Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Tiếng quần áo sột soạt truyền qua ống nghe điện thoại rất rõ ràng, dù đã úp màn hình xuống nhưng hơi nóng trên vành tai Khương Duật Bạch vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Dạo này Lục Cẩm Diên hoàn toàn buông bỏ cảnh giác trước mặt cậu, dường như đã không còn coi cậu là người đồng tính nữa.
Cũng chẳng hề sợ cậu có ý đồ gì khác với anh nữa rồi.
“Mặc xong rồi đây, Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên ngoan ngoãn khoác áo choàng tắm vào, lúc này mới giơ lại điện thoại trước mặt, “Còn đó không?”
“Còn.” Khương Duật Bạch cầm điện thoại lên, dùng dư quang khóe mắt xác định đối phương không còn khoe ngực và bụng nữa mới dám nhìn thẳng vào anh.
“Vừa rồi thực sự là do nhất thời vội vã thôi.” Lục Cẩm Diên giơ tay vuốt tóc mái lên, lộ ra đôi lông mày sâu thẳm chứa đầy ý cười, “Không phải cố ý không mặc đồ đâu.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch tin lời giải thích của anh, rồi lại chú ý thấy anh đang mặc áo choàng tắm, bối cảnh phía sau cũng không giống ký túc xá, không khỏi tò mò: “Cậu không ở ký túc xá à?”
“Đúng vậy, tôi đang ở khách sạn bên ngoài.” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm vào mặt cậu không chớp mắt, “Hôm nay chẳng phải là đấu liên khu vực à? Đấu xong hơi muộn nên không về ký túc xá.”
“Hóa ra là vậy.” Khương Duật Bạch lùi lại hai bước, lùi đến mép giường rồi ngồi xuống, “Trận đấu hôm nay, thắng chứ?”
Lục Cẩm Diên nhướng mày: “Cậu đoán xem?”
“Thắng.” Khương Duật Bạch không chút do dự đáp.
“Tất nhiên rồi, hôm qua cậu đã cổ vũ cho tôi mà, sao tôi có thể không thắng được?” Lục Cẩm Diên nhếch môi cười rạng rỡ.
Khương Duật Bạch một tay chống lên ga giường, cơ thể hơi ngả về phía sau, chân thành nói: “Chúc mừng cậu, Lục Cẩm Diên.”
“Cảm ơn Tiểu Bạch.” Nụ cười trên môi Lục Cẩm Diên càng sâu hơn, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, giọng điệu thay đổi đôi chút: “Đúng rồi, hôm nay chúng tôi đánh bại đội bóng của trường thể thao đấy.”
Dứt lời, anh cẩn thận quan sát thần sắc đối phương, đồng thời trong lòng đang cân nhắc những lời tiếp theo định nói.
Tuy nhiên, nghe xong Khương Duật Bạch không hề có một chút xao động nào, chỉ đáp: “Vậy thì các cậu thực sự rất giỏi.” TruyenLau.com
Lời định nói nghẹn lại ở cổ họng, Lục Cẩm Diên nhất thời không biết nói thế nào nữa.
Nhưng Tiểu Bạch rõ ràng biết anh hôm nay đã đánh bại tên tra nam kia mà vẫn sẵn lòng thật lòng vui mừng cho anh, điều này có phải minh chứng rằng…
Vị trí của tên tra nam trong lòng Tiểu Bạch đã không còn quan trọng đến thế nữa?
TruyenLau.com
Nghĩ đến đây, nụ cười gượng gạo trên khóe môi lại trở nên trôi chảy, Lục Cẩm Diên chuyển chủ đề: “Chuyện vẽ ngoại cảnh của cậu thế nào? Thuận lợi chứ?”
“Thuận lợi.” Khương Duật Bạch gật đầu, “Giáo sư Bùi nói đúng, sự ban tặng của thiên nhiên sẽ mang lại cho chúng ta những nguồn cảm hứng mới.”
“Vậy thì tốt.” Lục Cẩm Diên nhìn màn hình điện thoại bằng ánh mắt dịu dàng, vô thức bị một giọt nước rơi xuống từ đuôi tóc thu hút, nó trượt theo vệt nước ướt át chui vào trong cổ áo rộng rãi.
Chiếc áo phông Khương Duật Bạch mặc hôm nay rất rộng, có lẽ là do cậu lại gầy đi, cổ áo tròn lộ ra phần lớn xương quai xanh tinh xảo nhô cao, nốt ruồi đỏ nhỏ xíu ấy cũng lộ ra hoàn toàn. Website TruyenLau.com
Cổ họng bỗng thấy khô khốc lạ thường, nhưng tầm mắt giống như bị keo dán chặt vào xương quai xanh, giọng Lục Cẩm Diên hơi khàn: “Tiểu Bạch, lau khô tóc rồi hãy ngủ, nếu không sẽ bị đau nửa đầu đấy.”
Khương Duật Bạch giơ tay sờ đuôi tóc: “Lúc nãy tôi có lau rồi.”
“Ngoan, nửa khô cũng không được.” Lục Cẩm Diên ép mình thu hồi ánh mắt đang bay loạn, “Khách sạn có máy sấy tóc phải không? Nhớ sấy khô rồi hãy ngủ.”
Trước sự kiên quyết của anh, Khương Duật Bạch đành phải thỏa hiệp: “Được, lát nữa tôi sẽ sấy.”
Lục Cẩm Diên định đáp lại thì nghe thấy từ màn hình bên kia truyền đến một giọng nam lạ: “Tiểu Bạch, cậu biết máy sấy để đâu không?”
Độ cong khóe môi đang nhếch lên lập tức hạ xuống, Lục Cẩm Diên nhíu mày: “Tiểu Bạch, trong phòng cậu có người?”
“Là bạn cùng phòng.” Khương Duật Bạch đơn giản giải thích một câu, quay đầu nhìn Mục Tân Vũ, “Xin lỗi, tôi cũng không biết, cậu tìm thử xem.”
“Ok, vậy để tôi tự tìm.” Mục Tân Vũ đáp, lúc này mới chú ý thấy cậu đang gọi video, tò mò đi tới: “Tiểu Bạch, cậu đang gọi video với ai vậy?”
Khương Duật Bạch do dự một chút, kết quả trong điện thoại trực tiếp truyền ra câu trả lời của Lục Cẩm Diên: “Xin chào, tôi là Lục Cẩm Diên, là… bạn cùng phòng của Tiểu Bạch.”
“Ồ chào cậu chào cậu!” Mục Tân Vũ nhiệt tình đáp lại, đứng sau lưng Khương Duật Bạch chào hỏi màn hình, “Tôi là Mục Tân Vũ, bạn cùng lớp của Tiểu Bạch.”
Khựng lại một chút, hắn đột nhiên cao giọng: “Lục Cẩm Diên? Cậu chính là Lục Cẩm Diên của khoa Tài chính à?”
Lục Cẩm Diên giữ nụ cười lịch sự: “Cậu cũng nghe nói về tôi à?”
“Cậu là nhân vật phong vân nhất Đại học A mà, sao tôi lại chưa nghe được chứ?” Mục Tân Vũ xán lại gần hơn một chút, vô thức giơ tay định khoác lên vai Khương Duật Bạch, “Lớp tôi có mấy bạn nữ thích cậu lắm đấy!”
Một động tác bình thường không thể bình thường hơn, nhưng khuôn mặt tuấn tú bên kia màn hình lại đột nhiên sầm xuống.
Nhận thấy sức nặng trên vai, Khương Duật Bạch cũng phản ứng lại, theo bản năng xích sang một bên.
Lực chống đỡ mất đi, người Mục Tân Vũ lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào lên giường.
“Xin lỗi, tôi không quen tiếp xúc thân thể với người khác.” Khương Duật Bạch quay mặt xin lỗi, lại xích sang bên cạnh một chút nữa.
“Không sao không sao, là tôi nhất thời không chú ý…” Mục Tân Vũ gãi gãi sau gáy, “Vậy tôi đi sấy tóc trước đây, hai người cứ nói chuyện đi!”
Khương Duật Bạch khẽ gật đầu, khi nhìn lại màn hình điện thoại, sắc mặt người đối diện rõ ràng đã từ u ám chuyển sang nắng ráo.
“Sao lại đặt phòng đôi cho các cậu?” Lục Cẩm Diên khôi phục lại bình thường, nhưng lại không hài lòng chê bai, “Đều là các cậu tự túc rồi, sao vẫn keo kiệt thế?”
“Vì giáo sư muốn bọn tôi ở tập trung trong một căn homestay.” Khương Duật Bạch cười một cái, “Điều kiện phòng cũng ổn, có một ban công có thể ngắm hoàng hôn.”
“Vậy thì cũng được.” Lục Cẩm Diên cũng cười theo, sau đó xác nhận lại: “Là hai chiếc giường đúng không?”
Khương Duật Bạch đáp: “Ừm, hai chiếc.”
“Vậy thì tốt.” Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng yên tâm, giọng điệu dịu dàng như nước, “Nghỉ ngơi sớm đi, hai ngày này leo núi chắc mệt rồi.”
Khương Duật Bạch khẽ lắc đầu: “Không mệt lắm.”
Những năm trước đi ngoại cảnh đúng là cậu sẽ bị đau chân mỏi tay, nhưng không biết có phải do dạo này chơi bóng rổ cùng Lục Cẩm Diên không mà thể chất của cậu đã tốt hơn trước một chút, hai ngày này thực sự không thấy mệt mỏi đặc biệt nào.
Hai người nói chuyện thêm một lát, Lục Cẩm Diên tận dụng cơ hội cuối cùng nhìn chằm chằm vào đôi lông mày xinh đẹp, giọng điệu đầy lưu luyến: “Tiểu Bạch, cậu tắt máy trước đi.”
“Được.” Khương Duật Bạch đáp, “Chúc ngủ ngon.”
Lục Cẩm Diên còn chưa kịp nói câu “Cậu cũng ngủ ngon” thì cuộc gọi video đã bị tắt một cách dứt khoát.
Anh ngồi trên ghế khách sạn, ngẩn ngơ nhìn màn hình điện thoại đen ngòm, mãi không lấy lại được tinh thần.
Một hồi lâu sau, anh giơ tay trái lên, nhìn sâu vào hình vẽ trên cổ tay, cuối cùng cúi đầu hôn một cái lên chú mèo nhỏ trên chiếc bánh ngọt.
Đôi môi mỏng rơi đúng vào chữ ký “Bạch”.
Ngày thứ ba của chuyến vẽ ngoại cảnh, sự nhiệt tình của các sinh viên vẫn không hề thuyên giảm.
Đang tiết đầu thu, thảm thực vật từ chân núi lên đỉnh núi Tiên Vân hiện ra một màu sắc chuyển biến tự nhiên, đẹp đến mức khiến người ta không khỏi thán phục trước bàn tay nhào nặn kỳ diệu của thiên nhiên.
Tất nhiên, sự chuyển đổi màu sắc như vậy đối với sinh viên mỹ thuật cũng là một thách thức không hề nhỏ.
Sáng sớm leo lên đỉnh núi, Khương Duật Bạch chọn một đài ngắm cảnh có tầm nhìn rất tốt, ngồi trên bậc thềm đá cao nhất nhìn xuống dưới.
Các bạn khác chưa bắt đầu vẽ sớm thế, các nữ sinh tụm năm tụm ba quanh nhau chụp ảnh trò chuyện, còn có người giả vờ chụp phong cảnh nhưng thực tế là chụp luôn cả Khương Duật Bạch vào trong.
Hôm nay cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần jean, trang phục đơn giản nhưng nhờ thân hình mỏng manh thẳng tắp nên trông cực kỳ thanh tú. Cậu ngồi một mình trên đài cao nhìn xa xăm, khí chất thanh lạnh và tiên khí, so với phong cảnh trên đỉnh núi Tiên Vân chẳng hề kém cạnh chút nào.
Các cô gái nhìn thấy hiệu quả của những bức ảnh vừa chụp, không khỏi phát ra những tiếng xuýt xoa kinh ngạc.
“Tiểu Bạch!” Trịnh Vi Vi cầm điện thoại bước lên bậc thềm đá, đứng trước gió nói: “Tôi vừa chụp ảnh vô tình chụp trúng cậu, có muốn tôi gửi cho cậu một bản không?”
Khương Duật Bạch rủ mắt nhìn cô: “Không cần đâu, cảm ơn.”
“Được, vậy tôi tự giữ vậy!” Thấy cậu không bảo mình xóa ảnh, Trịnh Vi Vi hớn hở quay về hội chị em, tiếp tục đi nơi khác chụp ảnh.
Khương Duật Bạch thu hồi tầm mắt, dựng bảng vẽ, bắt đầu pha màu.
Định lực của cậu cực tốt, ngồi trên bậc thềm đá đài ngắm cảnh cả một buổi sáng, cho đến khi bên tai vang lên một giọng nói đầy mỉa mai.
“Mày định một mình chiếm cái đài ngắm cảnh này đến bao giờ nữa hả?” Dương Văn Kiệt đứng dưới bậc thềm, lớn tiếng chất vấn đầy bất mãn.
Khương Duật Bạch đến hàng mi cũng không động đậy, bình thản trả lời: “Đài ngắm cảnh rất lớn, ai cũng có thể lên đây.”
“Mày—” Dương Văn Kiệt bị một câu của cậu chặn họng, dứt khoát bước lên trên đỉnh, muốn xem xem cậu vẽ như thế nào rồi.
Khương Duật Bạch chẳng buồn bận tâm, mặc kệ đối phương đứng bên cạnh soi xét bức tranh của mình.
Dương Văn Kiệt xem một hồi, trong lòng thấy nghẹn ứ, bắt đầu tìm chuyện: “Nghe nói Lục Cẩm Diên ghét người đồng tính, không phải là mày thích hắn đấy chứ?”
Cây cọ trong tay khựng lại, Khương Duật Bạch theo bản năng nhìn sang các bạn khác, thấy không ai chú ý đến họ mới quay mặt lại: “Làm ơn đừng nói năng bừa bãi.”
“Sao hả, bị tao nói trúng tim đen rồi à?” Dương Văn Kiệt vẻ mặt đắc ý, như thể lại tóm được cái thóp không thể nói ra của cậu, “Tao biết, trong trường mình cứ mười thằng gay thì chín thằng thích Lục Cẩm Diên, mày chắc chắn không phải ngoại lệ.”
Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày: “Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”
“Tao thấy hôm nọ Lục Cẩm Diên còn đến tiễn mày, hắn không biết mày là gay đâu nhỉ?” Dương Văn Kiệt hạ thấp giọng, “Nếu hắn biết mày không những là gay mà lại còn có ý đồ với hắn, mày đoán xem sẽ thế nào?”
Khương Duật Bạch không nói gì, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn ta.
Gió trên cao rất lớn, sau lưng Dương Văn Kiệt bỗng lạnh toát, hắn lấy hết can đảm hỏi: “Mày nhìn tao như thế làm gì? Những gì tao nói không phải là sự thật chắc?”
“Vị trí cậu đang đứng bây giờ, ngay sau lưng là vực thẳm vạn trượng đấy.” Khương Duật Bạch nhấc bàn tay thanh tú đang cầm bút lên, chỉ về phía xa sau lưng hắn, “Cậu đoán thử xem, nếu có người vô tình rơi xuống đó, liệu có còn hài cốt không?”
Giọng nói của cậu nhẹ nhàng và thoát tục, nhưng những lời nói ra lại khiến người ta rợn tóc gáy.
Sắc mặt Dương Văn Kiệt lập tức thay đổi, quay người chạy xuống liên tiếp mấy bậc thềm đá, khi quay đầu lại lần nữa, giọng điệu có thể coi là nổi trận lôi đình: “Khương Duật Bạch! Mày định mưu sát người khác à?”
Khương Duật Bạch bất động như núi, rủ mắt nhìn xuống hắn ta, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một con kiến hôi.
Giống như bị một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống chân, Dương Văn Kiệt mặt cắt không còn giọt máu, thậm chí vô thức rùng mình một cái.
Kẻ điên, giây phút này hắn cuối cùng cũng nhận ra, người trước mặt này tận trong xương tủy chính là một kẻ điên thực thụ.
Quả nhiên, thiên tài và kẻ điên chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh!
“Dương Văn Kiệt!” Lúc này, lớp trưởng Thu Tử Hân vô tình phát hiện Dương Văn Kiệt lại đi tìm rắc rối cho Khương Duật Bạch, cố ý cao giọng gọi: “Dương Văn Kiệt, Giáo sư Bùi đang tìm cậu đấy!”
Dương Văn Kiệt giật thót mình, thoát ra khỏi khí trường đang áp chế hắn ta đến chết nghẹt, vội vã chạy đi: “Tôi tới đây!”
Mất đi yếu tố gây nhiễu, Khương Duật Bạch tập trung sự chú ý trở lại vào bảng vẽ.
Lúc nghỉ trưa ăn cơm, Giáo sư Bùi đi một vòng xem bảng vẽ của mọi người, nhận xét hướng dẫn vài câu đơn giản, lại lấy bức vẽ ngoại cảnh của Khương Duật Bạch ra làm mẫu để giảng giải.
Thường ngày vào lúc này, Dương Văn Kiệt luôn không nhịn được mà phát ra những tiếng khinh miệt, nhưng hôm nay hắn im hơi lặng tiếng cúi gầm mặt, thậm chí không dám liếc nhìn về phía Khương Duật Bạch lấy một cái.
Giống như sợ cậu sẽ xông tới đẩy hắn xuống vực thẳm vậy.
Mặt trời dần lặn về tây, các sinh viên vẽ cả ngày đã không ngồi yên được nữa, lần lượt lôi bánh kẹo đồ uống ra, vừa ăn vừa tán gẫu.
Khương Duật Bạch vẫn ngồi trên đài ngắm cảnh cao nhất, nơi đáy mắt trong veo phản chiếu ráng chiều rực đỏ không dứt trên chân trời.
“Khương Duật Bạch, cậu có muốn uống nước không?” Thu Tử Hân đi tới, đưa cho cậu một chai nước khoáng, “Tôi thấy cậu cả ngày ngồi yên không nhúc nhích, cũng chẳng bổ sung nước gì cả.”
Trước đây đối với những hành động thiện chí này, Khương Duật Bạch luôn lạnh lùng từ chối, nhưng giờ đây cậu đã quen với sự thân thiện của các bạn cùng phòng, liền chủ động bước xuống bậc thềm, nhận lấy chai nước: “Cảm ơn.”
Thu Tử Hân có chút thụ sủng nhược kinh, lại móc từ trong túi ra hai túi bánh quy gấu nhỏ: “Tôi còn có bánh quy nữa, cậu ăn không?”
Khương Duật Bạch gật đầu, nhận lấy bánh quy rồi cảm ơn lần nữa: “Cảm ơn bánh quy của bạn nhé, bạn có muốn lên đây xem hoàng hôn không?”
Hiện tại cậu không có thứ gì khác để đưa cho đối phương, chỉ có thể mượn hoàng hôn núi Tiên Vân để đáp lễ chút tấm lòng.
Thu Tử Hân ngẩn người, giọng điệu có chút không dám tin: “Cậu mời tôi ngắm hoàng hôn sá?”
Khương Duật Bạch vốn dĩ luôn khó tiếp cận, cho dù cô là lớp trưởng bình thường ngoài những bài tập và hoạt động cần thiết cũng chẳng nói chuyện được với cậu mấy câu.
Nhưng hôm nay, cậu ấy lại chủ động mời mình ngắm hoàng hôn?
Khương Duật Bạch đáp: “Không muốn xem cũng không sao.”
“Không có, không có!” Thu Tử Hân chạy bước nhỏ lên bậc thềm đá cao nhất, ngồi cạnh cậu trên đỉnh cao nhất, nhìn về phía hoàng hôn núi Tiên Vân.
“Oa… thực sự quá đẹp rồi!” Vừa nhìn qua, Thu Tử Hân lập tức bị khung cảnh trước mắt làm cho ngẩn ngơ không nói nên lời.
Một lúc lâu sau, cô mới bừng tỉnh, lôi điện thoại ra chụp ảnh hoàng hôn: “Đẹp quá đi mất, tôi phải chụp mấy tấm cho bạn trai xem mới được!”
Chụp xong mấy tấm, cô quay đầu hỏi: “Khương Duật Bạch, cậu không chụp à?”
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, vô thức đáp: “Tôi không có bạn trai.”
“Phụt—” Thu Tử Hân suýt chút nữa thì cười phun ra, cố nhịn cười đáp: “Cậu không có bạn trai thì cũng có bạn thân mà? Cảnh sắc tuyệt mỹ thế này, chia sẻ cho người quan trọng nhất, không thấy rất lãng mạn ư?”
“Chia sẻ cho…” Khương Duật Bạch chậm rãi chớp mắt hai cái, khẽ lặp lại, “người quan trọng nhất?”
“Đúng vậy!” Thu Tử Hân liên tục hối thúc, “Chụp mau chụp mau, hoàng hôn sắp lặn xuống rồi!”
Khương Duật Bạch tỉnh táo lại, lấy điện thoại từ trong túi quần ra, hướng về phía núi Tiên Vân dưới ánh hoàng hôn quay một đoạn video dài.
Sau khi xuống núi, Khương Duật Bạch trở về phòng, vừa đặt balo xuống đã nhận được tin nhắn từ Lục Cẩm Diên.
Lục Cẩm Diên: [Tiểu Bạch, về homestay chưa?]
Khương Duật Bạch cầm điện thoại, gõ chữ trả lời: [Vừa về.]
Lục Cẩm Diên: [Ăn tối chưa? Hôm nay vẽ ngoại cảnh thuận lợi không?]
Khương Duật Bạch cầm điện thoại, suy nghĩ mấy giây, gửi đoạn video mình quay hôm nay qua.
Video dài một phút hai mươi giây, căn đúng thời điểm xem xong, Lục Cẩm Diên gọi điện thoại thoại lại: “Tiểu Bạch, đây là hoàng hôn cậu quay hả?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch quay người tì vào cạnh bàn, “Đẹp không?”
“Đẹp! Đặc biệt đẹp luôn!” Giọng Lục Cẩm Diên nghe có vẻ tràn đầy vui sướng, “Lớn ngần này rồi tôi chưa từng thấy hoàng hôn nào đẹp như thế này.”
Khương Duật Bạch vô thức cong môi, khẽ đáp: “Cậu thích là được.”
“Nếu có thể quay được mặt cậu thì càng tốt.” Lục Cẩm Diên được đà lấn tới yêu cầu.
Khương Duật Bạch có chút thắc mắc: “Tại sao phải quay mặt tôi?”
Lục Cẩm Diên khựng lại một chút, bịa chuyện: “Vì chỉ có quay được mặt cậu mới chứng minh được cậu đã đến nơi này, đã thấy được phong cảnh như thế này.”
Khương Duật Bạch trầm ngâm, cuối cùng đồng ý: “Vậy ngày mai khi quay tôi sẽ chú ý một chút.”
“Thật chứ?” Hạnh phúc đến quá đột ngột, Lục Cẩm Diên nhất thời không khống chế được âm lượng.
Khương Duật Bạch lại cười: “Thật mà.”
**
Tối hôm sau, Lục Cẩm Diên quả nhiên nhận được video.
Trên đỉnh núi gió lớn, trong tiếng gió vù vù, một khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp xuất hiện trong ống kính.
Mái tóc hơi dài bị gió thổi có chút rối bời, trông vừa ngây ngô vừa đáng yêu. Khi đối diện với ống kính ánh mắt có chút lúng túng, cuối cùng đưa bàn tay trắng hồng vẫy vẫy bên tai, như đang chào anh vậy.
Lục Cẩm Diên lập tức bị vẻ đáng yêu ấy làm cho tim gan phèo phổi loạn nhịp, anh say sưa kéo thanh tiến trình, xem đi xem lại mấy giây người thương xuất hiện.
“Anh Lục, xem gì thế?” Thẩm Chiếu âm thầm đi tới sau lưng anh, giọng kinh ngạc kêu lên: “Tiểu Bạch! Là Tiểu Bạch!”
“Đúng rồi, là Tiểu Bạch gửi cho tao đấy.” Nụ cười trên mặt Lục Cẩm Diên không thể nén lại được, “Chỉ gửi cho mình tao thôi.”
“Tiểu Bạch thiên vị quá nha!” Thẩm Chiếu la lối om sòm, “Sao có thể chỉ gửi cho mình anh Lục được?”
Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái: “Sao lại không thể chứ?”
Sau khi đuổi khéo lão Tam đi, anh nhấn giữ video, chụp lại từng khung hình một rồi lưu lại, càng nhìn càng giống như ảnh tự sướng.
Là ảnh tự sướng Tiểu Bạch chủ động gửi cho anh.
Lục Cẩm Diên ngắm nghía thêm một lúc, sực nhớ mình vẫn chưa trả lời tin nhắn, liền nhanh tay gõ chữ: [Thực sự rất đẹp, ai không thấy được sẽ hối tiếc cả đời!]
Khương Duật Bạch: [Nói quá rồi.]
Lục Cẩm Diên: [Thật mà, lừa cậu tôi là chó.]
Khương Duật Bạch: […]
Đêm nằm trên giường, Lục Cẩm Diên trằn trọc không ngủ được, trong lòng nảy sinh một ý tưởng táo bạo.
Anh thử ho một tiếng, xác định những người khác trong phòng đều đã ngủ say, liền nhẹ nhàng đứng dậy xuống giường.
Anh đứng bên mép giường, vuốt ve ga giường ở tầng trên, nhưng rốt cuộc vẫn không thấy thỏa mãn. Anh hai tay nắm chặt thanh chắn giường, thực hiện một cú hít xà tăng cường, trực tiếp nhảy vọt lên giường tầng trên.
Mùi hương thuộc về Khương Duật Bạch ập đến, Lục Cẩm Diên chậm rãi nằm xuống, để mình đắm chìm trong hơi thở khiến anh say mê đến ngất ngây, thậm chí còn vô liêm sỉ mà tưởng tượng, tưởng tượng Tiểu Bạch đang nằm trong lòng mình…
Dục vọng đang ngủ say lại một lần nữa bị đánh thức, Lục Cẩm Diên thở dốc một cách kìm nén, nghiêng người vùi mặt vào chiếc gối thơm tho mềm mại, hít hà thật sâu.
Anh cảm thấy hành động của mình giống như một kẻ biến thái, nhưng anh hoàn toàn không khống chế nổi bản thân.
Không được, phải nhịn!
Không thể nhân lúc Tiểu Bạch không có ở đây mà làm bẩn ga giường của cậu ấy…
**
Ngày thứ tư, Giáo sư Bùi sắp xếp sinh viên vẽ ngoại cảnh trong các thôn xóm cổ trấn, lấy kiến trúc cổ và cảnh quan nhân văn trong thôn xóm làm đối tượng vẽ.
Các sinh viên tản ra, tự tìm địa điểm vẽ thích hợp, cả ngày sóng yên biển lặng.
Kết quả đến sẩm tối, đột nhiên đổ một cơn mưa lớn.
Khương Duật Bạch lập tức cứu vãn bức tranh, tháo bảng vẽ ôm vào lòng tìm nơi trú mưa.
“Tiểu Bạch! Ở đây!” Mục Tân Vũ đứng dưới mái hiên của một hộ gia đình cách đó không xa vẫy tay gọi cậu, “Mau lại đây trú mưa này!”
Khương Duật Bạch chạy bước nhỏ tới, xác định tranh không bị ướt mới thở phào nhẹ nhõm.
“Tranh ướt thì ướt thôi mà, lát nữa để khô tự nhiên là được.” Mục Tân Vũ nhìn mặt cậu, không nhịn được đưa tay ra muốn lau hộ hạt mưa đang trượt trên má cậu.
Khương Duật Bạch nhanh chóng quay mặt đi, né tránh tay hắn: “Để khô tự nhiên cũng sẽ bị ảnh hưởng.”
Tay Mục Tân Vũ khựng lại giữa không trung, cuối cùng buông xuống như không có chuyện gì, nói đùa: “Được rồi, Tiểu Bạch yêu cầu đối với tác phẩm cao quá, không phải loại dung tục như tôi có thể hiểu được.”
Khương Duật Bạch khẽ lắc đầu: “Đừng nói mình như vậy.”
Hai người đứng dưới mái hiên, đợi cơn mưa bất chợt này tạnh.
“Tiểu Bạch, cậu biết không, thực ra tôi rất ngưỡng mộ cậu.” Một lúc sau, Mục Tân Vũ đột nhiên lên tiếng.
“Cái gì?” Khương Duật Bạch nghiêng đầu nhìn hắn.
“Tôi thực sự rất thích vẽ tranh, nhưng đôi khi đam mê và thiên phú thực sự không phải là một chuyện.” Mục Tân Vũ lần đầu tiên không nhìn cậu khi nói chuyện, ánh mắt rơi vào màn mưa dằng dặc, “Ba mẹ tôi đặt kỳ vọng rất cao vào tôi, họ hy vọng tôi có thể trở thành một họa sĩ thực thụ, vì thế đã dọn sẵn rất nhiều con đường cho tôi, nhưng tôi lại hết lần này đến lần khác làm họ thất vọng.”
Khương Duật Bạch quay mặt nhìn về phía trước, thấp giọng đáp: “Cậu ngưỡng mộ tôi, tôi cũng ngưỡng mộ cậu.”
Mục Tân Vũ kinh ngạc: “Cậu ngưỡng mộ tôi cái gì?”
“Ngưỡng mộ cậu có ba mẹ ủng hộ.” Khương Duật Bạch bình thản trả lời, “Tôi có thể học vẽ là dùng tuyệt thực để đổi lấy đấy.”
Tiếng mưa rơi lộp bộp xuống đất, Mục Tân Vũ rơi vào chấn động, sau đó lại chuyển thành nỗi xót xa không nói thành lời: “Tiểu Bạch cậu…”
“Chuyện đã qua rồi, không cần an ủi tôi.” Khương Duật Bạch dường như thấu hiểu suy nghĩ của hắn, “Nếu đã thích thì cứ tiếp tục vẽ đi.”
Cơn mưa này mãi không tạnh, may mà lớp trưởng đã mang ô tới, hai người cùng che chung một chiếc ô trở về homestay.
Khương Duật Bạch tắm nước nóng trước, sau khi ra ngoài liền ngồi trên ban công, yên lặng nhìn thôn xóm cổ trấn im lìm vĩnh cửu trong màn mưa.
Mãi cho đến khi trời đất hoàn toàn chìm vào bóng tối, cậu mới đi vào phòng, mở WeChat nhưng không nhận được tin nhắn như mong đợi.
Đầu ngón tay ngưng trệ, Khương Duật Bạch không khỏi nhíu mày.
Hôm nay Lục Cẩm Diên không gửi tin nhắn cho cậu, là quên mất rồi hay là đã có chuyện gì xảy ra?
Suy nghĩ một lát, cậu quyết định gửi tin nhắn qua trước: [Hôm nay quên quay video rồi.]
Nhưng đợi mấy phút cũng không nhận được câu trả lời của đối phương.
Khương Duật Bạch vô thức cắn môi dưới, lúc này ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa: “Khương Thần, Mục Tân Vũ! Ra ăn tối thôi!”
“Tới đây!” Mục Tân Vũ cao giọng đáp lại, từ trên giường bật dậy, “Đi thôi Tiểu Bạch, tụi mình đi ăn tối.”
“Được.” Khương Duật Bạch nhét điện thoại vào túi quần, ra ngoài ăn tối.
Ăn uống có chút lơ đãng, sau khi chào Giáo sư Bùi xong, cậu một mình rời nhà hàng đi về phòng.
Đang đi giữa chừng, chiếc điện thoại sát đùi đột nhiên rung lên.
Khương Duật Bạch lấy điện thoại ra, nhìn người gọi đến, lập tức bắt máy: “Alo.”
“Tiểu Bạch.” Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói quen thuộc, kèm theo âm thanh nền ồn ào.
Khương Duật Bạch cẩn thận phân biệt một chút, giống như tiếng mưa, liền mở miệng hỏi: “Ở trường cũng mưa à?”
“Ở trường không mưa.” Lục Cẩm Diên cười một tiếng, “Chỗ mưa là núi Tiên Vân.”
“Hả?” Khương Duật Bạch vẫn chưa phản ứng kịp, giọng ngơ ngác hỏi: “Sao cậu biết núi Tiên Vân mưa?”
Lục Cẩm Diên áp môi sát vào điện thoại: “Vì tôi đang ở ngay đây.”
Khương Duật Bạch đột ngột bừng tỉnh, quay người chạy thẳng ra phía cửa.
“Ngoan, đừng chạy, đi chậm thôi.” Lục Cẩm Diên đứng trong màn mưa lớn, nhìn căn homestay đèn đuốc sáng trưng cười nói: “Chỗ này của các cậu hơi hẻo lánh, làm tôi tìm mệt bở hơi tai.”
Ba mươi giây sau, Khương Duật Bạch dừng bước, liếc mắt một cái đã trông thấy bóng dáng cao lớn trong màn mưa.
Lục Cẩm Diên hạ điện thoại xuống, đạp lên những vũng nước đọng trên mặt đất, từng bước từng bước đi về phía cậu.
Cả người anh đã bị mưa dội cho ướt sũng, nước mưa chảy từ đuôi tóc đen nhánh thấm ướt những đường nét khuôn mặt tuấn tú tạc tượng, giống như một bức tượng đá cẩm thạch giữa đêm đen.
“Cậu…” Khương Duật Bạch nhìn anh đi tới trước mặt mình, vẫn thấy không thể tin nổi, “Mưa lớn thế này, sao cậu lại tới đây?”
“Mưa thì đã là gì?” Lục Cẩm Diên ngẩng mặt lên, nhìn cậu bằng ánh mắt sâu thẳm, “Dù trời có hạ dao, tôi cũng sẽ đến.”
**
Chan: Không bắn vào chăn đệm của vợ thì định bắn vào đâu của vợ mà phải mò lên núi tìm vậy :v
Hết chương 37
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.