Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Trầm mặc, cả hai đồng loạt rơi vào yên lặng.
Nếu trên đời có chuyện gì khiến người ta muốn đào lỗ chui xuống hơn việc bị bạn cùng phòng bắt gặp đang xem phim gay, thì đó chính là bị bạn cùng phòng trai thẳng sợ đồng tính bắt quả tang tại trận.
Nhanh chóng, những âm thanh phát ra từ tai nghe càng lúc càng táo bạo hơn, Khương Duật Bạch bừng tỉnh, luống cuống chụp lấy con chuột, định tắt phắt bộ phim kia đi.
Nhưng người ta càng cuống càng sai, càng vội càng rối, con chuột bấm loạn xạ mấy lần vẫn không tắt được giao diện.
Thấy hai nhân vật chính sắp sửa diễn cảnh hành động rồi, Lục Cẩm Diên đứng sau lưng kịp thời vươn tay ra, ấn nút tắt máy.
Nguồn âm thanh duy nhất biến mất, ký túc xá rơi vào một khoảng không tĩnh mịch đến đáng sợ.
Khương Duật Bạch: “Cái đó…”
Lục Cẩm Diên: “Cái đó…”
Một hồi lâu sau, hai người đồng thanh lên tiếng.
Lục Cẩm Diên: “Cậu nói trước đi.”
Khương Duật Bạch: “Cậu nói trước đi.”
Ngừng lại vài giây, Khương Duật Bạch hít một hơi thật sâu, định khai báo thành thật từ đầu đến cuối, thì nghe người đứng sau trầm giọng hỏi: “Có phải không cẩn thận bấm nhầm vào cửa sổ quảng cáo rác không?”
Khương Duật Bạch ngơ ngác quay mặt lại: “Hả?”
“Chắc là tải nhiều phần mềm quá, giờ mấy cái quảng cáo đen này đúng là không chỗ nào không lẻn vào được.” Chỉ trong chốc lát, Lục Cẩm Diên đã chu đáo tìm sẵn lý do cho cậu, “Lát nữa cài phần mềm bảo mật vào là chặn được quảng cáo ngay.”
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ: “Được…”
Lục Cẩm Diên tức khắc thở phào nhẹ nhõm, cố ép cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng xuống.
Quả nhiên là vô tình bấm nhầm vào rồi.
“Tôi về lấy điện thoại, chiều lúc đi quên mất.” Anh quay người đi về phía giường mình, giọng điệu khôi phục lại vẻ tự nhiên, “Đúng rồi, tối nay đội bóng rổ liên hoan, lão đại với lão tam đều có mặt, cậu có muốn đi không?”
Nhưng lúc này đầu óc Khương Duật Bạch vẫn còn là một mớ bòng bong, bên tai lùng bùng như có tiếng ồn, căn bản chẳng nghe rõ anh đang nói gì, chỉ vô thức đáp lời: “Được.”
Website TruyenLau.com
Động tác của Lục Cẩm Diên khựng lại, có chút ngạc nhiên quay lại nhìn cậu: “Thật sự muốn đi hả?”
Khương Duật Bạch vẫn đang ngáo ngơ, gật đầu bừa: “Ừm.”
Lục Cẩm Diên nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn đó của cậu, sự nghi ngờ trong lòng lại tan biến thêm vài phần.
Tiểu Bạch nhà anh có một gương mặt thanh thoát thoát tục như không vướng bụi trần, nhiều chuyện vẫn còn ngây ngô lắm, sao có thể lén lút xem phim nam nam làm chuyện ấy trong phòng được…
Hơn nữa, trông cậu chẳng giống gay chút nào. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nghĩ đến đây, Lục Cẩm Diên nở nụ cười: “Được rồi, vậy chúng ta đi thôi.”
Lúc này, phản xạ của Khương Duật Bạch cuối cùng cũng quay lại, mặt lộ vẻ nghi hoặc: “Đi đâu?”
“Chẳng phải bảo là cùng đi liên hoan với đội bóng rổ à?” Lục Cẩm Diên nhìn cậu, bỗng nhớ ra điều gì đó, “Chắc là cậu cần phải thay quần áo nhỉ? Tôi đợi cậu.”
Nửa tiếng sau, Khương Duật Bạch ngơ ngác đi theo sau Lục Cẩm Diên bước vào quán đồ Tứ Xuyên nơi đội bóng liên hoan.
“Anh Lục!” TruyenLau
“Anh Lục đến rồi!”
Vừa vào cửa, đám nam sinh ngồi trong phòng bao đã đứng bật dậy, nhiệt tình chào hỏi anh.
Lục Cẩm Diên cười áy náy: “Xin lỗi mọi người, đến muộn một chút.”
“Không muộn không muộn, đồ ăn còn chưa lên mà!” đội trưởng Triệu Bằng đáp lời, rồi đột nhiên phát hiện sau lưng anh Lục còn có một người, “Ơ, ai đây?”
“Đây là bạn cùng phòng mới của bọn tao đấy, nam thần khoa Mỹ thuật, Khương Duật Bạch!” Không đợi Lục Cẩm Diên mở lời, Thẩm Chiếu đã giới thiệu bằng giọng khoe khoang, “Bọn mày chưa ai thấy người thật đúng không? Hôm nay cho mở mang tầm mắt nhé!”
Khương Duật Bạch: “…”
Mọi người nghe xong liền ồ lên kinh ngạc, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Khương Duật Bạch, tranh nhau tự giới thiệu bản thân.
Đám con trai trong đội bóng cơ bản đều cao từ mét tám mươi ba trở lên, ai nấy đều cao to lực lưỡng. Bất chợt nhìn thấy một nam thần xinh đẹp mỏng manh như người giấy, họ cứ như gặp được sinh vật lạ đến từ thế giới khác, tranh nhau sấn tới trước mặt cậu.
Khương Duật Bạch chưa bao giờ xuất hiện ở những nơi như thế này, không biết phải ứng phó ra sao, vô thức phóng ánh mắt cầu cứu về phía Lục Cẩm Diên.
Nhận được tín hiệu cầu cứu, Lục Cẩm Diên tùy ý gạt đám thành viên đang vây quanh ra, vươn tay kéo cậu sát lại gần mình, giọng đầy ý cười: “Thôi được rồi, về chỗ ngồi hết đi, chuẩn bị đánh chén thôi.”
Mọi người tản ra, Khương Duật Bạch thở phào một hơi, lúc này mới nhận ra Lục Cẩm Diên vẫn đang ôm lấy mình.
Lòng bàn tay ấm áp giữ chặt vai cậu, cánh tay vững chãi áp vào sống lưng, cậu gần như hoàn toàn bị đối phương bao bọc trong lòng.
Tư thế này quá mức thân mật, Khương Duật Bạch muộn màng đỏ bừng mặt, lập tức cố gắng thoát khỏi vòng tay anh.
“Sao thế?” Lục Cẩm Diên cảm nhận được sự vùng vẫy của người trong lòng, cúi xuống nhìn cậu, “Sao mặt đỏ thế kia? Nóng à?”
“Không có gì…” Khương Duật Bạch nhỏ giọng đáp, “Cậu buông tôi ra trước đi.”
Lục Cẩm Diên ngẩn người, sau đó buông tay ra, rảo bước về phía máy điều hòa, hạ nhiệt độ phòng xuống thêm hai độ nữa.
Chẳng mấy chốc, các món họ gọi đã lần lượt được dọn lên đủ.
Quán Tứ Xuyên này làm rất đúng điệu, mỗi món đều nổi một tầng ớt đỏ rực, cay nồng thơm nức, trông cực kỳ kích thích vị giác.
Nhưng Khương Duật Bạch nhìn đống ớt đó mà mãi không xuống đũa được.
“Không ăn được cay à?” Lục Cẩm Diên chú ý tới vẻ do dự của người bên cạnh, nhớ lại thời gian qua hai người ăn chung, đối phương toàn gọi mấy món thanh đạm ngọt dịu, anh có chút hối lỗi nói nhỏ, “Xin lỗi, tôi không biết bọn họ gọi cay thế này.”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Ăn được một chút.”
“Cậu đợi một lát, tôi quay lại ngay.” Lục Cẩm Diên đứng dậy đi ra ngoài.
Kết quả là anh Lục vừa đi, sự chú ý của những người khác lại dời sang Khương Duật Bạch, thậm chí có người còn muốn mời cậu một ly.
Khương Duật Bạch mặt không cảm xúc siết chặt đôi đũa, trong lòng thầm cầu nguyện Lục Cẩm Diên nhanh chóng quay lại.
“Này này này! Mấy đứa tụi bây đừng quậy nữa!” Vào lúc mấu chốt, Thẩm Chiếu vốn không đáng tin nhất lại đứng ra giải vây, “Cẩn thận lát nữa anh Lục về xử đẹp tụi bây đấy!”
“Gì vậy trời? Anh Lục bảo vệ kỹ thế cơ à?” Một nam sinh người vùng Đông Bắc đứng dậy, “Đi liên hoan sao không uống rượu được? Nào nào nào, làm một ly đi!”
Thẩm Chiếu cũng đứng dậy quát: “Bọn mày không hiểu đâu! Anh Lục thương Tiểu Bạch nhà bọn tao lắm!”
Hai gò má Khương Duật Bạch nóng bừng, gần như ngồi không yên nữa.
“Sao thế? Anh Lục không thương mày à?” Lúc này, một giọng nói lười biếng vang lên, “Thế là ai đã lôi cái xác say mèm như bùn nhão của mày về phòng, rồi ai chăm sóc mày hả?”
“Thương thương thương! Anh Lục thương tao nhất!” Thẩm Chiếu cũng chẳng thấy xấu hổ, thản nhiên tiếp lời, còn làm một động tác hình trái tim cực lớn, “Anh Lục thương chết tao rồi!”
Có người hét lên: “Tiểu Chiêu, mày tởm quá đi!”
Thẩm Chiếu lập tức không để yên: “Ai? Đứa nào hét đấy? Bước ra đây quyết chiến sinh tử với Thẩm gia nào!”
“Ha ha ha ha ha!” Mọi người cùng cười ồ lên, không khí trở nên cực kỳ sôi động.
Lục Cẩm Diên quay lại chỗ ngồi, đặt một bát nước lọc xuống trước mặt Khương Duật Bạch, thấp giọng nói: “Tôi gọi thêm mấy món thanh đạm rồi, lát nữa họ mang lên, giờ cậu cứ nhúng qua nước lọc cho bớt cay nhé.”
Khương Duật Bạch ngẩn người, nhận ra anh vừa đi gọi món riêng cho mình.
Lông mày khẽ động, cậu không diễn tả được cảm giác trong lòng mình lúc này là gì, chỉ có thể cụp mi đáp: “Cảm ơn.”
“Không có gì đâu, ăn đi.” Lục Cẩm Diên không để tâm cười một tiếng, rồi nghiêng người lắng nghe người bên cạnh nói chuyện.
Rượu quá ba tuần, cửa phòng bao bị đẩy ra từ bên ngoài, một giọng nói hổn hển vang lên: “Xin lỗi anh em, có chút việc đột xuất nên đến muộn!”
“Đù! Lão Cao sao mày đến muộn thế?” Có người đứng dậy, “Bọn tao sắp đánh chén xong rồi đây này!”
“Không sao không sao, lát nữa chẳng phải còn tăng sau à?”
“Ok luôn, tối nay tiếp bọn mày tới bến!” Cao Tự thở phào một cái, đang định ngồi xuống thì mắt chạm phải một bóng hình quen thuộc.
Cả cơ thể hắn khựng lại, vô thức thốt lên: “Khương Duật Bạch?”
Khương Duật Bạch đang yên lặng húp canh, nghe thấy có người gọi tên mình liền ngước mắt lên, đối diện với một khuôn mặt đang đầy vẻ kích động.
Cậu mặt không cảm xúc cúi đầu xuống lần nữa, coi như không nghe thấy.
“Ơ? Lão Cao, mày cũng quen Tiểu Bạch à?” Thẩm Chiếu vỗ tay cái đét, kéo ghế ra, “Nào nào, vào ngồi đi!”
Cao Tự ngồi xuống nhưng không kìm được ánh mắt cứ liếc về phía gương mặt xinh đẹp lạnh lùng kia.
Kể từ sau chuyện đó, hắn không còn gặp lại Khương Duật Bạch nữa.
Khương Duật Bạch bỗng nhiên cảm thấy mất hết cảm giác ngon miệng, cậu đặt thìa xuống.
Lục Cẩm Diên liếc nhìn Cao Tự một cái rồi cúi đầu hỏi nhỏ: “Ăn no chưa?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp, “Tôi muốn về trước.”
“Được, tôi đưa cậu ra ngoài.” Lục Cẩm Diên cũng không ép cậu ở lại, nói to với mọi người: “Mọi người, Tiểu Bạch không tham gia tăng sau cùng chúng ta nhé.”
“Ơ? Đừng mà!” Mọi người đồng thanh níu kéo, “Hiếm khi có gương mặt mới, chơi thêm lúc nữa đi!”
“Thôi, cảm ơn mọi người.” Khương Duật Bạch đứng dậy, không quên chân thành nói một câu, “Chúc mọi người chơi vui vẻ.”
Nói xong liền kéo ghế đi ra ngoài.
Triệu Bằng không nhịn được hỏi: “Anh Lục, có phải tối nay bọn tao quậy quá làm cậu ấy khó chịu không?”
“Không phải đâu.” Lục Cẩm Diên lắc đầu cười giải thích, “Cậu ấy vốn không thích mấy buổi tụ tập thế này nên chưa quen thôi, chứ không phải không vui.”
Trong lúc nói chuyện, Lục Cẩm Diên liếc thấy Cao Tự cũng lao ra ngoài, nụ cười trên môi khựng lại.
“Khương Duật Bạch!” Cao Tự đuổi theo ra ngoài hành lang, hét lớn một tiếng, “Đợi đã, tôi có chuyện muốn nói với cậu!”
Khương Duật Bạch không dừng bước, tiếp tục đi xuống cầu thang.
“Khương Duật Bạch!” Cao Tự sải bước đuổi kịp, nắm lấy cánh tay mảnh khảnh kéo lại, “Cậu định cả đời này không gặp tôi nữa à?”
Khương Duật Bạch hất tay hắn ra, lạnh lùng hỏi ngược lại: “Có vấn đề gì à?”
Dù sao cũng chẳng phải người quan trọng gì, tại sao phải gặp lại?
“Cậu…” Cao Tự nghẹn lời, hạ giọng xuống, “Dù không làm người yêu được thì vẫn có thể làm bạn mà?”
Khương Duật Bạch căn bản không thèm để ý, tiếp tục đi về phía cửa.
“Lần đó là do tôi uống nhiều nên mới hồ đồ…” Cao Tự đi theo sát nút giải thích, “Nhưng cuối cùng tôi cũng bị cậu đánh cho tỉnh rồi, cậu không thể cho tôi thêm một cơ hội ư?”
Hai người đi ra đến ngoài cửa, Khương Duật Bạch dừng bước, quay lại nhìn hắn: “Tôi không thích cậu, rốt cuộc tôi phải nói bao nhiêu lần nữa?”
Sắc mặt Cao Tự thay đổi, gượng cười: “Không sao, tôi có thể theo đuổi cậu, chỉ cần cậu chịu cho tôi cơ hội.”
“Tôi thì có sao đấy.” Khương Duật Bạch nhíu mày, giọng điệu không chút nể tình, “Tôi không thích cậu, sẽ không cho cậu cơ hội, và càng không muốn gặp lại cậu.”
Lời từ chối này tàn nhẫn đến cực điểm, Cao Tự cảm giác như bị ai đó tát thẳng vào mặt trước đám đông, mặt hết xanh lại trắng.
Khương Duật Bạch cảm thấy mình đã nói rõ ràng rồi, liền xoay người tiếp tục đi về phía trước.
“Vậy cậu thích ai? Lục Cẩm Diên à?” Phía sau truyền đến giọng nói u ám đầy bực bội của Cao Tự, “Tôi thất vọng lắm đấy, Khương Duật Bạch, hóa ra cậu cũng là hạng người tầm thường như thế.”
Khương Duật Bạch không thèm quay đầu: “Không liên quan đến cậu.”
“Lục Cẩm Diên sợ đồng tính đấy, cậu có biết không?” Cao Tự bỗng lao tới chắn trước mặt cậu, ăn nói bừa bãi, “Có bao nhiêu thằng gay tìm cách tiếp cận rồi đều bị hắn đánh bật ra, cậu tưởng mình đẹp thì hắn sẽ nhìn cậu bằng con mắt khác chắc?”
Bàn tay buông thõng bên hông vô thức siết chặt, giọng Khương Duật Bạch lạnh như băng: “Cút.”
“Khương Duật Bạch, tôi thật lòng thích cậu.” Cao Tự đổi giọng, bắt đầu màn tỏ tình mà hắn tự cho là thâm tình, “Tôi biết cậu cũng là gay, cậu chưa yêu đương bao giờ đúng không? Thử với tôi không tốt sao?”
Khương Duật Bạch không mở miệng nữa, định đi vòng qua hắn.
“Khương Duật Bạch!” Cao Tự vươn tay định chặn cậu lại, nhưng bị một giọng nói bất thình lình vang lên cắt đứt.
“Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên một tay đút túi quần, thong thả từ cửa đi về phía họ, “Sao không đợi tôi?”
Anh dáng người cao, vai rộng, đi từ phía ngược sáng tới nên không nhìn rõ biểu cảm trên mặt, nhưng lại mang đến một áp lực vô hình.
Cao Tự vô thức rụt tay lại, gọi một tiếng: “Anh Lục.”
“Ừ.” Lục Cẩm Diên đáp một tiếng, đi tới bên cạnh Khương Duật Bạch, tự nhiên khoác tay lên vai cậu, “Đi thôi, để tôi đưa cậu về.”
“Khương Duật Bạch…” Khó khăn lắm mới có cơ hội ở riêng mà lại để tuột mất, Cao Tự có chút không cam lòng.
Lục Cẩm Diên liếc xéo hắn một cái: “Còn việc gì nữa à?”
Cái liếc mắt này chứa đầy sự cảnh cáo, Cao Tự không nhịn được lùi lại một bước: “Không… không có gì, tôi về phòng bao đây.”
Nếu để Lục Cẩm Diên biết hắn là gay, những ngày tháng ở đội bóng của hắn coi như xong đời, hắn không thể mạo hiểm như vậy.
Quán Tứ Xuyên cách không xa trường, hai người đi bộ về ký túc xá.
Gió đêm mùa hạ có chút oi bức, tay Lục Cẩm Diên đã buông ra từ lâu, nhưng lòng Khương Duật Bạch thì cứ chìm xuống mãi không thôi.
Vừa rồi Lục Cẩm Diên đến từ lúc nào, nghe được bao nhiêu, và tin được bao nhiêu?
Cậu ấy sẽ nhìn mình như thế nào đây…
Suốt dọc đường cậu đều đợi Lục Cẩm Diên chủ động lên tiếng hỏi, nhưng đối phương lại cứ như không có chuyện gì mà đưa cậu vào trong khuôn viên trường.
Khi đi tới trước hồ Tình Nhân, Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng dừng bước: “Tôi quay lại liên hoan đây, bọn họ còn đang đợi tôi đi tăng sau.”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Được.”
Lục Cẩm Diên xoay người đi về hướng cũ, mới đi được vài bước, phía sau truyền đến tiếng gọi rất khẽ: “Lục Cẩm Diên.”
Chưa đợi anh kịp hỏi, giọng nói mỏng manh như tơ lụa kia lại tiếp tục vang lên: “Xin lỗi, tôi đã lừa cậu, tôi là người đồng tính.”
Là người đồng tính mà cậu ghét nhất.
Khoảnh khắc đó, dường như cả làn gió lướt qua hồ Tình Nhân cũng ngưng đọng lại.
“Tôi không cố ý che giấu, tôi chỉ là…” Khương Duật Bạch cố gắng sắp xếp ngôn từ, nhưng cuối cùng vẫn thất bại, “Xin lỗi cậu.”
Lục Cẩm Diên đối xử với cậu tốt như vậy, cậu không nên che giấu sự thật mình là người đồng tính.
Mặc dù đã có dự cảm từ trước, nhưng khi nghe chính miệng đối phương thừa nhận, Lục Cẩm Diên vẫn cảm thấy một cơn chấn động không nhỏ trong lòng.
Anh nhất thời không biết nên đáp lại thế nào, chỉ đành mất tự nhiên quay mặt đi: “Về trước đi đã.”
Khương Duật Bạch cũng không dám nhìn biểu cảm của anh, im lặng đi về phía ký túc xá.
Hai người lấy hồ Tình Nhân làm ranh giới, mỗi người đi một ngả.
Về đến phòng một mình, Khương Duật Bạch bật đèn lớn, ngồi vào ghế, chậm chạp lấy giấy bút phác thảo ra bắt đầu vẽ.
Những đường nét lộn xộn mà có trật tự hiện lên trên mặt giấy, chỉ qua vài nét đã lờ mờ thấy được hình người.
Bất chợt, Khương Duật Bạch ném bút, xé toạc tờ giấy vẽ vò thành một cục, rồi lại thay tờ khác bắt đầu vẽ lại từ đầu.
Không biết qua bao lâu, trên sàn nhà đã phủ một tầng giấy vẽ vò nát, cậu cuối cùng mới bình tĩnh lại được. Vẽ tranh luôn giúp cậu tìm lại sự bình yên, từ trước đến nay vẫn vậy.
Mười phút sau, Lục Cẩm Diên đang ngồi trên sofa trong phòng KTV đột nhiên nhận được hai tin nhắn.
Khương Tiểu Bạch: [Những gì Cao Tự nói đều không phải là sự thật, tôi không có ý đồ gì khác với cậu.]
Khương Tiểu Bạch: [Tuy rằng tôi thích người đồng giới, nhưng tôi cũng không phải cứ thấy đàn ông là thích, nên cậu không cần phải lo lắng.]
Lục Cẩm Diên nheo mắt, đọc đi đọc lại hai tin nhắn này mấy lần, đôi lông mày tuấn tú càng lúc càng nhíu chặt.
Thế là, anh còn chưa kịp cân nhắc việc bạn cùng phòng mới thích nam giới thì đã rơi vào một vòng suy nghĩ mới.
Đêm đó khi bọn họ quay về ký túc xá, Khương Duật Bạch đã ngủ rồi, đèn lớn vẫn bật.
Lục Cẩm Diên liếc nhìn giường trên không chút động tĩnh, nhìn thêm một cái nữa xác định người chưa thức mới nằm lên giường mình.
Tiếng ngáy của Thẩm Chiếu và Chu Phong vang lên đều đặn, Lục Cẩm Diên mở mắt nhìn trân trân vào dát giường trên, cư nhiên lại bị mất ngủ, đúng là một chuyện hiếm thấy.
Anh thở dài một tiếng gần như không nghe thấy, nhẹ nhàng xuống giường, đẩy cửa ban công đi ra ngoài.
Gió đêm khuya cuối cùng cũng mát mẻ hơn, Lục Cẩm Diên đứng hóng gió một lát, càng thổi gió đầu óc càng tỉnh táo, dứt khoát rút điện thoại ra nhắn tin cho lão Ngũ.
Lục Cẩm Diên: [Lão Ngũ, ngủ chưa?]
Lương Thiếu Khâu trả lời rất nhanh: [Chưa ngủ đâu, vừa đánh xong một trận.]
Lục Cẩm Diên: [Có vấn đề này muốn tham khảo ý kiến mày chút.]
Lão Ngũ được mệnh danh là “chuyên gia tình cảm” của phòng 611, tuy bản thân chưa từng yêu đương nhưng phân tích chuyện người khác thì đâu ra đấy, thành tích là từng chia rẽ thành công được vài đôi.
Nếu nhất định phải tìm một người giúp anh vén màn sương mù thì so với mấy đứa bạn cùng phòng không đáng tin kia, Lục Cẩm Diên thà chọn lão Ngũ còn hơn.
Lương Thiếu Khâu: [Ok luôn anh Lục, mày cứ hỏi!]
Lục Cẩm Diên cân nhắc một chút: [Giả sử một nam sinh nói với một nam sinh khác là: “Tuy rằng tôi thích người đồng giới, nhưng tôi cũng không phải cứ thấy đàn ông là thích, nên cậu không cần lo lắng.”]
Lục Cẩm Diên: [Câu này có ý nghĩa gì?]
Lương Thiếu Khâu: [Câu này nói đúng quá còn gì nữa! Giống như tao tuy thích con gái, nhưng cũng không thể vã đến mức thấy đứa con gái nào cũng thích được!]
Lương Thiếu Khâu: [Đợi đã! Đứa con trai đó không lẽ là đang nói với mày đấy chứ anh Lục???]
Lục Cẩm Diên: [Ừ.]
Lương Thiếu Khâu: [Lạt mềm buộc chặt! Chắc chắn là lạt mềm buộc chặt!]
Lương Thiếu Khâu: [Cái tiểu 0 này đẳng cấp cao thật đấy! Thừa biết anh Lục là trai thẳng sợ đồng tính nên mới dùng chiêu lùi để tiến. Mày xem, chẳng phải giờ mày đang bắt đầu thấy hứng thú với nó rồi sao!]
Lục Cẩm Diên hơi nhíu mày, lạt mềm buộc chặt?
Lục Cẩm Diên: [Cậu ấy không phải người như vậy.]
Lương Thiếu Khâu: [Uầy! Tình hình gì thế này anh Lục, mày hết sợ đồng tính rồi à?]
Lương Thiếu Khâu: [Mà khoan, rốt cuộc là ai, ai mà giỏi thế? Tao có quen không?]
Lục Cẩm Diên không trả lời trực tiếp mà hỏi tiếp: [Còn khả năng nào khác không?]
Lương Thiếu Khâu: [Mày mà đã hỏi thế thì…]
Lương Thiếu Khâu: [Thế thì chỉ có thể là đối phương thật sự không coi trọng mày, mày không nằm trong tiêu chuẩn chọn bạn đời của nó.]
Lục Cẩm Diên nhìn câu trả lời, lông mày lại vô thức nhíu thêm lần nữa.
Lương Thiếu Khâu: [À không không, còn một khả năng nữa! Đó là nó thấy hai người bị trùng hệ rồi!]
Lục Cẩm Diên: [Trùng hệ gì?]
Lương Thiếu Khâu: [Cùng là 0, hoặc cùng là 1!]
Lục Cẩm Diên: […]
**
Chan: *Gãi má suy tư tiếp*
Sao nó ko thở phào nhẹ nhõm khi đọc câu đó mà nó lại mất ngủ nhề.
Hết chương 06
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.