Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Hai người dọn dẹp xong dụng cụ vẽ tranh, Lục Cẩm Diên đạp xe chở cậu đi nhà ăn ăn tối.
Sau một thời gian đã quen, Khương Duật Bạch đã có thể ngồi vững trên yên sau xe đạp, gặp đường dốc cũng không còn sợ hãi nữa.
Gió đêm hiu hiu thổi, chiếc xe đạp xuyên qua con đường nhỏ trong khuôn viên trường, thỉnh thoảng gặp vài nữ sinh đi cùng nhau, thấy họ đi ngang qua bỗng bịt miệng kêu khẽ, kéo áo nhau, chẳng biết đang phấn khích chuyện gì.
Khi xe đạp đến trước cửa nhà ăn, cơn nghẹn của Lục Cẩm Diên vừa rồi ở phòng tranh vẫn còn ứ đọng nơi lồng ngực, anh bỗng bóp mạnh phanh xe, một chân chống xuống đất.
Một tiếng “kít” vang lên, chiếc xe dừng đột ngột, người phía sau theo phản xạ đưa tay nắm lấy lớp vải áo ngang hông anh.
Đầu ngón tay hơi mát khẽ chạm qua cơ eo, xuyên qua lớp áo mang lại một luồng điện nhẹ, cơn nghẹn trong ngực Lục Cẩm Diên bỗng nhiên thông suốt.
Chỉ là một chút tiếp xúc nhỏ nhoi như vậy cũng đủ khiến anh thấy vui vẻ cả thể xác lẫn tâm hồn.
Đáng tiếc là Khương Duật Bạch nhanh chóng buông tay, bước xuống từ yên sau, lặng lẽ đứng một bên đợi anh đỗ xe.
Lục Cẩm Diên dựng xe bên lề đường, bước tới nói: “Đi thôi, đi ăn tối.”
Hai người lên tầng hai, gọi món xong thì ngồi vào bàn đợi.
“Khương Duật Bạch, quả nhiên cậu ở đây.” Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, một giọng nói chị đại êm tai vang lên sau lưng hai người.
TruyenLau
Khương Duật Bạch quay đầu lại, nét mặt có chút ngơ ngác.
“Cậu không nhớ tôi à?” Cô gái tóc dài bước tới gần họ, có vẻ cảm thấy rất thú vị, “Cậu không nhớ tôi mà lại nhờ người đến xin lỗi tôi, đính chính tin đồn giúp tôi?”
Khương Duật Bạch phản ứng lại: “Là cô.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chính là hoa khôi khoa Tiếng Anh trong lời đồn bị cậu từ chối công khai kia.
“Tô Mộc Nam.” Tô Mộc Nam mỉm cười rạng rỡ, “Lần trước gặp mặt vội vã, vẫn chưa kịp tự giới thiệu.”
Khương Duật Bạch khẽ gật đầu: “Xin chào.”
“Xin chào, tôi là Lục Cẩm Diên.” Lục Cẩm Diên đứng dậy, chủ động tự giới thiệu một cách lịch thiệp.
Tô Mộc Nam chuyển ánh mắt sang anh: “Lục Cẩm Diên, tôi biết cậu.” Website TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên không tiếp lời cô ta, lịch sự hỏi: “Xin hỏi cô tìm Tiểu Bạch có việc gì không?”
“Cũng không có việc gì lớn, chỉ là muốn nói lời cảm ơn thôi.” Tô Mộc Nam nhìn lại Khương Duật Bạch, “Mặc dù tôi cũng không để tâm đến tin đồn đó lắm, nhưng vẫn cảm ơn cậu đã đính chính giúp tôi.”
“Không có gì.” Khương Duật Bạch đáp nhạt, “Tung tin đồn vốn là hành vi sai trái, tôi chỉ tiện tay sửa lại thôi.”
Tô Mộc Nam vén lọn tóc dài, cười nói: “Thực ra chuyện đó… cũng không hẳn hoàn toàn là tin đồn, một nửa thật một nửa giả.”
Khương Duật Bạch không hiểu: “Ý cô là sao?”
Tô Mộc Nam giải thích: “Ý là—”
“Bạn học Tô!” Lục Cẩm Diên đột ngột lên tiếng, ngắt lời cô ta sắp nói, “Lòng thành của cô Tiểu Bạch đã nhận rồi, nhưng chúng tôi còn phải ăn tối, không tiện cho lắm.”
Ý tứ trong lời nói là, cô có thể đi được rồi đấy.
Tô Mộc Nam nhìn anh một cái, rồi lại nhìn Khương Duật Bạch đang ngơ ngác, bỗng nhiên bật cười thành tiếng: “Được, tôi biết rồi. Vậy hôm nay không làm phiền hai người nữa.”
Cho đến khi hoa khôi khoa Tiếng Anh rời đi, Khương Duật Bạch vẫn chưa hiểu nổi họ đang đánh đố cái gì, càng không rõ lúc này trong lòng Lục Cẩm Diên đang khó chịu đến mức nào.
Bất kể là cùng giới hay khác giới, có quá nhiều quá nhiều người thích Tiểu Bạch, mà anh chẳng qua cũng chỉ là một trong số đông đó thôi.
Thậm chí, vì biết Tiểu Bạch đã có bạn trai, ngay cả chữ “thích” anh cũng không thể dễ dàng thốt ra được.
Vì thế, anh mới mất kiên nhẫn ngắt lời Tô Mộc Nam, không muốn cô ta nói ra câu nói đó.
Dù cho Khương Duật Bạch không hề thích con gái.
Ăn tối xong, hai người không đạp xe mà đi bộ về ký túc xá.
Lục Cẩm Diên dắt xe đạp, suốt dọc đường cúi đầu trò chuyện với người bên cạnh, tâm trạng dần trở nên bình lặng.
Ngay khi họ sắp đi đến tòa nhà ký túc xá, từ xa đã phát hiện dưới lầu có mấy vòng người đứng vây quanh.
Lục Cẩm Diên cau mày: “Sao mọi người lại vây quanh cửa ký túc xá thế kia?”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Không biết nữa.”
“Đợi tôi chút.” Lục Cẩm Diên khóa xe đạp xong, dặn khẽ: “Cậu cứ đi sau lưng tôi vào trong, đừng để bị họ chen lấn trúng.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch ngoan ngoãn đáp, như một cái đuôi nhỏ bám sát sau lưng anh.
Dáng người hai người chênh lệch rất lớn, Lục Cẩm Diên đi phía trước che khuất hoàn toàn thân hình cậu, nếu nhìn từ chính diện gần như không phát hiện ra phía sau còn có một người.
“Hôm nay anh phải đưa ra lựa chọn đi, Uông Đạc!” Từ trong đám đông truyền đến một tiếng khóc nức nở xé lòng, “Chọn cô ta hay chọn tôi, anh chọn đi!”
Bước chân Lục Cẩm Diên khựng lại, khẽ liếc mắt: “Xem ra là tranh chấp tình cảm.”
Khương Duật Bạch thò cái đầu nhỏ ra sau lưng anh, ánh mắt tò mò nhìn về phía đám đông.
“Anh Lục!” Thẩm Chiếu đang đứng xem náo nhiệt nãy giờ tinh mắt phát hiện ra anh Lục nổi bật nhất trong đám đông, kích động vẫy tay loạn xạ, “Anh Lục, qua chỗ bọn tao này!”
Lục Cẩm Diên nhướng mày, sải bước đi về phía họ.
Thẩm Chiếu và Đinh Hồng Vũ đang đứng trên bệ cao của bồn hoa trước cửa ký túc xá, nháy mắt ra hiệu: “Anh Lục, mau lên đây xem cùng bọn tao, chỗ này tầm nhìn cực tốt luôn!”
Lục Cẩm Diên cạn lời: “Thật là ở đâu có náo nhiệt là ở đó không thiếu mặt mày.”
“Chuyện đó là đương nhiên!” Thẩm Chiếu vỗ ngực cái bộp, bỗng nhiên nhớ ra chuyện gì đó, “Ơ? Tiểu Bạch đâu rồi anh Lục, hai người không về cùng nhau à?”
Khương Duật Bạch lặng lẽ bước ra từ sau bóng dáng cao lớn kia, giơ tay lên: “Tôi ở đây.”
Đinh Hồng Vũ bật cười: “Tiểu Bạch, dáng người cậu nhỏ nhắn quá nhỉ, bị anh Lục che khuất hoàn toàn luôn!”
“Tôi cao 1m80 mà.” Khương Duật Bạch nghiêm túc đính chính, “Là Lục Cẩm Diên quá cao thôi.”
“Đúng đúng đúng, đương nhiên là tôi quá cao rồi.” Lục Cẩm Diên tiếp lời, giọng điệu mang ý cười, “Chiều cao của Tiểu Bạch rõ ràng là vừa vặn.”
Thẩm Chiếu rùng mình một cái vô cớ: “Anh Lục, lời này của anh nghe cứ như là…”
Cứ như là cái gì, hắn nhất thời cũng chưa nghĩ ra.
Lục Cẩm Diên chẳng buồn đoái hoài đến hắn, hỏi: “Có chuyện gì thế?”
“Ầy! Cái này thì mày hỏi đúng người rồi đấy!” Sự chú ý của Thẩm Chiếu lập tức bị dời đi, hắn hào hứng giới thiệu: “Nhân vật trung tâm của vụ bê bối tối nay tên là Uông Đạc, lớp Tài chính 2 của tụi mình. Hồi cấp ba hắn có một cô bạn gái, nhưng bạn gái hắn không đỗ vào Đại học A. Sau đó thằng này lên đại học, lại tìm thêm một cô nữa ngay trường mình!”
“Bắt cá hai tay?” Lục Cẩm Diên cau mày, theo bản năng nhìn Tiểu Bạch một cái rồi lại kín đáo thu hồi tầm mắt.
“Chân đạp hai thuyền thì sớm muộn gì cũng lật thuyền thôi!” Thẩm Chiếu hì hì cười lớn, “Ngày mai là sinh nhật thằng này, cô bạn gái ở xa muốn cho nó một bất ngờ nên lén đến dưới lầu ký túc xá mà không báo trước, kết quả là bất ngờ thì không thấy mà chỉ thấy kinh hoàng, ngay tại chỗ bắt quả tang bạn trai đang hôn hít bạn gái số 2 dưới lầu ký túc xá!”
“Cô gái đó lao vào đánh nhau với bạn gái số 2 ngay tại trận, kéo cũng không ra!” Đinh Hồng Vũ bổ sung, “Tiến triển hiện tại là hai cô bạn gái đang ép gã đó phải đưa ra lựa chọn ngay lập tức.”
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Lục Cẩm Diên súc tích đưa ra hai chữ đánh giá: “Tra nam.”
Đạo đức suy đồi, ngoại tình đã trở thành chuyện cơm bữa rồi sao?
Khương Duật Bạch phát ra một tiếng cười lạnh rất khẽ: “Có gì mà phải tranh giành?”
“Ơ?” Thẩm Chiếu ngạc nhiên nhìn cậu, “Tiểu Bạch, chẳng lẽ cậu có cách giải quyết nào hay hơn à?”
“Hôm nay hắn có thể chân đạp hai thuyền, ngày mai có thể đạp ba thuyền, bốn thuyền.” Vẻ mặt Khương Duật Bạch lạnh nhạt, nhưng lời nói ra lại trúng tim đen: “Hôm nay ai giành thắng đi chăng nữa thì còn có ý nghĩa gì đâu?”
Thẩm Chiếu và Đinh Hồng Vũ nhìn nhau, nhất thời rơi vào im lặng.
Lát sau, Lục Cẩm Diên đồng tình gật đầu: “Tiểu Bạch nói đúng. Rác rưởi thì nên ở trong thùng rác, tranh giành qua lại chẳng có nghĩa lý gì.”
Thẩm Chiếu bĩu môi: “Nhưng hai cô gái này rõ ràng không nghĩ như vậy.”
“Họ làm rùm bén thế này chắc chắn đã kinh động đến nhà trường rồi.” Lục Cẩm Diên ngước mắt nhìn về phía khác, “Bảo vệ sẽ đến sớm thôi.”
Đúng như dự đoán, hai phút sau bảo vệ đến, đưa nam sinh và nữ sinh trường mình đi thẳng, đám đông cũng theo đó mà tản ra.
Chỉ còn lại cô gái bị phản bội, tóc tai bù xù ngồi bệt dưới đất, cách đó không xa trên mặt đất là một hộp bánh kem bị lật đổ.
Thẩm Chiếu và Đinh Hồng Vũ đi vào ký túc xá, Khương Duật Bạch và Lục Cẩm Diên đi phía sau.
Ngay khi sắp đi ngang qua cạnh cô gái đó, Khương Duật Bạch dừng bước, lấy từ trong balo ra một gói khăn giấy ướt.
Cậu vẽ tranh hay bị bẩn tay, lại không muốn đi rửa quá thường xuyên nên luôn mang theo khăn giấy ướt bên người để lau tay.
“Tiểu Bạch?” Lục Cẩm Diên phát hiện người bên cạnh đổi hướng, lập tức quay người đi theo.
“Đợi tôi một lát.” Khương Duật Bạch đi đến trước mặt cô gái đó, ngồi xổm xuống, đưa khăn giấy ướt cho cô ấy.
Cô gái đang khóc lóc ngước khuôn mặt tê dại lên nhìn cậu.
“Lau đi, lớp trang điểm nhòe hết rồi.” Khương Duật Bạch lại đưa tới gần thêm chút nữa, “Không xinh nữa đâu.”
Cô gái sững lại vài giây, cử động chậm chạp nhận lấy khăn giấy, giọng khản đặc: “Cảm ơn…”
Đợi cô ấy lau sạch nước mắt trên mặt một chút, Khương Duật Bạch vươn ngón tay thon dài như ngọc chỉ về phía chiếc bánh kem bị đổ: “Bạn nhìn hộp bánh kem kia đi.”
Ánh mắt cô gái theo ngón tay cậu nhìn về phía đống bánh kem hỗn độn dưới đất.
“Dù trước đó hộp bánh đó có đẹp đẽ đến thế nào, bạn có thích nó bao nhiêu đi chăng nữa, nhưng giờ nó đã bị lật đổ rồi.” Giọng Khương Duật Bạch nhẹ nhàng, phát âm rõ ràng: “Chiếc bánh đã bị làm bẩn, bạn còn có thể nhặt nó lên và ăn tiếp được không?”
Cô gái ngẩn người, dường như đang nỗ lực suy nghĩ lời cậu nói.
“Con người cũng vậy thôi.” Khương Duật Bạch lại đưa tay ra lần nữa: “Để tôi đỡ bạn đứng dậy.”
Một bàn tay trắng sứ xinh đẹp như vậy đặt ngay trước mắt, dường như chẳng ai có thể từ chối nổi, cô gái không kìm được nắm lấy tay cậu, lảo đảo muốn đứng dậy.
Lục Cẩm Diên đang đứng ngẩn ngơ một bên bừng tỉnh, vội vàng tiến tới giúp đỡ đỡ lấy cô gái, giúp cô ấy đứng vững.
“Đi tìm nơi nào đó nghỉ tạm một đêm đi, nghĩ thông suốt rồi giải quyết cũng chưa muộn.” Lục Cẩm Diên buông tay, giọng ôn hòa khuyên bảo: “Gần trường chúng tôi có nhà nghỉ đấy, cô mệt quá rồi, nên ngủ một giấc thật ngon trước đã.”
Nước mắt cô gái vừa mới ngừng lại trào ra như suối, lời nói run rẩy không thành câu: “Cảm… cảm ơn hai bạn… tôi thật… thật xấu hổ quá…”
“Người nên cảm thấy xấu hổ là tên tra nam đó, cô không làm sai chuyện gì cả.” Giọng Lục Cẩm Diên nghiêm nghị, “Người đáng bị trừng phạt cũng là hắn, đừng lấy lỗi lầm của hắn để trừng phạt chính mình.”
Hai người đứng dưới lầu ký túc xá nhìn theo bóng lưng cô gái rời đi, bấy giờ mới quay người đi về phía cửa.
Lục Cẩm Diên vô thức liếc nhìn khuôn mặt xinh đẹp bên cạnh, muôn vàn suy tư ùa về trong lòng, lại chẳng biết phải bắt đầu nói từ đâu.
Anh luôn hiểu rất rõ rằng Khương Duật Bạch là kiểu người ngoài lạnh trong nóng.
Vẻ ngoài trông có vẻ thanh lãnh khó gần, dường như cũng khó hòa nhập với mọi người xung quanh, nhưng thực ra nội tâm lại mềm yếu và chính trực, nguyên tắc rạch ròi, người khác đối tốt với cậu một phần, cậu hận không thể báo đáp lại mười phần.
Mà khoảnh khắc cậu ngồi xổm trước mặt cô gái xa lạ đưa giấy vừa rồi như khắc sâu vào tâm trí Lục Cẩm Diên, mỗi lần nhớ lại, anh lại không thể tự kiềm chế mà thích cậu thêm một chút.
Về đến ký túc xá, Khương Duật Bạch đi tắm trước.
Lục Cẩm Diên ngồi trên ghế thầm tính toán, có lẽ nhân lúc này nói ra mọi chuyện là một thời cơ không tồi.
Thế là, khi Khương Duật Bạch ra ban công phơi khăn mặt, anh lẳng lặng đi theo và đóng cửa ban công lại.
“A!” Khương Duật Bạch vừa quay người, bất thình lình đâm sầm vào một lồng ngực ấm áp.
Lục Cẩm Diên nhanh tay ôm lấy cậu, giữ vững thăng bằng cho cả hai.
Mái tóc mang theo hơi ẩm cọ qua cằm, nhịp tim Lục Cẩm Diên lại trở nên hỗn loạn, đôi cánh tay cũng phản bội lại ý chí của chủ nhân, siết chặt lại một cách không tự chủ.
“Lục Cẩm Diên, cậu…” Khương Duật Bạch sau khi đứng vững bèn đẩy anh ra một cái, lùi lại hai bước, trên gò má trắng nõn ửng lên một rạng đỏ rực, “Sao cậu đi không ra tiếng thế?”
“Tôi…” Lục Cẩm Diên nhất thời cứng họng, hơi lúng túng tựa lưng vào cửa, “Xin lỗi Tiểu Bạch, làm cậu sợ rồi.”
Khương Duật Bạch bình ổn lại hơi thở, hỏi: “Có chuyện gì à?”
“Không—có!” Lục Cẩm Diên nhớ ra mục đích mình tìm Tiểu Bạch, vội vàng xua tan những ý nghĩ lộn xộn trong đầu, “Tôi muốn nói chuyện với cậu một chút về chuyện xảy ra dưới lầu vừa nãy.”
Khương Duật Bạch khẽ cau mày: “Chuyện của cô gái đó à?”
“Đúng.” Lục Cẩm Diên cân nhắc mở lời: “Tên tra nam đó ngoại tình lâu như vậy mà không bị phát hiện, phần lớn nguyên nhân là do yêu xa.”
Khương Duật Bạch khẽ nhếch môi: “Nếu hắn đã muốn ngoại tình thì dù có dùng dây thừng xích hắn lại, hắn cũng sẽ tìm cách ngoại tình được thôi.”
“Đúng là vậy.” Lục Cẩm Diên bày tỏ sự đồng tình, tiếp tục dẫn dắt chủ đề quay lại: “Vừa nãy tôi đột nhiên nghĩ đến cậu và bạn trai cậu, cũng coi là yêu xa nhỉ?”
Khương Duật Bạch hơi ngẩn ngơ: “Coi là vậy à?”
Cậu và bạn trai ảo tuy không cùng trường, nhưng khoảng cách giữa Đại học A và trường Thể dục Thể thao chắc không tính là yêu xa chứ?
“Sao lại không tính chứ?” Lục Cẩm Diên vừa nói vừa quan sát biểu cảm của cậu một cách kín đáo, “Cậu xem, hai người đến một tuần cũng không gặp nổi một lần, bình thường hắn ở trường làm gì, gặp gỡ ai, cậu đều không rõ.”
Khương Duật Bạch do dự gật đầu: “Hình như cũng đúng…”
Lục Cẩm Diên cố ý dùng giọng nửa đùa nửa thật nói: “Cho nên trong tình huống này, giả sử, tôi nói là giả sử nhé, hắn ở trường cũng có một người bạn trai mới, vậy thì—”
“Không đâu.” Khương Duật Bạch ngắt lời anh, giọng điệu chém đinh chặt sắt: “Cậu ấy sẽ không ngoại tình.”
Người bạn trai tưởng tượng ra sao có thể ngoại tình được chứ?
Cậu ấy nhất định là người trung thành nhất với mình trên đời này.
Lòng Lục Cẩm Diên chùng xuống: “Cậu… khẳng định thế cơ à?”
“Đương nhiên.” Ánh mắt Khương Duật Bạch kiên định, “Tôi tin tưởng cậu ấy vô điều kiện.”
Ngay khoảnh khắc này, tim Lục Cẩm Diên như bị ngâm trong hũ giấm mười ngày, sau đó lại đem ra hơ trên lửa nóng.
Anh không nhịn được gào thét trong lòng: Tên tra nam đó đã ngoại tình từ lâu rồi, căn bản không xứng đáng để cậu tin tưởng như vậy!
Nhưng trên mặt, anh không thốt ra được câu nào.
Sự tin tưởng chân thành như vậy, một khi bị phản bội, Tiểu Bạch nhất định sẽ rất đau, rất đau…
“Tôi chỉ là…” Lục Cẩm Diên dời mắt đi, nhìn ra màn đêm đen đặc ngoài ban công, giọng nén cực thấp: “Xem ra là tôi nghĩ nhiều rồi, đừng giận tôi nhé, Tiểu Bạch.”
“Không sao.” Khương Duật Bạch bình tĩnh nhìn anh, “Tôi biết cậu lo cho tôi, nhưng cậu yên tâm đi, cậu ấy sẽ không phản bội tôi đâu.”
“Được.” Lục Cẩm Diên khó khăn đáp lời, không nhịn được lại lên tiếng nhắc nhở: “Tiểu Bạch, lòng người dễ đổi thay, cậu vẫn nên… đừng quá đơn thuần, kẻo bị tổn thương.”
Khương Duật Bạch mỉm cười: “Được, cảm ơn cậu.”
Cưỡng ép đột phá thất bại, Lục Cẩm Diên đành lùi lại kế hoạch ban đầu, từng bước vạch trần bộ mặt thật của tra nam.
Nhưng lần này, mong muốn giành lại người trong lòng của anh càng trở nên cấp thiết hơn.
Anh tìm đến diễn đàn ngày trước quen biết “Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy”, đăng một bài ẩn danh: [Làm thế nào để bạn cùng phòng đồng tính thích mình?]
Có lẽ vì tiêu đề này quá giật gân nên bài đăng vừa hiện lên đã thu hút rất nhiều lượt bình luận.
Lầu 1: [Chủ thớt là nam hay nữ?]
Lầu 2: [Chủ thớt nói rõ là thích cậu, hay là thích lên trên cậu?]
Lục Cẩm Diên nhìn tầng 2 suýt thì hộc máu, nhanh tay gõ trả lời: [Chủ thớt là nam, là 1!]
Lầu 4: [Bẻ cong trai thẳng là bị sét đánh đấy chủ thớt ơi!]
Chủ thớt: [Bạn cùng phòng của chủ thớt vốn đã cong rồi, không tính là bẻ cong!]
Lầu 6: [Ôi xời thế thì còn lăn tăn cái quái gì nữa! Một phòng hai đứa gay thì chẳng phải là thiên lôi địa hỏa sao, cần gì bí kíp nữa?]
Lục Cẩm Diên thở dài không để lộ ra, tiếp tục trả lời: [Bạn cùng phòng của tôi có bạn trai rồi.]
Lầu 8: [Vãi! Cái này hơi khó nhằn đây, hay là… ba người ở bên nhau đi?]
Chủ thớt: [Không đời nào!]
Chủ thớt: [Bạn trai cậu ấy là một tên tra nam ngoại tình, nên tôi phải giành cậu ấy về!]
Lầu 11: [Ủng hộ chủ thớt! Đừng xoắn, tới luôn đi bác tài ơi!]
Lầu 12: [Để tôi trả lời nghiêm túc câu hỏi của chủ thớt nhé, muốn thu hút sự chú ý của gay thì chẳng qua chỉ có hai điểm thôi, thứ nhất là đẹp trai, thứ hai là dáng chuẩn, tốt nhất là có cơ bụng, gay đều thích 1 hay tập gym hết.]
Chủ thớt: [Cao 1m92, tám múi cơ bụng, khuôn mặt cũng tạm được, nhưng bạn cùng phòng đã nói rõ là không có ý gì với tôi.]
Lầu 14: [Giải tán đi mọi người, chủ thớt chém gió đấy!]
Lầu 15: [Nói có sách mách có chứng! Mau đăng ảnh tám múi cơ bụng lên đây cho tôi thẩm định cái nào!]
Các tầng dưới cơ bản đều là đòi chủ thớt đăng ảnh cơ bụng, Lục Cẩm Diên lướt một hồi rồi thất vọng thoát khỏi diễn đàn.
Anh nằm trên giường, khổ sở suy nghĩ tại sao Tiểu Bạch lại không có chút hứng thú nào với mình.
Anh lại nhớ đến lần trước ở phòng tranh, anh hỏi Tiểu Bạch thích tra nam ở điểm nào, Tiểu Bạch trả lời đầu tiên là “đẹp trai dáng chuẩn”, vậy vấn đề chắc chắn nằm ở chỗ—
Anh vẫn chưa đủ đẹp trai, dáng cũng chưa đủ chuẩn, ít nhất là chưa ưu việt đến mức khiến Tiểu Bạch phải nhìn bằng con mắt khác!
Ngày hôm sau, khi Lục Cẩm Diên thay quần áo, anh không kìm được soi gương, vén vạt áo lên nghiên cứu kỹ cơ bụng của mình.
Ngày hôm đó khi chơi bóng, anh đã dùng sức mạnh mãnh liệt hơn hẳn bình thường, khiến các đồng đội khác đều ngơ ngác, không biết ai lại chọc anh Lục giận nữa rồi.
Nhưng bấy nhiêu vận động đó đối với Lục Cẩm Diên hiện tại là hoàn toàn không đủ.
Buổi tối quay lại ký túc xá, Thẩm Chiếu rủ anh chơi game, anh lạnh lùng từ chối, thay một chiếc áo thun ba lỗ không tay rồi bắt đầu hít đất trên sàn nhà.
“Anh Lục, sao lại hít đất thế?” Đinh Hồng Vũ liếc anh một cái, “Có chuyện gì vậy? Sắp kiểm tra thể lực à?”
“Không có.” Lục Cẩm Diên vừa hít đất vừa thản nhiên trả lời, “Chúng mày cứ chơi của mình đi, không cần để ý đến tao.”
“Anh Lục, mày đang tập cơ đúng không?” Thẩm Chiếu tháo tai nghe ra, vẻ mặt không thể tin nổi: “Dáng mày đã đẹp thế này rồi mà còn tập trong ký túc xá nữa? Mày có còn để tụi tôi sống nữa không?”
Khương Duật Bạch vốn đang vẽ tranh, nghe vậy quay đầu nhìn người phía sau.
Lục Cẩm Diên cảm nhận được ánh mắt của cậu, đổi sang hít đất bằng một tay, giọng điệu vẫn thoải mái: “Mày chơi game của mày, tao hít đất của tao, không ảnh hưởng gì nhau.”
“Chắc là sắp tới giải đấu bóng rổ rồi nên A Diên muốn tăng cường tập luyện thôi.” Chu Phong vỗ vai Thẩm Chiếu, “Không sao đâu, dù sao bọn mình vốn cũng chẳng bì được với A Diên, chi bằng cứ nằm im mặc kệ đời đi!”
Lục Cẩm Diên giữ cơ thể lơ lửng trên không trung, hất cằm: “Tiểu Bạch, đếm giúp tôi được không?”
“Được.” Khương Duật Bạch quay người lại, đối mặt với anh âm thầm đếm số.
Đến lần thứ bốn mươi, người Lục Cẩm Diên bắt đầu đổ mồ hôi.
Tầm mắt Khương Duật Bạch dần dần tập trung vào nửa thân trên của anh.
Cơ bắp cánh tay săn chắc mượt mà, theo nhịp lên xuống của cơ thể mà chuyển động mạnh mẽ, những đường gân xanh hiện rõ cũng theo động tác mà ẩn hiện.
Tấm lưng đổ mồ hôi, chiếc áo ba lỗ dán chặt vào cơ bắp vai và lưng, mờ ảo phác họa ra đường nét của cơ lưng nhưng lại nhìn không quá rõ ràng, khiến người ta không khỏi tò mò về xu hướng chuyển động của cơ bắp dưới lớp vải.
Khương Duật Bạch nhìn một hồi, tay bỗng thấy hơi ngứa.
Lục Cẩm Diên đồng ý làm người mẫu cho cậu cũng đã được một thời gian rồi, nhưng cậu vẫn chưa có hành động thực tế nào.
“Tách” một tiếng, một giọt mồ hôi rơi xuống sàn nhà, Khương Duật Bạch bừng tỉnh.
Hàng mi dài như chiếc quạt nhỏ chớp nhanh vài cái, cậu nhỏ giọng nhận lỗi: “Xin lỗi, Lục Cẩm Diên, tôi quên mất đếm đến bao nhiêu rồi.”
“Không sao.” Giọng Lục Cẩm Diên trầm xuống, “Đếm lại từ đầu đi, đếm đến một trăm cái.”
Lần này, Khương Duật Bạch dồn hết tâm trí vào việc đếm số, đếm đến một trăm cái thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm như vừa hoàn thành một nhiệm vụ.
Lục Cẩm Diên dùng một tay chống đất, nhảy dựng lên, nở nụ cười với cậu: “Cảm ơn cậu, Tiểu Bạch.”
Đôi lông mày đen nhánh bị mồ hôi thấm ướt trông càng thêm sâu thẳm đẹp đẽ, những giọt mồ hôi nóng hổi trượt dọc theo sống mũi cao rồi bị anh đưa tay lau đi một cách thản nhiên.
Khắp toàn thân đều toát ra một luồng khí thế hormone mạnh mẽ sau khi vận động.
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, vô thức dời mắt đi: “Không có gì.”
Vừa nãy chỉ lo đếm số, giờ cậu mới phản ứng lại, thể lực của Lục Cẩm Diên mạnh đến mức hơi đáng sợ…
Kết quả là, chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.
Sau khi Khương Duật Bạch trèo lên giường, đang định kiểm tra tin nhắn điện thoại thì giường dưới truyền đến một giọng nói trầm thấp đầy từ tính: “Tiểu Bạch, ngủ chưa?”
“Chưa ngủ.” Cậu khẽ đáp.
Lục Cẩm Diên trở mình xuống giường, đứng trước giường cậu: “Vậy cho tôi mượn thanh chắn giường của cậu, tôi tập xà đơn vài cái.”
“Cái gì?” Mắt Khương Duật Bạch hơi mở to, “Dùng thanh chắn giường để tập xà đơn?”
“Chẳng phải điều kiện trong ký túc xá có hạn à?” Ánh mắt Lục Cẩm Diên mang theo ý cười, bàn tay to rộng và có lực nắm lấy thanh chắn giường, “Tôi tập cho cậu xem.”
Nói xong, cơ bắp cánh tay gồng lên, anh mượn thanh chắn giường thực hiện một động tác kéo xà tiêu chuẩn.
Khương Duật Bạch: “…”
“Cậu tập đi.” Cậu thu hồi ánh mắt, tập trung sự chú ý vào màn hình điện thoại.
Lục Cẩm Diên cứ thế ở ngay cạnh cậu, thực hiện các động tác lên lên xuống xuống.
Vài phút đầu, cậu còn có thể cố gắng lờ đi ánh mắt đang rơi trên mặt mình kia, nhưng vài phút sau, tiếng thở bên tai dần trở nên nặng nề hơn.
Lần đầu tiên Khương Duật Bạch nghe thấy đối phương phát ra âm thanh kiểu này, cảm thấy có chút kỳ lạ một cách khó hiểu, vành tai âm thầm đỏ lên.
Đúng lúc này, cậu lại nhận được cuộc gọi thoại từ Đông Đông.
Cậu liếc mắt nhìn Lục Cẩm Diên một cái, chuyển điện thoại sang bên tai khác.
Điện thoại vừa kết nối, một tiếng gọi gợi cảm mang theo hơi thở dốc vang lên bên tai: “Tiểu Bạch…”
Gốc tai lập tức dấy lên một cơn tê dại, Khương Duật Bạch khẽ run một cái, không nhịn được hỏi: “Lục Cẩm Diên, tối nay cậu ăn no quá à?”
Lục Cẩm Diên: “…”
Hết chương 32
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.