Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 47: CHƯƠNG 47

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Trận mưa lớn ập đến dữ dội, nước đổ xuống như trút, tựa hồ hàng ngàn hàng vạn cây kim bạc cùng rơi xuống đất, tạo thành những tiếng lộp bộp chói tai.
Hạt mưa nối thành dòng, rồi kết lại thành một tấm rèm nước dày đặc không kẽ hở. Tầm mắt Khương Duật Bạch nhòe đi, nhưng hơi ấm truyền lại từ phía sau lại rõ ràng đến lạ kỳ. Thật quen thuộc, thật ấm áp, cứ ngỡ như là chỗ dựa duy nhất giữa đất trời bao la này.
Lúc lâu sau, Lục Cẩm Diên khẽ khuyên nhủ: “Tiểu Bạch, chúng ta về thôi.”
Khương Duật Bạch bừng tỉnh, giọng nói trầm thấp và khàn đặc: “Cậu về trước đi.”
“Chúng ta cùng về.” Lục Cẩm Diên đổi tay cầm ô, lách người sang đứng cạnh cậu.
Khương Duật Bạch nhớ đến cái tát kia, theo bản năng nghiêng mặt đi, không muốn để anh nhìn thấy má trái của mình.
Nhưng ánh mắt Lục Cẩm Diên còn nhanh hơn, anh tinh mắt phát hiện ra điều bất thường, giọng nói thắt lại: “Mặt cậu bị làm sao thế này?”
“Không có gì.” Khương Duật Bạch lại né đi một chút, bướng bỉnh lặp lại, “Lục Cẩm Diên, cậu về trước đi.”
Lục Cẩm Diên sốt sắng, giơ tay giữ lấy chiếc cằm ướt đẫm, ép gương mặt ấy phải quay lại đối diện với mình. Ngón tay chạm vào vết thương, Khương Duật Bạch đau đến cau mày.
Giây tiếp theo, nửa bên mặt sưng đỏ hiện ra trước mắt.
Lục Cẩm Diên sững sờ, cảm giác xót xa xen lẫn phẫn nộ cùng lúc ập đến: “Ai làm?”
“Đừng hỏi nữa.” Khương Duật Bạch rũ hàng mi dài ướt át, che đi cảm xúc trong mắt, giọng nói thanh mảnh mờ ảo giữa cơn mưa nghe mà xót xa lòng người: “Đừng hỏi nữa mà, Lục Cẩm Diên.”
Lục Cẩm Diên nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi thở mạnh ra, cố gắng kìm nén sự bình tĩnh. Anh buông tay đang giữ cằm cậu ra, chuyển sang ôm lấy đôi vai gầy, cố gắng hạ giọng thật dịu dàng: “Tôi không hỏi nữa, Tiểu Bạch ngoan, chúng ta đi đến phòng y tế trước đã.”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Tôi không muốn đi.”
“Được, không đi.” Ánh mắt Lục Cẩm Diên tối sầm lại, “Vậy chúng ta về ký túc xá.”
“Cũng không muốn về ký túc xá.” Khương Duật Bạch lại lắc đầu, “Tôi không muốn để bọn họ thấy…”
Thấy bộ dạng nhếch nhác và tồi tệ này của mình.
Cậu không biết phải giải thích ra sao, cũng không thể đối diện với ánh mắt quan tâm hay tò mò của bạn cùng phòng. Vế sau cậu giấu đi không nói ra, nhưng Lục Cẩm Diên dường như đã hiểu thấu.
Im lặng vài giây, anh lại lên tiếng: “Tôi có một căn hộ gần đây, tối nay có thể nghỉ ngơi ở đó.”
TruyenLau.com Khương Duật Bạch nhìn khuôn viên trường bị màn mưa giăng kín, cuối cùng gật đầu: “Được.”
Mưa quá lớn, taxi cũng khó gọi, hơn mười phút sau hai người mới lên được xe. Vừa lên xe Lục Cẩm Diên đã đọc địa chỉ, tài xế nhìn họ qua gương chiếu hậu, bâng quơ bắt chuyện: “Mưa to thật đấy, che ô mà vẫn ướt thế này.”
Thực ra lúc nãy Lục Cẩm Diên đến kịp lúc nên quần áo Khương Duật Bạch không ướt mấy, chỉ có tóc là ướt sũng. Phần tóc mái hơi dài rũ trước trán, nước cứ thế chảy xuống rãnh mắt đỏ hoe, trông như một vệt nước mắt.
Trái tim Lục Cẩm Diên co thắt lại, anh lịch sự hỏi: “Bác tài, bác có khăn giấy không ạ?”
TruyenLau.com “Có có có!” Tài xế lấy hộp giấy trên táp lô đưa ra sau, “Mau lau nước đi.”
Lục Cẩm Diên nhoài người nhận lấy, rút vài tờ định lau cho Khương Duật Bạch nhưng cậu lại nghiêng đầu né tránh. Động tác khựng lại giữa chừng, anh khẽ nhíu mày.
“Để tôi tự lau.” Khương Duật Bạch nhận lấy khăn giấy, chậm chạp thấm nước trên mái tóc ướt nhẹp. TruyenLau
**
Căn hộ Lục Cẩm Diên nói quả thực không xa trường Đại học A, nửa tiếng sau, xe dừng trước cổng khu chung cư hồ trong vườn.
Lục Cẩm Diên xuống xe trước mở ô đen, rồi vòng sang phía bên kia, đưa tay che phía trên cửa xe chờ Khương Duật Bạch bước xuống.
Cả hai cùng nhịp bước vào trong, chiếc ô đen to bản che chắn mọi sự dữ dội của cơn mưa ngoài kia.
“Căn hộ này mua để ở lúc học đại học, nhưng đội bóng tập luyện nhiều, tôi lười đi lại nên cũng ít ở.” Lục Cẩm Diên thu ô, liếc nhìn cậu giải thích, “Nhưng định kỳ vẫn có người đến dọn dẹp nên nhà cửa sạch sẽ lắm.”
Căn hộ mỗi tầng chỉ có hai nhà, thang máy đi thẳng lên tầng mười bảy.
Lục Cẩm Diên bấm khóa mật mã, đẩy cửa ra rồi làm động tác mời: “Chào mừng cậu ghé chơi, Tiểu Bạch.”
Khương Duật Bạch thay đôi dép đi trong nhà ở lối vào rồi bước vào phòng khách.
Lục Cẩm Diên dẫn cậu đến sofa: “Cậu ngồi nghỉ một lát, tôi đi tìm túi chườm đá.”
Khương Duật Bạch nhìn bộ sofa sạch sẽ, lí nhí đáp: “Quần áo tôi bị ướt, ngồi xuống sẽ làm bẩn mất.”
Lục Cẩm Diên định nói không sao, nhưng nghĩ lại: “Cũng phải, cậu đi tắm nước nóng đi cho đỡ cảm lạnh.”
“Hả?” Khương Duật Bạch ngước mắt, trông có vẻ ngơ ngơác, “Nhưng mà… tôi không mang quần áo để thay.”
Lục Cẩm Diên cười dịu dàng một tiếng: “Không sao, cậu cứ đi tắm đi, tôi lấy đồ của tôi cho cậu mặc, được không?”
Anh lại dẫn Khương Duật Bạch đến phòng tắm, đợi cậu vào trong mới quay về phòng ngủ. Trong phòng ngủ có một phòng treo đồ không hề nhỏ, anh mở tủ, ánh mắt đảo một vòng.
Tay định vươn tới bộ đồ mặc nhà thì khựng lại, rồi bỗng nhiên đổi hướng, lấy ra chiếc sơ mi trắng anh hay mặc.
“Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên gõ cửa kính mờ của phòng tắm, “Đồ để đây cho cậu nhé.”
“Được.” Tiếng nước chảy rào rào bên trong ngừng bạt, cửa kính hé ra một khe nhỏ, rồi một bàn tay thon dài như búp măng vươn ra.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên dời xuống, đứng hình trong giây lát. Cánh tay trắng ngần như ngọc còn đọng nước, dưới ánh đèn tỏa ra vẻ bóng mượt khiến người ta chỉ muốn cắn một miếng…
“Lục Cẩm Diên?” Không thấy đồ đưa tới, Khương Duật Bạch thắc mắc gọi một tiếng.
“Đây đây.” Lục Cẩm Diên dời mắt đi, đặt quần áo đã gấp gọn vào tay cậu, thấp giọng hỏi: “Áo sơ mi là đồ tôi từng mặc, nhưng quần lót là đồ mới tinh, cậu không ngại chứ?”
Khương Duật Bạch rụt tay lại: “Không ngại, cảm ơn cậu.”
Cậu đặt đồ lên giá, mở lại vòi hoa sen rồi ngửa mặt lên, để mặc bên má sưng đỏ phơi mình dưới làn nước.
Cậu cứ thế xối nước vào vết thương như đang tự hành hạ mình, mãi đến khi đau không chịu nổi mới xoay người tắm tiếp.
Vài phút sau, Khương Duật Bạch tắt nước, dùng khăn mềm lau khô người rồi cầm lấy quần áo.
Chiếc sơ mi trắng tuy rộng nhưng ít ra còn mặc được, nhưng lúc mặc quần lót lại gặp phải một vấn đề khó nói: Kích cỡ của cậu và Lục Cẩm Diên dường như chênh lệch hơi nhiều…
Cửa phòng tắm mở ra, hơi nóng mờ mịt thoát ra ngoài.
Lục Cẩm Diên nghe thấy tiếng động, ngay lập tức nhìn qua, hơi thở bỗng nghẹn lại.
Chàng trai với dáng người thanh mảnh mặc chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình, cổ áo hoàn toàn không che được xương quai xanh thẳng tắp và nốt ruồi đỏ nhỏ xíu trên đó.
Có lẽ vì nước trên người chưa lau sạch nên lớp vải trước ngực hơi dính vào da, phác họa lên đường cong nhẹ nhưng lại giấu đi vòng eo dẻo dai như nhành liễu. Vạt áo sơ mi lỏng lẻo che đi bờ mông căng tròn, để lộ đôi chân dài thẳng tắp, không một chút mỡ thừa nhưng cũng không hề gầy guộc mà đầy đặn vừa vặn, khiến người ta không kìm lòng được muốn nắm lấy trong lòng bàn tay mà mơn trớn, hay đặt nụ hôn từ cổ chân tinh tế lên tận vùng da mềm mại…
“Sao thế?” Khương Duật Bạch khựng lại, không nhịn được cúi xuống nhìn mình, hơi lo lắng không biết có phải chiếc quần lót lỏng lẻo đã bị tụt xuống không.
“Hử?” Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, lúng túng dời mắt đi, giọng nói trở nên khàn khàn: “Không có gì…”
Khương Duật Bạch không để ý đến sự bất thường của anh, bước đến sofa: “Cậu có đi tắm không?”
Lục Cẩm Diên nhìn mặt cậu, sự rạo rực trong lòng nhanh chóng dịu lại, anh gọi: “Tiểu Bạch, lại đây ngồi đi, tôi chườm lạnh cho cậu.”
Khương Duật Bạch ngoan ngoãn ngồi xuống sofa, Lục Cẩm Diên cầm túi đá trên bàn trà, cẩn thận áp lên má trái của cậu.
“A…” Khương Duật Bạch hít hà, cơ thể run lên không tự chủ.
“Làm cậu đau à?” Lục Cẩm Diên vội lấy túi đá ra, giọng đầy lo lắng.
“Cũng ổn.” Khương Duật Bạch lí nhí, “Chỉ là hơi lạnh quá thôi.”
Lục Cẩm Diên tự trách vỗ trán, đứng dậy đi về phía phòng ngủ: “Tiểu Bạch, đợi tôi một lát.”
Chẳng mấy chốc, anh cầm một chiếc khăn tay quay lại, bọc túi đá vào khăn rồi nhẹ nhàng áp lên má sưng: “Giờ đỡ hơn chưa?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp, “Đỡ nhiều rồi.”
Sau một tiếng trì hoãn, nửa bên má càng sưng to hơn, Lục Cẩm Diên nhìn mà tim thắt lại đau đớn như bị ai bóp nghẹt. Trong đôi mắt đen sâu thẳm bùng lên vẻ hung dữ, gương mặt điển trai cũng trở nên lạnh lẽo.
Gương mặt mềm mại nhường này, anh chạm nhẹ vào còn thấy run tay, sao kẻ đó dám?
Kẻ đó sao dám ra tay nặng đến thế?
Nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt anh, Khương Duật Bạch không nhịn được mở mắt ra nhìn.
Lục Cẩm Diên gần như thu lại vẻ hung hãn trong tích tắc, giọng nói dịu dàng như sợ làm hắnn vỡ: “Còn lạnh không?”
“Vừa rồi.” Khương Duật Bạch giơ tay, “Để tôi tự cầm cũng được.”
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm mặt cậu: “Lạnh tay đấy, để tôi cầm cho.”
Hàng mi như chiếc bàn chải nhỏ khẽ rung lên, Khương Duật Bạch không dám nhìn anh, kiên trì nói: “Tôi tự làm được.”
Giằng co vài giây, Lục Cẩm Diên buông tay: “Được rồi, cậu tự chườm đi.”
Đúng lúc này chuông cửa vang lên, anh thuận thế đứng dậy đi ra cửa, nhận đồ từ tay người giao hàng: “Vất vả cho anh rồi.”
“Cậu mua gì thế?” Khương Duật Bạch nhìn anh quay lại.
Lục Cẩm Diên giơ túi đồ lên: “Mua ít thức ăn, tối nay mình ăn ở nhà nhé?”
Khương Duật Bạch ngạc nhiên: “Cậu biết nấu ăn à?”
“Tất nhiên rồi.” Lục Cẩm Diên mỉm cười, “Còn tay nghề thế nào thì lát nữa để thầy Tiểu Bạch tự mình thẩm định nhé.”
Khương Duật Bạch lặng lẽ cụp mắt: “Được.”
Quả nhiên, họ giống như hai thái cực vậy, cậu chẳng biết làm gì, còn Lục Cẩm Diên cái gì cũng giỏi.
Thế nên cậu thật sự không hiểu, rốt cuộc Lục Cẩm Diên thích cậu ở điểm nào?
Trong bếp vang lên tiếng động nấu nướng, Khương Duật Bạch ngồi trên sofa chườm đá, cho đến khi má trái không còn đau nữa cậu mới bỏ túi đá xuống đi về phía bếp.
Cậu đứng ở cửa bếp: “Tôi giúp gì được không?”
Lục Cẩm Diên đang thái cà chua, nghe tiếng liền quay lại cười đáp: “Không cần đâu, tôi lo được mà.”
Khương Duật Bạch mím môi: “Tôi muốn giúp.”
Nhìn biểu cảm của cậu, Lục Cẩm Diên không từ chối nữa: “Được thôi, vậy cậu lại đây rửa rau giúp tôi nhé.”
Khương Duật Bạch bước vào bếp, xắn tay áo sơ mi rộng thùng thình lên, để lộ cổ tay trắng ngần gầy guộc.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên lại bị thu hút, suýt chút nữa thì thái vào tay mình.
“Rửa thế này là được rồi đúng không?” Khương Duật Bạch mở vòi nước, cầm một quả dưa chuột rửa dưới làn nước. Những ngón tay ngọc ngà vuốt ve quả dưa chuột thô ráp, đôi bàn tay ấy quá đẹp, động tác lại quá chậm rãi, khiến việc rửa rau cũng mang một sắc thái khác lạ.
Lục Cẩm Diên hít một hơi thật sâu, ép mình phải tập trung vào con dao trong tay. Nếu chẳng may cắt vào tay thật thì hôm nay anh sẽ mất mặt lắm trước mặt Tiểu Bạch.
Căn bếp của căn hộ không quá rộng nhưng cũng đủ chỗ cho hai người xoay xở. Sơ chế xong xuôi, đến công đoạn xào nấu, Lục Cẩm Diên bảo Khương Duật Bạch ra phòng khách chườm mặt tiếp cho đỡ bị dầu mỡ bắn vào người.
Khương Duật Bạch đành quay lại sofa.
Khoảng hai mươi phút sau, Lục Cẩm Diên bê đĩa ra: “Tiểu Bạch, ăn cơm thôi.”
Trứng xào cà chua, dưa chuột xào thịt, cà tím xào thịt sợi, trứng hấp tôm, và một bát canh sườn nấu bí đao.
Lục Cẩm Diên không làm món nào cay nóng hay nhiều dầu mỡ, trên bàn toàn là những món Khương Duật Bạch thích ăn.
“Bí đao giúp giảm sưng đấy.” Lục Cẩm Diên múc cho cậu một bát canh, “Cậu uống nhiều canh vào nhé.”
“Cảm ơn.” Khương Duật Bạch nhận bát, dùng thìa húp từng ngụm nhỏ.
Lục Cẩm Diên cười híp mắt hỏi: “Ngon không?”
“Ngon.” Khương Duật Bạch gật đầu, hơi nóng từ bát canh làm mắt cậu hơi ươn ướt, cậu nhấn mạnh lần nữa, “Ngon lắm.”
“Vậy cậu ăn nhiều vào.” Nụ cười trên môi Lục Cẩm Diên càng rạng rỡ, “Thử món trứng xào cà chua này đi, món tủ của tôi đấy.”
Khương Duật Bạch nghe lời nếm thử một miếng, vị chua ngọt của nước cà chua hòa quyện với miếng trứng thơm mềm, vừa ngon vừa đưa cơm.
Đây chính là hương vị của bữa cơm gia đình sao?
“Thế nào?” Lục Cẩm Diên nhìn cậu với vẻ mong đợi.
“Ngon lắm.” Để che giấu cảm xúc đang dâng trào, Khương Duật Bạch vụng về đổi chủ đề, “Cậu… cậu học nấu ăn từ khi nào thế?”
“Lâu rồi.” Lục Cẩm Diên cũng cầm đũa, hồi tưởng lại, “Chắc là từ hồi cấp hai.”
Khương Duật Bạch lại hỏi: “Sao cậu lại học nấu ăn?”
Gia cảnh Lục Cẩm Diên rất tốt, lẽ ra không cần tự mình vào bếp, trông anh cũng không giống kiểu người thích nấu nướng.
“Hồi đó là để lấy lòng cha mẹ.” Lục Cẩm Diên bình thản đáp, “Nhưng sau đó tôi nấu một bàn thức ăn cho họ, bị họ mắng cho một trận tơi bời, từ đó tôi không bao giờ nấu cho họ ăn nữa.”
Khương Duật Bạch sững người: “Cậu nấu cơm cho họ, tại sao họ lại mắng cậu?”
Lục Cẩm Diên nở nụ cười tự giễu: “Vì quan niệm đàn ông phải tránh xa bếp núc, họ cho rằng nấu ăn là làm chuyện bao đồng, không lo việc chính sự.”
Thực tế, trong mắt cha mẹ anh, chỉ cần anh không làm theo những gì họ mong đợi thì mọi việc anh làm đều là không chính đáng.
“Giữa mùa hè nóng nực, tôi hì hục trong bếp cả ngày trời, cuối cùng toàn bộ thức ăn đều đổ vào thùng rác.” Lục Cẩm Diên ngước mặt lên, “Từ đó về sau tôi chỉ nấu cho mình ăn, mãi đến hôm nay cậu tới.”
Khương Duật Bạch không biết an ủi anh thế nào, chỉ có thể nghiêm túc nói: “Lục Cẩm Diên, cậu nấu ăn thật sự rất ngon, họ không thích là tổn thất của họ.”
“Họ không thích cũng không sao.” Lục Cẩm Diên cười rộ lên, “Chỉ cần cậu thích là được.”
Khương Duật Bạch gật đầu mạnh: “Tôi rất thích.”
“Cậu rất thích cái gì?” Lục Cẩm Diên thản nhiên hỏi dồn.
Khương Duật Bạch không chút do dự: “Tôi rất thích cậu làm đồ ăn—”
“Đợi đã!” Lục Cẩm Diên đột ngột ngắt lời cậu, “Nói lại đi, dừng ở ‘Tôi rất thích cậu’ là được rồi.”
Khương Duật Bạch lúc này mới nhận ra mình lại bị Lục Cẩm Diên gài bẫy.
Cậu nhíu mày: “Lục Cẩm Diên, cậu nghiêm túc chút đi.”
“Tôi không nghiêm túc chỗ nào?” Lục Cẩm Diên giả vờ nghiêm nghị hỏi ngược lại, “Thích cậu không phải là việc nghiêm túc nhất à?”
Khương Duật Bạch không còn gì để nói, cũng không muốn bị anh dắt mũi nữa, bèn lẳng lặng cúi đầu húp canh.
Lục Cẩm Diên xoa xoa sống mũi cao: “Được rồi, tôi không nói nữa, cậu ăn nhiều vào nhé.”
**
Sau khi ăn xong, Lục Cẩm Diên cho bát đũa vào máy rửa bát, rồi lấy thuốc giảm sưng tan máu bầm trong hộp y tế ra, đưa cho Khương Duật Bạch uống với nước ấm. “Cậu xem tivi một lát đi, tôi đi tắm cái đã.”
Anh bật chiếc tivi treo tường ở phòng khách, “Dùng điều khiển này để chọn kênh nhé.”
Khương Duật Bạch ngồi trên sofa, cắn môi dưới: “Lục Cẩm Diên, cậu có thể…”
“Gì cơ?” Lục Cẩm Diên nhất thời không nghe rõ, ghé tai cúi người xuống, “Cậu nói gì?”
“Cậu có thể tìm cho tôi một chiếc quần đùi nữa không?” Khương Duật Bạch nhắm mắt hỏi một hơi.
Dù chiếc quần lót của Lục Cẩm Diên đối với cậu thì to chẳng khác gì quần đùi, nhưng cậu cứ lo nó sẽ bất ngờ bị tuột xuống. Chưa kể nó còn lỏng lẻo, cảm giác cứ như không mặc gì vậy…
Nghe vậy, ánh mắt Lục Cẩm Diên dời xuống dưới, dừng đúng vị trí nhạy cảm.
Vì tư thế ngồi trên sofa, vạt áo sơ mi rộng trượt lên trên, chỉ vừa đủ che đi mông, lộ ra một đoạn đùi trắng ngần mềm mại, bị sofa ép xuống tạo cảm giác đầy đặn, khiến người ta chỉ muốn đích thân chạm vào để cảm nhận sự ấm áp mịn màng ấy…
Phát hiện ánh mắt anh dừng lại ở phần dưới cơ thể mình, Khương Duật Bạch lúng túng kéo vạt áo sơ mi xuống, hỏi lại lần nữa: “Được không?”
“Tất nhiên…” Ánh mắt Lục Cẩm Diên thu về, giọng nói trầm hẳn xuống, “Tất nhiên là được.”
Rất nhanh, anh lấy ra một chiếc quần đùi thể thao từ trong tủ.
Thay quần xong, Khương Duật Bạch thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù chiếc quần này đối với cậu cũng rộng như một chiếc váy, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với việc chỉ mặc mỗi quần lót. Cậu ngồi trên sofa bấm chọn kênh vô định, một lát sau, chiếc điện thoại trên bàn trà rung lên.
Mở WeChat ra xem, là tin nhắn trong nhóm ký túc xá 611.
Chu Phong: [@Khương Duật Bạch @Lục Cẩm Diên Ngoài kia mưa to thế, hai đứa mày vẫn chưa về à?]
Thẩm Chiếu: [Mấy giờ rồi, hai đứa không phải bị mất tích rồi đấy chứ?]
Khương Duật Bạch đang định trả lời thì phía sau vang lên tiếng bước chân nhẹ: “Tiểu Bạch, cậu đang làm gì đấy?”
Khương Duật Bạch quay đầu lại: “Thẩm Chiếu và mọi người nhắn tin trong nhóm hỏi sao chúng ta chưa về.”
“Coi như bọn họ còn có lương tâm.” Lục Cẩm Diên cười một tiếng, cầm điện thoại của mình lên gõ chữ trả lời.
Điện thoại rung lên một cái, Khương Duật Bạch cúi mắt nhìn màn hình, khoảnh khắc nhìn rõ tin nhắn mới nhất, cậu suýt chút nữa thì ném điện thoại đi.
Lục Cẩm Diên: [Tao và Tiểu Bạch đi bỏ trốn rồi, đừng tìm.]
Thẩm Chiếu: [Cái đệch?]
Chu Phong: [Hả?]
Đinh Hồng Vũ: [Thật hay đùa thế?]
Lương Thiếu Khâu: [Tao đã bỏ lỡ tin sốt dẻo gì à?]
Trong nhóm liên tục nhảy ra hàng loạt tin nhắn, Khương Duật Bạch chỉ cảm thấy bên mặt bị thương nóng bừng bừng, vừa ngượng vừa cuống: “Lục Cẩm Diên, mau thu hồi tin nhắn đó đi!”
“Không sao đâu, bọn họ sẽ chỉ nghĩ tôi đang đùa thôi.” Lục Cẩm Diên nở nụ cười trấn an cậu. Quả nhiên, sau đó lại có tin nhắn mới nhảy lên.
Thẩm Chiếu: [@Lục Cẩm Diên Anh Lục trước khi bắt Tiểu Bạch đi, có thể để cậu ấy vẽ xong con hổ lớn của tao không?]
Đinh Hồng Vũ: [Đi trốn là chuyện thời thượng thế mà lại bị anh Lục và Tiểu Bạch tranh trước, tao không phục!]
Khương Duật Bạch lúc này mới buông lỏng trái tim đang treo ngược, quay đầu lườm kẻ gây họa một cái.
Người này thật đáng ghét, toàn nói những lời dễ làm người khác hiểu lầm.
Thế nhưng cậu lại chẳng thể thật sự tức giận, vì Lục Cẩm Diên đã làm quá nhiều việc cho cậu.
Lục Cẩm Diên bị cái liếc đó làm cho sướng rơn cả người, cười bước lại gần: “Định khi nào đi ngủ đây?”
Khương Duật Bạch nhìn điện thoại: “Một lát nữa.”
Hôm nay họ ra ngoài gấp quá, chẳng kịp mang theo đồ đạc gì, cũng không vẽ tranh được, đành nghỉ ngơi sớm vậy.
Lục Cẩm Diên ngồi xuống sofa: “Tiểu Bạch, ở đây tôi chỉ có một phòng ngủ và một chiếc giường thôi.”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Tôi biết.”
Lúc mới vào cậu chưa có tâm trí quan sát bố cục ở đây, nhưng ở lâu thế này cũng đủ để cậu nhìn ra cấu trúc căn hộ.
“Vậy đêm nay đành để cậu chịu thiệt thòi chen chúc một giường với tôi vậy.” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm bên mặt lành lặn của cậu, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc, “Tiểu Bạch, cậu yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không thừa nước đục thả câu đâu!”
Khương Duật Bạch liếc anh một cái: “Tôi không ngủ cùng giường với cậu đâu, tôi ngủ sofa.”
“Thế sao được?” Lục Cẩm Diên nhíu mày, “Mặt cậu còn đang đau, sao tôi có thể để cậu ngủ sofa được?”
Khương Duật Bạch nhìn màn hình tivi: “Vốn dĩ là tôi làm phiền cậu rồi, tôi ngủ sofa cũng là lẽ đương nhiên.”
Hôm nay nếu không có Lục Cẩm Diên cưu mang, có lẽ giờ này cậu đang lang thang như một hồn ma cô độc dưới màn mưa lớn rồi. Thế nên cậu không thể lấy oán trả ơn mà chiếm giường của anh được.
“Tiểu Bạch cậu…” Lục Cẩm Diên định nói gì đó rồi lại nuốt xuống, cuối cùng đành thỏa hiệp, “Được rồi, tôi không tranh sofa với cậu.”
Khương Duật Bạch mỉm cười nhẹ: “Vậy cậu vào phòng ngủ đi, tôi chuẩn bị nghỉ ngơi đây.”
Lục Cẩm Diên nhìn cậu một cái, lững thững đi về phía phòng ngủ, đi được hai bước lại quay đầu lại: “Tiểu Bạch, cậu thật sự không ngủ giường cùng tôi à?”
“Tạm biệt.” Khương Duật Bạch giơ tay đặt bên tai, vẫy vẫy nhẹ, trông đáng yêu đến chết người, mà cũng tuyệt tình đến chết người.
**
Đêm khuya thanh vắng, Lục Cẩm Diên nằm trên chiếc giường đôi trằn trọc mãi không ngủ được, cuối cùng vẫn ngồi dậy xuống giường.
Anh không đi dép lê, đi chân trần lặng lẽ bước ra phòng khách.
Phòng khách tối om, Khương Duật Bạch đã ngủ rồi.
Cậu đắp chăn nằm nghiêng trên sofa, bên mặt sưng đỏ hướng ra ngoài, cuộn tròn lại thành một khối nhỏ khiến người ta không khỏi xót xa.
Rõ ràng là một chàng trai cao một mét tám, nhưng trong mắt Lục Cẩm Diên, lúc nào cũng thấy cậu nhỏ bé như chú thỏ bông vậy. Nhỏ đến mức anh muốn ôm trọn vào lòng, nhét vào túi áo, thậm chí là ngậm trong miệng.
Ánh trăng như bạc đổ vào qua cửa sổ sát đất, Lục Cẩm Diên quỳ một chân trên thảm cạnh sofa, ánh mắt không rời khỏi gương mặt đang ngủ say sưa ấy.
Người anh thích giờ đang ở trong nhà anh, mặc quần áo của anh, ngoan ngoãn nằm trên sofa của anh, toàn thân đều vương vất mùi hương của anh.
Ý nghĩ này đủ để làm dòng máu trong người anh sục sôi điên cuồng.
“Tiểu Bạch…”
Thật lâu sau, Lục Cẩm Diên chậm rãi cúi người xuống, bàn tay lớn hờ hững nắm lấy cổ tay gầy guộc, đầu ngón tay kiềm chế mơn trớn vùng da mềm mại nhất trên cổ tay, thì thầm bên tai cậu như một con quỷ đầy mê hoặc: “Mau thích tôi đi mà, tôi thật sự sắp… không nhịn nổi nữa rồi.”
Hết chương 47

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu