Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 60: CHƯƠNG 60

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Lục Cẩm Diên cầm thuốc mỡ đẩy cửa bước vào, người trên giường đã biến mất, chỉ còn lại cái chăn phồng lên một cục.
Anh không khỏi bật cười, bước tới chọc chọc vào cục nhỏ đó: “Bé thỏ trắng của anh đâu rồi?”
Người trốn trong chăn không nhúc nhích, cứ như trúng phải loại ma pháp nào đó không thể cử động được.
“Để anh đi tìm xem nào…” Lục Cẩm Diên cố ý dùng giọng điệu kiểu ông chú xấu xa, “Bé thỏ trắng ngoan ngoãn, rốt cuộc là trốn ở đâu nhỉ?”
Hai tay Khương Duật Bạch siết chặt mép chăn, vành tai đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.
Lục Cẩm Diên cũng không cưỡng ép lật chăn ra, mà nhân lúc cậu không phòng bị, bàn tay ấm áp đã luồn vào bên dưới.
Thắt lưng Khương Duật Bạch mềm nhũn, vài giây sau liền chủ động kéo chăn ra. Do trùm chăn quá lâu nên mặt cậu đỏ bừng, trong mắt còn vương nước, trông đặc biệt đáng yêu.
Lục Cẩm Diên động lòng, không nhịn được cúi xuống hôn một cái lên mặt, hôn xong còn mút một hơi thật mạnh lên phần thịt mềm, tạo ra tiếng động vang dội, cứ như muốn hút người ta vào bụng vậy.
“Á…” Khương Duật Bạch khẽ rên một tiếng, giơ tay đẩy ra.
“Thích quá đi mất…” Lục Cẩm Diên đè chặt cậu qua lớp chăn, ánh mắt si mê lầm bầm, “Thích bé thỏ trắng quá…”
Khương Duật Bạch tim đập thình thịch, hạ hàng mi ươn ướt xuống: “Em, em phải dậy rửa mặt.”
“Được.” Lục Cẩm Diên đáp lời, lôi cậu ra khỏi chăn, “Nhưng mà, trước tiên hãy để anh xem chân em có bị trầy da không đã.”
Chân trầy da…
Hơi nóng vừa mới tản đi lại bùng nổ một lần nữa, Khương Duật Bạch lắp bắp: “Không, không cần đâu… không trầy…”
Giọng điệu Lục Cẩm Diên rất nghiêm chỉnh: “Cứ kiểm tra chút đi, chẳng may bị trầy da, lúc đi lại sẽ cọ xát rất đau.”
Nghe đến cọ xát rất đau, Khương Duật Bạch rùng mình một cái, tâm thần hoảng loạn vội vàng vơ lấy cái chăn: “Không muốn đâu!”
TruyenLau Vừa nãy Lục Cẩm Diên trước là giúp cậu, sau đó nhân lúc cậu rã rời không còn sức, vừa hôn vừa dỗ dành ép hai chân cậu khép chặt lại…
“Ngoan, chỉ bôi thuốc thôi, tuyệt đối không làm gì khác.” Lục Cẩm Diên cầm lấy tuýp thuốc mỡ trên tủ đầu giường, “Chẳng lẽ em còn không tin anh sao?”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một chút, dứt khoát lắc đầu từ chối: “Em tự làm được.”
Lục Cẩm Diên bất đắc dĩ mỉm cười: “Vậy được rồi, anh không nhìn.”
Nói xong liền đưa thuốc mỡ cho cậu, tự mình xoay lưng đi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Duật Bạch lóng ngóng cởi quần ngủ, cúi đầu bôi thuốc lên vùng đùi trong đang nóng rát.
Lục Cẩm Diên đếm thầm từng giây trong lòng, đột ngột quay đầu lại: “Xong chưa?”
Đôi chân thon dài thẳng tắp mở ra, để lộ phần đùi trong vừa đỏ vừa sưng, gần như ngay lập tức khiến anh nhớ lại cảm giác mềm mại trơn láng khi nãy.
“Lục Cẩm Diên!” Khương Duật Bạch nhanh chóng khép chân lại, xấu hổ đến mức giọng nói lạc đi, “Sao anh nói mà không giữ lời?”
TruyenLau.com Lục Cẩm Diên nhướng mày, mặt dày ghé sát vào hôn lên đầu gối cậu: “Anh lưu manh đâu phải ngày một ngày hai, giờ em mới biết à?”
Chỉ bôi thuốc thôi mà cũng nháo nhào hơn nửa tiếng mới xong.
Khương Duật Bạch tắm xong, thay bộ đồ mặc ở nhà rộng rãi, quả nhiên cảm thấy giữa hai chân mát lạnh. Bước ra khỏi phòng vệ sinh, thấy Lục Cẩm Diên đã bận rộn trong bếp, cậu cũng vào giúp một tay. Sự ăn ý khi cùng nhau nấu cơm của hai người ngày càng tốt, ba món mặn một món canh nhanh chóng được dọn lên bàn.
Sáng sớm đã tiêu hao không ít thể lực, Khương Duật Bạch ăn rất ngon, ăn xong một bát vẫn muốn thêm, nhưng lại lo sẽ bị chướng bụng như tối qua nên không khỏi do dự.
“Không sao, ăn no quá anh xoa bụng cho.” Lục Cẩm Diên dứt khoát đứng dậy, cầm lấy bát của cậu quyết định thay, “Để anh lấy thêm cho em một chút.”
“Cảm ơn anh.” Khương Duật Bạch nhẹ nhàng cắn thìa, ánh mắt di chuyển theo bóng lưng của anh, trong lòng thầm dao động. Nếu mỗi ngày đều có thể ôm Lục Cẩm Diên cùng thức dậy, mỗi ngày đều được ăn món ngon anh làm, cuộc sống ở chung dường như cũng không khó để chấp nhận nữa…
Cuối tháng mười hai, triển lãm tranh liên kết của Hiệp hội Mỹ thuật diễn ra đúng hạn, Khương Duật Bạch với tư cách là tác giả có tác phẩm trưng bày cũng được mời tham dự.
Hôm đó, Lục Cẩm Diên đi cùng cậu đến bảo tàng mỹ thuật.
Hai người cùng diện mẫu áo khoác măng tô giống nhau một đen một trắng, chỉ cần đứng vào trong bảo tàng đã trở thành phong cảnh đẹp mắt nhất.
“Đi thôi, chúng ta đi tìm tác phẩm của em trước.” Lục Cẩm Diên quan sát một vòng xung quanh, tiên phong đi vào trong.
Chẳng mấy chốc, họ đã tìm thấy bức tranh của Khương Duật Bạch. Tận mắt nhìn thấy tác phẩm của mình được treo trên tường bảo tàng trưng bày, trong lòng Khương Duật Bạch dâng lên muôn vàn cảm xúc, cậu nhìn bức họa thật lâu không nỡ rời mắt.
“Chúng ta chụp chung một tấm đi, kỷ niệm lần đầu tiên tác phẩm của thầy Tiểu Bạch được vào bảo tàng.” Lục Cẩm Diên rút điện thoại từ túi áo khoác, “Mặc dù sau này thầy Tiểu Bạch sẽ có rất nhiều tác phẩm được treo trong bảo tàng, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên, ý nghĩa trọng đại.”
Khương Duật Bạch hoàn hồn, vô thức nhìn quanh những khách tham quan khác. Xem triển lãm mà lại chụp ảnh cùng tranh của chính mình, hình như hơi kỳ kỳ…
“Lại đây nào, chúng ta chụp chung một kiểu.” Lục Cẩm Diên hoàn toàn không thấy ngại, choàng vai cậu xoay người lại, đưa cả bức tranh trên tường vào ống kính.
“Tách” một tiếng, Khương Duật Bạch còn chưa kịp chỉnh lại biểu cảm thì ảnh trên màn hình đã đứng hình.
“Thật đáng yêu.” Lục Cẩm Diên lặp đi lặp lại ngắm nhìn tấm ảnh chụp chung như vớ được bảo bối, mãn nguyện cười nói, “Anh phải cài tấm này làm hình nền mới được.”
“Cài làm hình nền?” Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, “Liệu có quá phô trương không…”
“Thế này mà gọi là phô trương á?” Lục Cẩm Diên ngước mắt nhìn cậu, “Anh còn chưa cài thành màn hình lớn cuộn chạy 24/24 giờ là đã đủ khiêm tốn lắm rồi.”
Khương Duật Bạch: “…”
Trong lúc trò chuyện, một giọng nói lạ vang lên trước mặt hai người: “Làm phiền một chút, cho tôi mượn đường.”
Khương Duật Bạch nghe tiếng ngẩng đầu, chỉ thấy người tới trạc ngoài 50 tuổi, mặc một chiếc áo bông đen kiểu cũ, đeo kính gọng bạc, ánh mắt sắc sảo, dáng người ngay ngắn.
“A… xin lỗi ạ!” Cậu phản ứng lại, kéo Lục Cẩm Diên tránh sang một bên.
Người tới ngưng thần chú ý vào bức họa trên tường, một lúc sau tự mình gật đầu: “Không tệ.”
“Ngài cũng thích bức tranh này ạ?” Thấy tranh được công nhận, Lục Cẩm Diên còn vui hơn cả tác giả, “Thực ra bức tranh này được vẽ ra chỉ trong một đêm đấy ạ.”
“Trong một đêm?” Người tới hơi ngạc nhiên, ánh mắt chuyển lại về phía bức tranh, nhìn kỹ thêm vài lần, “Quả nhiên, vẫn còn có chút khuyết điểm.”
Câu này khiến Lục Cẩm Diên lập tức không vui, lông mày nhíu lại định phản bác thì nghe đối phương nói tiếp: “Nhưng khuyết điểm không che được vẻ đẹp, sức biểu hiện rất mạnh.”
Bất cứ ai nhìn thấy bức tranh này lần đầu tiên, chắc chắn sẽ bị chấn động bởi cảm giác sức mạnh toát ra từ việc xé toạc bóng tối trong tranh.
“Cảm ơn ngài.” Trong lĩnh vực mỹ thuật, Khương Duật Bạch không còn hay thẹn thùng nữa, cậu hào phóng gửi lời cảm ơn.
Người tới dường như nghĩ ra điều gì đó, lên tiếng hỏi: “Bức tranh này là cậu vẽ?”
“Vâng ạ.” Khương Duật Bạch gật đầu thừa nhận, “Lúc đó vì xảy ra một chút ngoài ý muốn, thời gian rất gấp nên một số chi tiết quả thực xử lý chưa được tốt lắm.”
“Thầy Đan!” Lúc này, một người đàn mày dáng vẻ nhân viên công tác vội vàng chạy tới, “Thầy Đan, quán trưởng đang tìm thầy ạ!”
Đan Vinh liếc nhìn tên ký trên bức tranh, tiếp tục hỏi: “Cậu đang đi học hay đi làm rồi?”
Khương Duật Bạch cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn lịch sự đáp: “Cháu là sinh viên khoa Mỹ thuật Đại học A ạ.”
“Khoa Mỹ thuật Đại học A sao…” Đan Vinh trầm tư, “Có quen Bùi Thanh Dật không?”
“Giáo sư Bùi dạy lớp sắc thái của chúng cháu ạ.” Khương Duật Bạch dù có chậm chạp cũng nhận ra thân phận của đối phương không tầm thường, “Xin hỏi ngài là?”
Đan Vinh ngắn gọn súc tích: “Đan Vinh.”
Khương Duật Bạch chớp chớp hàng mi, không dám tin xác nhận lại: “Đan Vinh? Ngài chính là thầy Đan Vinh, tác giả của bức ‘Xuân Nguyệt’ ạ?”
“Cậu cũng biết bức họa đó sao?” Trên gương mặt cổ hủ nghiêm nghị của Đan Vinh hiện lên một tia cười nhạt, “Tác phẩm thời kỳ đầu thôi.”
“Cháu… cháu…” Khương Duật Bạch nhất thời xúc động đến mức không nói nên lời, cho tới khi một bàn tay ấm áp rộng lớn vỗ về sau lưng mới thở ra được một hơi, “Thầy Đan, cháu thích tranh của ngài lâu lắm rồi ạ!”
“Hóa ra là một fan nhỏ của thầy Đan.” Nhân viên công tác không nhịn được xen vào, “Nhưng thầy Đan ơi, ngài xem chúng ta có nên đi trước…”
“Ừm.” Đan Vinh rút cây bút từ túi áo của nhân viên công tác, “Có giấy không? Tôi để lại email cho bạn học Khương.”
Còn chưa đợi nhân viên công tác tìm giấy, Khương Duật Bạch đã chìa lòng bàn tay ra trước mặt ông, ánh mắt lấp lánh: “Thầy Đan, ngài cứ viết trực tiếp lên tay cháu đi ạ!”
Đan Vinh nhìn cậu bằng ánh mắt đầy thú vị, rồi viết địa chỉ email lên lòng bàn tay trắng trẻo của cậu.
“Cảm ơn thầy Đan!” Khương Duật Bạch thu tay về, giữa mùa đông lạnh giá mà lòng bàn tay cậu hưng phấn đến mức hơi rịn mồ hôi.
Trước khi đi, Đan Vinh còn dặn thêm một câu: “Thay tôi gửi lời chào đến Giáo sư Bùi nhé.”
“Vâng ạ, thưa thầy Đan.” Khương Duật Bạch đáp lời, đứng nghiêm chỉnh như học sinh tiểu học tiễn thầy Đan rời đi.
“Người đi rồi kìa.” Lục Cẩm Diên tiến lên một bước chắn trước mặt cậu, giọng điệu có chút ghen tuông tế nhị: “Sùng bái thầy Đan đó đến thế cơ à?”
“Vâng!” Khương Duật Bạch gật đầu một cách trịnh trọng, “Thầy ấy là thần tượng của em.”
Lục Cẩm Diên lúc này mới nhớ ra cậu từng nhắc qua chuyện mình có một thần tượng, đành lẳng lặng thu lại sự đố kỵ trong lòng, thấp giọng nhắc nhở: “Lưu email vào điện thoại trước đi, kẻo lát nữa chữ bị nhòe đấy.”
“Vâng.” Khương Duật Bạch lập tức lấy điện thoại ra, nghiêm túc lưu địa chỉ email vào ghi chú.
“Đi thôi, đi rửa tay nào.” Lục Cẩm Diên không đợi được nữa mà nắm lấy cổ tay cậu, muốn đích thân giúp cậu tẩy sạch vết mực trong lòng bàn tay.
**
Cho đến khi rời khỏi bảo tàng mỹ thuật, Khương Duật Bạch dường như vẫn còn đang nằm mơ. Thần tượng của cậu không chỉ nhìn thấy tranh của cậu, đích thân khen ngợi tranh của cậu, mà thậm chí còn để lại phương thức liên lạc.
Khương Duật Bạch ngồi ở ghế phụ, lẩm bẩm một mình: “Em cứ ngỡ phải lâu lắm mới được gặp thầy Đan, không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.”
“Có thể khiến em coi là thần tượng, chắc hẳn thầy Đan này phải có điểm vô cùng hơn người.” Giọng điệu Lục Cẩm Diên chẳng mặn chẳng nhạt: “Để lúc nào anh phải chiêm ngưỡng kỹ các tác phẩm của ông ấy mới được.”
“Ban đầu em học vẽ là vì ở một mình trong phòng quá nhàm chán.” Khương Duật Bạch rủ mắt, “Bút màu nước mà vú Ngô mua cho cháu trai chính là thứ vỡ lòng cho việc vẽ tranh của em.”
Cậu quá cô đơn, nhưng chỉ cần chìm đắm vào mỹ thuật, cậu sẽ quên mất mình chỉ có một mình.
Bàn tay đặt trên vô lăng siết chặt, Lục Cẩm Diên liếc nhìn cậu một cái: “Chẳng trách em vẽ đẹp thế, hóa ra là có năng khiếu từ nhỏ rồi.”
“Ban đầu chỉ coi là sở thích, chưa từng nghĩ sẽ phát triển theo hướng chuyên nghiệp. Sau đó em tình cờ thấy bức tranh kia của thầy Đan, từ đó mới đâm đầu vào thế giới tranh sơn dầu.” Đôi mắt Khương Duật Bạch khẽ lay động, dường như rơi vào ký ức nào đó, “Tranh có linh hồn, và mỹ thuật đã cứu rỗi em không chỉ một lần.”
Lục Cẩm Diên giọng điệu dịu dàng: “Anh cũng thấy tranh của em có linh hồn, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh đã rất thích rồi.”
Khương Duật Bạch thoát khỏi hồi ức: “Anh nói là bức tranh tranh bị anh gấp lại ấy hả?”
“Em thấy rồi à?” Biểu cảm Lục Cẩm Diên hiếm khi có chút quẫn bách, thấp giọng giải thích, “Tờ giấy đó là anh nhặt được ở sân vận động vào ngày đầu tiên gặp em, vốn định trả lại cho em nhưng sau đó…”
Không hiểu sao lại muốn chiếm hữu bức tranh đã làm rung động trái tim mình, vì thế đại não cố ý quên đi sự tồn tại của nó.
“Không sao, đó chỉ là bản vẽ nháp luyện tập thôi.” Khương Duật Bạch mỉm cười nhẹ, “Chỉ là lần sau đừng gấp nó lại nữa nhé.”
“Được.” Lục Cẩm Diên đáp lời, “Đúng rồi, cùng anh về căn hộ lấy chút đồ được không?”
Khương Duật Bạch không nghĩ nhiều, cùng anh quay về căn hộ.
Kết quả vừa vào cửa, Lục Cẩm Diên không biết lấy đâu ra một dải lụa muốn buộc ra sau đầu cậu.
“Anh muốn làm gì?” Khương Duật Bạch ngả người ra sau, vẻ mặt cảnh giác.
“Chỉ muốn cho em một bất ngờ thôi.” Lục Cẩm Diên giơ tay giữ gáy cậu, giọng nói hàm chứa ý cười: “Yên tâm, không phải thứ gì đen tối đâu.”
Ít nhất là hiện tại thì không.
Khương Duật Bạch bán tín bán nghi, cuối cùng vẫn để anh dùng dải lụa che đi đôi mắt xinh đẹp kia. Dải lụa đỏ tôn lên làn da trắng tuyết càng thêm trong trẻo, tạo hình bị bịt mắt lại sinh ra một loại cảm giác dễ vỡ, vừa thanh khiết vừa diễm lệ, khiến người ta không kìm được muốn đè xuống xâm phạm một trận ra trò.
“Ngoan lắm.” Lục Cẩm Diên không rời mắt nhìn thêm vài lần, sau đó mới nắm lấy bàn tay thon dài như ngọc chậm rãi dẫn vào trong.
Trước mắt ngoại trừ một khoảng ánh sáng ửng đỏ thì chẳng thấy gì cả, Khương Duật Bạch không khỏi có chút căng thẳng, chỉ có thể nắm chặt tay anh, toàn tâm toàn ý ỷ lại vào anh.
“Cạch” một tiếng, Lục Cẩm Diên đẩy cửa ra: “Đến rồi.”
Khương Duật Bạch đứng tại chỗ, ngoan ngoãn để anh giúp mình cởi dải lụa. Khoảnh khắc dải lụa rơi xuống, một phòng tranh mới tinh hiện ra trước mắt.
“Đây là…” Khương Duật Bạch không kìm được bước vào phòng tranh, hướng mắt nhìn những bức họa được đóng khung trang trọng treo trên tường.
“Phần lớn là các bản luyện tập hàng ngày của em, còn vài bức là anh nhờ bạn ở phòng tranh mua về.” Lục Cẩm Diên bước theo vào, “Em xem, anh đòi tranh của em không phải để bừa bãi đâu nhé?”
Khương Duật Bạch cúi đầu, đầu ngón tay lướt qua giá vẽ và vải toan: “Hóa ra anh đòi chúng là để treo lên…”
“Sau này tranh em vẽ đều sẽ treo trên tường.” Lục Cẩm Diên giơ tay chỉ vào bức tường phía bên trái, “Ngoại trừ bức tường đó ra, tất cả đều là dụng cụ vẽ chuẩn bị cho em. Nếu còn thiếu gì cứ nói với anh, anh đi mua tiếp.”
Cả bức tường được làm thành hệ tủ ô vuông, nhìn qua một lượt, các loại cọ vẽ, màu vẽ, giấy và công cụ tổng hợp đều đầy đủ không thiếu thứ gì, thậm chí còn có cả máy tính và iPad, đồ dùng còn đầy đủ hơn cả một phòng tranh quy mô bình thường.
Khương Duật Bạch cắn môi dưới: “Anh chuẩn bị từ… bao giờ thế?”
“Thời gian qua cứ chạy đi chạy lại chính là để giám sát thi công đấy.” Lục Cẩm Diên cười đáp, “Những bức tranh này đều là đích thân anh treo lên.”
Anh đã thông kho chứa đồ cũ với phòng khách, mở rộng không gian phòng tranh, lại lắp thêm một hệ cửa kính sát đất để phòng tranh lấy sáng tốt hơn, mùa đông còn có thể phơi nắng.
“Sau này em có thể vẽ ở nhà rồi, muốn vẽ bao lâu tùy thích.” Lục Cẩm Diên dịu dàng nhìn cậu, “Có thích món quà này không?”
Cổ họng Khương Duật Bạch nghẹn lại, cậu không kìm được giơ tay ôm lấy cổ anh, ngước mặt dâng lên một nụ hôn: “Thích, thích lắm.”
Hóa ra trong lúc cậu không biết, Lục Cẩm Diên đã cân nhắc mọi thứ vì cậu rồi.
“Vậy nên…” Lục Cẩm Diên dùng hai tay đỡ lấy bờ mông tròn trịa, bế cậu lên đối mặt với mình, chóp mũi âu yếm cọ vào mũi cậu, “Chủ nhân còn lại của ngôi nhà này bao giờ thì dọn vào ở đây?”
Hết chương 60

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu