệ em ấy, luôn đứng về phía em ấy, sẻ chia với em ấy tất cả những gì con có.”
“Đừng thề…” Hàng mi Khương Duật Bạch khẽ run, giọng điệu có chút khó khăn: “Em không cần anh thề, Lục Cẩm Diên.”
Người thề thốt quá nhiều, phản bội lời thề cũng quá dễ dàng, thậm chí chẳng cần trả giá bất cứ điều gì.
Trước mắt cậu đã có một ví dụ sống sờ sờ rồi. Website TruyenLau.com
“Đây là lời hứa của anh với dì, như vậy dì mới yên tâm giao em cho anh được.” Lục Cẩm Diên với thần sắc trang nghiêm như thể đang thực sự đối thoại với người thân của người thương: “Con sẽ dùng cả đời để thực hiện lời thề của mình, xin dì chứng giám.”
Khương Duật Bạch nghẹn ngào, một luồng nước mắt đột ngột dâng lên, tầm nhìn trước mắt mờ đi.
Lục Cẩm Diên buông tay cậu ra, trầm giọng nói: “Tiểu Bạch, em nói chuyện riêng với dì một lát đi.”
Nói xong anh nhét cán ô vào tay cậu, tự mình lùi xuống vài bậc thang để hai mẹ con có không gian riêng tư.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Duật Bạch đứng im lặng rất lâu trước mộ, sau đó ngồi xuống, dùng tay áo lau sạch nước mưa trên tấm ảnh.
“Mẹ, con phải bước tiếp rồi.” Ngón tay cậu khẽ vuốt ve gương mặt vừa lạ lẫm vừa quen thuộc ấy, lẩm bẩm: “Trước đây con luôn cảm thấy, nếu ngay cả con cũng bước ra khỏi nỗi đau thì trên thế gian này còn ai nhớ đến sự tồn tại của mẹ nữa đây? Nhưng giờ con đã hiểu, con sẽ không bao giờ quên mẹ, chỉ là bây giờ có thêm một người nữa cùng con ghi nhớ về mẹ.”
Người phụ nữ trong ảnh mỉm cười nhìn con trai của mình, đó là sự dịu dàng vĩnh hằng của một người mẹ.
Khương Duật Bạch nhìn lần cuối rồi đứng dậy: “Con đi đây, lần sau lại tới thăm mẹ.”
Cậu che ô đi xuống cầu thang, Lục Cẩm Diên lập tức bước tới đón: “Nói lời thì thầm xong chưa?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch gật đầu, giơ cao tay che ô cho cả anh: “Tóc anh ướt hết rồi kìa.”
“Không sao đâu.” Lục Cẩm Diên chẳng hề để ý vuốt ngược phần mái bị ướt, tự nhiên đỡ lấy cán ô: “Giờ về luôn chứ?”
Khương Duật Bạch thở hắt ra một hơi: “Ừm, về lấy một ít đồ.”
**
Nhà họ Khương cách nghĩa trang không xa, lái xe 20 phút là vào tới khu biệt thự. Dưới sự chỉ dẫn của Khương Duật Bạch, Lục Cẩm Diên thuận lợi đỗ xe trước cổng căn biệt thự đơn lập.
“Lát nữa có lẽ em sẽ cãi nhau với Khương Minh Việt, anh đừng xen vào nhé.” Trước khi mở cửa xe, Khương Duật Bạch tiêm phòng trước cho bạn trai nhà mình: “Em sẽ cố gắng giải quyết nhanh gọn, anh cứ đứng sau lưng em là được.”
Lục Cẩm Diên cười đáp: “Được, anh nghe em.”
Khương Duật Bạch xuống xe, tiên phong bước vào cổng biệt thự.
“Tiểu thiếu gia?” Một người phụ nữ lớn tuổi từ cửa trong bước ra, reo lên mừng rỡ: “Tiểu thiếu gia về rồi!”
“Vú Ngô.” Khương Duật Bạch dừng bước: “Gần đây sức khỏe vẫn tốt chứ ạ?”
“Tốt, tốt lắm!” Vú Ngô nắm lấy tay cậu, trìu mến nhìn ngắm: “Lâu rồi không về nhà, gầy đi nhiều quá…”
“Cháu không gầy đâu ạ.” Khương Duật Bạch mỉm cười nhẹ, quay người ra hiệu: “Giới thiệu với vú một chút, đây là… bạn tốt của cháu.”
“Vú Ngô.” Lục Cẩm Diên tiến lên một bước, chào hỏi lịch sự: “Cháu là Lục Cẩm Diên, ngài cứ gọi cháu là Tiểu Lục ạ.”
Vú Ngô bấy giờ mới để ý thấy còn có một thanh niên cao ráo đẹp trai, giọng nói vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: “Bạn sao? Đây là lần đầu tiên tiểu thiếu gia dẫn bạn về nhà đấy!”
Trong lòng Lục Cẩm Diên đắc ý vô cùng, cái đuôi sau lưng cũng vô thức vểnh lên: “Tất nhiên rồi, cháu là người bạn trai— giới thân thiết nhất của Tiểu Bạch mà.”
“Ấy ấy ấy! Tốt quá tốt quá…” Vú Ngô nhất thời xúc động, vén tạp dề lau nước mắt nơi khóe mắt: “Vú đi nấu thêm mấy món ngay đây!”
Khương Duật Bạch định nói không cần nấu thêm, họ đi ngay bây giờ, nhưng vú Ngô đã hấp tấp chạy về phía bếp rồi.
“Chúng ta cũng vào thôi.” Cậu bất lực đi vào trong, vừa đi vừa quay đầu lại: “Vú Ngô lớn tuổi rồi, ít tiếp xúc với những thứ mới mẻ, em sợ vú nhất thời không tiếp nhận được.”
Lục Cẩm Diên ngẩn người, sau đó bật cười: “Anh biết mà, không cần giải thích đâu Tiểu Bạch.”
Khương Duật Bạch yên tâm hơn, vừa đặt chân vào cửa trong thì bên tai đã vang lên một giọng nói yểu điệu: “Tiểu Bạch về rồi đó hả?”
Một người phụ nữ mặc váy dài thướt tha đi tới, trang sức treo đầy mình, trang điểm tinh xảo, trông tuổi tác không quá ba mươi. Khương Duật Bạch khựng lại, chẳng thèm liếc mắt nhìn đối phương lấy một cái, đi thẳng về phía cầu thang.
“Dì Lâm đang chào hỏi con đấy, không nghe thấy à?” Khương Minh Việt đang ngồi trên sofa đọc báo, lớn tiếng quát tháo: “Giáo dưỡng của con bị chó tha hết rồi sao?”
“Xin lỗi.” Khương Duật Bạch quay lại nhìn ông: “Con có mẹ sinh nhưng không có cha dạy, đây là ngày đầu tiên ba biết chuyện đó ư?”
“Mày—” Một câu nói thành công chọc giận Khương Minh Việt, ông ta đập mạnh tờ báo xuống bàn trà: “Con về nhà là muốn làm ta tức chết đúng không?”
Dứt lời, ông ta đột nhiên nhận ra sau lưng con trai còn có một thanh niên lạ mặt, đành tạm thời đè nén cơn giận: “Đây là bạn của con?”
Lục Cẩm Diên im lặng không nói một lời, hiếm khi mất lễ độ, đến một cái gật đầu chào hỏi cũng không thèm làm.
“Không liên quan đến ba.” Khương Duật Bạch lạnh lùng đáp lại một câu: “Con về nhà chỉ để lấy những thứ thuộc về mình.”
Chẳng màng tới việc còn có người ngoài ở đó, Khương Minh Việt quát lên: “Cái gì của con? Mọi thứ trong cái nhà này đều là của ta, đồ con ăn, chỗ con ở, mọi thứ con dùng đều là ta cho con cả!”
“Con sẽ trả lại cho ba.” Khương Duật Bạch giọng điệu bình tĩnh: “Giờ con lên trên được chưa?”
“Trả? Con lấy cái gì để trả?” Khương Minh Việt đột ngột đứng phắt dậy: “Ta là cha của con đấy, cái mạng ta cho con thì lấy gì mà trả?”
“Xin lỗi, tôi xin ngắt lời một chút.” Lục Cẩm Diên rốt cuộc cũng không nhịn được, lên tiếng châm chọc một trận lạnh thấu xương: “Người mang thai chín tháng mười ngày là mẹ của Tiểu Bạch, người liều mạng sinh ra Tiểu Bạch cũng là bà ấy, xin hỏi ngoài việc cung cấp một con tinh trùng rẻ tiền ra, ngài còn cung cấp được cái gì nữa?”
“Cậu, cậu cậu—” Khương Minh Việt bị chặn họng đến mức không nói nên lời, mặt lúc xanh lúc đỏ, chỉ có thể cả giận mất khôn chỉ tay ra cửa: “Cút! Cậu cút ra ngoài cho tôi! Đây là việc riêng nhà tôi, không đến lượt hạng người ngoài như cậu xía vào!”
Khương Duật Bạch lạnh lùng đáp: “Không cần ba đuổi, lấy đồ xong chúng con đi ngay.”
“Khương Duật Bạch!” Khương Minh Việt mặt sắt lại, tức đến mức thở không thông, bà Lâm bên cạnh vội vàng chạy tới đỡ lấy ông ta.
“Ôi dào, cha con không có thù oán gì qua đêm cả, hai cha con có chuyện gì thì không thể ngồi xuống nói hẳn hoi sao?” Bà Lâm cố gắng hòa giải: “Tiểu Bạch khó khăn lắm mới về một chuyến, hay là—”
“Có liên quan đến cô không?” Khương Duật Bạch nhìn gương mặt đắp bao lớp phấn son kia, cảm thấy buồn nôn: “Cho dù mẹ tôi đã qua đời mười tám năm, cô cũng chẳng bằng được một sợi tóc của bà ấy, đến lượt cô đứng sau lưng nói bà ấy là người đoản mệnh chắc?”
Bà Lâm cứng đờ người, trợn tròn mắt, giọng hốt hoảng giải thích: “Minh Việt, em, em không có!”
“Muốn người khác không biết trừ phi mình đừng làm.” Khương Duật Bạch cười lạnh một tiếng: “Khương tiên sinh, chắc chắn ba không muốn biết vợ của mình đã nhục mạ người vợ quá cố của mình như thế nào sau lưng ba đâu.”
“Cút!” Khương Minh Việt hất mạnh bàn tay đang đỡ mình ra, gào lên giận dữ: “Con tiện nhân này, mày cút xa ra cho tao!”
Bà Lâm chưa bao giờ thấy chồng nổi trận lôi đình với mình như vậy, sợ đến mức nín cả nước mắt, chỉ biết lấy tay che mặt vội vàng rời đi.
Khương Duật Bạch cũng không muốn xem tiếp nữa, xoay người đi lên lầu, Lục Cẩm Diên bám sát theo sau.
Đẩy cửa phòng ra, Lục Cẩm Diên lặng lẽ quan sát phòng ngủ, ánh mắt dừng lại trên những khung cửa sổ bị khóa chặt, ngay lập tức nhớ lại tuổi thơ bị giam lỏng của Tiểu Bạch, tim đau nhói một cái.
“Đồ đạc của em hầu hết đã mang tới trường rồi, không còn lại mấy thứ.” Khương Duật Bạch dùng chìa khóa mở ngăn kéo bị khóa, lấy ra một hộp băng video cũ kỹ nhét vào túi, lại thu dọn thêm vài bộ quần áo bỏ vào bao: “Xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Lúc xuống lầu lần nữa, Khương Minh Việt lại ngồi trên sofa, cơn thịnh nộ đã dịu đi vài phần, trầm giọng hỏi: “Con định sau này không về nữa à?”
“Vâng.” Khương Duật Bạch đáp: “Số tiền bao năm qua ba chi cho con, con sẽ trả lại từng khoản một.”
Khương Minh Việt lại kích động: “Cái nhà này khiến con chán ghét đến vậy sao?”
“Từ trước đến nay, người chán ghét con chính là bản thân ba.” Khương Duật Bạch nhìn ông ta, trong mắt không kìm được lộ ra một tia bi thương: “Nhưng giờ ba đã lấy vợ mới, có cuộc sống mới rồi, thì không cần lúc nào cũng nhắc nhở là con đã hại chết mẹ, cũng không cần bắt con lúc nào cũng phải nhắc nhở ba rằng ba đã tự phá vỡ lời thề của chính mình.”
Khương Minh Việt môi run bần bật, lần đầu tiên không nói nên lời, chỉ biết ngồi bệt xuống sofa.
Ngay khi Khương Duật Bạch sắp bước ra khỏi cửa nhà, phía sau vang lên một giọng nói yếu ớt: “Năm đó mẹ con… thực ra còn để lại cho con một số thứ.”
Khương Duật Bạch run lên bần bật, đột ngột quay người lại.
**
Đó là một căn phòng kho dưới hầm biệt thự, bao nhiêu năm qua Khương Duật Bạch chưa từng đặt chân tới.
Thực tế, phạm vi hoạt động của cậu trong căn biệt thự này chỉ giới hạn trong phòng mình và phòng khách, bếp.
Cánh cửa gỗ nặng nề từ từ mở ra, cả một căn phòng đầy ắp quà tặng hiện ra trước mắt.
Khương Duật Bạch sững sờ vài giây, bấy giờ mới cẩn thận bước vào căn phòng đã bị bụi phủ bấy lâu.
Dưới ánh đèn sáng choang, lớp bụi phủ trên phím đàn piano hiện rõ mồn một, cậu từng bước đi tới trước bức tường quà tặng, ánh mắt bắt đầu nhìn từ tủ quà phía ngoài cùng bên trái.
Trên cửa tủ có dán một tờ giấy màu, vì năm tháng đã lâu nên giấy đã ố vàng, nhưng vẫn nhận ra nét chữ trên đó: [Chúc mừng sinh nhật một tuổi, chúc bảo bối của mẹ sống lâu trăm tuổi!]
Mở tủ ra, bên trong đặt một cái khóa trường mệnh và một đôi vòng tay bạc, rất hợp cho một đứa trẻ một tuổi đeo.
Khương Duật Bạch nhắm nghiền mắt, đóng cửa tủ rồi bóc tờ giấy thứ hai: [Chúc mừng sinh nhật hai tuổi, bảo bối của mẹ đã biết đi rồi nè~]
Trong tủ đặt một đôi giày len em bé, trên đầu giày có thêu hai con thỏ trắng nhỏ xíu đáng yêu.
Món quà sinh nhật thứ ba là một chiếc xe đồ chơi trẻ em và một bộ gấu bông gia đình ba người.
[Chúc mừng sinh nhật ba tuổi, bảo bối của mẹ thích đồ chơi hay thích gấu bông hơn nhỉ?]
Món quà thứ tư là cặp sách thạch, món quà thứ năm là tranh ghép trí tuệ, món quà thứ sáu là khăn quàng đỏ, món quà thứ bảy là truyện tranh nhiệt huyết, món quà thứ tám, thứ chín, thứ mười…
Mãi đến khi mở món quà thứ mười hai, ngón tay chạm vào bộ cọ vẽ và màu nước quen thuộc, Khương Duật Bạch cắn chặt môi dưới, những giọt nước mắt lớn thi nhau lã chã rơi xuống sàn nhà phát ra tiếng thanh thúy.
Lục Cẩm Diên phía sau nhận ra điều bất thường, đưa tay ôm lấy vai cậu, trầm giọng dỗ dành: “Tiểu Bạch, muốn khóc thì cứ khóc đi…”
Khương Duật Bạch run rẩy cả người nhào vào lòng anh, nước mắt tuôn ra như suối, cậu há miệng nhưng cổ họng như bị thứ gì đó chặn đứng, dù thế nào cũng không phát ra tiếng được, chỉ có cơ thể là run rẩy ngày càng dữ dội.
“Khóc thành tiếng đi Tiểu Bạch…” Lục Cẩm Diên đau lòng không gì sánh được, chỉ biết dùng hai tay ôm chặt lấy thân hình đang run rẩy trong lòng mình, giọng nói cũng có chút nghẹn ngào: “Bà ấy thực sự rất yêu, rất yêu em, bà ấy chưa bao giờ vắng mặt trong quá trình trưởng thành của em cả.”
“Oa…” Khương Duật Bạch cuối cùng cũng phát ra tiếng khóc khàn đặc vỡ vụn từ cổ họng, gào khóc nức nở trong lòng anh, khóc đến mức hụt hơi, khóc đến mức suýt ngất đi.
Khương Minh Việt đứng ở cửa, thân hình không vững bám vào khung cửa, nhìn đứa con trai đang khào khóc trong phòng quà tặng, dường như đã già đi mười tuổi trong khoảnh khắc.
Lục Cẩm Diên liên tục xoa dịu tấm lưng đang run rẩy, sợ cậu ngất đi thật, dứt khoát bế bổng cậu lên theo kiểu bế công chúa, muốn đưa cậu ra ngoài để bình tĩnh lại.
Khi đi ngang qua cửa, Khương Duật Bạch ngẩng gương mặt đầy nước mắt lên, lần đầu tiên nhìn cha ruột mình bằng một ánh mắt gần như thù hận.
“Tôi hận ông, Khương Minh Việt.” Giọng cậu thấp và khàn đặc, nhấn mạnh từng chữ: “Đời này, tôi vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho ông.”
Hết chương 58
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.