Ngoại truyện 04: Nếu
07
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Khương Duật Bạch ngồi trên ghế, bị hôn đến mức phải ngửa mặt lên, chiếc cổ thiên nga thon dài căng ra một đường cong tuyệt mỹ.
Nụ hôn vụng về mà lỗ mãng, chiếc lưỡi nương theo bản năng quấn quýt mút mát, không chút quy luật mà khám phá lãnh địa lần đầu ghé thăm. Trong cơn hấp tấp, răng hai người vô tình va vào nhau, đau đến mức cả hai cùng hừ nhẹ một tiếng.
Nhưng Lục Cẩm Diên vẫn không nỡ buông ra, như thể bị bỏ bùa mê, đầu lưỡi nóng bỏng liếm mạnh qua vòm họng nhạy cảm.
Trong phút chốc, đầu óc Khương Duật Bạch như có pháo hoa rực rỡ bùng nổ, suýt chút nữa là nhũn người ngã gục trong lòng bàn tay anh, không còn chút sức lực chống cự nào.
Cho đến khi dưỡng khí trong lồng ngực cạn kiệt, Lục Cẩm Diên mới khó khăn lùi lại một chút, trán tựa vào trán mà thở dốc, hơi thở dồn dập giao hòa thân mật.
Cả hai đều là nụ hôn đầu, vẫn chưa học được cách lấy hơi.
“Điềm Điềm…” Giọng Lục Cẩm Diên khàn đặc như lẫn sỏi cát, anh nhìn sâu vào đôi mắt đang phủ một tầng sương nước kia: “Thích anh hôn em thế này không?”
Đại não Khương Duật Bạch đã sớm trống rỗng, cậu mơ màng gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Không đúng, chuyện này không đúng.
Cậu và Lục Cẩm Diên là bạn thân lớn lên cùng nhau từ nhỏ, họ không nên hôn nhau như tình nhân thế này…
“Anh rất thích, cực kỳ thích.” Lục Cẩm Diên nhẹ nhàng cọ cọ chóp mũi cậu: “Hôn thêm lần nữa nhé?” Website TruyenLau.com
Khương Duật Bạch chậm rãi chớp mi, cuối cùng cũng tìm lại được chút lý trí đã mất, cậu đưa tay đẩy mạnh anh ra: “Không muốn!”
Lục Cẩm Diên hoàn toàn không phòng bị, bị đẩy lảo đảo lùi lại một bước.
Sau khi đứng vững, anh liền giả vờ tủi thân: “Điềm Điềm, chẳng phải vừa nãy chính em bảo anh hôn em sao?”
“Em, em.” Khương Duật Bạch đỏ bừng mặt, đành dùng giọng điệu hung dữ để che giấu sự xấu hổ: “Em bảo anh hôn một cái, chứ đâu có bảo anh hôn nhiều cái như vậy!” TruyenLau
Lục Cẩm Diên nghiêm túc đáp: “Anh sợ chỉ hôn một cái, em sẽ không cảm nhận được cảm giác thế nào.”
Khương Duật Bạch đứng dậy, không nói không rằng đẩy anh ra phía cửa.
Lục Cẩm Diên vừa đi giật lùi vừa không quên vòng tay ôm lấy cơ thể cậu: “Điềm Điềm, giờ chúng ta yêu nhau được chưa?”
Khương Duật Bạch đẩy người ra khỏi phòng, rồi lạnh lùng đóng sập cửa lại.
“Điềm Điềm.” Không dám gây động tĩnh quá lớn, Lục Cẩm Diên chỉ có thể hạ thấp giọng gọi: “Em không được qua cầu rút ván như thế chứ?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Lục Cẩm Diên, anh về trước đi.” Khương Duật Bạch xoay người, tựa lưng vào cửa: “Cả hai chúng ta đều cần bình tĩnh lại.”
Ngoài cửa, Lục Cẩm Diên áp lòng bàn tay vào cánh cửa, nhíu mày suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng đáp lời: “Được, vậy anh về trước.”
Hành lang yên tĩnh trở lại, nhưng tiếng tim đập của Khương Duật Bạch vẫn dồn dập như đánh trống.
“Điềm Điềm!” Một lúc sau, ngoài cửa sổ vang lên giọng nói trầm thấp nọ: “Anh chưa lấy cặp sách!”
Khương Duật Bạch hít một hơi thật sâu, cầm cặp sách của Lục Cẩm Diên kéo khóa lại, mở cửa sổ ném thẳng từ tầng hai xuống.
“Chậc…” Lục Cẩm Diên bắt chuẩn chiếc cặp, giọng điệu nghe có vẻ oán hận: “Điềm Điềm thật vô tình, thật tàn nhẫn, thật—”
“Cạch” một tiếng, cửa sổ đã đóng sầm trước mặt anh.
**
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, Lục Cẩm Diên đã đạp xe chờ sẵn ở cổng căn nhà mà anh còn thuộc lòng hơn cả nhà mình.
Thế là Khương Duật Bạch vừa mở cửa, đã bất thình lình va phải đôi mắt đen láy sáng ngời.
“Chào buổi sáng, Điềm Điềm!” Lục Cẩm Diên cong mắt, giọng nói đầy ý cười.
Ngón tay thon dài trắng trẻo vô thức siết chặt quai cặp, ánh mắt Khương Duật Bạch nhìn vào hư không: “Chào buổi sáng.”
Lục Cẩm Diên vỗ vỗ vào yên sau xe đạp: “Lên đi.”
Khương Duật Bạch do dự một chút, rồi chậm chạp bước tới ngồi lên yên sau như mọi khi.
“Trong túi có kẹo, tự sờ đi.” Lục Cẩm Diên chống một chân xuống đất, nghiêng người nhìn cậu cười.
“Được.” Khương Duật Bạch đưa tay vào túi quần anh, thuận lợi tìm thấy viên kẹo sữa Thỏ Trắng, bóc ra rồi bỏ vào miệng.
Lục Cẩm Diên lúc này mới đạp bàn đạp, chiếc xe chuyển động vững vàng về phía trường học.
Suốt quãng đường, Khương Duật Bạch túm lấy vạt áo đồng phục của anh, cố gắng cẩn thận để không chạm vào vòng eo săn chắc kia.
“Điềm Điềm.” Đang đạp xe, Lục Cẩm Diên đột nhiên lên tiếng: “Ăn kẹo của anh rồi, thì là người của anh đấy nhé.”
Khương Duật Bạch ngẩn ra: “Cái gì cơ?”
“Yêu anh đi mà.” Lục Cẩm Diên nói cực kỳ hùng hồn: “Tối qua anh đã trao nụ hôn đầu cho em rồi, em phải chịu trách nhiệm với anh đấy.”
Khương Duật Bạch: “…”
Cậu không hiểu nổi, tại sao người này lại có thể chuyển đổi mối quan hệ giữa hai người một cách không chút rào cản như vậy?
Thấy cậu không đáp, Lục Cẩm Diên tiếp tục lải nhải: “Không chỉ có nụ hôn đầu đâu, còn có cái nắm tay đầu tiên, cái ôm đầu tiên, cái—”
“Lục Cẩm Diên.” Khương Duật Bạch ngắt lời anh: “Anh không cần vì muốn ngăn em yêu đương mà giả vờ mình cong đâu.”
Lục Cẩm Diên bóp phanh, Khương Duật Bạch không tự chủ được lao về phía trước, trán đập vào lưng anh.
“Anh không giả vờ.” Giọng Lục Cẩm Diên nghiêm túc: “Em nói người yêu và bạn bè hoàn toàn không giống nhau, nhưng anh rất thích hôn em, chẳng lẽ điều đó chưa đủ chứng minh tình cảm của anh dành cho em à?”
Thực tế, những gì anh nghĩ còn xa hơn thế nhiều.
Tối qua sau khi về nhà, anh nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, trong đầu cứ vương vấn từng chi tiết khi hai người hôn nhau. Sau đó cuối cùng cũng mơ màng ngủ thiếp đi, trong mơ anh đã thô bạo ép người xuống dưới thân, hôn tỉ mỉ lên trán, lên má, lên dái tai, rồi men theo cổ áo mở rộng mà trượt xuống…
Trong cơ thể anh như có một ngọn lửa bùng cháy, không ngừng gào thét rằng chưa đủ, chưa đủ, còn muốn nhiều hơn nữa…
Khi tỉnh dậy, Lục Cẩm Diên cuối cùng mới muộn màng nhận ra, hóa ra tình cảm anh dành cho Khương Duật Bạch đã sớm biến chất rồi.
Mọi sự bất thường đều đã có lời giải thích hợp lý, sự bảo hộ và chiếm hữu gần như bệnh hoạn, việc đuổi khéo tất cả những người thích cậu mà không cần giải thích, chỉ muốn trong mắt và trong tim cậu chỉ có một mình anh.
“Nhưng…” Khương Duật Bạch vô thức siết chặt lớp vải trong tay: “Làm gì có trai thẳng nào nói cong là cong ngay được…”
Cậu thậm chí còn chưa kịp nghĩ đến việc mình thực ra cũng là trai thẳng, mà chỉ đau đáu nghĩ xem có phải Lục Cẩm Diên đang lừa mình không.
Lục Cẩm Diên im lặng vài giây, trầm giọng đáp: “Cong hay thẳng vốn dĩ không quan trọng, quan trọng là người anh thích là em, Khương Duật Bạch.”
Anh từng nghĩ đời này mình sẽ không bao giờ yêu đương, vì anh không thể tưởng tượng nổi cảnh mình rơi vào lưới tình với ai đó.
Nhưng một khi người đó là Khương Duật Bạch, anh có thể chấp nhận mà không chút trở ngại nào.
Tim Khương Duật Bạch khẽ run lên, bé thỏ trắng trong lòng lại bắt đầu nhảy nhót tưng bừng.
“Anh biết em nhất thời chưa chấp nhận được sự thay đổi này, không sao đâu Điềm Điềm.” Lục Cẩm Diên quay người lại, dịu dàng xoa đầu cậu: “Anh sẽ theo đuổi em, nỗ lực để em cũng thích anh.”
Lục Cẩm Diên nói là làm, lập tức bắt đầu suy nghĩ xem nên hành động thế nào.
Nhưng anh và Khương Duật Bạch lớn lên cùng nhau, từ sớm đã chăm sóc cậu chu đáo đến mức không kẽ hở, những chiêu trò theo đuổi đó đối với anh chẳng qua chỉ là việc thường ngày nên làm, không đáng nhắc tới.
Vậy thì phải làm thế nào mới khiến Điềm Điềm nảy sinh tình yêu với mình đây?
Cậu học sinh ưu tú Lục Cẩm Diên hiếm khi thẫn thờ trong giờ toán.
Thầy giáo toán có đôi mắt tinh tường, phát hiện anh mất tập trung liền cố ý gọi anh đứng dậy trả lời câu hỏi.
Lục Cẩm Diên đứng dậy liếc nhìn bảng đen, trả lời đáp án trôi chảy tự nhiên, thầy giáo cũng không biết nói gì thêm, đành bảo anh ngồi xuống.
Sau giờ học, nam sinh ngồi bàn sau ghé vào hỏi: “Anh Lục, vừa nãy trong giờ mày thả hồn theo gió thật đúng không?”
Lục Cẩm Diên khẽ nghiêng mặt: “Ừ.”
“Chuyện gì mà khiến mày phải sầu não thế?” Cậu bạn kia hóng hớt: “Chẳng lẽ là chuyện tình cảm?”
Lục Cẩm Diên khiêm tốn thỉnh giáo: “Nếu mày thích một người, nhưng người đó chỉ coi mày là bạn thì mày sẽ làm gì?”
“Thế thì tất nhiên là bày tỏ thẳng thắn rồi!” Cậu bạn kia không cần nghĩ ngợi đáp: “Hoặc làm người yêu, hoặc làm người dưng, chứ chắc chắn không làm bạn được.”
Lục Cẩm Diên trầm tư: “Còn gì nữa không?”
“Còn nữa…” Cậu bạn cười gian xảo: “Tìm một bạn nữ diễn kịch, nếu người đó cũng có hảo cảm với mày, chắc chắn sẽ ghen, rồi sẽ nhận ra không thể thiếu mày được!”
Lục Cẩm Diên cau mày: “Không cần thiết phải thế chứ?”
“Xin mày đấy anh Lục, mày thì tất nhiên không cần dùng chiêu này, vì chỉ cần mày ngoắc tay một cái là cả trường theo sau ngay!” Cậu bạn lộ vẻ ngưỡng mộ, rồi sực nhớ ra điều gì: “Khoan đã anh Lục, không lẽ mày—”
“Tao sẽ không dùng chiêu đó.” Lục Cẩm Diên quay mặt đi, giọng bình thản: “Tao sẽ không để người mình thích phải chịu ấm ức như vậy.”
Khương Duật Bạch là người anh nâng niu trên đầu quả tim, anh hận không thể dâng tất cả những gì tốt đẹp nhất thế gian cho người thương, sao nỡ lòng để cậu phải ghen tuông vì mình?
Chuyện ghen tuông này, một mình anh chịu là quá đủ rồi.
Sau khi tan học chiều, Lục Cẩm Diên chạy thẳng tới tòa nhà nghệ thuật.
Sau khi hai người ăn tối ở nhà ăn, anh lại mời Khương Duật Bạch đi dạo cùng mình.
Hai người đi trên sân vận động, giữa hai bờ vai vẫn giữ một khoảng cách không nhỏ.
Kể từ khi Lục Cẩm Diên tuyên bố theo đuổi cậu, những động tác thân mật quen thuộc đã được kiềm chế đi rất nhiều, không còn tùy tiện nắm tay ôm ấp hay kéo nhau lăn lộn trên giường như trước.
Đi được một vòng, bàn tay buông thõng bên hông khẽ động đậy, như có ý thức riêng, không kìm lòng được muốn xích lại gần bàn tay kia.
“Điềm Điềm.” Lục Cẩm Diên dừng bước, hỏi câu hỏi hằng ngày: “Hôm nay em đã thích anh chưa?”
Sự kiên nhẫn của anh sắp chạm tới giới hạn rồi, nếu Khương Duật Bạch mãi mãi không thể thích anh, thậm chí có khả năng thích người khác, anh thật sự không dám tưởng tượng mình sẽ làm ra chuyện gì.
Trong bóng đêm mờ ảo, vành tai Khương Duật Bạch đỏ rực, cậu nhỏ giọng đáp: “Thật ra em—”
“Lớp nào đấy?” Đột nhiên, một luồng ánh sáng đèn pin chói mắt chiếu tới, kèm theo tiếng quát tháo của thầy giám thị.
Cặp đôi nhỏ ở cách đó không xa co chân bỏ chạy, Khương Duật Bạch theo bản năng nắm lấy tay Lục Cẩm Diên, kéo anh xoay người chạy bán sống bán chết.
Bên tai là tiếng gió rít gào, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền qua da thịt đến khắp tứ chi, cuối cùng hội tụ lại nơi trái tim.
Không biết đã chạy bao lâu, cuối cùng họ dừng lại trên một cây cầu.
Khương Duật Bạch thể lực kém, khuôn mặt trắng như ngọc đỏ bừng vì nóng, mệt đến mức tựa vào thành cầu thở không ra hơi.
Lục Cẩm Diên đưa tay ra, xoa đi xoa lại trên lưng giúp cậu thuận khí: “Điềm Điềm, chúng ta chạy cái gì?”
“Vừa, vừa nãy…” Khương Duật Bạch cố gắng ổn định hơi thở hỗn loạn: “Thầy giám thị đang bắt yêu sớm, anh không thấy hả?”
“Đúng vậy, thầy giám thị đang bắt các cặp đôi.” Lục Cẩm Diên bình tĩnh nhắc nhở: “Nhưng chúng ta đã yêu nhau đâu.”
“Hả?” Khương Duật Bạch bừng tỉnh: “Phải rồi, chúng ta đâu phải tình nhân…”
“Nhưng mà em chủ động nắm tay anh, nghĩa là sao đây?” Lục Cẩm Diên giơ hai bàn tay đang đan chặt vào nhau lên, ý cười tràn ngập nơi khóe mắt: “Anh là người bảo thủ lắm đấy nhé, không cho ai ngoài bạn trai nắm tay đâu.”
Khương Duật Bạch mở to mắt, có chút không tin nổi mình vừa nghe thấy cái gì.
“Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ.” Lục Cẩm Diên dường như đoán được suy nghĩ của cậu: “Từ nay về sau, nắm tay, ôm ấp, hôn môi và cả những việc thân mật hơn, anh chỉ làm với bạn trai thôi.”
Bàn tay định rút về của Khương Duật Bạch khựng lại, cậu vô thức cắn môi dưới.
Vừa nghĩ đến việc Lục Cẩm Diên sẽ làm những việc này với một người khác, tim cậu bỗng như bị kim châm, cơn đau nhói khiến cậu gần như không thở nổi.
Tại sao lại như vậy?
Ánh mắt Lục Cẩm Diên dán chặt vào đôi môi đỏ mọng, cổ họng có chút khô khốc: “Điềm Điềm, em không ghét anh hôn em, đúng không?”
Hàng mi như chiếc bàn chải nhỏ run rẩy, Khương Duật Bạch không phủ nhận, cũng chẳng thừa nhận.
“Nếu đổi lại là bạn khác thì sao?” Lục Cẩm Diên kiên nhẫn dẫn dắt: “Em cũng muốn hôn những người bạn khác à?”
Khương Duật Bạch không nhịn được nhíu mày: “Tất nhiên là không muốn!”
Lục Cẩm Diên tức khắc thở phào nhẹ nhõm, giữ lấy eo cậu kéo sát lại trước mặt mình: “Vậy nếu anh hôn người khác thì sao?”
Tim Khương Duật Bạch co thắt lại, cậu giơ tay ôm chặt lấy bờ vai rộng của anh, giọng điệu vừa nũng nịu vừa ngang ngược: “Em không cần biết, anh không được làm thế với người khác!”
Lục Cẩm Diên là của cậu, từ năm sáu tuổi đã là của cậu rồi, không ai được cướp anh đi cả…
“Điềm Điềm.” Lục Cẩm Diên không cho cậu cơ hội tiếp tục rối rắm, nâng cằm cậu lên: “Anh có thể hôn em không?”
Thực tế câu này không phải là hỏi ý kiến, mà chỉ là lời thông báo.
Giây tiếp theo, Khương Duật Bạch đã bị đôi môi nóng bỏng hôn lấy.
Vì đang ở trong trường, Lục Cẩm Diên chỉ nếm qua rồi thôi, sau khi thỏa cơn thèm mới cọ cọ vào người cậu cười thấp: “Nếu em vẫn chưa chắc chắn, thì anh sẽ hôn em mãi, hôn em mãi cho đến khi…”
“Ai ở đó đấy?” Lại một luồng sáng mạnh của đèn pin chiếu qua.
“Thôi xong, lần này bị bắt yêu sớm thật rồi.” Nói thì nói vậy, nhưng trên mặt Lục Cẩm Diên lại lộ ra nụ cười đắc ý, anh đan tay vào tay cậu, kéo cậu chạy về phía đầu kia của cây cầu.
Tim Khương Duật Bạch đập loạn nhịp, nhưng trong lòng không hề có một chút sợ hãi nào.
Bởi vì người đang nắm tay cậu chính là vệt màu sắc duy nhất trong cuộc đời u tối trước kia của cậu, người đã cứu rỗi cậu khỏi lồng giam tẻ nhạt và cùng cậu lớn lên từng ngày.
Định mệnh đã an bài từ nhiều năm trước, đời này họ chỉ thuộc về nhau.
Hết Ngoại truyện 04: Nếu
07
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.