Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Trước đây vào những lúc trời nóng nhất, do cường độ chơi bóng quá lớn, thỉnh thoảng Lục Cẩm Diên cũng có một hai lần khí huyết dâng trào mà dẫn đến chảy máu cam.
Nhưng cái kiểu chảy máu cam vô duyên vô cớ như hôm nay thì đúng là lần đầu tiên.
Thẩm Chiếu nhanh chóng nhảy xuống khỏi ghế, quan tâm hỏi: “Anh Lục, có sao không? Đang yên đang lành sao lại chảy máu cam thế này?”
“Không sao.” Lục Cẩm Diên hơi đổ người về phía trước, ngón tay thon dài có lực ấn vào phần sụn dưới sống mũi, “Giúp tao xuống lầu mua túi đá về là được.”
“Được được được, tao đi ngay đây!” Thẩm Chiếu vắt chân lên cổ mà chạy, ra đến cửa lại vòng lại lấy điện thoại: “Đợi tao! Về ngay đây!”
“Đi chậm thôi.” Lục Cẩm Diên dặn dò một câu, rồi ngồi xuống ghế tiếp tục ấn cánh mũi để cầm máu.
Vài phút sau, Khương Duật Bạch đã làm xong công tác tư tưởng, chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm.
Đang tắm dở thì có người xông vào, dù là cùng giới tính, nhưng Lục Cẩm Diên là trai thẳng đã biết xu hướng tính dục của cậu, cả hai khó tránh khỏi cảm thấy gượng gạo.
Thế nhưng vừa bước ra, nhìn thấy cảnh tượng Lục Cẩm Diên đầy tay là máu, cậu sợ tới mức khựng lại: “Cậu bị chảy máu cam à?”
Lục Cẩm Diên nghe thấy giọng cậu thì ngước mắt lên, hình ảnh chàng trai mang theo hơi nước mờ ảo đập vào mắt. Ánh mắt anh vô thức trượt xuống dưới, dường như có thể xuyên thấu qua lớp đồ ngủ rộng xõa hơi ướt để nhìn thấu cơ thể và làn da ẩn sau lớp vải…
Ngay khoảnh khắc sau đó, khoang mũi nóng hổi lại trào ra một dòng nước ấm, Lục Cẩm Diên vội vàng dùng sức ấn chặt hai bên cánh mũi hơn nữa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Máu chảy nhiều quá…” Khương Duật Bạch lập tức quên sạch sự ngại ngùng, bước nhanh đến bên cạnh anh, giọng lo lắng: “Có cần đi bệnh viện khám không?”
“Không cần!” Lục Cẩm Diên phản ứng rất mạnh, đột ngột ngửa người ra sau, “Tôi không sao!”
Bàn tay đang giơ lên của Khương Duật Bạch khựng lại giữa không trung, cậu lùi lại một bước, đứng ngẩn ngơ đó không biết làm sao.
Lục Cẩm Diên cũng nhận ra hành động của mình dễ gây hiểu lầm, bèn bịt mũi giải thích giọng nghèn nghẹt: “Tôi sợ máu làm bẩn cậu thôi… tôi thực sự không sao.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Duật Bạch gật đầu, khẽ hỏi: “Vậy tôi có thể giúp gì cho cậu không?”
“Tao về rồi đây!” Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng thở hổn hển của Thẩm Chiếu, “Mua được túi đá rồi!”
Hắn sải bước vào ký túc xá, đưa túi đá đang bốc hơi lạnh cho Lục Cẩm Diên: “Anh Lục, chườm chỗ nào?”
“Đưa đây.” Lục Cẩm Diên nhận lấy túi đá, đưa tay ra sau gáy chườm: “Cảm ơn, Lão Tam.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thẩm Chiếu xua tay: “Anh em mà, khách sáo thế làm gì?”
Lục Cẩm Diên không nói gì nữa, lẳng lặng chườm lạnh cầm máu.
“Để tôi giúp cậu.” Một lát sau, Khương Duật Bạch đứng bên cạnh không nhịn được lên tiếng: “Tôi giữ túi đá hộ cậu.”
Lục Cẩm Diên định từ chối theo bản năng, nhưng nghĩ đến việc Tiểu Bạch có thể vì bị từ chối mà chạnh lòng, anh lại đổi ý: “Được, vất vả cho cậu rồi.”
Khương Duật Bạch im lặng giơ tay cầm lấy túi đá, cố định vị trí. Ngón tay cậu vốn luôn hơi lạnh, nhưng so với túi đá thì lại có chút hơi ấm. Khi đầu ngón tay vô tình chạm vào da cổ, một luồng điện xẹt qua khiến Lục Cẩm Diên cứng đờ cả sống lưng.
Hai phút sau, máu cam hoàn toàn ngừng chảy.
Lục Cẩm Diên không dám nán lại thêm, lúng túng đi về phía phòng tắm, mở vòi nước rửa sạch máu trên tay.
Hơi nước trong phòng tắm vẫn chưa tan hết, trong tiếng nước chảy rào rào, anh ngước mắt nhìn vào tấm gương mờ mịt hơi sương, dường như lại thấy bóng lưng với những đường cong tuyệt đẹp ấy.
Lục Cẩm Diên nhắm chặt mắt, hít sâu một hơi, vốc nước lạnh dội lên mặt, ép bản thân phải hạ hỏa.
Đến khi anh ra khỏi phòng tắm, Khương Duật Bạch đã leo lên giường trên.
Không phải đối mặt trực tiếp, Lục Cẩm Diên thầm thở phào nhẹ nhõm, nằm xuống giường bắt đầu tự dỗ mình ngủ.
Thế nhưng vừa nhắm mắt chưa đầy hai giây, cơ thể trắng ngần ấy lại hiện ra, cùng với hình xăm đen nơi thắt lưng, rõ nét như khắc sâu vào ký ức.
Đêm đó, Lục Cẩm Diên cứ nhắm mắt rồi lại mở mắt, để gạt bỏ hình ảnh đó ra khỏi đầu, anh đã xem liền tù tì hai bộ phim kinh dị trinh thám. Mãi đến khi trời mờ sáng, anh mới mơ màng ngủ thiếp đi.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Quốc khánh, Khương Duật Bạch dậy rất sớm.
Cậu nhẹ nhàng leo xuống thang, vệ sinh cá nhân xong liền lặng lẽ rời khỏi ký túc xá.
Kỳ nghỉ này lịch trình rất dày, cậu phải đi làm thêm ở tiệm xăm, lại còn học chơi game và bóng rổ, thời gian dành cho vẽ tranh không còn nhiều.
Sau khi vẽ ở phòng tranh được một tiếng, cửa lại bị đẩy ra.
“Ồ, đây chẳng phải là thiên tài hội họa của chúng ta sao?” Dương Văn Kiệt vừa mở miệng đã đầy giọng mỉa mai, “Hôm nay không thấy thằng bạn trai nhỏ của mày đâu à?”
Bút vẽ khựng lại, Khương Duật Bạch hiếm hoi giải thích một câu: “Đông Đông không phải bạn trai tôi.”
“Dám làm không dám nhận?” Dương Văn Kiệt đặt balo xuống, giọng điệu không hề che giấu ác ý, “Sao, sợ tao rêu rao ra ngoài à?”
Khương Duật Bạch nghiêng mặt nhìn hắn, vẻ mặt lạnh nhạt: “Cậu muốn rêu rao thì cứ việc, đừng lôi bạn tôi vào.”
“Mày—” Dương Văn Kiệt ghét nhất là nhìn thấy vẻ mặt này của cậu, tức tối đe dọa, “Mày cứ đợi đấy, khi nào có bằng chứng, tao nhất định sẽ khiến cả trường biết mày là gay!”
Khương Duật Bạch không buồn phản ứng thêm, quay mặt tiếp tục pha màu trên bảng màu.
Một buổi sáng nhanh chóng trôi qua, Khương Duật Bạch vừa dừng bút thì điện thoại trên bàn rung lên.
Cầm lên xem, tên hiển thị vẫn là người đó.
Cậu cầm điện thoại bước ra ngoài phòng vẽ, vừa kết nối đã nói trước: “Con bị ngã gãy chân rồi, bác sĩ dặn dò phải nghỉ ngơi.”
Cơn thịnh nộ ở đầu dây bên kia bị buộc phải dừng lại: “Ngã?”
“Vâng.” Khương Duật Bạch mặt không đổi sắc đáp, “Lúc đi bộ bị xe va trúng.”
Đầu bên kia không nói gì thêm, “cạch” một tiếng, cúp máy.
Khương Duật Bạch cất điện thoại, vừa quay lại đã thấy Dương Văn Kiệt dựa vào khung cửa nhìn mình chằm chằm.
“Bị xe đâm?” Dương Văn Kiệt đánh giá cậu từ đầu đến chân, “Hóa ra học bá cũng biết nói dối cơ à, nhìn cái vẻ thành thục này của mày, chắc không phải lần đầu đâu nhỉ?”
Khương Duật Bạch đi thẳng vào trong, lúc lướt qua vai đối phương, cậu lạnh giọng cảnh báo: “Tính tình tôi không tốt lắm đâu, đừng cố thử xem giới hạn cuối cùng của tôi nằm ở đâu.”
Cảm xúc của cậu xưa nay hiếm khi dao động vì người dưng, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẽ nhẫn nhục chịu đựng không có điểm dừng. Ngay cả khi đối mặt với sự cứng rắn của Khương Thịnh Đạt, mấy năm trước cậu cũng đã dùng cách của mình để giành lấy cơ hội học vẽ.
Giọng cậu quá lạnh, Dương Văn Kiệt không khỏi rùng mình, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh vặn hỏi: “Mày nói dối bị bóc trần nên thẹn quá hóa giận đấy à?”
Nhưng Khương Duật Bạch nói xong câu đó liền thu dọn balo rời khỏi phòng vẽ.
Trên đường đi đến nhà ăn số 2, cậu nhận được tin nhắn của Lục Cẩm Diên.
Lục Cẩm Diên: [Trưa nay đội bóng bao cơm nên tôi không ăn trưa cùng cậu được.]
Khương Duật Bạch: [Được, cố lên nhé.]
Cậu không nghĩ nhiều, càng không ngờ rằng Lục Cẩm Diên là vì muốn quên đi ký ức ngày hôm qua nên mới quyết định dùng bóng rổ nhồi nhét cho đầy não. Thế nhưng suốt cả ngày, trước mắt Lục Cẩm Diên vẫn thỉnh thoảng hiện lên cơ thể trắng đến lóa mắt ấy, giống như một lời nguyền, mỗi lần nhớ tới là một lần khí huyết dâng trào.
Thế là cú úp rổ càng thêm hung mãnh, khiến các thành viên khác không thể chống đỡ nổi.
Khi buổi tập kết thúc, Lục Cẩm Diên thở hổn hển ngồi trên ghế, uống nửa chai nước khoáng, nửa chai còn lại đổ hết lên đầu. Nước lạnh chảy dọc theo mái tóc đen, anh dùng ngón tay vuốt ngược phần mái ướt sũng ra sau, lộ ra ngũ quan sâu sắc đầy nam tính.
Các thành viên khác bá vai bá cổ rời sân, Lục Cẩm Diên đợi đến khi mọi người đi hết mới lấy điện thoại ra, nhập câu hỏi vào khung tìm kiếm:
[Cứ luôn nghĩ đến cơ thể của người cùng giới thì có bình thường không?]
Khoảnh khắc kết quả tìm kiếm hiện ra, mấy chữ “Đồng tính luyến ái” đập ngay vào mắt.
Đồng tử Lục Cẩm Diên co rút lại, không dám nhìn thêm một giây nào, vội vàng thoát khỏi giao diện tìm kiếm, nhét điện thoại vào túi quần như thể nó biết cắn người.
Anh là đồng tính?
Không thể nào!
Trước khi Tiểu Bạch xuất hiện, thái độ của anh đối với đồng tính rõ ràng là kính nhi viễn chi, thậm chí còn không kiềm được cảm thấy có chút ghê tởm, dù sao đồng tính cũng từng để lại bóng ma tâm lý không nhỏ cho anh.
Mặc dù Tiểu Bạch đúng là đã thay đổi định kiến của anh, nhưng anh tuyệt đối không thể đột ngột biến thành đồng tính được.
Chắc chắn là vì cơ thể của Tiểu Bạch quá đẹp, từ làn da trắng sứ như ngọc đến vòng eo thon gọn, thậm chí là hai hõm eo nhỏ xinh sau lưng, mọi thứ đều như mọc ra đúng theo gu thẩm mỹ của anh, nên anh mới không nhịn được mà cứ nghĩ mãi thôi.
Đúng vậy, con người có bản năng theo đuổi cái đẹp, anh cũng không ngoại lệ.
Tự cho là mình đã thông suốt, Lục Cẩm Diên bỗng đứng bật dậy, sải bước ra khỏi sân bóng.
Trong phòng 611, Thẩm Chiếu đang nỗ lực dạy bạn cùng phòng chơi game. Hắn chọn cho Tiểu Bạch một nhân vật tân thủ dễ chơi, vừa chơi vừa giải thích kỹ càng luật chơi.
May mà Khương Duật Bạch trí nhớ tốt, nói một lần là nhớ ngay, chỉ là lần đầu chơi nên thao tác vẫn còn lóng ngóng.
“Không sao, cậu học nhanh lắm rồi, chơi game thì phải luyện nhiều.” Thẩm Chiếu vỗ vai cậu, “Đừng sợ, có anh Thẩm gánh cậu bay!”
Khương Duật Bạch gật đầu, nghiêm túc cảm ơn: “Cảm ơn cậu.”
“Chuyện nhỏ, nên làm mà.” Thẩm Chiếu nói rồi nhìn đồng hồ, không khỏi lấy làm lạ: “Sao anh Lục vẫn chưa về nhỉ? Hôm nay tập muộn quá rồi đấy.”
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, giây sau cửa phòng đã bị đẩy ra từ bên ngoài.
“Về rồi à!” Thẩm Chiếu quay ra cửa, “Anh Lục, lúc nãy tao với Tiểu Bạch còn đang nhắc mày đấy.”
“Ừ.” Lục Cẩm Diên đáp một tiếng, cũng không dám nhìn người đang ngồi trên ghế, “Mồ hôi đầy người, đi tắm trước đã.”
Tắm xong đi ra, anh thấy Tiểu Bạch lại đang vẽ tranh, thần thái tập trung, cúi đầu nhìn xuống, chiếc cổ trắng ngần cong thành một đường vòng cung tuyệt đẹp, trông cực kỳ mềm mại.
Chỉ nhìn một cái, anh đã vội vàng dời mắt, ngoan ngoãn ngồi vào chỗ của mình.
Một lúc sau, Thẩm Chiếu đứng dậy: “Tôi cũng đi tắm cái đây.”
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước rào rào, Lục Cẩm Diên lơ đãng lướt điện thoại, trong lòng bỗng nảy ra một ý định.
Do dự vài giây, anh đứng dậy đi tới phòng tắm, gõ cửa kính: “Lão Tam, tao có món đồ bỏ quên trong phòng tắm, tìm giúp tao với.”
“Cái gì thế?” Trong đó vang lên giọng nói mơ hồ của Thẩm Chiếu, “Tự vào mà lấy!”
Lục Cẩm Diên đánh liều, vặn cửa phòng tắm bước vào.
Thẩm Chiếu đang xoa xà phòng trên người, nghe tiếng thì quay đầu nhìn anh: “Quên gì cơ?”
Lục Cẩm Diên nhìn một lượt thân hình bình thường của hắn, nhìn đi nhìn lại, khẳng định chắc chắn rằng trong lòng mình không hề có chút dao động nào, thậm chí còn hơi chê bai.
Anh lập tức yên tâm, thầm thở phào một cái.
Quả nhiên, anh không thể nào là gay được!
“Rảnh thì tập thể hình đi, đừng có suốt ngày chơi game nữa.” Lục Cẩm Diên quay người đi ra ngoài, “Cái bụng một múi toàn mỡ đó là không tán được bạn gái đâu.”
Thẩm Chiếu: “?”
Kết quả vừa ra khỏi cửa, tầm mắt lại va ngay vào bóng lưng đang quỳ một gối thu dọn vali.
Vì tư thế đó, vòng eo thon nhỏ lõm xuống, làm nổi bật vòng ba tròn trịa căng đầy, lớp quần ngủ bằng lụa chất lượng tốt không giấu được những đường cong lộ rõ.
“Bùm” một cái, vành tai Lục Cẩm Diên đỏ rực, anh giơ tay chạm vào đầu mũi theo phản xạ có điều kiện.
**
Chan: Tui sẽ thêm tag tự bẻ cong chính mình vào bộ này :v
Hết chương 19
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.