Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 27: CHƯƠNG 27

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Thứ vốn luôn kiên định cho rằng thuộc về mình, đột nhiên bị kẻ khác lấy mất, Lục Cẩm Diên đờ người ra suốt mười mấy giây.
Lúc này, nhóm ký túc xá 611 lại nảy ra tin nhắn mới.
Thẩm Chiếu: [Đệt! Đẹp trai vãi!]
Thẩm Chiếu: [Lão Tứ, mày không @ tao là có ý gì hả!]
Đinh Hồng Vũ: [Chẳng phải tao đang định @ riêng mày đây à?]
Đinh Hồng Vũ: [@Thẩm Chiếu Anh Thẩm phải có đặc quyền chứ!]
Những tin nhắn nảy lên liên tiếp cuối cùng cũng khiến Lục Cẩm Diên hoàn hồn.
Trong lòng dậy sóng, ngón tay gõ chữ của anh cũng hơi run, lóng ngóng mấy lần mới trúng được bàn phím.
Lục Cẩm Diên: [@Đinh Hồng Vũ mày nói đây là bạn gái mày tặng?]
Đinh Hồng Vũ: [Chuẩn luôn (Nhe răng) (Nhe răng) (Nhe răng)]
Đinh Hồng Vũ: [Để có bức tranh này, Tiểu Tình đã tốn bao nhiêu tâm tư, đặc biệt đi tìm một họa sĩ rất nổi tiếng để vẽ đấy!]
Nguồn copy từ TruyenLau.com Chu Phong: [Em dâu có tâm quá.]
Lương Thiếu Khâu: [Lão Tứ tốt số thật nha!]
Lương Thiếu Khâu: [(ăn chanh.jpg)]
Website TruyenLau.com Thẩm Chiếu: [Vẽ đẹp thật đấy! So với lão Tứ thì không thể nói là giống hệt, chỉ có thể nói là chẳng liên quan gì nhau!]
Lục Cẩm Diên lập tức xốc lại tinh thần, ngón tay dùng lực như muốn chọc nát màn hình: [@Thẩm Chiếu bức này với Lão Tứ chẳng giống tẹo nào đúng không?]
Đinh Hồng Vũ: [Đù! Bức này rốt cuộc không giống tao ở chỗ nào hả? Lúc tao chơi bóng rổ rõ ràng là đẹp trai thế này mà!]
Đinh Hồng Vũ: [Mấy đứa chúng mày cứ việc ghen tị đi! Đây chính là tao!] Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thẩm Chiếu: [Xì! Có gì ghê gớm đâu!]
Thẩm Chiếu: [@Khương Duật Bạch Tiểu Bạch, lúc nào đó cậu cũng vẽ cho tôi một bức đi, để lão Tứ thấy thế nào mới gọi là đại họa sĩ thực thụ!]
Lục Cẩm Diên nghiến răng nghiến lợi, huyệt thái dương giật giật, lại nhấn vào xem ảnh lớn.
Thành phẩm và bản phác thảo hoàn toàn khác nhau, thiếu niên úp rổ bạo liệt tràn đầy nhuệ khí, cơ bắp trên cánh tay đu trên vành rổ cuồn cuộn, ngay cả giọt mồ hôi đang rơi trên trán cũng thấy rõ mồn một.
Một luồng sáng rực rỡ từ phía trên chéo rọi xuống, bao phủ thiếu niên trong hào quang, nhìn lâu thậm chí thấy hơi chói mắt.
Lục Cẩm Diên nhắm mắt lại, nơi sống mũi đột nhiên dâng lên một cảm giác chua xót mãnh liệt.
Từ lúc nhìn thấy bản phác thảo, anh đã mặc định coi người trong tranh là chính mình.
Nhưng sự thật là, Tiểu Bạch chưa từng đích thân nói người cậu vẽ là anh.
Tự cho là đúng, tự làm thông minh.
Tự cao tự đại, tự mình đa tình.
Một lát sau, Khương Duật Bạch từ nhà vệ sinh bước ra.
Quét mắt nhìn, cậu thấy Lục Cẩm Diên đang ngồi trước bàn, chống trán không nói lời nào, không nhịn được lên tiếng hỏi: “Cậu bị làm sao vậy?”
Từ trên đường về ký túc xá, tâm trạng Lục Cẩm Diên dường như đã không ổn rồi.
Lục Cẩm Diên nghe thấy tiếng cậu liền ngẩng mặt lên, giọng nói có chút khàn đặc: “Không có gì.”
Khương Duật Bạch không truy hỏi tiếp, đi tới bàn cầm điện thoại lên, phát hiện nhóm ký túc xá nảy ra rất nhiều tin nhắn.
Nhấn vào nhóm chat ghim trên đầu, cậu tùy ý lướt lên trên, giây phút nhìn thấy bức tranh, cậu cũng sững người.
Đây chẳng phải là bức tranh cậu vừa gửi cho fan vài phút trước sao?
Đầu ngón tay hơi ửng hồng lướt xuống dưới, xem xong lịch sử trò chuyện, Khương Duật Bạch cuối cùng cũng rõ ngọn ngành sự việc.
“Búp bê cầu nắng” là bạn gái của Đinh Hồng Vũ, cô ấy đặt tranh để tặng bạn trai.
Giây tiếp theo, cậu nhớ tới nguồn cảm hứng cho bức tranh này, theo bản năng nghiêng mặt, hơi chột dạ nhìn trộm Lục Cẩm Diên một cái.
Vị fan này thật kỳ lạ, rõ ràng là đặt tranh cho bạn trai mình, nhưng lại không hề nhắc tới một chữ về các đặc điểm của bạn trai, hoàn toàn để cậu tự do phát huy, không sợ vẽ ra chẳng liên quan gì đến bạn trai cô ấy sao.
Khương Duật Bạch thở dài không thành tiếng, bắt đầu gõ chữ trả lời: [@Thẩm Chiếu được thôi, cậu muốn vẽ gì?]
Sau khi tin nhắn này được gửi đi, Lục Cẩm Diên đột ngột đứng phắt dậy, ghế kéo lê trên sàn nhà phát ra âm thanh chói tai.
Khương Duật Bạch sợ tới mức rụt vai lại, không hiểu sao lại quay mặt nhìn anh: “Sao thế?”
“Bức tranh này của lão Tứ là do cậu vẽ đúng không?” Ánh mắt Lục Cẩm Diên vẫn nhìn thẳng về phía trước, giọng điệu nghe có vẻ cứng nhắc, ẩn chứa một chút ý tứ chất vấn.
Khương Duật Bạch thốt lên: “Sao cậu biết?”
“Tôi… tôi vô tình nhìn thấy bản phác thảo cậu vẽ.” Lục Cẩm Diên trả lời một cách khô khốc, “Cho nên… cậu lấy lão Tứ làm nguyên mẫu để vẽ?”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Không phải, là bạn gái cậu ấy đặt tranh với tôi, tôi cũng không biết người cần vẽ là cậu ấy.”
Lời vừa thốt ra, lòng Lục Cẩm Diên cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Nhưng cũng chỉ có một chút đó mà thôi.
“Cậu từng nói muốn tôi làm người mẫu cho cậu.” Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng quay người lại, ánh mắt oán hận rơi trên khuôn mặt cậu, “Nhưng đến tận bây giờ cậu vẫn chưa từng vẽ tôi.”
Trong ký túc xá 611 này, người đầu tiên Tiểu Bạch vẽ, thế mà không phải là anh…
Một chàng trai cao một mét chín mươi hai đứng đó, ánh mắt vốn luôn sâu thẳm trầm ổn giờ lại lộ ra vẻ tủi thân khó nói hết bằng lời, trông giống một chú chó lớn đòi quà chủ nhân thất bại một cách kỳ quái.
Khương Duật Bạch không khỏi ngẩn ngơ, sau khi hoàn hồn lại giải thích: “Dạo này cảm giác tay của tôi không tốt lắm, nên muốn đợi thêm chút nữa.”
Khóe mắt Lục Cẩm Diên hơi cụp xuống, dường như không tin lời giải thích của cậu: “Thật không?”
“Thật mà.” Khương Duật Bạch biểu cảm nghiêm túc, “Bởi vì cậu là người mẫu mà trong lòng tôi rất muốn vẽ, tôi muốn điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất rồi mới vẽ cậu.”
Lục Cẩm Diên tỉ mỉ nghiền ngẫm một chút, cảm nhận được ý tứ trong lời nói của cậu, đám mây mù bao phủ trong lòng thoắt cái tan biến sạch sành sanh, khóe môi không kìm được mà nhếch lên: “Muốn đến mức nào?”
Khương Duật Bạch không biết nên mô tả mức độ này thế nào, đành phải đưa hai cánh tay thon dài ra, vẽ một vòng tròn thật lớn.
Người mẫu có vóc dáng như Lục Cẩm Diên luôn là thứ có thể gặp nhưng không thể cầu, đại khái là không có sinh viên mỹ thuật nào mà không muốn anh làm người mẫu cơ thể cho mình.
Cậu muốn dùng trạng thái tốt nhất để vẽ mới không coi là lãng phí.
Tâm trạng rơi xuống đáy vực bỗng chốc bật ngược trở lại, bay thẳng lên chín tầng mây, Lục Cẩm Diên cả người có chút lâng lâng.
Khương Duật Bạch nghĩ nghĩ, lên tiếng hỏi: “Vừa rồi cậu tức giận vì chuyện này à?”
Lục Cẩm Diên sực tỉnh, theo phản xạ cứng miệng: “Làm gì có!”
Khương Duật Bạch tin thật: “Vậy thì tốt.”
Lục Cẩm Diên kéo khóe miệng đang bay loạn xạ về, hắng giọng: “Cậu cứ từ từ điều chỉnh trạng thái, tôi đợi cậu.”
“Được.” Khương Duật Bạch ngoan ngoãn đáp, “Tôi sẽ cố gắng.”
“Đúng rồi!” Lục Cẩm Diên đột nhiên nhớ tới câu trả lời của cậu trong nhóm, vội vàng bổ sung, “Vậy cậu không được vẽ cho lão Tam trước đâu đấy!”
Khương Duật Bạch có chút khó xử, khẽ nhíu mày: “Nhưng lúc nãy tôi đã đồng ý với cậu ấy trong nhóm rồi.”
“Không sao, cái này cứ giao cho tôi.” Lục Cẩm Diên lộ ra nụ cười, “Tôi sẽ khiến hắn chủ động từ bỏ, không tính là cậu thất hứa.”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát: “Cũng có lý.”
Cậu không biết Lục Cẩm Diên nói chuyện riêng với Thẩm Chiếu thế nào, tóm lại sau khi Thẩm Chiếu về đã chủ động tìm cậu nói không vẽ nữa.
Lần này, tâm trạng tốt của Lục Cẩm Diên kéo dài mãi tới tận trước khi đi ngủ.
Đang định nhắm mắt lại, giường trên truyền đến giọng nói nhỏ nhẹ: “Lục Cẩm Diên…”
Anh bật dậy như cá gặp nước: “Tiểu Bạch, cậu gọi tôi à?”
“Còn một chuyện nữa tôi vẫn chưa nói với cậu.” Khương Duật Bạch nằm bò bên mép giường nhìn xuống, “Thật ra cảm hứng của bức tranh đó là có được sau khi xem cậu chơi bóng rổ tối hôm ấy.”
Im lặng vài giây, Lục Cẩm Diên bỗng bật cười thành tiếng.
Khương Duật Bạch nhìn anh với vẻ mặt hoang mang, không hiểu phản ứng của anh có nghĩa là gì.
Lục Cẩm Diên ngẩng mặt lên, sâu trong đôi mắt thâm trầm ẩn giấu những cảm xúc đang cố sức kìm nén: “Có thể làm nguồn cảm hứng cho cậu là vinh hạnh ba đời của tôi rồi.”
“Cậu không giận là tốt rồi.” Khương Duật Bạch nằm lại lên giường, vài giây sau lại ló đầu ra, “Lần sau nếu còn lấy cậu làm nguồn cảm hứng, tôi sẽ nói trước với cậu.”
“Không sao, không cần đâu.” Giọng điệu Lục Cẩm Diên chứa đựng ý cười sâu sắc, “Tùy cậu dùng thoải mái.”
Đối với câu trả lời như vậy, Khương Duật Bạch cảm thấy có chút bất ngờ, trong lòng không tránh khỏi có một chút cảm động.
Lục Cẩm Diên thực sự rất hào phóng.
Cậu nằm phẳng trên giường để tìm giấc ngủ, nghe thấy tiếng điện thoại rung liền cầm lên xem một cái.
Lục Cẩm Diên: [@Đinh Hồng Vũ tao nhìn kỹ lại rồi, người trong tranh đúng là y xì đúc với mày luôn đấy.]
Đinh Hồng Vũ: […]
**
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Quốc khánh, các bạn cùng phòng khác lục tục quay về ký túc xá.
Lúc Chu Phong đẩy cửa vào, Thẩm Chiếu đang chơi game.
Nghe thấy động động tĩnh hắn liền quay đầu lại, giây sau đã tháo tai nghe ra, như hổ đói vồ mồi lao vào người Lão đại, gào thét: “Lão đại! Nhớ mày chết đi được!”
Chu Phong lộ ra vẻ mặt chê bai nhưng không đẩy hắn ra, chỉ cười đáp: “Người mày nhớ chắc không phải tao, mà là đặc sản tao mang về chứ gì?”
“Nói bậy!” Thẩm Chiếu nghĩa chính ngôn từ phủ nhận, “Lão đại, tâm ý của tao dành cho mày có trời đất làm chứng!”
Đinh Hồng Vũ cũng đẩy cửa ký túc bước vào, vừa vào đã chế nhạo hắn: “Lão đại, thấy lão Tam chân thành tha thiết thế kia, hay là mày thu nhận lão Tam luôn đi?”
Chu Phong dở khóc dở cười: “Cái này là cái kiểu gì vậy hả?”
Khương Duật Bạch ngồi trước bàn nhìn mấy người đùa giỡn, khóe môi vô thức mang theo nụ cười nhàn nhạt.
“Nào nào nào, chia cho mỗi người một ít!” Chu Phong đặt chiếc balo căng phồng xuống, kéo khóa ra, “Đều là quà tao lặn lội đường xa vác về đấy, bọn mày phải nếm thử cho kỹ vào!”
Đặc sản quê hương đã được hắn chia sẵn thành từng hộp, hắn lấy ra một hộp, đầu tiên đưa cho Khương Duật Bạch: “Tiểu Bạch là lần đầu tiên được ăn đặc sản, đưa cho Tiểu Bạch trước!”
Khương Duật Bạch vẻ mặt ngơ ngác: “Cho tôi à?”
Chu Phong cười nói: “Đúng thế, ai cũng có phần cả!”
“Cứ nhận lấy đi Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên cũng lên tiếng, “Đặc sản lão đại mang về đều là thứ ở chỗ mình không mua được đâu.”
Khương Duật Bạch hoàn hồn, đứng dậy dùng hai tay nhận lấy hộp quà, giọng điệu có chút lúng túng: “Nhưng… nhưng tôi không có đặc sản gì để tặng lại cho mọi người.”
“Mấy đứa tụi này đều là dân địa phương, làm gì có đặc sản gì đâu?” Thẩm Chiếu xua xua tay, “Mọi người đều là anh em, ăn chút đồ của anh em thì có sao đâu? Cậu với anh Lục còn ngày nào cũng mua cơm cho tụi này mà, tụi này cũng đâu có khách sáo đâu!”
“Đúng thế đúng thế!” Đinh Hồng Vũ tiếp lời, “Tôi cũng mang đặc sản về nè, nhưng chưa chia xong, mọi người tự lại lấy nhá!”
Dù nói thế nhưng Khương Duật Bạch vẫn cảm thấy nhận không đồ của bạn cùng phòng là không tốt.
Nhưng cậu lại không có kinh nghiệm tặng quà, những năm trước sinh nhật Đông Đông đều là Đông Đông tự chọn quà rồi cậu đi mua, đành phải lên mạng tìm kiếm câu hỏi: [Tặng quà gì cho bạn cùng phòng là tốt nhất?]
Câu trả lời cái gì cũng có, chủ yếu tập trung vào các loại quà như bánh kẹo đặc sản, đồng hồ, ví tiền, cậu xem tới xem lui vẫn do dự không quyết được, cuối cùng vẫn quyết định đi hỏi Đông Đông.
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, tao muốn mua quà tặng bạn cùng phòng, mày thấy tặng gì thì tốt?]
Tề Đông Đông: [Quà?]
Tề Đông Đông: [Sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện tặng quà cho họ?]
Khương Duật Bạch: [Hôm nay tao nhận được đặc sản bạn cùng phòng mang về, tao cảm thấy ăn không đồ của họ không tốt lắm.]
Khương Duật Bạch: [Hơn nữa từ lúc tao dọn vào, họ luôn rất quan tâm chăm sóc tao.]
Tề Đông Đông: [Nói cũng đúng, tặng chút quà nhỏ quả thật có thể kéo gần quan hệ trong phòng.]
Khương Duật Bạch: [Mày cảm thấy tặng gì thì tốt?]
Phía bên kia im lặng một hồi lâu rồi trả lời: [Bạn cùng phòng của mày đều chơi game phải không?]
Khương Duật Bạch: [Đều chơi, họ còn dạy tao chơi nữa.]
Tề Đông Đông: [Thật hay đùa thế? Thế thì họ đúng là người tốt đấy.]
Tề Đông Đông: [Vậy không vấn đề gì, mày cứ tặng họ tai nghe Bluetooth không dây dạng chụp tai đi!]
Mắt Khương Duật Bạch sáng lên: [Đông Đông, mày thông minh thật đấy!]
Tề Đông Đông: [Đợi nhé, tao lên Jingdong xem cho mày.]
Khương Duật Bạch hai tay bưng điện thoại đợi cậu ấy quay lại, một hồi lâu sau, trong khung chat nảy ra hai đường link.
Tề Đông Đông: [Hai mẫu này đánh giá đều rất cao.]
Khương Duật Bạch nhấn vào xem một cái, trả lời: [Liệu có hơi rẻ không?]
Tề Đông Đông: [Thiếu gia của tao ơi, cái giá bốn chữ số này mà rẻ chỗ nào hả?]
Tề Đông Đông: [Bảo bối, mày đừng tặng họ đồ đắt quá, tặng đắt quá bạn cùng phòng mày cũng sẽ thấy áp lực đấy.]
Khương Duật Bạch nhíu mày, nghĩ thầm Đông Đông hiểu biết hơn mình nhiều, đã nói vậy thì chắc chắn có cái lý của mình, thế là không còn phân vân nữa.
Cậu chọn ba màu tai nghe đen, trắng, xanh, sau khi đặt hàng thanh toán xong, không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm.
Tai nghe Bluetooth được giao tới vào ngày hôm sau, Khương Duật Bạch sau khi tan học liền đi tới trung tâm chuyển phát nhanh, bê kiện hàng về ký túc xá.
“Tiểu Bạch, hôm nay về sớm thế?” Chu Phong đang xem phim, thấy cậu cầm hộp bưu kiện trên tay liền thuận miệng hỏi một câu, “Cậu mua gì thế?”
“Tai nghe.” Khương Duật Bạch tháo kiện hàng, lấy ra những hộp tai nghe bao bì tinh xảo bên trong, xếp ngay ngắn trên bàn.
“Cậu mua nhiều tai nghe thế làm gì?” Thẩm Chiếu tháo tai nghe ghé sát lại, “Đệt! Cái hãng tai nghe này tôi muốn mua lâu lắm rồi mà mãi không nỡ xuống tiền!”
Khương Duật Bạch nghe thấy thế liền thầm nghĩ Đông Đông quả nhiên lợi hại, món quà lần này mua đúng rồi.
“Đây là quà tặng mọi người.” Cậu cầm một hộp đưa cho Thẩm Chiếu, “Cảm ơn mọi người thời gian qua đã chăm sóc tôi.”
Thẩm Chiếu cả người đờ ra, không thể tin nổi nhận lấy hộp tai nghe: “Tặng tôi á? Thật hay đùa thế?”
“Thật mà.” Khương Duật Bạch nghiêm túc gật đầu.
Chu Phong cũng có chút kinh ngạc nhưng vừa nghĩ tới giá tiền của hãng tai nghe này, liền vội nói: “Không được, món quà quý giá thế này tụi này không nhận được đâu!”
“Không đắt đâu.” Khương Duật Bạch cầm một hộp khác đưa cho hắn, một lần nữa cảm ơn, “Cảm ơn Lão đại đã mang đặc sản cho tôi, hy vọng mọi người cũng đừng khách sáo với tôi nữa.”
Chu Phong lưỡng lự nhận lấy tai nghe: “Nhưng mà…”
“Á á á á á á!” Thẩm Chiếu bất chấp tất cả lao tới, “Tiểu Bạch tôi yêu cậu chết mất thôi!”
Khương Duật Bạch giật mình, theo bản năng lùi ra sau tránh né.
Thẩm Chiếu vồ hụt nhưng cũng chẳng bận tâm, hớn hở tháo tai nghe ra: “Tối nay phải đeo nó chơi game mới được! Để Thẩm thiếu gia giết chúng nó không còn mảnh giáp!”
Nhìn đôi mắt hơi cong lên của Tiểu Bạch, Chu Phong cũng không tiện từ chối nữa, nhận lấy rồi nói: “Vậy thì cảm ơn Tiểu Bạch nhé.”
Lúc này Lục Cẩm Diên cũng chơi bóng xong, định về tắm rửa trước, kết quả vừa đẩy cửa vào đã thấy Tiểu Bạch đã ở trong phòng rồi.
Bước chân khựng lại, anh có chút kỳ lạ: “Tiểu Bạch, hôm nay cậu về sớm thế?”
Khương Duật Bạch nghe tiếng nhìn sang anh: “Xin lỗi, tôi quên không báo với cậu một tiếng.”
“Không sao, tôi cũng vừa về mà.” Lục Cẩm Diên mỉm cười với cậu, đi về vị trí của mình, lập tức phát hiện trên bàn đặt một chiếc hộp, “Cái gì đây?”
“Tai nghe.” Khương Duật Bạch nghiêng người, “Quà tặng cậu.”
Giống như đang đi trên đường bị miếng bánh từ trên trời rơi xuống đập trúng, Lục Cẩm Diên vừa mừng vừa sợ: “Quà? Cậu tặng tôi?”
Khương Duật Bạch gật đầu thừa nhận: “Ừm.”
Yết hầu lên xuống vài lần, Lục Cẩm Diên mất đi vẻ trầm ổn thường ngày, gần như không thể chờ đợi nổi mà tháo hộp tai nghe ra.
Tiểu Bạch thế mà lại tặng quà cho anh!
“Anh Lục, mày về rồi à!” Lúc này, Thẩm Chiếu vừa xong một ván, tháo nửa tai nghe ra hét lớn, “Hiệu ứng âm thanh của cái tai nghe này đỉnh vãi chưởng! Mày mau lại đây làm một ván với tao xem thử đi!”
Lục Cẩm Diên theo bản năng nhìn lên đầu hắn, nụ cười trên gương mặt điển trai bỗng chốc đông cứng.
Cái tai nghe Lão Tam đang đeo trên đầu giống hệt cái trên tay anh, ngoại trừ màu sắc khác nhau.
“Thật đấy, tai nghe này đắt đúng là có cái lý của nó.” Chu Phong cũng giơ cái tai nghe trên tay lên.
Lục Cẩm Diên nhìn lại cái tai nghe trong tay mình, hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói: “Tiểu Bạch, cậu mua mấy cái tai nghe?”
“Năm cái.” Khương Duật Bạch đáp, “Vừa vặn mỗi người một cái.”
Lục Cẩm Diên: “…”
Biểu cảm thay đổi quá rõ ràng, Khương Duật Bạch do dự một chút, khẽ hỏi: “Cậu không thích món quà này à?”
Lục Cẩm Diên lúc này mới nhận ra sắc mặt mình có chút khó coi, lập tức quay mặt lại, gượng cười nói: “Sao có thể chứ? Tôi thích lắm.”
Anh chỉ là nhất thời không ngờ tới, món quà này không phải là duy nhất của anh, mà là ai cũng có phần.
Khương Duật Bạch lặng lẽ thu lại ánh mắt, mở WeChat gửi tin nhắn cho Đông Đông: [Đông Đông, quà tặng đi rồi.]
Tề Đông Đông: [Thế nào! Họ có thích lắm không!]
Khương Duật Bạch: [Ngoại trừ Lục Cẩm Diên ra, các bạn cùng phòng khác đều rất thích.]
Tề Đông Đông: [Cái gì? Lục Cẩm Diên không thích?]
Tề Đông Đông: [Sao lại là hắn nữa!]
Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát rồi trả lời: [Có lẽ vì hắn không thích chơi game cho lắm.]
Tề Đông Đông: [Ồ tao nhớ ra rồi, nghe nói nhà Lục Cẩm Diên giàu lắm, không lẽ hắn chê tai nghe mày tặng rẻ tiền đấy chứ?]
Khương Duật Bạch: [Hắn không phải loại người đó.]
Tề Đông Đông: [Kệ hắn thích hay không, dù sao quà của mày cũng đưa tận tay rồi là được!]
Khương Duật Bạch: [Nhưng người nhận quà không thích món quà này thì ý nghĩa tặng quà của tao không còn nữa.]
Tề Đông Đông: [Hình như cũng có lý…]
Tề Đông Đông: [Tao biết rồi, mày tặng hắn giày thể thao đi! Hắn chơi bóng rổ lại là một gã trai thẳng chính hiệu, không có thằng trai thẳng nào mà không thích giày thể thao cả!]
Khương Duật Bạch bừng tỉnh đại ngộ: [Hiểu rồi.]
Tối hôm đó, Khương Duật Bạch tranh thủ lúc Lục Cẩm Diên đi tắm, ngồi xổm bên mép giường anh để nghiên cứu nhãn hiệu giày thể thao anh hay đi.
Khổ nỗi cậu gần như chẳng hiểu gì về các hãng giày, đành cầm điện thoại chụp một tấm ảnh đôi giày rồi gửi cho Đông Đông.
Tề Đông Đông: [Hừ hừ, đúng là người giàu có khác.]
Tề Đông Đông: [Tao vừa check rồi, hãng này sắp tung ra mẫu phối màu giới hạn mới, đến lúc đó chúng mình thử tranh mua một đôi xem sao.]
Khương Duật Bạch: [Được.]
Trả lời xong, cậu đang định đứng dậy thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp đầy từ tính: “Tiểu Bạch, cậu ngồi xổm bên giường tôi làm gì thế?”
“Không —” Khương Duật Bạch quay đầu lại, kết quả là trọng tâm không vững liền ngã ngửa ra sau, may mắn có một bàn tay lớn kịp thời đỡ lấy cậu.
Lòng bàn tay nóng hổi tiếp xúc với tấm lưng gầy gò, nhiệt độ truyền tới khiến cậu khẽ run lên, nhanh chóng đưa tay nắm lấy thành giường, tự mình đứng dậy.
Cũng may Lục Cẩm Diên quên bẵng việc tiếp tục hỏi han, anh không kìm được mà mở lòng bàn tay ra, dường như vẫn còn đang dư vị lại giây phút tiếp xúc vừa rồi.
Đây là lần tiếp xúc thân mật nhất của hai người kể từ sau khi anh nhận ra mình thích Tiểu Bạch…
Trước lúc đi ngủ, Khương Duật Bạch phát hiện Lục Cẩm Diên đã gửi cho cậu một tin nhắn từ nửa tiếng trước.
Lục Cẩm Diên: [Cảm ơn tai nghe của cậu, tôi thích lắm.]
Khương Duật Bạch: [Không có gì, không cần cảm ơn đâu.]
Lục Cẩm Diên trả lời ngay lập tức: [Vừa mới dùng thử rồi, chất lượng âm thanh rất tốt.]
Khựng lại một lát, anh lại hỏi: [Hơi tò mò chút, bình thường cậu hay nhận được quà gì?]
Khương Duật Bạch: [Tôi không hay nhận được quà.]
Lục Cẩm Diên: [Thế còn bạn trai cậu thì sao, hắn hay thích tặng cậu quà gì?]
Khương Duật Bạch nhất thời bị kẹt rồi, chỉ có thể nhớ lại những món quà mà Đông Đông từng tặng cho mình.
Lục Cẩm Diên: [Không lẽ nào…]
Lục Cẩm Diên: [Sinh nhật lễ tết, bạn trai cậu đều chưa từng tặng quà cho cậu sao?]
Khương Duật Bạch: [Không phải thế đâu.]
Khương Duật Bạch: [Cậu ấy muốn tặng, nhưng là do tôi không thích nhận quà.]
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên màn hình điện thoại, không nhịn được mà nhíu mày.
Làm gì có ai lại không thích nhận quà chứ?
Chỉ là người tặng quà có để tâm hay không mà thôi.
**
Cách một ngày, lúc trong phòng chỉ còn lại hai người, Lục Cẩm Diên lấy món quà của mình ra.
“Vô tình thấy cửa hàng này, nhớ ra cậu rất thích mặc đồ của hãng họ nên tiện tay mua cho cậu hai chiếc.” Anh tùy ý đặt túi quần áo lên mặt bàn, “Mấy chiếc áo thun kia của cậu đều bị dính màu rồi, vừa vặn có cái để thay mới.”
Khương Duật Bạch ngước mắt lên, giọng điệu có chút không chắc chắn: “Đây là… quà đáp lễ của cậu à?”
“Tất nhiên là không phải!” Lục Cẩm Diên chém đinh chặt sắt phủ nhận, “Thực sự chỉ là thấy thì tiện tay mua thôi, cậu không thích à? Không thích thì để tôi mang đi trả.”
“Thích mà…” Khương Duật Bạch nhìn bộ quần áo, nhỏ giọng đáp, “Đừng trả nữa.”
Dù sao cậu cũng còn định tranh mua giày thể thao bản giới hạn cho Lục Cẩm Diên, coi như là quà đáp lễ của quà đáp lễ vậy.
Khóe môi Lục Cẩm Diên khẽ nhếch lên: “Thích là tốt rồi.”
Điều anh không nói với Tiểu Bạch là, thật ra anh cũng mua hai chiếc áo thun cùng mẫu y hệt như thế.
Chỉ là hai chiếc áo đó sẽ bị anh đè dưới đáy rương, đại khái là mãi mãi cũng không bao giờ mặc ra ngoài.
Tối muộn sau khi tắm xong, Khương Duật Bạch mặc chiếc áo thun mới mua vào.
Cậu vốn quen mặc đồ hãng này, nhưng vẽ tranh luôn rất dễ làm bẩn áo, lần này chưa kịp mua thì Lục Cẩm Diên đã mang áo mới tới đúng lúc.
“Hình như hơi rộng một chút.” Ánh mắt Lục Cẩm Diên rơi trên thân hình mảnh khảnh nhưng rắn rỏi, trong lòng một loại cảm xúc mang tên mãn nguyện không ngừng phình to.
Tiểu Bạch đang mặc bộ quần áo do chính tay anh mua.
Khương Duật Bạch cụp mắt nhìn bản thân một cái, rồi lại ngẩng mặt lên mỉm cười: “Không đâu, tôi thích mặc rộng một chút.”
Nụ cười này suýt chút nữa đã hớp hồn Lục Cẩm Diên ngay tại trận.
“Ừm.” Anh hơi lúng túng dời mắt đi, cố gắng chuyển sự chú ý sang điện thoại.
Một lúc sau, Lục Cẩm Diên vẫn không nhịn được mà vào WeChat.
Lục Cẩm Diên: [Đúng rồi Tiểu Bạch, tôi tặng quần áo cho cậu thế này, bạn trai cậu sẽ không khó chịu chứ?]
Gửi xong tin nhắn này, anh càng nhìn càng thấy bản thân đang âm dương quái khí, vừa định thu hồi thì khung chat đã nảy ra câu trả lời.
Khương Duật Bạch: [Không đâu.]
Khương Duật Bạch: [Cậu ấy cũng rất thích mặc đồ hãng này.]
Lục Cẩm Diên: “…”
Nhìn vào những con chữ lạnh lẽo, Lục Cẩm Diên cảm thấy mình đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.
Trong lồng ngực nén một ngụm khí khiến tim anh đau nhói, chỉ có thể thầm nghiến chặt răng hàm đang chua loét, liên tục gõ chữ rồi lại xóa, cuối cùng để lại một câu.
Lục Cẩm Diên: [Vậy hay là… tôi cũng mua cho bạn trai cậu hai chiếc nhé?]
**
Chan: Anh Lục!
Hết chương 27

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu