Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
“Ha ha ha ha ha ha ha!” Trong khi Lục Cẩm Diên còn đang im lặng thì trong ký túc xá bỗng vang lên một tràng cười ngặt nghẽo đầy càn quấy.
Thẩm Chiếu cười không ngớt, đập giường thùm thụp: “Anh Lục ăn no quá hóa rồ rồi ha ha ha ha ha!”
Gân xanh bên thái dương Lục Cẩm Diên giật giật, nhân cơ hội buông tay ra, đi về phía giường của lão Tam, giọng điệu thân thiết: “Tiểu Chiêu, hình như lâu rồi chúng ta chưa so tài nhỉ?”
“Đừng đừng đừng!” Thẩm Chiếu là kẻ đầu têu số một nhưng cũng nhận sai nhanh nhất, hắn vọt lên giường lão Đại như một con khỉ: “Anh Lục em sai rồi! Ăn no là do Tiểu Bạch nói chứ không phải em á á á—”
Mấy người họ đùa giỡn nhau, dù sao cũng tốt hơn là để Lục Cẩm Diên thở dốc bên tai mình, Khương Duật Bạch thầm thở phào nhẹ nhõm, buông bàn tay đang che ống nghe điện thoại ra: “Alo, Đông Đông.”
“Vãi thật…” Tề Đông Đông dường như vẫn còn đang chìm trong kinh ngạc, “Vừa nãy là âm thanh do Lục Cẩm Diên phát ra à?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp, khẽ giải thích, “Hắn nắm lấy thanh chắn giường của tao để tập xà đơn.”
Tề Đông Đông nghe xong, cảm thán bằng một giọng điệu không nói nên lời: “Dâm thế! Trai thẳng mà dâm vậy á?”
Khương Duật Bạch nhất thời không biết nên tiếp lời thế nào cho phải.
“Tiểu Bạch, bình thường nam thần ở trong ký túc xá đều như thế này à?” Tề Đông Đông cũng hạ thấp giọng, “Ở chung phòng với một cái đại mãnh 1 lúc nào cũng tỏa ra mùi hormone thế này, mày thật sự không có… suy nghĩ gì sao, hả?”
Khương Duật Bạch giọng ngơ ngác: “Suy nghĩ gì cơ?”
“Thôi thôi, tao không thèm nói chuyện với cái đứa vô tính luyến ái trong giới gay như mày nữa đâu!” Tề Đông Đông bỏ qua việc thảo luận sâu hơn, chuyển sang nói về mục đích gọi điện của mình: “Tiểu Bạch, tao gọi điện là muốn chia sẻ với cậu một tin tốt!”
Khương Duật Bạch hỏi: “Tin tốt gì thế?”
Giọng Tề Đông Đông trở nên phấn khích: “Đợt trước chẳng phải tao đã tăm tia được một tiểu lang cẩu bên trường Thể thao à, mày còn nhớ không?”
Khương Duật Bạch cố nhớ lại, rồi lắc đầu đáp: “Không nhớ.”
“Nhớ hay không không quan trọng, quan trọng là hôm nay hắn hẹn tao rồi!” Tề Đông Đông cười lên, giọng đầy đắc ý, “Thả thính có vài cái mà tiểu lang cẩu đã cắn câu rồi, không hổ danh là tao mà.”
Khương Duật Bạch sững lại, rồi phản ứng kịp: “Hắn muốn hẹn hò với mày à?” TruyenLau
Tề Đông Đông “chậc” một tiếng: “Là hẹn hò hay là hẹn chuyện ấy thì tạm thời chưa nói trước được.”
“Đông Đông…” Khương Duật Bạch thò đầu ra nhìn các bạn cùng phòng khác, “Mày đợi tao một lát.”
Cậu cầm điện thoại trèo xuống thang, phát hiện đôi dép lê để hơi xa, đang định với tới thì thấy Lục Cẩm Diên đi tới, cúi người nhặt đôi dép đặt xuống chân cậu.
Khương Duật Bạch xỏ dép vào, khẽ cảm ơn: “Cảm ơn.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Không có gì.” Lục Cẩm Diên đáp lại bằng giọng trầm trầm.
Khương Duật Bạch lại nhớ đến âm thanh kỳ lạ vừa nãy của anh, gốc tai nóng lên, siết chặt điện thoại rảo bước ra ban công.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên vẫn luôn dõi theo cậu ra ngoài, trong lòng thầm tò mò không biết họ đang nói bí mật nhỏ gì.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng vì phép lịch sự, anh cũng không thể đi nghe lén được.
Đóng cửa ban công lại, Khương Duật Bạch mới mở lời: “Đông Đông, nếu lúc hẹn hò hắn muốn làm những chuyện quá thân mật với mày, mày phải suy nghĩ cho kỹ đấy nhé, được không?”
Dù cậu chưa từng yêu đương, nhưng theo cậu, tình dục nên được xây dựng trên nền tảng tình yêu.
Quan trọng hơn là, việc mạo hiểm chỉ để tận hưởng khoái lạc thể xác là không đáng, cậu không muốn người bạn thân nhất của mình bị tổn thương vì chuyện đó.
“Tao cứ tưởng mày định nói gì…” Tề Đông Đông lại cười lên, “Nếu tao nói thật ra tận xương tủy tao cũng là người truyền thống giống mày thì mày có tin không bảo bối?”
Khương Duật Bạch do dự: “Tao…”
Tề Đông Đông cam đoan: “Được rồi được rồi, tao hứa là chỉ ăn với tiểu lang cẩu một bữa cơm thôi, tuyệt đối không làm gì khác, OK?”
“Được, tao tin mày.” Khương Duật Bạch giãn chân mày ra, “Chúc mày hẹn hò vui vẻ.”
Gọi điện xong quay lại ký túc xá, cậu nhìn xuống giường dưới, thấy Lục Cẩm Diên đã nằm trên giường rồi mới đi tới trước thang.
“Tiểu Bạch.” Ngay sau đó, Lục Cẩm Diên lên tiếng gọi cậu lại.
Thân hình mảnh khảnh hơi khựng lại, Khương Duật Bạch cụp mắt: “Cậu còn… muốn tiếp tục tập xà đơn nữa à?”
“Không tập nữa.” Lục Cẩm Diên cười gượng, “Chỉ là muốn nhắc cậu một chút, nhớ sáng mai đi ăn sáng cùng nhau đấy.”
Khương Duật Bạch yên tâm, đáp: “Được.”
Lục Cẩm Diên gác tay lên sau gáy, mắt nhìn chằm chằm vào ván giường trên không chớp, thầm gạch bỏ kế hoạch tập xà đơn trong lòng.
Thứ Tư, hồ sơ đăng ký của Khương Duật Bạch đã được Hiệp hội Mỹ thuật xét duyệt, chính thức nhận được chủ đề của triển lãm tranh.
“Hy vọng?” Cậu ngồi trước giá vẽ, khẽ cau mày, “Chủ đề này…”
“Quá rộng lớn đúng không?” Giáo sư Bùi nhấp một ngụm trà, “Chủ đề [Hy vọng] này không chỉ rộng mà còn bị dùng đến mòn cả rồi, đây cũng chính là độ khó của triển lãm lần này.”
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn giáo sư Bùi: “Em hiểu rồi ạ.”
“Ừm.” Giáo sư Bùi gật đầu, giọng nói đầy ẩn ý, “Chủ đề càng phổ biến thì càng khó vẽ ra được tác phẩm khiến người ta phải trầm trồ. Cuộc triển lãm lần này, em hãy cố gắng nghiền ngẫm cho kỹ, nếu có thể trưng bày tác phẩm thành công thì đối với sự nghiệp hội họa của em, đó sẽ là một bước tiến rất tốt.”
Khương Duật Bạch khẽ gật đầu: “Em sẽ cố gắng, cảm ơn thầy ạ.”
Ngày hôm đó, Khương Duật Bạch cứ ngồi trong phòng tranh phác thảo ý tưởng cho chủ đề triển lãm, nhưng mãi đến khi hoàng hôn buông xuống vẫn chưa có chút manh mối nào.
“Tiểu Bạch?” Đằng sau truyền đến một giọng nói quen thuộc, đánh thức cậu khỏi dòng suy tư.
Khương Duật Bạch ngoảnh lại: “Cậu đến rồi.”
“Hôm nay hơi muộn một chút.” Lục Cẩm Diên bước tới, tiến lại gần mới phát hiện trên giá vẽ trống trơn, không khỏi tò mò hỏi: “Tiểu Bạch, hôm nay cậu không vẽ tranh à?”
Khương Duật Bạch quay nhìn lại tấm toan vẽ, khẽ đáp: “Vẫn chưa nghĩ ra nên vẽ gì.”
Lục Cẩm Diên kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống cạnh cậu: “Là chủ đề gì khó lắm à? Có muốn nói cho tôi nghe không?”
“Hy vọng.” Khương Duật Bạch lại nhíu mày, “Chủ đề là hy vọng, nhưng tôi không biết…”
Hy vọng là cái gì?
“Hy vọng?” Lục Cẩm Diên trầm ngâm suy nghĩ, rồi lại mở lời hỏi: “Cậu có lý tưởng gì muốn thực hiện không?”
Ánh mắt Khương Duật Bạch thoáng hiện lên vẻ mờ mịt, hồi lâu sau mới lầm bầm đáp: “Muốn được vẽ mãi mãi, có tính không?”
“Đương nhiên là tính chứ!” Lục Cẩm Diên không chút do dự khẳng định, “Vậy đổi sang câu hỏi khác, cậu có tâm nguyện gì rất muốn thực hiện không?”
“Tâm nguyện?” Khương Duật Bạch cụp mi mắt, che đi cảm xúc trong đáy mắt, “Tâm nguyện của tôi không có cách nào thực hiện được.”
Lục Cẩm Diên há miệng định nói gì đó, lời đến cửa miệng lại nuốt vào, cuối cùng cười một tiếng: “Thực ra, tôi là một người không có lý tưởng.”
Khương Duật Bạch sững người, vô thức quay sang nhìn anh.
“Từ nhỏ đến lớn, cuộc đời của tôi giống như một chương trình được lập trình sẵn, thậm chí bao gồm cả chuyên ngành tôi đang học bây giờ cũng là do cha mẹ tỉ mỉ chọn cho tôi.” Lục Cẩm Diên nhìn lại cậu, đáy mắt đen thẫm cuộn trào một dòng dịu dàng mãnh liệt, “Vì thế tôi rất ngưỡng mộ cậu, có thể tìm thấy niềm đam mê của mình và kiên trì theo đuổi nó.”
Lục Cẩm Diên cao lớn, lúc này ngồi trên chiếc ghế nhỏ rất lùn, đôi chân dài miên man không biết đặt vào đâu phải nằm ngang trên đất, trông anh còn thấp hơn Khương Duật Bạch nửa cái đầu.
Chẳng biết tại sao, Khương Duật Bạch như bị hút vào đôi mắt sâu không thấy đáy kia, mãi không rời mắt đi được.
“Két” một tiếng, tiếng cửa bị đẩy ra làm hai người giật mình tỉnh táo.
Khương Duật Bạch nhanh chóng quay mặt đi, trong phút chốc bỗng cảm thấy tim đập thình thịch, mặt đỏ bừng.
“Khương Duật Bạch, sao mày lại—” Dương Văn Kiệt bước vào cửa mới phát hiện trong phòng tranh còn có người khác, bước chân khựng lại đột ngột.
Kể từ lần bị vùi dập trước, Dương Văn Kiệt đã cố ý hay vô ý tránh tiếp xúc trực diện với Khương Duật Bạch, buổi tối lén đến phòng tranh luyện tập cũng là canh chuẩn thời gian cậu rời đi.
Khương Duật Bạch không hề ngoảnh đầu lại, bắt đầu thu dọn dụng cụ.
“Tôi giúp cậu dọn.” Lục Cẩm Diên nhìn đối phương một cái, đứng dậy chủ động giúp Tiểu Bạch dọn đồ.
Dương Văn Kiệt đứng ở cửa đi cũng không được mà ở lại cũng không xong, ánh mắt dò xét cứ đảo qua đảo lại giữa hai người.
Rất nhanh sau đó, Khương Duật Bạch đeo balolên: “Đi thôi.”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên đáp, tiên phong đi về phía cửa, lịch sự mở lời: “Xin chào, làm ơn nhường đường.”
Dương Văn Kiệt nhường sang một bên, cứ dán mắt nhìn hai người đi ra ngoài, cuối cùng cũng nhận ra Lục Cẩm Diên: “Lục Cẩm Diên, cậu là Lục Cẩm Diên khoa Tài chính đúng không?”
Lục Cẩm Diên khẽ liếc mắt: “Cậu biết tôi à?”
“Ở Đại học A này có ai mà không biết cậu?” Dương Văn Kiệt cười gượng, “Nam thần trường, nghe nói cậu kỳ thị đồng tính?”
Trong nháy mắt, ánh mắt Lục Cẩm Diên trở nên sắc lẹm như dao, giọng điệu cũng lạnh xuống: “Chuyện không có căn cứ, khuyên cậu bớt tin đi.”
Dương Văn Kiệt theo phản xạ lùi lại một bước, phản ứng lại thấy mình không nên rén nhưng lại thấy Lục Cẩm Diên dịu dàng cúi đầu liếc mắt sang bên cạnh, nói nhỏ một câu gì đó.
Sắc mặt hắn ta lập tức thay đổi.
Mọi người đều nói Lục Cẩm Diên là một “trai thẳng sợ đồng tính”, vậy tại sao lại thân thiết với Khương Duật Bạch như thế?
Tuy nhiên, cả hai người đều không thèm để ý đến kẻ đột nhiên nhảy ra này nữa, sóng vai đi ra khỏi tòa nhà giảng đường.
“Lời người vừa nãy nói…” Bước xuống bậc thang, Lục Cẩm Diên không nhịn được mở lời, “Tôi thực sự đã hết kỳ thị đồng tính từ lâu rồi.”
Khương Duật Bạch mỉm cười: “Ừm, tôi biết.”
“Thực ra, tôi…” Lục Cẩm Diên vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Khương Duật Bạch nghe không rõ: “Cái gì?”
“Không có gì.” Lục Cẩm Diên lắc đầu, nở nụ cười rạng rỡ, “Chúng ta đi ăn tối trước đã.”
Ăn tối xong, họ còn mua thêm hai phần mang về cho các bạn cùng phòng khác trong ký túc xá.
“Á á á á! Bữa tối của tao cuối cùng cũng đến rồi!” Thẩm Chiếu như bị ma đói nhập, vừa thấy họ là nhào tới, “Anh Lục, Tiểu Bạch, tao yêu chúng mày chết mất thôi!”
Lục Cẩm Diên nhanh tay đưa hộp đồ ăn cho hắn: “Của mày đây.”
Thẩm Chiếu kịp thời phanh lại, nhận lấy hộp cơm là lập tức quên luôn chuyện định tặng anh Lục một cái ôm thắm thiết, mở bao bì ra rồi ăn ngấu nghiến.
“Tao thật sự không hiểu nổi, lão Tam, mày cả ngày ngoài chơi game thì chỉ có ngủ, sao mà đói nhanh thế không biết?” Chu Phong nhận lấy phần cơm của mình, “Cảm ơn cậu nhé, Tiểu Bạch.”
Khương Duật Bạch khẽ lắc đầu: “Không có gì đâu.”
“Tiêu hóa nhanh chứng tỏ tao còn trẻ mà!” Thẩm Chiếu vừa nhét thức ăn vào miệng vừa cãi lại, “Không giống lão Đại mày đâu, già rồi!”
Lục Cẩm Diên nhạy cảm quay đầu lại: “Tiểu Chiêu, mày nói ai già cơ?”
Thẩm Chiếu chẳng cần suy nghĩ: “Tao nói Lão Đại mà!”
“Tiểu Tam, mày nói thế là mắng cả A Diên vào rồi đấy ha ha ha!” Chu Phong phản ứng lại, đổ thêm dầu vào lửa: “A Diên, nó mỉa mai mày già đấy.”
“Không có không có!” Thẩm Chiếu vội vàng nuốt thức ăn trong miệng xuống, giơ tay thề thốt: “Anh Lục, tao thề, tao tuyệt đối không có ý mỉa mai mày già đâu!”
Khương Duật Bạch nãy giờ đứng nghe, nghe vậy khẽ bật cười thành tiếng.
Lục Cẩm Diên quay sang nhìn cậu, ánh mắt sắc sảo dịu lại, bên trong ẩn chứa một tia lo lắng bồn chồn khó nhận ra.
Mặc dù Tiểu Bạch là người nhỏ tuổi nhất trong phòng bọn họ, nhưng chắc là Tiểu Bạch…
Sẽ không ghét bỏ anh lớn tuổi chứ?
Khương Duật Bạch không hề hay biết nỗi băn khoăn trong lòng anh, ngồi vào bàn lật xem một cuốn sách về màu sắc tranh sơn dầu, thử tìm kiếm một chút cảm hứng từ đó.
Lục Cẩm Diên tắm xong đi ra, thấy cậu đang tập trung tinh thần nhưng nét mặt không hề thư giãn, trong lòng nảy ra một ý định.
Cầm điện thoại trên bàn lên tra cứu một hồi, Lục Cẩm Diên lại mở WeChat gửi một tin nhắn.
Sau khi nhận được phản hồi, anh đặt điện thoại xuống đi đến cạnh Khương Duật Bạch, thấp giọng khuyên bảo: “Tạm thời gác lại đi, biết đâu cảm hứng sẽ bất chợt đến vào lúc không ngờ tới đấy.”
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn anh, hồi lâu sau mới ngơ ngác đáp: “Được.”
Lục Cẩm Diên cố hết sức kìm nén khao khát muốn đưa tay xoa mái tóc cậu, một tay giấu sau lưng: “Đi tắm đi, nghỉ ngơi sớm một chút.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch gật đầu, đứng dậy lấy quần áo đi tắm.
Lúc cậu bước ra khỏi phòng tắm, phát hiện Lục Cẩm Diên đang gập bụng trên giường.
Khương Duật Bạch khựng bước một chút, sau đó thản nhiên trèo lên giường trên.
Cậu vốn tưởng chỉ cần Lục Cẩm Diên không tập xà đơn ngay sát tai mình là được, kết quả rất nhanh sau đó cậu phát hiện ra tiếng động khi gập bụng cũng chẳng nhỏ hơn tập xà đơn là bao.
Cậu gần như có thể cảm nhận cùng nhịp với những động tác ở giường dưới, tiếng kẽo kẹt phát ra rất có tiết tấu.
Khương Duật Bạch không nhịn được nhớ lại ngày đầu tiên mình dọn vào ký túc xá, Lục Cẩm Diên đã nói nếu cậu ngủ giường trên, buổi tối trở mình có thể sẽ hơi ồn.
Giờ cậu thấy không chỉ là hơi ồn đâu, Lục Cẩm Diên có khi làm sập giường thật ấy chứ…
Tối ngày hôm sau, Khương Duật Bạch phát hiện trên bàn mình có hai tấm thiệp mời.
Cậu vẻ mặt thắc mắc cầm thiệp mời lên mở ra: “Đây là…”
Lục Cẩm Diên tiếp lời: “Đây là thiệp mời triển lãm tranh, tôi có tra mạng thấy cuối tuần này vừa hay mở cửa.”
Khương Duật Bạch nhìn sang: “Sao cậu có được vậy?”
Đây là triển lãm tranh do Hiệp hội Mỹ thuật liên kết tổ chức, tập hợp tác phẩm của nhiều họa sĩ hàng đầu thế giới, trong đó đương nhiên bao gồm cả thần tượng của cậu.
Nhưng vấn đề là triển lãm này không mở cửa cho công chúng mà thực hiện chế độ tham quan bằng thiệp mời, vì thế cậu không có cơ hội vào để chiêm ngưỡng tác phẩm của thần tượng, chỉ có thể đợi sau khi triển lãm kết thúc mới xem trên mạng.
“Tôi có một người bạn vừa hay làm việc ở triển lãm, nghĩ là dạo này cậu chẳng phải đang thiếu chút cảm hứng sao? Nên đã hỏi xin hai tấm thiệp mời.” Giọng Lục Cẩm Diên mang ý cười, “Biết đâu cậu đi xem triển lãm tranh xong là sẽ tìm được cảm hứng mới đấy.”
Lòng Khương Duật Bạch ấm áp hẳn lên, nhìn lại tấm thiệp mời trong tay, hồi lâu sau mới nhớ ra phải cảm ơn: “Cảm ơn cậu nhé, Lục Cẩm Diên.”
“Chuyện nhỏ thôi mà.” Lục Cẩm Diên dịu dàng nhìn cậu.
Khương Duật Bạch cất thiệp mời đi: “Nhưng mà, tại sao lại có tận hai tấm thiệp mời?”
“Ừm…” Lục Cẩm Diên đã đợi sẵn ở chỗ này rồi, anh hờ hững đáp: “Một mình xem triển lãm tranh khó tránh khỏi thấy cô đơn, cậu có thể mời người khác cùng đi xem với cậu.”
Khương Duật Bạch nhìn anh một cái, vẻ mặt có chút do dự.
Hai tấm thiệp mời này là do Lục Cẩm Diên tặng cậu, giả sử Lục Cẩm Diên muốn đi xem triển lãm thì chắc chắn sẽ không đưa cho cậu cả hai tấm.
Cũng đúng, Lục Cẩm Diên thích vận động hơn, chắc chắn sẽ không thích kiểu triển lãm tranh vốn dĩ rất nhàm chán trong mắt người bình thường này.
Theo sự im lặng của cậu, trái tim đầy kỳ vọng của Lục Cẩm Diên cũng chìm xuống từng chút từng chút một.
Hình như Tiểu Bạch không muốn mời anh cùng đi xem triển lãm…
Khương Duật Bạch: “Cậu có muốn cùng tôi—”
Lục Cẩm Diên: “Cậu có thể cùng bạn trai đi xem.”
Hai người gần như đồng thanh mở miệng, nhưng lời nói ra lại hoàn toàn trái ngược.
Khương Duật Bạch sững người, sau đó đáp: “Được, vậy tôi bảo bạn trai cùng đi xem triển lãm.”
Tim Lục Cẩm Diên đau thắt lại, suýt nữa thì hộc máu.
Sao cái miệng anh lại nhanh nhảu thế cơ chứ?
Rõ ràng chỉ kém một giây thôi, chỉ kém một giây nữa là Tiểu Bạch sẽ mời anh rồi!
Nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi, Lục Cẩm Diên cười gượng nói: “Cũng tốt, vậy cậu cứ đi xem với bạn trai đi.”
Khương Duật Bạch chỉ có thể cảm ơn lần nữa: “Cảm ơn cậu.”
“Không có gì.” Lục Cẩm Diên quay người đi, biểu cảm trên mặt đủ loại màu sắc rực rỡ, trông rất nực cười.
Anh có bệnh, anh thật sự có bệnh rồi, mất công nhờ vả người ta mới lấy được thiệp mời triển lãm tranh, vốn dĩ muốn ở bên cạnh Tiểu Bạch tìm cảm hứng, kết quả lại làm bàn đạp cho tên tra nam kia!
Đợi đã…
Lục Cẩm Diên cau mày, trong lòng âm thầm nảy ra một kế hoạch.
Chiều thứ Bảy, Khương Duật Bạch xuất phát đi xem triển lãm một mình.
Cậu vừa ra khỏi cửa, Lục Cẩm Diên liền thay một bộ quần áo khác, rồi lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc kính râm gọng đen to bản, đeo lên sống mũi cao thẳng, che khuất hơn nửa khuôn mặt đẹp trai của mình.
“Anh Lục, đi đâu thế?” Đinh Hồng Vũ kinh ngạc nhìn anh, “Lên đồ ngầu vậy, diễn The Matrix à!”
Lục Cẩm Diên quét mắt nhìn hắn qua lớp kính râm, giọng lạnh lùng: “Không phải.”
Nói xong, mặc kệ sự tò mò của các bạn cùng phòng, anh kéo cửa ký túc xá bước ra ngoài.
Anh suy đi tính lại, vẫn phải giải quyết vấn đề từ gốc rễ.
Lần trước ở buổi liên hoan câu lạc bộ bóng rổ không tóm được tên tra nam đó, lần xem triển lãm tranh này là cơ hội tốt.
Giờ mở cửa triển lãm là 2 giờ chiều, để tránh bị Tiểu Bạch phát hiện mình đang theo dõi, anh cố ý đi muộn một chút, canh đúng lúc triển lãm bắt đầu mới bước chân vào sảnh.
Nhân viên kiểm tra thiệp mời nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quặc, rồi lại nhìn thêm cái nữa, thầm nghĩ người này có bệnh chắc, đi xem triển lãm tranh mà lại đeo kính râm?
Lục Cẩm Diên hoàn toàn không nhận ra vấn đề, giữ vẻ mặt lạnh lùng bước vào trong sảnh.
Vừa vào trong, anh liền đảo mắt qua lớp kính râm tìm kiếm bóng dáng quen thuộc kia.
Chưa đầy một phút, anh đã khóa chặt được bóng dáng thanh tú cao ráo đó.
Do thực hiện chế độ thiệp mời nên người đến xem triển lãm đa phần là những người có địa vị nhất định, ăn mặc khá chỉnh tề.
Mà Khương Duật Bạch mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen, giữa đám đông trông giống như một dòng suối núi trong trẻo mang theo tiên khí, vô cùng nổi bật.
Mà khí chất hình thể xuất chúng của cậu lại hòa làm một với các tác phẩm nghệ thuật xung quanh, sườn mặt đầy vẻ tập trung càng khiến người ta phải trầm trồ vì vẻ đẹp.
Trong mắt Lục Cẩm Diên, thậm chí cậu còn đẹp hơn cả những vật phẩm trưng bày trong bảo tàng nghệ thuật.
Anh không kìm được tháo kính râm xuống, cứ thế đi theo sau Khương Duật Bạch một khoảng không xa không gần, xem từng tác phẩm mà cậu đã xem qua.
Hồi lâu sau, anh bỗng nhiên phản ứng lại, sao Tiểu Bạch lại đi xem triển lãm một mình thế này?
Lục Cẩm Diên lập tức quay người nhìn quanh quất bốn phía, cố gắng tìm kiếm tên tra nam kia, kết quả là không để ý suýt chút nữa đâm sầm vào một người.
“Xin lỗi, tôi—” Âm cuối đột ngột dừng lại, hương thơm thoang thoảng xộc vào mũi cho anh biết người mình đâm trúng chính là người trong lòng.
“Lục Cẩm Diên?” Khương Duật Bạch ngước mặt lên, vẻ mặt ngẩn ngơ, “Sao cậu lại ở đây?”
“Tôi…” Lục Cẩm Diên hít sâu một hơi, bộ não chỉ số thông minh cao vận hành thần tốc, trả lời nửa thật nửa giả: “Bạn tôi lại đưa cho tôi thêm một tấm thiệp mời nữa, tôi nghĩ không nên lãng phí.”
“Vậy sao?” Khương Duật Bạch nhướng mày, “Vậy người bạn đó của cậu tốt tính thật đấy.”
Lục Cẩm Diên thấy cậu tin lời mình, sống lưng cứng đờ mới thả lỏng ra, bấy giờ mới hạ thấp giọng hỏi ngược lại: “Cậu thì sao, sao lại đi một mình thế? Bạn trai cậu không đi cùng cậu xem triển lãm à?”
Lần này, người căng thẳng đổi thành Khương Duật Bạch.
Hàng mi dài và dày rung động dữ dội vài cái, cậu chỉ có thể dùng lý do cũ để lấp liếm: “Hôm nay cậu ấy có việc đột xuất, nên tôi đi xem một mình.”
“Việc đột xuất?” Lục Cẩm Diên cau mày, giọng hơi lạnh, “Vậy là hắn cho cậu leo cây rồi?”
Khương Duật Bạch không thể phản bác, nhỏ giọng đáp: “Thực ra cậu ấy không hiểu về tranh, tôi tự xem cũng vậy thôi.”
Lục Cẩm Diên cố gắng kìm nén ngọn lửa vô danh đang bùng lên trong lòng, khóe môi nặn ra một nụ cười: “Không sao, tôi xem cùng cậu.”
Khương Duật Bạch vô thức cắn môi dưới một cái, ngoan ngoãn đáp: “Được.”
Trong phút chốc, ánh mắt Lục Cẩm Diên như bị keo dán chặt vào môi dưới của cậu.
Môi của Khương Duật Bạch bẩm sinh đã đỏ hồng, dáng môi nhỏ nhắn nhưng vành môi đầy đặn, đặc biệt là phần nhân trung và điểm nhấn ở môi trên khiến khuôn mặt thanh lãnh như ngọc có thêm một chút nét diễm lệ vừa đủ.
Lúc này, hàm răng trắng như ngọc khẽ cắn môi dưới, phần thịt môi hơi chúm chím bật nhẹ một cái không dễ nhận ra, vết răng nhạt màu biến mất rất nhanh nhưng lại để lại vệt nước óng ánh trên môi.
Anh không tự chủ được nhớ lại giấc mơ đó, trong mơ Tiểu Bạch ở trong lòng anh, anh suýt chút nữa, suýt chút nữa thôi là đã có thể nếm được hương vị ngọt ngào đó rồi…
Khương Duật Bạch gọi một tiếng: “Lục Cẩm Diên?”
Giọng nói quen thuộc đánh thức Lục Cẩm Diên khỏi ảo tưởng, vành tai đỏ bừng lên trong nháy mắt, hoảng hốt đến mức ánh mắt chẳng biết đặt vào đâu cho phải.
Anh thế mà lại ở trong bảo tàng nghệ thuật, dưới sự chứng kiến của biết bao tác phẩm nghệ thuật mà lại nảy sinh tâm tư… đó với Tiểu Bạch.
Cũng may Khương Duật Bạch không để ý đến biểu cảm khác lạ của anh, nhanh chóng quay lại nhìn các tác phẩm hội họa.
Lục Cẩm Diên nhanh chóng điều chỉnh lại nhịp tim và hơi thở, lặng lẽ ở bên cạnh cậu xem tranh.
Khác với những người xem triển lãm hay nói cười rôm rả, Khương Duật Bạch từ đầu đến cuối đều rất im lặng, cậu chỉ chăm chú đối diện với từng bức tranh, dường như có thể xuyên qua thời không để đối thoại với chủ nhân của bức tranh đó.
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm người bên cạnh, chẳng biết từ lúc nào lại nhìn đến ngẩn ngơ.
Sao lại có người hợp với trái tim anh đến thế cơ chứ?
Cho đến khi bước ra khỏi cửa lớn của bảo tàng triển lãm, cả cơ thể anh vẫn còn hơi lâng lâng.
“Cảm ơn cậu, Lục Cẩm Diên.” Khương Duật Bạch quay sang nhìn anh, chân thành cảm ơn: “Không chỉ tặng thiệp mời cho tôi mà còn đến xem tranh cùng tôi nữa.”
Một câu nói khiến Lục Cẩm Diên từ trên mây rơi xuống mặt đất, không nhịn được cười đáp: “Tiểu Bạch, cậu đã cảm ơn tôi rồi mà.”
Khương Duật Bạch cũng cong môi cười: “Để cảm ơn, tôi mời cậu đi ăn cái gì đó nhé.”
Thời gian còn sớm, hai người đi đến một tiệm đồ ngọt, gọi hai phần đồ uống lạnh và bánh Tiramisu.
“Tiểu Bạch…” Trong lúc chờ đồ ăn, Lục Cẩm Diên cân nhắc hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mở lời: “Chuyện hôm nay, cậu không có suy nghĩ gì à?”
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn anh: “Chuyện gì cơ?”
“Chuyện hắn cho cậu leo cây ấy.” Vẻ mặt Lục Cẩm Diên nghiêm túc: “Theo tôi được biết, sinh viên thể dục cũng không bận rộn đến thế đâu, ít nhất là sẽ không bận đến mức không có thời gian đi cùng cậu.”
Khương Duật Bạch cụp mi mắt, hiếm khi không phản bác lại lời anh.
“Mỗi lần cậu muốn gặp hắn, hắn đều có đủ loại lý do để thoái thác, cậu không thấy chuyện này bất thường sao?” Lục Cẩm Diên nhẫn tâm tiếp tục phân tích sâu hơn: “Có bao giờ cậu nghĩ, có lẽ không phải hắn không có thời gian mà chỉ là không muốn dành thời gian cho cậu thôi không?”
Biết đâu lúc này tên tra nam đó đang tình tứ mặn nồng với nhân tình nhỏ cũng nên!
Dứt lời, bầu không khí giữa hai người bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Lục Cẩm Diên lo lắng quan sát biểu cảm của cậu, nhịp tim ngày càng nhanh, bắt đầu hối hận vì đột nhiên nói trắng ra như vậy.
Không nên vội vàng như thế, chẳng phải đã giao hẹn là sẽ tiến hành từng bước một sao—
“Cậu nói đúng.” Khương Duật Bạch nâng mi mắt, bình tĩnh thừa nhận: “Đúng là tôi và cậu ấy đã xảy ra vấn đề rồi.”
“Cái gì?” Lục Cẩm Diên ngẩn người, giây tiếp theo, trên khuôn mặt điển trai không kiềm chế được lộ ra vẻ vui mừng hớn hở: “Tiểu Bạch, cuối cùng cậu cũng nghĩ thông rồi!”
Giọng nói đột ngột cao lên làm Khương Duật Bạch khẽ giật mình một cái.
Cậu không nhịn được cau mày, giọng hơi thắc mắc: “Trông cậu có vẻ…”
Rất vui mừng?
“Không có, ý tôi là…” Lục Cẩm Diên nhanh chóng thu lại khóe môi đang nhếch lên, giả vờ làm vẻ mặt đau lòng lo lắng: “Vì giữa hai người đã xảy ra vấn đề thì nên đối mặt với nó, giải quyết kịp thời.”
Khương Duật Bạch: “…”
Hết chương 34
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.