Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
2cm liên quan đến tôn nghiêm của phái mạnh bị gạt bỏ không chút thương tiếc, lòng Lục Cẩm Diên càng thêm bức bối, anh cố tình nhấn mạnh: “Thực ra mấy người cứ tự nhận mình mét chín thì thực tế đều không tới mét chín đâu. Giống như mấy đứa nói mình mét tám, đa số cũng chỉ được mét bảy tám là cùng.”
“Tại sao?” Khương Duật Bạch vẻ mặt thắc mắc, “Tôi đúng là vừa vặn mét tám mà.”
Câu này vừa thốt ra, Lục Cẩm Diên vội vàng chữa cháy: “Đa số, tôi nói là đa số thôi, cậu là ngoại lệ.”
Để bồi thêm vài chi tiết cho tăng độ tin cậy, Khương Duật Bạch bước tới trước mặt anh, thấy khoảng cách vẫn chưa đủ gần, cậu lại tiến thêm một bước nữa.
Một làn hương lạnh thanh khiết ập đến, Lục Cẩm Diên sững người, khối cơ bắp ẩn sau lớp áo phông đen căng cứng lại như đang đối mặt với đại địch. Anh vừa định mở miệng hỏi thì khi cúi đầu xuống, những ngón tay hơi lành lạnh của đối phương như có như không quẹt qua môi dưới của anh.
Một luồng điện kích thích từ điểm va chạm đó nổ tung lan ra khắp toàn thân, Lục Cẩm Diên mạnh bạo lùi lại một bước, giọng nói biến đổi cả tông: “Tiểu Bạch, cậu—”
“Tôi đo rồi, cậu ấy đúng là cao mét chín mà.” Khương Duật Bạch trở lại khoảng cách an toàn, đặt tay lên đỉnh đầu mình làm động tác so sánh, “Tôi đứng đến chóp mũi cậu ấy, còn đứng đến miệng cậu thôi.”
Dứt lời, sắc đỏ nhuộm trên vành tai Lục Cẩm Diên lặng lẽ rút lui. Khương Duật Bạch hoàn toàn không nhận ra sắc mặt thay đổi xoành xoạch của anh, nhỏ giọng khẩn cầu: “Có điều chuyện tôi có bạn trai, hiện giờ tôi mới chỉ nói với mình cậu thôi, cậu có thể tạm thời giữ bí mật giúp tôi được không?”
Không thể để Lục Cẩm Diên hỏi tiếp được, lỡ như đối phương hỏi trúng cái thiết lập nào mà họ chưa nghĩ tới thì rất dễ bị lộ tẩy.
Nghe vậy, Lục Cẩm Diên gạt phăng mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng xuống, nghiêm túc hứa: “Tất nhiên rồi, tôi sẽ giữ kín giúp cậu.”
Khương Duật Bạch cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn nhé.”
Lục Cẩm Diên đáp: “Không có gì.”
Sau vài câu khách sáo, bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng. Hai người nhìn nhau không nói gì, vài giây sau, vẫn là Lục Cẩm Diên chủ động trước. Anh xoay người mở cửa phòng vẽ lần nữa, đứng né sang một bên nhường đường: “Đi ăn tối đã, lát nữa nhà ăn đóng cửa đấy.”
“Được.” Khương Duật Bạch đeo balo bước ra khỏi phòng vẽ.
Nói ra thì cũng lạ, bình thường tầm này nhà ăn số 2 chẳng có mấy mống người, vậy mà tối nay lại có mây đôi tình nhân đang ngồi ăn.
Khương Duật Bạch vẫn chọn vị trí cạnh cửa sổ như cũ, hai người bưng khay ngồi xuống chưa được bao lâu thì bàn bên cạnh lại có thêm một đôi tình nhân khác. TruyenLau
Cô gái trong đôi đó giọng ngọt như mía lùi, còn chàng trai thì cố tình dùng tông giọng trầm khàn đầy vẻ bad boy, ăn thì chẳng được mấy miếng mà chỉ mải liếc mắt đưa tình, ve vãn nhau.
Khương Duật Bạch khi ăn rất nghiêm túc, tập trung tinh thần đối phó với thức ăn, gần như không bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh.
TruyenLau
Đáng lẽ Lục Cẩm Diên cũng có thể mắt điếc tai ngơ, nhưng tối nay chẳng hiểu sao, anh cứ thấy mấy cái tiếng tán tỉnh kia chướng tai gai mắt cực kỳ.
Một người tính cách lạnh lùng như Khương Tiểu Bạch khi yêu vào sẽ trông như thế nào nhỉ? Bình thường cậu ấy với bạn trai chung sống ra sao?
“Cậu không ăn nữa à?” Khương Duật Bạch cảm nhận được ánh mắt của anh liền ngẩng mặt lên, phát hiện khay của người đối diện vẫn còn lại hơn một nửa.
“Hả?” Lục Cẩm Diên sực tỉnh, vội vàng xúc một thìa cơm thật to như để che đậy, “Ăn chứ, xong ngay đây.”
Đúng lúc này, chàng trai bàn bên giơ thìa lên bón cho bạn gái: “A— bảo bối há miệng nào.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên bị sự sến súa đó làm cho rùng mình một cái, tăng tốc độ ăn lên. Bất kể Tiểu Bạch với bạn trai chung sống theo kiểu nào, chắc chắn cũng không thể giống cái đôi bàn bên được…
Ăn tối xong, hai người cùng đi bộ về ký túc xá. Vừa bước chân vào cửa, Thẩm Chiếu đã tháo tai nghe nhào tới, mồm mép oang oang: “Tiểu Bạch, cuối cùng cậu cũng về rồi!”
Khương Duật Bạch chưa hiểu chuyện gì nên khựng bước lại, ngay giây cuối cùng trước khi Thẩm Chiếu kịp vồ lên người cậu, một bàn tay to rộng, thon dài và đầy lực vươn ra không trung, nhanh tay lẹ mắt xách cổ áo hắn lôi đi.
“Ơ kìa? Ơ kìa?” Thẩm Chiếu vươn tay quơ quào trong không trung, “Anh Lục đừng cản tao chứ!”
Lục Cẩm Diên ném hắn về chỗ ngồi: “Ăn nói cho hẳn hoi, đừng có làm Tiểu Bạch sợ.”
“Không, tao đang bày tỏ sự xúc động mãnh liệt khi thấy Tiểu Bạch mà?” Thẩm Chiếu quay người ôm lấy lưng ghế, “Tiểu Bạch, cậu quay lại được thì tốt quá rồi!”
Khương Duật Bạch nhẹ giọng đáp: “Tôi thật sự không chuyển đi nữa đâu.”
Đinh Hồng Vũ cũng quay đầu lại, hớn hở nói: “Không chuyển là tốt rồi! Sau này phòng chúng ta năm người, một người cũng không được thiếu!”
“Cơ mà…” Thẩm Chiếu đảo mắt, đột nhiên hỏi, “Tiểu Bạch, tối qua cậu với anh Lục nói chuyện riêng cái gì thế, mà sao cậu lại đổi ý ngay được vậy?”
Tối qua hai người nói chuyện riêng bên ngoài rõ lâu, về đến nơi Tiểu Bạch liền bảo không xin đổi phòng nữa. Mấy người kia tuy vui nhưng không tránh khỏi thắc mắc.
Khương Duật Bạch không biết trả lời thế nào, ánh mắt lúng túng vô thức hướng về phía Lục Cẩm Diên.
Lục Cẩm Diên nhìn cậu đầy trấn an, rồi thong dong đáp: “Liên quan gì đến mày?”
“Sao lại không liên quan đến tao?” Thẩm Chiếu nhảy dựng khỏi ghế, vẻ mặt nghiêm túc, “Phòng 611 chúng ta là một thể thống nhất, không được có bí mật riêng tư đâu nhá!”
Chu Phong và Đinh Hồng Vũ nhìn nhau, miệng không nói nhưng trong lòng cũng tò mò chết đi được.
“Tao với Tiểu Bạch thì có bí mật gì được?” Lục Cẩm Diên mặt không đổi sắc, giọng nói chẳng chút gợn sóng, “Tao chỉ giúp Tiểu Bạch giải quyết vấn đề cậu ấy lo lắng thôi.”
Đinh Hồng Vũ tiếp lời: “Vấn đề xa phòng vẽ ấy hả? Tiểu Bạch, cậu có muốn đi xe đạp địa hình của tôi không?”
“Tôi…” Khương Duật Bạch cụp mi, “Cảm ơn, nhưng tôi không biết đi xe đạp.”
“Cái gì?” Đinh Hồng Vũ kinh ngạc, “Cậu không biết đi xe đạp á?”
Thẩm Chiếu vỗ vai hắn: “Có gì đâu? Tiểu Bạch còn không biết chơi bóng rổ nữa cơ mà.”
Sống lưng Khương Duật Bạch cứng đờ, không nhịn được mím chặt môi. Lục Cẩm Diên lại thuận nước đẩy thuyền: “Đúng, cho nên cách giải quyết chính là tao sẽ đạp xe đưa đón Tiểu Bạch.”
Khương Duật Bạch ngước mắt lên, trong đôi đồng tử trong trẻo xinh đẹp thoáng hiện lên sự mờ mịt.
Bọn họ nói chuyện này lúc nào thế?
“Hả?” Đinh Hồng Vũ càng kinh ngạc hơn, “Anh Lục, xe đạp địa hình của tao không có yên sau mà! Tiểu Bạch ngồi ở đâu?”
Lục Cẩm Diên: “Ngồi lên thanh ngang phía trước.”
Khương Duật Bạch: “?”
Đinh Hồng Vũ hình dung ra cảnh tượng đó, thấy có chút buồn cười: “Thật hay đùa đấy?”
Lục Cẩm Diên: “Đùa đấy.”
Khương Duật Bạch lúc này mới yên tâm.
“Tao sẽ kiếm một chiếc xe có yên sau, bọn mày không phải lo chuyện đó đâu.” Lục Cẩm Diên đá ghế của Thẩm Chiếu về lại bàn, chốt hạ một câu, “Tiếp tục chơi game của bọn mày đi, tao đi tắm cái đã.”
Tắm xong, Lục Cẩm Diên mất mười giây để cân nhắc xem có nên cởi trần đi ra ngoài hay không? Cuối cùng anh vẫn ngoan ngoãn mặc chiếc áo phông trắng vào, vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm. Vừa ra khỏi cửa, anh đã vô thức tìm kiếm bóng hình gầy gầy thanh tú kia, có chút lo lắng liệu đối phương có cảm thấy mình vẫn đang để tâm hay không?
Kết quả vừa nhìn kỹ lại, Khương Duật Bạch đang ngồi trước bàn, cúi đầu nghịch điện thoại, khóe môi thoáng hiện một nụ cười nhàn nhạt.
Lục Cẩm Diên khựng lại một chút, cố ý dậm chân mạnh đi tới, giả vờ vô tình hỏi: “Xem gì thế?”
“Không xem gì.” Khương Duật Bạch không ngẩng đầu lên, “Đang nhắn tin thôi.”
Lông mày nhướng lên, ánh mắt Lục Cẩm Diên thay đổi nhẹ, hạ thấp giọng hỏi: “Nhắn với… người đó?”
“Cái gì?” Khương Duật Bạch ngước mắt lên, hai người nhìn nhau một lúc cậu mới phản ứng lại được chữ “người đó” mà đối phương nói là ám chỉ ai. Cậu định nói không phải, nhưng giây tiếp theo nhớ lại nghi ngờ của Lục Cẩm Diên lúc chiều về việc cậu không liên lạc với bạn trai, bèn nhẹ giọng đáp: “Đúng vậy.”
Lục Cẩm Diên nhận được câu trả lời, biết điều không hỏi thêm nữa, ngồi xuống ghế im lặng lau tóc.
Khương Duật Bạch thu hồi tầm mắt, nhìn tin nhắn mới.
Tề Đông Đông: [Thật á? Hắn thực sự để tâm đến 2cm… à không 1,5cm đó á?]
Tề Đông Đông: [Biết thế thiết lập thành 1m93 cho rồi, tức chết gã nam thần trường luôn ha ha ha!]
Khương Duật Bạch nhớ lại vẻ mặt của Lục Cẩm Diên lúc đó, không nhịn được lại cười khẽ.
Khương Duật Bạch: [Trai thẳng đúng là rất quan tâm đến chiều cao.]
Tề Đông Đông: [Không sao, chúng ta vẫn còn cơ hội gỡ gạc lại một bàn!]
Tề Đông Đông: [Lần sau nam thần trường mà hỏi kích thước bạn trai mày, mày cứ bảo 20cm cho tao!]
Khương Duật Bạch: […]
Khương Duật Bạch: [Tại sao hắn phải quan tâm đến kích thước bạn trai tao làm gì?]
Cùng lúc đó, Lục Cẩm Diên dùng liếc mắt nhìn động tĩnh của người bên cạnh, không khỏi nheo mắt lại. Cười vui vẻ thế kia, rốt cuộc là đang tán phét cái gì vậy?
“Ha ha ha ha ha…” Lúc này, từ trên giường của Đinh Hồng Vũ phát ra một tràng cười như nắc nẻ, “Bảo bối, em đáng yêu quá đi mất ha ha ha!”
Thẩm Chiếu quay đầu tố cáo: “Lại phát cơm chó rồi! Lão Tứ, mày có thể tém tém lại một chút được không hả?”
Đinh Hồng Vũ tháo một bên tai nghe ra, thò đầu ra cười hì hì: “Niềm vui của người có vợ, bọn mày không hiểu đâu!”
Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái, lạnh giọng: “Cứ làm như mỗi mình mày có bồ không bằng.”
“Anh Lục, nếu mày mà muốn tìm bồ thì chẳng phải chuyện phút mốt à?” Đinh Hồng Vũ hào hứng cổ vũ, “Anh Lục mau tìm cho tụi tao một bà chị dâu đi!”
“Bồ của anh Lục á hả, ít nhất cũng phải là tiên nữ cấp bậc hoa khôi chứ?” Thẩm Chiếu bắt đầu mơ mộng, “Bọn mày nói xem, hoa khôi khoa nào là xinh đẹp nhất trường mình?”
Nhắc đến chuyện này, ai nấy đều hăng hái hẳn lên, Chu Phong cũng tham gia thảo luận, duy chỉ có Khương Duật Bạch như không nghe thấy gì, vẫn tập trung vào điện thoại.
Lục Cẩm Diên liếc nhìn cậu một cái, dùng giọng lạnh lùng cắt ngang cuộc thảo luận: “Xin lỗi nhé, tao không có dự định yêu đương.”
Mấy người kia ngẩn ngơ, đồng thanh hỏi: “Tại sao?”
Khương Duật Bạch cũng ngước mắt lên, có vẻ hứng thú.
“Đời người còn nhiều việc có ý nghĩa lắm, tao không muốn lãng phí tâm trí vào chuyện yêu đương vô bổ như thế.” Lục Cẩm Diên tùy ý gác tay lên lưng ghế, giọng nói bình thản lười biếng, ẩn chứa vài phần thanh cao thoát tục như kẻ đã thấu hồng trần.
“Đù! Đỉnh!” Thẩm Chiếu nể phục sát đất, “Không hổ là anh Lục, cảnh giới này bọn phàm phu tục tử tụi tao không thể nào bì kịp!”
Khương Duật Bạch lặng lẽ đặt điện thoại xuống: “Tôi đi tắm trước đây.”
Thế nhưng đêm hôm đó, Lục Cẩm Diên đã mơ một giấc mơ sau bao lâu không mộng mị. Trong mơ anh và Khương Duật Bạch đang ăn cơm ở nhà ăn số 2, bầu không khí đang vui vẻ cười nói thì một gã đàn ông không nhìn rõ mặt đột nhiên xuất hiện, thô bạo đẩy anh ra để cướp chỗ, cầm thìa định đút cho Tiểu Bạch ăn.
Lục Cẩm Diên giận đến mức đập bàn một cái rầm, sau đó choàng tỉnh khỏi giấc mộng.
Một phút sau, điện thoại của Khương Duật Bạch nhận được một tin nhắn.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cậu lơ mơ sờ lấy điện thoại mở WeChat.
Lục Cẩm Diên: [Hắn ta trông thế nào?]
Khương Duật Bạch nhìn chằm chằm tin nhắn kỳ quặc này, hồi lâu sau mới tỉnh táo lại một chút.
Khương Duật Bạch: [Cũng tạm.]
Lục Cẩm Diên: [So với tôi thì sao?]
Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát rồi nhắn lại: [Cậu đẹp hơn.]
Chỉ vỏn vẹn ba chữ ngắn ngủi, Lục Cẩm Diên đọc đi đọc lại đến mười mấy lần, cuối cùng mới ôm lấy điện thoại nhắm mắt ngủ tiếp.
**
Chan: *Tiếp tục híp mắt nhai ngón tay trầm tư*
Hết chương 11
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.