Ngoại truyện 01
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Lại một mùa hè rực rỡ, nắng gắt như lửa.
Ánh ban mai xuyên qua khe hở của rèm cửa chiếu vào phòng ngủ, chuông báo thức điện thoại vang lên, một cánh tay trắng ngần, thon dài vươn ra.
Tìm thấy điện thoại ở đầu giường, Khương Duật Bạch mở mắt, tắt báo thức rồi chuẩn bị dậy. Kết quả vừa mới nhổm người lên đã bị một cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ vắt ngang eo kéo ngược trở lại.
“Vợ, chào buổi sáng…” Lục Cẩm Diên mắt nhắm mắt mở, bờ môi mỏng đặt lên bờ vai trắng ngần, hôn nhẹ lên những vết đỏ chưa kịp tan.
“Chào buổi sáng…” Khương Duật Bạch nhất thời không cử động được, chỉ đành nhỏ giọng nhắc nhở: “Lát nữa phải ra sân bay rồi, em phải dậy thôi.”
Vừa nghe đến chuyện ra sân bay, Lục Cẩm Diên lập tức tỉnh táo hẳn, nhưng vòng tay ôm cậu lại càng chặt hơn: “Anh thật sự không thể đi cùng em à?”
Vừa bắt đầu học kỳ hai năm hai, Khương Duật Bạch đã vào học tại phòng tranh của Đan Vinh. Nhờ thiên phú cực cao và sự nỗ lực, cậu nhanh chóng trở thành học trò tâm đắc của thầy Đan.
Thầy Đan rất quý cậu, yêu cầu khắt khe hơn hẳn những học trò khác, nhưng đồng thời cũng dốc túi truyền dạy không sót thứ gì, trao cho cậu nhiều cơ hội để có thể bộc lộ tài năng trong giới tranh sơn dầu.
Kỳ nghỉ hè này, Khương Duật Bạch sẽ tham gia một cuộc thi sơn dầu do hiệp hội mỹ thuật quốc tế liên kết tổ chức.
Tính cả thời gian đi lại và thi đấu, dự kiến sẽ mất hơn nửa tháng.
“Nửa tháng, mười lăm ngày, ba trăm sáu mươi giờ, hai mươi mốt nghìn sáu trăm phút—” Lục Cẩm Diên há miệng cắn nhẹ lên bờ vai tròn trịa, giọng nói vì thế mà trở nên mơ hồ, “Anh sẽ phát điên mất…”
Kể từ khi hai người dọn về sống chung, họ chưa bao giờ xa nhau lâu đến thế. Lâu đến mức chỉ cần nghĩ đến những ngày sắp tới không có “vợ” bên cạnh, anh đã cảm thấy nghẹt thở.
“Chúng ta có thể gọi điện, hoặc gọi video mà.” Khương Duật Bạch đưa tay ra sau vuốt ve cái cằm đang căng cứng của anh, dịu dàng an ủi: “Chỉ nửa tháng thôi, sẽ qua nhanh thôi mà.”
Lúc biết lịch thi đấu, Lục Cẩm Diên vốn định đặt vé máy bay cùng cậu bay sang nước M, nhưng đã bị cậu ngăn lại.
Học kỳ hai năm ba, Lục Cẩm Diên bắt đầu cùng mấy người bạn làm dự án khởi nghiệp, cả ngày đều lao tâm khổ tứ. Khó khăn lắm mới đến kỳ nghỉ hè, cậu không muốn bạn trai vì cuộc thi của mình mà phải bôn ba vất vả.
“Nhưng nửa tháng này anh không ôm được em, không hôn được em, không chạm được em, cũng không làm được…” Lục Cẩm Diên càng nghĩ càng thấy tủi thân, “Vợ ơi, em thật sự nỡ bỏ mặc anh một mình à?”
Khương Duật Bạch im lặng vài giây, nhẫn tâm đáp: “Anh còn không buông ra là em trễ chuyến bay, không kịp đi thi đấy.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dẫu sao cũng không dám đem chuyện thi cử ra làm trò đùa, Lục Cẩm Diên miễn cưỡng buông lỏng sự kìm kẹp, nhưng ánh mắt vẫn như keo dán chặt lên người cậu.
Khương Duật Bạch thay quần áo xong, đi lại phía giường, cúi người hôn một cái lên môi bạn trai: “Anh ngoan nhé, đợi em về sẽ bù đắp cho anh, được không?”
“Bù đắp gì cơ?” Ánh mắt Lục Cẩm Diên vụt sáng lên. TruyenLau
Ở bên nhau lâu như vậy, “bù đắp” hay “quà tặng” từ miệng vợ mình chưa bao giờ khiến anh thất vọng cả.
Khương Duật Bạch xoa xoa phần tóc mái rủ xuống, cười có chút thẹn thùng: “Bí mật, anh cứ chờ xem.”
“Được!” Chú sói xám đang rũ tai lập tức được dỗ dành, Lục Cẩm Diên nhảy dựng khỏi giường: “Vợ đi rửa mặt đi, anh đi làm bữa sáng cho em!”
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Khương Duật Bạch kiểm tra lại hành lý một lần nữa, xác định đồ đạc đã đủ cả mới kéo vali ra phòng khách.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Lại đây, ăn chút gì đã.” Lục Cẩm Diên vừa lúc lấy bánh sandwich ra đặt lên bàn.
Khương Duật Bạch đi tới, cầm sandwich cắn một miếng, đầy miệng hương vị trứng, thịt nguội, rau xanh và phô mai, ngon đến mức cậu khẽ nheo mắt lại. Hơn một năm qua, tay nghề nấu nướng của Lục Cẩm Diên ngày càng tinh thông, từ món Trung, món Tây đến món Pháp đều làm rất điêu luyện, thậm chí cả đồ tráng miệng và nướng bánh cũng học được, giúp cậu đạt được tự do Tiramisu.
“Ăn từ từ thôi, vẫn còn thời gian.” Lục Cẩm Diên liếc nhìn đồng hồ treo tường, đẩy ly sữa lại gần tay cậu, “Uống ngụm sữa đi, kẻo nghẹn.”
Giải quyết xong chiếc sandwich thịnh soạn, Khương Duật Bạch lau sạch khóe môi và ngón tay: “Em phải đi rồi.”
Lục Cẩm Diên giúp cậu xách vali ra cửa, xác nhận lại lần nữa: “Thật sự không cần anh tiễn ra sân bay?”
“Không cần đâu.” Khương Duật Bạch khẽ kiễng chân, trao cho anh một nụ hôn tạm biệt, “Lục Cẩm Diên, em sẽ về sớm thôi.”
Lục Cẩm Diên lập tức siết lấy vòng eo thon, kéo người vào lòng mình, tay kia bóp cằm nâng lên, hung hăng ấn xuống một nụ hôn sâu.
Hôn đến mức đầu lưỡi Khương Duật Bạch tê dại mới miễn cưỡng tách ra một chút: “Vợ ơi, từng phút từng giây anh đều sẽ nhớ em, em cũng phải nhớ anh đấy…”
“Vâng…” Khương Duật Bạch cố gắng bình ổn nhịp tim dồn dập, “Trừ lúc vẽ tranh ra, em sẽ luôn nhớ anh.”
Lục Cẩm Diên hít sâu một hơi, hạ quyết tâm buông tay ra: “Vợ đi đi, anh sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi em.”
Đây không phải lần đầu Khương Duật Bạch ra nước ngoài. Mùa hè năm ngoái Lục Cẩm Diên đã đưa cậu đi biển, mùa đông năm ngoái lại đưa cậu đi trượt tuyết. Nhưng lần này cậu đi thi, lại không có Lục Cẩm Diên bên cạnh, nên vừa xuống máy bay cậu đã đến thẳng khách sạn làm thủ tục nhận phòng.
Cùng tham gia cuộc thi với cậu còn có một học trò khác của thầy Đan là Sở Trạch. Vừa cất hành lý xong, Sở Trạch đã phấn khích gõ cửa phòng cậu: “Bạch, trước đây tôi từng đi trao đổi ở nước M một năm nên rất rành chỗ này, tôi dẫn cậu đi dạo một vòng nhé?”
“Không cần đâu, cảm ơn cậu.” Khương Duật Bạch lịch sự từ chối, “Tôi muốn nghỉ ngơi một chút, rồi gọi điện cho nhà tôi.”
“Nhà cậu?” Sở Trạch ngẩn người, “Cậu có người yêu rồi à?”
Khương Duật Bạch gật đầu thừa nhận: “Có, anh ấy từng đến phòng tranh rồi.”
Kể từ khi công khai trên vòng bạn bè, họ không còn cố ý che giấu quan hệ tình cảm nữa, chỉ là ở nơi công cộng sẽ không có những hành động quá thân mật.
“Cậu nói là…” Sở Trạch vắt óc suy nghĩ, “Không lẽ là anh chàng đẹp trai cao ráo hay đến phòng tranh đón cậu đấy chứ?”
Khương Duật Bạch: “Là anh ấy.”
Sở Trạch nhìn cậu, giọng điệu bỗng trở nên phức tạp: “Hóa ra cậu có… bạn trai à…”
“Cậu đi dạo trước đi, hẹn gặp lại sau.” Khương Duật Bạch lùi lại một bước, đóng cửa phòng.
Quay lại bàn, cậu mở WeChat gửi tin nhắn báo bình an cho Lục Cẩm Diên: [Em đến khách sạn rồi.]
Đối phương dường như luôn ôm điện thoại đợi tin nhắn của cậu, gần như ngay lập tức gọi video lại.
Khương Duật Bạch bắt máy: “Alo.”
“Vợ ơi…” Lục Cẩm Diên kéo dài giọng gọi cậu, nghe có vẻ ỉu xìu không chút sức sống, “Sao anh cảm thấy em đi lâu lắm rồi ấy nhỉ?”
“Rõ ràng mới có mười mấy tiếng thôi mà.” Khương Duật Bạch không nhịn được cười, “Chỗ em đang là buổi sáng, ở nhà chắc là tối rồi đúng không?”
“Ừm, buổi tối.” Lục Cẩm Diên thở dài, “Sắp phải trải qua đêm đầu tiên không có vợ để ôm rồi.”
Hai người trò chuyện thêm một lát, Khương Duật Bạch nhỏ giọng nói: “Thôi không nói nữa, anh nghỉ ngơi sớm đi.”
“Được, em ngồi máy bay lâu như vậy chắc cũng mệt rồi.” Lục Cẩm Diên cách một cái đại dương hôn “chụt” một cái thật kêu vào điện thoại, “Lúc nào rảnh lại gọi cho anh nhé.”
Buổi chiều, Khương Duật Bạch đi cùng thầy Đan đến ban tổ chức nộp tài liệu và biểu mẫu, cuối cùng vẫn bị Sở Trạch kéo đi dạo một vòng quanh đó. Ăn tối xong về khách sạn, Khương Duật Bạch đi tắm, vừa lau tóc vừa đi đến cạnh giường, phân vân không biết có nên gọi cho bạn trai không.
Rất nhanh, một màn kỳ diệu xảy ra, màn hình điện thoại hiển thị yêu cầu video từ Lục Cẩm Diên. Khương Duật Bạch vô thức nở nụ cười, ngồi xuống giường, cầm điện thoại bắt máy.
“Vợ ơi, tối em ăn—” Lục Cẩm Diên cũng đang ngồi trên giường, ánh mắt rơi trên người ở đối diện màn hình, bỗng chốc quên mất vế sau định nói gì.
Khương Duật Bạch vừa tắm xong, từng tấc da thịt lộ ra đều ửng hồng, đôi lông mày diễm lệ thấm đẫm hơi nước, lọn tóc hơi dài nhỏ nước xuống, trượt theo chiếc cổ thon thả, lướt qua xương quai xanh rồi biến mất vào cổ áo rộng.
Bất kể đã nhìn thấy bao nhiêu lần, Lục Cẩm Diên vẫn không thể kháng cự được hình ảnh bé thỏ trắng ướt sũng, ánh mắt anh lập tức tối sầm lại.
“Anh…” Khương Duật Bạch nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt anh, “Anh kiềm chế một chút, đừng nhìn em như vậy…”
Dẫu sao bây giờ họ đang cách nhau cả một đại dương, đúng như Lục Cẩm Diên nói, nhìn không thấy chạm không được, có nổi lửa cũng chỉ đành nhịn.
“Vợ ơi, giờ em có buồn ngủ không?” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm cậu, chuyển chủ đề một cách đột ngột.
“Không buồn ngủ.” Khương Duật Bạch lắc đầu, “Chưa lệch được múi giờ, tối nay có ngủ được không cũng là một vấn đề.”
Nhưng may là cậu có mang theo con gấu bông sói xám, trên đó vẫn còn vương chút mùi hương của Lục Cẩm Diên, tối nay ôm nó ngủ thử xem sao.
Lục Cẩm Diên cười lên: “Vậy anh nghĩ cách giúp em buổi tối ngủ ngon hơn nhé, được không?”
“Được hả?” Khương Duật Bạch khẽ mở to mắt, “Phải làm thế nào?”
Lục Cẩm Diên không trả lời trực tiếp mà nài nỉ: “Vợ ơi, lại gần màn hình điện thoại một chút đi.”
“Được.” Khương Duật Bạch rất sẵn lòng đáp ứng tâm nguyện nhỏ nhoi này, ghé sát mặt vào màn hình.
Ngũ quan khi được phóng đại càng thêm tinh xảo xinh đẹp, Lục Cẩm Diên cũng áp sát điện thoại, trầm giọng nói: “Vợ ơi, hôn một cái nào.”
Dù trong lòng hơi thẹn thùng, nhưng Khương Duật Bạch vẫn khẽ chu môi, hướng về màn hình “moah” một tiếng.
“Chưa đủ.” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm đôi môi hơi hé, giọng nói khàn xuống, “Bình thường anh hôn em thế nào nhỉ?”
Gò má Khương Duật Bạch nóng bừng: “Lục Cẩm Diên…”
“Anh sẽ cắn nhẹ môi dưới của em trước, nhân lúc em đau mà hé răng ra anh sẽ len vào, liếm mạnh lên vòm họng…” Lục Cẩm Diên miêu tả chi tiết từng chữ một, “Vòm họng của em rất nhạy cảm, anh vừa liếm là em sẽ phát ra tiếng rên nhỏ đáng yêu, đầu lưỡi cũng sẽ trốn đi, nhưng anh sẽ ngậm lấy đầu lưỡi đang thẹn thùng ấy…”
Giọng nói vốn trầm ấm dễ nghe, qua dòng điện lại càng thêm phần nam tính, khiến màng nhĩ Khương Duật Bạch tê dại.
“Vợ ơi, anh muốn hôn lưỡi em…” Ánh mắt rực cháy của Lục Cẩm Diên như muốn xuyên qua màn hình, dường như giây tiếp theo sẽ đè người vào lòng mà hôn đến trời đất quay cuồng.
Khương Duật Bạch bị anh mê hoặc, vô thức đưa đầu lưỡi đỏ hồng ra một chút.
“Vợ ngoan quá.” Mức độ tiếp nhận tốt hơn tưởng tượng, Lục Cẩm Diên tiếp tục kiên nhẫn dẫn dắt, “Hôn xong rồi, tiếp theo anh sẽ hôn chỗ nào của vợ nhỉ?”
Lý trí của Khương Duật Bạch sớm đã bị ánh mắt nóng bỏng của anh thiêu rụi, đầu ngón tay ửng hồng trượt từ khóe môi xuống cổ: “Hôn ở đây…”
“Vợ có nóng không?” Lục Cẩm Diên kê cao gối nằm nửa người xuống, “Nóng thì vén áo ngủ lên một chút…”
Quá khứ vốn thuần khiết như tờ giấy trắng, mọi kinh nghiệm của Khương Duật Bạch đều đến từ Lục Cẩm Diên, và hôm nay cậu lại tiếp thu thêm một kiến thức mới.
Hóa ra dù cách nhau cả một đại dương, Lục Cẩm Diên vẫn có cách khiến cậu phải nức nở khóc lên…
Không biết qua bao lâu, Khương Duật Bạch mắt đỏ hoe ôm điện thoại nhắm mắt lại, nghe người bên kia dỗ dành mình đi ngủ.
Còn Lục Cẩm Diên ở bờ bên kia đại dương, sau khi xác định cậu đã ngủ say mới luyến tiếc cúp máy.
Hết ngoại truyện 01
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.