Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 35: CHƯƠNG 35

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Khương Duật Bạch tì lưng vào cạnh ghế, trả lời một cách chém đinh chặt sắt: “Lạnh.”
“Được rồi.” Lục Cẩm Diên nhìn vành tai đỏ bừng của đối phương, cũng không dám trêu chọc quá đà, thấp giọng cười nói: “Tiểu Bạch nói lạnh thì nhất định là lạnh rồi.”
Giọng điệu của anh nghe qua có một loại cưng chiều khó tả, Khương Duật Bạch thoáng động lòng, sắc hồng từ vành tai lan dần xuống cổ.
Hôm nay Lục Cẩm Diên bị làm sao vậy, sao lại có những hành động kỳ lạ thế này?
“Mặc xong rồi đây.” Lục Cẩm Diên giơ tay mặc lại chiếc áo bóng rổ đẫm mồ hôi, rồi dùng giọng thương lượng nói: “Đợi họ rời sân rồi chúng ta vào tập bóng nhé, được không?”
“Được.” Lúc này Khương Duật Bạch mới dám nhìn thẳng vào anh.
Lục Cẩm Diên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cậu: “Ngồi nghỉ một lát đã.”
Khương Duật Bạch ngồi xuống theo lời anh, chỉ cảm thấy bên cạnh mình như có một mặt trời nhỏ đang liên tục tỏa ra nhiệt lượng hừng hực.
“Anh Lục!” Trình Mạnh Khang lại chạy tới, sau khi chào hỏi xong liền chuyển ánh mắt sang Khương Duật Bạch: “Bạn học Khương Duật Bạch, tôi có thể xin WeChat của cậu được không?”
Khương Duật Bạch còn chưa kịp phản ứng, ánh mắt Lục Cẩm Diên đã lạnh đi, trực tiếp từ chối: “Không được.”
Bình thường anh từ chối người khác xin WeChat đều sẽ lịch sự tìm một lý do, nhưng lúc này lại chẳng thèm nể nang chút nào.
“Cái đó…” Trình Mạnh Khang vô thức rụt cổ lại, cố gắng giải thích: “Em không có ý gì khác đâu, chỉ là bức tranh lần trước Khương Duật Bạch vẽ cho em rất đẹp, nên em muốn đặt vẽ thêm một bức chân dung nữa.” TruyenLau
“Chẳng phải sinh viên lớp họ đều vẽ cho cậu rồi à?” Lục Cẩm Diên vô tình hay hữu ý gác một cánh tay lên lưng ghế bên cạnh, nhìn từ phía trước giống như anh đang ôm trọn Khương Duật Bạch vào lòng, “Tiểu Bạch rất bận, mày tìm người khác trong lớp đi.”
Trình Mạnh Khang đành liều mạng nói tiếp: “Nhưng em vẫn thích bức của Khương Duật Bạch vẽ nhất…”
Dưới ánh mắt thực sự không thể coi là thân thiện của Lục Cẩm Diên, âm cuối của hắn nhỏ dần rồi biến mất hẳn.
Trong phút chốc, không khí xung quanh như đông cứng lại.
TruyenLau “Lục Cẩm Diên nói đúng đấy, dạo này tôi phải chuẩn bị tác phẩm dự thi triển lãm tranh, đúng là không có thời gian nhận vẽ riêng.” Mấy giây sau, Khương Duật Bạch mới lên tiếng trả lời: “Xin lỗi nhé, bạn tìm người khác hỏi xem.”
“Tôi không vội đâu!” Trình Mạnh Khang xua tay, “Khi nào cậu rảnh thì bảo tôi, chúng ta cứ kết bạn WeChat trước đã!”
Lần này, không đợi Lục Cẩm Diên kịp lên tiếng, Khương Duật Bạch đã gật đầu đồng ý: “Được thôi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com “Tiểu Bạch, cậu—” Bàn tay Lục Cẩm Diên gác trên lưng ghế siết chặt lại, anh nhìn chằm chằm vào góc nghiêng xinh đẹp của cậu, định nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng cũng không ngăn cản nữa.
Vì Tiểu Bạch đã đồng ý rồi, anh không thể cưỡng ép can thiệp.
Hơn nữa, anh lấy tư cách gì để can thiệp cơ chứ?
Nghĩ đến đây, anh quay mặt đi không nói một lời, chỉ có cánh tay vẫn vắt ngang sau lưng Khương Duật Bạch.
Sau khi kết bạn WeChat, Trình Mạnh Khang hớn hở rời đi.
Khương Duật Bạch cất điện thoại, liếc nhìn người bên cạnh, thấy đôi môi mỏng của anh mím chặt, đường xương hàm rõ rệt đang căng ra, cảm thấy thật khó hiểu.
Đúng lúc này, các đồng đội khác đi ngang qua, đồng loạt chào hỏi Lục Cẩm Diên: “Anh Lục!”
“Nam thần khoa Mỹ thuật lại tới cổ vũ anh Lục à?” Một thành viên đang cởi trần cười hì hì nói: “Hay là nam thần cũng gia nhập đội bóng rổ của tụi này đi, làm thành viên danh dự nhé?”
Một thành viên khác tò mò hỏi: “Nam thần biết chơi bóng rổ không?”
“Tao đang dạy.” Lục Cẩm Diên dựa lưng vào ghế, như một con sư tử đang tạm thời nghỉ ngơi, “Sao, có ý kiến gì à?”
Có người lớn tiếng đáp: “Anh Lục đích thân ra tay thì tụi này sao dám có ý kiến?”
Mọi người cười rộ lên, Lục Cẩm Diên vô thức liếc nhìn Khương Duật Bạch, kết quả phát hiện ánh mắt cậu đang dừng trên người thành viên cởi trần kia, sắc mặt anh lập tức thay đổi: “Chu Sùng, mặc áo tử tế vào.”
“Hả? Sao thế?” Chu Sùng dùng chiếc áo vắt trên vai lau mồ hôi, “Tao đầy mồ hôi mà, mấy thằng đàn ông con trai với nhau cởi trần tí thì có sao!”
Lục Cẩm Diên mỉm cười: “Trời lạnh, sợ mày bị cảm.”
Chu Sùng càng ngơ ngác hơn: “Trời lạnh chỗ nào?”
“Lão Chu, anh Lục đang quan tâm mày đấy! Còn không mau mặc áo vào!” Có người tốt bụng nhắc nhở, “Nhìn cái đống mỡ bụng của mày kìa, đừng có làm nam thần khoa người ta sợ chạy mất, ha ha ha!”
Bị họ vây quanh trêu chọc, Khương Duật Bạch vốn đã không quen, lúc này càng thêm lúng túng, chỉ biết cúi gằm mặt xuống.
May mắn thay, bên cạnh cậu còn có Lục Cẩm Diên.
Lục Cẩm Diên xua tay: “Được rồi, giải tán hết đi.”
“Rõ!”
“Không làm phiền thế giới hai người của anh Lục và nam thần nữa nhé!”
Nói đoạn, đám đồng đội vừa cười vừa đùa giỡn rồi đi xa dần.
“Cái gì mà… thế giới hai người?” Khóe môi Lục Cẩm Diên nửa muốn nhếch lên nửa muốn kìm lại, nói lời trái lòng: “Mấy đứa bên đội bóng rổ toàn mồm miệng không kiêng dè, cứ thích nói đùa linh tinh, Tiểu Bạch, cậu đừng để bụng nhé.”
Khương Duật Bạch ngước mắt lên, lắc đầu: “Không sao, tôi biết họ không có ý xấu.”
“Vậy thì tốt.” Lục Cẩm Diên đứng dậy, “Đi thôi, chúng ta ra sân tập một lát.”
Sau khi kết thúc bài tập dẫn bóng cơ bản, Lục Cẩm Diên vừa xoay quả bóng bằng một tay vừa nói: “Hôm nay chủ yếu luyện ném ba điểm nhé.”
Họ cùng đi tới vạch ba điểm, Lục Cẩm Diên bật nhảy tại chỗ, nhẹ nhàng ném vào một quả ba điểm.
Khương Duật Bạch học theo tư thế của anh để ném, kết quả vì khoảng cách quá xa, quả bóng rổ vẽ ra một đường parabol rồi rơi xuống mà chẳng chạm nổi vào vành rổ.
“Không sao, lần đầu ném ba điểm thế này là tuyệt lắm rồi.” Lục Cẩm Diên khích lệ, “Nào, nhìn tư thế của tôi này.”
Anh tháo rời từng động tác ném ba điểm, tỉ mỉ giảng giải và thị phạm: “Bây giờ hai chân đạp đất, giữ cho cơ lõi thật chắc, đồng thời khi bật nhảy thì giơ bóng lên—”
Quả bóng lại một lần nữa vào rổ thuận lợi.
“Được.” Khương Duật Bạch ghi nhớ các điểm mấu chốt, bắt chước bộ dáng của anh để bật nhảy ném bóng.
Không ngoài dự đoán, quả bóng vẫn không chạm tới vành rổ.
Trong lúc cậu ném bóng, Lục Cẩm Diên cũng quan sát các động tác cơ thể của cậu, lập tức hiểu ra vấn đề nằm ở đâu.
Ném ba điểm đòi hỏi sức mạnh cơ bắp khá lớn, đặc biệt là sức mạnh chân và cơ lõi, đối với một người ít vận động như Tiểu Bạch, cần phải tập luyện tăng cường cơ bắp mới có thể nâng cao tỉ lệ ném trúng.
Nhưng mà, anh làm sao nỡ bắt Tiểu Bạch tập luyện cường độ cao như thế?
Dạy Tiểu Bạch chơi bóng rổ cũng chỉ vì muốn cậu vận động hợp lý để nâng cao sức đề kháng mà thôi.
“Không sao đâu, ném ba điểm khó lắm, nhiều người còn chẳng ném trúng cơ mà, nói gì tới người mới học.” Lục Cẩm Diên nở nụ cười tỏa nắng, dịu dàng an ủi: “Chúng ta tiếp tục luyện lên rổ nhé, được không?”
Khương Duật Bạch quay sang nhìn anh, nhỏ giọng thỉnh cầu: “Tôi thử lại một lần nữa nhé, được không?”
Lục Cẩm Diên lập tức đầu hàng trước đôi mắt trong veo sạch sẽ kia, mỉm cười đáp: “Được.”
Đừng nói là thử lại một lần, dù cậu muốn hái cả sao trên trời xuống, anh cũng nhất định sẽ tìm cách hái cho bằng được.
Khương Duật Bạch hít sâu một hơi, ánh mắt tập trung vào vành rổ, chuẩn bị kỹ càng rồi mới bật nhảy ném bóng.
Tuy nhiên, điều kỳ diệu vẫn không xảy ra.
Gương mặt cậu hiện rõ vẻ thất vọng, đang định bỏ cuộc thì Lục Cẩm Diên đột nhiên bước đến sau lưng cậu.
Cánh tay dài và mạnh mẽ vươn ra từ phía sau, giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang lên: “Chúng ta cùng ném một quả ba điểm thử xem?”
“Hả?” Khương Duật Bạch hơi ngơ ngác, “Cùng ném thế nào cơ?”
Lục Cẩm Diên nắm lấy cổ tay thanh mảnh của cậu, đưa tay cậu cùng giơ cao quả bóng lên, sau đó lòng bàn tay nóng hổi áp chặt vào mu bàn tay trắng ngần.
Đầu ngón tay Khương Duật Bạch khẽ co rụt lại vì nóng, nhiệt độ nơi hai bàn tay chồng lên nhau tăng lên nhanh chóng.
“Thả lỏng đôi tay, đi theo lực của tôi.” Lục Cẩm Diên trầm giọng dỗ dành, sau đó cổ tay khẽ chuyển động, anh ném một quả ba điểm ngay tại chỗ mà không cần bật nhảy.
Khương Duật Bạch mở to mắt, tận mắt chứng kiến quả bóng vào rổ, không kìm được mà thốt lên kinh ngạc: “Oa! Lợi hại thật!”
Hai người đứng tại chỗ ném bóng mà cũng có thể làm được như vậy sao?
“Ha ha…” Bên tai vang lên tiếng cười trầm thấp, hơi thở nóng hổi phả vào vùng cổ nhạy cảm, ngay lập tức kích lên một cơn run rẩy khó tả.
Khương Duật Bạch lúc này mới nhận ra, tay Lục Cẩm Diên vẫn còn áp chặt lên mu bàn tay mình.
Tấm lưng gầy khựng lại, cậu hạ tay xuống với tốc độ ánh sáng, ngay lập tức thoát khỏi lồng ngực vững chãi và ấm áp kia.
Trong lòng và trong tay bỗng chốc trống không, Lục Cẩm Diên nhíu mày, cảm giác như có thứ gì đó trong tim cũng bị mang đi mất, cả người đột nhiên thấy trống trải vô cùng.
“Tôi vẫn nên luyện lên rổ thôi.” Khương Duật Bạch cúi người nhặt quả bóng, cố tình đứng xa đối phương một chút.
Hôm nay Lục Cẩm Diên và cậu tiếp xúc thân thể hơi nhiều rồi, nếu còn xảy ra sự cố lần nữa, chắc Lục Cẩm Diên sẽ nghi ngờ cậu cố tình làm vậy mất.
Nào ngờ, suốt thời gian sau đó, Lục Cẩm Diên cứ thẫn thờ, vẫn đang âm thầm dư vị lại cảm giác đụng chạm ngắn ngủi vừa rồi.
Cổ tay thật thanh mảnh, xương cổ tay nhô ra, một bàn tay có thể dễ dàng vòng quanh.
Mu bàn tay thật mềm mại, cảm giác chạm vào cũng sướng y như lòng bàn tay, khiến người ta chỉ muốn nắm chặt trong lòng bàn tay mà mơn trớn mãi thôi…
**
Thứ Ba, trong tiết Màu sắc, Giáo sư Bùi đột nhiên thông báo buổi đi thực tế vẽ ngoại cảnh học kỳ này được ấn định vào thứ Sáu.
Địa điểm lần này khá xa, kéo dài mười ngày, chi phí tự túc. Sau khi thông báo xong, Giáo sư Bùi bảo cả lớp chuẩn bị trước.
Khi các sinh viên khác đã rời đi, Giáo sư Bùi gọi Khương Duật Bạch lại: “Duật Bạch, ý tưởng cho tác phẩm dự thi thế nào rồi?”
Khương Duật Bạch thành thật trả lời: “Đã có ý tưởng ban đầu, nhưng vẫn chưa đặt bút vẽ ạ.”
“Không vội, còn hơn nửa tháng nữa mới đến hạn nộp tác phẩm. Nhân chuyến đi ngoại cảnh này, hãy tìm kiếm thêm cảm hứng nhé.” Ánh mắt Giáo sư Bùi hiền từ, “Những người có thiên bẩm như em thì nên gần gũi với thiên nhiên nhiều hơn.”
“Vâng.” Khương Duật Bạch đáp, “Cảm ơn thầy.”
Vừa hay tối nay Lục Cẩm Diên kết thúc buổi tập sớm, lúc anh đẩy cửa bước vào, Khương Duật Bạch vẫn đang vẽ.
Anh cũng không lên tiếng làm phiền, tự giác bê một chiếc ghế nhỏ ngồi sang bên cạnh, ánh mắt chăm chú chiêm ngưỡng góc nghiêng xinh đẹp động lòng người ấy.
Mãi một lúc lâu sau, Khương Duật Bạch mới phát hiện ra sự hiện diện của anh: “Cậu tới rồi à.”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên nhướng mày cười, “Thấy đại họa sĩ vẽ chăm chú quá nên tôi không nỡ làm phiền.”
Khương Duật Bạch khẽ cong môi: “Đợi tôi một lát nhé.”
Lục Cẩm Diên đáp: “Được.”
Hai mươi phút sau, Khương Duật Bạch kết thúc buổi vẽ hôm nay.
Trong lúc dọn dẹp dụng cụ vẽ, Lục Cẩm Diên lên tiếng mời: “Cuối tuần này là Giải bóng rổ liên khu vực khu Đông, để quyết định tám đội mạnh nhất toàn quốc, Tiểu Bạch, cậu có thời gian tới xem không?”
Động tác trên tay Khương Duật Bạch khựng lại, cậu ngước mắt nhìn thấy sự mong đợi trong ánh mắt anh, giọng điệu đầy áy náy trả lời: “Tôi không xem được rồi, thứ Sáu này chúng tôi phải đi thực tế vẽ ngoại cảnh.”
“Vẽ ngoại cảnh?” Lục Cẩm Diên ngẩn ra, “Sao đột ngột thế?”
“Cũng không hẳn là đột ngột, mọi năm vẽ ngoại cảnh mùa thu cũng tầm thời gian này.” Gương mặt Khương Duật Bạch đầy vẻ đắn đo, “Tôi rất muốn đi xem cậu đánh bóng, nhưng cũng không thể không đi ngoại cảnh được.”
Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, quay sang an ủi cậu: “Không sao đâu, chỉ là giải đấu khu vực thôi mà, đợi đến chung kết toàn quốc cậu tới xem vẫn chưa muộn.”
Khương Duật Bạch gật đầu mạnh: “Ừm, lúc đó tôi nhất định sẽ tới tận nơi cổ vũ cho cậu.”
Lục Cẩm Diên cảm thấy trái tim như bị vẻ đáng yêu của cậu làm cho rung động, đột nhiên anh lại nhớ ra điều gì đó: “Lần đi ngoại cảnh này cậu đi bao lâu?”
Khương Duật Bạch trả lời: “Mười ngày.”
“Mười ngày?” Lục Cẩm Diên buột miệng, “Đi lâu thế cơ à?”
“Mười ngày không tính là lâu đâu, lần trước còn đi nửa tháng kia.” Khương Duật Bạch nghiêm túc trả lời, “Hơn nữa đi trên đường đã mất hai ngày rồi.”
“Nhưng mà—” Lục Cẩm Diên nghiến răng, nuốt những lời còn lại vào trong, “Được rồi.”
Chẳng mấy chốc, họ cùng nhau bước ra khỏi phòng vẽ.
“Tiểu Bạch…” Trên đường tới nhà ăn, Lục Cẩm Diên không kìm được lòng quan tâm: “Chuyện giữa cậu và hắn, giờ thế nào rồi?”
Khương Duật Bạch nhất thời không phản ứng kịp: “Với ai cơ?”
Lục Cẩm Diên đáp: “Với bạn trai cậu ấy.”
“À…” Khương Duật Bạch thu hồi tầm mắt, bình thản trả lời: “Chúng tôi vẫn đang trong giai đoạn tạm thời im lặng để bình tâm lại.”
Đông Đông nói các cặp đôi chia tay cần phải có trình tự, nên chắc vẫn phải đợi thêm vài ngày nữa.
“Có gì mà phải bình tâm?” Lục Cẩm Diên lại cuống lên, “Cậu đã nhận ra hắn thay lòng đổi dạ rồi thì nên chia tay luôn đi chứ, chẳng lẽ cậu còn định quay lại à?”
Khương Duật Bạch phủ nhận: “Tất nhiên là không rồi.”
Lục Cẩm Diên tự nhủ thầm trong lòng ba lần “bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh”, khi lên tiếng lần nữa giọng điệu đã bình thường hơn nhiều: “Tôi biết hai người đã quen nhau nhiều năm, nhất thời muốn dứt khoát hoàn toàn cũng không dễ dàng. Nhưng chuyện tình cảm thì nên giải quyết dứt khoát.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp, không khỏi tò mò: “Cậu cũng luôn độc thân mà, sao chuyện tình cảm cậu lại hiểu biết nhiều thế?”
Đối diện với ánh mắt dò xét của người trong lòng, Lục Cẩm Diên mất tự nhiên quay mặt đi chỗ khác: “Chưa được ăn thịt heo nhưng cũng thấy heo chạy rồi chứ. Chuyện tình cảm này thấy nhiều tự nhiên sẽ hiểu thôi.”
Khương Duật Bạch không chút nghi ngờ: “Cảm ơn cậu đã cho tôi lời khuyên nhé, Lục Cẩm Diên.”
Lời cảm ơn này khiến Lục Cẩm Diên thực sự thấy hổ thẹn, vành tai nóng bừng lên.
Nhưng nghĩ lại, Lão Ngũ tự xưng là chuyên gia tình cảm mà cũng đã yêu đương bao giờ đâu?
“Không có gì, nên làm mà.” Có được sự tự tin, anh bình thản trả lời: “Tiểu Bạch, tôi chỉ là không muốn cậu bị tổn thương mà thôi.”
Nghe vậy, trái tim Khương Duật Bạch khẽ xao động, nhưng không biết nên đáp lại thế nào, chỉ đành lặng lẽ gật đầu.
**
Thời gian trôi nhanh tới thứ Năm, một ngày trước khi đi ngoại cảnh.
Giảng viên đặc biệt cho lớp nghỉ sớm một tiết để sinh viên về chuẩn bị đồ đạc, nhưng Khương Duật Bạch vẫn dự định ở lại phòng vẽ tới tối mịt.
Dù sao thì cậu cũng chẳng có mấy hành lý để dọn dẹp.
Nhưng không lâu sau, sau lưng vang lên tiếng gõ cửa nhắc nhở cậu có người tới: “Tiểu Bạch, hôm nay có muốn về sớm chút không?”
Khương Duật Bạch liếc nhìn thời gian: “Hôm nay cậu không đi đánh bóng à?”
“Không đi, tan học là tôi qua đây luôn.” Lục Cẩm Diên bước vào phòng vẽ, “Ngày mai cậu đi rồi, tôi nghĩ là…”
Tối nay có thể ở bên cậu thêm một giây nào thì hay giây đó.
“Cái gì cơ?” Khương Duật Bạch nghe không rõ.
Lục Cẩm Diên đáp: “Tôi nghĩ cậu cần dọn dẹp hành lý, rồi tối nay ngủ một giấc thật ngon.”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát: “Được.”
Cậu đang định đặt cọ vẽ xuống, Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm vào tay cậu hỏi: “Tiểu Bạch, cậu có thể vẽ cho tôi một thứ nhỏ nhỏ được không?”
“Thứ gì cơ?” Khương Duật Bạch chớp mắt, “Cậu muốn vẽ gì?”
“Vẽ… một chiếc bánh ngọt nhỏ đi.” Lục Cẩm Diên nở nụ cười rạng rỡ, “Vẽ loại bánh ngọt mà cậu thích ăn nhất ấy.”
Như vậy trong mười ngày tới, ít nhất anh vẫn có thể nhìn vật nhớ người.
“Được thôi.” Khương Duật Bạch gật đầu, tiện tay rút từ đống bản thảo ra một tờ giấy trắng sạch sẽ, “Cậu muốn vẽ lớn cỡ nào?”
“Không vẽ trên giấy đâu.” Lục Cẩm Diên lắc đầu, “Vẽ lên người tôi đi, cho thân thiện với môi trường.”
Khương Duật Bạch ngẩn người: “Vẽ lên người cậu?”
“Đúng rồi.” Lục Cẩm Diên cúi đầu nhìn xuống, như đang nghiêm túc suy nghĩ, “Vẽ ở đâu thì tốt nhỉ…”
Thấy bàn tay nổi gân xanh của anh đang định vén vạt áo lên, Khương Duật Bạch theo bản năng quay mặt đi, trong đầu hiện lên hình ảnh cơ bụng hôm nọ, nhỏ giọng từ chối: “Cơ bụng khó vẽ lắm…”
“Nghĩ gì thế?” Lục Cẩm Diên ngẩng khuôn mặt tuấn tú lên, khóe môi hiện ra một nụ cười không mấy tốt lành, “Tôi bảo cậu vẽ lên cơ bụng mình hồi nào?”
Khương Duật Bạch nóng mặt, vô thức cắn môi dưới: “Ồ…”
“Nhưng mà, nếu Tiểu Bạch rất muốn vẽ lên cơ bụng tôi thì tất nhiên tôi cũng không thể từ chối rồi.” Lục Cẩm Diên nói đoạn, làm bộ định vén vạt áo lên.
“Không cần!” Khương Duật Bạch có hơi bực, cao giọng nói: “Cậu còn thế nữa là tôi không vẽ cho cậu đâu.”
Dạo này Lục Cẩm Diên cứ hễ có cơ hội là lại khoe cơ bụng, đúng là bản tính của trai thẳng là thích khoe khoang mà.
Nhưng mà cũng phải nghĩ cho cảm nhận của cậu một chút chứ…
“Được được được, tôi sai rồi, tôi sai rồi…” Lục Cẩm Diên thấp giọng nhận lỗi, nhưng trong giọng nói lại chứa đựng ý cười không giấu nổi, “Vẽ lên cổ tay nhé, được không?”
Lúc này Khương Duật Bạch mới quay mặt lại: “Được.”
Lục Cẩm Diên kéo một chiếc ghế tới ngồi cạnh cậu, đưa cổ tay trái ra: “Vậy chúng ta có thể bắt đầu được chưa, thầy Tiểu Bạch?”
Khương Duật Bạch chọn một chiếc bút, giơ tay nâng lấy cánh tay anh, giây phút lòng bàn tay chạm vào da thịt, cậu khẽ run lên một cái cực nhẹ.
Cơ thể Lục Cẩm Diên lúc nào cũng nóng như vậy, hình như cao hơn thân nhiệt của cậu rất nhiều.
Cùng lúc đó, Lục Cẩm Diên cũng không kìm nén được mà phát ra một tiếng thở dài đầy thỏa mãn.
“Sẽ hơi ngứa đấy.” Khương Duật Bạch khẽ nói, “Tôi sẽ vẽ nhanh một chút.”
“Không sao, tôi nhịn được.” Lục Cẩm Diên cười một tiếng, “Vẽ bao lâu cũng được.”
Khương Duật Bạch không nói gì nữa, tập trung phác họa đường nét chiếc bánh ngọt nhỏ trên cổ tay anh.
Lục Cẩm Diên quả nhiên bất động, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào hàng mi dài rủ xuống, dần dần trượt xuống sống mũi thanh tú, cuối cùng lại dừng chân trên đôi môi hồng nhuận.
Khương Duật Bạch có một đôi môi rất thích hợp để hôn, đôi môi khẽ mấp máy, dưới nốt ruồi môi xinh đẹp lộ ra một khe hở nhỏ xíu, khiến người ta không kìm được muốn đưa ngón tay vào, cạy mở hoàn toàn kẽ môi ấy, thậm chí ấn sâu vào giữa răng môi, rồi kẹp lấy đầu lưỡi đỏ hồng ướt át mà thỏa sức vờn vò…
Trong phòng vẽ yên tĩnh, tiếng nuốt nước bọt nghe cực kỳ rõ ràng.
Khương Duật Bạch nhạy cảm ngước mắt lên, Lục Cẩm Diên bừng tỉnh khỏi ảo tưởng, chột dạ dời mắt đi: “Vẽ, vẽ xong chưa?”
“Vẫn chưa.” Khương Duật Bạch lại cúi xuống, “Nhưng sắp xong rồi.”
Lục Cẩm Diên không dám lơ đãng nữa, cũng tập trung nhìn vào chiếc bánh ngọt nhỏ trên cổ tay.
Chẳng mấy chốc, một chiếc bánh ngọt nhỏ màu hồng hiện ra, và trên chiếc bánh đó lại có một chú mèo nhỏ tròn vo đang ngồi.
Chỉ vài nét bút đơn giản đã phác họa được hết vẻ ngây ngô đáng yêu của chú mèo nhỏ.
“Thời gian gấp gáp nên tôi chỉ có thể vẽ nét đơn giản cho cậu thôi.” Khương Duật Bạch cuối cùng điểm xuyết thêm vài quả trái cây lên chiếc bánh, buông tay, cất bút vẽ.
“Chú mèo này…” Lục Cẩm Diên ngẩn ngơ nhìn cổ tay mình, “Tiểu Bạch, chú mèo này là cậu hả?”
“Hả?” Khương Duật Bạch khẽ nhướng đuôi mắt, mỉm cười lắc đầu: “Không phải tôi.”
Lục Cẩm Diên càng nhìn càng thấy đáng yêu, càng nhìn càng thấy giống Tiểu Bạch, đến mức không nỡ rời tay: “Đáng yêu quá, thật sự quá đáng yêu…”
Bánh ngọt đáng yêu, mèo nhỏ đáng yêu, và đáng yêu nhất chính là người chủ đã vẽ ra chúng.
Đáng yêu đến mức tim gan phèo phổi của anh đều rung động.
“Có hơi trẻ con quá không?” Khương Duật Bạch ngượng ngùng mím môi, “Đây cũng là lần đầu tôi thử vẽ kiểu chibi thế này, nếu cậu không thích—”
“Thích chứ! Sao lại không thích được?” Lục Cẩm Diên vội vã tuyên bố tình cảm của mình, “Tôi thực sự đặc biệt, đặc biệt thích luôn!”
“Được.” Khương Duật Bạch bị niềm yêu thích chân thành của anh làm cho vui lây, không khỏi cong mắt cười, lại nhắc nhở: “Loại màu này có thể dùng dầu thông để rửa, sữa rửa tay bình thường và xà phòng chà kỹ vài lần cũng sạch đấy.”
“Đáng yêu thế này sao phải rửa đi chứ?” Lục Cẩm Diên tỏ ý không đồng tình, “Tiếp theo đây, nó còn phải ở bên tôi mười ngày nữa cơ mà.”
“Mười ngày?” Khương Duật Bạch vẻ mặt kinh ngạc, “Cậu định để nó trên tay suốt mười ngày á?”
Lục Cẩm Diên lắc lắc cổ tay, trả lời đầy lý lẽ: “Đúng vậy, cậu đi vắng mười ngày, chẳng phải chỉ còn mỗi nó ở bên tôi thôi à?”
Khương Duật Bạch: “…”
Lục Cẩm Diên nài nỉ: “Ký tên cho tôi một cái đi, Tiểu Bạch.”
Khương Duật Bạch không từ chối, đặt bút để lại một chữ “Bạch” trên bụng chú mèo nhỏ.
Như sợ không ai phát hiện ra, sau khi về ký túc xá, Lục Cẩm Diên cố tình giơ cổ tay lên, đi đi lại lại trước mặt các bạn cùng phòng.
Không phụ sự kỳ vọng của anh, Thẩm Chiếu là người đầu tiên phát hiện ra hình vẽ trên cổ tay anh, tò mò hỏi: “Anh Lục, mày vẽ cái gì trên cổ tay đấy?”
Lục Cẩm Diên lập tức đưa cổ tay tới trước mặt hắn, giọng điệu coi như bình thản: “Đáng yêu không?”
“Oa!” Thẩm Chiếu thốt lên kinh ngạc, “Đây là hình xăm à? Trông hường phấn thế?”
“Cái gì cái gì?” Đinh Hồng Vũ vội vàng xán lại gần, sau khi nhìn rõ hình vẽ trên cổ tay liền thốt lên cảm thán: “Oa, sao hình này trông đầy tâm hồn thiếu nữ thế?”
“Không phải hình xăm, là vẽ đấy.” Lục Cẩm Diên vẻ mặt thản nhiên khoe khoang, “Tiểu Bạch đích thân vẽ cho tao đấy.”
“Đù!” Thẩm Chiếu giơ ngón tay cái lên, “Chỉ có mãnh nam thực thụ mới dám vẽ hình này lên tay thôi!”
Khóe môi Lục Cẩm Diên nhếch lên, liếc nhìn Khương Duật Bạch đang ngồi trước bàn: “Cũng tạm.”
“Tiểu Bạch! Tôi cũng muốn!” Thẩm Chiếu xoay người lao về phía bàn, “Cậu cũng vẽ cho tôi một cái đi! Tôi muốn hình con hổ lớn!”
Khóe môi đang nhếch lên lập tức xụ xuống, sắc mặt Lục Cẩm Diên trầm hẳn, một tay xách cổ áo hắn kéo lại: “Ngày mai Tiểu Bạch phải đi ngoại cảnh rồi, tối nay cần nghỉ ngơi cho tốt, đừng có làm phiền cậu ấy.”
“Được rồi…” Thẩm Chiếu vẻ mặt oán hận, “Số tao đã định sẵn là không có duyên với hổ lớn rồi.”
Khương Duật Bạch quay đầu lại: “Đợi tôi đi ngoại cảnh về sẽ vẽ cho cậu.”
“Tuyệt vời!” Thẩm Chiếu ngay lập tức lại trở nên hăng hái, “Tiểu Bạch, tôi đợi cậu về!”
“Thế tôi cũng muốn, tôi cũng muốn!” Đinh Hồng Vũ tuyệt đối không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để góp vui.
Lục Cẩm Diên buông tay, khóe mắt giật giật.
Vẽ cho mỗi người một cái?
Đừng có mơ, đây là thứ duy nhất của riêng anh thôi!
Khương Duật Bạch dọn dẹp hành lý đơn giản, Lục Cẩm Diên ngồi bên mép giường, khẽ nhíu mày: “Tiểu Bạch, cậu chỉ mang bấy nhiêu đồ đi ngoại cảnh thôi à?”
“Đồ dùng hàng ngày ở đó đều có cả.” Khương Duật Bạch kéo khóa túi lại, “Yên tâm đi, đây đâu phải lần đầu tôi đi ngoại cảnh.”
“Cũng đúng.” Lục Cẩm Diên không biết nói gì thêm.
Ngay khi Khương Duật Bạch định đứng dậy, bóng dáng cao lớn kia đột nhiên cúi người áp sát cậu.
“Tiểu Bạch, cậu và bạn trai cũ—” Lục Cẩm Diên lỡ lời, suýt chút nữa nói ra suy nghĩ thật trong lòng, liền nhanh chóng sửa miệng: “Và bạn trai cậu, rốt cuộc bao giờ mới chia tay?”
Khương Duật Bạch: “…..”
**
Chan: Người trong cuộc không gấp, chà sanh gấp =))))
Thằng cu Tiểu Chiêu với Tiểu Đinh nói vậy không sợ Chà Sanh nghĩ quẩn mang hình đi ra tiệm xăm đòi xăm à =))))
Hết chương 35

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu