Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Ngay sau khi Khương Duật Bạch dời mắt đi, Lục Cẩm Diên lấy lại tinh thần.
Anh nhìn Chu Phong, giọng dò hỏi: “Bạn cùng phòng mới?”
Thẩm Chiếu giơ tay giành trả lời: “Đúng rồi, đây là bạn cùng phòng mới của chúng ta! Anh Lục, mày có thấy cậu ấy hơi quen quen không?”
Lục Cẩm Diên không nói quen, cũng không nói không quen, chỉ nở một nụ cười đẹp trai: “Chào mừng bạn mới.”
Khương Duật Bạch cụp mắt đứng yên tại chỗ, khẽ đáp lại một câu: “Cảm ơn.”
“Không phải chứ, anh Lục, mày không nhớ thật đấy à?” Thẩm Chiếu không có được câu trả lời mong muốn, có chút sốt ruột: “Lúc nãy mày còn khen cậu ấy —”
“Nhớ.” Lục Cẩm Diên ngắt lời hắn, ý cười nơi khóe mắt đậm thêm vài phần: “Bạn học Khương.”
Lục Cẩm Diên biết cậu?
Khương Duật Bạch vô thức ngước mắt lên, kết quả đập vào mắt lại là thân hình trẻ trung đầy sức hút kia.
Nam thần trường… Đọc truyện tại TruyenLau.com
Có phải hơi quá hào phóng rồi không?
“Anh Lục, đây là đồ của mày đúng không?” Chu Phong đang cố nhấc chiếc thùng giấy sát bên trong giường lên, nhưng thùng hơi nặng, nhất thời không dọn xuống được.
Thấy vậy, Lục Cẩm Diên bước đôi chân dài tới trước giường: “Để tao.”
Anh đứng cạnh giường, vươn cánh tay dài ra nhẹ nhàng nhấc chiếc thùng xuống, thuận tay nhét vào gầm giường tầng dưới. Website TruyenLau.com
Khương Duật Bạch lướt mắt nhìn qua, giường này là sạch sẽ nhất phòng, ga giường cũng không phải loại kẻ sọc rẻ tiền nhà trường phát, trông có vẻ là một người khá tinh tế.
“Đây là giường của tôi.” Lục Cẩm Diên nhận ra ánh mắt của cậu, tinh ý chủ động đề nghị: “Nếu cậu không muốn ngủ tầng trên, tôi có thể đổi cho cậu.”
Chưa đợi Khương Duật Bạch lên tiếng, anh đã bổ sung: “Có điều tôi hơi nặng, buổi tối xoay người chắc sẽ hơi ồn đấy.”
“Uầy! Anh Lục?” Thẩm Chiếu đứng xem mà ngây người, “Lần trước tao muốn đổi giường với mày, mày nhất quyết không chịu, giờ lại tự nguyện?”
“Ra chỗ khác chơi.” Lục Cẩm Diên quay mặt sang cười hỏi ngược lại: “Chăm sóc bạn mới, mày là bạn mới à?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Duật Bạch không nói gì, bàn tay nắm lấy tay kéo vali vô thức siết chặt, chân mày khẽ nhíu lại vẻ thắc mắc.
Lục Cẩm Diên nhìn cậu lần nữa: “Bạn học Khương, cậu muốn ngủ tầng trên hay tầng dưới?”
Trong ánh mắt dò hỏi của đối phương, Khương Duật Bạch lắc đầu từ chối: “Không cần đổi đâu, tôi ngủ tầng trên là được.”
Thẩm Chiếu chen vào: “Cũng đúng, kẻo có ngày anh Lục quẩy trên giường tầng trên, sập giường đè bẹp cậu thì khổ ha ha!”
“Được, vậy cậu ngủ tầng trên.” Nhận được câu trả lời, Lục Cẩm Diên không cố chấp nữa: “Đồ của cậu có thể để vào được rồi.”
Khương Duật Bạch gật đầu, đi tới trước bàn: “Bàn nào là của tôi?”
Lục Cẩm Diên liếc nhìn chiếc bàn bừa bãi, ra lệnh: “Thẩm Chiếu, dọn hết rác của mày đi.”
Thẩm Chiếu luống cuống quét rác vào thùng, miệng lẩm bẩm: “Xong ngay xong ngay!”
May mà có Chu Phong giúp dọn cùng, hai người nhanh chóng dọn ra một chỗ trống, còn dùng khăn giấy lau qua.
Khương Duật Bạch lấy đồ trong túi ra, sắp xếp từng thứ một. Còn ba người bạn mới cứ đứng bên cạnh xem cậu làm, thỉnh thoảng lại hỏi cậu có cần giúp gì không.
Mối quan hệ của cậu với những người bạn cùng phòng trước đây không tốt, thậm chí có thể coi là tệ, nên cậu không hiểu nổi tại sao lại có người nhiệt tình quá mức như vậy.
Ngay lúc Lục Cẩm Diên lại vô tình lượn lờ trước mắt cậu lần nữa, Khương Duật Bạch cuối cùng không nhịn được, ngước mắt hỏi anh: “Cậu không lạnh à?”
Nhiệt độ điều hòa trong phòng để rất thấp, mà cái người này cứ để trần nửa thân trên đi qua đi lại suốt nửa tiếng đồng hồ.
Dù dáng người có đẹp đến mấy thì cũng không cần thiết phải…
“Hửm?” Lục Cẩm Diên nhìn lại cậu, giọng điệu có chút vô tội: “Không lạnh mà.”
Khương Duật Bạch: “…”
Cậu không nói gì nữa, tiếp tục vùi đầu dọn dẹp.
Dù trả lời như vậy, nhưng Lục Cẩm Diên vẫn mặc vào một chiếc áo thun trắng, tùy ý dựa vào cạnh bàn chơi điện thoại.
Khương Duật Bạch tranh thủ dùng khóe liếc mắt nhìn, đôi chân dài kia choãi ra gần như chiếm hết lối đi.
“Anh Lục, nhìn trong nhóm kìa!” Đúng lúc này, Thẩm Chiếu đột nhiên kêu lên, “Lão Tứ tối nay mời khách, bảo bọn mình cũng đi!”
“Hả? Bảo bọn mình đi á?” Chu Phong lấy điện thoại vào nhóm chat, “Thế này không tiện lắm đâu, sinh nhật bạn gái lão Tứ, bọn mình còn chưa tặng quà.”
Lục Cẩm Diên tùy ý mở một tin nhắn thoại, một giọng nam thô rền vang lên: “Các nam thần 611! Nhanh chân đến đây giữ thể diện cho tao với!”
Thẩm Chiếu: [Giữ thể diện gì?]
Đinh Hồng Vũ: [Tối nay gái xinh nhiều lắm! Ai không đến người đó hối hận!]
Thẩm Chiếu phì cười, gửi tin nhắn thoại lại: “Gái xinh cỡ nào? Có hoa khôi trường không?”
Đinh Hồng Vũ: [Mơ đẹp thế! Có hoa khôi thì cũng chẳng đến lượt mày!]
Lục Cẩm Diên: [Tao không đi đâu, quà sinh nhật để Lão Đại cầm hộ tao.]
Đinh Hồng Vũ: [Đù! Anh Lục không đến thì còn gì là vui nữa?]
Đinh Hồng Vũ: [@Lục Cẩm Diên Anh Lục cầu xin mày đấy, sau này tao làm trâu làm ngựa cho mày, tối nay giữ thể diện cho người anh em thiện lành này một chút được không?]
Thẩm Chiếu: [???]
Thẩm Chiếu: [Hóa ra tao với Lão Đại là có cũng được mà không có cũng chẳng sao à?]
…
Mấy người tán gẫu sôi nổi trong nhóm chat ký túc xá, kèm theo lời bình luận sinh động của Thẩm Chiếu, nhưng Khương Duật Bạch không nghe lọt tai chữ nào.
Cậu ngồi xổm dưới đất, đang suy nghĩ xem có nên quay về phòng cũ lấy đệm sang hay không, bên tai bỗng nhiên vang lên giọng nói trầm thấp dễ nghe: “Bạn học Khương, đi cùng không?”
Khương Duật Bạch giật nảy mình, suýt nữa ngã ngồi xuống đất, may mà Lục Cẩm Diên nhanh tay lẹ mắt đỡ cậu một tay: “Cẩn thận.”
Lòng bàn tay ấm nóng chạm vào vai, rõ ràng cách một lớp áo mỏng nhưng Khương Duật Bạch vẫn thấy nóng đến mức rụt lại, ngay cả vùng cổ cũng ửng hồng nhạt.
“Xin lỗi.” Lục Cẩm Diên thu tay lại, áy náy nhìn cậu, “Không cố ý làm cậu sợ.”
Dù trong lòng hơi khó chịu, nhưng đối phương dẫu sao cũng đã giúp mình, tận hai lần, Khương Duật Bạch cũng không tiện nói gì, đứng vững lại rồi hỏi: “Cậu vừa nói gì?”
“Là lão Tứ phòng chúng ta, bạn gái cậu ấy hôm nay tổ chức sinh nhật mời khách, muốn mời cả phòng chúng ta đi cùng.” Lục Cẩm Diên giải thích ngắn gọn.
“Đúng đúng đúng!” Thẩm Chiếu đi tới, theo thói quen định khoác vai bạn mới, “Đến sớm không bằng đến đúng lúc, bạn mới đi cùng đi cho vui!”
Khương Duật Bạch nghiêng người, kịp thời né tránh sự tiếp xúc cơ thể: “Tôi không đi.”
“Ơ?” Thẩm Chiếu khoác hụt vào không khí, thu tay gãi mũi, khó hiểu hỏi: “Tại sao vậy? Không cần tặng quà đâu.”
Không khí nhất thời có chút gượng gạo, Chu Phong vội vàng giải vây: “Tiểu Khương hôm nay chuyển phòng chắc mệt rồi, tối nay cứ nghỉ ngơi cho khỏe, chúng ta đừng ép cậu ấy.”
Thẩm Chiếu vẫn lẩm bẩm: “Nhưng cũng phải ăn tối chứ…”
Lục Cẩm Diên không khuyên thêm nữa, cất điện thoại, đứng thẳng người dậy: “Được rồi, thay đồ đơn giản đi, 6h30 xuất phát, đừng đến muộn.”
“Rõ!” Thẩm Chiếu nhanh chóng quên mất sự ngượng ngùng, “Thế tao cũng đi tắm cái đã, rồi xịt tí nước hoa cho hoàn hảo!”
Chu Phong cười mắng: “Bớt làm dáng đi, tối nay có A Diên ở đó, mày còn định tranh nổi bật à?”
Thẩm Chiếu siết cổ lão đại, tặng cho một cái khóa cổ tình thương: “Tao làm sao? Tao cũng là nhân vật tầm cỡ của Đại học A đấy nhé?”
Hai người đùa giỡn, Lục Cẩm Diên lắc đầu, mở tủ quần áo tùy tay lấy một chiếc sơ mi ngắn tay màu xám chì.
Khương Duật Bạch nhìn động tác của anh, muốn nói lại thôi: “Tôi…”
“Cái gì?” Lục Cẩm Diên bắt được tiếng của cậu, quay đầu hỏi: “Sao thế? Tôi không nghe rõ.”
“Tôi không thích những chỗ quá đông người.” Khương Duật Bạch cố gắng nhìn vào mắt anh để nói chuyện, “Không phải vì chuyển phòng mệt.”
Lục Cẩm Diên thoáng ngẩn người, rồi nhanh chóng mỉm cười: “Không sao đâu, thực ra tôi vốn cũng không định đi, nhưng lão Tứ hứa sẽ làm trâu làm ngựa cho tôi rồi, nên cũng khó từ chối.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp lời, cuối cùng vẫn dời mắt đi, nghĩ ngợi một lát rồi nói thêm, “Chúc mọi người chơi vui vẻ.”
Lục Cẩm Diên mở hẳn cửa tủ quần áo, khiêm tốn thỉnh giáo: “Cậu thấy tôi mặc cái gì thì xấu?”
Khương Duật Bạch cũng không nhận ra câu hỏi này có gì sai, ánh mắt rơi vào hàng quần áo đang treo, lướt qua một lượt, trên mặt hiếm khi lộ vẻ đắn đo.
Hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, cánh mũi khẽ động, đôi môi đỏ mọng đầy đặn mím chặt, trông có vẻ đang rất nghiêm túc suy nghĩ.
Biểu cảm này thực sự rất đáng yêu, Lục Cẩm Diên cũng không thúc giục, kiên nhẫn đợi ý kiến của cậu.
“Cái kia đi.” Một hồi lâu sau, Khương Duật Bạch giơ tay chỉ, “Cái kẻ sọc xanh ấy.”
Ánh mắt Lục Cẩm Diên rơi vào ngón tay đang chỉ.
Đó là một bàn tay cực kỳ đẹp, thon dài như búp măng non, óng ả như ngọc, đầu ngón tay và khớp xương ửng hồng nhạt, giống như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc từ khối băng ngọc đắt giá nhất, vốn dĩ nên được trưng bày trong viện bảo tàng.
“Sơ mi ngắn tay kẻ sọc xanh.” Khương Duật Bạch tưởng anh không nghe rõ nên lặp lại lần nữa, “Có thể phối với quần tây đen.”
Lục Cẩm Diên hoàn hồn: “Được, tôi thử xem.”
Anh lấy chiếc sơ mi kẻ sọc xanh, khoác ra ngoài chiếc áo thun trắng, rồi cúi người định cởi quần đùi.
Khương Duật Bạch nhận ra anh định thay quần, phản xạ có điều kiện quay lưng đi.
“Bên trong có mặc đồ mà.” Phía sau vang lên giọng nói đậm ý cười, “Dù là ở trong phòng, tôi cũng không có sở thích khoe thân.”
Khương Duật Bạch: “…”
Thế ai là người vừa cởi trần lượn lờ suốt nửa tiếng đồng hồ?
“Thay xong rồi.” Lục Cẩm Diên đi tới gương soi chung của phòng, ngắm nghía, “Xấu không?”
Khương Duật Bạch bấy giờ mới nhìn anh: “Không xấu.”
Lục Cẩm Diên nhìn cậu qua gương, cố ý cười nói: “Thế thì cậu chọn chưa chuẩn rồi, không đúng yêu cầu của tôi.”
Khương Duật Bạch đáp lại bằng giọng rất nghiêm túc: “Dáng cậu đẹp, mặc cái gì cũng không thể xấu được.”
Thực ra lúc nãy khi đắn đo, cậu đã ướm thử tất cả quần áo trong tủ lên người Lục Cẩm Diên trong đầu, cuối cùng mới miễn cưỡng chọn ra bộ này.
Lục Cẩm Diên có chút nghẹt thở, một cảm giác ngượng ngùng lạ lùng xộc lên sau vành tai, khiến anh phải tập trung nhìn lại mình trong gương để tránh ánh mắt của đối phương.
Từ nhỏ đến lớn, anh không biết đã nghe bao nhiêu lời khen ngợi hay lời tỏ tình nồng cháy, nhưng đây là lần đầu tiên anh bị khen đến mức thấy bối rối.
Có lẽ vì giọng điệu của bạn học Khương quá mức nghiêm túc, giống như chỉ đang thuật lại một sự thật hiển nhiên vậy.
Anh đang định lên tiếng thì trong phòng vang lên tiếng kêu của Thẩm Chiếu: “Uầy! Anh Lục, sao tự nhiên nay ăn mặc lẳng lơ thế?”
Lục Cẩm Diên: “…”
Lẳng lơ lắm hả?
Anh giơ tay nhìn đồng hồ: “Sắp đến giờ rồi, đi thôi.”
“Đợi đợi đợi!” Thẩm Chiếu vọt tới bàn, “Tao cũng phải tìm cái đồng hồ đeo cái đã!”
Lục Cẩm Diên cầm điện thoại, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, trưng cầu ý kiến: “Bạn học Khương, kết bạn WeChat nhé?”
Nói xong, anh tự giải thích thêm: “Tôi kéo cậu vào nhóm chat ký túc xá, sau này có chuyện gì mọi người cũng dễ hỗ trợ nhau.”
Lần này Khương Duật Bạch không từ chối, cậu lấy điện thoại trong túi ra, mở WeChat: “Tôi không thường xuyên dùng lắm.”
“Đến đây đến đây! Chúng ta cùng nhau kết bạn luôn!” Thẩm Chiếu cũng xúm lại, “Tao muốn làm người thứ hai!”
Sau khi quét mã xong, Khương Duật Bạch đồng ý từng người một, đổi tên ghi chú của các bạn mới thành tên thật.
Đến lượt Lục Cẩm Diên, cậu vô tình chạm vào vòng bạn bè, một dòng chữ nhỏ ở phần chữ ký hiện ngay trước mắt.
“Trai thẳng, không hẹn hò.”
Đầu ngón tay Khương Duật Bạch khựng lại, nội tâm dâng lên một cảm xúc khó tả.
Thẩm Chiếu cũng nhìn thấy, không nhịn được mà cười ha hả: “Bất cứ ai kết bạn với anh Lục, điều đầu tiên nhìn thấy chính là cái chữ ký này, tuyệt phẩm luôn ha ha!”
Chu Phong cũng cười, tốt bụng giải thích hộ bạn cùng phòng: “Thực ra là vì trước đây A Diên bị mấy người đồng tính theo đuổi gắt quá, đổi chữ ký này xong thì đỡ hơn chút, nhưng vẫn không thể chấm dứt hoàn toàn được.”
Khương Duật Bạch bình thản thoát khỏi giao diện cá nhân, không đưa ra ý kiến gì về việc này.
Thẩm Chiếu cười chán chê rồi mới nghiêm túc lại: “Nhưng mà nói thật, nếu cậu biết những thành phần kỳ quặc mà anh Lục từng gặp phải, chắc chắn cậu sẽ hiểu tại sao anh Lục lại sợ đồng tính như vậy.”
Nghe vậy, đuôi mắt Khương Duật Bạch khẽ nhếch lên, trông có vẻ có hứng thú.
Thẩm Chiếu đang định phổ cập thêm kiến thức thì lại bị ngắt lời.
“Sợ đồng tính?” Lục Cẩm Diên khẽ nhíu mày, rồi nhanh chóng giãn ra, nửa đùa nửa thật nói, “Không đến mức sợ, chỉ cần đừng nhắm vào tôi là được.”
**
Chan: Sợ đồng tính? À thế à.
Hết chương 02
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.