Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 12: CHƯƠNG 12

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Sáng thứ Hai, ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua rèm cửa lọt vào phòng, chứng kiến một màn hỗn loạn.
“Ê cái quần màu xám của tao đâu rồi?” Thẩm Chiếu để đầu tóc rối như ổ quạ tìm quần khắp nơi, “Ai thấy quần tao đâu không?”
“Ai mà biết mày nhét vào xó nào? Hay mày cứ mặc quần đùi mà đi học tiết của giáo sư Nghiêm đi!” Đinh Hồng Vũ cuống cuồng tìm điện thoại trên giường, “Điện thoại tao mất rồi, mau mau mau ai gọi vào máy tao cái!”
Khương Duật Bạch đã thu dọn balo chuẩn bị ra cửa, nghe vậy khựng lại, lấy điện thoại từ trong túi ra: “Để tôi gọi cho.”
Đúng lúc này, Lục Cẩm Diên vừa từ nhà vệ sinh rửa mặt đi ra, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cậu, phát hiện dưới mí mắt mỏng có in một quầng thâm nhạt. Nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua, thần sắc Lục Cẩm Diên có chút ngượng ngùng, chột dạ dời mắt đi. Nửa đêm làm phiền giấc ngủ của người ta chỉ để hỏi xem mình và bạn trai đối phương ai đẹp trai hơn, hành động này thực sự là nhìn kiểu gì cũng thấy có bệnh.
May mà Khương Duật Bạch không có ý định truy cứu, sau khi giúp Đinh Hồng Vũ tìm thấy điện thoại, cậu liền ra cửa đi học trước.
“Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên rảo bước theo ra đến cửa, gọi một tiếng.
Khương Duật Bạch đeo balo quay người lại: “Chuyện gì?”
“Trưa nay tôi có chút việc, không ăn trưa cùng cậu được.” Lục Cẩm Diên một tay chống lên khung cửa, đầu suýt nữa đụng trần, “Hẹn tối nhé.”
Lần này Khương Duật Bạch không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu đáp: “Được.”
Sáng thứ Hai là tiết Tiếng Anh đại cương, mấy lớp của khoa Nghệ thuật gộp lại học chung. Khương Duật Bạch đến sớm, trong giảng đường bậc thang chỉ có lác đác vài sinh viên đang ăn sáng. Cậu chọn vị trí có tầm nhìn tốt nhất ở giữa hàng thứ ba, đặt balo xuống rồi lấy sổ ký họa và bút chì than ra, cúi đầu luyện tập ký họa nhân vật.
Theo thời gian, người trong lớp ngày một đông, tiếng nói chuyện xung quanh cũng ồn ào hơn, nhưng Khương Duật Bạch hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
“Xin chào, cho hỏi chỗ này có người ngồi chưa?” Đột nhiên, một giọng nói lạ vang lên bên tai.
Khương Duật Bạch phản xạ tự nhiên khép sổ ký họa lại, ngước mắt đáp: “Xin lỗi, chỗ này có người rồi.”
Chàng trai mặc bộ đồ thể thao đỏ đen, đeo balo một bên vai, dáng người rất cao, mỉm cười nhìn cậu nói: “Sắp chuông vào học rồi, biết đâu người bạn giữ chỗ hộ lại không đến thì sao?”
Khương Duật Bạch không mảy may lay động: “Cậu ấy sẽ đến.”
Chàng trai có vẻ thích thú: “Hay là cá cược một ván không?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Khương Duật Bạch nhíu mày, rõ ràng không có hứng thú cá cược với một người không quen biết. Bầu không khí nhất thời bế tắc, mấy bạn nữ ngồi hàng sau bắt đầu xì xào bàn tán, thấp thoáng nghe thấy mấy chữ như “khoa Diễn xuất”, “nam thần khoa”.
“Tiểu Bạch! Tiểu Bạch tao tới rồi đây!” Ngay giây cuối cùng trước khi chuông vào học vang lên, Tề Đông Đông đã kịp bước chân vào giảng đường với kỹ thuật căn giờ thần sầu.
Hắn thở hổn hển đứng ở lối đi dòm dáo dác, rất nhanh, một bàn tay trắng trẻo xinh đẹp nổi bật vươn ra từ đám đông, khẽ vẫy gọi cậu.
“Tôi thắng rồi.” Khương Duật Bạch hất cằm, giọng lạnh nhạt, “Cậu có thể đi rồi.”
Chàng trai kia cũng không giận, trước khi rời đi còn để lại một câu: “Tôi là Từ Hàng, hẹn gặp lại lần sau.” Website TruyenLau.com
“Tiểu Bạch, cái gã lúc nãy làm gì đấy?” Tề Đông Đông ngồi phịch xuống ghế, nhỏ giọng hỏi, “Không phải đến bắt chuyện với mày đấy chứ?”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Không biết.”
Tề Đông Đông hạ thấp giọng: “Tao nói cho mày biết, gã đó là Từ Hàng khoa Diễn xuất, nghe nói là một tay chơi đào hoa ăn cả nam lẫn nữ, chắc chắn không có ý tốt đâu!” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Yên tâm đi, tao với hắn chẳng liên quan gì nhau đâu.” Khương Duật Bạch thu dọn giấy bút ký họa, lấy sách Tiếng Anh từ balo ra chuẩn bị bắt đầu tiết học.
“Cũng đúng, dù sao mày cũng chẳng thèm để ý đến ai.” Tề Đông Đông tự lẩm bẩm, rồi chợt nhận ra mình lại ngồi đúng vị trí đắc địa giữa hàng thứ ba, không khỏi thốt lên kinh ngạc: “Bảo bối! Tao đã dặn mày đừng chọn chỗ gần trên này rồi mà?”
Ngòi bút của Khương Duật Bạch khựng lại, thần tình vô tội: “Quên mất.”
Tề Đông Đông: “…”
Sau khi kết thúc hai tiết Tiếng Anh, Khương Duật Bạch thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi ăn trưa.
“Đói chết mất đói chết mất…” Tề Đông Đông lảm nhảm, “Tiểu Bạch, trưa nay chúng mình đi ăn gì đây?”
Sinh viên khoa vũ đạo phải chú ý giữ dáng, nhưng hắn lại cực kỳ thèm ăn, chỉ có thể chia nhỏ bữa ăn, mỗi bữa ăn một tí tẹo nên nhanh đói vô cùng.
Khương Duật Bạch nghĩ một chút: “Đến nhà ăn số 2 đi.”
Cậu muốn giới thiệu món ngon ở nhà ăn số 2 cho Đông Đông.
“Tuyệt vời!” Tề Đông Đông reo hò, thành thục khoác tay cậu đi ra ngoài, “Đi ăn thôi!”
Giây tiếp theo, có người cố tình từ phía sau đâm vào vai Khương Duật Bạch một cái.
Tề Đông Đông quay đầu nhìn, lập tức dựng lông mày: “Cái thằng lùn tịt nghèo kiết xác này! Thấy mày ông nội Tề của mày không biết đường né ra mà còn dám đâm vào hả?”
Dương Văn Kiệt nhỏ giọng mắng một câu: “Đồ gay chết tiệt!”
“Mày nói cái gì?” Tề Đông Đông buông tay bạn ra, tiến lên một bước, “Có giỏi thì mày nói lại lần nữa xem!”
Nhưng rõ ràng Dương Văn Kiệt không có gan đó, sướng miệng xong liền nhanh chân vọt lẹ ra cửa lớp.
Tề Đông Đông tức đến mức chống nạnh: “Đồ hèn!”
Khương Duật Bạch kéo tay hắn: “Đi ăn thôi.”
Ăn trưa xong, hai người tạm thời tách ra, Khương Duật Bạch quay lại phòng vẽ để chuẩn bị cho tiết học buổi chiều. Chủ đề chiều nay là vẽ người thật, thầy giáo đã chi một khoản tiền lớn để mời một sinh viên thể thao có thân hình cường tráng từ khoa Thể dục bên cạnh sang làm mẫu.
Vừa thấy người mẫu bước vào, đám sinh viên bên dưới bắt đầu ồ lên trêu chọc, khiến chàng trai cao hơn mét tám đỏ bừng mặt tía tai, cuối cùng dưới sự trấn áp mạnh mẽ của thầy giáo, phòng vẽ mới dần im lặng lại. Dưới bao nhiêu con mắt đổ dồn vào, chàng sinh viên thể thao cắn răng, giơ tay cởi chiếc áo thi đấu trên người ra.
“Oa! Dáng chuẩn phết nhỉ!”
“Mấy múi bụng thế để tao đếm xem nào…”
“Trai đẹp đừng ngại, chị đây nhất định sẽ vẽ em đẹp lồng lộn luôn!”

Đám sinh viên ríu rít thảo luận, chàng sinh viên thể thao ngượng đến mức luống cuống, đến tư thế cũng không biết phải tạo dáng thế nào cho đúng. Một lúc sau, tiết vẽ người mới chính thức đi vào quỹ đạo.
Đúng lúc nắng chiều đẹp nhất, ánh sáng từ cửa sổ hắt lên cơ thể người mẫu, làm hiện rõ từng sớ cơ bắp. Khương Duật Bạch dùng ánh mắt bình thản nhưng khắt khe để thẩm định sáu múi bụng của đối phương.
Phân bố gân cơ chưa đủ hoàn hảo, tỷ lệ mỡ cơ thể chưa đủ thấp, hình dáng cơ bắp nổi lên chưa đủ đẹp, cũng không có đường nhân ngư quyến rũ… Nhưng vẽ người chỉ cần trung thực ghi lại những gì mắt thấy, không quan tâm việc vật thể đó có hoàn hảo hay không.
Kết thúc tiết học, chàng sinh viên thể thao gần như đã cứng đờ như một bức tượng đá.
Trước khi đi, hắn lau mồ hôi trên trán, đột nhiên bước tới chào hỏi Khương Duật Bạch: “Chào bạn, bạn còn nhớ tôi không? Lần trước buổi liên hoan câu lạc bộ bóng rổ tôi cũng có mặt.”
Khương Duật Bạch lục tìm trong ký ức không thấy kết quả, thật thà đáp: “Xin lỗi, tôi không nhớ.”
Chàng trai gãi gãi sau gáy, cười chân chất: “Không sao, lần sau câu lạc bộ họp mặt là quen ngay ấy mà!”
Khương Duật Bạch khẽ gật đầu, không trò chuyện quá nhiều với đối phương. Tan học, cậu vẫn ở lại phòng vẽ như thường lệ, đợi đến khi các sinh viên khác về hết, bầu trời bên ngoài cũng sẫm màu.
“Cộc cộc cộc”, phía sau đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Khương Duật Bạch quay đầu lại, đúng lúc chạm phải một đôi mắt ôn hòa đang mỉm cười.
Lục Cẩm Diên đứng ở cửa, lịch sự hỏi: “Thầy Tiểu Bạch, tôi có thể vào không?”
Khương Duật Bạch hơi mở to mắt: “Sao cậu lại tới đây?”
“Chẳng phải đã nói rồi à, dạo này tôi phụ trách đưa đón cậu đến phòng vẽ mà?” Lục Cẩm Diên bước qua ngưỡng cửa, ngón tay thon dài xoay xoay một chùm chìa khóa, “Vừa mới tậu một con xe mới, thầy Tiểu Bạch nể mặt đi thử chứ?”
Khương Duật Bạch hơi ngạc nhiên: “Nhanh thế?”
Khả năng hành động này có phải hơi quá mạnh rồi không…
“Nhanh chỗ nào?” Khóe môi Lục Cẩm Diên ngậm ý cười, thong thả đi tới sau lưng cậu, khi ánh mắt rơi lên tờ giấy vẽ, nụ cười trên môi bỗng chốc cứng đờ, “Cậu vẽ ai đây?”
Khương Duật Bạch cũng quay mặt lại: “Một người mẫu.”
“Người mẫu?” Lục Cẩm Diên nhíu mày, quan sát kỹ chàng trai bán khỏa thân trên giấy vẽ, cảm thấy có chút quen mặt.
“Ừm, mẫu vẽ người thật.” Khương Duật Bạch luôn ghi nhớ việc mình đã có bạn trai, vô tình hay hữu ý mà nhắc khéo: “Cậu ấy cũng là dân thể thao.”
Chân mày Lục Cẩm Diên càng nhíu chặt hơn: “Cũng là dân thể thao?”
“Đúng rồi, cậu ấy còn là thành viên câu lạc bộ bóng rổ đấy.” Khương Duật Bạch ngước mặt nhìn anh, “Cậu không thấy quen mặt hả?”
Nghe vậy, Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng nhớ ra: “Là hắn, Trình Mạnh Khang.”
Kỹ năng vẽ người của Khương Duật Bạch là không cần bàn cãi, chàng trai trên giấy đầy đủ thần thái, đến cả vẻ mặt căng thẳng cứng nhắc cũng được phục chế chính xác. Chỉ là vừa rồi anh nhất thời nghĩ quẩn nên mới không nhận ra đây là thành viên trong câu lạc bộ của mình.
“Bình thường bọn tôi vẽ nữ nhiều, hôm nay hiếm khi có mẫu nam tới.” Khương Duật Bạch giơ tay quẹt nhẹ tờ giấy vẽ, nhớ lại biểu hiện của các bạn trong lớp, không nhịn được thấy có chút buồn cười, “Mọi người đều rất phấn khích.”
Bàn tay bị dính bẩn bởi màu vẽ đó ấn lên vùng bụng trên tranh, lực đạo dịu dàng như đang đối đãi với người tình yêu quý.
Lục Cẩm Diên chằm chằm nhìn vào đầu ngón tay lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, trầm giọng hỏi: “Phấn khích gì chứ? Phấn khích vì dáng hắn ta đẹp?”
Khương Duật Bạch sững người, đáp: “Chắc vậy.”
Mặc dù theo cái nhìn của cậu, dáng người mẫu đó cùng lắm chỉ gọi là đạt chuẩn.
“Hắn mới có sáu múi bụng thôi.” Lục Cẩm Diên khựng lại một chút, giọng điệu đặc biệt nghiêm túc, “Tôi có tám múi.”
Khương Duật Bạch ngơ ngác: “Thì sao?”
Bàn tay đang buông thõng bên hông của Lục Cẩm Diên cử động, làm bộ như định vén gấu áo phông lên: “Nên là, cậu có muốn vẽ tôi không?”
**
Chan: Muốn khác biệt thì tụt quần ra, dăm ba cái múi ăn thua gì? *híp mắt*
Hết chương 12

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu